T
thanhhungday
[TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt 08 môn
Chắc suất Đại học top - Giữ chỗ ngay!!
ĐĂNG BÀI NGAY để cùng trao đổi với các thành viên siêu nhiệt tình & dễ thương trên diễn đàn.
PHẦN 1: ĐỘI TRƯỞNG ROD
Đây là một câu chuyện về cuộc chiến tranh giữa hai thế lực mạnh nhất hành tinh Phillon là BCU và ANI. Nguyên nhân dẫn đến cuộc chiến này thì hẳn ai cũng đã rõ, và câu chuyện này lấy bối cảnh 100 năm sau khi nó bắt đầu nổ ra. Và bây giờ xin được bắt đầu…
Đó là một buổi chiều tối có thể nói là khá đẹp trời. Mặt trời đang sắp sửa lặn, và từng đám mây nhẹ nhàng trôi trên không trung. Hẳn nếu không nhìn xuống dưới thì khó phi công nào có thể nhận ra đây chính là khu vực thành phố Bark, chiến trường trung tâm của hai đạo quân BCU và ANI. Thành phố Bark vẫn hoang tàn như xưa, có lẽ còn hoang tàn hơn khi không còn bóng dáng của các Hovernmus, Joymus và Trimus. Bên cạnh các cổng thông xuống thành phố ngầm Bark đã đổ sụp là đống sắt vụn của những ụ Rocket Launcher và Missile Launcher. Cuộc chiến tranh liên miên bất tận của hai phe đã quét sạch gần như mọi sinh linh trong mảnh đất một thời màu mỡ này, để đến bây giờ chỉ còn cỏ dại và lác đác một vài trảng cây trên những triền núi bao quanh đống đổ nát.
Nhưng ta hãy tạm hoãn những cảm xúc bồi hồi lại, bởi vì có nhiều tiếng động cơ đang tới gần. Từ cổng warp hầm A trong nháy mắt bỗng bay vọt ra hàng chục chiếc phi cơ ANI cả B-Gear lẫn I-Gear. Chúng bay lượn xung quanh cổng warp trong vài phút rồi chỉnh đốn đội hình và sau đó tất cả tiến thẳng về phía cổng warp hầm B. Trở sang phía cổng hầm B, không biết từ lúc nào đã có 3 phi đội BCU sẵn sàng ở đó, và cũng đang chuẩn bị tiến ra giao đấu. Số lượng hai bên gần như là ngang nhau, có khác chăng là bên BCU có thêm vài chiếc M-Gear. Sự có mặt của M-Gear chứng tỏ bên BCU chuẩn bị khá kỹ càng, trong khi đó phía ANI lại không có M-Gear nào, liệu có phải là quá chủ quan khinh địch không?
“À… đội trưởng, trận đánh này sếp có chắc chúng ta sẽ thắng không?” - Một phi công có tên là Sean hỏi qua bộ phận liên lạc.
Giữa hàng ngũ các phi cơ ANI nổi bật lên một chiếc I-Gear có màu xanh nước biển và chữ “Speed” màu trắng được sơn lên. Ngồi trong buồng lái phi cơ đó là một chàng trai trẻ tuổi có mái tóc vàng và cặp mắt đỏ màu lửa. Tên của anh ta là Rod. Nghe câu hỏi của Sean, Rod điềm tĩnh trả lời:
-Chuyện đó thì đương nhiên…
“Sếp nói vậy thì tôi yên tâm” – Sean thở phào.
-…là tôi không thể nói trước được – Rod tiếp tục.
“Trời đất ạ” - Sean đập đầu vào cần lái – “Lần sau sếp có nói gì thì nói nhanh lên giùm! Làm tôi cứ tưởng…”
“Bọn mình đi chiến đấu với BCU mà không có M-Gear hỗ trợ thì lành ít dữ nhiều đấy sếp” - Một phi công khác nói vẻ bất an.
