Nhật ký past - present - future

  • Thread starter congchualolem_b
  • Ngày gửi
  • Replies 43
  • Views 5,625

C

congchualolem_b

C

congchualolem_b

á đù :| hnay k biết lại giở chứng j/:) lâu r` mới đi fang nhau ở room :| xui cho đứa nào gặp phải pe9.online =)) hnay mình vãi thật :-j
Chậc, nghe đi nghe lại Lạnh Giá vẫn hay nhất :x chậc :x đáng 1 bài rap :x thíc ơi là thíc ;))

Haizz. Lại ghiền Dj, k biết ai làm mình ghiền cái thứ đó. Có lẽ là anh V. ừh chắc vậy... nghe lại thấy hay hay, k đau đầu nữa :) Nhớ ngày đầu cứ ngại:) Giờ lại còn nổi hứng đi sưu tầm thêm nữa chứ :) Mình điên thật r` =))

Viết thế thôi.

Cho đỡ nhàm =))
 
C

congchualolem_b


[*]Có cái gì... như là nỗi buồn...

[*]Có cái gì... như là nỗi nhớ...

[*]Có cái gì... như là hoài mong...

[*]“Em nhớ anh”. Em vẫn muốn đc tự mình thốt lên câu đó. Bao lần đối diện, bao lần gặp gỡ, bao lần em ôm nước mắt khóc thầm bên gối chỉ vì thiếu bóng một người. Nhưng cũng chưa bao giờ em gọi anh là “anh”. Sao nhỉ? Em cũng chẳng biết. Lần đầu tiên quen nhau, em gọi anh là “lão khùng”. Em vẫn nhớ như in ngày ấy, trời Sài Gòn đầy nắng và bụi, đêm mùa hè không một cơn gió nghe bứt rứt cả người. Em lại gặp anh - 2 lần - trong trận tranh cãi nảy lửa. Có phải lửa “xung trận” đã làm bùng hai trái tim để rồi giờ đây em không tài nào dập được ánh lửa hồng vốn đã rực cháy từ ngày ấy trong em?

[*]Có những đêm thẫn thờ ngồi nghĩ một mình, em lại cười thầm như một đứa ngốc, nhớ về anh, là niềm vui của em, nhưng cũng là nỗi đau vô hình, đôi lúc cảm giác như trái tim bị xé toạc thành nhiều mảnh... Tự hỏi lòng nơi ấy anh có nhớ? Ừh chắc là không anh nhỉ? Anh vẫn thế, vô tư, k lo nghĩ. Chỉ có em, một con bé vẫn hay thích lo nghĩ vớ vẩn những chuyện xa vời, tự mình vẽ ra những câu chuyện trong mơ và tự mình hài lòng với nó. Bao năm rồi anh nhỉ? Em không nhớ nổi tháng ngày bên anh. Thấm thoát, vội vã, vùn vụt bay... Chỉ có những cảm giác cứ ngày ngày lớn lên, trưởng thành nhưng vẫn còn e lệ, khép nép chưa ngỏ lời.

[*] Cũng chẳng biết tự bao giờ em bắt đầu thấy mong bóng một người, thấy thèm nghe giọng một người, khao khát một câu nói bông đùa... Và... mỗi lần chịu cảnh tan vỡ gia đình, em khóc, và chỉ muốn khóc bên một người mà thôi... Tự hỏi thế gian này bao nhiêu là người, em quen cũng bao nhiêu là người, em từng nhận lời yêu của bao nhiêu là người... Nhưng chưa có “bao nhiêu là người” có thể cho em cảm giác bình yên và dịu nhẹ, che chở và ấm iu, nâng niu và trân quý. Phải k anh? Vô tình hay cố ý? Anh cho em thứ mà không phải ai cũng có thể cho. Bên anh, em thấy mình nhỏ lại, nhỏ và nhỏ lắm, hơn cả một cô nữ sinh 18 tuổi. Như một đứa trẻ thích làm người lớn, dù rằng anh hơn em số tuổi không nhỏ, em vẫn thích ra lệnh cho anh như một bà hoàng và cứ thế... k bao giờ anh dám từ chối dù rằng ngoài miệng anh vẫn trách em là một đứa phiền phức.

[*]Mỗi đêm em vẫn hay mơ, giấc mơ đẹp và lung linh lắm, em mơ một ngày em sẽ được cùng một ai đó nhấm nháp ly cafe nóng yêu thích, mơ được một ai đó chở đi giao thừa mỗi năm, mơ được nhìn thấy khuôn mặt nhăn nhó của ai đó khi đưa con ngốc lên chùa - nơi mà ai đó cực kì ghét mùi hương khói... Có không anh, những giấc mơ như em? Em vẫn tự cho mình cảm giác hài lòng và thoả mãn, tình cảm anh dành cho em, dù vẫn mơ hồ, không rõ hư thực, em vẫn thích và hay nhớ đến câu trả lời của anh khi em hỏi: có bao nhiêu người được N nhớ nhiều như thế?. “Không phải là số nhiều trong Tiếng Anh”. Đúng không anh? Đừng làm em tưởng bở nhé, em sẽ không vui và sẽ khóc đấy. Nếu câu nói ấy là một thứ gì nắm được, em sẽ ôm nó ngủ mỗi đêm để cảm nhận hơi ấm ấm áp của hạnh phúc vẫn hương nồng mỗi đêm.

[*]Người khác vẫn gọi em là “Con gió”, thích bay, bay cao và xa, bay đến nhiều vùng trời, bay đi mà không biết mỏi và gió cũng thích thay đổi... Ừh thì tính em là thế, nhưng gió cũng có những bến dừng, em cáu gắt, em buồn phiền, em khóc sướt mướt, em chán nản, em thất vọng, em bỏ cuộc... Dù chỉ một cú vấp ngã thông thường đôi lúc cũng đủ làm em buồn mà mất ngủ cả đêm... Những nỗi đau của gió vốn không dễ xoa dịu và ai cũng bất lực. Chỉ mình em đi tìm niềm tin đánh mất trong mờ mịt... Và rồi, có một kẻ ngốc tìm đến em, cho em thứ em gọi là thuốc “áp phê”. Nhưng không như ma tuý hay hàng trắng dễ làm em chìm ngập trong cảm giác, anh cho em toa thuốc đủ liều, đủ để em thấy mình cần lớn lên một chút, trưởng thành hơn một chút và biết nghĩ hơn một chút. Cái TÔI vĩ đại thường ngày bỗng biến đi đâu mất, chỉ còn sự cảm kích và chút nhẹ nhàng len lỏi vào lòng... Như là một chút rung động đầu tiên...

[*]14.2.2k11

[*]Em đã không gửi quà cho người em vẫn gọi là ox. Em dành cho một ai đó tấm lòng riêng của mình. IWTSTYSMCLN. Anh bảo anh không hiểu từ ấy, ngốc thật! Em sẽ không nói cho anh biết đến khi nào em hoàn thành lời hứa với anh và anh sẽ không được trốn tránh em đâu đấy :) Em sẽ khóc và bắt anh đền cho em :)

[*]Một chút khoảng lặng chơi vơi...
 
Last edited by a moderator:
C

congchualolem_b

Đêm. Em bỏ chiếc mặt nạ vui vẻ thường ngày, trở về là kẻ ôm sầu gối mộng. Em nhớ. Nhớ một người em chẳng bao giờ dám gọi tên lần nữa. Em biết người đi xa đời em, xa rất rất xa và chẳng thể bao giờ với tới nữa.

Như cơn gió. Anh đến. Anh đi. Thoáng qua đời em, để lòng em mãi xao xuyến, bâng khuâng, tiếc nuối một vùng trời quá khứ. Anh ác lắm. Thà rằng anh không đối tốt với em, thà rằng anh đừng bao giờ mở lời hỏi em làm người yêu anh, thà rằng không có những ngày ngắn ngủi ấy. Em chấp nhận, mãi mãi, là kẻ cô đơn. Em không thể chịu nổi vết thương này. Đau. Rát. Buốt. Nhói. Đôi lúc em ghét bản thân mình, giận chính mình không đủ kiên cường và nghị lực để quên. Em yếu đuối một cách nhu nhược và đáng khinh thường. Em không ngờ mình là kẻ dễ bị đánh gục đến vậy.

Hôm nay. Một lần nữa em thấy lòng mình trống vắng. Em thèm. Em mong. Em ao ước, có một bờ vai, có một bài tay, hay đơn giản hơn, bình dị hơn, có một người ngồi nói em nghe, cho em nghe để em quên, quên những điều khiến mình bận lòng, quên những bực dọc bà buồn đau thường ngày, quên cả những mùi đời tạp nham vô nghĩa. Giá như, có thêm một cơn gió nào đấy, vô tình ghé ngang cho em chút hơi lạnh, cảm nhận lòng mình đang dần đông cứng lại thành những khối băng vĩnh cửu, để em biết rằng mình đã dần lấy lại niềm tin và đủ tin để quên anh.

Điệu slow buồn giết chết lòng em. Nhẹ nhàng. Sâu lắng. Mong manh. Em chơi vơi trong nỗi buồn nhớ về người. Chưa bao giờ em thấy mình lo sợ như lúc này. Chưa bao giờ em thấy mình buồn khổ và trống vắng như lúc này. Em gọi anh. Chỉ để nghe giọng anh, dù chỉ một lần. Nhưng đôi lời nói k đủ để lòng em ấm lại. Em hơi tham nhỉ? Nhưng lâu rồi, lâu và lâu lắm em k nghe giọng nói ấy, thủ thỉ bên tai mỗi ngày. Nó cần một thứ nhiều hơn giọng nói để làm thuốc “áp phê” giết chết những cơn buồn đang gặm nhấm lòng em mỗi ngày.

Anh biết k, em từng cố gắng, cố rất nhiều, em quen nhiều người, em dùng họ lấp đi những cảm giác trống vắng trong lòng, hơi ác anh nhỉ, nhưng vẫn k đủ, bao nhiêu cũng k, bao nhiêu người, bao nhiêu tình yêu vẫn k thể nào làm em nguôi ngoai. Vẫn đấy, mỗi ngày, mỗi đêm, khi em trở về là chính mình em lại cần một người, một người duy nhất đã mở cửa lòng em, chạm đôi tay vào nhưng chỉ phút chốc lại biến mất. Anh biết là phải khó khăn lắm em mới có thể tiếp tục đón nhận. Vết thương cũ còn đấy, chưa lành đã thêm vết thương mới. Anh có nghĩ rằng anh ác vs em lắm k?

Anh bảo em k hiểu anh, ừh thì chắc là thế. Em ích kỷ, em k hiểu, em gan lì, em chỉ biết trách móc. Nhưng... Anh đối với em thì sao? Anh nói anh k quen kiểu xin ng ta quay về bên anh, anh k quen kiểu quan tâm ai đó, anh k quen kiểu lo lắng cho ai đó... anh k quen nhiều lắm. Vậy anh nói yêu em làm j??? Anh biết em cần tình yêu là vì em cần điều gì k??? Em cũng như anh, cũng cần một người cho mình dựa vào, như lần anh đã gọi điện cho em. Anh biết em vui lắm k? Nhưng em đau lắm. Em đã cố, nhưng k thể chịu đựng, em gánh k nổi nỗi đau. Em cho đi nhưng k đc nhận lại. Em có bị thiệt thòi quá k? Em k đòi hỏi anh làm cho em thật nhiều điều, nhiều thứ. Em cần, chỉ là chút cảm giác ấp ám, như bao ng con gái khác. Đơn giản thôi mà anh.

Bay bay bay. Những giấc mơ. Giá như nỗi sầu như lá [Diệp bất li chi]. Giá như nỗi nhớ như hoa [Hoa vô địa lạc]. Để em sống mãi vs nỗi đau này, k bao h` fải nhìn về anh, 1 ng đã xa em mãi mãi.
 
C

congchualolem_b

Không như ngày xưa.

Luôn ở phía sau.

Thu Tàn.

Sr baby.

Anh sai.

Yêu em.

Giá lạnh.

Kết thúc, hãy buông tay.

Cách cách xa.

Game over.

Chia tay cũng là yêu.



 
C

congchualolem_b

Anh trở lại.

Vì cái gì?

Em mong chờ.

Nhưng.

Lại thất vọng.

Ước gì.

Được trở lại như xưa.
 
C

congchualolem_b

Hôm nay :) Hơi mệt mỏi tí, nhưng vui ^^.

Sao nhờ?

Lan man.

Chẳng ra làm sao cả.

Uhm thì có bận rộn và nhiều việc thật. Nhưng ít nhất, nhờ nó mà mình k mất lửa nhiệt huyết, sự năng động, sáng tạo và máu trẻ vẫn luôn dào dạt trong mình ^^ Nghĩ mà may mắn thật!

Àh, bài kiểm tra làm k đc như ý muốn. Chậc. Có tiếc. Nhưng chẳng sao cả. Luật đời là vậy mà :D giữa vui và buồn luôn đc cân bằng, mình đc cái này thì sẽ phải mất cái khác, điều đó phải chấp nhận thôi.

Uhm. Thật ra thì cũng k hơn gì ng khác. Khi nói vs chú ngôk câu "cháu định sẽ nghỉ học". Biết là ngôk sock lắm. Cũng biết là ngôk sẽ k vui và buồn mình. Nhưng... Chẳng biết tự bao h` ý nghĩ ấy cứ xâm chiếm lấy mình. Hừm, mình nghỉ học thì sao nhỉ? Àh thì thầy chủ nhiệm sẽ nhảy tựng tựng lên :)) Àh và thầy Cường sẽ giật mình té ngửa lật đật chạy xuốg tận nhà mà tìm cho xem :D Còn nhiều ng nữa. Biết. Mình nghỉ thì nhiều đứa rủa mình lắm. Vậy nên k dám nữa :)) Ừh thì cực khổ, ừh thì khó khăn, nhưng mà... Mình là hoa sao bạc mà, nhỉ? Băng tuyết khắc nghiệt k sợ thì mắc j sợ những trắc trở cỏn con này :D Nhỉ :D Cố lên!
 
C

congchualolem_b

Một thứ cảm xúc gọi là chơi vơi, k điểm tựa.

Một thứ cảm giác gọi là nhớ, k thể thốt thành lời.

Ai biết lòng em vẫn thao thức về đêm?

Ai biết lòng em vẫn mong chờ, ngóng trông một điều hư k?

Anh có nhớ về em, trong đôi chút vu vơ?

Anh có nghĩ về em, trong đôi lúc đợi chờ?

Em buồn nhiều thứ lắm, cảm xúc hỗn tạp, lung tung và nham nhở. Em cũng chẳng biết mình đang làm gì nữa, như một kẻ vô thức, em đi tìm cái gọi là bản năng sinh tồn để thử thêm một lần may mắn, nhắm mắt chọn đại một lựa chọn nào đó để yên lòng. Em tìm đến anh, cố cân bằng cảm xúc, nhưng k đc... Nc mắt vẫn cứ rơi, em oà lên và nức nở. Sao thế nhỉ? Tại em yếu đuối, hay tại anh quá ấm áp, ấm áp đến nỗi ngồi bên anh em chẳng thể nào kiềm chế đc bản thân, rằng k thể nào tự nhủ vs lòng mày chẳng sao đâu, mày sẽ ổn, mày sẽ làm đc... Em như một đứa trẻ hay thích vòi vĩnh bên anh. Sao thế anh? Tại anh dễ dãi, hay chiều em hay tại em quá trẻ con, quá con nít? Em chỉ nhớ về anh, mỗi đêm, trong những nỗi buồn vô tận, luôn chỉ khao khát có một ng bên cạnh, ấy là anh... Tại sao thế anh? Tại em quá đơn độc, quá ư khó tính đến mức k chịu chấp nhận thêm ai nữa hay tại anh... tại anh quá dịu dàng và quá tốt vs em, tại vì anh.... cho em thứ gọi là cảm giác...

8-3, em hạnh phúc khi nhận đc tin nhắn của 1 ng, một dòng chữ ngắn “ A nice day 8-3” và rồi... tim em run cả lên, đôi má đỏ hồng... em hạnh phúc. Một hạnh phúc nhỏ nhoi tràn ngập con tim bé khi có cơn gió tình ai đó chợt thổi qua. Anh. Cố tình hay vô ý, thật tâm hay chỉ là quan tâm có lệ? Dù thế nào em cũng chấp nhận, vì em thích, thích cách anh nói vs em, thích cách anh vẫn hay nhìn em và đối xử vs em.... Cọc cằn, thô lỗ, nhưng sao... vs em nó dịu dàng và nhẹ nhàng lắm....

Đêm nay, em sẽ đánh một giấc thật ngon lành, và ngày mai sẽ cố gắng làm bài thi thật tốt. Em sẽ hoàn thành lời hứa vs anh, tất cả sẽ thành sự thật, anh nhỉ? Nhớ đợi em nhé, k đc bc đi tr’c đâu đấy, anh vẫn còn phải chờ một con bé đang đuổi theo anh ở phía sau chứ...

Đôi dòng tản mạn và xúc cảm...
 
C

congchualolem_b

:) Tản mạn.

Trống vắng.

Thấy cần một điều gì đó.

Nhưng mơ hồ lắm.

Mong chờ. Nhưng xa xăm. Biết có nên đợi nữa k?

Có những thứ mãi níu kéo nhưng càng cố gắng càng trở nên xa hơn. Phải chăng ng là vậy?

Về nhà. Lục hòm thư. Tìm kiếm lung tung. Ta đang đợi gì nhỉ? Một tấm E-card nhỏ? Ôi ngốc ạ...

Hồi hộp, lo lắng, mong chờ cho lắm vào. Để r`. Con số 0.
 
C

congchualolem_b

Một ngày lại trôi qua :) Chóng vánh và vội vã. Ta thấy mình như ngộp thở với bộn bề những việc. Đôi lúc thấy choáng và như sắp ngã gục. Ta thấy một mảnh linh hồn mình đang dần kiệt sức, yếu đuối và mong manh...

Ta nhớ giọng nói một người. Ta nhớ câu nhạc của một loài gió...

Mênh mang trên đường Trần Hưng Đạo... Đêm CM náo nhiệt, vồn vã, ta thấy mình như đang trôi đi trong dòng hạnh phúc. Đôi tay ai siết chặt, ấm áp, mạnh mẽ, những ngón thuôn dài ôm lấy ngón bé xíu xiu của ta... Lòng ta ấm lạ... Biết k người một dòng xúc cảm đang k ngăn đc trong lòng em... Và biết k giờ đây em nhớ lắm cảm giác bình yên ấy... Gió ơi mang về đâu những ngày hạnh phúc... Để nay, một lần nữa, ta dìm mình giữa phố đông Trần Hưng Đạo mà thấy lòng lạnh giá và đơn côi khôn tả...

Cầu đôi nối liền hai đầu sông Gành Hào rộng lớn. Những chiều bc lang thang nghe gió hát thoảng tai, nghe dòng phố thị dập dìm trong tim, nghe hơi thở thành phố thổi vào lòng những niềm yêu đất nước, nghe chút bồi hồi xao xuyến khi khẽ khàng tay ai đó chạm nhẹ lên trán, vuốt đôi mái tóc nếp gọn... Ai hay đâu em biết nhớ từ dạo ấy, ai biết đâu chưa bao giờ em quên khoảnh khắc ấy tuyệt vời, ai ngờ rằng trái tim em bị ai đó bóp chặt để giờ đau quặn trong tận cõi lòng...

Thả nhẹ ga lướt qua con phố nhỏ đầy những sách... Góc phố ngày ấy vẫn còn in dấu đôi bàn chân bé của ai sánh bước bên em, tung tăng nói cười khoe nhau quyển truyện tranh mới có... Tuổi thơ... Cho em nhớ ngày bên anh sao hồn nhiên quá mức... Nhưng... Có làm chi kỉ niệm để hôm nay nhớ hoài những ngày vốn chỉ còn là dĩ vãng... Ai bảo rằng cố quên là nhớ và cũng càng k phải cố nhớ rồi sẽ quên... Nhớ hay quên... Chỉ khi trong trái tim mình vẫn in dấu bóng nhỏ một người, chỉ cần một chút cảm xúc, dù chỉ le lói chợt qua khi thoáng trông đôi mắt ai đập vào lòng trong giấc mơ, chỉ cần chút và chỉ một chút thôi sóng lòng nổi dậy... ta vẫn mãi chẳng bao giờ có thể quên đc... Ngày xưa...

Em cũng từng tự nhủ lòng đừng về nữa, đừng nhìn lại, bc thoáng qua nó và xem nó như một người lạ... nhưng nó k muốn và luôn mãi nhắc em là người nó thân yêu... Em muốn giết lòng mình trong nỗi nhớ, em muốn chết đi trong nỗi khát khao dạt dào một thứ yêu thương, em muốn mình tan ra... từng chút... từng chút... cuốn theo cơn gió nhỏ chỉ để đến bên người khẽ hôn nhẹ lên má... Nhưng... Em là em và... thế giới là thế giới...

Bay bay bay.... Xa xa xa... Những mênh mang k bao h` bù đắp, những kỉ niệm k thể nào tìm về, những thực tại chưa bao giờ muốn phải đối mặt... Nhưng đó là cuộc sống, em phải chấp nhận và buộc mình phải vượt qua cuộc sống, để tồn tại, để tiếp tục nuôi trái tim mình yêu thương bóng nhỏ khuất xa...
 
C

congchualolem_b

Làm gì :) Ta bế tắt :) Dù rằng ta thấy hạnh phúc khi n, lão già và ông gấu nói ra lời ấy :) Giờ phút này bên ta có 3 ng... 3 ng họ vẫn nhìn về ta, lẽ ra ta k nên làm họ buồn lòng và thất vọng :) Nhưng sao ta thấy mình mong manh quá :) Chưa bao h` ta thấy mình yếu đuối và dễ gục ngã như lúc này :) Ta thấy mình tầm thường và đơn giản, k phải là ta của trc' đây nữa r` :) Ta tệ thật :)

Ngày mai... Tuỳ cảm giác thế nào mà ta có quyết định rút học bạ hay k. Và tất cả sẽ chấm dứt.

Ta yêu 12X, ta yêu n, yêu lão già và cả ông gấu... Ta yêu tất cả...
 
C

congchualolem_b

:) Một đêm lại về... Đến với khoảng lặng của tâm hồn, ta lại là kẻ phong lưu...

Cảm giác xao xuyến, bâng khuâng... Tim bắt đầu loạn nhịp... Thấy chút run run trong lòng... Thứ xúc cảm này đã đánh mất tự lúc nào chẳng biết, nay lại tìm về, trong khoảnh khắc, trong phút chốc khi nhìn thấy ai đó... :) Phải chăng người đã mở cổng tim ta :) Có phải người đến để đưa ta thoát khỏi địa ngục của sự ám ảnh chăng? :)

Ta từng nhủ mình phải mạnh mẽ :) K đc xiêu lòng và ta phải cứng rắn như đá kia ngàn năm k vỡ... Nhưng :) Dường như ta k làm đc, ta thất bại r` thì phải... Cái tên của một người ta vẫn chưa thể nào quên, như những nỗi đau ngày nào còn đấy :) Như những yêu thương vẫn chưa chút phai nhoà, và dấu yêu trong ta vẫn luôn cháy bỏng... Ta từng thèm khát, ao ước đến mãnh liệt có đôi tay ai đó kéo ta ra khỏi những ám ảnh mê muội và những ám ảnh dai dẳng ấy... Nhưng ta k làm đc...Ta yếu đuối quá... :)

Tương tư 1 ng thật dễ nhưng học cách quên cảm giác tương tư lại rất khó :) Trong phút chốc ta tưởng ta ghen vs người cũ... Nhưng giờ ta lại thấy nhẹ nhõm, ta ước chưa từng yêu ai, chưa từng nói câu nhớ ai để trọn vẹn trái tim này trong trắng, thanh khiết trao trọn cho 1 ng... :) Muộn màng quá k nếu ta nói ta đã phải lòng người... Trễ quá k nếu ta nói ta cần người bên cạnh và... mơ hồ quá k nếu ta lại đến vs ng...? Ta như kẻ mất trí đang cố ghép những mảnh nhớ về một mối, cố xếp chúng thật ngăn nắp nhưng dường như chúng mỗi lúc một lung tung cả lên....

Cần hay k một lời nói yêu thương :)... Ta làm gì vs cảm giác đang sống dậy trong mình... Ta ơi, tỉnh lại đi nhé! Bình tĩnh nào và đừng nóng vội! Mi phải mạnh mẽ lên và kiên quyết hơn :) Đừng xiêu lòng nhé! Con bé ngốc:)
 
C

congchualolem_b

Em nhớ... Một người tên N :) Nỗi nhớ riêng em thôi, nó là của em, chỉ mình em... :) Đúng k anh? :)
 
C

congchualolem_b

Đúng là tương tư thì chẳng thể làm đc gì cả :) Em nhớ anh vô cùng N2D :)...

Giờ chắc anh đi chơi nhỉ? Uhm... :) Chỉ có mỗi em là thích ngồi onl đợi 1 ng thôi :) tệ thật nhỉ :)Em biết là anh chẳng onl giờ này đâu, cả buổi trưa cũng thế... :) Nhưng em k kềm đc mình, out thì em chẳng yên tâm, còn ngồi thì lại cứ mong ngóng chờ nick ai đó avai :) Em tệ thật anh nhỉ:) Chỉ xíu chuyện cũng k làm đc :) Chán em thật đấy! :)...

Từ bao h`... bao h` anh nhỉ... bao h` em bắt đầu thấy mến anh và r`... :) say nắng lúc nào chẳng rõ... :) Anh biết cảm giác em k:) Anh biết vì sao em muốn đưa hình anh lên avar k :) Và câu em nói nghĩa là gì k :) Đừng nói vs em là k nhé! :) Vì em hiểu rằng anh cũng biết ý đồ của em, nhưng anh im lặng. Ừh... em chấp nhận, vì em chỉ là ảo, tình cảm của em cũng là ảo, thứ em dành cho anh chỉ là ảo giác... Nhưng em ngoan cố, em k từ bỏ, ừh thế thì đã sao nhỉ :) Thứ em cần bây h k phải là tình yêu thật ngoài đời mà là một ng có thể cho em cảm giác... Một cảm giác gọi là mong ngóng, cảm giác đợi chờ, trống vắng khi thiếu một ng... Và anh :) Là ng làm đc sau bao nhiêu ng khác. :) Bao h` em bắt đầu k quên đc nụ cười ấy :) Bao h` em bắt đầu thấy k thể quên đc và cứ muốn đc nhìn anh mãi thôi :)...

Anh... cũng trẻ con lắm :) Chẳng hơn ng khác đâu:) Nói chuyện nhiều lúc chẳng ra hồn :) Anh biết anh đáng yêu lắm k :) Cuốn hút lắm k :) Em chỉ định đùa thôi, ngẫu hứng thôi, chỉ trêu thôi.. nhưng kết cục anh chẳng bị trêu mà em còn bị dính trấu :))Em tệ thật :) Dù biết rằng con đường mình đi k có tương lai nhưng em vẫn muốn níu giữ cảm giác này dù chỉ trong ảo thôi.... :) Đừng xa em anh nhé :) Bên em anh nhé... Cho mỗi ngày em đc thấy anh cười:)
 
Last edited by a moderator:
C

congchualolem_b

12X àh... Tớ khóc... Và tớ đau... đau lắm...

Tớ là 1 kẻ tệ hại. Cậu nhỉ? Chỉ nhiêu đó đã làm tớ phải khóc. Chỉ nhiêu đó đã làm tớ thấy nản. Chỉ nhiêu đó đã khiến tớ gục ngã. Tớ là 1 kẻ chiến bại... Tớ k xứng đáng với tất cả những gì mọi ng đã tin, tớ k xứng đáng với danh hiệu hsg mọi ng thừa nhận, tớ càng k thể được gọi là Chuột mạnh mẽ... Tớ... Như một kẻ trắng tay lạc giữa khoảng trống bơ vơ... Tớ - kẻ vô hồn trôi đi trong niềm đau sâu kín...

Tớ mệt mỏi quá...! Trán tớ cứ nóng hầm hập, ng tớ rũ rượi, rã rời, tớ uể oải vô cùng... Cảm giác như vừa đánh nhau một trận sống chết với chàng lực sĩ nào đó, tớ bị tuốt hết mọi sức lực... Chỉ muốn đc nghỉ ngơi, chỉ muốn đc nhắm mắt lại và trôi đi... trong hư k... trong bình yên... chìm trong cảm giác... ngập trong yêu thương... đắm trong say mê một vòng tay... tớ cần... và rất cần cậu - mạch sống của tâm hồn tớ... Tớ ước gì tớ có thể... có thể được gượng dậy... Nhưng... Tâm hồn tớ đổ sụp rồi, mọi thứ vỡ tan, ướt nhoè... vụn vỡ...

Tớ đúng hay sai? Tớ có lầm k? Tớ có thách thức mình quá k? Tớ phải làm gì đây? Tớ đúng là kẻ ngốc! Cậu nhỉ? Tớ chẳng biết tớ đang làm gì nữa... Như kẻ điên vậy... Lang thang trong mênh mang xúc cảm để rồi đổ gục và thất bại... Tớ đau... Như con thú dữ bị thương... tớ chỉ muốn gào lên thật to, khóc thật lớn, tâm hồn muốn tan đi... mơ bay hoà vào nắng chiều vàng hắt tóc mai thương ai mà nhớ... Vỡ oà... Tớ khóc... Nước mắt... Giọt rơi sầu trên mi, đọng dài trên má như nỗi buồn chưa bao giờ dứt hẳn... làm lòng tớ miên man... trôi dạt về đâu chẳng rõ...

Gió chợt hôn nhẹ... cơn gió về đúng lúc thổi tan mây mù trong lòng... Lòng lạnh băng... Chẳng còn ấm áp như ngày nào, chẳng còn nhẹ nhõm, chẳng thanh thản. Gió chỉ thoáng qua, trong phút chốc, kịp tung mái tóc nhẹ lên k để ta thấy chút khí trời thoáng đãng bay phất vào ng... Nhưng rồi gió cũng qua, còn lại chăng vẫn chỉ là nước mắt bất lực... Vẫn là những dòng cảm xúc k dừng... Vẫn chỉ là những bất lực riêng tư... Những nỗi đau k bao h` vơi cạn... Và những thất bại cứ mãi dài nối tiếp.... Ai biết rằng tớ đang tự dày vò chính bản thân mình... Ừh thì tớ là vậy, ừh thì tớ vẫn luôn cố giữ mình với mọi ng mỗi khi tớ đau, ừh thì tớ chẳng bao giờ tìm đến cậu mỗi khi tớ buồn... Tớ... Tớ chẳng muốn khiến cậu phải như tớ... Tớ chỉ cầu chút bình yên trong lòng, nhưng... Vô vọng...

Bay về đâu... trôi về đâu... tan về đâu... hỡi những giấc mơ xa bay trong lòng... Tâm hồn em thoáng phương trời nao để trái tim mãi thổn thức những lời cầu ước xa xôi... Ai biết em khóc thầm mỗi đêm trong buồn lắng...Ai biết rằng, em cứng cỏi, rắn rỏi, em tươi cười, em vẫn cười nhưng nước mắt vẫn thấm đều mỗi đêm... hoà vào huyết quản, tuôn chảy tuần hoàn... con tim em rướm máu một nỗi buồn k đắp... Chỉ muốn mình k tồn tại, chỉ muốn biến mất đi để ghi dấu quá khứ đau buồn, để em k còn phải sống dài với những ám ảnh xa xôi, để tâm hồn trống rỗng... bay đi... trôi đi... xa đi... cho trái tim một lần yên bình trong hạnh phúc...

Nghĩ gì mà lại viết thế? Điên quá...! Ừh... Chỉ là tản mạn thôi... Ừh... Chỉ là cảm xúc thôi... Chính tớ cũng k hiểu nổi mình... Tớ khóc... Tớ cười... Tớ ... Chỉ muốn mình mất trí... Quên... Quên hết tất cả... Chẳng còn gì có thể khiến tớ phải buồn khổ như thế này nữa... Tệ gì hơn khi ngay cả bản thân cũng k thể đối xử tốt với mình. Tớ chỉ muốn hành hạ nó, đày đoạ nó, bỏ rơi nó, đày ải nó... Cho nó chết đi một con ng vô dụng... Cho nó biến mất đi một con ng đau khổ... Cho nó chẳng bao giờ có thêm giọt nước mắt đau thương nào...

Ý chí... Nghị lực... Tớ mất hết cả rồi... Sức mạnh... Nguồn sống... Bản năng... Tớ để nó lạc r`... Bên tớ giờ đây chỉ có hư vô... Trống rỗng. Vô vị. Tớ đang phải nếm trải cảm giác chết đến từng tế bào, đuối đến từng giọt máu... Tớ làm gì...Phải làm gì đây...??

Cảm xúc. Tản mạn trong mơ bay một chiều buồn nắng sáng.
 
Last edited by a moderator:
C

congchualolem_b

Gió buồn... thoang thoảng... Mênh mang tìm về một khoảng lặng...

Em ghét thứ gọi là giả dối.
Em thứ tình cảm mà anh từng trao cho em vì nó là giả dối.
Em ghét những gì anh dành với em vì nó chỉ như mơ mà thôi.



Hôm nay... Em viết 3 dòng lyric... mà ngậm đắng lòng, k thể viết tiếp đc nữa... Một thứ cảm xúc sống dậy trong lòng, một nỗi đau từ lâu k gặp, nó nhớ em nhưng em k muốn gặp, vì nó làm em buốt. Lòng giá lạnh thấy nhớ một người da diết. Nick ai avai nhưng sao k đủ can đảm pm, em ước gì... mình đủ sức để bấm Delete... Chỉ một phím bấm mà tưởng chừng ngàn cân nặng, em thấy lòng mình trĩu xuống, như có ai bóp nghẹt con tim, dòng máu ngừng tuần hoàn và nước mắt... đẫm lặng trên bờ má... Biết làm gì để thoát khỏi thứ cảm giác đau đớn và vật vã ấy, khi anh xa em, xa 1 vùng kí ức... Ừh thì là tại em, tại em cả, giá như ngày hôm ấy em k nổi cơn hứng khùng điên để chủ động gặp anh, giá anh k thèm rep thì hay biết mấy và... anh đừng đối xử với em tốt như thế... thì em sẽ k và k bao h` có lại thứ cảm giác mà tưởng như chết lặng tự bao giờ... Sao... anh ác quá... Em đâu phải Kimjoon mạnh mẽ như loài cỏ dại :( Em chỉ là đứa con gái ngốc... biết yêu anh mà thôi...


Em nhớ... nhớ 1 Sg đầy nắng những chiều tháng 5. Nhớ con đường từng có đôi bước chân đi cạnh, nhớ ánh mắt ai nheo nheo trong chiều nắng... Sg đẹp nhưng ai kia còn đẹp hơn cả Sg rộng lớn... Ấm áp vòng tay ai đó, nhẹ nhàng mắt ai đó nhưng cũng mong manh 1 t.y ai đó... 1 thứ t.y mà em luôn tự dối mình rằng nó là thật... Vì em, tại em... em cứ tự gượng ép mình chìm vào thứ cảm xúc ảo đó. Nó k tồn tại. Cả t.y của em và anh. Nó k thật. Chỉ là giả dối. Chỉ là hư vô. Cảm xúc đó, trôi qua nhanh như cơn gió hạ chiều Sg, thoang thoảng, bất chợt và vội vã... Em đã có 1 ng. Anh có t.y. Và ta k thuộc về nhau. Àh đó là sự thật. Anh nhỉ? Àh ra là em và anh đã đều mơ. Anh nhỉ? Àh... là... là em đã suy nghĩ quá nhiều. Thật ra là chẳng có gì, chẳng có gì cả... Tan vỡ rồi một giấc mơ. Ướt nhoè rồi một kí ức xa xăm... Trở lại và em lại là C s3 của ngày nào... Anh nhỉ?

"Tạm biệt nhé ng em yêu nhất cuộc đời này..." Em thích câu nói ấy của Kimjoon... Là lời của em... Em đi :) Anh đi :) Bước qua những gì đã có trước đây và... xoá hết... Tất cả chỉ còn màu trắng dã, của kí ức, của kỉ niệm, của hoài vọng và em sẽ chôn nó vào sâu thật sâu trong lòng đất. Đất của lòng em. Tất cả đã khép lại và k bao h` em mở lại và nhìn vào nó nữa... Để nó mất thật anh nhỉ:) Chúng ta sống ảo bấy nhiêu là đủ r` :) Đến h` phút này cần phải trở lại mức cân bằng ban đầu mà thôi... Tạm biệt anh... Một Đà Lạt mơ xa...

Và anh đi xa em trong một chiều đầy nắng
Bao cảm giác vỡ oà trong con tim sâu lắng
Lòng đau đau lắm nhưng làm sao để níu kéo một cuộc tình đã lặng
Nhìn anh bước đi mà lòng như thắt quặn
Em biết anh đã xa, biết anh k còn là anh nhưng sao vẫn cố níu kéo một bóng hình trong vô vọng
Trong hư không em chìm ngập với bao cay đắng tận cõi lòng
Bước đi và đừng bao giờ dừng lại
Để em nhìn theo và khắc mãi dáng một người từng tay trong tay
Tình tan, kí ức phai theo gió
Mãi trong lòng vẫn lưu nhớ hình bóng ai đó....
 
Last edited by a moderator:
C

congchualolem_b

[Mất niềm tin]...

Đêm :) Qua một tuần dài mệt mỏi :) Qua một ngày dài bao biến cố :) Lại chìm vào những dòng suy nghĩ :) Lại lạch cạch gõ phím để viết dòng tâm trạng bất định :) Vu vơ. Lung tung. Rối bời...

Cs... :) Bao lâu r` anh nhỉ :) Hình như cũng gần 1 năm r`... Em k gặp anh nữa :) Ừh :) Thì có thể em đã quên, anh cũng đã quên (em chắc chắn là thế) :) Ừh thì... Em vs anh chỉ là những người thoáng qua nhau, trong phút chốc, k đậm sâu :) k đủ sức để nhớ về nhau thật lâu :) Nhưng... :) Vết thương anh gây ra cho em đến giờ này, đôi lúc vẫn còn nhói :) Khiến em thực sự rất khó chịu... Khó khăn lắm, vất vả lắm, cực khổ lắm em mới có thể chăm đắp cho nó lành lại... [Thu tàn] :) Hôm nay vô tình nghe lại bài đó và em lại nhớ đến anh :) Chẳng phải là còn yêu anh đâu (em cá là thế) :) Chỉ là hoài niệm thôi... :) Sao nhỉ? Àh lúc đó đã bảo là thu năm sau em và anh sẽ k để bài hát đó tái xuất lần nào nữa. Nhưng rồi thì sao nhỉ? Àh Binz đã mix lại. Àh... àh thì chẳng có thu năm sau nào cả... Àh... tất cả mất r`... Anh nhỉ?

Anh có cuộc sống mới rồi (Em biết chắc điều này) Và em báo anh một tin nhé :) Em cũng có một cuộc sống mới r` :) Điều này phải cám ơn N2D đã giúp em :) Và giờ em phải cám ơn thêm 1 người khác [Bé Bì] :) Em thực sự đã xoá hết r` :) Cảm giác thật thoải mái và nhẹ nhõm. Em k còn phải nghĩ nhiều về anh nữa. Và giờ em có thể tự tin move [Thu Tàn] vào mp3 r`:) K còn sợ cái cảm giác lạc lõng, buồn nhớ, đau đớn mỗi khi nghe bài hát đó nữa. Em mất ám ảnh với nó r`:) May mắn thật anh nhỉ? Em đã học đc rất nhiều. Nỗi đau này em xem là một vận may :) Nhờ nó em biết thế nào là lòng ng, em biết thế nào gọi là tình ng và... cuộc đời này đen bạc ra sao... Hờ! [Cười :")] Thật bất hạnh cho đứa con gái nào lại gặp phải anh:) Chua xót thay cho ng đó... :)

Dù là ng chịu khổ nhiều nhất và khó khăn nhất để quên. Nhưng hôm nay em đã có thứ gọi là hạnh phúc (dù chỉ mới nhen nhóm, dù vẫn còn nhỏ nhoi, dù vẫn mong manh lắm). Em chấp nhận tất cả. Cảm giác lo sợ, cảm giác vừa nhớ vừa buồn, cảm giác rung động, cảm giác tim bắt đầu đập nhanh, mặt tối sầm lại... Khi nghe ai đó ngỏ 1 lời... :) Àh thì cũng có lúc em đã quen với mấy câu này ... Nhưng k hiểu sao vs ng đó em lại thấy hồi hộp đến lạ lùng :) Đôi lúc em sợ mình trở nên ngớ ngẩn như trc' đây, tin vào cái k đáng tin, tin vào những thứ vốn k tồn tại, tin vào tình cảm vốn chỉ là ảo giác... Nhưng... Cái gì cũng có cái giá của nó. Ừh thì cuộc đời là thế mà, đâu có gì đc như mong muốn. [Agree]. Em đồng ý tất cả. Dám dấn thân thì dám nhận. Gạt bỏ những thứ thật tồn tại quanh mình để theo đuổi một thứ xúc cảm đã mất từ lâu. Cũng đáng chứ nhỉ...

Học cách làm lại chính mình :) Em nhấn phím F5 trên niềm tin dựa vào 1 ng :) Đang cố làm những gì có thể để đổi lấy hạnh phúc chờ đợi từ lâu :) Sáng thức dậy, thấy trong lòng có gì lạ lắm :) Ngồi 1 mình trong lớp, trước mặt là nào sách nào vở... Nhưng mắt chỉ hướng về cửa sổ và nhớ tới 1 ng :) Để rồi trong phút chốc tự mỉm cười một cách ngớ ngẩn :) Ai? Ai thế nhỉ? Ai khiến em trở nên như thế nhỉ? Àh có phải là cái bạn nhỏ nhỏ xinh xinh, trắng trắng hồng hồng đáng yêu mà em vẫn hay gọi là [tình yêu] k? Nghĩ đến đấy :) Bắt đầu biết cố gắng hơn :) Ừh thì k cần biết niềm tin mà ng đó nói là thật hay ảo, chỉ cần... chỉ cần có (dù chỉ chút chút) cũng đủ để vực em dậy :) Đủ để em bắt đầu học cách đứng lên, làm lại từ đầu... Gạt bỏ. Xoá nhoà. Em [Delete] cái gọi là kí ức thuộc về anh :) [Cs]...

Bé Bì :) Vài dòng cho anh... Uhm 3 ngày. Em đang đếm từng ngày quen anh :) Uhm... Anh giống lắm. Giống cái ng em gọi là [Cs] trên kia :) Từ cách nói chuyện đến icon anh dùng :) Anh làm em đôi phút sỡ sàng, ngỡ ngàng, bàng hoàng đến choáng váng :) Em tưởng ng đó trở lại r` :) Tưởng như những cảm giác cách đây 1 năm trở lại :) Mà đúng là nó trở lại thật :) Nhưng may mắn hơn, nó k tệ như trước đây. Em k còn cảm giác nghi ngờ, k còn phải tích cực đi tìm sự thật... :) Vì em tin :) Ừh anh bảo là k phải ai cũng giống như ai :) Em hi vọng thế... Hi vọng rằng anh k giống ng tên [Cs] kia... :) Thật lòng :) Em từng nghĩ k biết mình có đi nhanh quá hay k :) Có vội vàng quá hay k :) ... Chẳng biết câu trả lời như thế nào, chỉ biết cảm giác cứ mỗi ngày một lớn dần lên, đôi lúc anh trả lời nhát gừng làm em lo sợ. :) Sợ anh đang nói chuyện vs ai vui quá :) Nói chuyện với em nhàm quá :) Sợ anh đang bận gì mà lơ em:) Sợ cảm giác anh dành cho em đang nhạt dần :) Sợ ... đủ thứ... Và biết cả buồn :) Vắng 1 chút cũng buồn. Đúng là trẻ con thật, anh nhỉ? Tình yêu trong em vẫn chưa lớn. Con ng em vẫn chưa lớn. Tâm hồn em vẫn chưa trưởng thành. Nhưng mà... Em sẽ cố :) Để nó k còn vu vơ nữa :) Để nó trở thành sự thật :) Để nó k còn xa vời... Như những giấc mơ...


Vài dòng lặng... :)
 
C

congchualolem_b

Đêm. Tiếng nhạc buồn du dương. Dành vài phút thoáng qua để sống thật với trái tim mình. Lắng nghe lời tự tình vẫn thầm chôn giấu...

Gửi anh...

Những dòng này... em chắc anh sẽ không đọc được, vì nó là dòng tâm trạng thực, em chỉ dấu vào tận sâu đáy lòng, dấu vào những nơi, những ngóc ngách anh không thể nào tìm đến được...

Có những điều... rất muốn nói nên lời, nhưng thật khó anh ạ. Em những tưởng mình là con ng can đảm nhất, mạnh mẽ nhất, không sợ trời không sợ đất, cả anh cũng không nốt... Nhưng... trái tim em lại loạn nhịp vì một nụ cười ai đó. Chẳng phải nụ cười dịu hiền gì cho cam, chỉ là cười hô hố, thoải mái, không ngượng ngùng... thanh âm vang trong khoảng không làm em ấm cả lòng... mọi ưu phiền mệt nhọc như bay đi theo dòng ngân... em yêu anh từ đó...

Cảm giác bắt đầu mãnh liệt... tình yêu lớn dần trong em. Nhưng chưa bao giờ dám nói :) Vì... Một người không phải dành cho em. Có phải thế không anh? Vẫn thấy anh quan tâm và lo lắng từng ly từng tý, nhưng chưa bao giờ em thấy anh yêu em.... Chắc là thế, phải không anh? Vì em còn quá trẻ con, vì em quá ngây thơ, thích suy nghĩ lung tung... còn anh lại quá chững chạc, quá lớn, quá hiểu một người đầu óc đơn giản như em... Em chắc là anh đọc đc những gì em đang nghĩ, nhưng... anh không nói ra... :) Ác thế anh... Biết thế rồi thì đừng chu đáo với em làm gì, biết thế rồi thì đừng chăm nom em nhiều đến thế... để em cứ mãi... cứ mãi chìm trong những giấc mơ riêng của mình... để bây giờ... một mình em khóc, một mình em đau, một mình em nhớ một người. Sao thế? Sao ác với em quá... Anh đáng ghét lắm... biết không hả...

Im lặng. Không cười. Bí hiểm... Anh xa em thật rồi :) Ừh em không hiểu đc anh nữa. Ừh anh đã khác rồi. Ừh có lẽ... có lẽ đã có một người khác bên anh. Ừh bây giờ trong mắt anh em chỉ là đứa thừa thãi chỉ biết làm phiền anh thôi. Em k chạm vào nữa. K bao giờ làm phiền đến anh nữa, hãy tin và hãy yên tâm, em trả anh sự bình yên trong lòng, em trả anh những giây phút thư thái. Có lẽ... em đã sai khi cứ mãi níu giữ một tình cảm vô vọng, có lẽ em đã không đúng khi cứ... nghĩ về anh, có lẽ ngay từ đầu lựa chọn yêu anh đã là một sai lầm. Sai lầm ngay cả khi em viết những dòng này... Đúng k anh :)

IWTSTYILYSMN :)
 
C

congchualolem_b

Từ hôm nay... tôi dành những dòng này cho anh... một người đã xa...

Em ghép những mảnh vỡ từ ngày chúng ta quen nhau... Hoàn mỹ quá anh nhĩ? Dường như không một vết nứt, vì anh chỉ luôn mang đến cho em nụ cười. Đối với em, anh lúc nào cũng nhẹ nhàng, ân cần, chu đáo và... luôn làm em vừa lòng... Có lẽ anh là người duy nhất có thể chịu đựng tính khí thất thường của em, có thể tin và có thể động viên em mọi lúc khi em cần...

Anh ạ. Em nhớ anh nhiều lắm ! Nhớ đến nỗi... mỗi khi em cầm sách lên lại chẳng thể đọc được chữ nào, trong đầu cứ ong ong những suy nghĩ về anh... Tự hỏi anh là gì mà làm em nhớ nhiều vậy ... ? Vài ngày nữa em thi rồi anh ạ, có anh em học không nổi vì cứ mãi vui, không anh em càng không tập trung vì mãi nhớ. Khó chịu thật anh nhỉ? Biết thế lúc đầu không quen anh cho rồi... Có lẽ tốt hơn... Mà cũng k biết chừng sẽ tệ hơn...

Em mong anh lắm anh ạ. Em lại muốn được gọi anh là Chồng Nhỏ... Với em anh lúc nào cũng nhỏ, nhỏ với riêng em thôi nhé, để em ôm được anh trong lòng, để em nắm được lấy anh và... để em luôn cảm nhận được nhịp đập tâm hồn anh... Để em lắng nghe, yêu thương và ấm áp mỗi ngày....

Em đã khóc nhiều lắm anh ạ. Khóc nhưng chẳng ai thấy, cũng chẳng ai giúp em lau nước mắt. Anh là một người chồng tệ, lẽ ra giờ anh phải là người cạnh em nhiều nhất... vậy mà... Anh thất hứa rồi đấy nhé, hứa là không làm em đau nhưng cuối cùng thì sao cơ chứ... Em... Em không tin anh nữa đâu, thật đấy ! Nhưng em vẫn sẽ đợi anh ạ... Vì em biết anh không bao giờ bỏ em lại một mình đâu... Anh sẽ không để em phải khóc quá nhiều đâu phải không...

Mau về nhé... em đợi anh đấy Chồng Nhỏ... :")
 
C

congchualolem_b

Cơn mưa ùa về, xoá tan đi cảm giác nóng bức khó chịu. Tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn, thanh thản hơn... nhưng cũng nhiều mong nhớ, bồi hồi, xúc cảm...

Tôi nhớ anh. Một người đã không còn ngồi bên tôi mỗi ngày như trước đây. Tôi cần anh. Một người đã không còn dành đôi bàn tay ấm áp để chở che tôi mỗi ngày như trước đây. Tôi đợi anh. Một người đã không còn bước bên tôi mỗi ngày như trước đây... Nhưng anh ơi...

Giờ anh đang ở đâu?

Tôi đếm từng nhịp thời gian xa anh, kí ức mỗi ngày cứ dày lên thêm, nỗi nhớ không vơi đi như vẫn nghĩ mà ngày qua ngày cứ lớn dần lên, trở thành những giọt nước mắt... lăn dài trên má tôi... Tôi - một con bé ngốc nghếch cực độ, đã từng vứt bỏ tình cảm quý báu mà người dành trọn cho tôi, tôi từng coi rẻ thứ hạnh phúc đơn sơ và bình dị ấy... Để rồi hôm nay, khi anh không làm phiền tôi... tôi lại thấy mình cần, nhiều và thật nhiều hơn nữa thứ cảm giác mình từng quay lưng...

Anh đã đi đâu? Đã làm gì? Đã ở đâu? Với ai?

Tôi tự hỏi lòng... liệu tôi làm gì sai để anh vứt bỏ. Tôi nhận mình sai. Nhưng... Anh đã từng hứa sẽ không bao giờ rời xa tôi, vì anh yêu tôi, yêu tôi rất nhiều. Anh đã vẫn luôn ngồi bên tôi, chọc tôi vui, kể tôi nghe những câu chuyện phiếm anh biết được, nói những lời anh nghĩ tôi muốn nghe nhất... để giúp tôi xoa dịu những cơn sóng lòng đang trỗi dậy. Và khi ấy, tôi thấy mình thực sự quan trọng, tôi có một chỗ đứng, một vị trí nhất định, ít nhất cũng là với anh tôi là người cần được chăm sóc và quan tâm nhiều hơn cả...

Anh nhớ em không? Anh biết em cần anh không?

Hạnh phúc êm đềm trôi bên tôi hơn một tháng. Đôi lúc tôi tự vấn rằng tình yêu của mình có quá trẻ con không? Tôi có nhạy cảm quá chăng? Nhưng tôi bỏ mặc. Vì tôi biết, trong số tất cả những người tôi biết, tôi quen, tôi chạm mặt... anh là người quan trọng nhất. Bằng mọi cách, chúng tôi đã giữ nhau bên mình, cho nhau những thứ cảm xúc nồng nàn nhất. Và thực sự rằng, mọi thứ trở nên êm đềm hơn, nhẹ nhàng hơn, đẹp hơn, long lanh hơn khi tôi có anh bên cạnh. Những cảm giác mà từ lâu rồi tôi đã đánh mất, nay trở lại...

Anh ơi...! Về đi ! Về với em đi...

Mất tích... Anh đã biến mất được mấy ngày, tôi những tưởng đã mấy năm trôi qua, một ngày với tôi là cực hình khi không có anh bên cạnh... Tôi và gia đình tìm anh mọi ngõ ngách nhưng bất lực... Tôi ghét anh. Ghét anh rất nhiều khi anh bỏ mặc cảm xúc trống vắng không anh lúc này. Anh biết tôi nhớ, tôi cần, tôi mong... Sao anh không về lại bên tôi như trước đây... Anh có nghĩ mỗi khi tôi khóc ai sẽ vỗ về, mỗi khi tôi buồn ai lại ngồi kề bên.... Ai sẽ là người giúp tôi lấp đi khoảng trống vắng lặng đến đáng sợ này vì không có anh.... Tôi ghét...

Em cần anh... Em nhớ và nhớ thật nhiều...
Một người lạ hỏi tôi khóc sẽ vơi đi chứ? Tôi đáp rằng, khóc là khóc, đau là đau, có thể khóc thật nhiều nhưng nỗi đau vẫn cứ thế nhân đôi. Nhưng ta cần phải khóc, để sưởi ấm con tim mình, để nung nấu những yêu thương, để ngày mai... khi họ trở lại ta sẽ trao họ một con tim tràn đầy những hạnh phúc của yêu thương. Vì với tôi, trao đi yêu thương là khao khát cả cuộc đời... và người tôi trao niềm khao khát ấy là anh...

Anh àh... Em đang cố tìm mọi cách để quên đi cảm giác bức bối lúc này. Em biết không ai có thể giúp em xoá đi nếu anh không trở lại. Đừng anh nhé! Đừng xa em anh nhé! Anh đã hứa với em sẽ không làm em đau... Hãy thực hiện lời hứa ấy nhé. Vì con tim em yếu đuối lắm, có chứa đầy những mảnh vá và phải khó nhọc lắm em mới mở lòng mình với một yêu thương, đừng tàn nhẫn mà lấp nó lại anh ạ...

Cám ơn cuộc đời cho tôi gặp anh... Một người tình tôi vẫn nhớ... Nhớ anh và yêu anh.



... Và những dòng này cũ r`....

:)
 
Top Bottom