Vài cảm nhận về thơ Xuân Quỳnh

Thảo luận trong 'Sóng (Xuân Quỳnh)' bắt đầu bởi jun11791, 14 Tháng hai 2009.

Lượt xem: 9,446

  1. jun11791

    jun11791 Guest

    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    Lễ tình nhân đọc thơ Xuân Quỳnh nhỉ :)

    Có những lúc tâm hồn ấy thấy mình già cỗi, giàu hoài niệm suy tư mang tầng triết lý sâu sắc:

    THƠ TÌNH CUỐI MÙA THU

    Cuối trời mây trắng bay
    Lá vàng thưa thớt quá
    Phải chăng lá về rừng
    Mùa thu đi cùng lá
    Mùa thu ra biển cả
    Theo dòng nước miên man
    Mùa thu vào hoa cúc
    Chỉ còn anh và em

    Chỉ còn anh và em
    Là của mùa thu cũ
    Chợt làn gió heo mây
    Thổi về xao động cả:
    Lối đi quen bỗng lạ
    Cỏ lật theo chiều mây
    Đêm về sương ướt má
    Hơi lạnh qua bàn tay

    Tình ta như hàng cây
    Đã qua mùa bão gió
    Tình ta như dòng sông
    Đã yên ngày thác lũ

    Thời gian như là gió
    Mùa đi theo năm tháng
    Tuổi theo mùa đi mãi
    Chỉ còn anh và em

    Chỉ còn anh và em
    Cùng tình yêu ở lại…
    - Kìa bao người yêu mới
    Đi qua cùng heo may



    Nhưng cũng có lúc tâm hồn ấy như nở hoa thắm lại, vì đâu, vì tình yêu, sự yêu đời, hay niềm tin đã trở về?

    BẦU TRỜI ĐÃ TRỞ VỀ

    Bầu trời đã trở về
    Cao và xanh biết mấy
    Mái nhà như sóng dậy
    Con đường như dòng sông
    Mặt đất nắng mênh mông
    Như bài ca không dứt

    Mỗi sáng dậy tôi chào mặt đất
    Chào cỏ hoa vươn tới bầu trời
    Chào ngôi nhà mới xây
    Chào những con người
    đi nườm nượp dưới trời xanh vô tận

    Mỗi sáng dậy tôi chào mặt đất
    Những đàn ong kiếm mật buổi ban mai
    Cỏ bên sông, và bãi sa bồi
    Cành đước mặn, cây ngô trong kẽ đá
    Những con đường khuất sau lá rừng xưa…

    Bầu trời xanh hơn cả lúc nằm mơ
    Và hạnh phúc trong bàn tay có thật:
    Chiếc áo mắc trên tường
    Màu hoa sau cửa kính
    Nồi cơm reo trên ngọn lửa bếp đèn
    Anh trở về, trời xanh của riêng em

    Lá vàng rụng xuống
    Cho đất thêm màu
    Có mất đi đâu
    Nhựa thêm chồi biếc
    <Chồi biếc>

    Sau sông, sau biển, sau thuyền
    Sau những chân trời bát ngát
    Sau bao điều cay cực nhất
    Anh là hạnh phúc của đời em !
    <...>




    Đó là 1 tâm hồn rất đỗi nhạy cảm

    Sông phóng túng, đê là mức độ
    Sông ồn ào, đê là sự bình yên
    <…>

    Anh có nghe hoa rơi
    Quanh chỗ mình đứng đó
    <Mùa hoa roi>

    Thời gian trôi qua sau cánh cửa một mình
    Hạt mưa bụi rơi thầm trên mái ngói…
    <….>




    Và cuối cùng vẫn là khao khát hạnh phúc và hajnh phúc ấy sẽ trường tồn mãi mãi dầu năm tháng có chảy trôi đi mau:

    Suốt cuộc đời biển gọi ước mơ
    Nỗi khát vọng những chân trời chưa đến
    <Biển>

    Làm sao được tan ra
    Thành trăm ngàn con sóng
    Giữa biển lớn tình yêu
    Để ngàn năm còn vỗ
    <Sóng>

    Chị còn là 1 người có tâm hồn rất đôn hậu:

    Lá mùi thơm ngai ngái dưới chân đê
    Mùa tháng chạp rau cần xanh đáy ruộng
    Hoa nếp mỏng manh trước tầm gió thổi
    Hoa diếp vàng cô độc giữa thiên nhiên
    Và bên đường hoa nghệ dại ngẩn ngơ
    Hoa sim tím một nỗi buồn hoang dã…
    <Hoa dại núi Hoàng Liên Sơn>

    Không tìm đâu một chốn nương nhờ
    Mỏng mảnh thế làm sao chịu nổi
    Chuồn chuồn ơi báo làm chi bão tới
    Trời bão lên rồi mày ở đâu?
    <Chuồn chuồn báo bão>



    Xuân Quỳnh đúng là 1 trong những nhà thơ viết về tình yêu hay nhất, với tâm hồn rất cá tính nhưng cũng nữ tính với sự mỏng manh dễ vỡ bên trong. Đọc thơ Xuân Quỳnh, cảm giác như mình tìm thấy mình ở đó, 1 sự cảm thông sâu sắc giữa những người thuộc phái yếu…

    t/b: "Đối thoại t/y Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh" (nxb Hội nhà văn)
     
    Last edited by a moderator: 17 Tháng hai 2009
  2. hay quá chị ạ, em thích thơ lắm, chị có đưa lên đọc nữa chị nhé, cám ơn chị nhiều lắm lắm ạ ^^
     
  3. ginnie

    ginnie Guest

    Gin không thích lắm, theo xu hướng hiện đại, con gái nên làm chủ mình, đừng bị cảm xúc chi phối quá, nhưng vẫn thích mê bài Sóng của XQ đc học trong sách gk 12 :D
     
  4. thơ thì phải phản ánh thời đại chứ.Nhưng tình cảm thật đẹp, và cái đẹp đó làm nên cái hay của bài thơ.Còn bài "sóng" thì khỏi nói rồi, ai mà k biết hay chứ, đọc mà cứ say theo từng chữ, thật lạ là trong đó k có rượu nhưng sao ta nghe có hơi men :D
     
  5. jun11791

    jun11791 Guest

    :p Uh để chừng nào chị post thêm mấy bài của Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh nữa ;)
    ..............
     
  6. jun11791

    jun11791 Guest

    MÁI PHỐ

    Yêu thương là lòng anh
    Bao dung là mái phố
    Sinh ở đây thuở nhỏ
    Lớn lên tôi đi xa
    Trời khi nắng khi mưa
    Lại nhớ về mái phố

    Ôi cái màu ngói cổ
    Màu áo mẹ gian lao
    Những nét thấp đường cao
    Tình yêu không bình lặng!

    “Mái buồn nghe sấu rụng” (1)
    Cảm ơn người làm thơ
    Đã đem lòng người xa
    Trở về bên mái phố

    Từ những ngày gian khổ
    Từ lửa táp bom rơi
    Tôi nghĩ về phố tôi
    Thấy sao mà vững dạ!

    Tôi về trong mái nhỏ
    Sau mỗi lần gian nan
    Như tìm đến bên anh
    Sau mỗi niềm cay đắng

    Dưới mái nhà thầm lặng
    Nghe nắng trời ngoại ô
    Nghe gió mạnh về xô
    Niềm xào xạc của lá
    Nghe hạt mưa nho nhỏ
    Từng động lòng tuổi thơ (2)
    Nghe rét mướt tràn về
    Và ngừng trên mái phố

    Đã quen nhiều gian khổ
    Đã quen nhiều hy sinh
    Yêu thương là lòng anh
    Bao dung là mái phố


    Ghi chú: (1) : thơ Chính Hữu
    (2) : 1 ý thơ của Bằng Việt


    Thơ Lưu Quang Vũ

    MƯA

    Em đứng bên anh nồng nàn mùa hạ
    Chưa kịp lời tự tình
    Trời đã òa cơn mưa
    Vườn run lên trong nước mắt trẻ thơ.
    Mắt em ướt nhòa sung sướng
    Nước rửa sạch bụi đường trên trán
    Tóc hóa thành dòng suối màu đen
    Những chậu thau đồng lanh canh dưới hiên.
    Những mái tôn ào ào nước dội
    Trẻ hò reo, xe bóp còi inh ỏi
    Đường thành sông nước xiết trôi băng
    Những cánh hoa kim phượng như những chiếc thuyền vàng.
    Chở niềm vui đơn sơ, kì lạ.
    Mưa rộng dài xóa những nỗi lo riêng
    -Thôi anh đừng nói với em, anh đừng nói với em
    Về hạnh phúc khó khăn về đường dài xa ngái
    Đừng dò hỏi tương lai đừng đắn đo e ngại
    Đừng thổ lộ yêu thương đừng nhắc chuyện xa xưa.
    Anh hãy nghe tiếng mưa, tiếng mưa, tiếng mưa
    Trên những cánh đồng đất nâu tơi tả.
    Ướt đẫm cả tiếng cười ướt đẫm cả lưỡi cày cả hạt ngô mầm mạ…

    Các tường nhà trong một sắc áo chung
    Chùm vải sẽ sai mận sẽ hồng
    Cửa kính ướt sẽ thành gương trong trẻo
    Tất cả sẽ giản đơn, chân thành, dễ hiểu
    Trên đất đai từng đau khổ của ta

    Em đưa tay hứng những hàng mưa
    Bàn tay như đài hoa như búp lá
    -Thôi anh đừng nhìn em đừng nhìn em nữa
    Em hiểu điều gì đã gắn bó đôi ta
    Em hiểu điều gì… Ôi tiếng mưa, tiếng mưa…
     
  7. money_22

    money_22 Guest

    Đang buồn tê tái!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

    Mà ko sao tức khẩu thành thơ được! Mình bất tài quá thể! Chết đi!
     
  8. kakas

    kakas Guest

    Xuân Quỳnh cứ ám ảnh mình cả 1 đời vì cái câu mơ hồ ấy... Một cảm giác thật so suck! ;))
    Đểu thật! Bây giờ vẫn còn nhớ như in:
    "Em cũng không biết nữa/ Khi nào ta yêu nhau..."
    >>> Thành ra làm mình cứ chờ!

    Nhưng dưới góc độ cá nhân đánh giá thì: Xuân Quỳnh là nữ thi sĩ mà sau bà và cho đến tận bây giờ chẳng ai có được một phong cách thơ như vậy! Haizz... Mừng cho bà, và cũng buồn cho cả thế hệ trẻ!
     
  9. jun11791

    jun11791 Guest

    ;)) buồn cười cái câu "tức khẩu thành thơ" thật là 1 cách giải stess hữu hiệu, chứ như mình đc thấy thì bây giờ ta thg` tức khẩu thành chửi ấy chứ :eek: Ủa mà buồn gì vậy ng` bạn tốt?
     
  10. jun11791

    jun11791 Guest

    Trời ạ, quả là 1 bài thơ về mưa (và tình yêu của 2 người) cực hay. Ngày câu đầu đã hay rồi “Em đứng bên anh nồng nàn mùa hạ”, rồi thì câu thơ “Vườn run lên trong nước mắt trẻ thơ” – có lẽ đứa trẻ nào cũng ao ướt trời mưa xuống. “Mưa rộng dài xóa những nỗi lo riêng” , “Cửa kính ướt sẽ thành gương trong trẻo / Tất cả sẽ giản đơn, chân thành, dễ hiểu” – vâng, đúng là tính cách của mưa chứ còn đâu!– bạn có bao giờ khóc để rồi sau đó đc mưa xuống an ủi chưa? ~.^
     
  11. jun11791

    jun11791 Guest

    Thực ra thì Xuân Quỳnh từng viết 1 bài thơ có tên "Lai lịch của tình yêu", thấy tựa là mình tò mò vào đọc ngay, nhg đọc xong thì mình vẫn chưa hiểu đc rốt cuộc t/y xuất phát từ đâu, khi nào thì trên trái đất này có t/y........và nói chung là còn quá trẻ để quan tâm đến nó (ở đây là t/y lứa 2 :p) .................cũng chả ám ảnh mấy.......chỉ bị ám ảnh bởi bt Vội vàng của Xuân Diệu và câu
    " Cuộc đời tuy dài thế
    Năm tháng vẫn đi qua
    Như biển kia dẫu rộng
    Mây vẫn bay về xa
    "
    Nhiều khi rùng mình trg bóng tối khi nghĩ rằng mình sắp 18t, cái tuổi mà Nhà nc' ta cho rằng đã có thể đi bầu cử đc rồi.Thấy ai cũng đã trưởng thành ít n`.
    NHớ cái thg` hàng xóm bằng tuổi mình, long đong. Nó bị học đúp 1 năm, nhg giờ đã đi học lại. Lâu ko gặp, thấy nso khác hẳn. Buổi sáng sửa xe ở 1 cái tiệm gần nhà, buổi tối đi học lại. Hè lại còn đc giao trọng trách tổ chức vui chơi cho các em trg phường nữa chứ. Lạ thật, nhg cũng ko lạ, vì bản tính nó cũng may là ko thay đổi, bắt đầu cảm phục thg` này. Hồi trc' đặt biệt danh cho nó là Tu hú, vì cứ hễ có bài vẽ j` là toàn nhờ mình, lớn lên chút thì biết ý, ko nhờ nữa, nhg lại mượn màu vẽ, rồi mượn sách vở, mặc dù chả học cùng trg`, chả hiểu nó mượn làm chi, nhg thôi cứ cho mượn. Nhớ cái hồi lớp 8 nó phải thi lại hóa, sử, nso hỏi mượn vở, mình thấy lạ, sao hè rồi mà còn mượn vở làm chi, nên cứ làm khó nó ko cho mượn, cứ hỏi mượn làm chi. Sau đó mẹ nuôi nó mới sang kể chuyện thi lại của nó nên mình mới biết, thật là mình vô duyên quá, tự dưng lại hỏi nó mượn làm chi, ôi mình đúng là ......., lại chả giúp j` cho nó. Mình cũng chả hiểu tại sao nó lại ở với mẹ nuôi, mẹ mình bảo mẹ đẻ nó ở dưới quê, nhg có bao giờ mình thấy nó về quê đâu, chỉ thỉnh thoảng hè thấy em nó lên chơi với nó thôi. Đúng là số thg` này lọng đọng lênh đênh thật. Mới năm ngoái nó đi bơi với 2 thg` nữa, rốt cuộc trở về còn 2, cái anh cũng trg xóm mình chết đuối, còn nó thì xém chết, đc cứu sông mà nghe nói mặt nó tái bệch, sốc dữ lắm............... Nghĩ lại cuộc đời mỗi ng` sau này cũng long đong như thế, ko còn đc như bây giờ nữa ......chảng biết sau này đọc n~ bài viết bây giờ mình viết thì mình thấy ntn nhỉ??? :)|
     
    Last edited by a moderator: 25 Tháng hai 2009
  12. cảm động quá chị à, nhiều khi đời nó thế k biêt được chị à, mà thơ của XQ cứ đầy tình yêu, dù mình đang buồn nhưng khi đọc lên thấy trong lòng dào dạt cảm xúc, tình yêu như trở lại, mọi nỗi buồn như tan đi, cảm giác được hoà vào câu thơ thật tuyệt.
     
  13. chị ơi, đổi lại màu chữ đi,khó nhìn quá!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
     
  14. money_22

    money_22 Guest

    Buồn gì á?
    "Sóng bắt đầu từ gió
    Gió bắt đầu từ đâu
    Em cũng ko biết nữa
    Khi nào....."
    >>>>>>>Thơ Xuân Quỳnh đỉnh cao là bài " Tự hát":D
    " Có 1 nỗi buồn không đáy thời gian
    Có 1 nỗi buồn ko tan trong thời gian ko đáy
    Đó là nỗi buồn của chiếc giày chân trái
    Đi tìm gặp chiếc giày chân phải để thành đôi"
    >>>>>>>He he, cách giải thích ổn chứ?;)
     
  15. jun11791

    jun11791 Guest

    Vẫn chưa thoả đáng ấy ạ, rõ ràng ấy đang nói về nỗi buồn của XQ, còn tớ thì đang tò mò nõi buồn của ấy.......................nhg thôi, cũng ko nên tò mò wá nhỉ :D
    t/b : Trình độ văn học ấy pờ rồ thật
     
  16. money_22

    money_22 Guest

    Gì chứ, trình độ tớ có gì mà pro? :-??
    mà tớ có yêu đương gì đâu mà tò mò chứ:))
    Cần chấn chỉnh chút: bài "Tự hát" là bài tớ thíhc nhất- nó là thơ Xuân Quỳnh- học " Sóng" thì nên thuộc thôi!
    Còn cái bài" có một nỗi buồn...." là của nhà thơ khác! Ko phải là của" Tự hát" đâu nhá, ko có mọi người lại hiểu nhầm- hi hi:D
     
  17. kold.gem

    kold.gem Guest

    thích thơ Xuân Quỳnh lắm ý :x
    hình như bài thơ đầu đã được phổ nhạc :) hay nghe bố hát ;))
     
  18. conu

    conu Guest

    Thơ Xuân Quỳnh vừa trữ tình, thiết tha, nữ tính lại luôn rạo rực, cháy bỏng trong tình yêu và gắn bó với những niềm hạnh phúc dung dị, đời thường, nhưng ta vẫn nghe đâu đó âm vang trong thơ bà là những dự cảm chia lìa, cách xa, những khắc khoải đau đáu trong trái tim 1 hồn thơ mãnh liệt.
     
  19. Thơ XQ mik chưa đc học bài nào hết trơn nhưng mik có tìm đọc thêm hầu như hết câc tác fam của bà rồi , mik thik nhát sóng , như nhiều người :
    Dữ dội và dịu êm
    Ồn ào và lặng lẽ
    Sóng không hiểu nổi mình
    Sóng tìm ra tận bể

    Ôi con sóng ngày xưa
    và ngày sau vẫn thế
    Nỗi khát vọng tình yêu
    Bồi hồi trong ngực trẻ
     
  20. Đoạn thơ chị Money đưa lên là của ai vậy ạ, bài nào vậy chị, nghe hay quá, sâu sắc nữa.

    Riêng với thơ của XQ, đọc cảm thấy như mình sống theo chính cảm xúc của nhà thơ vậy, say ngây ngất, đôi lúc lại có cái gì xa xăm và mơ màng như "sóng bắt đầu từ đâu/ sóng bắt đầu từ gió/ khi nào ta yêu nhau"... cảm giác như nhà thơ đang nhìn về rất xa ở chân trời, câu hỏi k có lời đáp càng làm đậm thêm chất thơ.

    >"< càng đọc càng hay, chắc nghiện thơ mất =.=
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->