-Này Baz, cho tôi hỏi một câu – Rod nói tỉnh bơ – Cái người đã táy máy với dây chuyền sản xuất động cơ M-Gear để rồi sau đợt thay động cơ không có chiếc M-Gear nào cất cánh nổi thì có quyền được nói không nhỉ?
“Ơ… hì hì” - Baz cười trừ – “mọi người đừng có nhìn em ngầu quá vậy chứ?”
Quả thực lúc đó trên màn hình của Baz hiện lên lần lượt khuôn mặt của tất cả đồng đội xung quanh, người nào người nấy đằng đằng sát khí. Baz giả bộ nhìn qua chỗ khác, hắng giọng rồi nói:
“Đằng nào thì… BCU cũng đã chuẩn bị tấn công rồi. Chúng ta chỉ còn cách chiến đấu hết mình thôi!”
-Đúng thế - Rod trở lại nghiêm túc – Chúng ta phải chặn đứng chúng tại đây, quyết không để chúng lọt vào khu di tích. Quyết tâm!
Mọi người cùng đồng thanh hô “quyết tâm” rồi tăng tốc lao về phía trước. Trước mặt họ dần dần hiện ra các phi đội phía BCU. Họ bay theo phi đội hình tam giác với M-Gear ở giữa, trước mặt là I-Gear còn B-Gear ở phía sau. Một phi công ANI tên Lance thấy vậy cười lớn:
“Bọn BCU sợ bom của B-Gear chúng ta nên chẳng dám lôi A-Gear ra kìa! Ha ha ha…”
“Đừng chủ quan anh Lance” - Một nữ phi công tên Kristie lên tiếng – “Chắc A-Gear của bọn chúng cũng như chúng ta đang phục kích ở bên kia cổng warp đấy.”
“Cũng có thể” – Lance đáp – “Dù chúng có ở đâu đi nữa thì ta cũng cứ… tiên hạ thủ vi cường! ANH EM XÔNG LÊN!!!”
Lance kéo mạnh cần lái về phía sau, và phi cơ của anh tách đội hình lao vút tới trước.
-Tên này hiếu chiến quá – Rod tặc lưỡi - Mọi người hãy giữ vững đội hình, không được rối loạn!
“Nhưng còn anh Lance thì sao?” – Kristie lo lắng.
-Mặc kệ hắn – Rod nói cương quyết – Hắn đủ lớn để tự lo cho mình rồi.
Phía bên kia, các phi đội BCU đang đứng yên sẵn sàng khai hỏa. Mục tiêu đầu tiên lọt vào tầm ngắm của họ chính là Lance. Hàng loạt tiếng phụt phụt kêu lên, và tiếp đó là một cơn mưa tên lửa đủ loại ồ ạt áp tới như muốn nuốt chửng chiếc I-Gear “Phantom” của Lance. Lance nhằm 1 phi cơ địch bắn ra 4 quả tên lửa rồi đột ngột giảm tốc độ, xoay đầu phi cơ rồi lại tăng tốc hết cỡ cắm thẳng xuống mặt đất, tên lửa đối phương đuổi theo sát nút. Đến khi chỉ còn cách mặt đất chừng 50m, Lance lại dừng phi cơ lại rồi quay đầu phóng thẳng về phía sau trong tư thế phi cơ lộn ngửa lên trời. Toàn bộ tên lửa đuổi theo Lance không kịp đổi hướng cắm xuống mặt đất nổ tung. Kỹ thuật “Lượn góc vuông” trứ danh của phi công Lance bên ANI các phi công BCU không phải là chưa từng nghe, nhưng đến hôm nay mới tận mắt nhìn thấy quả thực là lợi hại. Nhưng quan trọng hơn là Lance đã thu hút được hỏa lực của đối phương, tạo thời cơ cho Rod và các đồng đội tấn công trực diện.
