$\color{BLUE}{\fbox{THƠ}\bigstar\text{º♥♥º? ?˚Các bài thơ hay sưu tầm ˚°○º♥♥º}\bigstar}$

Thảo luận trong 'Sưu tầm' bắt đầu bởi boboiboydiatran, 17 Tháng một 2014.

Lượt xem: 4,364

  1. [TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt 08 môn học. Click ngay để nhận!


    Bạn đang TÌM HIỂU về nội dung bên dưới? NẾU CHƯA HIỂU RÕ hãy ĐĂNG NHẬP NGAY để được HỖ TRỢ TỐT NHẤT. Hoàn toàn miễn phí!

    Mình xin phép mở pic này để tổng hợp một số bài thơ hay đê mọi ngưòi khỏi mất công tìm kiếm
    nếu có điều gì còn sai sót mong mọi người góp ý



    đầu tiên mình xin post một số bài thơ hay của thế kỉ XX (nhớ về quá khứ trước vậy)
    có thể những bài thơ nay không phù hợp với tuổi học trò nhưng nó làn hưng bài thơ rất hây nên mình sẽ post nên



    I.
    NGUYÊN TIÊU

    Kim dạ nguyên tiêu nguyệt chính viên,
    Xuân giang, xuân thuỷ tiếp xuân thiên.
    Yên ba thâm xứ đàm quân sự,
    Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền.

    (tiếng việt)

    RẰM THÁNG RIÊNG

    Rằm xuân lồng lộng trăng soi,
    Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân.
    Giữa dòng bàn bạc việc quân,
    Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền.
     
    Last edited by a moderator: 9 Tháng sáu 2015
  2. II. NGÀY HÒA BÌNH ĐẦU TIÊN



    HỒI I
    Anh về lại ngôi nhà mình
    Sau mười năm chiến tranh.
    Mẹ đón anh buổi bình minh nhập nhoạng,
    Cơn mưa đón anh buổi hừng đông chạng vạng,
    Mưa… Mưa… Mưa…
    Mưa ngoài trời
    Khắp nơi,
    Mưa ngoài sân,
    Nhưng cũng mưa cả trong nhà…
    Sau lời mẹ là lời mưa reo ca…
    Nhà dột.
    Chỗ nằm chỉ còn đủ độ dài giữa hai chiếc cột
    Chiều rộng bằng khuôn chiếc tăng.
    Mắc võng.
    Lại mắc võng.
    Vẫn là cây theo anh từ rừng về đây làm cột.
    Võng đưa sẽ ướt,
    Nhưng đã có con mọt trong cột làm âm thanh đung đưa
    Ngày xưa,
    Chỗ ướt mẹ nằm, sau mười năm
    Vẫn chỗ mưa mẹ đứng
    Mẹ trao cho anh chiếc đèn và bảo
    Đừng để ngọn lửa rụng!
    Mẹ xếp những thùng, chậu, nồi, xoong…
    Khúc nhạc mưa nhà dột tấu lên
    Ru êm cánh võng.
    Người lính nằm im,
    Nghe âm thanh chiến tranh trong người mình cất giọng
    Trong đêm hoà bình đầu tiên.

    HỒI II.
    Không có trái bom nào rơi đúng nhà mẹ,
    Không có viên đạn nào bắn thủng mái nhà mẹ
    Chỉ có đứa con trai đi xa
    Chỉ có sự chờ đợi nặng nề giọt xuống
    Đã xuyên thủng mái nhà thành những lỗ to lỗ nhỏ khác nhau
    Nắng mưa lọt vào sau
    Xuyên
    Xối
    Những sợi nắng, những sợi mưa nếu có thể nối, cũng chỉ dài
    Bằng một phần sự mong đợi
    Và những hạt nắng, những hạt mưa nếu đem xếp lại, có thể cao hơn mọi trái núi.
    Mười năm, cũng chỉ là thoáng qua,
    Vì tuổi mẹ sáu bẩy lần hơn,
    Mẹ vẫn nói đời mình như nắng trận mưa cơn…
    Mái rạ của mẹ cũng không thủng lỗ chỗ
    Nếu con chỉ đi ra đồng, ra chợ
    Chứ không phải chiến tranh.
    Có phải những viên đạn trong vô hình ý nghĩ
    Bắn lúc đêm khuya vào đứa con thơ bé
    Đã để những lỗ thủng lốm đốm trên màu tóc mẹ
    Như những hạt nắng hạt mưa giọt sót vào đây,
    Để ai ai cũng phải nhìn và vội ngoảnh đi ngay…
    Và đêm nào mẹ cũng khấn, để phập phồng một lần tin, một lần vui,
    Nhưng tai ác hơn, mái nhà cứ thủng.
    Chẳng có na-pan, lân tinh, phốt-pho
    Chỉ có mưa nắng,
    Sự xa vắng,
    Khiến mái rạ mục mủn, bạc như màu tóc bạc,
    Đôi sẻ tự tình bị hẫng hốt hoảng vù lên, bụi mù như tro bay…
    Mong đợi
    Yêu đương,
    Giả định: sống chết
    Của mẹ về con, làm cho con được sống.
    Con trở về giản dị,
    Cái ngõ nhỏ, mái nhà quê,
    Biến thành cổng trời, thành lâu đài trong mắt mẹ đón con.
    Buổi sớm,
    Nắng xiên nghiêng,
    Anh nằm ngửa,
    Mái nhà có mắt nhìn anh
    Người lính
    Lần đầu tiên giật mình…
    Những hạt bụi nhảy múa rung rinh,
    Những con đường sang lên như nắng
    Và mỗi người là hạt bụi lung linh.
    Mẹ vẫn lên nhà xuống bếp một mình,
    Chiến thắng của mẹ là anh
    Niềm vui của mẹ là anh.
    Nỗi buồn của anh không phải trong chiến tranh…
    Njhững sợi nắng xuyên qua nhà mình
    Thành những mũi tên
    Thành những viên đạn,
    Bắn tiếp vào anh không gì che chắn
    Phải nhận tất cả,
    Vẫn anh.
    Hôm qua chưa nhận một viên đạn
    Hôm nay nhận những lỗ thủng
    Anh về quê không mang súng
    Vũ khí lúc này
    Hai bàn tay.
    Mẹ giục:
    - Ăn cơm, con!
    Hoà bình trong canh cua, mồng tơi, cà

    Mùi ổ rơm.

    1985
     
    Last edited by a moderator: 17 Tháng một 2014
  3. III : BÓNG NGƯỜI TRÊN SÂN GA



    Những cuộc chia lìa khởi tự đây
    Cây đàn sum họp đứt từng dây
    Những đời phiêu bạt thân đơn chiếc
    Lần lượt theo nhau suốt tối ngày.

    Có lần tôi thấy hai cô gái
    Sát má vào nhau khóc sụt sùi
    Hai bóng chung lưng thành một bóng
    "Đường về nhà chị chắc xa xôi?"

    Có lần tôi thấy một người yêu
    Tiễn một người yêu một buổi chiều
    Ở một ga nào xa vắng lắm
    Họ cầm tay họ bóng xiêu xiêu.

    Hai người bạn cũ tiễn chân nhau
    Kẻ ở sân toa kẻ dưới tàu
    Họ giục nhau về ba bốn bận
    Bóng nhòa trong bóng tối từ lâu.

    Có lần tôi thấy vợ chồng ai
    Thèn thẹn chia tay bóng chạy dài
    Chị mở khăn giầu anh thắt lại:
    "Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!"

    Có lần tôi thấy một bà già
    Đưa tiễn con đi trấn ải xa
    Tàu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng
    Lưng còng đổ bóng xuống sân ga

    Có lần tôi thấy một người đi
    Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì
    Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
    Một mình làm cả cuộc phân ly.

    Những chiếc khăn màu thổn thức bay
    Những bàn tay vẫy những bàn tay
    Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,
    Buồn ở đâu hơn ở chốn này?

    Tôi đã từng chờ những chuyến xe
    Đã từng đưa đón kẻ đi về
    Sao nhà ga ấy sân ga ấy
    Chỉ để cho lòng dấu biệt ly?
     
  4. IV : TẠM BIỆT HUẾ


    Những cuộc chia lìa khởi tự đây
    Cây đàn sum họp đứt từng dây
    Những đời phiêu bạt thân đơn chiếc
    Lần lượt theo nhau suốt tối ngày.

    Có lần tôi thấy hai cô gái
    Sát má vào nhau khóc sụt sùi
    Hai bóng chung lưng thành một bóng
    "Đường về nhà chị chắc xa xôi?"

    Có lần tôi thấy một người yêu
    Tiễn một người yêu một buổi chiều
    Ở một ga nào xa vắng lắm
    Họ cầm tay họ bóng xiêu xiêu.

    Hai người bạn cũ tiễn chân nhau
    Kẻ ở sân toa kẻ dưới tàu
    Họ giục nhau về ba bốn bận
    Bóng nhòa trong bóng tối từ lâu.

    Có lần tôi thấy vợ chồng ai
    Thèn thẹn chia tay bóng chạy dài
    Chị mở khăn giầu anh thắt lại:
    "Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!"

    Có lần tôi thấy một bà già
    Đưa tiễn con đi trấn ải xa
    Tàu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng
    Lưng còng đổ bóng xuống sân ga

    Có lần tôi thấy một người đi
    Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì
    Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
    Một mình làm cả cuộc phân ly.

    Những chiếc khăn màu thổn thức bay
    Những bàn tay vẫy những bàn tay
    Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,
    Buồn ở đâu hơn ở chốn này?

    Tôi đã từng chờ những chuyến xe
    Đã từng đưa đón kẻ đi về
    Sao nhà ga ấy sân ga ấy
    Chỉ để cho lòng dấu biệt ly?
     
  5. V.VÀO CHÙA



    Đang trưa ăn mày vào chùa
    Sư ra cho một lá bùa rồi đi
    Lá bùa chẳng biết làm gì
    Ăn mày nhét túi lại đi ăn mày.


    VI.SƯ ĐOÀN


    Sẽ có những sư đoàn thép
    Bất kỳ nơi đâu
    Không khuất phục tù đày chém giết
    Nơi đâu
    Người sống nợ nần người đã chết
    Bất kỳ nơi đâu
    Từ một cây "mút nhét"
    Một sải xuồng bơi
    Một nọc ong châm góp làm sự nghiệp
    Gốc tre xanh thắng trận cả ba đời
    Ba mươi triệu tấm lòng xông ra tuyến lửa
    Vạch lối điều quân
    Vai chảy xe thồ
    Trồng cây xanh che chở
    Mỗi bước quân đi
    Đánh trận trường kỳ
    Đêm trước nấp trong lùm bắn tỉa
    Sớm sau dàn trận chính qui
    Đến trận bão hiệp đồng cả nước
    Mỗi sư đoàn mang gió lốc bay đi...
    Đất giải phóng thênh thang
    Sẽ cho ta dàn đội ngũ - sư đoàn
    Phía trước gọi ta
    Những Điện Biên vòng đai thép tung ra làm chiến dịch
    Đòn gánh hậu phương vượt đèo đi phản kích
    Hành quân
    Hành quân
    Trùng điệp những sư đoàn
    Đi lên phía Bắc
    Tràn về hướng Nam
    Những vị tướng lại cầm quân đi đánh giặc
    Trải bản đồ
    Còn nguyên
    Vạch chỉ đỏ thắt quanh hầu giặc Pháp
    Bài học chiến tranh nhân dân
    Lại tiếp
    Trang ấp Bắc - Plây me
    Và chiến công lên ngực áo những binh nhì
    Đất nước sẽ cho ta
    Những chùm con số đẹp
    Làm tên gọi khai sinh sư đoàn thep
    Này đây
    Doi cát Cửu Long xanh
    Sư đoàn Châu Thổ
    Giữa bãi sú, rừng tràm
    Vụt đứng dậy sư đoàn Nam Bộ
    Sư đoàn Tây Nguyên
    Từ hầm chông bẫy đá cung tên
    Này đây Cực Nam Phan Rang - Phan Thiết
    Này đây Quảng Ngãi - Phú Yên
    Trên nguồn xa Ô Lâu - Thạch Hãn
    Sẽ tiến về
    Sư đoàn Trị Thiên

    Lại có một ngày
    Mọi cửa ô xanh Sài Gòn hớn hở
    Như Hà Nội đã từng
    Ba mươi sáu đường hoa tung sóng đỏ
    Phất rừng cờ thổi hồng ngọn gió
    Đón con em
    Đón những sư đoàn
    Mang chiến thắng trở về
    Rập bước
    Ca vang!

    (1966)
     
  6. VII. CHIẾC XE XÁC QUA PHƯỜNG DẠ LẠC



    Sẽ có những sư đoàn thép
    Bất kỳ nơi đâu
    Không khuất phục tù đày chém giết
    Nơi đâu
    Người sống nợ nần người đã chết
    Bất kỳ nơi đâu
    Từ một cây "mút nhét"
    Một sải xuồng bơi
    Một nọc ong châm góp làm sự nghiệp
    Gốc tre xanh thắng trận cả ba đời
    Ba mươi triệu tấm lòng xông ra tuyến lửa
    Vạch lối điều quân
    Vai chảy xe thồ
    Trồng cây xanh che chở
    Mỗi bước quân đi
    Đánh trận trường kỳ
    Đêm trước nấp trong lùm bắn tỉa
    Sớm sau dàn trận chính qui
    Đến trận bão hiệp đồng cả nước
    Mỗi sư đoàn mang gió lốc bay đi...
    Đất giải phóng thênh thang
    Sẽ cho ta dàn đội ngũ - sư đoàn
    Phía trước gọi ta
    Những Điện Biên vòng đai thép tung ra làm chiến dịch
    Đòn gánh hậu phương vượt đèo đi phản kích
    Hành quân
    Hành quân
    Trùng điệp những sư đoàn
    Đi lên phía Bắc
    Tràn về hướng Nam
    Những vị tướng lại cầm quân đi đánh giặc
    Trải bản đồ
    Còn nguyên
    Vạch chỉ đỏ thắt quanh hầu giặc Pháp
    Bài học chiến tranh nhân dân
    Lại tiếp
    Trang ấp Bắc - Plây me
    Và chiến công lên ngực áo những binh nhì
    Đất nước sẽ cho ta
    Những chùm con số đẹp
    Làm tên gọi khai sinh sư đoàn thep
    Này đây
    Doi cát Cửu Long xanh
    Sư đoàn Châu Thổ
    Giữa bãi sú, rừng tràm
    Vụt đứng dậy sư đoàn Nam Bộ
    Sư đoàn Tây Nguyên
    Từ hầm chông bẫy đá cung tên
    Này đây Cực Nam Phan Rang - Phan Thiết
    Này đây Quảng Ngãi - Phú Yên
    Trên nguồn xa Ô Lâu - Thạch Hãn
    Sẽ tiến về
    Sư đoàn Trị Thiên

    Lại có một ngày
    Mọi cửa ô xanh Sài Gòn hớn hở
    Như Hà Nội đã từng
    Ba mươi sáu đường hoa tung sóng đỏ
    Phất rừng cờ thổi hồng ngọn gió
    Đón con em
    Đón những sư đoàn
    Mang chiến thắng trở về
    Rập bước
    Ca vang!

    (1966)
     
  7. VIII. NÚI ĐÔI




    Bảy năm về trước, em mười bảy
    Anh mới đôi mươi, trẻ nhất làng
    Xuân Dục, Đoài Đông hai cánh lúa
    Bữa thì em tới, bữa anh sang

    Lối ta đi giữa hai sườn núi
    Đôi ngọn nên làng gọi núi Đôi
    Em vẫn đùa anh: sao khéo thế
    Núi chồng núi vợ đứng song đôi!

    Bỗng cuối mùa chiêm quân giặc tới
    Ngơ chùa cháy đỏ những thân cau
    Mới ngỏ lời thôi, đành lỗi hẹn
    Đâu ngờ từ đó bặt tin nhau.

    Anh vào bộ đội, lên Đông Bắc
    Chiến đấu quên mình năm lại năm
    Mấy bận dân công về lại hỏi
    Ai người Xuân Dục, núi Đôi chăng ?

    Anh nghĩ, quê ta giặc chiếm rồi
    Trăm nghìn căm uất bao giờ nguôi
    Mỗi tin súng nổ vành đai địch
    Sương trắng người đi lại nhớ người.

    Đồng đội có nhau thường nhắc nhở
    Trung du làng nước vẫn chờ trông
    Núi Đôi bốt dựng kề ba xóm
    Em vẫn đi về những bến sông ?

    Náo nức bao nhiêu ngày trở lại
    Lệnh trên ngừng bắn, anh về xuôi
    Hành quân qua tắt đường sang huyện
    Anh ghé thăm nhà, thăm núi Đôi.

    Mới tới đầu ao, tin sét đánh
    Giặt giết em rồi, dưới gốc thông
    Giữa đêm bộ đội vây đồn Thửa
    Em sống trung thành, chết thủy chung!

    Anh ngước nhìn lên hai dốc núi
    Hàng thông bờ có con đường quen.
    Nắng lụi bỗng dưng mờ bóng khói
    Núi vẫn đôi mà anh mất em!

    Dân chợ Phù Linh ai cũng bảo:
    Em còn trẻ lắm, nhất làng trong;
    Mấy năm cô ấy làm du kích
    Không hiểu vì sao chẳng lấy chồng ?

    Từ núi qua thôn, dường nghẽn lối
    Xuân Dục, Đoài Đông cỏ ngút đầy
    Sân biến thành ao, nhà đổ cháy
    Ngổn ngang bờ bụi cánh dơi bay

    Cha mẹ đưa nhau về nhận đất
    Tóc bạc thương từ mỗi gốc cau
    Nứa gianh nửa mái lều che tạm
    Sương nắng khuây dần chuyện xót đau.

    Anh nghe có tiếng người qua chợ:
    Ta gắng: mùa sau lúa sẽ nhiều
    Ruộng thấm mồ hôi từng nhát cuốc
    Làng ta rồi đẹp biết bao nhiêu!

    Nhưng núi còn kia, anh vẫn nhớ.
    Oán thù còn đó, anh còn đây
    Ở đâu cô gái làng Xuân Dục
    Đã chết vì dân giữa đất này!

    Ai viết tên em thành liệt sĩ
    Bên những hàng bia trắng giữa đồng
    Nhớ nhau anh gọi em: đồng chí
    Một tấm lòng trong vạn tấm lòng.

    Anh đi bộ đội sao trên mũ
    Mãi mãi là sao sáng dẫn đường
    Em sẽ là hoa trên đỉnh núi
    Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm.
     
  8. IX . BÊN KIA SÔNG ĐUỐNG



    Em ơi! Buồn làm chi
    Anh đưa em về sông Đuống
    Ngày xưa cát trắng phẳng lì
    Sông Đuống trôi đi
    Một dòng lấp loáng
    Nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳ

    Xanh xanh bãi mía bờ dâu
    Ngô khoai biêng biếc
    Đứng bên này sông sao nhớ tiếc
    Sao xót xa như rụng bàn tay

    Bên kia sông Đuống
    Quê hương ta lúa nếp thơm nồng
    Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong
    Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp
    Quê hương ta từ ngày khủng khiếp
    Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn

    Ruộng ta khô
    Nhà ta cháy
    Chó ngộ một đàn
    Lưỡi dài lê sắc máu

    Kiệt cùng ngõ thẳm bờ hoang
    Mẹ con đàn lợn âm dương
    Chia lìa đôi ngả
    Đám cưới chuột tưng bừng rộn rã
    Bây giờ tan tác về đâu ?

    Ai về bên kia sông Đuống
    Cho ta gửi tấm the đen
    Mấy trăm năm thấp thoáng mộng bình yên
    Những hội hè đình đám
    Trên núi Thiên Thai
    Trong chùa Bút Tháp
    Giữa huyện Lang Tài
    Gửi về may áo cho ai
    Chuông chùa văng vẳng nay người ở đâu
    Những nàng môi cắn chỉ quết trầu
    Những cụ già phơ phơ tóc trắng
    Những em sột soạt quần nâu
    Bây giờ đi đâu? Về đâu?



    (Nhà thơ Hoàng Cầm bên dòng sông Đuống thơ mộng)

    Ai về bên kia sông Đuống
    Có nhớ từng khuôn mặt búp sen
    Những cô hàng xén răng đen
    Cười như mùa thu tỏa nắng
    Chợ Hồ, chợ Sủi người đua chen
    Bãi Trầm Chỉ người giăng tơ nghẽn lối
    Những nàng dệt sợi
    Đi bán lụa mầu
    Những người thợ nhuộm
    Đồng Tỉnh, Huê Cầu
    Bây giờ đi đâu? Về đâu?

    Bên kia sông Đuống
    Mẹ già nua còm cõi gánh hàng rong
    Dăm miếng cau khô
    Mấy lọ phẩm hồng
    Vài thếp giấy dầm hoen sương sớm
    Chợt lũ quỷ mắt xanh trừng trợn
    Khua giầy đinh đạp gẫy quán gầy teo
    Xì xồ cướp bóc
    Tan phiên chợ nghèo
    Lá đa lác đác trước lều
    Vài ba vết máu loang chiều mùa đông

    Chưa bán được một đồng
    Mẹ già lại quẩy gánh hàng rong
    Bước cao thấp trên bờ tre hun hút
    Có con cò trắng bay vùn vụt
    Lướt ngang dòng sông Đuống về đâu?
    Mẹ ta lòng đói dạ sầu
    Đường trơn mưa lạnh mái đầu bạc phơ

    Bên kia sông Đuống
    Ta có đàn con thơ
    Ngày tranh nhau một bát cháo ngô
    Đêm líu díu chui gầm giường tránh đạn
    Lấy mẹt quây tròn
    Tưởng làm tổ ấm
    Trong giấc thơ ngây tiếng súng dồn tựa sấm
    Ú ớ cơn mê
    Thon thót giật mình
    Bóng giặc dày vò những nét môi xinh

    Đã có đất này chép tội
    Chúng ta không biết nguôi hờn

    Đêm buông xuống dòng sông Đuống
    Con là ai ? -Con ở đâu về ?

    Hé một cánh liếp
    Con vào đây bốn phía tường che
    Lửa đèn leo lét soi tình mẹ
    Khuôn mặt bừng lên như dựng giăng
    Ngậm ngùi tóc trắng đang thầm kể
    Những chuyện muôn đời không nói năng
    Đêm đi sâu quá lòng sông Đuống
    Bộ đội bên sông đã trở về
    Con bắt đầu xuất kích
    Trại giặc bắt đầu run trong sương
    Dao loé giữa chợ
    Gậy lùa cuối thôn
    Lúa chín vàng hoe giặc mất hồn
    Ăn không ngon
    Ngủ không yên
    Đứng không vững
    ********* phát điên
    Quay cuồng như xéo trên đống lửa
    Mà cánh đồng ta còn chan chứa
    Bao nhiêu nắng đẹp mùa xuân
    Gió đưa tiếng hát về gần
    Thợ cấy đánh giặc dân quân cày bừa
    Tiếng bà ru cháu xế trưa
    Chang chang nắng hạ võng đưa rầu rầu
    “À ơi… cha con chết trận từ lâu
    Con càng khôn lớn càng sâu mối thù”
    Tiếng em cắt cỏ hôm xưa
    Hiu hiu gió rét mịt mù mưa bay
    “Thân ta hoen ố vì mày
    Hờn ta cùng với đất này dài lâu…”

    Em ơi! Đừng hát nữa! Lòng anh đau
    Mẹ ơi! Đừng khóc nữa! Dạ con sầu
    Cánh đồng im phăng phắc
    Để con đi giết giặc
    Lấy máu nó rửa thù này
    Lấy súng nó cầm chắc tay
    Mỗi đêm một lần mở hội
    Trong lòng con chim múa hoa cười
    Vì nắng sắp lên rồi
    Chân trời đã tỏ
    Sông Đuống cuồn cuộn trôi
    Để nó cuốn phăng ra bể
    Bao nhiêu đồn giặc tơi bời
    Bao nhiêu nước mắt
    Bao nhiêu mồ hôi
    Bao nhiêu bóng tối
    Bao nhiêu nỗi đời

    Bao giờ về bên kia sông Đuống
    Anh lại tìm em
    Em mặc yếm thắm
    Em thắt lụa hồng
    Em đi trảy hội non sông
    Cười mê ánh sáng muôn lòng xuân xanh.
     
  9. X. TRÀNG GIANG



    Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp
    Con thuyền xuôi mái nước song song
    Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả
    Củi một cành khô lạc mấy dòng

    Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu
    Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều
    Nắng xuống, trời lên sâu chót vót
    Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.

    Bèo dạt về đâu, hàng nối hàng
    Mênh mông không một chuyến đò ngang
    Không cầu gợi chút niềm thân mật
    Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.

    Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,
    Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa
    Lòng quê dợn dợn vời con nước
    Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.
     
  10. TRÊN ĐÂY LÀ 10 BÀI THƠ XUẤT SẮC NHẤT VIỆT NAM THẾ KỈ XX


    CÓ LẼ MỘT VÀI NGƯỜI SẼ KHÔNG THÍCH NÊN MÌNH SẼ THAY ĐỔI MỘT TÍ SAU ĐÂY LÀ NHỮNG BÀI THƠ TUỔI HỌC TRÒ THẦY CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG


    I
    .THẦY
    Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
    Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
    Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
    Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
    Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
    Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
    Mái chèo đó là những viên phấn trắng
    Và thầy là người đưa đò cần mẫn
    Cho chúng con định hướng tương lai

    Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
    Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
    Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...

    II.

    LỜI CỦA THẦY

    Rồi các em một ngày sẽ lớn
    Sẽ bay xa đến tận cùng trời
    Có bao giờ nhớ lại các em ơi
    Mái trường xưa một thời em đã sống
    Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
    Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
    Thủa học về cái nắng xôn xao
    Lòng thơm nguyên như mùi mực mới

    Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
    Thầy trò mình cũng có lúc chia xa
    Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
    Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ

    Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
    Các em mang theo mỗi bước hành trình
    Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:
    Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá...

    Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã
    Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên
    Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền
    Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ

    IV. KHI THẦY NGHỈ HƯU

    Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
    Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
    "Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
    Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

    Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
    Con nao nức bước vào trường trung học
    Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
    Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

    Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
    Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
    Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
    Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

    Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
    Vai áo bạc như màu trang vở cũ
    Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
    Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!
     
  11. IV. bài nay chưa có tên mình xin mạo muội đặt tên vậy

    NGƯỜI THẦY TRONG CON


    Cầm bút lên định viết một bài thơ
    Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
    Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
    Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.

    Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
    Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
    Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
    Biết bao giờ con lớn được,
    Thầy ơi !
    Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
    Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
    Những con chữ đều đều xếp thẳng
    Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người .

    Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
    Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
    Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
    Con đường trôi về phía chẳng là nhà…

    Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
    Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
    Có những điều vô cùng giản dị
    Sao mãi giờ con mới nhận ra.

    [​IMG]
     
  12. V. NGƯỜI LÁI ĐÒ

    Một đời người - một dòng sông...
    Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
    "Muốn qua sông phải lụy đò"
    Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ...

    Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
    Con đò trí thức thầy đưa bao người.
    Qua sông gửi lại nụ cười
    Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

    Con đò mộc - mái đầu sương
    Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
    Khúc sông ấy vẫn còn đây
    Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông...


    [​IMG]
     
  13. VII.Thầy Cô

    Thầy chính là những vì sao thắp sáng
    Là đèn đường soi rạng lối em đi
    Còn Cô là người mẹ hiền phú quí
    Mà trời dành để dậy dỗ chúng em

    Mỗi năm chỉ có một lần
    Hai mươi, mười một, ngày dành Thầy - Cô
    Học trò bao nét điểm tô
    Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừng

    Trời thu nắng đẹp tưng bừng
    Đứa thì hoa huệ, đứa thì cúc xinh
    Tung tăng biểu lộ ân tình
    Bao ngày mệt nhọc Thầy - Cô dỗ dành

    Bây giờ vài phút mỏng manh
    Chúng em họp lại, kính Cô, kính Thầy
    Ngày vui nhà giáo sum vầy
    Mong thầy - cô khỏe, trồng người tiếp sau

    VIII.Lời Ru Của Thầy

    Mỗi nghề có một lời ru
    Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
    Lời ru của gió màu mây
    Con sông của mẹ đường cày của cha

    Bắt đầu cái tuổi lên ba
    Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
    Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
    Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

    Thầy không ru đủ nghìn câu
    Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
    Tuổi thơ em có một thời
    Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

    Như ru ánh lửa trong hồn
    Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
    Thầy ru hết cả mê say
    Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

    Mẹ ru em ngủ tròn đêm
    Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
    Trong em hạt chữ xếp dày
    Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

    Từ trong vòm mát ngôi trường
    Xin lời ru được dẫn đường em đi
    (Con đường thầy ngỡ đôi khi
    Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

    Hẳn là thầy cũng già thôi
    Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
    Thì dù phấn trắng bảng đen
    Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình


    [​IMG]
     
  14. VIII.Trời Sao...


    Bầu trời ngàn sao lấp lánh
    Lung linh ước vọng học trò
    Mái trường long lanh mắt sáng
    Ngời ngời ước vọng thầy cô...

    Trường ơi, là dòng sông mát
    Giọt trong kiến thức loài người
    Cho em tắm trong sự thật
    Lớn dần nhân nghĩa - tinh khôi.

    Trường ơi, mái nhà em đấy
    Tuổi thơ gởi mãi nơi này
    Bảng đen nở dòng chữ trắng
    Tay thầy vẫy ước mơ bay.

    Thầy chưa từng dang tay đánh
    Búp hoa còn giấu trong cành
    Tuổi thơ cần nhiều cá tính
    Cho đời đủ sắc tươi xanh

    Cô ơi dang đôi tay rộng
    Ôm em siết chặt vào lòng
    Để đôi mắt em ngấn lệ
    Long lanh hạt ngọc tình thương

    Cô ơi ngọt ngào giọng nói
    Bây giờ đời thiếu tiếng ru
    Tình thương chảy trên trang giấy
    Vào đời rửa sạch nỗi đau

    Thầy cô cùng nhau thắp sáng
    Niềm tin trong mắt học trò
    Ngàn sao giữa trời ước vọng
    Sáng ngời ánh mắt nên thơ.

    IX.Mãi trong tôi, ngôi trường ấy

    Ngày nào còn bỡ ngỡ
    Loay hoay trước cổng trường
    Chưa một chút bâng khuâng
    Với ngôi trường mới ấy

    Mấy hàng cây phượng vĩ
    Mấy gốc lá bàng to
    Hình như muốn thầm thì
    Bạn ơi vào đi nhé !

    Kia rừng dương vẫy gọi
    Hoà quyện tiếng chim chuyền
    Như một khúc giao tình
    Cùng đón chào bạn mới .

    Vậy mà giờ thấm thoát
    Đã bao niên học rồi
    Ngôi trường ngày nào ấy
    Là một phần trong tôi .

    Cũng hàng cây phượng vĩ
    Cũng mấy gốc bàng to
    Giờ là bạn tri kỷ
    Ngày nào cùng có nhau

    Mỗi khi lá xào xạc
    Như những nốt nhạc vui
    Cùng hoà vào điệu hót
    Của lũ chim trên cành .

    Đến khi hoa phượng nở
    Đỏ rực cả sân trường
    Cũng là khi ve khóc
    Cho tình bạn chia ly

    Ôi ! Mái trường yêu dấu
    Ôi ! Thầy cô thân yêu
    Chắp cho tôi đôi cánh
    Bay cao trên đường đời .

    Thời gian sao nhanh quá
    Đã bao năm xa trường
    Nơi phương xa xứ người
    Nhìn cảnh nhớ trường xưa .

    Tôi mong ước một ngày
    Được về lại trường xưa
    Tìm lại chút kỷ niệm
    Của một thời mộng mơ .

    Đừng nhé thời gian ơi !
    Đừng phủ mờ kỷ niệm
    Đừng phủ lớp rong mờ
    Để còn mãi trong tôi
     
  15. X.Bụi Phấn

    Nay đã xa rồi yêu dấu ơi
    Nhớ thầy cô nhớ....đến chơi vơi
    Trường xưa cánh phượng ngày nao đã
    Dõi theo ta để nghẹn muôn lời

    Khi tôi ném bảng nằm ngang ngổn
    Thầy đến bên tôi vẻ ôn tồn
    Viết lên đôi chữ cười vui vẻ
    Bảng cũng như ta cũng có " hồn "...!

    Bụi rớt rơi trên dáng hao gầy
    Phấn chì bụi phủ tóc như mây
    Rớt bay hồn phấn tan từng mảnh
    Rơi xuống làm thêm bạc tóc thầy

    Có phải thầy đang nảy hạt mầm ?
    Hạt mầm thầy chăm bón quanh năm !
    Bụi thời gian cứ bay theo gió
    Nào biết ngày mai sẽ thăng trầm

    Rơi như lá úa nay lìa cành
    Trên đường gian khổ hóa mong manh
    Bụt giảng ngày xưa thầy tôi đã
    Giảng giải từng câu thiếu niên thành............

    Có biết ngày mai sẽ ra sao
    Hạt mầm thầy nảy biết là bao
    Bụi trần phấn toả mau phai thắm
    Nào biết ngày sau sẽ thế nào !

    Rơi rơi nắng gió sương mờ ảo
    Trên mái trường xưa nhạt ngói màu
    Tóc người xưa cũng chen sợi bạc
    Thầy đó trường đây lệ cứ trào....

    Con vẫn yêu sao những điểm 10
    Yêu thầy trách phạt học mà chơi
    Phút giây ngày ấy như sống lại
    Này tuổi thơ ngây chẳng hết lời

    Làm sao để trở lại ngày xưa
    Có thể ngoan hơn chẳng nghịch đùa
    Nào ai không nhớ mình " hưởng " phạt
    Quên những trận đòn đã từng chưa?

    Ngày nay con vẫn giữ ân tình
    Xưa còn non trẻ đã miệt khinh
    Thầy - Cô nâng sách tay dìu dắt
    Dạy dỗ thành nhân giúp nước mình

    Khi con cất bước xa mái trường
    Tuổi người đã đủ để vấn vương
    Còn lưu luyến Bạn - Thầy - Cô mãi
    Thơ thẩn dăm câu thỏa sầu thương


    XI.Nghĩa cô thầy mãi không quên

    Bao năm tháng, nay ta giật mình tỉnh giấc
    Sắp qua rồi những tháng ngày thân thương
    Những ngày vui của 1 thuở đến trường
    Đang trôi dạt theo từng chòm mây trắng.
    Con nhớ lắm những ngày xưa đằm thắm
    Cô dạy con từng nét chữ vần thơ
    Cô đưa con gõ cánh cửa cuộc đời
    Và duyên dáng của một người con gái.
    Tâm hồn con,một nỗi buồn dài
    Cô ôm ấp , xoa đầu khi con khóc
    Vầng trán cô những vần nhăn se sắt
    Âu yếm nhìn chúng con
    Tuổi nhỏ chúng con nào đâu biết ưu phiền
    Vẫn ngỗ nghịch gọi cô là “trại chủ”
    Và chúng con là những con cừu bé nhỏ
    Cô chăn dắt trên đồng cỏ tri thức bao la.
    Khi những ngày cuối của thời học sinh sắp qua
    Con mới giật mình nhận ra một điều nho nhỏ
    Một tình thương bao la và vô tận
    Cô dành cả cho những con cừu nhỏ-chúng con.
     
  16. XII.Lời chúc cô thầy

    Ngày xửa, ngày xưa……
    Tự lúc ấy, tôi đã chào đời.
    Tiếng trống trường vang dội trong tôi.
    Khi chập chững mẹ đã dắt tôi đến đó.
    Buổi ban đầu tôi bỡ ngỡ âu lo.
    Nhìn thấy cô, tôi hốt hoảng la to.
    Cô nhìn tôi , tôi nhìn cô như hai người xa lạ.
    Cô bước tới, đón tôi vào lớp học.
    Lúc ấy tôi òa khóc…giờ không quên.
    Cô nâng tôi , nhè nhẹ xoa vào đầu.
    Giọng cô thánh thót như lời ca của mẹ.
    Bàn tay cô, dịu mát và êm ái.
    Mái tóc cô ngày ấy đen óng ả.
    Khi nhìn lại , cô đã đưa tôi vào lớp học.
    Ngày đầu tiên , cô hát cho chúng tôi nghe.
    Giọng cô hát như lời mẹ ru con.
    Rồi dần dần , chúng tôi yêu quý cô.
    Lớp học ấy trở thành ngôi nhà mới
    Một mẹ hiền và hàng chục đứa con thơ ngây
    Cô mến yêu , giờ đây con khôn lớn.
    Nhớ về cô, con như muốn òa khóc loa to.
    Chắc giờ đây, tóc cô đa bạc màu.
    Giọng của cô, chắc yếu hơn rồi nhỉ ‘.
    Bàn tay cô , vết nhăn nhiều lắm không ạ ‘.
    Con không quên , ấm ốp ngày tựa trường.
    ƠN cô nặng nghĩa trong lòng con.
    Cô ạ ‘. 19 ngày 20/11 rồi cô nhỉ
    Qua cuộc thi , con gửi lời tốt đẹp nhất đến cô.
    Chúc mẹ hiền ngày 20 tháng11 vui khoẻ hạnh phúc.

    XIII. Lời Cảm Tạ

    Tôi đứng lặng giữa cuộc đời nghiêng ngả
    Để một lần nhớ lại mái trường xưa
    Lời dạy ngày xưa có tiếng thoi đưa
    Có bóng nắng in dòng sông xanh thắm

    Thoáng quên mất giữa tháng ngày ngọt đắng
    Trưởng thành này có bóng dáng hôm qua
    Nhớ đc điêu gì đc dạy những ngày xa
    Áp dụng - chắc nhơ cội nguồn đã có

    Nước mắt thành công hoà nỗi đau đen đỏ
    Bậc thềm nào dìu dắt những bước đi
    Bài học đời đã học đc những gì
    Có nhắc bóng người đương thời năm cũ

    Vun xới cơn mơ bằng trái tim ấp ủ
    Để cây đời có tán lá xum xuê

    Bóng mát dừng chân là một chốn quê
    Nơi ơn tạ là mái trường nuôi lớn

    Xin phút tĩnh tâm giữa muôn điều hời hợt
    Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô
     
  17. XIV.Mười bảy và thầy

    Mười bảy năm tới trường,
    Mười bảy năm vất vả
    Thầy dạy dỗ chúng con.
    Từ lúc còn chập chững,
    Chưa biết đọc,biết viết
    Nói năng còn chưa vững
    Rồi nghịch phá lung tung.
    Gieo bao nhiêu rắc rối
    Rồi giả vờ không biết,
    Làm thầy phải lo âu.

    Mười bảy năm tới trường,
    Mười bảy năm thầy dạy
    Bao lẽ phải điều hay.
    Dạy từ cách đi đứng,
    Đến cách học nói năng.
    Dạy chúng con tri thức,
    Dạy lẽ phải tình thương.
    Thầy dạy biết bao điều,
    Giản dị mà ý nghĩa,
    Cho mỗi đứa chúng con.

    Và rồi hôm nay đây,
    Mười bảy năm khôn lớn
    Mười bảy năm con hiểu
    Tình thương và tấm lòng
    Mà thầy luôn dành tặng
    Cho mỗi đứa chúng con.
    Mười bảy năm tóc thầy
    Bạc thêm mười bảy sợi
    Già thêm mười bảy lần
    Vì đàn con nghịch ngợm

    Mười bảy năm con biết
    Mười bảy ngày nhà giáo
    Mười bảy những lời chúc
    Con xin dành tặng thầy
    Với mười bảy ý nghĩa
    Rằng:mười bảy năm rồi
    Con sẽ không quên được
    Mười bảy lớp kiến thức
    Con học được từ thầy
    Một kho tàng tri thức
    Và tấm lòng nhân ái…
    Thầy đã dạy chúng con !

    XV. CÔ ƠI
    Rời mái trường thân yêu
    Bao năm rồi cô nhỉ ?
    Trong em luôn đọng lại
    Lời dạy bảo của cô

    Ngày ấy vào mùa thu
    Bước chân em rộn rã…
    Cô không lời từ giã
    Xa trường tự lúc nào

    Em ngỡ như chiêm bao
    Cô về đâu, chẳng biết?
    Vẫn vang lời tha thiết
    Từ giọng cô dịu hiền

    Thời gian bước triền miên
    Cô chưa lần quay lại
    Chúng em nhớ cô mãi
    Mong thấy cô trở về

    Lúc xưa cô vỗ về…
    Nay chúng em khôn lớn
    Ngày rời trường gần đến
    Bao giờ gặp lại cô ?!
     
  18. XVI.Gặp lại Thầy

    Con dừng lại phía hàng cây
    Bồi hồi khi gặp dáng thầy hôm nao
    Trường xưa vẫn nét ngày nào
    Và đây vẫn dáng thấy cao cao gầy
    Vẫn bao la một vòng tay
    Đón con như thể chưa ngày cách xa
    Kiềm lòng để lệ khỏi nhoà
    Giọng thầy trầm ấm “thật thà phải con?”
    Cái tên thấy gọi riêng con
    Đến giờ con thấy vẫn còn mới nguyên
    Ước mong con mãi không quên
    “thật lòng vững trí đừng phiền nghe con”
    Lợi danh - danh lợi sẽ mòn
    Những điều thấy dạy còn hoài khắc tâm
    Nhớ tóc thấy điểm hoa râm
    Cùng lời chỉ dạy âm thầm con mang

    Ai quên đi chuyến đò ngang
    Quên sao người lái thuyền sang bến đời

    XVI. RỂ THẦY!

    Một đám con trai nghịch ngợm
    Đứa gọi bố, đứa gọi thầy
    “Cho con về làm… Rể”
    Thầy cười hiền - nhẹ khói thuốc bay

    Trách thầy sớm “Kế hoạch hóa”
    Mà em con đến là xinh
    Chẳng lẽ thầy ừ một đứa
    Để lũ còn lại… “thất tình”?

    Ấm áp mắt cười, thầy dặn:
    “Cần lo nhiều đến tương lai
    Các trò học hành cho giỏi
    Đứa nào cũng là con thầy
    Lớp 12 cả rồi đấy
    Thầy mong các trò gắng lên
    Rồi trò nào muốn làm RỂ
    Để thầy…sinh thêm mấy EM”.
     
  19. Con trai lớp Lý làm thơ về trường Ams

    Những chàng trai lớp Lý trường Hà Nội Ams không chỉ thể hiện mình rất tài năng mà còn vô cùng lãng mạn và giàu cảm xúc với những vần thơ viết về mái trường Hà Nội – Ams yêu dấu.

    < THAY ĐỔI TÍ NHA >
    Trường mình bây giờ có vậy không em?
    Trường mình bây giờ có vậy không em?
    Những buổi chào cờ đầu tuần quen thuộc,
    Sân trường lại ngập tràn 2 màu xanh trắng
    Những cái đầu
    Những tiếng người
    Những tiếng cười
    …nhấp nhô

    Rồi những giờ tan học buổi trưa
    Cổng trường mình thế nào cũng tắc
    Chú bảo vệ (hình như tên là Bắc)
    Có còn làm việc ở trường
    Có còn hay quát mắng không em

    Sân trước bây giờ chắc đỡ nắng hơn
    Vì những tán bằng lăng ngày một lớn
    Ngồi trong giờ,
    Bên của sổ ngập bằng lăng tím,
    Chớ lơ đãng nghe em kẻo bị cô rầy!


    Lớp Văn bây giờ chắc chẳng còn đếm gió với đếm mây
    Mà chắc bắc ghế ra cửa ngồi…
    ….trêu con trai lớp Toán
    Lúc cận ấy chắc bây giờ nghịch lắm,
    không như ngày xưa…
    Lớp Lý bây giờ chắc nhộn nhịp hơn xưa
    Nhưng chắc bọn Hóa vẫn con nhà mọt sách
    Lũ lớp Sinh chắc vẫn hay nói bậy,
    Để cho bọn chuyên Anh ôm bụng ra cười
    Lớp Nga chắc vẫn hiền thế thôi
    Và lớp Pháp chắc là kiêu lắm,
    Bọn lớp Tin biết có còn trống vắng
    Chẳng có bóng hồng nào như ở khóa anh xưa

    Thầy Khải bây giờ thì đã nghỉ hưu
    và thầy Điện bây giờ làm hiệu trưởng
    Luật trường mình không biết có còn như trước
    Cấm không được đá cầu.
    Đá bóng bây giờ thì đá ở đâu?


    Mà trường năm rồi có còn đá giải?
    Em có đi cổ vũ không, chung kết vào mấy trái
    Đội vô địch kì này đá có fair không?
    Em học ở tầng nào thử kể anh xem
    Có khi lại đúng phòng lớp anh ngày trước
    Cái lớp ở tít cao đi lên cũng mệt
    Cái bàn đầu chắc vẫn còn dấu tích
    Anh nháp bậy ra bàn đủ thứ linh tinh

    Anh vẫn nhớ thầy Hiệp, thầy Hàm, thầy Nghĩa, thầy Minh
    Rồi cô Tuyết, cô Mai, cô Dung, cô Mĩ
    Em có học ai không trong những thầy cô ấy
    Có người chắc cũng nhớ anh

    Muốn hỏi em nhiều và muốn hỏi nhiều hơn
    Đừng trách anh, tại xa trường lâu quá
    Em viết nhiều kể cho anh với nhé
    Anh ở bên này vẫn ngóng thư em.

    Lê Hải Trung (Lý 1, khóa 95-98)
    (CÒN)​
     
  20. Mùa nắng cuối

    Trường mình bây giờ còn vậy đâu anh.
    Ams mới to và hiện đại hơn.
    Nhưng sao bằng được cái trường Ams xưa
    Mà nhiều lúc bọn em vẫn bồi hồi nhớ lại.

    Buổi chào cờ đầu tuần vẫn thế.
    Chỉ là cây xanh chưa mọc, nắng chói chang
    Những mùa đông gió mùa rét buốt.
    Đứng sát kề tặng nhau từng chiếc ôm.

    Cả trường tất cả học sáng.
    Những buổi chiều vì thế mà bớt vui.
    Trường xa ai cũng tranh thủ về nhà.
    Chẳng còn túm tụm ở lại như hồi xưa.

    Trường THPT Hà Nội Amsterdam hiện đại của ngày nay


    Đống hàng ăn bây giờ chả có.
    Nhìn xung quanh toàn cát với xi măng.
    Chỗ trường mình vẫn có trồng bằng lăng.
    Mùa này hoa tím nở tưng bừng trong nắng.

    Bác bảo vệ tên Bắc anh bảo.
    Giờ vẫn còn làm việc ở trường
    Nhưng chả thấy đâu để được nghe quát mắng
    Bác giám thị bây giờ xịn lắm
    Có cả iPhone chụp mặt bọn muộn giờ.

    Ngày xếp chữ luôn là một sự kiện đặc biệt đối với teen trường Ams
    Cũng đã qua cái thời ngập lụt vì mưa ấy.
    Trò và cô nghỉ học ngắm gió mây.
    Giáo viên kể chuyện hồi bao cấp.
    Tuy có nghèo nhưng mà vui hơn nhiều.

    Bọn lớp Toán bây giờ vẫn liêu xiêu.
    Khi nhìn thấy mấy nàng lớp Văn cùng dãy.
    Lớp Trung trai tráng chả có mấy
    Nhưng ai nấy đều khỏe mạnh, giỏi giang.

    Lớp Anh con gái nhiều mênh mang
    Song tổ chức bao sự kiện hoành tráng.
    Lớp Sinh thì năm nào chả vậy.
    Những câu chuyện bậy có bao giờ ngừng.

    Lớp Tin thì chả còn trống vắng.
    Có nhiều bóng hồng nổi tiếng đó đây.
    Lớp Hóa vẫn hiền lành, mọt sách như vậy.
    Lớp Pháp, lớp Nga năng động, cá tính chả thay đổi gì.

    Em biết anh và em đều tự hào về lớp Lý.
    Vẫn một bọn lố nhố, nghịch ngợm.
    Vẫn bày trò, nghịch dại, chém gió vu vơ.
    Nhưng cũng đàn hay, hát giỏi chả kém ai.

    Khi nào rảnh hãy về trường nghe anh.
    Thăm trường chắc anh sẽ vui lắm…
    Bài thơ anh giờ được treo giữa sảnh
    Để biết bao người chiêm ngưỡng khen tài.

    Ngày mai, ngày mai, ngày mai…
    Em cũng phải xa trường.
    Nối bước anh em tiến lên phía trước.
    Vì cái dòng thời gian có ai ngừng được.

    Chia tay Ams trong ngày nắng nở rộ
    Không biết nói gì hơn ngoài thầm ước.
    Trường mình được mãi như xưa.
    Nhiều năm, nhiều năm, nhiều năm nữa.
    Bọn đàn em vẫn còn thích làm thơ.
    Sẽ kể cho hai ta câu chuyện dài hơn nữa.
    Về cái ngôi trường này.

    Những bàn tay bàn tay bàn tay.
    Vẫy chào rồi ôm nhau thật chặt.
    Bao nụ cười và bao khuôn mặt
    Luôn nghĩ về nhau những lúc vui buồn.

    Những kí ức vẫn luôn ở bên cạnh.
    Chỉ trách sao thời gian qua nhanh.
    Ngồi ngẩn ngơ em ngậm ngùi chấp nhận.
    Đây là mùa nắng cuối của bọn em rồi anh.


    Phạm Hoàng Anh (Lý 1, Khóa 09-12)
    (CÒN)​
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY