Nhật ký My diary

Thảo luận trong 'Nhật ký ngày xanh' bắt đầu bởi kakashi_hatake, 13 Tháng bảy 2012.

Lượt xem: 13,771

  1. 6:55 PM 21 - Aug - 2014

    Mình không hối hận vì xóa những dòng này. Đơn giản chỉ không muốn một lần nữa quay trở lại những cảm giác này : )

    __^^__
     
    Last edited by a moderator: 3 Tháng mười hai 2015
  2. __

    K gì đâu, nhưng tự dưng muốn nói: T yêu m a <":. Ngại ngại

    ^^
     
    Last edited by a moderator: 3 Tháng mười hai 2015
  3. 1:36 PM 29 - Aug - 2014

    Cảm giác mình với n vẫn phải học hỏi nhiều hơn nữa. Vừa nãy đọc 1 stt của 1 chị, mình cảm thấy ổn hơn nhiều r

    Sao chứ ? Cùng lắm là lại chia tay, lại đau khổ, lại khóc lóc, vật vã, 1 tuần là r sẽ bt nhưng thêm 1 nỗi đau trong tim. R cs cứ trôi, mình có thể tập trung vào học để quên n. Nói z thôi chứ khó làm lắm. Mà đấy là cùng lắm thôi

    Cảm giác k tin tưởng, k tin tưởng vào cái gì ? N vs mình giống mình vs V. Mình sợ r lại ... Nhưng sợ để làm gì ? Chả làm gì cả. Thôi cứ tận hưởng hạnh phúc hiện h đi ^^. N giống như mình r đó, k phải tốt sao ? Kể cả m k rep mail, k rep tn t, cũng k sao cả. Có lẽ n bận, hn n đi thi tiếng Anh mà, k xem đt. Cũng chẳng phải đoán nữa, cứ tin tg thôi, n có vc gì ms k rep m. Hết

    Làm điều mình muốn, nghĩ cho cả 2.

    Những ng xq, đừng bao h quên ...

    __^^__
     
    Last edited by a moderator: 3 Tháng mười hai 2015
  4. Lâu lắm mới vào hm, viết vài dòng

    Mọi thứ cứ trôi đi như n vốn có. Có thể 1 ngày mình sẽ trả lại n những cx ở trên. Lại những kh, 1 buổi chiều ăn k ngồi rồi. Phí tg đến mức phát bực với bản thân. 7h r, và chưa làm đc gì cả ... Hơi buồn, bất lực, khó chịu. Mà ks, h vẫn kịp mà


    Cũng 2 tuần r. Thời gian còn sẽ kéo dài hơn nữa. Thấy cũng quen quen. Có khi k thì lại tốt, đỡ đầu óc lúc nào cung ngẩn ngơ nghĩ. Chỉ là, đúng là ảnh hưởng qua. mà h bt r. Nên mình hk thôi

    Thế nào thì mình vẫn là mình. Mát rượi. Sửa mấy thói xấu đi m, t ghét m lắm, đừng đi hk muộn, đừng trễ hẹn, đừng vô tâm, đừng ích kỷ, đừng lười biếng, đừng trì hoãn, rồi lại trách bản thân. T biết m làm đc mà ^^. Dạo này ngủ muộn, k tốt đâu, ngủ sớm đi nha ^^

    __^^__

    Ym :">
     
  5. Đâ lâu r k vào hm

    Lại rất nhiều chuyện xảy ra ...

    Lại rất nhiều suy nghĩ ...
     
    Last edited by a moderator: 3 Tháng mười hai 2014
  6. Lúc nào cũng vậy. 1.1.2015 12h59 PM

    Sang năm mới r. "Giữ em đi". Mình đã từng rất muốn, n gọi tên ...mà thôi, mình cũng biết, k thể trở lại nữa r : )

    Cảm giác ấy lại trở về, nhớ n, muốn gặp, muốn nc, muốn đc quan tâm. Rồi lại cg ấy, cảm thấy mình phiền phức, cứ quanh đi quẩn lại 1 lối cũ, quấn lấy chân n. Những lời bày tỏ, những nỗi buồn cũ, mình là qk r : )

    Cứ nghĩ đến cảm giác của n như mình, lại thấy khá xót lòng. N rủ mình đi chi. Hầy, quyết tâm bỏ n đc nửa này thì sụp. Mình đã quyết k đi họp lớp chỉ vì tránh n. H thì xem xét lại r ... Cơ mà vẫn khó xử

    Rất nhiều ch xảy ra, n trong mình vẫn đẹp đẽ, vẹn nguyên như vậy. Chỉ có 1 điều là, mình k còn chút xíu niềm tin nào vào mối quan hệ yêu đương giữa mình và n r. Tóm lại cứ đứng bên lề cs của n thôi. Và cứ kệ cho tc trôi đi. K cố gắng quên nữa ^^

    Năm mới tốt lành ^^

    T yêu m, giải phẫu T_T.

    Xương hàm dưới có mỏm lồi cầu, chỏm, cổ, khuyết xương hàm dưới, mỏm vẹt, ngành, thân, lồi cằm, củ cằm, lỗ cằm, đường chéo, hố chân bướm, rãnh hàm móng, đường hàm móng, hố hàm dưới, lưỡi, hố dưới lưỡi, hố dưới hàm, gai cằm, hố 2 thân, đường giữa chân bướm hàm. Tóm lại chỗ này có xương hàm dưới, xương bướm. Thôi hk tiếp :3

    I love you, water ^^
    I love you, my family ^^
    I love you, my friend ^^
    I love you :">
    I love me <3

    __^^__
     
  7. 10: 45 PM

    Đã lâu lắm rồi không vào hm, một hôm chợt nổi hứng lên, quay lại nơi xưa, tìm về với những gì cũ kỹ. Vào hóa học, một thời gắn bó với mình đến tận xương tủy, định giải bài như thói quen, nhưng lười nghĩ, thoát ra ~. Vào ngoại khóa, cũng 1 thời đi cùng mình trong suốt những năm tháng đầu cấp 3, một nơi vui nhộn, đầy ắp quan tâm, tình cảm chân thật ... Rời rạc, mọi thứ rời rạc, dòng ký ức rời rạc, đan xen trong tâm trí mình

    Nhật ký ngày xanh, đi cùng mình trong 1 thời gian dài, có lần định xóa vì sợ, nhưng rồi cũng thôi, một thời trẻ trâu nông nổi, viết văn chán òm, cảm xúc thất thường, lời lẽ cụt lủn ... Nơi ấy, người người thay đổi, cuộc sống vốn thế, không có gì là vĩnh hằng, rồi cũng thấy vài trang nhật ký thân quen. Ngày ấy, mình theo từng bước chân trong cuộc tình ấy, h đọc cái kết lại là chia tay, cũng có lẽ không phải là kết hoàn toàn, một cái kết tạm thời ... Cảm xúc của người con gái, thật giống mình xiết bao ! Cũng bao lần quay cuồng trong 1 miền ký ức, luẩn quẩn trong những nối nhớ nhung vương vấn. Nhưng rồi, đầu cũng mệt, chân muốn dừng, nước chảy mây trôi, thời gian bào mòn đi mọi thứ. Một cuộc sống yên bình êm ả, người yêu cũ. Bình thường : )

    Ngày 21.12.2014, "hết rồi" chấm hết tất cả. Sau vài ngày vật vã, tình bạn được nối lại, nhưng 1 tháng sau chính tay mình cắt đứt nốt chút tình cuối cùng. Lúc ấy mình mới nhận ra một dấu ấn duy nhất khiến mình nhớ về mối tình đầu đó là lúc chia tay, không có mở đầu, không 1 ngày đặc biệt. Mùa đông năm ấy, gió lạnh lòng buồn, vất vưởng mãi cuối cùng cũng sống sót chào đón Tết, chào đón mùa xuân, chào đón 1 năm mới. Lúc ấy, 2 tháng k gặp nhau. Mùa xuân bình lặng trôi qua với nỗi nhớ không nguôi trong đầu, với những cố gắng níu giữ lại một thứ gọi là tình bạn, kết cục thất bại "tùy m". Ngoài những lần nhầm lẫn (hơi có tý cố ý thôi) thì không nói chuyện nữa. Hè về, xót xa, mùa yêu thương. Đêm nhìn qua cửa sổ, hơi nóng hầm hập, quạt chạy vù vù, ăn cơm trong căn tin, một bản nhạc cũ, cảm giác ấy ùa về, xót lòng k chịu nổi, 1 lần nữa, giữa đêm ngồi khóc 1 mình ... Rồi cuộc sống vẫn cứ trôi như thế, nóng cũng chả sao, mà gió cũng chả sao nốt. Đi vào những con đường quen, nghe những bài kỷ niệm, tất cả đều bình lặng, ngoài việc gợi ra một nỗi mông lung mơ hồ, một nỗi buồn man mác, thì k có gì cả. Những tháng ngày kỉ niệm trôi qua lần lượt như thế. Từ đau buồn đến bình lặng, từ da diết đến nhẹ nhàng. Từ quá khứ đến hiện tại

    Viết nên những dòng này, lòng mình k gợn lên một niềm cảm xúc nào, có chăng thắt nhẹ nơi đáy lòng, nơi cất giữ 1 hình dáng quen thuộc. Dạo này hay nhớ về k, muốn lại 1 lần trải qua cảm giác ấy, nhưng cảm xúc liệu có còn ?

    Khi nghĩ về người yêu cũ, hàng tỷ thắc mắc suy đoán k ngừng nảy ra. Luôn là một kết luận đã hết yêu, đã bơ, đã ghét, đã ấn tượng xấu, đã k muốn gặp, k còn cx, nên hiểu và thông cảm, đặt mình vào vị trí người ta mà nghĩ. Có thể là muốn tốt cho mình nên mới thế, cơ mà lý trí luôn phủ định, luôn tính đến trường hợp xấu nhất, k muốn ăn dưa bở ...

    Con người ấy, bản thân mình hiểu rõ phần nào, dựa vào những phần hiểu ấy, tất có câu trả lời, nhưng những hành động vô tình ấy, làm cho phần hiểu trở nên mông lung khó tả. Đơn giản nhất, chỉ là thoát khỏi một mối ràng buộc, vậy thôi. Người thì vẫn tốt như thế, mình thì vẫn cũng cứ như thế. Nghĩ nhiều về một người, như 1 thói quen khó bỏ, nhưng tình cảm, k thể xác định nữa rồi ...

    Viết cho cảm xúc bất chợt ...
     
  8. Cứ bình thường thì cuộc sống bình thường

    Cứ chạm nhẹ thì lại rối tung lên chẳng thể kiểm soát

    Kb lấy đâu dũng khí, có thể do 1 ngày đi dài mỏi mệt, tự dưng có người hỏi, rồi trả lời, rồi đưa đẩy cho mình động lực, tối về nhắn tin fb "Hey, bây h m thôi bơ t chưa vậy ?". Có mỗi thế, hôm ấy mình lại mặc cái váy xanh xanh mà mình thích, thấy có chút giống vk ngày trước. Nhưng khác cái là mỗi lần mình thấy mong chờ cái gì là y như rằng k đến, vậy nên tối hôm sau, k có ai trả lời, vẫn 1 mớ tn trên fb, trả lời, r thôi, thậm chí nơi ấy còn chưa "Seen". Một cảm giác bất lực trào dâng, mình cũng mặt dày đến cực hạn r ... Ngày hôm sau, "uh hết r". Vui sướng ^^

    Hn thầy nt, bảo lv tiếp, mình vui mừng vô cùng, lại có vc làm r. Thế là mình lại 1 gia sư, 1 làm cho thầy. Thế là lại có măn nì tiêu xài mà kp xin mẹ, nhưng hn vô tích sự quá. Chả sao, hè mà, thoải mái ra đi ^^

    Nghe bài gì bh nhỉ ? Vui nhộn tý. Mà thôi nghe bài "Giấc mơ của con", dù n cũng k hay lắm ...

    Nk lần này viết rõ nhảm, k có cx. Ghét như thế >.<
     
  9. Trời tối, bóng đen phủ khắp căn nhà nhỏ bé của mình. Tách, đèn đã được mở lên, không gian chìm ngập trong ánh sáng, ánh sáng từ bóng đèn mà Edison đã phải thí nghiệm 2000 lần mới ra ...

    Mình bỗng dưng chán muốn viết, viết những thứ ngẫu hứng trong lòng, viết những điều mình suy nghĩ trong thời gian gần đây, viết những cảm xúc đã từng trỗi dậy nhưng mình đã không viết nên thành con chữ. Có lẽ, ngẫu hứng mới có hứng, có hứng nhưng lại k hứng. Sinh lý máu đang chờ mình ...

    Ngày hôm nay
    Sự hiện diện của n làm kế hoạch của mình đổ vỡ, k thể tập trung được. Cảm giác thua kém, hậu đạu vụng về trỗi dậy. Lên lớp, nói chuyện vài câu. Con G cứ lôi kéo mình, nhờ n mà thấy vui vẻ có sức sống hơn hẳn. Xem con H thằng H chơi đập trán, cũng hay hay. Về sớm, ngủ gật trên xe bus, xuống điểm trường tiểu học đi bộ về, có gì là lạ, lâu lắm r k đi trên con đường này. Tự dưng mọc đâu ra cái tòa nghiên cưu của Mỹ U.S.A gì đó. Đi qua thấy 1 mớ xưởng chỗ nhà bác X, kb n có từ bh, 3, 4 cái xưởng liên tiếp. Chén cốc chè r về. Dư vị cuối tuần dâng đầy trong lòng, thấy muốn chơi mà chả biết chơi gì, viết vài dòng r xuống gỡ q.a, r trở về với em sinh lý thân yêu. Mong hn hk được hết :3.

    Dạo gần đây
    Mình hk có vẻ có quy củ hơn 1 tý, đang thời kỳ xuống dốc, phải cố sức duy trì mới bền lâu được. Nhớ ra cái kế hoạch chạy 1000 bước chưa được thực hiện. Chả hn dậy đc 5h, cơ bản tại ngủ muộn, mặt 1 mớ mụn, đen thui, mình cũng nhìn thấy sự tàn tạ rõ rệt _ ____". Càng ngày càng muốn 1 mình hơn, nói chuyện ít đi, ngại chat, thích nc thực tế hơn. Cuối cùng mình cũng hiểu được cảm nhận của n ngày ấy ... N kìm chế thật giỏi, cơ mà cũng chưa chắc, có thể n biết dừng đúng lúc. Mình nghĩ nhiều về n r, h nghĩ ít đi, thi thoảng. Chuyện với n chẳng còn gì hối tiếc, nhất định mình mặt dày lần cuối vào thời điểm ấy, mong nó sẽ thuận lợi. Cũng trùng lịch, mà thôi cố gắng 1 chút ks ! Mình dạo nè bắt đầu hơi k thích người khác, k cách nào kìm đc cg ý n dâng lên trong lòng. Càng k thích càng k vừa mắt. Cg xấu xấu, tệ tệ. Rõ là hồi trước mình đâu có thể. Hoặc giả là lúc ý k ai có thể tác động đến mình như bh, chứ kp mình thay đổi. Dù tn thì suy nghĩ xấu ấy vẫn tồn tại, mình gắng kìm chế mà chẳng biết sẽ đi đến đâu nữa ...

    Thôi, viết thế thôi. Cuộc sống ntn thật yên bình quá ^__^. Thấy hài lòng, dù vẫn hơi gờn gợn. Mai đi chơi với heo Lý và Tuyến, mong sẽ có 1 ngày vui vẻ :3

    __^^__
     
  10. kakashi_hatake

    kakashi_hatake Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    2,065
    Điểm thành tích:
    206

    Tự nhiên mình lại về đây, đọc lại những dòng này, tự cảm thấy thật may mắn làm sao khi mình đã quyết định giữ lại trang nhật ký này. Có thể tương lai mình sẽ hối hận nhưng không sao cả, giờ đọc lại thấy hồi xưa khi mình hoang mang trên những trang mạng trắng xóa ngập con chữ đen li ti, mình lúc ấy thật đáng yêu dễ thương làm sao. Dù giờ cũng không khá khẩm hơn là mấy, nhưng cũng chững chạc lên nhiều lắm rồi.

    Lý do mình lại hoang mang để mà lang thang, là mình lại hơi băn khoăn về chuyện tình cảm với 1 đứa. Mình không biết chính xác mình có say nắng nó không, đơn giản chỉ là nó đặc biệt hơn những thằng khác một chút, chỉ một chút. Nên mình chỉ có thể nói mình sẽ cố gắng để đơn phương, hay là gần thích đến nơi rồi. Thực sự thì tình cảm ấy nó mới chỉ rất rất nhỏ, một đốm lửa xíu xíu, lay lắt, tưởng chừng 1 cơn gió nhẹ cũng đủ thổi tắt nó đi. Mình chả biết sao. Mình không viết thư tỏ tình. Cuối cùng là xuôi theo tự nhiên. Nếu có thêm nhiều cơ hội hơn nữa, có thể tiến đến được. Cơ mà tạm thời chỉ đến vậy thôi.

    Vẫn cứ chán, cứ lười như thế. Vậy tương lai sẽ thế nào? Bạn bè gần ra trường tới nơi rồi, mình vẫn cứ như lúc khởi đầu. Thật là thụt lùi so với thiên hạ mà. Ầy, lớn rồi hổng muốn nói nữa.

    Khi xưa, những niềm vui nho nhỏ là quyển truyện, giờ thì không đủ. Phải tìm kiếm thôi. Đi học bài đã.

    Cơ xương khớp. Một khởi đầu mới.
     
    hoangthianhthu1710 thích bài này.
  11. kakashi_hatake

    kakashi_hatake Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    2,065
    Điểm thành tích:
    206

    Có lẽ cho đến giờ phút này, mình là người duy nhất lội lại những ngày đã cũ, đọc lại kỉ niệm của một thời đã xa. Mình của những thời Toán Lý Hóa Sử Địa, mình của thời Sinh lý, mình của thời Cơ xương khớp, và giờ là mình của Y học gia đình. Ầy, chẳng có gì thay đổi mấy, những cái tiêu cực cứ chình ình không mất, chồng chất thêm ti tỉ cái xấu xa. Mình nên buồn vì điều đó, cơ mà chẳng hiểu sao tự thấy vô cảm quá!

    Mình trở nên tính toán hơn trước rất nhiều, và nó khiến mình stress, có thời điểm tệ hại, mình bị rối loạn ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày, rối loạn thần kinh thực vật và mất ngủ. Mình đã chạm ngưỡng phải đi khám ở Viện Sức khỏe tâm thần. Đương nhiên với tâm lý của một người bình thường, mình cố gắng điều chỉnh, và thật may mắn, mình đã bước qua thời kỳ u tối "khủng hoảng tuổi 2x" đó, dần dần ổn định trở lại, biết cách điều hòa cảm xúc, nhận biết các dấu hiệu có hại cho tâm lý và đá bay chúng ra khỏi đầu.

    Mình ngày trước chán nản rất nhiều, nhưng ấn tượng trong mình là mình rất dễ tính, chán với bản thân và dễ tính với mọi người, điều này thật tốt, ít ra còn tốt được với người khác. Nay mình tính toán thiệt hơn và dán một cái mác "công bằng", thoải mái xỉ vả trong đầu hoặc kể lể với người khác. Sao mình buông thả vậy nhỉ?

    Đôi khi, mình muốn dừng lại, nghĩ một chút, lặng lại một chút, điều chỉnh mọi thứ cứ dần tuột dốc, nhưng chẳng mấy chốc, gốc rễ lung lay, dòng đời xô đẩy. Bây giờ, khi mình gõ ra những dòng này, như một lời nhắc nhở bản thân sẽ phải sống làm sao cho tốt hơn, bớt khẩu nghiệp đi, nhìn vào tương lai tươi sáng, quan trọng nhất là BỚT TÍNH TOÁN đi. Cuộc sống này không cần chữ nốt, nốt lần 1 sẽ có lần 2, lần n rồi sẽ tiến đến vô hạn. Chỉ cần kìm chế 1 chút, 2 chút, tích lại sẽ được thói quen tốt thôi. Mình còn hơn 1 năm nữa, thời gian cũng chả còn nhiều mà tiêu phí.

    Mình có một cuốn sổ, ghi lại những điều tốt đẹp, mình muốn lấp đầy nó thật là nhanh, để tìm thấy niềm vui từ những điều bình dị, cái từ lâu mình đã bỏ quên ở xó xỉnh nào...
     
    Lanh_ChanhNguyễn Hương Trà thích bài này.
  12. kakashi_hatake

    kakashi_hatake Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    2,065
    Điểm thành tích:
    206

    Bây giờ là 2h59 phút ngày 22/9/2020, đang nói chuyện với heo Lý.
    Bàn về nhân sinh sự đời
    Về nỗi buồn mua quần áo
    Về 10 phút xót xa
    Hoài niệm về quá khứ
    Về những việc không đầu không cuối
    Về tinh bạn nửa đời người
    Về những chơi vơi
    Về những chua xót
    Cuộc đời dài thật dài phía trước
    Còn chờ đợi thật nhiều những chông chênh
    Heo à
    Ta không biết viết thêm gì nữa
    Thôi thì dù sao đi chăng nữa
    Chúng ta đừng ghét bỏ nhau nghen!
     
  13. kakashi_hatake

    kakashi_hatake Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    2,065
    Điểm thành tích:
    206

    9h43 PM 29/07/2021

    Sau nhiều thật nhiều năm trôi qua, mình vẫn không thay đổi được cái thói xấu này. Vẫn lười biếng khi rảnh rỗi mà không chủ động đi làm việc, để rồi chán nản, tìm kiếm khắp nơi chỗ vui chơi giải trí, tìm không thấy thì lăn ra ngủ 1 giấc thật dài. Lại một buổi tối nhàm chán như thế trôi qua. Mình đã nghỉ ở nhà 5 ngày, cảm xúc chán nản trôi qua được 3 hôm, thì mình chợt nhớ đến chốn này.

    Lần gần nhất viết là năm ngoái, cũng lâu phết rồi nhỉ? Cảm thấy khá tuyệt, nhật ký ghi lại 1 chút gì đó của mình trong từng giai đoạn cuộc đời. Hiện tại, thì là mình sau khi ra trường, vẫn tiếp tục là 1 sâu lười vô dụng, ngày ngày nằm dài ở nhà lười biếng bị mẹ mắng bị em khinh bỉ, và sau đó vẫn tiếp tục lười biếng =.=. Mình đã thực sự nghĩ đến việc thay đổi, vì mình thấy rõ rằng, mình thật sự cần thay đổi ngay bây giờ, không có đến lúc sẽ thay đổi, lúc ấy sẽ không bao giờ đến nếu mình ko thay đổi từ hiện tại. Dạo này còn tệ hơn quá khứ, ít ra sau vài tác động kêu than, mình có gom góp được ít nhiều động lực để duy trì vài hôm. Nhưng giờ khác rồi, mình đủ lớn để tự thân vượt lên sự ỳ của bản thân. Để rồi xem. Còn nửa tuần để thực hiện các kế hoạch còn dang dở. Học bên này cũng khá tốt, các c hay mắng nhưng giúp mình cách làm việc chỉn chu, cách đặt câu hỏi đến tận cùng vấn đề, cách chủ động tìm kiếm câu trả lời... Nói chung mình thấy may mắn vì bốc sang đây và được xếp trên này.

    Dạo gần đây cả nước ngày 7k-8k ca mắc mới, riêng ở HN thì cũng ngày mấy chục ca, có cả trong cộng đồng. Dịch căng thẳng lắm rồi. Mình thật sự thấy sợ, mong dịch qua nhanh. Mỗi ngày cập nhật tình hình, mong có dấu hiệu giảm dần giảm dần xuống. Hiện tại đang giãn cách xã hội nửa tháng, nên là số lượng mắc mới ở HN không tăng đột biến, không biết rồi sẽ thế nào. Dù sao thì lo lắng chưa bao giờ là cách giải quyết, thay vào đó mình nên nghĩ có hành động gì đó thiết thực thì hơn.

    Như mọi lần, mình sẽ nói ít nhiều đến chuyện tình cảm, cơ mà viết ra có khả năng bị đọc được. Thôi kệ đi vậy. Xem nào, tính ra đến giờ cũng được gần 8 tháng rồi nhỉ, nhanh phết, thời gian trôi vèo vèo. Không biết h n đang nghĩ chi nhỉ, làm chi nhỉ? Rảnh rỗi mình rất hay nghĩ linh tinh tiêu cực, giờ còn đỡ hơn rất nhiều rồi, mà vẫn còn in ít. Mình đã kể cho mẹ một số chuyện về n, mà toàn chuyện có vẻ không tốt, mình sẽ lựa lúc để nói với n. Kể ra mình dở hơi thật, mình phân biệt được cái gì tốt và không tốt, nên nói và không nên nói, cơ mà mình vẫn nói để chọc tức người nghe. Ngồi nghĩ kỹ, thì mình cũng hiểu được vì sao mình lại làm thế, lại là những bản năng ko đc tốt. Rất nhiều lần mình tự hỏi, rồi mình với n sẽ đi về đâu nhỉ? Hỏi vu vơ, lần nào cũng chịu, đến đâu thì đến. Thực sự mình cũng muốn 1 cái kết HE mà, cơ mà có vẻ qua cách mình biểu hiện thì mn xung quanh có vẻ ko tin tưởng lắm. Ncl vì khả năng bị n đọc được nên mình ko thoải mái viết hết mọi cảm xúc vào đây. Thôi tạm dừng.

    Hmm, thay đổi bắt đầu từ đâu bây h nhỉ?
     
    Ánh 01 thích bài này.
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY