[Văn 9]: Những đề bài có thể các bạn sẽ cần

T

thuyan9i

[TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt 08 môn
Chắc suất Đại học top - Giữ chỗ ngay!!

ĐĂNG BÀI NGAY để cùng trao đổi với các thành viên siêu nhiệt tình & dễ thương trên diễn đàn.

[B Ớ box văn 12 có dự án văn mẫu 12 tại sao ta ko có dự án văn mẫu 9
mình lập ra topic này mong các bạn đóng góp nhịêt tình và nhớ phải là do mình tự viết
điêù đó sẽ có ích dối với chúng ta đối vời kì thi sắp tới
Hiện tại tớ đang có dự đinh
Phần I: Tóm tắt các tác phẩm trung đại và hiện đại
1,Truyện thơ trung đại
2,Truyện hiện đại
Phần II: Cảm nhận các đoạn thơ của 11 bài thơ
Phần III:Các bài văn cảm thụ về bài thơ,nhân vật truyện
Mong các bạn đống góp cho dự án này
Đầu tiên ta sẽ thực hiện phần I
Tóm tắt truyện trung đại
:D:D
[/B]
 
Last edited by a moderator:
T

thuyan9i

Phần I:
1,Truyện Trung đại:
a,Hoàng lê nhất thống chí hồi 14
Lo sợ trước sự lớn mạnh ko ngừng của nghĩa quân Tây Sơn,Lê Chiêu Thống hèn hạ cầu cứu nhà Thanh.Tôn Sĩ Nghị dẫn 20 vạn quân Thanh vào Thăng Long mà ko mất một mũi ten hòn đạn nên rất kiêu căng tự đắc. Tôn Sĩ Nghị hứa với Lê Chiêu Thống mùng 6 sẽ làm cỏ quân Tây Sơn.Tướng Lân và Sở theo kế của Ngô Thì Nhậm rút về Tam Điệp ,mặt khác sai Văn Tuyết đi báo tin cho Bắc Bình vương ở kinh đô Huế.Nghe tin đó,Nguyễn Huệ vô cùng tức giận và lập tức lên ngôi vua lấy hiệu là Quang Trung .Xuất quân ngày 25 thì 29 đến Nghệ An.Tại đây QUang Trung chiêu lính cứ 3 suất đinh thì lấy 1 suất lính chẳng mấy chốc đã đựoc một đội quân tinh nhuệ.Nhà Vua chia quân thành 5 đạo và đọc hịch dụ binh.30 tháng chạp nghĩa quân hội tại Tam Điệp,trách phạt tướng bại trận nhưng nhà vua không quên động viên,khích lệ lòng quân .Tại Tam Điệp, Quang Trung đã nhìn thấu vận nứoc 10 năm sau và nhìn ra nhân tài Ngô THì Nhậm giao trọng trách hòa hiếu giữa hai nước cho ông .Vua cho quân ăn tết trước ,hẹn mùng 7 ca khúc hải hàon .Rạng sáng mùnh 3 tết ,đọa quân tiến sat và diệt gọn đồn Hà Hồi, tiếp tục mùng 5 tết tíêm đến dồn Ngọc Hồi tiến vào Thăng Long mà quân Thanh vẫn không hè biết ,nghĩa quân đại thắng.Lại nói về Tôn SĨ Nghị và vua tôi nàh Lê ,chúng đón tết mà không hề hay biết sự vũ bão của quân Tây Sơn .Tôn Sĩ NGhị sợ mất mật ngựa không kịp đóng yên ngưưoì ko kịp mặc áo giáp chạy về Phương Bắc .Đám tàn quân chạy theo làm gẫy cầu phao nòi rơi xuống tắc nghẽn sông Nhị Hà .Vua Lê sợ hãi đưa thái hậu cũng tùy tùng bỏ chốn cướp cả thuyền của dân ., đuổi kịp Tôn Sĩ Nghị nứoc mắt lã chã rơi vô cùng thê thảm.

b, Chuyện ngươic con gái Nam xương
Vũ Nương tên thật là Vũ Thị Thiết quê ở Nam Xương là ngưưoì con gái thùy mị nết na tư dung tốt đẹp nên Trương SInh đem lòng yêu mến bảo mẹ đem trăm lạng vàng cưới nàng làm vợ.Biết chồng có tính đa nghi Vũ Nương luôn giữ gìn khuôn phép ăn ở đúng mực.Đất nươc có chiến tranh, Trương SInh đi lính ,Vũ Nương ở nhà sinh con và nuôi con chăn sóc mẹ già.Mẹ Trương Sinh nhớ thương con mà ốm Vũ Nương hết lòng chăm sóc tận tình và khuyên lơn.Khi mẹ chồng chết ,Vũ Nương lo ma chay chu đáo như cha mẹ đẻ.Những tưởng hạnh phúc sẽ đén với nàng nhưng ngày nàng mong đợi là ngày nàng phải chịu một nỗi oan khó rửa sạch.Khi bế con ra mộ mẹ, Trương Sinh tình cơ biết con còn có một người khác mà đêm đêm vẫn đến, về đến nhà chàng mắng chửi thậm tệ và ruồng bỏ đuổi Vũ Nương ra khỏi nhà mặc cho hàng xóm và nàng đã hết sức thanh minh.Vũ Nương uất ức tự tử ở bên Hoàng Giang được tiên rẽ nối trở thành tiên.Ở nhà,đêm tối bóng chàng in trên vách thấy con gọi cha Trưong SInh mới vỡ lẽ ra nỗi oan của vợ thì quá muộn.Ở dưới thủy cung ,Vũ Nương luôn hướng về gia đinh nhừo sự giúp đỡ cua Linh Phi và pHan Lang (ngưưoì cùng làng) Vũ Nương đươc Trương Sinh lập đàn giải oan ở bến Hoàng Giang.Sự trở về của nàng vô cùng lộng lâỹ lúc ẩn lúc hiện rồi biến mất.
 
Last edited by a moderator:
T

thuyan9i

c,Chuyện cũ trong phủ chua Trịnh
Chuyện kể về chúa Trinh Sâm(Thịnh Vương) có thú chơi đèn đuốc xây dựng đình đài liên miên và tuần du Tây Hồ .Mỗi tháng khỏang ba bốn lần chúa đi chơi ở Tây HỒ, bọn lính cung phục rôn rã ,ầm ĩ.Nhưũng tên lính phải đóng giả đàn bà bán hàng ở ven hồ thỉnh thoảng thuyền cháu ghé vào mua mua bân bán y như phiên chợ.Thỉnh thoảng bọn nhạc công ở trên gác chuông lại tấu lên một bản nhạc làm cho không khí thêm phần rộn rã.Chúa còn có thú chơi sưu tầm của ngon vật lạ ở trần gian để trang hoàng cho nhà chúa.Bao nhiêu cổ mộc thạch quái ,..chúa đều hết sức vơ vét lấy.Chúa lấy cả cây đa to đến trăm ngưòi khiêng từ phương Bắc.Bọn hoạn quan biết ý chúa nên ban ngày đi dò xét điều tra còn ban đêm thì dột nhập vào nhà ngưừoi ta lấy đi thậm chí còn đục cả tường nhà dân đó là hấu hiệu của "triệu bất tường".Nhà tác giả ở phường Hà Khẩu cũng có cây lê và lựu nở hoa rất đẹp , thân mãu sai chặt đi cũng vì lẽ ấy

d,Truyện Kiều

Vuương Thuy Kiều là con gái đầu lòng của gia đình viên ngoại họ Vương.Nhân buổi thanh minu ba chị em Thuy Kiều,Thuý Vân,Vưong Quan đi chơi xuân.Thúy Kiều tình cơ gặp đựoc mộ Đạm Tiên -người con gái lầu xanh xinh đẹp bạc mệnh bên góc đường.Lúc ra về ,Kièu bắt gặp Kim Trọng và họ đã mến nhau từ đây.Trở về nhà ,Kiều đựoc Đạm Tiên báo mộng duyên phận của nàng chỉ đựoc rửa sạch ở sông Tiền Đường.Kim Trong đến trọ ở nhà ngay sau nhà Kiều, họ đã gặp lại nhau và đính ước đêm trăng.Không may chú Kim Trọng mất chàng đành trở về nhà chịu tang chú.Đúng lúc ấy gia đình Kiều bị mắc oan,Thúy Kiều đành bán mình để chuộc cha và em.Mã Giám Sinh đến mua Kiều đến Lam Kiều thực chất đẩy nàng vào lầu xanh.Tú Bà ép nàng phải tiếp khách nhưng nàng không chịu và định tự tử.Tú Bà sợ mất vốn liếng liền giam lỏng nàng ở lầu Ngưng Bích.Ở đây nàng lại mắc mưu Sở Khanh và bị Tú bà đánh cho một trận thừa sông thiếu chết. Nàng đành phải tiếp khách và may mắn gặp đựoc Thúc Sinh chuộc ra làm vợ lẽ.Thuý Kiều lại bị Hoạn Thư đánh ghen nên nàng quyết định chốn đi khỏi tay Hoạn Thư. Nàng gieo mình ở sông Tiên đường và may mắn được sư Giác Duyên cứu rồi nương nhờ cửa phật.Sư Giác Duyên lại gửi nhầm nàng vào tay Bạc Bà bạc Hạnh,nàg phải vào lầu xanh lần 2.Nàng may mắn gặp đựoc ngưưoì anh hùng đầu đội trời chân đạp đất Từ Hải ,giúp nàg ra khỏi lầu xanh và mở phiên tòa báo ân báo oán .Kiều không may lại mắc mưu của HỒ Tôn Hiến khiên Từ Hải chết đứng .Sau một đếm đánh đàn cho tên họ Hồ,hắn quyêt định gả nàg cho một viên quan nhỏ nàng đã gieo mình ở Sông Tiền Đường và đượct sư Giác Duyên cứu lần 2.Nói về Kim Trọng sau khi chịu tang chú chàng lên tìm gặp Kiều và biết chuyện đành nối duyên với Thúy Vân .Chàng đỗ đạt cao và quyết định đi tìm Thúy Kiều .Chàng đã gặp đựoc ngôi chùa của sư Giác Duyên và gặp đựoc Thuy Kiều.Hai người gặp nhau hóa giải duyên đôi lưa thành duyên bạn bầy.
 
Last edited by a moderator:
T

thuyan9i

e, Lục Vân Tiên
Lục Vân Tiên là con trai gia đình Họ Lục quê ở Huyện Đông thành.Theo ý gia đình chàng lên núi học võ thành tài.Khi đã thành tài chàng xuống núi dự thi .Trên đưòng về thăm gia đình chàng có dịp trổ tài đánh tan bọn cướp cứu Kiều Nguyệt Nga.Từ đây nàng luôn đem theo bức vẽ Lục Vân Tiên bên mình.Chàng lại tiếp tục lên đường dự thi và gặp đựoc rất nhiều bạn bè.Chàng tiện thể ghé qua nhà Võ Công hứa gả con gái cho chàng.Khi sắp vào phòng thi chàng nghe tin mẹ mất liền bỏ thi về quê chịu tang mẹ khóc mù cả hai mắt .Trên đưòng về ,Vân Tiên bị Bạn cùng khóa thi là Trịnh Hâm hãm hại đẩy xuống sông may đựoc Giao long dìu vào bờ và đựoc ông Ngư cứu giúp.Ông Ngư mưòi chàng ở lại nhưng chàng từ chối .Chàng đến gia đình Võ Công mong giúp đỡ nhưng ở đây chàng lại bị hãm hại lần hai bị giam ở sau núi ko có đựoc gia.May mắn thay chàng gặp đựoc ông Tièu và đựoc tiên cho thuốc sáng mắt.Kể từ đây chàng chăm chỉ học hành thi đỗ trãng nguyên đựoc nhà vua cử đi diệt giặc Ô Qua .Diệt xong giặc trên đưòng trở về chàng bị lạc trong rừng.Lại nói về Kiều nguyệt Nga, từ khi gặp Lục Vân Tiên nàng đã tự coi mình là ngưừoi của chàng.Trải qua nhiều lần bị hại nag đều vưựot qua nhưng khi đi cống nộp cho giặc Ô qua thì nàng khó thoát.Đầy tớ của nàng alf Kim Liên đi thay còn nàng ôm theo bức hình của Vân Tiên nhay xuống sông tự vẫn nhưng đựoc phật bà quan âm động lòng khiến nàng dạt vào một khu rừng sống với cụ già.Những lúc làm việc Nguyệt Nga thưưong đen tấm hình cuả Vân Tiên treo cửa sổ mà ngắm.Nói về Vân Tiên lúc bị lạc trong rừng chàng bắt gặp đựoc ngôi nhà của Nguyện Nga thấy tấm hiình của mình Vân Tiên đã gặp lại Nguyệt Nga.Nguyệt Nga kể cho chàng nghe những chuyện ngang trái kẻ xấu hãm hại mình hai ngưưoì về triều đình.Kẻ xấu bị trừng trị người lành đựoc đền đáp hạnh phúc.

hic hic mỏi quá
vậy alf xong phân trung đại đến truyện hiện đại
mong các bạn tham gia
 
Last edited by a moderator:
T

thuyan9i

2,Truyện ngắn hiện đại

a,Bến quê:
Vào một buổi sáng đầu thu,Nhĩ được vợ con chăm sóc trên giường bệnh, anh ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ khung cảnh vẫn vạy bình yên và tươi đẹp nhưng anh sắp phải từ giã nó đi về một nơi xa lắm.Nhĩ đã từng đặt chân lên khắp xó xỉnh của trái đất nhưng anh lại bị thu hút kì lạ bởi bãi bồi bên kia sông.Cũng ở đáy anh rước Liên về ,người vợ suốt đời chịu đựng hi sinh vì gia đình vì anh và con.Nhận sự chăm sóc chu đáo của vợ anh cảm thấy ân hận, day dứt vì những năm thàng qua ko chú ý đến gai đình nhiều hơn nay anh ốm yếu thì không thể làm gì nữa.Và trong anh bỗng dâng lên khao khát mãnh liệt muốn được đặt chân lên bãi bồi bên kia sông.Biết mình không thể nào thực hiện được ước mong ấy, Nhĩ đã nhờ Tuấn-con trai anh, thực hiện giùm mình.Tuấn vâng lời ngoan ngoãn nhưng khi đi đến gần bến đò Tuấn lại sa vào đám cờ thế.ANh ko trách con trai cũng bởi vì hồi trẻ anh đã từng thế,Nhĩ đã chiêm nghiệm được một điều:"Con người ta trên đường đời không tránh khỏi những điều vòng vèo, chùng chình của cuộc sống".Nhĩ nghĩ rất có thể Tuấn làm nơã chuyến đò,nên anh dành hết tàn lực cuối cùng để đu ra ngàoi cửa sổ giơ hai tay khoát khoát y như ra hiệu cho một người nào đó đi nhanh hơn.

b,Làng

Ông Hai là người làng chợ Dầu, nghe theo tiếng gọi của kháng chiến ông đi tản cư.Tại nơi tản cư ông luôn yeu làng và nhớ về làng ,ông hay sang gian bác Thư kể về những ngày họ cùng chiến đấu ở làng,hồi đó thạt vui biết bao.Lúc nào ông cũng nghe nghóng tin tức về làng ,vào buổi trưa hôm ấy nưhu thường thệ ông lên phong thông tin để nghe thông tin.Có biết bao nhiêu tấm guưong chiến đấu anh dũng ba miền ông vô cùng vui.Trên đưòng về nhà,ông ghé vào quán nước ven đường và gặp những ngưưoì tản cư mưói lên.Ông tình cờ nghe đựoc tin dữ:Làng chợ Dầu theo giặc" khiến ông vô cùng bàng hoàng da mặt tê rân rân,cổ họng nghẹ ắng lại ,ong cố gặng hỏi lại nhưng ngưưoì ta khẳng định lại thêm điều đó mà thôi,.Ông trả tiền nước rồi ra về ,về đến nhà ông nằm vật lên giường rồi suốt đêm ông ko ngủ trằn trọc nghĩ ngợi.Suốt mấy ngày sau ông ko dám đi đâu ,chỉ ru rú ở nhà sợ ngưưoì ta động đến 3 chữ làng chợ dầu.Ông vô cùng đau khổ và dằn vặt mõi khi vậy ông thường ôm thằng con út vào lòng và tâm sự .Ông băn khoăn không biết có nên vè làng hay ko nhưng sau đó ông gạt phắt đi vì làng thì yêu thật nhưng làng theo tây thì phải thù.Tin dữ đựoc cải chính ,ông như người sống lại,ông đi khoe tin ấy với tất cả mọi ngưòi, ai cũng mưùng cho ông.Ông thuật lại cả việc nhà ông bị đốt rồi ông hào hưúng kể về trận đấu như ông được tham gia.

hic

em đến tăng độ cận
nhức mắt qua đi
mọi ngưưoì tham gia đi chứ
mỏi quá
tối nay mình ko online nên nhừo moịi ngưưoìhàon thiện
 
Last edited by a moderator:
D

duoisam117

OK. Thấy bạn nhiệt tình đến mức tăng độ cận luôn kìa...
c, Những ngôi sao xa xôi.
Nho, Thao, Phương Định - ba cô gái thanh niên xung phong làm thành một tổ trinh sát làm nhiệm vụ phá bom trên tuyến đường Trường Sơn. Mỗi cô một tính cách. Trong một lần phá bom, Nho bị thương, Phương Định và chị Thao săn sóc chu đáo cho Nho và cả ba cô gái có vẻ thích thú trước một cơn mưa đá.
d, Chiếc lược ngà:
Sau tám năm xa cách anh Sáu mới có dịp về thăm gia đình, gặp lại đứa con gái bé bỏng sau ngần ấy năm trời. Thế nhưng trớ trêu thay bé Thu không chịu nhận anh Sáu là ba chỉ vì anh có vết sẹo trên mặt. Trong ba ngày ngắn ngủi về phép của anh, anh đã dành hết lòng thương yêu và sự kiên trì của mình để chỉ chờ một tiếng gọi " ba " của bé Thu thế nhưng anh Sáu đành thất vọng trước sự cứng đầu của con mình. Đến khi bà ngoại của Thu giải thích vết sẹo ấy là do chiến tranh ác liệt, là do bọn Tây độc ác thì bé Thu lại cảm thấy buồn và ân hận, tiếc nuối thời gian ba ngày quý báu mà nó đã bỏ uổng. Ngay hôm sau, lúc bé Thu thốt lên tiếng " ba " tự đáy lòng mình và khi ấy cũng là lúc hai ba con chia tay. Càng éo le hơn nữa đó chính là lần cuối bé Thu được gặp ba mình, thời gian ở chiến khu, anh Sáu đã làm cho con mình chiếc lược ngà với tất cả niềm yêu thương dành cho con nhưng chưa kịp trao tận tay con thì anh đã hy sinh đành nhờ người bạn cùng chiến đấu trao chiếc lược đến tay con của mình.
 
H

hoabattu1072000

hoabattu tiếp với thuyan9i nè:
--- Tác phẩm :"Lặng lẽ SaPa".
Truyện kể về cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, tình cờ của 4 nhân vật trên chuyến xe từ Hà Nội đi Lào Cai. Ông hoạ sĩ lớn tuổi sắp về hưu, cô kĩ sư trẻ trên đường nhận công tác được bác lái xe giới thiệu với anh thanh niên 27 tuổi làm công tác khí tượng kiêm vật lí địa cầu trên đỉnh Yên Sơn cao 2600m. Tranh thủ 30 phút hành khách nghỉ ngơi, anh mời ông hoạ sĩ và cô kĩ sư lên thăm nơi ở của mình. Sau khi cắt hoa tặng cô gái, anh giới thiệu nơi ở và làm việc của mình. Anh kể cho 2 người hành khách nghe công việc, cuộc sống và những suy nghĩ của bản thân. Ông hoạ sĩ vô cùng cảm phục và định vẽ chân dung về anh nhưng anh từ chối và giới thiệu hai người khác cùng sống và làm việc nh7 anh. Cô kĩ sư bàng hoàng trước cuộc sống của anh và dũng cảm hơn với quyết định của mình. Sắp hết giờ, ông hoạ sĩ và cô kĩ sư chia tay anh với món quà là làn trứng anh tặng.


-------Chiếc lược ngà-------------
Ông sáu xa nhà đi kháng chiến. Mãi khi con lên 8 ông mới có dịp về thăm nhà, thăm con. Bé Thu không nhận ra ba vì vết thẹo dài trên mặt làm ba em không còn giống với người trong bức ảnh mà em đã biết. Em đối xử với ba như người xa lạ. Đến lúc Thu nhận ra ba, tình cha con thức dậy mãnh liệt trong em thì cũng là lúc ông Sáu phải ra đi. Ở khu căn cứ, người cha dồn hết tình cảm yêu quý, nhớ thương đứa con vào việc làm một chiếc lược ngà voi để dành tặng cho đứa con gái bé bỏng. Trong một trận càn, ông hi sinh, trước lúc nhắm mắt ông còn kịp trao cây lược cho người bạn để gửi cho đứa con gái yêu quý của mình- đó là ước nguyện vào lúc này của ông.
 
H

hoabattu1072000

--------- Bến quê-------------
Nhân vật Nhĩ trong truyện là anh Nhĩ từng được đi khắp nơi trên trái đất, cuối đời căn bệnh hiểm nghèo buộc chặt anh vào giường bệnh đến nỗi không tự mình dịch chuyển lấy nỗi vài mươi phân trên chiếc giường hẹp kê trên cửa sổ chính. Lúc này Nhĩ phát hiện ra bãi bồi bên kia sông thật đẹp, quyến rũ và cũng lúc này đây anh mới cảm nhận hết nỗi vất vả, sự tần tảo, tình yêu và đức hi sinh thầm lặng của vợ mình. Anh khát khao được một lần đặt chân lên bãi bồi bên kia sông. Anh nhờ đứa con trai sang bên ấy một lần. Đứa con trai không hiểu ý bố nên nhận lời một cách miễn cưỡng. Trên đường đi, đã sa vào đám chơi cờ trên hè phố để bỏ lỡ chuyến đó nganh duy nhất trong ngày. Từ việc này, Nhĩ chiêm nghiệm ra được cái qui luật phổ biến của đời người: " Con người ta trên đường đời thật khó tránh khỏi những điều vòng vèo hoặc chùng chình". Cuối truyện, khio thấy con đò ngang chạm mũi vào bờ bên này, Nhĩ thu hết toàn bộ lực của mình để thu mình nhô ra ngoaiù cửa sổ, đưa cánh tay gầy guộc ra khoác khoác.
 
S

seagirl_41119

OK. Thấy bạn nhiệt tình đến mức tăng độ cận luôn kìa...
c, Những ngôi sao xa xôi.
Nho, Thao, Phương Định - ba cô gái thanh niên xung phong làm thành một tổ trinh sát làm nhiệm vụ phá bom trên tuyến đường Trường Sơn. Mỗi cô một tính cách. Trong một lần phá bom, Nho bị thương, Phương Định và chị Thao săn sóc chu đáo cho Nho và cả ba cô gái có vẻ thích thú trước một cơn mưa đá.


Truyện kể về cuộc sống và công việc thường ngày của một tổ trinh sát mặt đường gồm ba cô gái thanh niên xung phong tại một trọng điểm trên tuyến đường Trường Sơn. Nhiệm vụ của họ là quan sát địch ném bom, đo khối lượng đất đá phải san lấp do bom địch gây ra, đánh dấu vị trí các trái bom chưa nổ và phá bom. Công việc của họ hết sức nguy hiểm vì thường xuyên phải chạy trên cao điểm, giữa ban ngày và máy bay địch có thể ập đến bất cứ lúc nào. Họ ở trong một cái hang, dưới chân cao điểm, tách xa đơn vị. Cuộc sống của ba cô gái ở nơi trọng điểm giữa chiến trường dù khắc nghiệt và nguy hiểm nhưng vẫn có những niềm vui hồn nhiên của tuổi trẻ, những giây phút thanh thản, mơ mộng và đặc biệt là rất gắn bó, yêu thương nhau trong tình đồng đội dù mỗi người một cá tính.
 
C

congchualolem_b

Trước khi lập quyển văn mẫu này mình có chút ý kiến, cái gì cũng có kế hoạch đàng hoàng đã k thể nói là nhảy xổ vào làm thế đc. Đầu tiên phải có ng chọn lọc bài, sửa bài, tìm đề, người tổng hợp bài. Ngoài ra nội dung k thể cứ chỉ bó gọn trong các bài mẫu và đề vốn đã khá quen thuộc thế này, mình nghĩ văn mẫu k phải là làm cả 1 bài mẫu cho ng khác đọc để họ bắt chước theo một cách vô thức, bên cạnh các bài làm cần có dàn ý cụ thể, văn mẫu cần bắt đầu từ tập 1 và cả tập 2, được sắp xếp theo 1 trình tự nhất định giúp ng đọc theo dõi mà k bị rối.

Mặt khác vì nó cần cho các bạn trong kì thi tuyển sinh vào lớp 10 sắp tới nên cần có các đề tuyển sinh điển hình kèm theo lời giải hoặc gợi ý giải, tổng hợp các bài viết trong năm và một số đề mở khác trong các kì thi học sinh giỏi hay văn hay chữ tốt.

Topic này chỉ xem như 1 bản "nháp", sau khi đc chọn lọc và sắp xếp hợp lí sẽ mở 1 topic chú ý cho các bạn post bài hoàn chỉnh vào (dĩ nhiên ai là tác giả sẽ đc post bài của mình), bất kì bài spam nào k liên quan đến topic sẽ xóa thẳng tay.

Đó là chút ý kiến, mong các bạn đóng góp thêm để lên kế hoạch cho tường tận giúp quyển văn mẫu có chất lượng k thua kém các anh các chị :)
 
T

thuyan9i

cám ơn ý kiến của chị lo lem
bây giờ các bạn có thể chuyển tiếp sang phần 2 là phân tích các đoạn thơ của các bài thơ
các bạn thoải mái phân tích đoạn thơ tiêu biểu ko hạn định

bạn nào phân tích hay và có chiều sâu sẽ dc trực tiép đưa vào quyển văn mẫu 9
mong các bạn đóng góp nhiều nhé
hãy mạnh dạn lên
mình đang bận nên ko viết dc
một hôm nào đó rảnh mình sẽ viết
 
Last edited by a moderator:
X

xt390

mình mở hàng:D

Mình xin phép được mở hàng với một bài văn mình tự làm nhưng tự nhận là khá chất lượng^^.

Phạm vi: Văn học trung đại.
Đề bài:Nhận xét về số phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến,Nguyễn Du đã xót xa:
"Đau đớn thay phận đàn bà
Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung"
Bằng các tác phẩm đã học trong phần VHTĐ, em hãy làm sáng tỏ nhận định trên
I-Tìm hiểu đề
Ngày nay, người phụ nữ được hưởng sự bình đẳng, chiếm một vai trò rất quan trọng trong xã hội. Nhưng chỉ vài trăm năm trước thôi, trong xã hội phong kiến, người phụ nữ đã phải chịu số phận vô cùng khổ đau và bất hạnh.Với tấm lòng nhân đạo cao cả, Nguyễn Du không thể kiềm lòng mà viết:

"Đau đớn thay phận đàn bà
Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung".

Đây là một lời nhận xét đầy xót thương của Nguyễn Du dành cho thân phận hẩm hiu của người phụ nữ. Nhưng muốn hiểu rõ nhận định của tác giả, ta phải đi vào từng câu chữ. "Phận" là số phận, cuộc đời của người phụ nữ trong xã hội xưa. Người xưa quan niệm rằng: mỗi người sinh ra đều có một số mệnh. Và đối với người phụ nữ thì số mệnh đó gói gọn trong ba câu:"Tại gia tòng phụ. Xuât giá tòng phu. Phu tử tòng tử". còn bạc mệnh là ám chỉ số phận bi thảm, kết cục không có hậu của người phụ nữ. Từ cuối cùng cần tìm hiểu, nhưng mang ý nghĩa then chốt là "lời chung". Đây không chỉ là lời than của riêng Nguyễn Du mà còn là sự lên tiếng của tất cả mọi người tới số phận đầy khổ đau của người phụ nữ trong xã hội phong kiến, tiêu biểu là hình tượng nhân vật Vũ Nương trong"Truyện Người con gái Nam Xương".

Có thể nhận thấy, nàng rõ ràng là nạn nhân của chết độ nam quyền trong xã hội phong kiến.Nàng phải gánh chịu một cuộc hôn nhân sắp đạt, hoàn toàn không có tình yêu, phải đánh đổi cả thân người con gái bởi "trăm lạng vàng" hồi môn.Về nhà chông, nàng phải sống với một đức lang quân có tính ghen tuông cực đoan, quá sức phòng ngừa với vợ, đó là Trương Sinh. Tuy đã phải chịu một cuộc hôn nhân thiếu bình đẳng, như vậy, Vũ Nương củng chẳng được hưởng hạnh phúc bên nhà chồng lâu dài. Lầy phải một người chồng nhà giảu có nhưng dôt nát,nên khi có chiến tranh, Trương Snh bị bắt đi lính, bắt Vũ Nương lo toan mọi công việc lớn nhỏ trong nhà. Từ việc báo hiếu, phụng duỡng mẹ chồng già yếu, nuôi bé Đản còn thơ dại đến việc lo toan cơm nước, sinh hoạt đều một tay Vũ Nương đảm nhiệm. Có thể nói Vũ Nương đã một mình "đóng cả ba vai chèo": mẹ, vợ, con dâu. Vai nào cũng nặng ngọc, khiến nàng phải từ bỏ mọi thú vui cá nhân mà làm việc và làm việc.Tuy nàng đã cố hết sức đảm đương công việc, chung thủy chờ chông, nhưng khi chồng về, tai ương lại ập đến không ngờ với nàng. Từ một lời nói ngây thơ của bé Đản, Trương Sinh đã hiểu nhầm, nghi vợ mình thất tiết. Với sẵn bản tính ghen tuông mù quáng, y đã không cho Vũ Nương cơ hội thanh minh, mắng chửi nàng thậm tệ và cuối cùng đuổi nàng đi. Nàng đã phải chịu một nỗi oan khiên tày đình, sự nhục nhã nhất của người phụ nữ phong kiến với tội danh "thất tiết" này. Đây là một tội danh không hề có thât, lại gắn với một người phụ nữ đã hết mình vun đắp cho gia đình như Vũ Nương, quả thật vô cùng đáng buồn.Đây là một minh chứng rõ ràng cho sự đè nén khủng khiếp của chế độ nam quyền thời phong kiến, không cho người phụ nữ có cơ may ngóc đầu dậy. Và hậu quả tất yếu của cái chế độ kinh khủng dố là cái chết bi thảm của Vũ Nương. thật xót xa cho nàng! Hạnh phúc nàng chưa nếm đủ, chuỗi ngày êm đềm chỉ đếm trên đầu ngón tay mà chuỗi ngày dài chờ đợi mòn mỏi đằng đẵng đến ba năm. Để rồi kết thúc bằng "làn nước quyên sinh"?. Nàng chết một cách oan uổng, chết mà chưa rửa sạch tiếng nhơ, chết trong khổ đau dằn vặt, tuyệt vọng đến cùng cực. Dù rằng đến cuối truyện, Vũ Nương cũng được giải oan, nhưng nàgn vĩnh viễn không trở lại với gia đình được nữa. Tất cả sự hiện hữu của nàng chỉ còn là "cái bóng loang loáng mờ nhạt dần mà biến đi mất". Dười chế độ nam quyền, Vũ Nương đã sống trong khổ sở, chết trong oan uổng là một minh chứng hùng hồn cho những người phụ nữ - nạn nhân của chết độ kinh khủng này!
Nhưng đâu chỉ có vậy, xã hội phong kiến còn tồn tại đầy rẫy những bất công cho người phụ nữ. Thuýe Kiểu chính là nạn nhân điển hỉnh của xã hội đông tiền xẫu xa, bỉ ổi này. Kiều là một người con gái tài sắc, đang sống trong hanh phúc, "êm đềm trướng rủ màn che". Nhưng đúng là "chữ tài đi với chữ tai một vần", số phận của nàng chứa đầy bi kịch, nhiều lúc chết còn hơn sống. Mở đầu là màn bi kịch gia đình. Kiều phải chịu cảnh nhà cửa tan nát,"sạch sành sanh vét cho đầy túi tham", để rồi nàng phải dứt bỏ mối tình đầu trong sáng với Kim Trọng mà bán mình chuộc cha. Từ đó Kiều trở thành một món hàng đắt giá của bọn buôn thịt bán người, để những Tú Bà, Mã Giám Sinh, Bạc Bà buôn bán kiếm lời.Còn gì đau đớn hơn cho Kiều khi tuổi thanh xuân và tài sắc tuyệt thế của nàng bị đem ra cân đong,đo đếm để rồi chịu cảnh "cò kè bớt một thêm hai"của bọn con buôn xấu xa?Cả cuộc đời nàng là một thiên đoạng truờng, hành phúc đến với nàng thật vô cùng ngắn ngủi. Chuỗi ngày hạnh phúc bên Thúc Sinh của Kiều đã bị Hoạn Thư dập tắt bằng những ghen tuông, hành hạ của ả.Kiều đường đường là vợ lẽ của Thúc Sin nhưng lại chịu thân phận ngang với con ở trong nhà để hầu hạ.Nàng vốn nổi danh tài sắc nhưng nổi tiếng nhât vẫn là ngón đàn hồ cầm , thê mà nay nàng phải đánh đàn mua vui cho vợ chông Thúc Sinh, để rồi "bốn dây như khóc như than" thì thật đáng phẫn nộ.Tiếp đó, Kiều đã những tháng ngày hạnh phúc bên anh hùng Từ Hải,đựơc dịp báo ân báo oán, nhưng chuỗi ngày đó cũng lại vô cùng ngắn ngủi. Còn chuổi ngày buồn bã, nhục nhã của nàng thì thật là dài. Trong mười lăm năm lưu lạc,nàng đã phải mang một nỗi ô nhục vô cùng to lớn là hai lần làm gái lầu xanh"thanh lâu hai lượt thanh y hai lần".Nàng trở thành món đồ chơi tiêu khiển cho bọn công tử , quan lại phong kiến, bị biến thành công cụ kiếm tiền cho bọn chủ mối. Thật đau xót xiết bao! Cũng vì thế, Kiều đã hai lần tìm đến cái chết để mong được giải thoát.Nhưng trái với Vũ Nương, chết là rửa sạch nỗi oan, ông trời không cho Kiều chết mà bắt nàng phải sống trong nhuốc nhơ, sông một cuộc đời hèn hạ, thà chết còn hơn!

Vũ Nương cũng như Thúy Kiều cũng chỉ là hai hình tượng văn học tiêu biểu trong số hàng vạn người phụ nữ thật có số phận hẩm hiu, bạc mệnh.Dường như bất kì người phụ nữ nào trong xã hội phong kiến cũng đều phải chịu số phận bi thảm này. Chả thế mà Hồ Xuân Hương đã khái quát về thân phận người phụ nữ bằng đôi câu thơ:
"Bày nổi ba chìm với nước non
Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn..."
Trong một xã hội phong kién thối nát, bất công đúng như nữ sỹ Hồ Xuân Hương nói, đâu thể có được sự bình đẳng, tự chủ cho người phụ nữ?. Họ đều phải chịu cảnh phụ thuộc vào những người đàn ông là ông chủ của xã hội bất nhân bất nghĩa này!

Hơn hai thế kỉ sau, lời kêu than của Nguyễn Du hẳn còn khiến chúng ta phải suy nghĩ về một giai đoạn lịch sử đầy đau thương của người phụ nữ. Để giờ đây,chúng ta có thể cảm thông với họ,và chung tay, chung sức xây dựng nên một xã hội bình đẳng,ngập tràn hạnh phúc và tiếng cười!


P/s: Cám ơn các bạn đã đọc hết bài văn dài dằng dặc của mình:D. Hi vọng bạn thuyan9i thấy thích bài này:)
 
Last edited by a moderator:
H

hoabattu1072000

Đề bài nè: Làm sáng tỏ nhận định bài thơ " Mùa xuân nho nhỏ" là tiếng lòng thể hiện tình yêu và khát vọng cống hiến cho đời của nhà thơ Thanh Hải.
Bài làm:
Mỗi con người, mỗi cuộc đời đều có riêng cho mình những khát khao và ước vọng. Khát khao về một thế giới hoà bình, về một cuộc sống ấm no, hạnh phúc. Và Thanh Hải cũng đã có những khát khao cho riêng mình. Một niềm mong ước nhỏ nhoi được cống hiến cho đời một mùa xuân nho nhỏ. Phải chăng đó chính là tiếng lòng của ông, tiếng lòng âý đã được ông thể hiện qua bài thơ " Mùa xuân nho nhỏ" ông sáng tác trong những ngày cuối đời vào tháng 11-1980.


Mọc giữa dòng sông xanh
Một bông hoa tím biếc
Ơi! Con chim chiền chiện
Hót chi mà vang trời
Từng giọt long lanh rơi
Tôi đưa tay tôi hứng
Mở đầu bài thơ, Thanh Hải đã đưa độc giả đến với một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp bằng những từ ngữ, hình ảnh giản dị, gần gũi. Một bông hoa tím biếc mọc giữa dòng sông xanh thẳm. Một con chim chiền chiện hót vang trời. Thanh Hải đã vẽ ra cả không gian cao rộng với dòng sông, mặt đất, bầu trời bao la, có những sắc màu và âm thanh vang vọng của mùa xuân thiên nhiên.
Từng giọt long lanh rơi
Tôi đưa tay tôi hứng.
"Từng giọt" là những giọt mùa xuân, một sự chuyển hoá từ những thứ tưởng như vô hình trở nên hữu hình mà ta có thể cảm nhận bằng nhiều giác quan. Qua đó, ta đã cảm nhận được niềm say sưa, ngây ngất của nàh thơ trước mùa xuân thiên nhiên tuyệt đẹp của đất trời.
Từ cảm xúc trước mùa xuân thiên nhiên, tác giả đã bày tỏ những tâm niệm của mình về mùa xuân đất nước.
Mùa xuân người cầm súng
Lộc giắt đầy trên lưng
Mùa xuân người ra đồng
Lộc trải dài nương mạ
Tất cả như hối hả
Tất cả như xôn xao.
Một khát vọng được hoà nhập vào cuộc sống, được cống hiến phần tốt đẹp của mình cho cuộc đời chung và cho đất nước. Điều tâm niệm này của tác giã được thể hiện thật giản dị, tự nhiên nhưng lại thật đẹp. Niềm mong ước được sống có ích, được cống hiến cho cuộc đời như con chim mang đến tiếng hót, như một bông hoa toả hương, như một nốt nhạc- một nốt nhạc trầm thôi cũng đã mang đến nhiều vẻ đẹp cho cuộc đời.
Một mùa xuân nho nhỏ
Lặng lẽ dâng cho đời
Dù là tuổi 20
Dù là khi tóc bạc.
Đây phải chăng là những suy nghĩ của Thanh Hải vào những lúc cuối đời này. Ông đã cống hiến hết mình , hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho đất nước. Một suy nghĩ về khát vọgn dâng hiến của ông. Ông nguyện dâng cả cuộc đời mình cho đất nước.


Bài thơ "Mùa xuân nho nhỏ" của Thanh Hải đã gợi cho ta biết bao suy nghĩ sâu sắc về ý ghĩa cuộc sống. Cuộc sống chỉ có ý nghĩa khi con người biết sống, biết chăm lo cho cuộc đời chung và đóng góp những gì tốt đẹp nhất cho đất nước. Đó là những gì mà Thanh Hải muốn gửi gắm đến chúng ta - những thế hệ trẻ : "Hãy cống hiến một phần công sức nhỏ bé của mình để tô đẹp thêm mùa xuân cùa dân tộc" .
 
T

thuyan9i

Đề bài:ấn tượng sâu sắc của em về nhân vât ông hai trong làng của Kim lan
Bài làm

Có những quyển sách gấp lại rồi ta lại quên ngay đã học hay chưa và đến khi cầm lại ta mới chợt nhớ là dã đọc rồi.Nhưng cũng có cuốn sách như dòng sông chay qua tâm hồn ta để lại ấn tượng khắc chạm trong tâm khảm.Hình ảnh ngươi nông dân trong văn học cách mạng làm ta ko thể quên dc nó cứ ám ảnh ta mãi.Tiêu biểu là hình ảnh ông Hai trong tác phẩm làng của Kim Lân ra đời 1948.

Trong xã hội đương thời ông hiện lên là một lão nông chất phác hiền lành không kém phần hoạt bát.CÒn nhớ khi ở làng ông cùng anh em chiến đấu vui biết bao.Ngay cả ở nơi tản cư ông cũng ko nguôi nuỗi nhớ làng.Nôi nhớ ây vượt qua không gian thời gian đến với người đọc bằng niềm xúc động khó tả.Ông yêu cái làng của ông lắm,lúc nào ở đâu ông đều khoe làng khoe những truyện trên trời dưới đất và kie niệm sâu sắc khi ông cùng anh em đào mương dựng nhà... Người bạn tâm tình của ông lúc nhớ làng là bác thứ.Lúc nào rảnh ông cũng ghé qua gian bác thứ để "khoe" làng.Ta thấy ông hồn nhiên lắm .Ngươi ta nói: khi ai nhớ về những kỉ niệm đẹp đều hồn nhiên ,suy nghĩ ko chút ưu tư.Thật vậy ông Hai hiện lên với cái tính cách rất đỗi "mộc mạc" mà không thô của mình khiến ta hình dung rõ về người nông dân giản dị thời ấy.Có lẽ,ông tiêu biểu cho người nông dân yêu làng đậm sâu trong cách mạng thời kì những năm 1945 đó.Tình
yêu làng khiến ông bảo vệ làng hơn bao giờ.Nào ông có thể tin ngôi làng chợ Dầu theo Tây,nào ông có thể tin thằng chánh Bệu lại là Việt gian.Và ông đã "từng" tin như thế trong một nỗi xót xa, tủi hổ,ko thể bày tỏ cùng ai. Khi tình cờ nghe tin dữ: làng chợ Dầu theo Việt gian,ông vô cùng bàng hoàng ,thấy khó tin sửng sốt và kinh ngạc.Tâm lí ấy biến chuyển theo dòng cảm xúc của một con người nặng mối ân tình với làng xóm và theo lẽ tự nhiên.Da mặt tê rân rân, cổ họng nghẹn ắng lại tưởng chừng như khó thở.Và dường như khi nghe tin dử ấy ông ko thể thở dc ,với một nỗi sợ u ám vô hình.Làng ông theo Việt Gian ư? ko ,ko thể thế dc ông tin cái làng mình lắm ,yêu cái làng mình lắm.Lẽ nao niềm tin yêu ấy dặt nhầm chỗ ư?.Những giằng xé trong cảm xúc tâm hồn ông diễn ra vô cùng phức tạp.Về đến nhà ông im lặng, sự im lặng đến khso hiểu so với mọi ngày .
Tâm can ông bứt rứt ko yên,ông mang nặng một nỗi buồn u uất.Và ta tự hỏi,người nông dân hoạt bát mọi khi đâu rồi? Cái tin dử ấy ảnh hưởng sâu sắc tới ông lắm sao?Tại sao ông buồn đến thế?......Liệu có phải cái lang vô cùng quan trong đối với ông hay ko?Mà sao ngôi làng bị bôi xấu danh dự ông lại thấy như chính danh dự của mình bị tổn thương
Ta cảm nhận dc từng tiếng thở dài của người cha con khi chưa nhận ra cha và ta cũng cảm nhận dc hơn lúc nào hết tiếng rên khe khẽ và thở dài đánh thượt của người nông dân trong giấc ngủ của mình như thế.Nỗi lo lắng cho làng của ông ko tài nào tả dc.Phải là người yêu làng ông mới có những diến biến tâm trang phức tạp đến vậy.

Ta ko thể ko biết đến tinh yêu làng của ông Hai nên ta càng ko thể ko biết dc tinh thần kháng chiến rất hiện đại cua một lão nông chân trần.Tin dữ đối với ôngh là một niềm tủi hổ, xót xa, đau đớn .Nhưng càng đẩy đến cao hơn khi tâm trạng trong ông phức tạp thật sự ,giằng xé giữa hai tư tưởng.Một bên là về làng cũng có nghĩa là theo giặc còn một bên là theo cách amngj theo kháng chiến.Ta ấn tượng và xúc đobgj khi một nông dân như ông đã gạt phắt đi cái tư tưởng theo giặc để ủng hộ cụ Hồ.Người nông dân đã ko ngần ngại theo tư tưởng mới :"làng thì yêu thật nhwung làng theo tây thì phai thù"Ông ko muốn về làng vi ko muôn làm nô lệ cho Tây, cho kẻ thù của dân tộc.
Mỗi khi buồn ohieenf ông đều tâm sự với đứa con nhỏ :con là con ai, con ở đâu, con theo ai?.Những lời đứa con nói như là lời tự đấy lòng ông.Con và ông sẽ theo cụ Hồ Chí Minh .Niềm tin son sắt với kháng chiến với Bác Hồ thể hiện rõ hwon tấm lòng thuỷ chung với Cm của hai bố con ông cũng như những người nông dân .Lời nói độc thoại nội tâm như là lời thề của ông.Dù ra sao ông sẽ tin yêu theo sự lãnh đạo của Bác.QUả là niềm tin mà Người mong đợi ở mỗi con dân đất Việt.

Khắc hoạ thành công hình ảnh ông Hai,Kim lan đã cho ta thấy tấm lòng yêu nước yêu làng của nguwoif nông dân trước CM.Bằng nghệ thật miêu tả tâm lí nhân vật độc đáo có chiều sâu ,ngôn ngữ truyện đặc sắc mộc mac giản dị đúng chất làng quê,nhà văn đã để lại ấn tượng trong lòng người đọc về một ông Hai mới, mọt nông dân mới trong tư tưởng.Đất nước ở thời đó rất cần nhwungx con người như thế để kháng chiến có thể thắng lợi nhanh chóng.Độc thoại nội tâm,đưa nhân vật vào tình huống đặc sắc ,Truyện Làng đã thể hiện dc cái tài và cái tâm của tác giả.Đồng thoi cho thấy Kim Lân am hiểu sâu sắc về đời sông sinh hoạt của ngươi nông dân.Ông đã ghi lại được nét thần tình của người nông dân mà hiếm nhà văn nào biết dc.

Kim Lân đã ghi tên mình vào trang văn hcoj Việt Nam với nét mộc mạc giản dị của nguwoif nông dân trước CM. Ong Hai trở thành người tiêu biểu cho vẻ đẹp phảm chât của họ.Ông sống đặt lợi ích của dân tộc đất nước trên lwoij ích của làng quê, cá nhân>ông xứng đáng hiện thân cho phẩm chất cao đẹp của con người làng quê
.
************************************************........

Bí quá
dạo này tay viết xuống cấp mong mọi người cảm thông
Nếu co gì sơ suất xin dc lượng thứ
Hắt xì!! cảm roài
./:)/:)/:):|b-(
 
Last edited by a moderator:
T

thuyan9i

Đề bài:phân tích nhân vật hoạ si trong truyện ngắn lặng lẽ Sa pa của nguyễn thành long

Bài làm

Truyện ngắn "Lặng lẽ Sa pa" của Nguyễn Thành Long đã gieo vào lòng người đọc một cảm xúc khâm phục và tự hào về những con ngưòi lo nghĩ của đất nứoc qua cái nhìn dầy mới mẻ của ông họa sĩ- dù chỉ thoáng qua trong truyện nhưng ông đã để lại án tượng trong lòng ngưừoi đọc về một họa sĩ đeo đuổi nghệ thuật chân chính .Ông họa sĩ có một ước mơ cả đời đó là tìm ra người xứng đáng để vẽ đưa vào bức tranh của mình để đến khi người ta xem ko thấy anh là một ngôi sao xa mà người rất thật rất đợi thường. Vài nét khắc họa vậy thôi nhưung đủ cho ta thấy ông là người đam mê hội họa .Ngay cả khi ông có ý định nghỉ ngơi rồi ông vẫn muốn đi tìm ý tưởng sáng tác hay chính là tìm lí tưởng của nghệ thuật trong ông.Cái khao khát ấy đã mách bảo ông từ cái nhìn đầu tiên anh thanh niên chính là đối tượng ông tìm bấy lâu nay.Tiếp xúc vơis anh thanh niên ,ông cảm mến bởi nét sống nếp nghĩ của một con người cống hiến vì đất nước.Ông cảm nhận dc cái rét thấu xương 1 h đêm của anh khi đo mưa và ông muốn nếm thử cái cảm giác ấy thế nào .Phải chăng ông không sợ những khó khăn đó mà sao ông hứa sẽ quay lại và cùng anh làm việc.?Liệu đó có phải là nét đẹp của con người không khuất phục khó khăn để thể hiện cái đẹp có trong cuộc sống.Ta biết đến ông còn klà mọt ngưừoi vô cùng quý mến lớp trẻ,thôngc ảm với họ.Dù ngẫu nhiên gặp cô kĩ sư ong đã coi cô nhưu con gai của mình qua cách trò chuyện về những hoài bão ứoc mơ của cô khi lên vùng Tây Bắc này.Giây phút â nh thanh niên ông cảm thấy vô cùng thân thiết ,ngươì con trai ấy thật đáng mến .Đối với ông,nhưũng người trẻ tuổi biết cống hiến cho đất nưứoc đều là nhưũng ngwòi ông luôn yêu mến.Với nhưũng gì ta đã biết về ông ,ông đã góp thêm một cách nhìn về nhân vật chính (anh thanh niên) với màu sắc mưói mẻ.Những cảm xúc xao xuyến của ông đã khiến người đọc hình dung ra một con nười trẻ năng động và cống hiến hết mình .Tuy ông ko phải là nhân vật chính,nhưung ông chính là nhậpk vai của tác giả nhằm nói lên quan điẻm của nhà văn đối với con người
 
Last edited by a moderator:
C

congchualolem_b

Câu 1:

a. Chép lại những câu thơ miêu tả tâm trạng của Thúy Kiều trong đoạn Mã Giám Sinh mua Kiều (Ngữ văn 9, tập một).

b. Cho biết đối tượng của miêu tả nội tâm là những gì ?

Câu 2:

Dựa vào đoạn trích "Mã Giám Sinh mua Kiều" em hãy xây dựng một văn bản tự sự.

Đề này cũng từng là đề thi HSG văn 9, các em thử làm xem sao, văn mẫu cũng nên có cái mới chứ nhỉ, đâu thể chỉ có mỗi phân tích ;)
 
Last edited by a moderator:
T

thuyan9i

Câu 1:

a. Chép lại những câu thơ miêu tả tâm trạng của Thúy Kiều trong đoạn Mã Giám Sinh mua Kiều (Ngữ văn 9, tập một).

b. Cho biết đối tượng của miêu tả nội tâm là những gì ?

Câu 2:

Dựa vào đoạn trích "Mã Giám Sinh mua Kiều" em hãy xây dựng một văn bản tự sự.

Đề này cũng từng là đề thi HSG văn 9, các em thử làm xem sao, văn mẫu cũng nên có cái mới chứ nhỉ, đâu thể chỉ có mỗi phân tích ;)

Bài làm
câu1 dễ ạ mọi người có thể tự làm
cau2:
Ở vùng này ko ai ko biết đến gia đình viên ngoại họ Vương và câu chuyện cảm đong của ngươi con gái hiếu nghĩa Vương Thuý Kiều.Gia đình họ bị hãm hại,bon hoạn quan vét "sach sành sanh" cho đầy túi tham khiên gia đình họ lâm vào bể khổ , của cải mất , gia chủ cũng bị bắt theo.COn gái đầu lòng của họ quyết định bán mình để chuộc cha và em.Cuộc trao đổi kẻ mua người bán khiến mọi người nghi ngờ về kẻ mua "ngoc đến Lam Kiều"họ Mã.
Khi nàng Kiều quyết định bán mình chuộc cha mụ mối đã nhanh chóng tìm cho nàng một khách tìm vào vân danh.Hỏi tên tuổi hăn là chi thì nhận dc câu trả lời cộc lốc .Hắn là Mã Giám SInh quê ở Thanh Lâm cũng gần.Là học trò của Quốc tử giám hăn có vẻ tỏ ra là một thư sinh đúng chất nhưng nhìn kĩ lại ta thấy nhiều điều nghi vấn.Tuổi đã trạc ngoài tứ tuần mà mày râu nhẵn nhụi,áo quần bảnh bao không có vẻ đứng đắn.Vẻ bề ngoài như thê khiến ta biết trước hắn ko phải là người tử tế,ko có thiện chí giúp đỡ gia đình Kiều thoát khỏi kho khăn.Và duờng như hắn cố tỏ ra vẻ là trai tơ để hòng đánh lừa thiên hạ.Nhưng ở cách cư xử của hắn thì ta lại thấy lỗ rõ nguyên hình của người ko đúng đắn.Đây là chân dung của người con rể tương lai mà hiếm ai có thiện cảm.Phải chăng con người này báo trước một cuộc mua bán có chiều ko thuận lợi.Chỉ bấy nhiêu thôi đã cũng đủ hiểu về một con người đi 'mua vợ ' như thế. Như để minh hoạ thêm cho những nghi vấn cua mọi người về một con người có dáng đỏm trai lơ vô học, Mã Giám Sinh cùng với người tớ "thầy chả ra thầy tơ chả ra tớ "đi vào dò xét mắt la mày lem quanh "lầu trang" của người con gái.Đó la cử chỉ kẻ "ăn sương" đầu trâu mặt ngựa.Dường như ta đã thấy dc phần nào bản chất trong con người của y.khi vào đén phòng khách Mã Giám SInh ko hỏi cũng ko nói cứ thế là ngồi tót lên ghế trên của các bậc tièn bối.Lại nói về Thuý Kiều,đau xót trước tincha bị bắt nhà mắc oan lại thêm nỗi tức mình phải bán mình bỏ lại đằng sau mối tình nông say chơm nở mỗi bước đi cuar nàng vô cùng nặng nề cùng những giọt nước mắt tuôn rơi.Ngươi đời nhìn vào còn vô cùng xúc động.Khuôn măt nàng lộ rõ ưu tư, buồn bã.Nangf bán mình đã phần nào làm tròn chư hiếu với cha mẹ nhưng đến nõi mình ,những bước chân vo định ko biết cuộc đời nàng bước sang một trang nào khác.Thân phận nàng sẽ ko biết ra sao.Những giọt nước mắt rơi của người con gái đẹp như thấm đẫm thềm hoa.Bị cái bắt tay của mụ mối nàng e thẹn và xấu hổ vì trước nay đâu có ai làm như thế với nag ,khiến nàng cảm thấy mặt dày, vì xấu hổ.Tiếp đến là cách Mã nhìn, ngắm Kiều. Không phải là cách thức, tâm trạng của người đi “xem mặt vợ” mà là cách nhìn, xem xét và đánh giá một một mòn hàng “đặc biệt”. Hắn đã “đắn đo cân sắc cân tài. Ép cung đàn nguyệt, thử bài quạt thơ”. Hắn đã nhấc lên, đặt xuống, xoay sở đủ điều với Thuý Kiều. Khi đã tạm hài lòng với “món hàng”, Mã lại che đậy bản chất của mình bằng những lời khách sáo, mỹ miều, giả dôi .Hắn có vẻ tính toán gì đó rồi hắn lực lời nói rằng đến đây chỉ cốt mua dc người đẹp để đến Lam Kiều.Nhưng nói là nói vậy chứ không phải vậy. Bởi ngay sau đó gã lại bộc lộ tính “con buôn” của mình bằng cách thức “mua bán”, thách giá – trả giá như ngoài chợ trước “món hàng” .Trong màn kịch “lễ vấn danh” , dưới tay đạo diễn của mụ mối. Kiều đã nhất cử nhất động làm theo : đánh đàn, làm thơ như những việc làm máy móc, vô cảm , trơ lì chịu đựng, đành chấp nhận tất cả, miễn sao đạt được mục đích là “có tiền” đễ chuộc cha và em ra khỏi vòng lao lý, để gia đình không tan nát. Với dáng vẻ “Nét buồn như cúc, dáng gầy như mai”, hình ảnh của Kiều hiện ra thật đáng thương, tội nghiệp. Tuy nín lặng rất mực nhưng cô gái nàuy đã không sao giấu được nỗi niềm cay đắng , xót xa và tủi nhục tột bực của mình.
 
Last edited by a moderator:
H

hoabattu1072000

Đề bài: Viết bài văn ngắn phân tích nhân vật ông Hai trong tác phẩm "Làng" của Kim Lân.
bài làm:

Trong cuộc sống thời chiến tranh, đạn lạc, có những người phải đi tản cư, rời xa làng quê của mình để làm ăn sinh sống. Cũng từ đấy, nhà văn Kim Lân đã vẽ nên nhân vật ông Hai trong truyện ngắn "Làng" của mình với mọi tâm trạng của người xa quê.
Ông Hai là người làng Chợ Dầu, nhưng ông và gia đình phải đi tản cư nơi xứ người để làm ăn sinh sống. Ôn là người rất yêu làng, vì vậy đi đến nơi đâu ông cũng khoe về làng của mình, khoe về nơi mà ông đã sống từ thuở bé.
Ông cảm thấy tự hào biết bao khi nghĩ về làng Chợ Dầu của mình. Nhưng rồi, một tin đồn làm ông điếng người, tim ông thót lại - cái tin làng Chợ Dầu của ông theo Tây.
Vừa nghe được tin ấy, ông cảm thấy da mặt mình tê rân rân, ổ họng nghẹn ứ không nói nên lời. Ông chỉ còn biết cúi gằm mặt mà đi. Nhưng ngày nào ông cũng sống trong sự dằn vặt, đau khổ vì cái tin ấy và rồi ông đành cắt đứt quan hệ với mọi người. Lúc này đây, ông chỉ biết trò chuyện với đứa con thơ, với lòng mình mà thôi.
Ông Hai luôn u buồn và ủ rủ như thế cho đến ngày ông nhận được tin cải chính - làng ông không theo Tây, làng ông lập công lớn. Ôi ! Nhìn ông lúc này đây vui mừng như đứa trẻ được mẹ cho quà vậy.
Bằng ngòi bút đậm chất trữ tình và đặc sắc, nhà văn Kim Lân đã tạo nên nhân vật ông Hai với nhiều tình cảm dành cho quê hương mình.
Ông Hai đã được xây dựng với những từ ngữ có thực, giàu hình ảnh và thật nhiều tâm trạng. Kim Lân đã tô đậm nhân vật ông Hai thật đặc sắc khiến cho người đọc có thật nhiều ấn tượng về người nông dân yêu làng như ông Hai.
 
Last edited by a moderator:
H

hoabattu1072000

Thêm một bài nữa nhé:
Đề : Cảm nhận của em về hình ảnh bếp lửa trong bài thơ "Bếp lửa" của Bằng Việt.
Bài làm:
Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày.
Quê hương- hai chứ thiêng liêng mà ai cũng dành riêng cho nó một tình cảm đặc biệt, khó quên. Quê hương là nơi lưu giữ những kí ức của tuổi thơ. Nơi đó có hình ảnh của những trò chơi tuổi nhỏ, có những lời ru ầu ơ ngọt ngào của mẹ, mái tóc bạc phơ của bà - những người đã tần tảo sớm hôm nuôi ta khôn lớn. Và "Bếp lửa" của Bằng Việt đã làm thức tỉnh kí ức tuổi thơ của những người cn xa xứ.

Một bếp lửa chờn vờn sương sớm
Một bếp lửa ấp iu nồng đượm.
Cháu thương bà biết mấy nằng mưa.
Bằng Việt đã đưa độc giả đến với người bà của mình bằng hình ảnh của bếp lửa "chờn vờn" trong sương sớm. Và hình ảnh "bếp lửa" ấy lại cho tác giả nhớ đến những tháng ngày được sống cùng bà "Cháu thương bà biết mấy nắng mưa".
Nhắc đến "bếp lửa" là nhắc đến một hồi ức đẹp hiện về trong tâm trí của tác giả. Tuổi thơ của ông được sống cùng bà từ khi lên bốn. Năm làng đói, bố đi đánh xe, mẹ đi công tác xa nhà cháu đã sống với bà, với bếp lửa từ ngày ấy : "Nghĩ lại đến giờ sống mũi còn cay".
Kỉ niệm về những tháng ngày được sống cùng bà, được nghe những câu chuyện bà kể, những lúc bà dạy cháu làm, bà chăm cháu học, rồi cả đến bếp lửa sớm chiều bà nhen cứ hiện về trong tâm trí của người cháu. Những lời thơ tha thiết gợi trong lòng độc giả biết bao kỉ niệm. Nhưng làm sao có thể quên được những "năm giặc đốt làng cháy tàn, cháy rụi". Thế mà bà vẫn vững lòng, bà dặn cháu:
Bố ở chiến khu, bố còn việc bố
Mày có viết thư chớ kể này, kể nọ
Cứ bảo nhà vẫn được bình yên.
Hình ảnh bà tần tảo sớm hôm hiện lên trong từng lời thơ thật đẹp làm sao. Bà thật giống như bà tiên trong câu chuyện cổ tích của bà kể cho cháu từng đêm. Bà luôn chịu đựng tất cả vì cháu, vì con. Ở đây, vượt lên trên cả tình yêu thương cho con, cháu của mình mà bà còn thể hiện trách nhiệm của mình đối với Tổ quốc, với cuộc kháng chiến chống giặc ngoại xâm.
Cháu mỗi ngày mỗi lớn thêm và bà thì ngày càng yếu đi nhưng tình thương bà dành cho cháu vẫn không thay đổi. Lận đận đời bà biết mấy nắng mưa để nhen lên ngọn lửa thắp sáng niềm tin trong lòng cháu yêu của mình và đó cũng là nọgn lửa "chứa niềm tin dai dẳng" với đất nước.
Nhóm bếp lửa ấp iu nồng đượm
Nhóm niềm yêu thương, khoai sắn ngọt bùi
Nhóm nồi xôi gạo mới sẻ chung vui
Nhóm dậy cả tâm tình tuổi nhỏ
Ôi kì lạ và thiêng liêng - bếp lửa!
Hình ảnh của bếp lửa được Bằng Việt nhắc lại nhiều lần trong bài thơ như một cách tu từ độc đáo. "Bếp lửa" - một hình ảnh có thực , bình dị luôn hiện diện trong cuộc sống đời thường ở mỗi gia đình. Nhưng đối với những người xa quê như tác giả thì đó là một dấu ấn khó phai. bởi vì bên bếp lửa còn có hình ảnh của người bà tảo tần sớm khuya " nhóm bếp lửa ấp iu nồng đượm" để nuôi cháu nên người.
Tình bà cháu được tác giả thể hiện thật rõ nét. Những kỉ niệm ấy chứa đựng những tình thương của bà bên bếp lửa ấy sẽ mãi không bao giờ cháu quên được. Cho dù cháu đã đi xa nhưng không lúc nào cháu quên được bà, được hình ảnh của bếp lửa hôm nào bà nhen lên, và cả tiếng tu hú kêu "trên những cánh đồng xa" trong buổi sớm tinh mơ hiu quạnh, vắng vẻ.
GIờ cháu đã đi xa - có ngọn khói trăm tàu
Có lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngả
Nhưng vẫn chẳng lúc nào quên nhắc nhở
Sớm mai này bà nhóm bếp lên chưa.


Tình bà cao đẹp và thiêng liêng đã nhóm lên trong Bằng Việt một niềm tin yêu trong cuộc sống. Và chắc hẳn ông sẽ chẳng quên được tình cảm ấy của bà và càng không thể quên được hình ảnh
Một bếp lửa chờn vờn sương sớm
Một bếp lửa ấp iu nồng đượm.
Ngọn lửa của bà nhóm lên mỗi ngày đã cháy lên trong lòng cháu, bếp lửa của cuộc đời mới đã nhen lên ngọn lửa của sự dống truyền đời, bất diệt.
 
T

thuyan9i

Sau đây1 số đề văn
các bạn cùng lam nhé

Đề 1: Vẻ đẹptinh tế cuả thu qua khổ 1 baì sang thu(đoạn văn 10-15 câu)
Đề 2: Phân tích hình ảnh nòi mẹ tà ôi trong khúc hat ru nhưngx em bé lơn trên lưng mẹ(baì nghị luận nhỏ)
Đề 3: Camr nhân khổ cuôí baì Vieng lăng Bác
Đề 4:cô kĩ sư trẻ trong truyen ngăn LLSP cuả Ng thanh long
 
Top Bottom