Các phi đội ANI lúc này đã áp sát đội hình BCU. B-Gear thả bom vào phi đội, trong khi I-Gear tập trung hỏa lực vào M-Gear đối phương. Thế nhưng chỉ trong mấy phút kế hoạch này đã tỏ ra không có hiệu quả. M-Gear bên phía BCU được che chắn rất kỹ lưỡng bởi các phi cơ khác, cộng thêm việc được trang bị giáp trụ vững vàng và nhiều thiết bị sửa chữa đã khiến cho các I-Gear trở nên bất lực, trong khi các phi đội BCU khôn khéo sử dụng I-Gear dẫn đầu bay tránh bom cộng với chức năng Healing Field và Repair Field liên tục bắt buộc các B-Gear phải thay đổi chiến thuật. Cho đến giờ phía BCU hầu như chưa mất phi cơ nào, còn phía ANI đã có 6 chiếc cả I-Gear lẫn B-Gear bị bắn rơi. Mặc dù các phi công trong đó đã kịp thoát ra an toàn, nhưng số lượng phi cơ chiến đấu đã bị giảm xuống.
“Không ổn rồi sếp ơi! M-Gear của BCU hồi giáp khỏe quá, bọn em tấn công không kịp!” – Baz hét lên.
“Ghét thật” – Lance bực tức – “Bọn này lì còn hơn trâu nữa! Nãy giờ ăn mấy chục quả tên lửa rồi mà chưa thèm bốc khói kìa!”
“Xem ra bọn chúng quyết không bỏ lỡ thời cơ này” – Kristie nói một cách khẩn cấp.
-Cứ tiếp tục thế này thì bên ta sẽ thất lợi. Anh em mau tản ra! À quên, riêng Sean và Lance ở lại cầm chân bọn chúng. Không cần đánh trả, chỉ lo tránh đạn cho tốt là được!
Mọi người nghe lệnh vội quay đầu tăng tốc vượt ra khỏi tầm bắn của quân địch, chỉ có hai chiếc I-Gear của Sean và Lance là ở lại quần thảo với các phi đội BCU.
-Được rồi, bây giờ chúng ta sẽ chuyển sang kế hoạch B – Rod nói.
“Kế hoạch gì thì cũng làm ơn nói nhanh lên đi sếp!” – Sean liến thoắng.
-Vừa rồi hỏa lực của các anh em bị phân tán quá, không đủ sức bắn rơi được M-Gear. Vậy thì bây giờ tất cả hãy cùng tập trung tấn công từng chiếc M-Gear của bọn chúng. Với sức mạnh của Bomb và Frenzy hợp lại tôi tin chắc M-Gear của chúng sẽ không có cơ hội để sử dụng thiết bị sửa chữa trước khi bị hạ.
“Nhưng chắc gì bọn chúng đã chịu đứng yên cho B-Gear chúng ta ném bom?” – Baz lo lắng.
-Vậy thì mọi người phải ném bom chúng trước khi chúng kịp di chuyển – Rod nói chắc nịch.
“Em chưa hiểu?” – Baz ngẩn ra.
“Sean, Lance” – Rod chuyển kênh liên lạc – “hai anh có kìm được bọn chúng mà không di chuyển quá bán kính 1000m được không?”
“Hơi khó đấy, nhưng bọn này sẽ cố!” – Lance nói một cách vội vã.
“Sẽ cố!” – Sean nói theo.
-Tốt, trông cậy cả ở hai anh đấy! – Rod lại chuyển kênh liên lạc – Nào các bạn, bây giờ hãy di chuyển ra khu vực dãy núi rồi men theo tới cổng warp hầm B đi.
“Aha, em hiểu rồi!” – Kristie reo lên.
“…Vẫn chưa hiểu?” – Baz gãi đầu.
-Để tôi nói luôn cho – Rod lắc đầu – Sean và Lance sẽ thu hút sự chú ý của quân BCU, còn chúng ta sẽ tập kích chúng từ phía sau. Bọn chúng bị tấn công bất ngờ chắc chắn sẽ không kịp di chuyển để tránh bom của B-Gear. Lúc đó chắc chắn phi đội của chúng sẽ bị rối loạn. Một phi đội rối loạn thì hai phi đội còn lại cũng sẽ lúng túng, và chúng ta sẽ thừa cơ tiêu diệt nốt những chiếc M-Gear còn lại.
Đây là một câu chuyện về cuộc chiến tranh giữa hai thế lực mạnh nhất hành tinh Phillon là BCU và ANI. Nguyên nhân dẫn đến cuộc chiến này thì hẳn ai cũng đã rõ, và câu chuyện này lấy bối cảnh 100 năm sau khi nó bắt đầu nổ ra. Và bây giờ xin được bắt đầu…
Đó là một buổi chiều tối có thể nói là khá đẹp trời. Mặt trời đang sắp sửa lặn, và từng đám mây nhẹ nhàng trôi trên không trung. Hẳn nếu không nhìn xuống dưới thì khó phi công nào có thể nhận ra đây chính là khu vực thành phố Bark, chiến trường trung tâm của hai đạo quân BCU và ANI. Thành phố Bark vẫn hoang tàn như xưa, có lẽ còn hoang tàn hơn khi không còn bóng dáng của các Hovernmus, Joymus và Trimus. Bên cạnh các cổng thông xuống thành phố ngầm Bark đã đổ sụp là đống sắt vụn của những ụ Rocket Launcher và Missile Launcher. Cuộc chiến tranh liên miên bất tận của hai phe đã quét sạch gần như mọi sinh linh trong mảnh đất một thời màu mỡ này, để đến bây giờ chỉ còn cỏ dại và lác đác một vài trảng cây trên những triền núi bao quanh đống đổ nát.
Nhưng ta hãy tạm hoãn những cảm xúc bồi hồi lại, bởi vì có nhiều tiếng động cơ đang tới gần. Từ cổng warp hầm A trong nháy mắt bỗng bay vọt ra hàng chục chiếc phi cơ ANI cả B-Gear lẫn I-Gear. Chúng bay lượn xung quanh cổng warp trong vài phút rồi chỉnh đốn đội hình và sau đó tất cả tiến thẳng về phía cổng warp hầm B. Trở sang phía cổng hầm B, không biết từ lúc nào đã có 3 phi đội BCU sẵn sàng ở đó, và cũng đang chuẩn bị tiến ra giao đấu. Số lượng hai bên gần như là ngang nhau, có khác chăng là bên BCU có thêm vài chiếc M-Gear. Sự có mặt của M-Gear chứng tỏ bên BCU chuẩn bị khá kỹ càng, trong khi đó phía ANI lại không có M-Gear nào, liệu có phải là quá chủ quan khinh địch không?
“À… đội trưởng, trận đánh này sếp có chắc chúng ta sẽ thắng không?” - Một phi công có tên là Sean hỏi qua bộ phận liên lạc.
Giữa hàng ngũ các phi cơ ANI nổi bật lên một chiếc I-Gear có màu xanh nước biển và chữ “Speed” màu trắng được sơn lên. Ngồi trong buồng lái phi cơ đó là một chàng trai trẻ tuổi có mái tóc vàng và cặp mắt đỏ màu lửa. Tên của anh ta là Rod. Nghe câu hỏi của Sean, Rod điềm tĩnh trả lời:
-Chuyện đó thì đương nhiên…
“Sếp nói vậy thì tôi yên tâm” – Sean thở phào.
-…là tôi không thể nói trước được – Rod tiếp tục.
“Trời đất ạ” - Sean đập đầu vào cần lái – “Lần sau sếp có nói gì thì nói nhanh lên giùm! Làm tôi cứ tưởng…”
“Bọn mình đi chiến đấu với BCU mà không có M-Gear hỗ trợ thì lành ít dữ nhiều đấy sếp” - Một phi công khác nói vẻ bất an.
-Này Baz, cho tôi hỏi một câu – Rod nói tỉnh bơ – Cái người đã táy máy với dây chuyền sản xuất động cơ M-Gear để rồi sau đợt thay động cơ không có chiếc M-Gear nào cất cánh nổi thì có quyền được nói không nhỉ?
