vĩnh biệt Cửu Trùng Đài

Thảo luận trong 'Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài (Trích Vũ Như Tô – Nguyễn' bắt đầu bởi 153, 16 Tháng một 2008.

Lượt xem: 4,814

  1. 153

    153 Guest

    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    trong lời đề tựa kich Vũ Như Tô , Nguyễn Huy Tưởng đã viết
    " Than ôi ! Như Tô phải thay những kẻ giết Như Tô phải ? Ta chẳng biết .
    cầm bút chẳng qua cùng một bệnh với Đan Thiềm "
    bầng những hiểu biết về đoạn trcích và về vở kịch , phát biểu ý kiến về lời tựa trên ?


    có ai giải thích hộ lời tựa trên o ????
     
  2. nutac98

    nutac98 Guest

    phần luyện tập hửm ? :D
     
  3. 153

    153 Guest

    uhm
    đúng rùi đó
    hôm nay mới học đến
    có hỉu o ?
    chỉ dùm đi
     
  4. theo bồ hiểu thì họ muốn ta nêu bình luận cái phải của giặc và ông vnt.với diễn giải ra bệnh của dan thiềm là bệnh gì,chung gì.đó là bệnh say mê cái tài.đang cố học văn à
     
  5. nutac98

    nutac98 Guest

    hơ ... chương trình nì HK1 mờ ?
    ừa ! học rồi , nhưng hum ý vừa học vừa ngủ nên chỉ biết qua qua sơ sơ thoai :D
    Gợi ý nớ : đầu tiên hãy thử hỏi xem là ai phải và bệnh của Đan Thiềm là j` ?
     
  6. 153

    153 Guest

    uhm !
    o phải cố mà muốn gỡ điểm
    nhục quá
    tổng kết có 66
     
  7. nutac98

    nutac98 Guest

    thía ah` ? thoai ! hok sao , cố lên ^^
    ĐT là 1 người biết nhj`n xa trông rộng , biết nhận ra và trân trọng tài năng của những người tài ( VNT ) .
    Vũ Như Tô là 1 người tài xuất chúng và biết mang tài năng của mj`n ra phụng sự tô điểm cho nước nhà .Ông là con người của nghệ thuật , của cái đẹp .Ông là 1 trí thức có bản lĩnh và cũng là 1 nghệ sĩ thiên tài . Tuy nhiên , đẹp hok dc phép xa rời hiện thực . Hiện thực lúc bấy h là tình hình đất nước ta đang rối loạn , khúng hoảng trước sự cai trị của 1 ông vua ăn chơi sa đọa . Cái tội của VNT là xa rời đời sống nhân dân , thiếu hiểu biết thực tế . Ông chỉ đứng trên lập trường của nghệ thuật thuần túy chứ hok đứng trên lập trường của nhân dân .

    Những kẻ giết VNT :phải mà cũng hok phải ! Họ giết VNT vì họ nghĩ VNT và Cửu Trùng Đài chính là nguyên nhân gây nên cuộc sống lầm than của họ ( ngoài ra còn có 1 lý do cá nhân của QUận công TDS ) . HỌ hok ý thức dc những giá trị to lớn của những tác phẩm nghệ thuật mang laj cho nước nhà sau này . TUy nhiên , hiện tại , thì đó chính cũng chính là 1 nguyên nhân gây nên cuộc sống lầm than của nhân dân .
     
  8. nutac98

    nutac98 Guest

    Câu hỏi đề bài là 1 trong 2 mâu thuẫn được tác giả nhắc và bàn đến ở tác phẩm này !
     
  9. 153

    153 Guest

    thế câu cuối ?
    o phải ý tác giả là cũng say mê cái đẹp như Đan Thiềm đấy chứ ???
    bệnh j vậy ?
     
  10. nutac98

    nutac98 Guest

    Cần phải hiểu đây là mâu thuẫn giữa khát vọng được hiến dâng , được phụng sự tất cả cho nghệ thuật của 1 nghệ sĩ thiên tài với quyền lợi thực tế , 1 sống 1 còn của nhân dân .( nội dung mâu thuẫn xuyên suốt toàn bộ tác phẩm ) . còn câu hỏi của tác giả thực chất ông cũng hok có câu trả lời mà nó sẽ được chính những những người đời sau cảm nhận và hiểu , trả lời theo 1 cách khác nhau . 1 mâu thuẫn chưa được giải quyết cho đến tận ngày nay . CHính vì vậy , đừng nên dj tìm câu hỏi ai đúng ai sai 1 cách chuẩn mực . Điều này dc chính tác giả thừa nhận qua lời đề tựa của tác phẩm : " Đài Cửu Trùng không thành nên mừng hay nên tiếc ? Than ôi ! Như Tô phải hay những kẻ giết Như Tô phải ? "
     
  11. 153

    153 Guest

    trời !
    o hỉu mỗi câu cuối thôi !
    bệnh đó là đam mê cái đẹp ( cô nói )
    nhưng ........
    rút cục là chả hỉu j cả
     
  12. nutac98

    nutac98 Guest

    ừa . Đan thiềm là người say mê , khao khát cái tài , cái đẹp . Đan Thiềm quên cả sự sống chết của bản thân để luôn khích lệ tài năng của nghệ sĩ thiên tài . Nhưng cái say mê cái đẹp đó laj hok dc hoàn thành ,h ok dc trọn vẹn vì tr0ng xã hội này , người tài hok có cơ hội thể hiện tài năng . Họ đã đồng bệnh của nhau trong khát vọng, trong nỗi đau .
     
  13. 153

    153 Guest

    cái đó thì hỉu
    nhưng vấn đề là bệnh của tác giả kia ???
    " cầm bút chẳng qua cùng ...."
     
  14. nutac98

    nutac98 Guest

    sa0 153 hok hỏi trực tiếp thẳng cô giáo khj hok hỉu ? vì cô giáo giảng cũng chính là người dạy và chấm bài mj`n mà , như thế đỡ sợ lạc khỏi phần cô cho ! :D y có j` y hay hỏi lun ^^
     
  15. 153

    153 Guest

    hờ hỏi = o
    cô o nói đâu !
    với cả cô đang akay lớp vì tội trốn học cho cô leo cây !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
     
  16. nutac98

    nutac98 Guest

    cô đểu nhẩy :D Mấy bài cuối mà còn bắt học :-S mấy bài cuối cô giáo y vẫn dạy còn y thì lúc ngủ lúc nghe lúc chép :p ... Bài này với mấy bài như R0me0 ý , nghe công nhận như ru ngủ ! :D
     
  17. amaranth

    amaranth Guest

    Có thế mà cũng hỏi tới nói lui cho dài dòng.
    Bệnh của Đan Thiềm là bệnh si mê cái đẹp, không tiếc hy sinh thân mình vì nghệ thuật. Vì thế mà Đan Thiềm đã quý mến và thần tượng Vũ Như Tô.
    Tác giả cũng vậy, cũng si mê cái đẹp, cũng sẵn sàng hy sinh vì nghệ thuật, vì thế mà ông "cầm búτ, viết ra vở kịch này, cũng vì quý mến và thần tượng Vũ Như Tô.
     
