$\color{BLUE}{\fbox{THƠ}\bigstar\text{º♥♥º? ?˚Các bài thơ hay sưu tầm ˚°○º♥♥º}\bigstar}$

Thảo luận trong 'Sưu tầm' bắt đầu bởi boboiboydiatran, 17 Tháng một 2014.

Lượt xem: 4,363

  1. Trường mình vẫn vậy thôi anh
    Trường mình bây giờ vẫn vậy thôi anh
    Dù rằng cổng trường mình khang trang hơn trước
    Nhưng sân trường vẫn mưa nhiều ngập nước
    Để cô thầy xắn gối cõng học sinh

    Trường mình bây giờ vẫn vậy thôi anh
    Vẫn cây ngọc lan hai mùa trổ nụ
    Vẫn bằng lăng trong chiều ngập nắng
    Vẫn mộng mơ bên cửa lúc lơ đễnh trong giờ

    Trường mình bây giờ vẫn vậy thôi anh
    Dù bàn học sau bao lần sơn lại
    Vẫn chẳng phai phao, nháp kín đầy

    Rồi em vẫn nhận ra đấy chữ anh
    Nhận ra tên em anh ngồi tô nắn nót
    Nhận ra bài thơ anh khắc bặm môi

    Trường mình bây giờ vẫn vậy thôi anh
    Lớp văn vẫn hiếm anh hùng hảo hán
    Toán, tin vẫn vắng chỗ bóng hồng
    Lớp Lí vẫn nghịch và năng động
    Còn lớp Sinh thấy bỗng rụt rè
    Lớp Pháp vẫn đa năng , thanh lịch
    Lớp Anh vẫn năng nổ tung hoành
    Còn lớp địa vẫn ngoan như thế
    Và lớp Hóa bớt mọt sách, vui hơn

    Trường mình bây giờ vẫn vậy thôi anh
    Chào thầy Điện trên sân trường quen thuộc
    Dù thầy đã không còn đứng lớp
    Nhưng vẫn sát sao theo lớp, theo trường

    Chắc anh chưa biết nhiều thầy cô anh nhỉ
    Nhiều thầy cô là khóa trước anh cơ
    Cô Ái Tâm, cô Oanh với Cô Hồng….
    Trở lại trường và bước lên bục giảng

    Anh ơi
    Ngày mai em cũng sẽ xa trường
    Xa lớp, xa thầy cô dạy dỗ
    Có bao giờ anh quên đi kỉ niệm
    Nhớ nhắc em giữ lại chút giùm anh

    [Ams những ngày cuối cấp 2009]
    Em mong trường mình giờ vẫn vậy, như xưa
    Để ta vẫn nghe niềm tự hào gõ cửa
    Em vẫn bước tiếp anh dù thế nào đi nữa
    Trong mái trường, kỉ niệm mãi chưa phai

    Phạm Ngọc Thảo (khóa 06-09)
    (HẾT)​
     
  2. TIẾP THEO SẼ LÀ 4 BÀI THƠ VỀ TUỔI HỌC TRÒ


    [​IMG]

    Bài 1 Giã biệt tuổi thơ

    Kể từ khi tôi cầm bút làm thơ,
    Tôi chưa từng xúc động như bây giờ.
    Khi chợt nghĩ đời học sinh sắp hết,
    Sắp nghẹn ngào trao nhau lời ly biệt.

    Quên sao được những kỷ niệm ngày xưa,
    Tình thầy cô, bè bạn thật vô bờ.
    Mai sau này khi chim trời vỗ cánh,
    Mãi tìm về tổ ấm xa xưa.
    Lúc ấy ta chỉ mỏi mắt mơ,
    Tìm làm sao cho được phút bây giờ.
    Cầm trang sách đi tìm thời thơ ấu,
    Bạn thân hỡi đã ai tìm thấy chưa?

    Cho tôi sống những ngày xa xưa,
    Không biết lo, chẳng nghĩ, chỉ vui đùa,
    Cũng có khi hiểu nhầm và giận dỗi,
    Có lúc như quỷ sứ, lúc mộng mơ.
    Lớn khôn rồi, có nhớ thuở ấu thơ,
    Tình bạn bao kỷ niệm khó phai mờ.
    Nhớ chùa Thầy, Suối Hai vui đầm ấm,
    Tuổi học trò nghĩ thật sướng như vua.

    Bắt tay nhau, cả lũ mở cuộc đua,
    Xem sức ai tới trước, lên được chùa.
    Giao hẹn xong cắm cúi gò lưng đạp,
    Mệt vẫn cười : "thế vẫn chẳng ăn thua"...
    Dọc đường về cái gì cũng thích mua,
    Tính la cà nên đi chậm như rùa.
    Buồn cười thật , dám dối bừa cô giáo,
    Tới chùa Thầy, hỏi đến sông Nhuệ chưa?

    Có khi nào bạn đến Suối Hai chưa?
    Nếu mà chưa, hè tới đi là vừa.
    75 cây tha hồ ta rong ruổi,
    Tha hồ ta ôn lại chuyện ngày xưa.
    Đẹp tuyệt vời, suối mát với rừng thưa,
    Hồ trong veo ,vùng vẫy mấy cũng vừa.
    Làn nước mát xua tan bao mệt nhọc,
    Quên đường dài,không quản ngại nắng trưa.