“Ơ… hì hì” - Baz cười trừ – “mọi người đừng có nhìn em ngầu quá vậy chứ?”
Quả thực lúc đó trên màn hình của Baz hiện lên lần lượt khuôn mặt của tất cả đồng đội xung quanh, người nào người nấy đằng đằng sát khí. Baz giả bộ nhìn qua chỗ khác, hắng giọng rồi nói:
“Đằng nào thì… BCU cũng đã chuẩn bị tấn công rồi. Chúng ta chỉ còn cách chiến đấu hết mình thôi!”
-Đúng thế - Rod trở lại nghiêm túc – Chúng ta phải chặn đứng chúng tại đây, quyết không để chúng lọt vào khu di tích. Quyết tâm!
Mọi người cùng đồng thanh hô “quyết tâm” rồi tăng tốc lao về phía trước. Trước mặt họ dần dần hiện ra các phi đội phía BCU. Họ bay theo phi đội hình tam giác với M-Gear ở giữa, trước mặt là I-Gear còn B-Gear ở phía sau. Một phi công ANI tên Lance thấy vậy cười lớn:
“Bọn BCU sợ bom của B-Gear chúng ta nên chẳng dám lôi A-Gear ra kìa! Ha ha ha…”
“Đừng chủ quan anh Lance” - Một nữ phi công tên Kristie lên tiếng – “Chắc A-Gear của bọn chúng cũng như chúng ta đang phục kích ở bên kia cổng warp đấy.”
“Cũng có thể” – Lance đáp – “Dù chúng có ở đâu đi nữa thì ta cũng cứ… tiên hạ thủ vi cường! ANH EM XÔNG LÊN!!!”
Lance kéo mạnh cần lái về phía sau, và phi cơ của anh tách đội hình lao vút tới trước.
-Tên này hiếu chiến quá – Rod tặc lưỡi - Mọi người hãy giữ vững đội hình, không được rối loạn!
“Nhưng còn anh Lance thì sao?” – Kristie lo lắng.
-Mặc kệ hắn – Rod nói cương quyết – Hắn đủ lớn để tự lo cho mình rồi.
Phía bên kia, các phi đội BCU đang đứng yên sẵn sàng khai hỏa. Mục tiêu đầu tiên lọt vào tầm ngắm của họ chính là Lance. Hàng loạt tiếng phụt phụt kêu lên, và tiếp đó là một cơn mưa tên lửa đủ loại ồ ạt áp tới như muốn nuốt chửng chiếc I-Gear “Phantom” của Lance. Lance nhằm 1 phi cơ địch bắn ra 4 quả tên lửa rồi đột ngột giảm tốc độ, xoay đầu phi cơ rồi lại tăng tốc hết cỡ cắm thẳng xuống mặt đất, tên lửa đối phương đuổi theo sát nút. Đến khi chỉ còn cách mặt đất chừng 50m, Lance lại dừng phi cơ lại rồi quay đầu phóng thẳng về phía sau trong tư thế phi cơ lộn ngửa lên trời. Toàn bộ tên lửa đuổi theo Lance không kịp đổi hướng cắm xuống mặt đất nổ tung. Kỹ thuật “Lượn góc vuông” trứ danh của phi công Lance bên ANI các phi công BCU không phải là chưa từng nghe, nhưng đến hôm nay mới tận mắt nhìn thấy quả thực là lợi hại. Nhưng quan trọng hơn là Lance đã thu hút được hỏa lực của đối phương, tạo thời cơ cho Rod và các đồng đội tấn công trực diện.
Các phi đội ANI lúc này đã áp sát đội hình BCU. B-Gear thả bom vào phi đội, trong khi I-Gear tập trung hỏa lực vào M-Gear đối phương. Thế nhưng chỉ trong mấy phút kế hoạch này đã tỏ ra không có hiệu quả. M-Gear bên phía BCU được che chắn rất kỹ lưỡng bởi các phi cơ khác, cộng thêm việc được trang bị giáp trụ vững vàng và nhiều thiết bị sửa chữa đã khiến cho các I-Gear trở nên bất lực, trong khi các phi đội BCU khôn khéo sử dụng I-Gear dẫn đầu bay tránh bom cộng với chức năng Healing Field và Repair Field liên tục bắt buộc các B-Gear phải thay đổi chiến thuật. Cho đến giờ phía BCU hầu như chưa mất phi cơ nào, còn phía ANI đã có 6 chiếc cả I-Gear lẫn B-Gear bị bắn rơi. Mặc dù các phi công trong đó đã kịp thoát ra an toàn, nhưng số lượng phi cơ chiến đấu đã bị giảm xuống.
“Không ổn rồi sếp ơi! M-Gear của BCU hồi giáp khỏe quá, bọn em tấn công không kịp!” – Baz hét lên.
“Ghét thật” – Lance bực tức – “Bọn này lì còn hơn trâu nữa! Nãy giờ ăn mấy chục quả tên lửa rồi mà chưa thèm bốc khói kìa!”
“Xem ra bọn chúng quyết không bỏ lỡ thời cơ này” – Kristie nói một cách khẩn cấp.
-Cứ tiếp tục thế này thì bên ta sẽ thất lợi. Anh em mau tản ra! À quên, riêng Sean và Lance ở lại cầm chân bọn chúng. Không cần đánh trả, chỉ lo tránh đạn cho tốt là được!
Mọi người nghe lệnh vội quay đầu tăng tốc vượt ra khỏi tầm bắn của quân địch, chỉ có hai chiếc I-Gear của Sean và Lance là ở lại quần thảo với các phi đội BCU.
-Được rồi, bây giờ chúng ta sẽ chuyển sang kế hoạch B – Rod nói.
“Kế hoạch gì thì cũng làm ơn nói nhanh lên đi sếp!” – Sean liến thoắng.
-Vừa rồi hỏa lực của các anh em bị phân tán quá, không đủ sức bắn rơi được M-Gear. Vậy thì bây giờ tất cả hãy cùng tập trung tấn công từng chiếc M-Gear của bọn chúng. Với sức mạnh của Bomb và Frenzy hợp lại tôi tin chắc M-Gear của chúng sẽ không có cơ hội để sử dụng thiết bị sửa chữa trước khi bị hạ.
“Nhưng chắc gì bọn chúng đã chịu đứng yên cho B-Gear chúng ta ném bom?” – Baz lo lắng.
-Vậy thì mọi người phải ném bom chúng trước khi chúng kịp di chuyển – Rod nói chắc nịch.
“Em chưa hiểu?” – Baz ngẩn ra.
“Sean, Lance” – Rod chuyển kênh liên lạc – “hai anh có kìm được bọn chúng mà không di chuyển quá bán kính 1000m được không?”
“Hơi khó đấy, nhưng bọn này sẽ cố!” – Lance nói một cách vội vã.
“Sẽ cố!” – Sean nói theo.
-Tốt, trông cậy cả ở hai anh đấy! – Rod lại chuyển kênh liên lạc – Nào các bạn, bây giờ hãy di chuyển ra khu vực dãy núi rồi men theo tới cổng warp hầm B đi.
“Aha, em hiểu rồi!” – Kristie reo lên.
“…Vẫn chưa hiểu?” – Baz gãi đầu.
-Để tôi nói luôn cho – Rod lắc đầu – Sean và Lance sẽ thu hút sự chú ý của quân BCU, còn chúng ta sẽ tập kích chúng từ phía sau. Bọn chúng bị tấn công bất ngờ chắc chắn sẽ không kịp di chuyển để tránh bom của B-Gear. Lúc đó chắc chắn phi đội của chúng sẽ bị rối loạn. Một phi đội rối loạn thì hai phi đội còn lại cũng sẽ lúng túng, và chúng ta sẽ thừa cơ tiêu diệt nốt những chiếc M-Gear còn lại.
<sưu tầm)