  18. faustvn01

    faustvn01 Guest

    Cũng không hẳn như Am nói. Bệnh Đan Thiềm được nhắc đến ở đây không chỉ là bệnh si mê cái đẹp mà chính xác hơn nó là bệnh "Khao khát và quý giá chỉ một cái đẹp siêu đẳng". Đây là điểm chung gặp gỡ lớn nhất của Như Tô và Đan Thiềm mặc dù tên gọi của nó chỉ "vinh dự" dành cho nàng cung nữ. Mình rất đồng tình với những điều nutac đã phân tích ở trên. Riêng về ý cuối cùng mà bạn hỏi: "cầm bút chẳng qua là đồng bệnh với Đan Thiềm" thì theo mình nên đặt vở kịch vào bối cảnh lịch sử cũng như những đặc trưng của thể loại để lí giải. Vũ Như Tô là một vở kịch lịch sử (lấy đề tài lịch sử) - một vở bi kịch mà khi kết thúc, trên sàn diễn sân khấu, các nhân vật chính đều nhận cái chết thảm khốc, cái đẹp bị hủy hoại. Với sự nhạy cảm và tấm lòng "biệt nhỡn liên tài", cảm thông và thấu hiểu cho khát vọng sáng tạo cống hiến, khao khát hướng về cái đẹp tuyệt đối của người nghệ sĩ, trí thức, tác giả đã xây dựng cặp nhân vật Như Tô - Đan Thiềm tiêu biểu cho những phẩm chất ấy. Bên cạnh đó, bằng cái nhìn lí trí, tỉnh táo, nhà văn cũng nhận thấy rõ những hiện thực của cuộc sống vô hình trung đã mâu thuẫn gay gắt với khao khát chính đáng của người nghệ sĩ. Mâu thuẫn ấy không thể điều hòa (trong bối cảnh xã hội loạn lạc thời Lê Tương Dực) và được đẩy đến cao trào khi "những kẻ giết Như Tô" kéo đến đốt phá Cửu trùng đài, giết Như tô và Đan thiềm. Từ đó nêu bật tư tưởng của tác phẩm: mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc sống, của người nghệ sĩ và cuộc đời, Nghệ thuật phải vị nhân sinh, phải đồng hành cùng lợi ích của nhân dân, dân tộc thì mới được tồn tại, bảo vệ, nâng niu.
    Là một nghệ sĩ, Nguyễn huy tưởng đương nhiên dành nhiều cảm thông, chia sẻ cho những khao khát sáng tạo chính đáng hướng về cái đẹp của Như tô - Đan thiềm. Việc "đồng bệnh tương liên" không phải là một hiện tượng quá mới lạ trong văn học (chúng ta chẳng đã được học bài thơ Độc Tiểu Thanh kí của Nguyễn Du đó ư). Lấy đề tài lịch sử nhưng vở kịch thực sự đã đề cập đến những vấn đề mang tính thời sự (nhà văn, văn nghệ và cuộc kháng chiến của dân tộc) và đã động đến cả những vấn đề siêu thời đại (mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc sống). Không chỉ có vậy, nhà văn dường như cũng đã tiên cảm và cảnh báo về nguy cơ những đám đông quần chúng vì thiếu hiểu biết hay quá khích động mà sẵn sàng phá đi những di sản văn hóa quý giá của dân tộc và nhân loại (điều này đã được kiểm chứng ở nhiều quốc gia trong nhiều thời kì lịch sử khác nhau).
    Các bạn quan tâm có thể tham khảo thêm bài viết này nhé: http://evan.com.vn/News/doi-song-van-nghe/2006/03/3B9ACCD7/
     
  19. amaranth

    amaranth Guest

    Hihi, cảm ơn bạn đã viết khá chi tiết và cụ thể :) Am thì không thích nói nhiều, cái tính qua loa cẩu thả xưa nay nó vẫn thế :D

    Uhm, thật ra thì đọc hết đoạn trích Vũ Như Tô trong SGK thí điểm rồi, Am chỉ rút ra cho mình một câu: "Ở trong căn nhà thấp, người cao phải cúi đầu"
     
  20. faustvn01

    faustvn01 Guest

    Thực sự, cách đọc văn không phải chỉ để bình luận, để tranh biện, để "khoe chữ" mà để rút ra cho mình những điều hữu ích, tâm đắc trong cuộc sống, trong hành xử của Am khiến mình khâm phục và sau đó, thấy tự hổ thẹn. Mình cũng đồng quan điểm với bạn "Ở trong căn nhà thấp, người cao phải cúi đầu". Nhưng nhiều lúc tự hỏi, nếu "cao nhân" (xin mạn phép chuyển sang Hán tự chữ "người cao" của bạn) nào cũng an phận "cúi đầu" thì cuộc đời này hỏi còn trong mong được vào điều gì nữa? Chính vì vậy mà mình càng khâm phục cái ý chí dám đứng lên "chống đỡ" hay mạnh mẽ hơn, ra tay xây lại ngôi nhà mới cao hơn, đẹp hơn, xứng đáng hơn của những kẻ sĩ quân tử xưa. Một lần nữa xin nhắc lại, rất cảm phục cách đọc văn của bạn.
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->