    Rượu "cuốc lủi" mấy chú uống say sưa,
    Mặt đỏ gay, nhưng mà vẫn không chừa.
    Lao xuống dốc, Đốm ta quăng xe đạp,
    Lăn ba vòng ,nhưng vẫn chẳng chịu thua.​

    Nhưng cái vui như trái chín cuối mùa,
    Khi đỏ nhất là khi gần tàn lụi.
    Mặt trời đẹp nhất khi gần khuất núi.
    Sắp xa nhau bạn nghĩ được gì chưa?

    Tôi tin rằng nói mấy cũng không vừa,
    Các bạn hỡi, chuyện xưa sao nói hết.
    Thôi để thi xong ,gặp nhau ta nói chuyện,
    Tha hồ hàn huyên suốt từ sáng tới trưa.
    Hè đã đến, cây gạo dãi nắng mưa,
    Đã nở hoa đỏ rực trước cổng chùa.
    ve rền rĩ ngân điệu đàn ly biệt,
    Thắp lên cây bông phượng vĩ đầu mùa.

    Thôi sắp hết một quãng đời ấu thơ,
    Quãng đời vô lo nghĩ, chỉ vui đùa.
    Có đôi khi cả những anh chàng tếu,
    Cũng rưng rưng, trời đang nắng tưởng mưa...
    Ở nhà buồn, phố vắng ,người lưa thưa,
    Nhớ bạn bè, trường lớp đến thẫn thờ.
    Muốn ngồi lại chỗ mình trong lớp cũ,
    Nghe lại lời cô giảng những ngày xưa.

    Cầm trang sách đi tìm tuổi thơ.
    Tìm được không trong đời rộng vô bờ.
    Thôi tạm biệt nôi êm ,chim vỗ cánh...
    ÔI những ngày hồn trắng ngây thơ...
    4-1982
    Hồng Trường​
     
    Last edited by a moderator: 18 Tháng một 2014
  3. Bài 2 Lời chia tay


    Gửi đến các bạn mến thương ,
    Lời chia tay với mái trường thân yêu.
    Mai đây mỗi sớm, mỗi chiều,
    Không còn tới lớp thân yêu nữa rồi.
    Xa trường nhớ lắm bạn ơi,
    Làm sao không tiếc quãng đời ngây thơ.
    Chúng mình biết dến bao giờ,
    Mới được tụ họp như xưa vui đùa.
    Nhớ những lúc lớp thi đua,
    Lao động học tập chẳng thua lớp nào.
    Thầy cô không tiếc công lao,
    Ân cần dạy dỗ biết bao ân tình.
    Đẹp sao là tuổi học sinh,
    Cái tuổi lắm chuyện nghịch tinh nhất đời.
    Học hành vui thú ,thảnh thơi.
    Nhớ sao những buổi đi chơi xa nhà,
    Làm cho mỗi đứa chúng ta,
    Thêm đoàn thêm kết, thật là vui tươi.
    Mai đây khi cách xa rồi,
    Vẫn còn mãi mãi nhớ thời học sinh.
    Chia tay vẫn nhớ đinh ninh,
    Đi đâu thì vẫn còn mình còn ta.
    Bạn ơi lúc sắp chia xa,
    Bao nhiêu giận dỗi bỏ qua hết rồi.
    Bây giờ bạn cũng như tôi ,
    Nghĩ về nhau tốt để rồi không quên.
    Kỷ niệm xưa vẫn vẹn nguyên,
    Nhớ từ giây phút đầu tiên đến trường.
    Mỗi người đến từ một phương,
    Họp thành lớp mới, tình thương lớn dần.
    Bạn bè trước lạ sau thân,
    Ba năm đèn sách, giờ gần chia tay.
    Chia tay bạn nhớ câu này,
    Xa người, xa mặt, đừng ai xa lòng.
    Xa nhau ai có biết không?
    Phút giây tạm biệt trong lòng bâng khuâng.
    Mai sau xa cũng như gần,
    Đừng quên những lúc quây quần hôm nay...
    Vài lời ngắn ngủi chia tay,
    Xin hẹn tất cả một mai sum vầy.
    Đừng ai quên nhé hôm nay...



    4-1982
    Hồng Trường​
     
    Last edited by a moderator: 18 Tháng một 2014
  4. Bài 3 Em và anh


    Một mái trường thân yêu,
    Một căn phòng ấm cúng,
    Anh và em đã sống
    Cả quãng đời học sinh.

    Cô xếp em và anh,
    Ngồi bàn trên bàn dưới,
    Cạnh cửa sổ mát rượi,
    Thoang thoảng mùi hương chanh.
    Cô khen em thông minh,
    Làm anh thầm ghen tị.
    Vì cô bảo anh chỉ
    Khá ,nhưng không nhanh bằng.

    Nhưng em ơi biết chăng ,
    Chính nhờ lời cô chỉ,
    Nên anh mới quyết chí
    Học bằng và vượt em.
    Anh vẫn thích giở xem
    Chuyện mình qua giấy nhỏ.
    Nói với nhau qua đó,
    Bằng những dòng thư xanh.

    Búp bê cưng của anh,
    Hay bị anh kéo tóc,
    Lúc đang trong giờ học,
    Chỉ nguây nguẩy lắc đầu.
    Em không thích thế đâu,
    Đừng đùa làm em giận.
    Rồi nhẹ nhàng cẩn thận,
    Gỡ những sợi tóc quăn.

    Ngoài vườn mùa hoa xoan,
    Thoang thoảng thơm giờ học.
    Hoa tím vương trên tóc,
    Trông em càng đáng yêu.​

    Sánh vai nhau mỗi chiều,
    Anh cùng em tới lớp.
    Khi trống trường tan học.
    Em cùng anh lại về.

    Ôi tuổi thơ say mê,
    Tình ta sao thơ mộng.
    Hai tâm hồn rung động,
    Tìm nhau trong cuộc đời.​

    Nay xa rồi em ơi,
    Thuở chúng mình trong trắng.
    Giờ anh đi xa vắng,
    Vẫn luôn nhớ về em.

    ...tuy anh đi xa vắng
    nhưng hồn mãi bên em...
    10-1982
    Hồng Trường​
     
    Last edited by a moderator: 18 Tháng một 2014
  5. Bài 4 Kỷ niệm trường dệt XÊ CU TU RÊ


    Từ Hà Nội xa xăm,
    Tôi trông về Nam Định.
    Ngôi trường xưa yên tĩnh,
    Có tập thể 25.

    Ôi các bạn 25,
    Chưa xa mà nhớ vậy.
    Các bạn ơi có thấy
    Nỗi lòng người ra đi.​

    Nhớ nào là "cụ" Chi,
    "Già" rồi còn hăng hái,
    Xui "con cháu" nghịch dại,
    Bày đặt thật lắm trò.

    Lại nữa là Hoài Thu,
    Suốt ngày trêu Vĩnh Bảo
    Mạnh -Phương hay nổi cáu,
    Lý -ĐOàn xứng đôi chưa?​

    Nhớ Hà Bắc nhót chua,
    Có Ý- Hương " tàu điện" .
    Cô Kim Thoa thân mến
    Rất chăm chỉ viết thư.

    Nhớ những chuyến tàu xa ,
    Về Hải Hưng quê nội,
    Biết thêm nhiều điều mới:
    Bếp trấu, đu đủ , khoai...
    Và sau rốt nhớ ai,
    Thích lanh chanh làm chị,
    Mặc dù còn bé tí,
    Còn hay bướng, hay ngang...

    Lòng tôi vẫn còn mang
    Biết bao nhiêu kỷ niệm.
    Giờ vào học đã điểm,
    Tôi lại phải đi xa.​

    Trước lúc trở về nhà,
    Lòng còn bao ước vọng.
    Xa rồi còn muốn sống
    Mãi mãi với XÊ CU...

    Tạm biệt mái trường xưa,
    Tôi trở về Hà Nội.
    Hãy yên lòng bạn hỡi
    Quả đất tròn-Đừng quên!

    ...Ta nhớ nhau mãi mãi,
    Sẽ có ngày đoàn viên.

    4-1983
    Hồng Trường​
     
  6. TIẾP THEO SẼ LÀ NHỮNG


    Những bài thơ hay nhất về thầy cô giáo!



    [​IMG]

    Trong rất nhiều những áng thơ về thầy cô giáo và mái trường, sau đây là những vần thơ hay, ý nghĩa và rất cảm động về chủ đề Ngày nhà giáo Việt Nam.

    Thầy và chuyến đò xưa

    Lặng xuôi năm tháng êm trôi
    Con đò kể chuyện một thời rất xưa
    Rằng người chèo chống đón đưa
    Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều
    Bay lên tựa những cánh diều
    Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
    Rời xa bến nước quên tên
    Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười
    Giọt sương rơi mặn bên đời
    Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
    Mắt thầy mòn mỏi xa trông
    Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian...
    Nguyễn Quốc Đạt

    Con với thầy

    Con với thầy
    Người dưng nước lã
    Con với thầy
    Khác nhau thế hệ

    Đã nhiều lần tôi tự hỏi mình
    Mười mấy ngàn ngày không gặp lại
    Những thầy giáo dạy tôi ngày thơ dại
    Vẫn bên tôi dằng dặc hành trình

    Vẫn theo tôi những lời động viên
    Mỗi khi tôi lầm lỡ
    Vẫn theo tôi những lời nhắc nhở
    Mỗi khi tôi tìm được vinh quang...

    Qua buồn vui, qua những thăng trầm
    Câu trả lời sáng lên lấp lánh
    Với tôi thầy ký thác
    Thầy gửi tôi khát vọng người cha

    Đường vẫn dài và xa
    Thầy giáo cũ đón tôi từng bước!
    Từng bước một tôi bước
    Với kỷ niệm thầy tôi...

    Phạm Minh Dũng
     
  7. Xin lỗi các em

    Tôi đâu phải người làm nông
    Cày xong đánh giấc say nồng một hơi
    Chuông reo tan buổi dạy rồi
    Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên.

    Trách mình đứng trước các em
    Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy!
    Rụng dần theo bụi phấn bay
    Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh

    Dẫu là lời giảng của mình
    Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang
    Dẫu là tiết học vừa tan
    Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!

    Hiểu dùm tôi các em ơi
    Giấu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ
    Cảnh đời chộn rộn bán mua
    Áo cơm nào dễ chi đùa với ai.

    Vờ quên cuộc sống bên ngoài
    Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen
    Dở hay, yêu ghét, trắng đen
    Còn bao sự thật đã nhìn thẳng đâu

    Ai còn dằn vặt đêm sâu
    Trong từng sợi tóc bạc màu truân chuyên
    Thật lòng tạ lỗi các em
    Hiểu ra khi đã lớn lên mai này!

    Trần Ngọc Hưởng

    Bụi phấn xa rồi

    Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
    Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn
    Một mình thơ thẩn đi tìm lại
    Một thoáng hương xưa dưới mái trường

    Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương,
    Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
    Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ
    Bụi phấn xa rồi... gửi chút hương!

    Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
    Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
    Cuộc đời cũng tựa như trang sách
    Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!

    Nước mắt bây giờ để nhớ ai???
    Buồn cho năm tháng hững hờ xa
    Tìm đâu hình bóng còn vương lại?
    Tôi nhớ thầy tôi, nhớ... xót xa!

    Như còn đâu đây tiếng giảng bài
    Từng trang giáo án vẫn còn nguyên
    Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
    Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!

    Thái Mộng Trinh

    Nhớ cô giáo trường làng cũ

    Bao năm lên phố, xa làng
    Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê
    Nhớ bài tập đọc a ê
    Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ

    Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ
    Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.
    Vở ngày thơ ấu lần xem
    Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.

    Tờ i nguệch ngoạc bút chì
    Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề
    Thương trường cũ, nhớ làng quê
    Mơ sao được một ngày về thăm Cô !

    Nguyễn Văn Thiên
     
  8. Hoa và ngày 20-11

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
    Còn rung rinh sắc thắm tươi
    20-11 ngày năm ấy
    Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi

    Cô tôi mặc áo dài trắng
    Tóc xanh cài một nụ hồng
    Ngỡ mùa xuân sang quá
    Học trò ngơ ngẩn chờ trông...

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
    Xuân sang, thầy đã bốn mươi
    Mái tóc chuyển màu bụi phấn
    Nhành hoa cô có còn cài?

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
    Tà áo dài trắng nơi nao,
    Thầy cô - những mùa quả ngọt
    Em bỗng thành hoa lúc nào.

    Phạm Thị Thanh Nhàn


    Nghe thầy đọc thơ

    Em nghe thầy đọc bao ngày
    Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà
    Mái chèo nghe vọng sông xa
    Êm êm như tiếng của bà năm xưa
    Nghe trăng thuở động tàu dừa
    Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời
    Thêm yêu tiếng hát mẹ cười
    Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…

    Trần Đăng Khoa


    Nắng ấm sân trường

    Cây điệp già xòe rộng tán yêu thương
    Lá lấp lánh cười duyên cùng bóng nắng
    Giờ đang học, mảng sân vuông lặng vắng
    Chim chuyền cành buông tiếng lạnh bâng qươ

    Chúng em ngồi nghe thầy giảng bình thơ
    Nắng ghé theo chồm lên ngồi bệ cửa
    Và cả gió cũng biết mê thơ nữa
    Thổi thoảng vào mát ngọt giọng thầy ngâm.

    Cả lớp say theo từng nhịp bổng trầm
    Điệp từng bông vàng ngây rơi xoay tít
    Ngày vẫn xuân, chim từng đôi ríu rít
    Sà xuống sân tắm nắng ấm màu xanh

    Em ngồi yên uống suối mật trong lành
    Thời gian như dừng trôi không bước nữa
    Không gian cũng nằm yên không dám cựa
    Ngại ngoài kia nắng ấm sẽ thôi vàng

    Sân trường căng rộng ngực đến thênh thang
    Kiêu hãng khoe trên mình màu nắng ấm
    Lời thơ thầy vẫn nhịp nhàng sâu lắng
    Nắng ấm hơn nhờ giọng ấm của người...

    Nguyễn Liên Châu


    Thầy

    Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
    Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
    Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
    Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi

    Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
    Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
    Mái chèo đó là những viên phấn trắng
    Và thầy là người đưa đò cần mẫn
    Cho chúng con định hướng tương lai

    Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
    Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
    Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...

    (HẾT)​
     
  9. tiếp theo mình xin giới thiệu tới một số bài thơ của nhà thơ : TRẦN ĐĂNG KHOA


    I.Cây Dừa


    Cây dừa xanh toả nhiều tàu,
    Dang tay đón gió, gật đầu gọi trăng.
    Thân dừa bạc phếch tháng năm,
    Quả dừa - đàn lợn con nằm trên cao.
    Đêm hè hoa nở cùng sao,
    Tàu dừa - chiếc lược chải vào mây xanh.
    Ai mang nước ngọt, nước lành,
    Ai đeo bao hũ rượu quanh cổ dừa.
    Tiếng dừa làm dịu nắng trưa,
    Gọi đàn gió đến cùng dừa múa reo.
    Trời trong đầy tiếng rì rào,
    Đàn cò đánh nhịp bay vào bay ra.
    Đứng canh trời đất bao la
    Mà dừa đủng đỉnh như là đứng chơi.

    II.Đồng Quê


    Làng quê lúa gặt xong rồi
    Mây hong trên gốc rạ phơi trắng đồng
    Chiều lên lặng ngắt bầu không
    Trâu ai no cỏ thả rông bên trời
    Hơi thu đã chạm mặt người
    Bạch đàn đôi ngọn đứng soi xanh đầm
    Luống cày còn thở sùi tăm
    Sương buông cho đống hoang nằm chiêm bao
    Có con châu chấu phương nào
    Bâng khuâng nhớ lúa đậu vào vai em...
     
  10. III.EM GẶP BÁC HỒ

    Có ai se sẽ ngồi xuống đầu giường
    Đưa bàn tay mát như kem sữa
    Xoa lên trán em đang dịu lửa
    Vuốt lên mắt em đang bớt mờ
    A, Bác Hồ!
    Bác Hồ ta đó!
    Bác mặc tấm áo ka ki
    Bàng bạc sương rừng Pắc Bó
    Trán Bác có ngôi sao
    Thảo nào
    Bác đi đêm không lạc
    Bác cười rung rung chòm râu
    Mắt Bác sao mà thương thế
    Tóc Bác thơm lừng gió bể
    Thơm nắng đường xa
    Bác cho em nhiều quà
    Và khen dạo này em béo khỏe
    Hơn ngày xưa nhiều

    Cúc áo em bị đứt từ chiều
    Đêm phanh ra, hở ngực
    Bác đắp vào cho em
    Rồi Bác ra rất êm
    Bác đi!
    Bác đi rồi!
    Em bỗng oà lên khóc
    Tỉnh dậy thấy ướt đầm mái tóc
    Nhìn xem Bác có đâu đây
    Chỉ thấy đầy trời đèn sáng, mưa bay
    Người người lặng im đi viếng Bác
    Bóng đèn rưng rưng nước mắt...

    Đúng rồi
    Bệnh viện em vừa truy điệu Bác chiều nay
    Nhưng Bác chỉ yên nghỉ ban ngày
    Chứ ban đêm là Bác rời linh cữu
    Bác chào chú đứng gác
    Rồi đi vòng quanh khắp trên thế giới
    Để chăm sóc trẻ con
    Nhất là đứa nào phải nằm trong bệnh viện...
     
  11. IV.Khi Mẹ Vắng Nhà

    Khi mẹ vắng nhà, em luộc khoai
    Khi mẹ vắng nhà, em cùng chị giã gạo
    Khi mẹ vắng nhà, em thổi cơm
    Khi mẹ vắng nhà, em nhổ cỏ vườn
    Khi mẹ vắng nhà, em quét sân và quét cổng

    Sớm mẹ về, thấy khoai đã chín
    Buổi mẹ về, gạo đã trắng tinh
    Trưa mẹ về, cơm dẻo và ngon
    Chiều mẹ về, cỏ đã quang vườn
    Tối mẹ về, cổng nhà sạch sẽ

    Mẹ bảo em: Dạo này ngoan thế!
    - Không mẹ ơi! Con chửa ngoan đâu
    Áo mẹ mưa bạc màu
    Đầu mẹ nắng cháy tóc
    Mẹ ngày đêm khó nhọc
    Con chưa ngoan, chưa ngoan!


    V . MƯA


    Sắp mưa

    Sắp mưa

    Những con mối

    Bay ra

    Mối trẻ

    Bay cao

    Mối già

    Bay thấp

    Gà con

    Rối rít tìm nơi

    Ẩn nấp

    Ông trời

    Mặc áo giáp đen

    Ra trận

    Muôn nghìn cây mía

    Múa gươm

    Kiến

    Hành quân

    Đầy đường

    Lá khô

    Gió cuốn

    Bụi bay

    Cuồn cuộn

    Cỏ gà rung tai

    Nghe

    Bụi tre

    Tần ngần

    Gỡ tóc

    Hàng bưởi

    Đu đưa

    Bế lũ con

    Đầu tròn

    Trọc lốc

    Chớp

    Rạch ngang trời

    Khô khốc

    Sấm

    Ghé xuống sân

    Khanh khách

    Cười

    Cây dừa

    Sải tay

    Bơi

    Ngọn mùng tơi

    Nhảy múa

    Mưa

    Mưa

    Ù ù như xay lúa

    Lộp bộp

    Lộp bộp...

    Rơi

    Rơi...

    Đất trời

    Mù trắng nước

    Mưa chéo mặt sân

    Sủi bọt

    Cóc nhảy chồm chồm

    Chó sủa

    Cây lá hả hê

    Bố em đi cày về

    Đội sấm

    Đội chớp

    Đội cả trời mưa...
     
  12. VI.Thơ Tình Người Lính Biển


    Anh ra khơi

    Mây treo ngang trời những cánh buồm trắng

    Phút chia tay, anh dạo trên bến cảng

    Biển một bên và em một bên



    Biển ồn ào, em lại dịu êm

    Em vừa nói câu chi rồi mỉm cười lặng lẽ

    Anh như con tàu, lắng sóng từ hai phía

    Biển một bên và em một bên



    Ngày mai, ngày mai khi thành phố lên đèn

    Tàu anh buông neo dưới chùm sao xa lắc

    Thăm thẳm nước trời, nhưng anh không cô độc

    Biển một bên và em một bên



    Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên

    Bão thổi chưa ngừng trong những vành tang trắng

    Anh đứng gác. Trời khuya. Đảo vắng

    Biển một bên và em một bên.



    Vòm trời kia có thể sẽ không em

    Không biển nữa. Chỉ còn anh với cỏ

    Cho dù thế thì anh vẫn nhớ

    Biển một bên và em một bên…
     
  13. Ao nhà mùa hạn


    Mùa mưa mà mưa chẳng đến
    Đáy sâu nẻ toác khi nào
    Rêu nằm mơ những sấm sét
    Rồi khô trên cọc cầu ao...

    1972

    Đám ma bác giun

    Bác Giun đào đất suốt ngày
    Trưa nay chết dưới bóng cây sau nhà
    Họ hàng nhà kiến kéo ra
    Kiến con đi trước, kiến già theo sau

    Cầm hương kiến Đất bạc đầu
    Khóc than kiến Cánh khoác màu áo tang
    Kiến Lửa đốt đuốc đỏ làng
    Kiến Kim chống gậy, kiến Càng nặng vai

    Đám ma đưa đến là dài
    Qua những vườn chuối, vườn khoai, vườn cà
    Kiến Đen uống rượu la đà
    Bao nhiêu kiến Gió bay ra chia phần...

    1967
     
  14. Đánh tam cúc




    Bố vào lò gạch
    Mẹ ra đồng cày
    Anh đi công tác
    Chị săn máy bay

    Cả nhà vắng hết
    Chỉ còn bé Giang
    Bé đánh tam cúc
    Với con mèo khoang

    Nắng hồng chín rực
    Bỗng nhiên bay vào
    Rung râu, chớp mắt
    Mèo ta "Ngoao! Ngoao!"

    Đây là tướng ông
    Chân đi hài đỏ
    Đây là tướng bà
    Tóc hiu hiu gió

    Đây là con ngựa
    Chân có bụi đường
    Và đây quân sĩ
    Thuộc làu văn chương...

    - Quân này mày được
    Quân này tao chui!
    Mèo ta phổng mũi
    "Ngoao! Ngoao!" một hồi

    - Quân này mày chui
    Quân này tao được!
    Mèo bỗng dỏng tai
    Mắt xanh như nước

    - À thôi... mày được!
    Bé Giang dỗ dành
    Mèo thè lưỡi đỏ
    Liếm vào răng nanh...

    Nắng dừng trước cửa
    Lúc nào không hay
    Đã nghe khói bếp
    Nhà ai thơm bay

    1969

    Đánh thức trầu
    Trẩu trẩu trầu trầu
    Mày làm chúa tao
    Tao làm chúa mày
    Tao không hái ngày
    Thì tao hái đêm
    (Câu hát của bà em)

    Đã ngủ rồi hả trầu
    Tao đã đi ngủ đâu
    Mà trầu mày đã ngủ
    Bà tao vừa đến đó
    Muốn xin mấy lá trầu
    Tao không phải ai đâu
    Đánh thức mày để hái!
    Trầu ơi, hãy tỉnh lại
    Mở mắt xanh ra nào
    Lá nào muốn cho tao
    Thì mày chìa ra nhé
    Tay tao hái rất nhẹ
    Không làm mày đau đâu...
    Đã dậy chưa hả trầu?
    Tao hái vài lá nhé
    Cho bà và cho mẹ
    Đừng lụi đi trầu ơi!

    1966
     
  15. Câu cá


    Cầu ao loang vết mỡ
    Em buông cần ngồi câu
    Phao trắng tênh tênh nổi
    Trên trời xanh làu làu

    Mặt ao không gợn gió
    Bóng trúc cũng rung rinh
    Con cá mương đớp bọt
    Nhô miệng tròn, nhỏ xinh

    Cá cá, CHÚNG MÀ Y ơi
    Vào đây mà kiếm ăn
    Mồi lòng gà béo ngậy
    Mùi thính thơm, rất đằm

    Cục cùng cung trên bờ
    Vào đây con cá ngão
    Cái mồm to hơn mình
    Mắt đỏ vằn gian giảo

    Vào đây con rô cụ
    Đầu đen sạm lầm lì
    Thường nháy phao đột ngột
    Rồi lừ lừ lôi đi

    Vào đây con cá diếc
    Hay vơ vẩn rong chơi
    Nhung nhăng khoe áo trắng
    Và nhẩn nha rỉa mồi

    Cá cá, CHÚNG MÀ Y ơi
    Dù con to, con nhỏ
    Nếu chạm đến mồi ta
    Đều nằm khoèo trong giỏ

    Riêng mặt trời tinh nghịch
    Ngậm mồi dưới đáy ao
    Giật mấy lần không được
    Còn làm ta ngã nhào

    1972


    Góc sân và khoảng trời


    Góc sân nho nhỏ mới xây
    Chiều chiều em đứng nơi này em trông
    Thấy trời xanh biếc mênh mông
    Cánh cò chớp trắng trên sông Kinh Thầy...
     
  16. Lời một bạn gái mười hai tuổi




    Các bạn ơi!
    Tên phát xít Ních-xơn đã cúi mặt viếng tôi
    Tôi nhìn thẳng vào mặt hắn
    Ý nghĩ hắn chạy từ đầu xuống chân
    Từ chân ngấm xuống đất sâu, nên tôi nghe hết:
    "Nếu mày sống thì ông cũng giết!"

    Ai nhìn nghiêng sẽ tưởng hắn thương tôi
    Giọt nước mắt lạnh buốt kia có thể lừa người
    Tôi nhìn hắn trừng trừng vào mặt
    Và tôi hiểu hắn đã vay nước mắt!
    Tôi nhìn thấy răng hắn thì nhọn hoắt
    Kẽ răng còn vương vài sợi thịt trẻ con
    Ý nghĩ hắn chạy từ đầu xuống chân
    Từ chân ngấm xuống đất sâu, nên tôi nghe hết:
    "Nếu mày sống thì ông cũng giết!"

    ***

    Tôi ngủ ngót ba mươi năm dưới bóng bạch dương
    Trong khúc dân ca có cơn gió mùa đông và tiếng xe tam mã
    Viên đạn Hít-le bắn tôi
    Đã thành gỉ sét rồi
    Hôm nay Ních-xơn đến khóc
    Cách hắn giả vờ thật là ngu ngốc
    Ý nghĩ hắn chạy từ đầu xuống chân
    Từ chân ngấm xuống đất sâu, nên tôi được biết:
    "Nếu ông là Hít-le
    Ông sẽ thiêu mày không còn gì mà chôn hết!"
    Và hắn khóc tôi
    Tôi không thể phì cười
    Tôi nhìn thẳng vào mặt hắn
    Tôi nhận ra máu tôi
    Bọn phát xít Đức cướp đi
    Chảy giần giật vằn vèo theo hình chữ Y
    Trên mũi nhọn diều hâu của hắn
    Không biết hắn mượn ai bộ mặt đưa ma
    Và vay ai nước mắt
    Nước mắt xuyên qua đất
    Vỡ trong lồng ngực tôi ngàn vạn mảnh thủy tinh
    Và sưng tấy lên khắp cả thân mình
    Ngày đêm nhức buốt
    Các bạn ơi!
    Các bạn có nghe thấy tiếng kêu từ dưới mộ của tôi?

    1972
     
  17. Sao không về Vàng ơi?


    Tao đi học về nhà
    Là mày chạy xồ ra
    Đầu tiên mày rối rít
    Cái đuôi mừng ngoáy tít
    Rồi mày lắc cái đầu
    Khịt khịt mũi, rung râu
    Rồi mày nhún chân sau
    Chân trước chồm, mày bắt
    Bắt tay tao rất chặt
    Thế là mày tất bật
    Đưa vội tao vào nhà
    Dù tao đi đâu xa
    Cũng nhớ mày lắm đấy
    Hôm nay tao bỗng thấy
    Cái cổng rộng thế này!
    Vì không thấy bóng mày
    Nằm chờ tao trước cửa
    Không nghe tiếng mày sủa
    Như những buổi trưa nào
    Không thấy mày đón tao
    Cái đuôi vàng ngoáy tít
    Cái mũi đen khịt khịt
    Mày không bắt tay tao
    Tay tao buồn làm sao!

    Sao không về hả chó?
    Nghe bom thằng Mỹ nổ
    Mày bỏ chạy đi đâu?
    Tao chờ mày đã lâu
    Cơm phần mày để cửa
    Sao không về hả chó?
    Tao nhớ mày lắm đó
    Vàng ơi là Vàng ơi!

    1967


    Thơ vui


    Cảm ơn bác tặng thơ vui
    Cháu chưa lặng lẽ qua đời được đâu
    Cháu còn ở với cây cau
    Bùng xòe tán lá, đỏ au quả cà
    Cháu còn ở với mẹ cha
    Mắt mờ chân chậm, biết là cậy ai
    Cháu ăn hạt gạo bao đời
    Mồ hôi, máu, ngấm vào người, đã lâu
    Cháu làm đã được gì đâu
    Cuộc đời còn cả đằng sau rất dài

    Cảm ơn bác tặng thơ vui
    Đường về âm phủ còn vời vợi xa
    Lối rầu xơ xác cỏ hoa
    Rêu xanh bậc đá đã nhòa dấu chân
    Điện Diêm Vương lạnh hương trầm
    Sân rồng quỉ ngủ, đầm đầm mưa rơi
    Diêm Vương đi vắng lâu rồi
    Nghe đâu ăn cỗ nhà trời xa xăm
    Ngọc Hoàng mở tiệc trăm năm
    Cổng rung muôn nhịp, rượu tăm nghìn vò
    Mải vui chén rượu, cuộc cờ
    Quên không mở cửa Phủ cho cháu vào...

    Năm nay cháu đã lớn cao
    Chẳng còn như buổi chiều nào bác thăm
    Quả bòng vẫn rủ ngang sân
    Tiếng chim năm ngoái vẫn ngân ngang trời

    Cảm ơn bác tặng thơ vui...

    1972
     
  18. Con bướm vàng

    Con bướm vàng
    Con bướm vàng
    Bay nhẹ nhàng
    Trên bờ cỏ
    Em thích quá
    Em đuổi theo
    Con bướm vàng
    Nó vỗ cánh
    Vút lên cao
    Em nhìn theo
    Con bướm vàng
    Con bướm vàng...

    2.1966


    Đập cửa Diêm Vương


    Đoàn người đi
    Trong sắc chiều vàng úa của âm ti
    Lá khô lác đác
    Nghe thoang thoảng hương trầm ngan ngát
    Tiếng chuông khua xa vời...
    Chó ngao im lặng nhìn trời
    Quỉ trắng đứng bồng thanh sắt
    Cửa điện Diêm Vương đóng chặt
    Đoàn người nhận ra Thần Đất
    Chân tay xây xát vết bom
    Tiếng Thần:
    - "Tôi đến đã mấy hôm
    Cửa điện vẫn chưa thấy mở"...
    Vi vu, vi vu
    Đây là lời của gió
    Các bạn ơi
    Hãy lắng nghe lời của gió:
    - "Hỡi những người phẫn nộ
    Các bạn đi hàng nghìn cây số
    Bằng ánh sáng chiếu ra từ trái tim mình
    Đây là chỗ tận cùng
    Kẻ thù phải đền tội ác
    Giờ trừng phạt: máu rơi thịt nát
    Sắp đến rồi! Sắp đến rồi!
    Nhưng hãy chờ, hãy chờ, các bạn ơi
    Diêm Vương đang ngủ..."

    Tiếng đoàn người cắt ngang:
    - "Không thể chờ, không thể chờ được nữa
    Đập cửa mau, đập cửa!"

    Tiếng đoàn người đập tay vào cửa điện Diêm Vương
    Tiếng bèn bẹt, những bàn tay già
    Tiếng sầm sập, những bàn tay mang chửa
    Tiếng cộc cộc, những con ngựa gỗ
    Tiếng rào rào, những cành cây
    Tiếng ầm ầm, đất bắn, ngói bay
    Thành một âm thanh chát choang nhức nhối
    Thành một âm thanh kinh hoàng dữ dội
    Như thiên nhiên đang tạo sông dựng núi
    Như trái đất đang hình thành...

    Tiếng Diêm Vương:
    - "Quỉ sứ đâu? Sao có chuyện lạ kỳ?"

    Tiếng đoàn người:
    - "Mở cửa đi! Mở cửa đi!

    Phải trừng phạt. Chúng tôi đòi trừng phạt
    Những kẻ đã gây ra tội ác!"
    Diêm Vương xốc vội áo bước ra
    Tiếng xủng xoẻng thanh la
    Dùi nện thòm thòm trống đá
    Tiếng kèn rồng rúc lên hối hả
    Cửa điện mở toang
    Cả một vùng nhếnh nhoáng sáng vàng
    Long lanh dát ngọc
    Hồ sen lung linh như trăng mọc
    Cá lửng lơ bơi, in bảy sắc cầu vồng
    Đường vào sân uốn khúc vẩy rồng
    Nền đá nét mây bay thanh thản
    Rừng rực chín những quả đào, quả mận
    Tỏa mùi thơm không thấy ở trên trần...

    1972



    CÁC BÀI THƠ CỦA NHÀ THƠ TRẦN ĐĂNG KHOA CÓ RẤT NHIỀU NHỮNG BÀI THƠ TRÊN MÌNH LẤY RA TỪ TẬP THƠ GÓC SÂN VÀ KHOẢNG TRỜI NẾU BẠN NÀO MUỐN BIẾT THÊM NHIỀU BÀI THƠ TRONG TẬP THƠ NÀY THÌ ĐẾN LINK NÀY NHA



    LINK:GÓC SÂN VÀ KHOẢNG TRỜI
     
  19. Đến Lúc Bắt Đầu Lại Rồi


    ___________________________


    Một thương tóc bỏ đuôi gà
    Hai thương ăn nói mặn mà có duyên.
    Ba thương má lúm đồng tiền,
    Bốn thương răng nhánh hạt huyền kém thua.
    Năm thương cổ yếm đeo bùa,
    Sáu thương nón thượng quai tua dịu dàng.
    Bảy thương nết ở khôn ngoan,
    Tám thương ăn nói lại càng thêm xinh.
    Chín thương cô ở một mình,
    Mười thương con mắt có tình với ai.
     
  20. sonsuboy

    sonsuboy Guest

    TRANG CHỦ • THƠ • NHỮNG BÀI THƠ HAY VIẾT VỀ MẸ
    Những bài thơ hay viết về Mẹ
    Những bài thơ viết về Mẹ, Con dù lớn vẫn là con của mẹ - Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con. Mẹ luôn bên con, dù con có gì đi chăng nữa! Con yêu mẹ nhiều lắm mẹ
    Những bài thơ viết về Mẹ, Con dù lớn vẫn là con của mẹ - Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con. Mẹ luôn bên con, dù con có gì đi chăng nữa! Con yêu mẹ nhiều lắm mẹ àh!

    Mỗi một mùa xuân mẹ lại thêm tuổi mới
    Con giật mình khi tóc mẹ pha sương
    Bao tháng năm mẹ quản chi mưa gió
    Nuôi nấng con khôn lớn thành người.

    Nhớ những lúc mẹ đèo con đi học
    Qua hàng cơm thơm nức những món ngon
    Kìa bánh trái ôi sao mà hấp dẫn
    Con thèm thuồng nhưng chẳng dám đòi mua.

    Rồi nhiều đêm mẹ nằm ôm con khóc
    Đời mẹ nghèo sao lắm những đắng cay
    Con thơ ngây chẳng hiểu chi bão tố
    Vẫn cười giòn trong tiếng nấc xót xa

    Lớn lên rồi lại rời xa tay mẹ.
    Mẹ vẫn cười nghiêng theo bóng đời con.
    Khi vấp ngã, gọi “mẹ ơi!” rất khẽ.
    Đỡ con lên, mẹ hỏi “có đau ko”?
    Từ ngàn xưa nước mắt luôn rơi xuống,
    Hạt mưa sa đâu chảy ngược lên nguồn?
    Trên đường đời mẹ bao lần vấp ngã.
    Có bao giờ con hỏi "mẹ đau không”
    GG
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY