Có Một Điều Em Không Biết : AyE [:x]

G

_gd...clgt_

Chap 78

- Ông nội và ba mẹ tôi đâu? – Lâm Duy bước xuống lầu, nhìn quanh.

- Đi cả rồi. – Nó nhún vai rồi quàng cái tạp dề vào người.

- Vậy tối nay chỉ có cô và tôi ở nhà sao? – Lâm Duy nhíu mày nhìn nó.

- Tôi có ăn thịt anh đâu mà sợ dữ vậy? – Nó lè lưỡi, trêu.

- Ai bảo tôi sợ cơ chứ? – Lâm Duy giãy nảy rồi bật ti vi lên cho không khí sinh động.

- Mặt anh tái xanh kia kìa. – Nó cười tinh nghịch rồi vùi vào đống đồ ăn.

“Mình thế à? – Lâm Duy nghĩ thầm rồi vuốt mặt – Mình với cô ta ở nhà? Làm gì? Làm gì đây?”

- Ah. Toi rồi!!!! – Nó hét lên.

- Cái gì toi? – Cậu nghe thấy tiếng hét tá hỏa của nó liền chạy vào bếp.

- Híc! Mẹ anh dặn đi ra siêu thị mua thức ăn mà tôi quên mất. – Nó cười trừ, đồng thời mở cánh cửa tủ lạnh ra.

- Đồ đãng trí. – Cậu cốc đầu nó.

- Đi ăn nhà hàng nha? – Nó chộp lấy cớ, hai mắt long lanh.

- Cô trả tiền. – Cậu đáp hững hờ.

- Không. Sao lại thế chứ? Anh giàu hơn tôi mà. Sao lại bắt nạt sức lao động của người khác như vậy? – Nó giãy nảy.

- Vậy thì ngoan ngoãn ở nhà. Không đi đâu cả. – Lâm Duy vừa nói vừa xoay xoay chìa khóa trên tay, mặt hiện lên dòng chữ: “Tôi khóa cửa rồi. Cô đừng mong đi ăn lẻn một mình.”

Nó chỉ muốn nhào tới cào cấu xé cậu nhưng hình ảnh của những dĩa thức ăn cứ hiện lên khiến nó không thể nào có hành động “vùng lên kháng chiến” được.

- Thôi được rồi. Tôi trả tiền. – Nó hạ giọng.

Lâm Duy cười thầm trong bụng. Vui vẻ kéo tuột nó ra ngoài.

- Đây là nơi sẽ ăn à? – Nó ngước nhìn tòa nhà sang trọng sừng sững trước mắt.

- Vào thôi. – Cậu lôi nó vào.

“Tiền của tôi? Ôi tiền của tôi không phải chỉ để phục vụ anh một bữa ăn chứ?”

Sau khi gọi món, cậu quay lại nhìn nó, mắt ánh lên tia cười.

- Anh muốn chơi tôi sao? – Nó lườm cậu.

- Tùy cô nghĩ sao cũng được. Ăn đi. – Cậu nhếch mép.

Tức như thế thì làm sao nuốt trôi được cơ chứ. Thức ăn mà cứ như đá vậy, nó cắn, nó nghiến đủ kiểu.

Nhưng rồi cơ mặt nó giãn ra, nó nhập cuộc ăn uống một cách ngon lành.

Lâm Duy sững sờ nhìn nó, tự hỏi nó sao mà có thể ăn ngon lành như vậy? Không tức nữa hay sao?

Sau một hồi, thức ăn trên bàn vơi đi phân nửa. Nó chìa tay trước mặt cậu:

- Đưa đây.

- Đưa gì? – Cậu tròn mắt nhìn nó.

- Tiền. – Nó nghiêng đầu.

- Chẳng phải cô trả tiền sao? – Lâm Duy nhếch mép nhắc lại nỗi đau của nó, những tưởng nó sẽ xụ mặt buồn buồn nhưng không ngờ nó cười còn lớn hơn.

- Ừ thì anh phải đưa tiền tôi mới trả được chứ. Tôi bảo tôi trả tiền chứ có bảo tôi chi tiền đâu? – Nó nhún vai.

Biết mình bị lừa, cậu cứng họng chẳng nói nổi nên lời. Lát sau, Lâm Duy ơ thờ nhìn nó, đáp gọn:

- Tôi quên mang đi rồi.

- Sao? – Nó nhổm người về phía trước. – Anh đùa à?

- Nhìn tôi giống đùa lắm sao? – Cậu đưa mắt nhìn quanh, ra vẻ sợ hãi.

- Vậy giờ... – Nó hốt hoảng. Tiền nó cũng không đủ trả. Híc! Đúng là gậy ông đập lưng ông mà.

- Tôi hô một hai ba, cả hai cùng chạy nha? – Lâm Duy thì thầm.

- Như thế là... phạm pháp. – Nó sợ hãi.

- Vậy thì tôi chạy một mình, cô muốn đi hay ở thì tùy. – Cậu khoanh tay, dựa đầu vào ghế.

Nó cắn răng suy nghĩ. Đi hay ở? Ở lại chưa biết chừng họ sẽ đưa nó đến đồn cảnh sát.

- Vậy thì... ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách. – Nó đáp chắc nịch.

Lâm Duy nhếch mép cười rồi đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.

Cậu chạy đến cạnh nó, nắm tay nó và... chạy.

Nó chỉ sợ bị phát hiện và kéo lại, người ta sẽ đuổi theo nên cố chạy thật nhanh. Vì sợ nên nó cũng chẳng mảy may để ý rằng chẳng có ai gọi bọn nó lại, thậm chí đi ngang qua quầy tiếp tân, những người đó vẫn cúi đầu chào rất lịch thiệp.

- Phù.... Cầu chúa đừng trách tội. Con bị ép buộc. – Nó lẩm bẩm.

Lâm Duy khẽ cười rồi thở dốc.

- Không ngờ người như anh cũng có ngày phải...trốn chạy thế này. – Nó nháy mắt đầy tinh nghịch.

- Vì ai chứ? Chẳng phải tại cô không mang tiền sao?

- Không phải không mang tiền mà là không mang đủ tiền. – Nó cãi.

- Ừ thì không mang đủ tiền.

Lâm Duy cười. Không hiểu sao lúc nào ở cạnh nó, cậu đều có thể cười, có thể nói, có thể làm những việc mà chỉ có trong suy nghĩ. Không hiểu vì sao ở cạnh nó, luôn có cảm giác cuộc sống không chỉ có mình cậu đang sống. Và không hiểu sao nhìn nó cười, cậu cảm thấy mãn nguyện.

~oOo~

- Số điện thoại đó là của ai vậy? – Thiên Minh không quay đầu lại, hỏi tên đàn em bằng một chất giọng lạnh băng.

- Thưa, một nữ sinh lớp 11A3 ạ.

Sau khi nắm một vài thông tin thiết yếu của “nhân vật nữ” kia, thủ lĩnh FM hội tiến những bước chân lẫy lừng về phía lớp học với cái bảng tên là “11A3”

Lại là cái giọng của nhỏ lớp trưởng:

- Đồng bào ta ơi! Thủ lĩnh FM hội, anh Thiên Minh đang thẳng hướng lớp ta mà tiến kìa.

Nó thoáng sững sờ.

Sao Thiên Minh lại đến lớp nó. Lần đầu tiên cậu vào lớp nó, một nữ sinh trong lớp bị đánh đến thê thảm. Nữ sinh đó là nó nên nó nhớ rõ hơn ai hết. Lần này là ai?

Những bước chân chỉ có thể cảm nhận và đo đếm bằng nỗi sợ hãi đang dần tiến lại. Bầu trời bỗng dưng tối khịt trong trí tưởng tượng phong phú của nó.

Thiên Minh đứng hiên ngang trước cửa lớp.

- Ai là... – Hắn cất giọng. Tim nó như rớt ra ngoài.

- Tiểu Tiên?

Cái tên “nhân vật nữ” được cất lên đầy dõng dạc.

Là Tiểu Tiên sao? Hình như cô bạn cũng có góp phần vào vụ xích mích giữa nó và Thiên Kỳ? Liệu có phải là vì trả thù? Nhưng tại sao?

- Anh gọi em? – Tiểu Tiên đứng lên. Cô bạn không hề tỏ ra sợ hãi mặc dù khuôn mặt tái xanh.

- Tôi muốn gặp cô. Ra sân sau trường và...đi một mình.

Nó định đứng lên phản bác nhưng chưa kịp làm gì thì Tiểu Tiên đã rời khỏi chỗ, bước theo Thiên Minh.

- Ai đi theo thì cứ việc nhưng nhớ ôm theo cặp sách và cuốn xéo khỏi đây ngay sau đó. – Một lời nói đầy chất đe dọa kìm nén tất cả mọi nỗi tò mò.

Nó nhìn theo đầy lo lắng nhưng không hiểu sao lại cảm thấy yên tâm.

Sân sau trường vắng lặng càng làm tăng thêm nỗi sợ hãi trong lòng cô gái nhỏ. Dường như cô đã lờ mờ đoán ra được điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước.

Nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, cô gái khẽ cười như để chắp thêm một chút niềm tin và hy vọng cho mình.

- Cô biết tôi gọi cô để làm gì chứ? – Thiên Minh hỏi.

- Có thể. – Tiểu Tiên nhún vai – Anh muốn “giải quyết” vụ của Lam Bình?

- Cô muốn bao nhiêu?

- Ý anh là gì? – Cô khẽ nhướn đôi chân mày màu nâu hạt dẻ.

- Chính cô đã nhắn tin cho tôi, chỉ cho tôi biết nơi Lam Bình bị giam cơ mà.

Tiểu Tiên khẽ À lên một tiếng rồi khẽ nhếch mép cười. Hóa ra chàng trai này vẫn chưa biết gì về việc chính cô cũng là một tay trong vụ đó.

- Tôi không cần tiền của anh hay nói trắng ra tôi làm vậy chỉ là bị lương tâm vò xé thôi vì thực sự chính tôi là người đã dụ bạn ấy vào tròng. Anh hiểu chứ? – Cô nàng tự tin đáp lại.

Một thoáng ngạc nhiên chạy rượt qua khuôn mặt của chàng trai đối diện. Hắn ta nhíu mày:

- Thật chứ?

- Anh nghĩ tôi ngu đến mức nói dối chuyện đó để bị đánh hả? – Nỗi sợ hãi lại ùa lấy trái tim nhỏ. Cô khẽ rùng mình và bước lùi.

Tất cả những hành động đó đều không thể qua khỏi mắt hắn. Chỉ nhìn cô gái với vẻ mặt cảm thương rồi lại nở nụ cười nửa miệng:

- Cô nói cũng đúng nhưng...tôi sẽ không đánh cô. Đi đi và đừng để tôi nhìn thấy cô lần thứ hai.

Nói rồi, hắn bỏ đi để lại cô với nụ cười thật ấm lòng. Thế là cô nàng có thể bình an được rồi... Thần chết đã bỏ qua cô.

 
G

_gd...clgt_

Chap 79

- Tôi còn bao nhiêu ngày nữa? – Ông Lâm nhìn vị bác sĩ già bằng ánh mắt thống thiết.

- Chưa biết chính xác nhưng... ngài vẫn nên chuẩn bị tinh thần. – Vị bác sĩ thở dài rồi rời bước khỏi thư phòng.

- Ta thì có gì để chuẩn bị cơ chứ? – Ông Lâm thì thầm với chính bản thân mình rồi quay lại nhìn khung ảnh trên bàn làm việc, cười nói – Ta sắp đi rồi, chẳng lẽ bà vẫn không thể tha thứ cho ta sao?

- Ông ơi ông. – Nó hốt hoảng chạy vào phòng ông.

- Có chuyện gì sao? – Ông Lâm vội vàng đứng bật dậy.

- Ông theo cháu, nhanh ông. – Nó chạy lại và kéo ông Lâm đi ra phòng khách. Tay cầm cái điện thoại và mỉm cười tinh nghịch. – Ông có điện thoại ạ.

- Xời, làm ta tưởng cháy nhà. – Ông Lâm cốc đầu nó rồi vui vẻ cầm điện thoại.

- Alo. – Giọng ông trầm ấm.

-.... – Đầu dây bên kia im lặng.

- Ai vậy? Khụ...khụ... – Ông nhíu mày rồi đặt tay lên cổ, ho nặng nề.

- <Ông vẫn khỏe chứ?>

Giọng nói không thể lẫn vào đâu được. Ông nhìn nó đang cười đầy gian xảo rồi lại lắp bắp.

- Bà... bà... Tôi có nhầm không? Là bà gọi cho tôi sao? – Nó đứng gần nên có thể nhìn thấy rõ những giọt nước mắt long lanh trên khóe mắt đầy những nếp nhăn của ông.

- <Umk. Ông không nhầm đâu. Là tôi đây. Nghe bảo ông không khỏe.>

- Không. Nghe được giọng bà thì tôi có chết cũng mãn nguyện. – Ông Lâm thốt lên đầy vui sướng.

- <Sao ông toàn nói gỡ vậy? Ông... có một đứa cháu dâu cực tuyệt đấy. Mỗi lần nhìn con bé là tôi lại không thể ngăn bản thân mình giận ông. Nó rất giống... ông nội nó> - Giọng nói nghèn nghẹn.

- Tôi xin lỗi. – Ông quay sang nhìn cô cháu dâu bằng ánh mắt khó hiểu khiến nó không khỏi bàng hoàng. Nó không giỏi giải mã ánh mắt của người khác mà.

- <Con bé xin tôi hãy gặp ông một lần.>

- Tôi biết. Bà sẽ không bao giờ tự động muốn gặp tôi.

- <Tôi có lỗi với nó vì đã không thể ngăn cản ông>

- Không, chính tôi mới là người gây ra tất cả. Cảm ơn bà vì đã chịu nói chuyện với tôi.

Nó nhìn vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc của ông nội, trong lòng gợn lên một niềm vui nho nhỏ. Nó không biết vì sao ông bà không sống chung cùng nhau. Nó không biết vì sao bà là giận ông, càng không biết vì sao bà lại không muốn gặp ông. Nhưng có một điều nó chắc chắn là mình biết rõ, đó là ông bà chưa bao giờ... hết yêu, chưa bao giờ thôi dõi mắt theo một người.

Có lẽ người ta nói đúng. Người ngoài cuộc luôn là người sáng suốt nhất, mặc dù người ngoài cuộc chưa hẳn là người biết nhiều nhất.

~oOo~

Nó mân mê quyển lịch để bàn và chợt Á lên một tiếng. Tay nó chạm nhẹ lên cái gạch bằng mực đỏ trên lịch. Hôm nay là ngày... một ngày đặc biệt.

Nghĩ ngợi một hồi, nó rút điện thoại ra và bấm số.

- <Alo>

- Bà à. Cháu Lam Bình đây ạ. – Nó cười toe.

- <Có chuyện gì vậy cháu dâu? Lại muốn nhờ ta nói chuyện với... ông à?> - Bà ngập ngừng.

- Hì. Bà biết hôm nay là ngày gì chứ ạ? – Nó chớp mắt.

- <Ngày gì?>

- Ây da. Hôm nay là sinh nhật ông. Ông không có thói quen tổ chức tiệc mừng thọ đâu ạ.

- <À!>

- À là sao ạ? – Nó thắc mắc.

- <Không sao! Mà cháu gọi cho ta chỉ để nói vậy thôi sao?> - Bà nội khẽ thở dài.

- Hơ... vâng ạ. Cháu muốn bà gọi điện chúc mừng sinh nhật ông. Chắc ông sẽ vui lắm ạ. – Nó tưởng tượng cả một viễn cảnh trong đầu.

- <...>

- Bà ơi. – Nó gọi khẽ khi không thấy tín hiệu trả lời.

- <Cháu biết không? Cháu quả thật là một người cháu dâu tuyệt vời đấy. Mong rằng cháu sẽ vẫn mãi... tuyệt vời như vậy dù có chuyện gì đi chăng nữa. Còn lời đề nghị của cháu để tính sau cháu nhé!>

Bà Lâm nói rồi gập máy. Nó ú ớ chẳng hiểu gì cả. Có phải người lớn đều nói chuyện khó hiểu vậy không?

Nhưng không nghĩ nhiều, nó nhanh chóng đúng bật dậy, khoác lấy áo ngoài và chạy ra khỏi nhà. Nó muốn có một món quà gì đó cho ông. Ông là người tốt với nó nhất và quan trọng là nó rất quý mến ông.

“Mua gì bây giờ?” Nó nghĩ thầm và đi vòng quanh tiệm đồ lưu niệm.

Mắt nó sáng lên và đầu nó lóe lên một suy nghĩ. Cũng cảm thấy ngại khi “ăn cắp bản quyền” của ai đó nhưng thôi, nó chỉ cần có quà cho ông, thế là đủ.

If you wander off too far. My love will get you home...

- Alo. – Nó hí hửng trong khi đầu dây bên kia, giọng Lâm Duy hối hả. Cứ làm như ai đó tranh phần nói của cậu vậy.

- <Nhanh lên... cô.... > - Đang lên cao trào thì cái màn hình điện thoại đen khịch, điện thoại của nó rất biết chọn thời điểm để hết pin.

- Hắn ta vừa nói cái gì vậy nhỉ? Kêu mình nhanh lên là sao? – Nó lắc đầu rồi nguyền rủa cái điện thoại.

Tự dưng nó thấy lo. Linh cảm mách bảo nó rằng có một chuyện gì đó đã xảy ra. Một chuyện gì đó... cần thời gian bằng tốc độ ánh sáng.

Nó ôm hộp quà rồi chạy thẳng về nhà.

- Lâm Duy. – Vừa bước vào đến cổng, nó đã gọi toáng lên.

- Tiểu thư, cô về rồi, cô mau đến bệnh viện ngay đi. – Một người giúp việc trong nhà nó hốt hoảng. Bác ấy còn nói thêm điều gì đó nữa nhưng nó đã không còn đủ sức để nghe nữa rồi.

Bệnh viện? Đã có chuyện gì? Không chần chừ, nó lại tiếp tục phóng nhanh đến bệnh viện, lòng nhấp nhổm không yên nhưng môi vẫn không thôi mấp máy cầu nguyện.

Bệnh viện thành phố. Phòng cấp cứu đặc biệt.

“Rầm” Nó đẩy cửa mạnh và bước vào bên trong.

- Gì vậy? Sao mọi người lại ở đây? Sao lại khóc? Chuyện gì... chuyện gì đang xảy ra thế này? – Nó nhìn quanh rồi lại nhìn giường bệnh, một thân thể bất động với tấm vải trắng trải lên người, kín đầu.

Chẳng ai nói gì cả, chỉ nhìn nó với ánh mắt xót thương.

- Lâm Duy, anh nói gì đi? – Nó nài nỉ rồi bước đến bên giường, hộp quà trên tay nó run run.

Tấm khăn trắng kia được vén lên từ từ. Người đó... quen thuộc. Từng đường nét làm sao nó có thể quên đây?

“Cộp”

Hộp quà đáp đất không mấy êm ái. Những ngôi sao lấp lánh vương ***.

- Ông ơi... – Nó chăm chú nhìn gương mặt thanh thản của ông nội.

Lâm Duy không nói gì. Người ta thấy cậu khóc, những giọt nước mắt lướt nhẹ trên đôi gò má, đọng lại ở khóe miệng, cho cậu cảm nhận được vị mặn của nước mắt.

Cổ họng nghẹn đắng, cậu không thốt nổi nên lời. Nhìn không khí ảm đạm, sao bỗng dưng muốn đập phá tất cả.

- Hôm nay là sinh nhật ông. Hôm nay cháu đã mua được quà và định tặng ông. Anh Key từng bảo một trăm ngôi sao sẽ đổi lại một điều ước. Cháu muốn ông sẽ có điều ước cho riêng mình và cháu biết ông sẽ ước bà sẽ về cạnh ông đúng không ông? Nhưng... có lẽ cháu chậm chân hơn Thần chết rồi... – Nó nhoẻn miệng cười trong làn nước mắt đau khổ.

- Lam Bình, con hãy để ông ra đi trong thanh thản đi. Nhìn mọi người thế này, ông sẽ không vui đâu. – Ba chồng nó vỗ vai.

Nó lại cười. Càng cười lại càng đau. Quệt vội hàng nước mắt, nó cũng không muốn ông nhìn thấy nó khóc. Ông ơi... cháu sẽ gửi lời đến bà giùm ông rằng ông vẫn còn rất yêu bà, yêu nhiều lắm ông nhỉ?

Chỉ còn những tiếng nấc khe khẽ. Chẳng ai dám gào thét, chẳng ai dám khóc lớn mặc dù đó là điều mà ai cũng muốn làm. Như một tín hiệu bí mật, họ hiểu rằng ông Lâm thích yên tĩnh, ông không muốn bị làm phiền... trong giấc ngủ say.

Nó nhìn Lâm Duy đứng bật động bên giường bệnh. Tay cậu nắm chặt lấy tay ông không buông. Có lẽ trước lúc đi, ông đã nói gì đó với cậu, có lẽ trước lúc đi, ông đã cười với cậu. Nó biết cậu đau khổ nhưng lại không muốn thể hiện mình đang đau.

Rồi Lâm Duy buông dần bàn tay đã trở nên lạnh ngắt của ông ra và bước ra ngoài.

....:::::::::
11.gif
**::::::::::......


Tôi không tin rằng mình sợ. Là không tin hay là không muốn tin?

Vậy là ông nội đã xa tôi thật rồi. Vẫn biết rằng có hợp rồi cũng sẽ có tan nhưng sao vẫn cảm thấy trống trải. Chẳng muốn, chẳng muốn xíu nào. Tôi đâu phải là kẻ yếu đuối? Tôi có thể “tồn tại” mà không có ông nhưng lại không thể hình dung ra mình sẽ “sống” sao nếu ông không ở cạnh.

Tôi nhớ ông.

Tôi muốn khóc thật lớn và hét lên thật to, thậm chí là kiêu chiến với Tử thần để người trả ông nội về cho tôi. Nhưng tôi biết ông không muốn trông thấy tôi với một hình ảnh như vậy.

Cháu của ông luôn luôn mạnh mẽ mà.

Lắm lúc tôi hối hận. Tôi tự trách bản thân mình, sao lại đi điều tra về chuyện của mười hai năm trước làm gì cơ chứ. Nếu không phải gần đây ông quá lo lắng về chuyện này thì có thể ông sẽ ở cạnh bên tôi lâu hơn. Tại tôi, có chăng cũng là tại tôi cả. Tôi ghét chính bản thân mình đã tước đi của ông nội cái quyền được an hưởng tuổi già.

Rồi ngày mai sẽ ra sao đây? Ngày mai thức dậy, không được thấy ông cười hiền hậu, không được nghe lời khuyên của ông mỗi lúc gặp khó khăn trong cuộc sống, không được ông trêu đùa đến đỏ mặt tía tai. Ngày mai... ngày mai của tôi nhưng ông... đã không còn có ngày mai nữa rồi. Có phải chăng chính tôi đã vô tâm cướp đi ngày mai của ông nội?



 
G

_gd...clgt_

Chap 80

Lễ tang ông, không có nhiều người, chỉ có người trong họ hàng hoặc bạn thâm niên của nhà họ Lâm.

Nó hầu như không phải nhúng tay vào việc gì cả. Chẳng hiểu sao nó cứ mong chờ một điều gì đó, một điều thần kì trong hiện thực.

- Mẹ? – Ba mẹ Lâm Duy đồng thanh, giọng lộ vẻ ngạc nhiên, khóe mắt còn hoe hoe đỏ.

Bà Lâm không nói gì, chỉ lẳng lặng đến gần bên tấm ảnh chồng mình đang nằm bơ vơ. Nước mắt bà lại tuôn ra như một cách để thương nhớ.

“Có lẽ ông đã ra đi thanh thản” – Bà lão thầm nghĩ rồi cười đầy mãn nguyện, một nụ cười có lẽ không nên xuất hiện vào lúc này.

Mỗi người đều chọn một góc khuất cho riêng mình, một suy nghĩ để đeo đuổi. Mọi người dự lễ tang có thể dễ dàng nhận ra sự khác biệt của lễ tang này với mọi lễ tang còn lại. Không một tiếng khóc mặc dù khóe mắt ai cũng đẫm nước, không một tiếng than, không một tiếng cầu nguyện thoát ra bờ môi, không có cả tiếng kinh thánh hay gì gì đó tương tự. Mọi thứ đều diễn ra trong sự im lặng tuyệt đối, sự im lặng đến ghê người...

Nó lê những bước chân mệt mỏi vào thư phòng ông. Ở đó, nó nhận ra ba mẹ chồng và Lâm Duy đứng yên lặng nhìn những đồ đạc của ông. Từng thứ một, từng thứ một được cất vào chiếc hộp nhỏ.

Hình như tất cả mọi người đều rất kiệm lời.

- Cái này của con? – Mẹ chồng nó cầm trên tay một cuốn băng còn mới với mảnh giấy ghi chú đính kèm, đề tên người gửi là nó.

Giọng nói khàn khàn của mẹ do khóc nhiều rất khó nghe nhưng không đến nỗi là không nghe thấy.

Nó bước đến cạnh mẹ, đưa tay đón lấy cuốn băng như một món kỷ vật, lòng trỗi lên một nỗi tò mò. Tại sao chỉ có mình nó có?

Lâm Duy nhìn nó đầy lo lắng, những mớ suy nghĩ hỗn loạn như những gợn sóng biển chực trào trong lòng cậu.

Một nỗi sợ hãi nào đó, hiện hữu mà cứ như vô hình chiếm lấy trái tim cậu.

Rồi nhanh như cắt, cậu bước lại phía nó và ngang nhiên “cướp” cuốn băng từ tay nó.

- Của tôi? – Nó đưa đôi mắt thẫn thờ nhìn cậu.

- Cô không nên xem. Tôi.... – Cậu định nói thêm một điều gì đó nhưng lại thôi, ánh mắt lập tức đóng băng, Lâm Duy quay lưng và bước về phòng mình, để lại sau lưng ánh mắt ngạc nhiên, sững sờ của nó và ánh mắt thấu hiểu của ba mẹ cậu.

Trong căn phòng chỉ có ánh sáng mập mờ của cái đèn ngủ, bóng một tên con trai hằn lên tường một khối màu đen.

Đôi mày khẽ chau lại, cậu nhìn cuốn băng trong tay mình.

“Tại sao mình lại làm thế này? Chẳng phải trước giờ mình chỉ mong con nhỏ đó biết được mọi sự thật thôi sao? Rốt cuộc mình sợ điều gì? Mình bị làm sao thế này?”

Lâm Duy lắc đầu nguầy nguậy. Cậu đang cố tìm con quỷ sợ hãi trong con người mình. Rồi như quá mệt sau một ngày dài thật dài, cậu thả người rơi tự do trên không rồi đáp xuống nệm êm, đôi mi mắt khép hờ.

- Tại sao mi lại xuất hiện? – Hình như cậu đã tìm thấy... con quỷ mà cậu nhắc đến.

- Vì chủ nhân, người đang sợ. – Một điệu cười man rợn thoát lên.

- Ta sợ? Thật nực cười!

- Phải, nực cười nhất là chính người đang trốn tránh nỗi sợ này.

- Trốn tránh? Chẳng phải ta đã đi tìm ngươi hay sao?

- Sai rồi! Là tôi tìm ra người, không phải người tìm ra tôi.

- Im đi, mi biết gì mà nói?

- Oh oh! Biết chứ. Thậm chí là nhiều hơn những gì người có thể nghĩ đấy.

- Nói xem, ta sợ gì?

- Cái này chính người phải biết rõ hơn tôi chứ?

Lâm Duy giật mình tỉnh giấc. Cậu vừa mơ? Một giấc mơ với quỷ.

Cố xua tan mọi ý nghĩ nhưng không hiểu vì sao càng cố xua đi lại càng vây lấy, quấn chặt không buông.

Sợ? Nếu nó biết liệu nó sẽ phản ứng thế nào? Có phải chăng cậu sợ phản ứng của nó lúc đó, có phải chăng cậu sợ nó sẽ căm thù nhà họ Lâm hay chính xác hơn là căm thù cậu?

- Ôi, mình đang nghĩ cái quái gì thế này? Điên mất! – Lâm Duy hét lên rồi tra cuốn băng vào đầu.

“Lâm Duy!”

Lâm Duy giật mình và khựng lại. Sao lại gọi tên cậu? Cố nhéo má để biết mình không nằm mơ, đầu óc cậu rối bù. Nhưng chưa để cậu suy nghĩ thêm bất cứ điều lung tung gì, cái giọng trầm ấm ấy lại vang vọng khắp căn phòng.

“Ta biết cháu đang nghe mà. Là cháu, Lâm Duy, không phải là Lam Bình”

Ông biết ư? Làm sao ông biết khi mà người gửi đề tên Lam Bình? Chẳng nhẽ ông là một nhà tiên tri, có thể biết trước mọi chuyện sau khi mình mất đi sao?

“Xin cháu đừng nghĩ là ta trốn chạy. Ta vốn dĩ là muốn nói trực tiếp với con bé nhưng... Có thể ta là kẻ ích kỷ, luôn muốn con bé giữ một hình ảnh tốt đẹp của ta vào những ngày cuối đời. Cháu có thể giận ta, có thể trách ta nhưng... một lần nữa và cũng là lần cuối cùng, ta nhờ cháu một việc được chứ? Đưa cuộn băng cho con bé bởi nó xứng đáng và cũng đến lúc nó nên biết nguồn gốc về cái chết thương tâm của những người thân yêu. Dù không thể nói trực tiếp với con bé lời xin lỗi cũng như bù đắp cho nó nhưng ta tin cháu sẽ thay ta làm việc này phải không?”

Lâm Duy sững sờ. Có chết đi sống lại cũng đâu thể bù đắp nổi, huống hồ cậu cũng chỉ sở hữu một mạng người.

Nhưng... những lời ông nói không phải là không đúng, đã đến lúc nó cần biết những chuyện liên quan đến mình. Mệt mỏi đưa tay lại phía đầu để nhấn nút lấy cuốn băng ra thì ánh mặt chợt dừng lại trên một cái bảng điều chỉnh nhỏ nằm chễm chệ góc trái. Trong đó có một nút Delete và những phím mũi tên.

“Nhấn nhanh đi. Ta biết cháu đủ thông minh để không muốn con bé biết về những điều ta vừa nói với cháu mà. Với lại, những điều đó, ta chỉ muốn cháu và ta biết, không muốn kẻ thứ ba biết được.”

Giọng ông Lâm. Lại một lần nữa, cậu nghi ngờ ông mình là một nhà tiên tri hoặc chí ít cũng được trải qua một đợt huấn luyện đặc biệt để biết được suy nghĩ của người khác mặc dù lúc ông nói và khi người đó hành động không cùng một thời điểm và địa điểm.

Khẽ nhếch mép cười, cậu thừa biết chẳng bao giờ cậu vượt qua được ông – một bộ não “điêu luyện” khiến cho người ta phát điên vì ghen tức.

“Cộc... cộc... cộc”

- Lại là anh. – Nó dụi mắt, có vẻ như cậu đã vô tình đánh thức giấc ngủ say vì mệt của nó.

- Umk. – Lâm Duy cúi đầu.

Nó đẩy cửa ra đủ để một con người có thể bước vào phòng. Đó là một phản xạ có điều kiện khi nhìn thấy cậu ở cửa phòng.

- Không cần vào đâu. Tôi chỉ muốn đưa cho cô cái này. – Lâm Duy vừa nói vừa chìa cuốn băng trước mặt nó.

- Chẳng phải anh không cho tôi xem sao? – Nó nhíu mày.

- Đó là lúc chiều. Thái độ của con người được cải thiện qua thời gian. – Lâm Duy lắc đầu.

Nó mân mê cuốn băng trong tay... im lặng.

Hai đứa nó như hai kẻ điên đứng trước cửa phòng. À không, chính xác là Lâm Duy đứng ngoài bản lề cửa, nó đứng trong. Chẳng ai nói với ai câu gì, chỉ lẳng lặng hết nhìn nhau rồi lại bối rối nhìn cuốn băng. Chẳng hiểu sao cậu chẳng thể chủ động rút lui. Cậu sợ rằng nếu rời khỏi đó, cậu sẽ không còn được thấy nó-như-chính-nó-hôm-nay vào ngày mai nữa.

- Còn chuyện gì nữa không? – Nó phá tan bầu không khí tĩnh lặng.

- Không. – Lâm Duy lắc đầu.

- Vậy sao anh chưa về phòng ngủ? – Câu nói lộ vẻ tiếc nuối.

- Umk. – Lâm Duy gật đầu nhưng vẫn đứng yên, chỉ dịch chuyển khoảng vài milimet.

- Anh về đi. – Nó giục khi cậu đứng ngơ ra.

- Tôi về đây. – Cậu cố chêm vào câu nói.

- ừ. – Nó đuổi khéo rồi đưa tay đóng cửa phòng lại.

- Khoan. – Lâm Duy đưa tay đẩy cửa trước khi nó kịp đóng vào.

Nó mở to mắt nhìn cậu. Thái độ của cậu hôm nay lạ lắm. Liệu có phải vì cái chết của ông mà thần kinh cậu có vấn đề hay không. Nó tự hỏi.

Bất ngờ, Lâm Duy đưa tay ôm trọn lấy khuôn mặt nó và đặt lên môi nó một nụ hôn thật khẽ.

Nó lặng người đi trong giây lát. Liệu có chuyện gì đó... đã xảy ra?

- Chúc ngủ ngon! – Cậu nghĩ sao khi nói câu đó nhỉ? Ngủ ngon ư? Có lẽ đêm nay cả cậu và cả nó sẽ chẳng ai có thể chợp mắt nổi.

- Tôi... Anh....? À ừ... cảm ơn. – Nó ấp úng.

- Và hãy nhớ cô là vợ của tôi đấy. – Lâm Duy xác nhận như thể sáng hôm sau thức dậy sẽ không thấy nó nữa, như thể sáng hôm sau nó sẽ bỏ đi vì cơn giận và oán thù sai khiến vậy.

Nó ngước đôi mắt ngơ ngác nhìn cậu nhưng cậu đã rời khỏi sau khi để lại câu nói cuối cùng đầy khó hiểu đó. Nó tặc lưỡi và đóng sập cửa phòng.

Tay nó chạm nhẹ vào môi mình, hai má nóng bừng lên và đôi môi khẽ cong lên, tạo thành một nụ cười hạnh phúc.

“Tách”

Cuốn băng được tra vào đầu.
 
G

_gd...clgt_

Chap 81

.

.

.

Cậu không giỏi như ông nội, không thể đoán được hành động tiếp theo của nó là gì. Cậu cũng không thể nào hiểu hết được nỗi đau khổ của nó khi biết người-rất-rất-tốt-với-mình lại chính là kẻ đã giết chết ông nội và ba mẹ mình.

Đưa tay lên trán, cậu thở dài đầy não nề. Đã một tiếng đồng hồ trôi qua từ lúc cậu đưa cuốn băng đó cho chủ-nhân-đích-thực, giờ có lẽ nó đã biết mọi chuyện và có lẽ nó đang gào thét, khóc òa lên trong đau khổ hoặc là mím môi chịu đựng để kiềm chặt nước mắt vào đáy sâu trái tim... như mười hai năm về trước.

Có lúc cậu thấy hận bản thân mình. Đáng nhẽ ra cậu phải ở cạnh nó lúc này chứ? Đáng lẽ cậu phải ôm nó vào lòng và khẽ lau nước mắt cho nó... nếu có chứ? Vậy mà giờ cậu lại ngồi đây, như một con rùa rụt cổ trong cái vỏ bền chắc của mình. Cậu không đủ can đảm để đối diện với nó, cậu không đủ dũng cảm để nhìn vào đôi mắt sáng lấp lánh lúc nào cũng ánh lên tia cười đó. Và cậu cũng không đủ mặt dày để nói câu xin lỗi với nó thay cho ông.

.

.

.

Đã bao lâu rồi nó không thử cảm giác này? Đã bao lâu rồi nó mới quay về với một thứ cảm xúc bị bỏ rơi? Và đã bao lâu rồi cụm từ “đau đến rỉ máu” không xuất hiện trong những cung bậc cảm xúc của nó? Có lẽ là mười hai năm rồi... Phải, nó có đau, nó từng đau thậm chí là rất nhiều trước những lời nói và hành động của Lâm Duy nhưng còn đau đến rỉ máu con tim thì... có bao giờ?

Choáng

Đau

Nó ở đây làm gì? Làm vợ một người là cháu của kẻ đã cướp đi của nó tất cả sao? Đôi lúc, nó thấy mình như một con ngốc, đặt đâu ngồi đó và luôn tuân theo cái mà người ta gọi là SỐ MỆNH bởi thậm chí suốt mười hai năm qua, chưa một lần nào nó thắc mắc về cái chết đột ngột của ông và ba mẹ nó. Nên nói nó quá ngây thơ hay là quá ngu ngốc đây?

Ông nội nó luôn là người bình thản nhất mà nó từng gặp. Liệu nếu trong tình thế này, ông sẽ làm gì? Tại sao chẳng ai nói cho nó biết nó nên làm gì cho phải? Ông Lâm là người rất rất tốt với nó. Liệu có phải vì có lỗi nên ông mới muốn bù đắp để trả giá hay là ông thật lòng xem nó là cháu?

- Mẹ ơi, sao mẹ lại nằm đó, sao không dậy hả mẹ? Hức....hức.... mẹ ơi! Sao không ôm con nữa, lạnh lắm mẹ ơi, mẹ ơi!

Cái giọng nói trong trẻo ngày nào của một con nhóc năm tuổi ùa về trong tâm trí nó.

Bất chợt, nó bật khóc, khóc thay cho mười hai năm về trước...

- Bây giờ con cũng lạnh lắm mẹ ơi nhưng chẳng ai ôm con nữa rồi. Phải tự ôm mình thôi mẹ nhỉ? – Nó tự nhủ với lòng mình rồi vòng tay ôm lấy thân hình nhỏ bé đang run bần bật của mình.

Ôi những người thân của nó. Phải làm thế nào nếu một ngày bạn biết được rằng họ rời bỏ bạn mà chính bạn là một trong những nguyên nhân khiến họ không thể ở cạnh bạn nữa? Vì bảo vệ nó ư? Trước đây, nó cứ nghĩ những chuyện đó chỉ có trong phim ảnh thôi chứ? Vậy mà giờ nó lại là nhân vật chính cho một trò chơi, một cú vờn trên thương trường. Nên lấy làm vinh hạnh không đây? Nên khóc hay nên cười bây giờ?

Làm ơn có ai đó nói cho biết rằng nó đang mơ đi? Làm ơn ai đó nói cho nó biết rằng đây chỉ là một cơn ác mộng đi? Làm ơn đừng bắt nó phải quyết định, đừng bắt nó phải làm một điều gì đó. Nó thật sự quá mệt mỏi rồi, nó không muốn dằn vặt thân thể mình trong những nỗi đau quằn quại, trong những tiếng nấc xé lòng, nó không muốn hành hạ trái tim mình trong sự hận thù nhuốm máu...

“Lâm Duy, sao anh lại mang họ Lâm và tại sao anh sinh ra lại là cháu của con người đó cớ chứ?”

Nó chợt nghĩ rồi cứ như một bệnh nhân tâm thần, nó quơ một lượt các đồ vật trên bàn “hạ cánh” xuống sàn gỗ. Đơn giản, nó chỉ muốn nghe tiếng đổ vỡ, tiếng đổ vỡ đủ lớn, đủ vang, đủ độ lấn át mọi lời nói của người đó trong đoạn băng vừa xem. Nếu chưa bao giờ được “điên” như bây giờ thì xin hãy để cho nó “điên” đi, thế có lẽ sẽ tốt hơn bởi nếu tỉnh táo, ắt nó sẽ đau...

.

.

.

“Choang”

“Xoảng”

Những âm thanh chói tai vang lên từ căn phòng đối diện phá vỡ mọi liên kết trong suy nghĩ của cậu.

Lâm Duy mở cửa và từ từ tiến lại gần cánh cửa gỗ trước mặt, áp tai vào để nghe rõ hơn, lòng chợt nhói lên một nỗi đau vô hạn.

Tiếng cười điên dại vang lên xen lẫn với những tiếng đổ vỡ rồi sau đó là một chuỗi yên lặng ghê rợn kéo dài.

Có tiếng nấc.

Lớn dần.

Và cuối cùng “người điên” cũng khóc.

“Tại sao không để tôi ở cạnh em lúc này? Nếu có thể, hãy để tôi chịu thay em nỗi đau đang chiếm ngự lòng em.”

- Tội nghiệp! Có lẽ đó là nghiệp chướng. – Mẹ Lâm Duy đứng sau lưng cậu từ bao giờ, bà lắc đầu.

Cậu không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe để rồi đoán nó đang làm gì trong căn phòng kín đó.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng mai đầu tiên chiếu rọi lên khuôn mặt thẫn thờ đang ngồi đối diện cửa sổ. Nó không ngủ hay chính xác là không tài nào ngủ được. Nó cứ ngồi như vậy, đờ đẫn như chẳng thèm quan tâm đến thế giới xung quanh. Cả hương hoa nhài thơm thế, xộc vào mũi nhưng với nó cũng chỉ như không khí bình thường.

“Cộc...cộc...cộc”

Sau tiếng cốc cửa thật khẽ, giọng nói của Lâm Duy vang lên, thật ấm:

- Lam Bình, cô ra ngoài này đi. Cả nhà đang đợi cô xuống ăn đó.

Im lặng.

Đáp lại cậu chỉ là sự im lặng tuyệt đối.

Thở dài, Lâm Duy rút điện thoại ra và bấm số.

- <Alo>

- Key à. Sáng nay tớ không đến trường.

Key lấy làm lạ bởi bình thường Lâm Duy đâu có tử tế đến độ không đến trường cũng báo trước như vậy?

- <Có phải là chuyện của ông cậu...> - Key ngập ngừng. Dù sao cái chết của ông tuy không phải là đột ngột những cũng là một cú shock cực lớn đối với Lâm Duy.

- Không phải chuyện đó đâu. – Lâm Duy lắc đầu rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, cậu nói tiếp – À mà cậu sang lớp 11A3 cáo nghỉ cho Lam Bình luôn nhé.

- <Nó sao vậy?> - Key lo lắng.

- Ốm.

Lâm Duy đáp gọn rồi gập máy, chẳng để Key kịp tra hỏi thêm điều gì.

Cậu bất lực nhìn cánh cửa gỗ trước mặt, lại buông tiếng thở dài. Chợt nhận ra dạo này mình toàn phải nói xin lỗi với nó...

“Cộc...cộc...cộc”

Lại là tiếng gõ cửa thật khẽ nhưng lại đè nặng lên hai con tim.

- Lam Bình. Cả ngày hôm nay cô không ăn gì rồi. Ít nhất cô cũng trả lời tôi một câu để tôi chắc rằng cô không chết ở trong đó luôn chứ.

“Chết?”

“Là chết?”

“Mười hai năm trước mình đã từng suýt chết?”

“Mười hai năm trước ông và ba mẹ đã chết thay mình?”

Những câu hỏi tu từ lại xuất hiện trong đầu nó. Nó rời mắt khỏi chiếc chuông gió vui đùa bằng những âm thanh leng keng trên cửa sổ và ngước nhìn bức ảnh nhỏ trong tay mình.

Đôi tay nó ướt đẫm.

Nước mắt nó khẽ rơi, miết nhẹ mặt ảnh phẳng lì.

“Nếu mà lúc đó đi theo mọi người thì bây giờ có phải ép mình trước ngã ba đường vậy không? Hóa ra mọi người bắt con ở lại cũng chỉ bắt con phải đối mặt với tất cả thôi sao? Mọi người ác lắm.... ác lắm! Híc!”
 
G

_gd...clgt_

Chap 81

- Hai ngày nay con bé không ăn gì rồi. Nó cũng chẳng thèm ra khỏi phòng. Không biết có chuyện gì không. – Mẹ Lâm Duy não ruột.

Chồng bà vẫn ngồi lặng im bên cạnh.

- Có cần bảo thợ phá cửa phòng không. Mẹ lo... – Bà quay sang cậu con trai.

- Đừng ạ. Để cô ấy yên đi. – Nói rồi, cậu bước lên phòng.

Hai ngày rồi. Mặc dù biết hai ngày không ăn không ngủ cũng không thể đưa nó xa cậu... “mãi mãi” nhưng đâu có nghĩa là không lo.

‘Cộc...cộc...cộc”

Dạo này có lẽ đây là tiếng động quen thuộc nhất. Quen đến nỗi chẳng cần giới thiệu thì cũng biết tiếng động ấy phát ra từ đâu rồi.

- Cô đói chứ? Cô đang ngủ đấy à? Tôi để khay thức ăn ở ngoài cửa phòng. Nếu đói cô cứ việc lấy ăn nha. Tôi không phiền cô nữa. – Lâm Duy đặt khay thức ăn trên tay xuống rồi bước về phòng mình.

Cậu biết nó là một con nhóc háu ăn mà. Hy vọng rằng mùi thơm của thức ăn sẽ lọt vào tầm nhắm của nó. Thấy nó như vậy, nói thật, lòng cậu nhói lắm, đau lắm nhưng không biết lí do!?!

If you wander off too far. My love will get you home...


Nó chẳng thèm nhấc máy hay đúng hơn có bao giờ nó biết được cái điện thoại đang reo và những đứa bạn của nó đang lo như ngồi trên đống lửa đâu.

.

.

.

Từ ngày nó tuyệt thực và giam mình trong phòng, Lâm Duy cũng chẳng thèm ngó ngàng đến cơm nước hay những giấc ngủ ngon lành. Cậu chỉ biết im lặng, ngồi suy nghĩ để rồi lặng người nhận ra vị trí của nó trong lòng cậu đã lớn đến nhường nào!?!

Lâm Duy đặt tay lên tay nắm cửa phòng cậu. Phía ngoài kia là hành lang, đối diện chính là phòng nó. Không hiểu sao tim cậu nhói đau, cậu đang hy vọng một điều gì đó, một điều gì đó thật diệu kỳ khi cánh cửa phòng cậu mở ra.

Cửa mở.

Tiếng thở dài đầy não lòng của cậu vang vọng, lạc lõng giữa không gian sâu lắng.

Khay cơm cậu đặt ở cửa phòng nó từ hôm qua đến giờ vẫn không suy giảm, bằng chứng cho việc nó chẳng ăn gì cả.

Lại cảm giác này nhói lên trong tim.

Khó chịu, bứt rứt và lo lắng đến lạ.

.

.

.

Đôi lúc nó không hiểu mình tự giam trong phòng làm gì? Chi bằng cứ xách đồ mà đi thẳng, đi thật xa ngôi nhà này, xa cái nơi này có phải là tốt hơn không?

Nhưng có một thứ gì đó níu giữ nó lại, không cho nó rơi xa nơi đây. Một ai đó mà chính nó cũng biết rõ. Lại thở dài.

“Lam Bình, ta không muốn cháu nghĩ ta đưa cháu về nhà này, đối xử tốt với cháu là để trả nợ mặc dù đôi lúc chính ta cũng ngỡ ngàng khi nhận ra mình đã từng nghĩ như vậy. Ta thật lòng muốn cháu thay đổi đứa cháu trai của mình và cháu, quả thực là một người ta rất quý mến bởi mỗi lần nhìn thấy cháu, ta lại nhớ đến ông nội cháu. Nhất là đôi mắt, giống đến lạ.”

Nó giật mình. Tay nó vừa nhấn Play và thế là...

Nó ngắm nghía mình trong gương rồi bật khóc. Đôi mắt ư? Lối ra của những viên pha lê mong manh, chỉ chực chạm nhẹ là vỡ kia ư? Ông nội nó. Đôi mắt tối hôm đó nhìn nó ấm lắm, sáng lắm, và trìu mến đến nao lòng...

“Dù biết là có nói bao nhiêu lời xin lỗi cũng không thể nào bù đắp nổi những tổn thương mà ta đã gây ra cho cháu nhưng ta vẫn luôn muốn nói với cháu rằng: Ta xin lỗi cháu và cảm ơn cháu nhiều bởi thời gian qua luôn ở bên ta, luôn vì ta!!!”

Xin lỗi ư? Nếu lời xin lỗi có thể giải quyết được tất cả thì còn cần đến Pháp luật làm gì? Đó hẳn là lý lẽ mà mỗi con người đều dễ dàng “khắc ghi” vào tâm trí và để thốt lên mỗi lúc nhận được lời xin lỗi từ ai đó <tùy trường hợp à nha! Hì!>. Nhưng có một lý lẽ khác mà không phải là ai cũng biết. Rằng nếu việc gì cũng cần đến Pháp luật thì khi tạo ra con người, Thượng đế tạo ra trái tim để làm gì? Chẳng phải để cảm nhận, để chia sẻ, để cảm thông, để thấu hiểu, để kết nối con người không trên một nguyên tắc nào hay sao?

Nó chợt giật mình khi nhận ra cái lý lẽ đó? Có bao giờ nó nghĩ về điều đó? Cuộc sống là một vòng luân hồi nhưng đừng bao giờ để hận thù rơi vào vòng luân hồi luẩn quẩn đó. Có oán ắt phải trả. Hận càng thêm hận đến bao giờ mới trả xong?

Gió ơi sao mi tự do thế? Nếu có thể, mi giúp tao mang nỗi thù hận này đi thật xa, thật xa gió nhé!...

.

.

.

Đêm xuống.

Vầng trăng khuyết như lưỡi liềm treo vắt vẻo ngoài ban công như vẫy gọi một con người...

Bên cạnh vầng trăng kia, ngôi sao nhỏ tỏa sáng thật khiêm nhường và lặng lẽ.

Liệu rằng đến bao giờ mặt trăng mới phát hiện ngôi sao kia đã đi vào cuộc đời mình và ở cạnh mặt trăng như một thiên sứ bên đời?!?

Nếu có ai hỏi thứ gì khó hiểu nhất trần đời thì cậu sẽ không ngần ngại trả lời ngay đó chính là TRÁI TIM con người.

Cậu đã cười nhiều hơn trước.

Cậu nói nhiều hơn trước.

Cậu thích ngắm sao hay chính xác là chỉ để ngắm một ngôi sao với một cái tên thật gần gũi nhiều hơn trước.

Cậu lãng mạn hơn.

Cậu biết thế nào là “cuộc sống muôn hình vạn trạng với những mảnh đời khác nhau”.

Cậu biết quan tâm nhiều đến người khác hơn.

Cậu ngố hơn trong mỗi hành động.

Cậu hiểu cảm giác khi BỊ “chơi xỏ” và ĐƯỢC “chơi xỏ”.

Cậu hiểu cảm giác khi lo lắng cho một người.

Cậu hiểu được cảm giác khi có người “đè đầu cưỡi cổ” vì những điều kiện ngớ ngẩn.

Cậu học được cách quan sát người khác.

Cậu học được cách bảo vệ người khác.

Cậu học được cách lắng nghe người khác.

Cậu học được cách an ủi người khác.

Cậu còn học được cả cách “làm phiền” người khác nữa.

Cậu.... cậu....và cậu....

Nói chung là cậu – Lâm Duy – đã thay đổi. Không chỉ là thay đổi mà còn là thay đổi rất nhiều.

Lâm Duy bàng hoàng nhận ra ở bản thân mình những thay đổi có thể theo hướng TÍCH CỰC hoặc TIÊU CỰC. Và rồi cậu bàng hoàng hơn nữa khi nhận ra thêm rằng tất cả những thay đổi đó đều bắt đầu từ khi nó đến bên cậu.

Từ bao giờ nó đã bước vào cuộc đời cậu bằng những bước chân nhẹ nhàng mà lặng lẽ đến vậy? Từ bao giờ, cậu bắt đầu lo lắng cho nó?

Vui khi nó cười.

Nhói đau khi nó khóc.

Lo lắng khi không gặp nó.

Bực bội khi nó sánh bước cùng một tên con trai khác không phải là cậu.

Từ bao giờ...?

Đây có phải là cảm giác khi... YÊU một người?

Giật mình.

YÊU?

YÊU?

Phải, là YÊU!

Vầng trăng vẫn tỏa thứ ánh sáng hư ảo kia nhưng có phần khiêm nhường.

Ngôi sao bên cạnh sáng hơn bao giờ hết, cứ như là được tiếp thêm ánh sáng từ mặt trăng vậy.

“- Nó đâu có nằm ở đó một mình, nó ở cùng mặt trăng. Mặt trăng là của ngôi sao và ngôi sao cũng là của mặt trăng.”

Có một “đứa trẻ con” đã từng nói với cậu như vậy.

Và hơn bao giờ hết, cậu thấy rằng trái tim con người không hề khó hiểu nữa. Hơn bao giờ hết, cậu hiểu rõ trái tim mình muốn nói gì. Bởi hơn bao giờ hết, cậu biết rằng mình muốn trở thành Mặt trăng trong câu chuyện kia. Mặt trăng của ngôi sao.

“Nếu em bảo ngôi sao kia tên là Lam Bình thì xin hãy cho mặt trăng bên cạnh một cái tên. Là Lâm Duy nhé, được không? Xin hãy để tôi là Mặt trăng của em, ngôi sao nhỏ...”

Là mặt trăng.

Mặt trăng có bao giờ bỏ rơi ngôi sao?

Vậy cậu có bao giờ bỏ rơi nó?

Lâm Duy vội vã đứng bật dậy và bước ra khỏi phòng. Nếu tình yêu không có đôi chân để đi về phía bạn, hãy bước về phía nó!

“Cộc...cộc...cộc”

- Lam Bình. Tôi biết cô chưa ngủ mà! Làm ơn mở cửa ra đi được không?

-.....

- Có thể là tôi không hiểu hết cảm giác của cô. Có thể là tôi... hơi ích kỷ khi có đôi lúc đã muốn thủ tiêu cuốn băng đó đi. Có thể là tôi hơi tàn nhẫn khi đưa cuốn băng đó cho cô. Có thể là tôi tò mò hay quá đáng khi điều tra về chuyện của gia đình cô. Cô có thể đánh, có thể mắng tôi nếu cô cảm thấy bớt giận nhưng cô phải ra đây, phải ăn thật no, phải ngủ thật say thì mới có sức mà “hành hung” tôi được chứ? Chẳng lẽ tất cả những nỗ lực, những cố gắng của tôi bao lâu nay chỉ để nhận được kết quả này thôi sao? – Lâm Duy chỉ thiếu nước hét toáng lên nữa thôi.

-.....

 
G

_gd...clgt_

- Tôi không thích Lam Bình thế này đâu. Tôi thích cô cứ đanh đá, hay têu trò, nghịch ngợm, phá phách, đôi lúc lại ngông ngông điên điên và... có khi trẻ con hơn cơ. Nói thật, tôi cũng thích cô lúc giận dỗi, bởi vậy nên tôi mới hay chọc giận, hay gây sự với cô. Lúc đó, mặt cô xịu xuống, đôi chân mày khẽ nhíu lên nhìn ngố ngố nhưng cũng rất... đáng yêu (mặt đỏ rần). Bây giờ chắc cô cũng đang giận nhưng giận chẳng giống những lúc tôi-thích tẹo nào. Cô cứ nhốt mình trong đó như vậy sẽ cô đơn lắm đấy. Tôi lại chẳng được nhìn thấy cô... – Lâm Duy hơi hạ giọng so với lúc đầu. Cậu có biết chăng chỉ cách cậu một cách cửa, một gương mặt ướt đẫm nước mắt cố kìm từng tiếng nấc khi nghe những lời nói này từ cậu hay không?

“Cạch”

Cánh cửa gỗ mở ra, ánh sáng lóe lên trong hai tâm hồn tưởng chừng như sắp chết.

Cậu thấy nó đứng đó, trước mặt cậu. Nó gầy hơn nhiều, nhìn phờ phạc hẳn, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ và hoe đỏ... vì khóc. Và gần hơn xíu nữa, môi nó, đôi môi ngày nào cũng cong cong đầy kiêu ngạo giờ đây đang... rỉ máu. Không biết đã bao nhiêu lần nó cắn chặt môi để ngăn nước mắt không chảy ra ngoài nhỉ? Một lần nữa, lòng cậu quặn thắt.

Như một phản xạ không điều kiện, cậu vòng tay ôm lấy nó, xiết thật chặt như thể không muốn buông ra nữa. Cậu sợ rằng nếu buông nó ra, nó sẽ lại thu mình vào căn phòng kia hoặc xa hơn là rời xa cậu mãi mãi...

Nó vẫn để yên như thế, không đáp trả lại cái ôm mãnh liệt kia. Nó buông thỏng trong vòng tay Lâm Duy chỉ đơn giản là vì nó thích như vậy, nó thích cảm giác an toàn khi ở trong vòng tay ai đó mà không cần tốn chút sức lực để giữ người đó bên mình.

- Tôi đói. – Nó cà nhẹ đầu vào người cậu, giọng nói lạc hẳn khiến cậu không khỏi xót xa.

Lâm Duy buông nó ra nhẹ nhàng rồi nhún vai như thể một mệnh lệnh ngầm rằng: “Đi xuống bếp cùng tôi!”

Nó toan bước đi thì bị cậu níu tay kéo lại. Lâm Duy ngồi hẳn xuống, ra hiệu:

- Lên đi, tôi cõng cô xuống bếp!

Nó mắt tròn mắt dẹt nhìn cậu. Đồng ý là suốt mấy ngày qua nó kiệt sức nhưng cũng không đến nỗi là không lê được cái thân còm cỏi này xuống bếp.

Nó xua tay, ý không cần thiết.

- Cô nghĩ tôi không thể cõng nổi cô xuống bếp à? – Lâm Duy nhíu mày, vẻ đe dọa.

Nó lại xua tay phản bác rồi ngoan ngoãn leo lên lưng cậu.

Lâm Duy khẽ cười. Đã bảo từ lúc gặp nó, cậu... “lãng mạn” hơn rồi mà! Hì!

Nó lặng im trên lưng Lâm Duy, vòng tay qua cổ cậu, cảm nhận nhịp đập của trái tim cậu và liệu nó có biết rằng nhịp đập đó giờ đã khác, nó hướng về một trái tim khác với mong muốn sẽ đập chung một nhịp?

- Cô ngồi yên! – Lâm Duy ấn nhẹ người nó xuống ghế. Cậu xem nó như là đứa trẻ lên ba vậy.

Người ta vẫn bảo: “Thuốc đắng giã tật, sự thật mất lòng”. Bởi vậy, dù rất tiếc nhưng chúng ta vẫn phải công nhận một sự thật rằng Lâm Duy không biết tí ti gì vể nấu nướng.

Sau một hồi loay hoay hâm nóng lại những thức ăn người giúp việc đã nấu sẵn <Híc!>, cậu soạn ra trên bàn ăn.

- Tuy không phải tôi nấu nhưng cô cứ ăn đi. – Lâm Duy ngồi đối diện với nó.

- Không phải anh nấu hả? May quá! Chứ không tôi không biết sau này có còn được gặp lại anh và mọi người không nữa. – Nó cười toe hay chí ít là cố gắng làm ra vẻ như vậy.

- Ăn đi. – Lâm Duy cốc đầu nó, mặt đỏ bừng vì tức. Vậy mà lúc nãy có người bảo thích nó đanh đá, têu trò, nghịch ngợm cơ đấy.

Nó ăn như chưa bao giờ được ăn vậy. Cũng không biết chính xác bao lâu rồi chưa bỏ bụng thứ gì nhưng lúc nãy nó thấy đói kinh khủng.

Sau một hồi chén no say, nó dĩ nhiên là phải “phục kích” cái giường êm ấm rồi! Và dĩ nhiên, lại là Lâm Duy cõng nó lên phòng.

Nó phục mình sát đất. Cười nói như chưa có chuyện gì xảy ra mặc dù trong lòng nhiều lúc rất khó chịu. Nhưng cứ như vậy có lẽ sẽ tốt hơn. Chẳng phải nó đã nghĩ thông và chẳng phải gió đã giúp nó xóa sạch tất cả rồi sao?

- Anh không về phòng ngủ sao? Hay lại muốn chiếm tài sản của người khác? Số của cục cảnh sát là bao nhiêu ý nhỉ? – Nó chau mày.

Lâm Duy phì cười trước bộ dạng của nó, lại cái cốc đầu rõ đau, cậu cười hiền:

- Cô ngủ đi! Tôi chẳng thèm. Chẳng phải cô sợ bóng tối sao?

- Có nhầm không? Người như anh mà cũng có lúc tốt bụng ghê. Chắc ngày mai mặt trời sẽ mọc ở đằng tây, phải dậy sớm để xem mới được. – Nó chun mũi.

Lâm Duy ngượng chín người. Chót quan tâm đến nó làm gì để giờ rước họa vào thân không biết?

Sau một hồi kẻ đẩy người đưa, tình hình bây giờ là Lâm Duy ngồi chễm chệ trên giường, bên cạnh, nó khép hờ mắt và gục đầu vào vai cậu.

Bất giác, nó ngước mắt nhìn cậu, nhõng nhẽo như đứa trẻ lên ba:

- Anh hát cho tôi nghe đi.

- HẢ? – Lâm Duy tròn mắt nhìn nó, mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau úa ra.

- Hát.

- Hát? Tôi?

- Umk. Tôi không ngủ được. – Nó phụng phịu.

- Nhưng tôi hát chắc cô sẽ càng không ngủ được mất. – Lâm Duy xua tay từ chối.

- Anh còn nhớ hợp đồng giữa chúng ta chứ? – Nó lên giọng.

- HẢ? À...ờ... nhớ.

- Vậy điều kiện của tôi. Anh hát cho tôi nghe cho đến khi nào tôi ngủ thì thôi. – Nó nhoẻn miệng cười.

Lâm Duy nhìn vẻ hứng khởi của nó, một phần cũng vì không nỡ từ chối nên đành chấp thuận “điều kiện vô duyên” kia.

Cậu khẽ đằng hắng, còn nó ngoan ngoãn tựa đầu vào vai cậu và mỉm cười.

How gentle is the rain
That falls softly on the meadow
Birds high up in the trees
Serenade the clouds with their melody

Giọng hát cậu cất lên trong đêm thật trầm và thật ấm như muốn ôm trọn lấy cả không gian này.

Oh! See there beyond the hills
The bright colors of the rainbow
Some magic from above
Made this day for us
Just to fall in love

Nó khẽ cựa mình.

“Có phải anh tốt với tôi như vậy chỉ là vì cảm giác có lỗi không? Chỉ là vì thay mặt ông thôi phải không? Nhưng như vậy có lẽ là... quá đủ rồi! Cảm ơn anh...”

Khóe môi nó xuất hiện một nụ cười đầy mãn nguyện rồi nó chìm vào giấc ngủ nhanh chóng.

You hold me in your arms
And say once again you love me
And if your love is true
Everything will be just as wonderful

“Đến bao giờ tôi mới có thể làm điều này nhỉ? I will hold you in my arms and say once again I love you”

Now, I belong to you
From this day until forever
Just love me tenderly
And I'll give to you
Every part of me
Oh! Don't ever make me cry
Through long lonely nights without love
Be always true to me
Keep this day in your heart eternally

- Tôi rất muốn nói với em rằng tôi đã rất nhớ em và... tôi yêu em!

Lâm Duy khẽ cúi đầu và hôn gió lên trán nó. Môi ai đó khẽ cười nhưng như đã nói Sự thật thường mất lòng bởi nó... chẳng hề biết đến sự hiện diện của câu nói đó. Sao bỗng dưng ghét giấc ngủ quá chừng. Vì ngủ mà lỡ mất giây phút quan trọng rồi còn đâu!!!
 
G

_gd...clgt_

Chap 82

- Có phải nhà này không? – Hân Hân chỉ vào biệt thự nhà họ Lâm, thoáng sững sờ.

- Umk. Trước có đến đây một lần rồi. – Băng Di suy xét rồi nhấn chuông cửa.

Mở cửa cho hai cô gái là một bác giúp việc đứng tuổi.

- Hai cháu là...

- Chào bác, chúng cháu là bạn của Lam Bình ạ. – Hân Hân cười tươi.

- À, bạn của tiểu thư sao? Mời hai cháu vào nhà. – Bà ấy cởi mở rồi thân thiện đẩy cửa cho hai đứa bước vào.

Cả hai vẫn không thôi thắc mắc tại sao nó lại sống ở nhà họ Lâm và quan hệ giữ nó với BF hội là gì?

- Phòng của tiểu thư ở trên gác nhưng hình như mấy ngày nay có chuyện gì đó nên không thấy tiểu thư ra khỏi phòng. – Bác giúp việc thở dài.

- Chuyện gì ạ?

- Bác cũng không biết. Sáng nào cũng thấy cậu chủ mang thức ăn lên cho tiểu thư nhưng lần nào cũng không ăn. – Bác ấy lại lắc đầu.

- Lại cả cậu chủ nữa sao? – Cả hai tròn mắt – Bạn ấy đâu có anh em trai gì đâu. – Hân Hân nhíu mày rồi tiếp – Đây là biệt thự nhà họ Lâm, không lẽ.... “cậu chủ” là... Lâm Duy à?

Cô vừa phát ngôn xong thì lắc đầu. Mối quan hệ quanh nó thật rắc rối.

- Lạ thật! – Bác giúp việc buột miệng than.

- Sao ạ? – Băng Di nhìn vẻ mặt lo lắng của bác và hỏi.

- Cũng trễ rồi sao không thấy cậu chủ xuống lấy cơm cho tiểu thư nhỉ?

- Vậy bác để bọn cháu mang lên cho. – Cả hai nhanh nhẩu “cướp” luôn khay thức ăn trên tay bác giúp việc rồi tí tởn đi lên lầu.

Có hai căn phòng đối diện nhau, cửa mở toang.

Bước đến phòng thứ nhất, trống trơn, chẳng có ai cả.

Sang phòng thứ hai thì cái cảnh tượng đập vào mắt hai đứa, chỉ thiếu nổi thả luôn khay cơm xuống bàn.

Hai con người, mắt tròn mắt dẹt nhìn hai con người... đang say ngủ. Híc!

.

.

.

- Hai vị muốn đi đâu ạ? – Jun hạ giọng, tay đặt sẵn trên vôllăng.

- Nhà họ Lâm thẳng tiến. – Nguyên Hoàng ra vẻ hí hửng.

Chiếc xe chuyển bánh, mang theo ba chàng trai với ba trái tim đầy suy nghĩ và cả lo lắng.

“Tinh...tinh”

Chuông cửa reo inh ỏi. Chỉ tội nghiệp bác giúp việc chạy hụt hơi để mở cửa.

- Chào các cậu!

- Có Lâm Duy và Lam Bình ở nhà không bác? – Key hỏi ngay.

- Cậu chủ và tiểu thư đang ở trên gác.

Chưa kịp để bác ấy nói xong, cả ba chàng trai chạy ngay vào nhà và xông thẳng lên gác hai.

- Sao hôm nay lắm người đến tìm cô cậu nhà này thế không biết. – Còn lại một mình, bác ấy lẩm bẩm.

Jun chạy nhanh nhất. Anh chàng vừa leo được lên gác hai thì đã bắt gặp một người-có-thể-là-muốn-gặp.

- Tảng băng di động? Ở đây làm gì?

Chưa khỏi bàng hoàng, con nhóc quay lại nhìn Jun đầy khó chịu rồi hếch mặt:

- Thế anh ở đây làm gì?

- Hỏi thừa. Nhà bạn tôi, tôi không được đến sao? – Jun nhếch mép.

- Hai người sao lóng ngóng ngoài cửa thế kia? – Nguyên Hoàng hớn hở xộc vào phòng.

Key, Nguyên Hoàng và cả Jun đều ngạc nhiên và sững sờ không kém gì Hân Hân và Băng Di lúc nãy.

Không phải là vì cảnh đó mà là không biết sẽ nên giải thích cho hai cô bạn này thế nào.

- Hai người đó sao...thân mật quá vậy? – Hân Hân kéo áo Key.

- À...

- Họ là anh em à?

- Ờ...không.

- Mà nhà họ Lâm chỉ có duy nhất một cậu quý tử mà.

- À.. đúng.

- Sao Lam Bình tựa đầu vào vai Lâm Duy mà ngủ một cách ngây thơ đến vô tư như vậy?

- Thì tại...

- Sao lại cùng nghỉ học để ở nhà...ngủ thôi à?

- Ơ... do...

- Rốt cuộc là có chuyện gì?

- Chuyện là...

- Mấy người kể nghe nào.

- Thì kể nè...

- Không thì đừng trách.

- DỪNG LẠI. BẢO NGƯỜI TA KỂ MÀ CỨ NÓI MỘT LUA VẬY HẢ? – Jun bực bội.

- Hơ! Xin lỗi, vậy giờ kể đi. – Hân Hân hối lỗi.

- Chuyện là thế này. Tèn...tén...ten. Có một nàng công chúa sau đó lấy một chàng hoàng tử. – Jun lên cao xuống thấp.

- Kể cho đàng hoàng đi. – Hân Hân giục. Sự tò mò chiếm lấy trí óc.

- Thì kể đó. – Jun phân bua.

- Chuyện đó hả?

- Ừ. – Jun gật đầu khiến Nguyên Hoàng và Key không khỏi bật cười.

- Kể tiếp đi. – Con nhóc nói, giọng điềm nhiên.

- Hết rồi. – Jun nhún vai.

- Cái gì? Anh chơi xỏ bọn tôi đó hả? – Con nhóc bực bội.

Lúc này, Nguyên Hoàng và Key gập bụng lăn ra cười.

- Hihi...haha... Thôi, để tôi giải thích. Thì hai người đó là vợ chồng. Họ cưới nhau được vài tuần rồi. – Key thôi cười và chỉ tay về phía hai con người đang ngủ say trong phòng kia.

- Hở? Cưới á? Vợ chồng á?

- Umk. Đừng hét to, làm mất giấc ngủ của người khác. Đi ra ngoài chơi nào. – Key vừa nói vừa kéo hai cô gái đi.

Chợt, con nhóc dừng lại, nheo mắt hỏi:

- Mấy người ỷ thế nên nói dóc bọn tôi đấy à? Mặc dù biết là mình chưa phải là người lớn nhưng tôi cũng không còn là trẻ con hồn nhiên ngây thơ để tin mấy người bịa đặt đâu.
 
G

_gd...clgt_

Cả bốn người còn lại lơ ngơ nhìn con nhóc.

- Pháp luật quy định rất rõ rồi sao. Trên mười tám tuổi mới được phép kết hôn. – Con nhóc nhún vai rồi nhếch mép cười.

Cơ mặt ba chàng trai giãn ra. Key khoác vai con nhóc, nháy mắt:

- Em gái thông minh thật đấy nhưng Pháp luật cũng đâu có quy định con người không được phép đổi giấy khai sinh phải không?

- Ý anh là... – Đôi chân mày chau lại thật khẽ.

- Đoán thôi chứ chuyện đó bọn này có biết đâu. Chỉ phát hiện khi sự đã rồi thôi. Nhà họ Lâm nhiều tiền, chuyện đó đâu khó huống hồ chủ tịch Lâm đã qua đời lại rất mong tác hợp cặp đôi đó. – Key tỏ vẻ buồn khi nhắc đến ông nội đã quá cố của Lâm Duy.

Không khí im lặng và trở nên u ám hẳn. Nhắc đến một người không cùng một thế giới khổ thật đấy, buồn thật đấy.

- Thôi, chúng ta ra ngoài nào. – Nguyên Hoàng nhanh chóng lấy lại bầu không khí cho cả bọn và trên môi ai nấy đều nhoẻn miệng cười thật tươi.

~oOo~

- Cô tỉnh rồi sao? – Lâm Duy nhìn nó cựa mình.

- Umk. Anh... ở đây cả tối hả? – Nó mở to mắt nhìn cậu.

- Không phải là cả tối mà đã hai đêm một ngày rồi. – Lâm Duy thở dài nhìn cái đồng hồ trên tay.

- HẢ? – Nó nhảy phóc xuống giường, vươn vai.

- Umk. Thôi xuống nhà ăn đi. – Cậu giục.

Nó lè lưỡi trêu rồi bước xuống nhà. Chỉ chờ có vậy, Lâm Duy xoa xoa cái vai tội nghiệp, mặt nhăn nhó đến thảm thương.

- Chào ba mẹ. – Nó lễ phép.

- Umk. Chào con. – Ba mẹ chồng nó nhìn nó cười như mếu. Nó hiểu.

Không khí trong nhà nặng như chì vậy. Dù bên ngoài ai vẫn cố giữ vẻ vui cười, bình thản nhưng hãy nhớ cho, con người vốn ích kỷ, bao giờ cũng giữ cho mình những nỗi niềm riêng.

- Lam Bình! – Nó giật mình quay lại, Lâm Duy đang đứng tựa vào cửa phòng cậu, căn phòng đối diện phòng nó, vẻ mặt đăm chiêu.

- Anh gọi tôi? – Nó chỉ tay về phía mình, thắc mắc. Không hiểu sao khuôn mặt khổ sở của cậu lại bị nó nhìn thành “nghiêm trọng”.

- Umk. Tôi muốn nói... – Cậu ấp úng.

Trái tim nó rộn ràng hẳn lên. Nhịp tim không đều. Là dấu hiệu tốt hay xấu đây?

- Nói gì? – Giọng nó lạc hẳn, dường như nó sợ nghe những lời cậu sắp nói.

- À...tối....Tối nay cô có rảnh không? Tôi muốn mời cô đi ăn. – Lâm Duy khó nhọc hỏi.

“Sao anh không nói tiếp rằng đó sẽ là bữa ăn cuối cùng anh có thể ăn cùng tôi?” Nó chua xót nghĩ. Hai con người khi đứng ở hai hành tinh thật khó nói chuyện. Mỗi người một suy nghĩ. Nó đâu biết cái điều mà Lâm Duy đã “nghiệm” ra trong những ngày nó giam mình trong phòng cơ chứ?

- Tối nay tôi bận rồi. – Nó cười. Hình như từ lúc sống với cậu, tài năng chém gió của nó ngày càng lên cấp thì phải.

- Vậy hả? Thế thì sáng mai nhé. Tôi sẽ mời cô ăn sáng. – Lâm Duy nheo nheo mắt.

Nó gần như không đứng vững nữa rồi. Sao cậu không chịu buông tha cho nó? Sao không cho nó tận hưởng cái cảm giác hạnh phúc này lâu hơn nữa. Sao không để nó được ở cạnh cậu nhiều hơn nữa? Sao cứ mời nó đi ăn bữa ăn cuối cơ chứ? Mặc dù nó là một con nhỏ thấy thức ăn là hai mắt sáng rực lên nhưng bữa ăn đó dù có thịnh soạn đến mấy, nó cũng chả thiết. Cậu thật là vô tâm!

- Umk. – Nó gật đầu đầy gượng ép và Lâm Duy cũng nhận ra điều đó.

Đẩy cửa bước vào phòng, nó còn nghe tiếng cậu đầy hớn hở ở phía sau lưng mình:

- Ngày mai 7h ở Windy Ice-Cream nha!

Nó khẽ gật đầu.

“Cạch”

Đóng cửa lại và thở dài, nó chợt nhận ra rằng Lâm Duy chẳng có chút tình cảm nào cho nó cả, một chút cũng không. Cái vẻ mặt hớn hở đó làm nó thấy tủi vô cùng. Chia tay nó mà khiến cậu vui đến vậy sao? À, đâu phải là chia tay bởi có bao giờ cậu bảo yêu nó đâu?

“Haiz! Thế là ông trời đã thương mày lắm rồi Lam Bình ạ!” Nó tự an ủi bản thân mình nhưng càng cố cười thì nước mắt lại càng rơi.

Chưa hết thời gian hợp đồng. Nó biết, còn một tháng nữa cơ mà. Nhưng tiêu chí hợp đồng là gì chứ? Vì sao bản hợp đồng lại xuất hiện, chẳng phải là để che mắt ông Lâm mối quan hệ của tụi nó hay sao? Giờ ông nội cũng mất rồi. Ông không còn và bản hợp đồng đó cũng chỉ là mảnh giấy vụn có thể vất đi bất cứ lúc nào. Nó sợ phải nghe những lời Lâm Duy nói rằng “Bản hợp đồng đã không còn hiệu lực nữa rồi. Từ giờ cả cô và tôi đều tự do. Cô hãy rời khỏi nhà tôi càng sớm càng tốt”. Nó sợ mình sẽ không chịu được mà khóc trước mặt cậu. Nó sợ mình sẽ không đủ tự tin để hiên ngang cười và hếch mặt với cậu. Nó sợ mình sẽ không đủ can đảm để rời khỏi “nhà của cậu”.

Nó sợ tất cả sẽ đến với nó vào ngày mai. Có thể nó không phải là người dũng cảm nên lựa chọn của nó vẫn chỉ có thể là...trốn chạy tất cả!?!

...........

Trong lúc nó đang đau khổ trong nước mắt thì lại một con người khác vui sướng trong tiếng cười.

“Tôi sẽ cho em một bất ngờ!”

Nhưng con người ta đôi khi đi nhanh quá sẽ không có thời gian để ngoái nhìn lại xem xét những thứ mình đã bỏ quên. Một thứ gì đó như... bản hợp đồng chẳng hạn?!? ^^
 
G

_gd...clgt_

Chap 83

- Chẳng phải tối cô có hẹn sao? – Lâm Duy hỏi khi thấy nó đang loay hoay trong bếp.

Nó lục lọi trí nhớ một hồi rồi chợt nghĩ ra lúc sáng đã nói vậy với cậu.

- Ờ đúng. Tôi đi giờ mà. – Nó cười trừ rồi bước lên phòng.

Lang thang trên đường, nó thẩn thờ nghĩ miên man về những chuyện xảy ra quanh mình trong suốt thời gian qua. Nếu có ai muốn viết về cuộc đời nó thì chắc sẽ xuất bản một tập thật dày. Nhưng nó muốn là một con nhỏ học sinh bình thường hơn. Nó thích cuộc sống đều đặn và cảm nhận rõ hơi thở của sự sống qua mỗi ngày tươi vui.

“Đến đây với mình được không?”

Send...

Nó cất điện thoại vào cái xách chéo màu trắng rồi dậm dậm chân vẻ chờ đợi.

- Lam Bình! – Một vòng tay ôm lấy nó.

Nó khẽ cười rồi quay lưng nhìn hai cô bạn của mình.

Bao lâu rồi không có cảm giác ấm áp vậy?

- Mình nhớ bạn chết mất. – Hân Hân bật khóc như một đứa trẻ.

- Đừng trẻ con thế. Mình vẫn ổn mà. Xem này, lành lặn chứ có sứt mẻ chỗ nào đâu – Nó trêu rồi chợt hạ giọng – Chỉ là có một số chuyện nên không đến trường được thôi.

- Bạn và Lâm Duy đã... kết hôn à? – Băng Di hỏi một cách nhẹ nhàng, lạnh lùng và dứt khoát.

Một hơi lạnh chạy qua sống lưng, nó chết trân.

- Sao... sao bạn biết? – Nó lắp bắp.

- Thế là đúng rồi. – Con nhóc nhún vai khẳng định rồi nhếch mép.

Nó phì cười.

- Mình quên mất bạn là Băng Di. – Nó nhoẻn miệng cười rồi nhìn con nhóc đầy tinh nghịch.

Rồi nó khẽ vòng tay ôm chầm lấy hai người bạn.

- Mình xin lỗi nhé và cảm ơn hai bạn nhiều. Mình sẽ không bao giờ quên Lam Bình này có hai người bạn tuyệt vời như vậy đâu.

Dù không phải là người thông minh nhưng chỉ cần tinh ý một chút sẽ nhận ra được sự khác biệt của câu nói đó. Hãy nhớ xem lúc người ta nói câu đó thì người ấy đang rơi vào hoàn cảnh nào?

- Có chuyện gì sao? Sao bạn lại nói vậy? – Hân Hân lo lắng.

- Không có gì. Mình chỉ... – Nó xua tay nhưng ngay lập tức bị con nhóc xen ngang.

- Nói dối. Bạn không thể nói cho bọn mình biết chuyện gì đang xảy ra với bạn dù cho chúng ta là bạn sao? – Vẫn cái giọng lạnh băng.

- Mình... không có gì cả mà. – Nó cố cười thật tươi bởi nó biết Băng Di không phải giống như Hân Hân. Con nhóc tinh ý và có sức kiểm soát đến bất ngờ.

- Mình không biết có nên nói là bạn ích kỷ không nữa. – Con nhóc thở dài.

- Băng Di, bạn nói vậy là sao? – Hân Hân cố cứu vớt câu chuyện khi nhìn thấy ánh mắt gay gắt đầy oán trách của con nhóc nhìn nó. Nhưng ở đáy đôi mắt kia lại đọng lại chút dư vị của nỗi buồn.

Trong lúc nó đang đứng như chôn chân tại chỗ thì con nhóc tiếp lời:

- Ưu điểm lớn nhất của bạn là lắng nghe và nhược điểm lớn nhất của bạn chính là chia sẻ. Nhiều lúc mình nghĩ bạn giống như một thiên thần dù cho chẳng có đôi cánh nào. Bạn là người duy nhất luôn ở cạnh mình, cùng mình giải quyết mọi chuyện mỗi lúc khó khăn. Nhưng mà có lẽ bạn đúng là thiên thần thật. Bởi thiên thần luôn giúp đỡ mọi người, luôn dùng trái tim thiên sứ để xoa dịu nỗi đau của họ nhưng thiên thần lại chẳng bao giờ để mọi người giúp mình một điều gì cả. Chưa một lần nào bạn bảo với mình và Hân Hân rằng bạn cần sự giúp đỡ và bạn cần bọn mình. Bạn có biết mỗi lần bạn lãng tránh những câu hỏi mình hỏi về cuộc sống, về tâm tư tình cảm, về khó khăn quanh đời của bạn làm mình buồn và tủi đến nhường nào không? – Giọng nói không còn lạnh lùng nữa mà thay vào đó là một tâm sự u uất lâu ngày.

Nó vẫn không nói gì. Nó lặng người nhìn cô bạn. Có phải chăng con nhóc đã đúng?

- Mọi chuyện của bọn mình, bạn đều biết. Vậy mà cái quyền được biết về bạn, bọn mình cũng không có. Thế mà bạn vẫn bảo xem bọn mình là bạn. Tình bạn là thế hả? Mình biết bạn là một người bạn tốt bởi lúc nào cũng biết lắng nghe bọn mình, nhưng cái suy nghĩ rằng bạn luôn giấu bọn mình những hòn đá đè nặng lòng bạn, bạn muốn tự lập và bạn không cần ai giúp đỡ khiến mình thất vọng về bản thân ghê lắm! – Con nhóc khẽ thở dài.

Hân Hân cười nhẹ. Nhiều lúc chính cô cũng cảm thấy mình đã để quên mọi thứ.

- Mình xin lỗi. Mình thật sự không biết. – Nó cúi mặt.

- Thôi bỏ đi. Mình chỉ muốn bạn biết điều đó thôi. Vả lại... cái gì không biết rồi sẽ biết, đã là ưu điểm thì phải phát huy, là nhược điểm thì khắc phục. Giờ bạn...nói đi. – Con nhóc vào vấn đề chính.

Nó ngước mắt nhìn con nhóc.

- Tất cả mọi chuyện. Chỉ cần bạn thấy thoải mái và nhẹ lòng khi chia sẻ. Bạn tin tụi mình, phải không? – Con nhóc đặt tay lên vai nó, nhìn thẳng vào mắt nó rồi cười tươi, nụ cười của công chúa tuyết.

Nó nhún vai.

- Phải nói thế nào nhỉ? Chuyện bắt đầu từ mười hai năm trước, lúc mình còn là một cô nhóc năm tuổi..... sau đó.... và bây giờ....

- Vậy bây giờ bạn định sao? – Hân Hân xóa tan không khí im ắng.

- Mình không biết nữa. Chuyện đến đâu thì đến nhưng dù sao đi nữa chúng mình cũng là bạn phải không? – Nó nháy mắt.

- Tất nhiên! – Hân Hân và Băng Di đồng thanh. Cả hai khoác vai nó rồi cười.

- Cảm ơn các bạn. Nhưng giờ mình phải đi rồi. – Nó tiếc rẻ.

Sau những cái ôm thắm thiết, nó leo lên taxi với vẻ mặt tươi vui.
.

.

.

- Bác cho cháu xuống. – Nó với tay, nói gấp với tài xế.

Chiếc xe dừng lại, nó đứng yên ngắm nhìn vẻ hùng vĩ của trường Trung học BFM – ngôi trường trước đây nó đã từng ao ước được vào học biết nhường nào.

Khẽ buông một tiếng thở dài, giờ đây chắc nó không được học ở đây nữa rồi.

- Có ý đồ đen tối sao? Ai lại đến trường vào đêm hôm khuya khoắt thế này cơ chứ? – Một giọng nói vang lên sau lưng nó. Giật mình quay lại, ngỡ ngàng phút chốc rồi nó giương mặt lên cãi:

- Anh có hơn gì tôi? Cũng đến trường đêm hôm khuya khoắt như ai thôi mà cứ làm như mình có ý đồ “trắng sáng” lắm ý.

Anh chàng khẽ mỉm cười, tiến lại phía nó, nở một nụ cười “chết người”:

- Đi ăn kem không? – Hắn mời gọi.

- Kem? Anh mời? – Nó nghi ngờ. Giờ đây, nó phải cảnh giác kẻo lát nữa hắn phủi tay đứng dậy là nó chỉ còn nước ở lại làm phục vụ trả tiền.

- Ừ. Tôi mời kẻo không cô sẽ tiếc mà không ăn nổi kem mất. – Hắn ta bụm miệng cười.

- Vậy đi thôi. – Nó kéo tay hắn đi nhưng chợt khựng lại – Xe anh đâu?

- Quên rồi. Tôi cuốc bộ đến đây chứ có đi taxi như ai kia.

- Sao anh biết tôi đi taxi? Theo dõi tôi à? – Nó nghi hoặc.

Biết mình nói hớ, hắn ta khẽ cười xòa rồi đánh trống lãng:

- Đâu có. Chỉ là nhìn thấy thôi. Mà cô muốn ăn ở đâu?

Nó chống tay lên cằm suy nghĩ. Chẳng biết dòng suy nghĩ nào đang chạy quanh đầu nó, chỉ biết chưa đầy mấy giây sau, nó ngẩng mặt lên, nói chắc nịch:

- Windy Ice-Cream.

Vẫn còn nhớ chứ? Đó là nơi mà ngày mai Lâm Duy hẹn nó đến ăn sáng. Nó muốn đến đó... một lần.

Hai bóng người cao thấp khác nhau cùng bước đi trên vỉa hè. Nó cười tươi như chưa bao giờ được cười nhưng có biết chăng phía sau nụ cười kia lại ẩn chứa biết bao điều.

Nó dừng lại trước tiệm kem, hít một hơi thật sâu. Không hiểu sao lại cảm thấy hồi hộp vậy.

Hắn nhìn nó ngạc nhiên, có phải hắn ta tiên nó lên...sân khấu biểu diễn đâu cơ chứ?

- Vào thôi! – Nó quay lại và khẽ cười.

Chọn một bàn ở sân thượng để ngồi, nó nói như muốn hét toáng lên:

- Đúng là tiệm kem có gió. Mát không chịu nổi.

Rồi để những lọn tóc bay bay trong gió đêm dìu dịu, nó tíu tít đủ thứ chuyện chỉ để hắn kịp cười nụ cười khó hiểu nhưng cũng phải công nhận là... đẹp.

- Hai anh chị dùng gì ạ? – Một anh chàng phục vụ bước lại chỗ nó, cúi đầu hỏi.

Nó chuyển ánh nhìn từ hắn sang anh phục vụ trông thật trí thức với cặp kính cận nôbita.

- Anh bao nhiêu tuổi rồi? – Nó hỏi một câu chẳng ăn nhập gì cả khiến cho hắn và cả người phục vụ nọ chết trân.

- À... 19 tuổi. – Anh ta lắp bắp.

- Anh hơn em hai tuổi nên anh không cần phải gọi em là... chị đâu. Nghe là lạ thế nào ý. – Nó nhoẻn miệng cười.

Đối diện nó, hắn cũng bụm miệng cười. Cái cách nói chuyện của nó chẳng thể lẫn vào đâu được.

- À...vâng. – Anh ta vẫn chưa hết bàng hoàng.

- Ý, đã bảo em kém tuổi anh rồi mà. Bộ trông em...già thế sao? – Nó xụ mặt.

- Ơ...không phải. – Anh chàng xua tay, mồ hôi úa ra như nước.

- Hì. Thật chứ? – Nó cười tít mắt.

- Vâng...à... ừ. – Anh chàng khổ sở tìm cách trả lời cho vừa lòng cô khách hàng nhỏ rắc rối.

- Hì. Cho em ba cốc kem socola, ba cốc kem sữa, ba cốc kem cầu vồng, ba cốc kem vani, ba cốc kem chanh, ba cốc kem ovan, ba cốc kem dâu, ba suất kem Fondue, ba ly kem ngũ vị, ba cốc kem trái cây, ba cốc kem trắng, và...umk... thôi, anh mang cho em tất cả các loại kem luôn đi, mỗi loại ba suất nha? – Nó đăm chiêu suy nghĩ. Anh chàng phục vụ ghi ghi chép chép vào cuốn sổ nhỏ, còn hắn thì suýt nữa đã há hốc mồm nhìn nó không chớp mắt.

Bóng người phục vụ đi khỏi, hắn bừng tỉnh và hỏi nó:

- Cô có nhầm không? Sao gọi nhiều vậy?

- Anh tiếc tiền sao? – Nó nói móc.

- Ai như cô? Chỉ sợ không ăn nổi. – Hắn ra vẻ lo lắng nhưng rồi nhìn nó chằm chằm – Sao cô gọi cái gì cũng ba hết vậy?

- Anh không ăn sao? – Nó nhíu mày.

Hắn lúc này mới hay nó gọi luôn cho mình.

- Sao cô biết tôi ăn gì mà gọi?

- Bởi vậy tôi mới bảo họ mang ra hết để...anh chọn. Anh mời tôi đi ăn kem, không lẽ đến đây lại lủi thủi ăn....bánh bơ với sữa? Anh thấy tôi thông minh không? – Nó mắt long lanh. <Thông minh phết>

- HẢ? Ờ... thông minh đến phát khóc. – Hắn ta cười nham nhở.

- Mỗi loại nếm một ít chứ có ai bắt anh ăn hết đâu. Với lại đâu phải tôi chi tiền, cớ gì lo cho nặng đầu, gây ức chế hệ thần kinh <Bài này mình mới học nè!> - Nó cười cười nham...hiểm.

Hắn ta chỉ biết dở khóc dở cười nhìn nó. Ma xui quỷ khiến thế nào mà lại mời một con nhỏ như nó đi ăn cơ chứ?

Lát sau, anh chàng phục vụ nọ lại mang ra la liệt kem với đủ chủng loại và đa sắc màu.

Bàn được huy động để đặt cho đủ số kem nó yêu cầu.

- Anh gì ơi! Ngồi xuống ăn chung luôn nè. – Nó cười.

- Hả? À vâng, không cần đâu ạ. – Anh chàng trót lỡ miệng. Thấy hai mắt long lanh của nó, mới biết mình trót sai nên vội vàng chữa – À. Không cần đâu... em!

- Em mời mà. Nhưng anh này trả tiền. Anh không cần lo đâu. Với lại lúc nãy em nghe anh bảo với chị kia là anh hết ca rồi mà?

Thiên Minh nhìn nó nhếch mép cười. Kiểu này anh chàng phục vụ kia có chắp thêm đôi cánh cũng khó thoát khỏi tay nó. Híc!

Cuối cùng, trên tầng thượng của tiệm Windy Ice-Cream, một cô gái với hai chàng trai cùng ngồi nhâm nhi những ly kem lạnh. Hai chàng trai kia mồ hôi rịn ra, chảy vòng quanh khuôn mặt khiến mọi người xung quanh nhìn vào chẳng ai nghĩ họ đang ăn kem cả.

- Cảm ơn anh, Thiên Minh. – Nó nháy mắt rồi lẻn nhanh vào nhà.

Một buổi tối trôi qua êm đềm. Nó khẽ cười, ngày mai... ôi... ngày mai ơi đừng đến nhé. Cho ta thêm thời gian, xin mi đấy ngày mai...

~oOo~

- Ôm anh hai một cái nào! – Thiên Kỳ vòng tay ôm lấy cổ Thiên Minh.

- Em chắc là không hối hận với quyết định này chứ? – Thiên Minh nhíu mày.

- Anh nghĩ em gái anh là ai cơ chứ? – Thiên Kỳ tỏ vẻ dỗi hờn nhưng rồi nhanh chóng lấy lại nụ cười trên môi.

- Em sẽ đi đâu?

- Đến nơi nào em muốn. – Cô cười rạng rõ hơn rồi chợt khựng lại, cơ mặt co lại bất ngờ - Nhưng anh hai nè. Ngày mai...đừng ra tiễn em nhé. Thấy anh chắc em không đi nổi mất. Nha anh?

Suy nghĩ một hồi, cậu cũng gật đầu. Có lẽ cô em gái này đủ lớn để quyết định cuộc sống và tương lai cho mình.
 
G

_gd...clgt_

Chap 84

Khi ông mặt trời còn ngái ngủ trong tầng tầng lớp lớp mây xanh nhẹ nhàng thì trong biệt thự nhà họ Lâm, một chàng trai đã thức dậy và dành một khoảng thời gian đáng kể đứng soi mình trong gương – một việc mà chỉ có tụi kẹp nơ mới khoái <Hì!>

Lâm Duy rời khỏi phòng và còn tạt qua phòng nó, toan gõ cửa thì chợt khựng lại. Tốt nhất nên để nó thực hiện thủ tục ngủ nướng thêm một lúc nữa. Nghĩ vậy nên cậu một mình rời khỏi nhà. Chắc trí nhớ của nó không tệ đến nỗi quên mất hẹn với cậu. Mà nếu có quên thì điện thoại để làm gì?

Tiệm Windy Ice-Cream dịu nhẹ trong tiếng nhạc bài A little Love.

Người phục vụ dẫn cậu lên sân thượng với giàn hoa tigôn rợp bóng.

- Còn sớm mà. – Lâm Duy nhìn đồng hồ rồi tự an ủi bản thân.

Cậu khẽ đằng hắng rồi tựa như một tên ngốc trong phim tình cảm Hàn Quốc, cậu tập duyệt lại những lời định nói với nó hết sức ngớ ngẩn.

Đồng hồ trong tiệm điểm 7h.

Một con người hồi hộp chờ đợi một con người.

Đồng hồ điểm 7h30.

Một con người lo lắng cho một con người.

Đồng hồ điểm 8h.

Một con người đang cố nâng dần sức chịu đựng để tiếp tục đợi chờ.

Đồng hồ điểm những tiếng não nề. Bỗng chiếc muỗng trên tách cà phê của cậu rơi xuống đất. Điềm báo như người ta vẫn nói chăng?

“Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

Bực bội bóp chặt chiếc điện thoại trong tay, cậu đứng dậy và đi về nhà. Không hiểu sao trong lòng cậu trỗi lên một nỗi bất an đến khó tả.

“Nếu giờ này mà vẫn còn ngủ thì không xong với tôi đâu”

Dòng suy nghĩ vây quanh đầu. Cậu đấm mạnh vào cái vôlăng để trút bực.

- Lam Bình! – Cậu cất tiếng gọi.

Không thấy tiếng trả lời. Cậu đẩy nhẹ cửa phòng nó. Và đập vào mắt cậu là một căn phòng gọn gàng khiến cậu ngỡ ngàng. Mọi thứ trong phòng được sắp xếp ngăn nắp và có cảm giác như...trống trơn.

Giờ thì cậu lại ước mong giá như... nó vẫn còn ngủ.

Mở tủ đồ của nó, Lâm Duy chết sững khi tủ đồ cũng trống nốt. Còn nó? Nó đã đi đâu rồi? Liệu có phải cậu đã mất nó rồi không?

- Lam Bình đâu rồi? – Cậu bóp mạnh hai vai của người giúp việc, gằn giọng. Một cái gì đó...đang dần tuột khỏi tay cậu. Trong đầu cậu chỉ văng vẳng lên câu nói: “Nắm lại! Nắm Lại!” Nhưng bằng cách nào bây giờ?

- Tiểu thư... đã đi từ sớm rồi. Cô ấy còn xách cả vali đi nữa! – Giọng người giúp việc lắp bắp đến tội.

- Tại sao không thông báo với tôi?

- Tiểu thư bảo... không được....

Chưa kịp nói hết câu, người giúp việc nhỏ đã bị cậu xô ngã va vào chiếc ghế sôfa gần đó. Cậu bước ra khỏi nhà, leo lên xe và nhấn số.

Chiếc xe lao đi xé gió nhưng dường như chính gió đã xé nát lòng cậu, xé nát cái tình yêu chớm nở trong tim cậu. Có phải chăng gió... gió đã cướp đi người con gái cậu yêu?

Tại sân bay.

Người ra vào nườm nượp. Lâm Duy hốt hoảng vừa chạy vừa nhìn quanh, hy vọng vẫn còn kịp, hy vọng ông trời cho cậu nhìn thấy nó, cậu sẽ tiến đến và giữ nó lại, không để nó rời xa cuộc đời cậu một cách dễ dàng như vậy...

- Tìm cho tôi. Người có tên Lam Bình đi chuyến bay nào? – Cậu bực bội đập vào danh sách khách bay.

Cô nhân viên lúng túng:

- Thưa! Chuyến bay ấy vừa mới cách cánh cách đây vài giây ạ.

Vài giây ư? Cất cánh rồi sao? Lâm Duy đứng chôn chân tại chỗ rồi lẳng lặng nhìn ra phía bên ngoài bầu trời kia. Trời cao và trong xanh đến lạ... nhưng trong lòng cậu, những đám mây đen khịt cứ bủa vây.

Rồi một chiếc máy bay với dòng chữ màu xanh lam còn in rõ từ từ cất cánh hòa lẫn vào mây. Trên đó, có một người con gái... người mà cậu yêu... Máy bay xa dần cho đến khi chỉ còn là một chấm nhỏ trên bầu trời.

- Chuyến bay đó đi đến đâu? – Lâm Duy quay lại hỏi nữ nhân viên, vẻ mặt đăm chiêu.

Cái gì đã thuộc về cậu thì nó nhất định sẽ là của cậu. Còn cái gì không thuộc về cậu thì dù có làm thế nào đi chăng nữa, nó cũng chẳng bao giờ là của cậu. Nhưng Lam Bình, nó nhất định là người con gái của cậu....

~oOo~

Nó lơ đãng nhìn ra quang cảnh phía ngoài. Tiếng động cơ êm ru kèm theo một vài tiếng xì xào của vài người khách khác tạo thêm những nét sinh động nhưng sao lòng nó nặng trĩu. Nó định sẽ đi ăn với cậu bữa cuối cùng nhưng nó không thể. Phải, nó yếu đuối thế đó, nó nhát gan thế đó, nó tự ti thế đó. Thế thì đã sao nào, nó không cho phép trái tim mình chịu thêm bất cứ một thương tổn nào nữa... bằng mọi giá, nó không cho phép kể cả trốn chạy...

- Hi nhóc! – Một bàn tay cốc đầu nó, đau điếng.

Nó quay người định xả cho một trận cho đỡ tức thì người kia đã cướp lời.

- Anh ngồi đây được chứ?

- Ngồi thì cũng ngồi rồi. Với lại có chỗ ngồi quy định, không phải chỗ của anh thì anh có dám ngồi không? – Nó lầm bầm đầy khó chịu.

- Bộ nhóc không nhận ra anh thật à? – Chàng trai khẽ nhướn đôi chân mày tuyệt đẹp.

- Thứ nhất, tôi không phải là nhóc. Thứ hai, tôi và anh mới gặp nhau lần đầu thì làm gì mà nhận ra với chả nhận không ra? – Sẵn bực bội mà có người tự chui đầu vào thì nó cũng không dại gì mà giữ nguyên nỗi buồn trong lòng.

- OK. Sorry! Không phải là nhóc. Nhưng mà nhóc... à không... em không biết anh thật à? Có gặp rồi mà. Chà, gay thật! Không phải là sinh đôi chứ? Giống như hai giọt nước. – Anh chàng lắc đầu.

Nó quay sang để nhìn chàng trai kia rõ hơn. Tóc đen hơi lòa xòa, kính cận đen kèm theo nụ cười khuyến rũ nhìn quen quen.

Nó lắc đầu.

- Nhờ phúc em mà anh được uống bao nhiêu là thuốc do bội thực vì ăn nhiều kem đây mà. Nhớ anh chứ nhóc? – Anh chàng tiếp lời.

- À, thì ra là cái anh phục vụ dễ thương đó. – Mắt nó sáng lên.

Anh chàng chợt ngượng ngùng vì cái từ đi kèm “anh phục vụ”.

- Nhưng sao anh lại ở đây? Giờ này chắc phải phục vụ ở tiệm kem chứ? – Nó thắc mắc.

- Tối qua anh làm thay thằng bạn thôi. Giờ trên đường về nơi học tập. Anh đang trong kỳ nghỉ. Còn em nhóc? Sao lại lang thang ở đây?

- Em hả? Bật mí cho anh biết nha... em bỏ nhà đi bụi. – Nó đưa tay lên làm dấu im lặng rồi cười tinh nghịch.

Anh tên là Tùng Kha, là sinh viên năm nhất Học viện Báo chí và Tuyên truyền.

- Anh chị cho xem vé ạ. – Một nữ nhân viên bước lại chỗ hai người.

Nó lục tung các ngóc ngách vali rồi sau đó mới chuyển qua cái xách chéo màu trắng <thứ tự bị đảo lộn rồi!>. Mọi thứ văng ra khỏi xách nó không thương tiếc và kết quả cuối cùng là nó vẫn tìm được cái vé đã cố nhét thật sâu.

- Đây ạ. – Nó chìa ra cho chị nhân viên kiểm chứng.

- Này, sao em không hỏi tuổi chị ấy. Anh thấy chị ấy lớn hơn tuổi em nhiều mà em vẫn để người ta gọi là “chị” sao nhóc? – Tùng Kha nhớ về lần đầu tiên “chạm trán” nó.

- Tại thấy anh dễ thương nên em mới hỏi vậy thôi. – Nó thì thầm vào tai anh làm hai gò má ai đó đỏ ửng.

Tùng Kha giúp nó thu xếp lại đồ đạc. Chợt anh nhíu mày:

- Bộ em giàu có lắm sao nhóc?

- Nhà em nghèo không có mồng tơi mà rớt chứ giàu nỗi gì. – Nó bĩu môi.

- Sao lại có vé máy bay ở đây? Mua vé rồi sao không đi máy bay, cớ gì phải ngồi tàu cho khổ vậy nhóc?

Nó ngớ người rồi khẽ cười:

- Em sợ độ cao. Vào đến sân bay, điên điên mua hai vé thì mới sực nhớ ra nên tặng cho chị gì đó cái vé máy bay, em giữ lại một cái và quay sang đi tàu cho nó...êm.

Anh chỉ biết cười trước cái kiểu trả lời của nó nhưng không thể phủ nhận sức hút của nụ cười đó. Đúng như người ta vẫn nói “Mật ngọt chết ruồi, cười ngọt chết người”

- Em là học sinh lưu ban sao? – Anh lại một lần nữa nhíu mày hỏi nó.

Nó thoáng sững sờ rồi đanh mặt lại:

- Anh xem thường em thế à?

- Á, anh không có ý đó. Chỉ là hôm qua em bảo em nhỏ tuổi hơn anh nhưng mà trong giấy khai sinh thì...em lại bằng tuổi anh nên... – Anh chàng tỏ vẻ khó nói.

Nó chộp nhanh bản sao giấy khai sinh trong tay anh ta, há hốc mồm. Trời ơi, cái tuổi 17 của nó đẹp thế mà sao lại “già” đi hai tuổi thế này?

Nó lục lại trong đầu óc đang rối bời của mình để tìm ra nguyên nhân. Và nó chợt nghĩ đến khoảng thời gian hai tháng sống cạnh ai đó, nghĩ về một lễ cưới và rồi một nụ cười buồn hiện trên môi nó.

- Kệ nó đi anh. Lớn thêm chút cũng không sao đâu nhỉ? Chúng ta bằng tuổi đấy “bạn” ạ. – Nó mỉm cười nham hiểm.

Tàu lăn bánh đều đặn trên đường ray. Nó ngồi cạnh anh và thao thao bất tuyệt những câu chuyện không đầu không đuôi, chỉ có phần thân là đáng nói.

Nó sẽ đến một nơi mới, bắt đầu một cuộc sống mới....

- Anh xuống ga này à? – Nó hỏi khi thấy anh bước theo nó xuống tàu.

- Ừ. Em cũng vậy sao? Trùng hợp nhỉ? – Anh khẽ cười.

- Nhân làn đầu gặp mặt... à không, lần thứ hai chứ, anh... mời em ăn kem nha? – Nó dụ.

- Trời, nhìn anh giống người dễ dụ đến thế sao?

Nó đực mặt, cách trả lời của anh làm nó cứng họng. Đúng là kì phùng địch thủ.

- Nhân sự kiện lần đầu tiên anh làm em... không nói được câu nào, anh mời em đi ăn kem. – Anh chuyển vế một cách siêu đẳng rồi kéo nó đi giới thiệu về thành phố mới.



~oOo~

 
G

_gd...clgt_

Chap 85

Băng Di ngồi nhấm nháp ly kem lạnh <Híc, xin lỗi, nhân vật của mình có lẽ ai cũng thích kem, ghét ớt!!!!>. Con nhóc thích vị lạnh buốt của kem .Có người bảo rằng kem ăn tuy lạnh nhưng vào đến cổ họng thì lại thấy ấm vô cùng và có thử thì mới biết điều đó là đúng hay không.

- Tên lạnh, thích mùa đông lạnh, thích mưa lạnh, thích kem lạnh, tính cách cũng lạnh nốt. Bạn là người gì vậy không biết? – Jun kéo ghế ngồi trước mặt con nhóc.

Con nhóc chỉ lặng lặng không nói gì, chăm chú hoàn thành nốt ly kem của mình.

- Này bạn có nghe tôi nói gì không vậy?

Vẫn im lặng.

Jun bực mình đi về phía quầy phục vụ. Khi anh chàng quay về, trên tay đã thủ sẵn một chai ớt tương cay xé lưỡi.

Jun dốc ngược chai và ớt đỏ từ trong chai tràn xuống ly kem của con nhóc.

- Một sự kết hợp hoàn hảo giữa thích và ghét đấy. Ngon miệng nhé.

Con nhóc thoáng bực bội nhưng rồi khẽ nhếch mép cười. Nụ cười làm Jun ngạc nhiên hết mức. Vẫn biết người con gái trước mặt cậu có một “sức nhẫn nhịn” phi thường và tính cách lạnh hơn cả băng Nam Cực nhưng trong trường hợp đó mà không phản kháng thì họa chăng có vấn đề về thần kinh.

Đoạn con nhóc cúi đầu ăn tiếp phần kem trộn tương ớt của mình, Jun đã không khỏi bàng hoàng.

Mặt con nhóc đỏ lừ, mồ hôi rịn xuống trán và con nhóc... khóc.

Jun đứng sững, chẳng hiểu vì sao mình làm vậy và cũng chẳng hiểu vì sao con nhóc lại xử sự một cách ngốc nghếch như vậy.

- Này... bạn... – Jun lắp bắp.

Con nhóc chẳng thèm ngẩng mặt lên nhìn Jun lấy một lần, vẫn lặng lặng ăn hết cốc kem của mình mặc cho vị có khó chịu đến đâu đi chăng nữa.

“Rầm”

Chiếc ghế bị xô ngã, con nhóc chạy vụt đi, trên bàn, cốc kem hết sạch.

“Con nhỏ đó bị làm sao vậy?”

Jun cảm thấy như vừa rồi không phải cậu đổ tương ớt vào ly kem của con nhóc mà là đang đổ tương ớt vào lòng mình.

Trong nhà vệ sinh sinh nữ, tiếng nước chảy lấn át cả tiếng khóc của một đứa con gái. Nó đã từng bảo rằng khi khóc đừng cố kìm nén mà hãy khóc thật lớn. Nếu không muốn ai nghe thấy mình khóc thì vặn nước thật to chứ đừng dại gì mà khóc trong câm lặng vì như vậy sẽ rất khó chịu.

Không hiểu sao lúc này lại thấy nhớ nó đến vậy. Muốn biết giờ nó đang ở đâu, làm gì?

Rửa qua khuôn mặt ướt đẫm, con nhóc nhìn mình trong gương rồi khẽ mỉm cười. Cay quá... tất cả các giác quan đều cay.

But If you wander cry
Cry on my shoulder
If you need someone
Who care for you.


Điện thoại reo dai dẳng trong túi áo.

- Alo.

- <Là mẹ đây!>

- Vâng.

- <Ba mẹ vừa ở tòa về. Họ phán xét xong rồi. Chiều mẹ sang Mỹ, con...đi cùng chứ?>

- Không ạ. Chúc mẹ vui vẻ. Con sẽ sống một mình.

Nói rồi, con nhóc gập máy. Thật ra đây có phải là điều con nhóc muốn hay không? Sống một mình chỉ với tiền trợ cấp hằng tháng của ba mẹ? Con nhóc đã từng khao khát ngày này biết nhường nào nhưng khi ngày đó đến thì sao lại cảm thấy thật nhanh, nhanh như một cái chớp mắt.

Bước một mình trên hành lang đầy nắng, khẽ suy nghĩ vu vơ về cuộc sống mơ ước, chợt tay con nhóc bị ai đó níu lại, một chàng trai ngược chiều.

- Tảng băng di động... à không... Băng Di, xin lỗi! Lúc nãy.... – Jun lắp bắp.

Con nhóc hít một hơi thật sâu, có lẽ đến lúc nên làm rõ tất cả những thắc mắc trong lòng nó đối với tên con trai này.

- Thật ra bạn ghét tôi đến thế sao? Lúc nào bạn cũng tìm cách gây sự, chọc tức tôi. Tôi có làm gì không phải với bạn thì bạn cũng nói cho tôi biết để tôi còn tránh chứ? Hay tại kiếp trước tôi nợ bạn cái gì chưa trả nên trời định bạn xuống cạnh tôi để đòi nợ?

Jun ngớ người. Cậu ghét con nhóc sao?

- Tôi...tôi đâu có ghét bạn.

Con nhóc nhíu mày tỏ vẻ khó hiểu.

- Bạn không biết hay là giả vờ không biết vậy. Tôi... thực ra... tôi thích bạn nhiều lắm Di à! Nhưng bạn lúc nào cũng tỏ ra lạnh lùng với tôi, lúc nào bạn cũng xem tôi như những người bình thường khác, đối xử với tôi bằng thái độ mà bạn vẫn đối xử với những tên con trai quanh bạn không hơn không kém. Tôi chỉ muốn bạn chú ý đến tôi, muốn bạn phải nói với tôi nhiều hơn, không giữ khoảng cách với tôi nữa thôi mà. Những lúc tôi tỏ ra quan tâm đến bạn thì bạn lại gạt phăng như tạt gáo nước lạnh vào mặt tôi vậy nên lần nào gặp bạn, tôi cũng đều tìm cách gây sự với bạn. Tôi ghét bạn lắm vì... tôi thích bạn mất rồi!

Jun nói một tăng, con nhóc đứng sững vì tất cả những gì vừa nghe được.

Lúc Jun định thần xem mình vừa nói điều gì thì đã muộn mất rồi. Mặt cậu đỏ lự rồi quay lưng bỏ đi.

Còn lại một mình trên hành lang vắng, con nhóc khẽ cười. Một thứ cảm xúc mới mẻ đang len lỏi vào trái tim cô nàng 17.

~oOo~

Hoài An nhảy cẫng lên và thả mình xuống nệm. Cô bé cười tươi và dường như đó là lần cô vui nhất kể từ khi chị Hoài Anh mất.

Suy nghĩ một hồi, cô nghĩ rằng mình nên báo với một người.

- Alo, chị Thiên Kỳ! – Hoài An hí hửng.

- <Hoài An à? Chị quên mất cô bé> - Giọng Thiên Kỳ vui vẻ.

- Chị.... sẽ không giận em nếu em... quay về bên anh Key chứ? – Hoài An lo lắng hỏi.

- <Hoài An này. Chị xin lỗi em. Đáng ra chị nên nói với em chuyện này sớm hơn. Chị xin lỗi em gái của chị. Chị là một người chị ích kỷ> - Giọng nghèn nghẹn.

- Chị... sao lại nói vậy?

- <Chị hận Key không chỉ vì đã gián tiếp cướp mất người bạn của chị mà còn là vì anh chàng cũng gián tiếp phản đối việc chị đến với người mà chị yêu.>

- Vậy nên chị mới bảo em phải làm cho anh ấy đau khổ?

- <Chị xin lỗi Hoài An>

Hoài An khẽ cười. Thì ra không hoàn toàn là vì Key. Thì ra “tội” của anh trong mắt Thiên Kỳ lại lớn đến vậy. Thì ra... cô cũng chỉ là con rối.

- Giờ thì kết quả là gì?

- <Chị thua.> - Thiên Kỳ đáp gọn và dập máy sau khi chúc phúc cho người em gái.

Thật ra, đâu phải là cô thua đâu? Khi thành thật thú nhận thì cô đã chiến thắng lòng hận thù và chiến thắng chính bản thân mình.

~oOo~

Nó ngân nga một vài bài hát quen thuộc sau lưng Tùng Kha. Anh chở nó đi dạo phố trong cái nắng ấm dìu dịu chứ không chói chang.

- Em không gặp khó khăn gì cho việc nhập học chứ? – Anh hỏi nó.

- Em chưa tìm được trường. Mà chẳng phải trong giấy khai sinh thì em đã là sinh viên năm nhất như anh rồi còn gì. – Nó cười hì hì.

- Nhưng em vẫn chưa lấy được bằng tốt nghiệp cấp ba đâu. – Anh sém chút đã đưa tay cốc đầu nó, may mà đang cầm lái.

- Thôi thôi, em biết rồi. Hồi gặp anh ở tiệm Windy Ice-cream, trông anh cù lần lắm. Thế mà ai ngờ lại.. đanh đá thế này cơ chứ. – Nó bĩu môi.

- Tưởng đang cầm lái là không xả cho em một trận được hả? Nói ai cù lần vậy nhóc? – Anh quay đầu dùng một tay cốc đầu nó đau điếng rồi nhanh chóng tăng tốc độ. Những vòng quay của xe đạp nhanh hơn.

Nó la oai oái, cảm giác như đang dần rớt khỏi xe ý.

Rồi như một phản xạ có điều kiện, nó vòng tay ôm lấy người con trai phía trước.

Khẽ cười, anh cố đạp nhanh hơn để gió át đi tiếng hét chói tai của nó.

~oOo~

- Vẫn chưa có tin gì sao? – Key lân la đến chỗ Lâm Duy và hỏi.

Không trả lời. Vậy là tin tức về nó vẫn là con số 0.

Mới mấy ngày mà mặt ai nấy đều phờ phạc hẳn, nhất là Lâm Duy. Cậu như một tên điên dại tìm nó khắp mọi ngóc ngách. Tất cả danh sách học sinh cả nước cậu đã xem đi xem lại cả hàng trăm lần. Danh sách học sinh từ Việt Nam ở Anh quốc <đất nước mà chuyến bay mang nó đi> cậu cũng đã kiểm tra nhưng không thấy tên nó. Rốt cuộc thì nó đang trốn ở đâu?

Nữ sinh trong trường xôn xao bàn tán về việc thủ lĩnh BF “xuống cấp” quá nhiều.

Lâm Duy tạt ngang qua lớp 11A3, chỉ đích danh Hân Hân và Băng Di ra gặp.

- Nói cho tôi biết đi, Lam Bình đang ở đâu?

- Làm sao tụi tôi biết được. – Cả hai đồng thanh.

- Hai người là bạn của cô ấy mà. – Lâm Duy gằn giọng.

- Còn anh là chồng của bạn ấy đấy. – Băng Di nhếch mép.

Lâm Duy sững người. Phải, cậu là chồng nó nhưng chính cậu còn không thể biết được nó đang ở đâu. Cậu vô dụng đến vậy sao?

Lâm Duy lững thững bước đi. Trong lòng chợt cảm thấy khó chịu. Không giữ được người con gái mà mình yêu ư? Nếu biết thế này, cậu đã nói cho nó biết sớm hơn. Nhưng thời gian đâu có cho cậu thêm một cơ hội nào nữa.

Đợi cậu vừa đi khuất, Hân hân nhìn theo lắc đầu:

- Có nên nói không?

- Chuyện đó... nếu Lam Bình không muốn thì cũng chẳng làm khác được. – Băng Di nói rồi bước vào lớp.

Tại phòng BF hội.

Một tên đàn em xồng xộc chạy vào trong.

- Anh...

- Có tin gì sao? – Lâm Duy chồm người khỏi ghế.

- Thực ra.... – Tên đó ấp úng.

Cậu bước lại và túm lấy cổ áo tên kia, giọng đầy đe dọa.

- Nói nhanh!

- Có người bảo đã nhìn thấy cô gái ấy ở núi Nhất Thiên. <Chú ý: Địa danh chỉ mang tính minh họa>

Cậu buông cổ áo tên kia một cách bạo lực rồi bước chân vội vã ra ngoài.

- Cậu đứng lại. Đợi bọn tớ cùng đi. – Jun gọi theo.

- Để tớ đi một mình. Mặc tớ. – Lâm Duy dừng lại đôi phút.

- Nguy hiểm đấy. Đó là ngọn núi địa hình hiểm trở nhất nước ta mà. – Nguyên Hoàng can.

- Đằng nào cũng thế cả. Không tìm được cô ấy thì có khác gì không thấy được sự sống đâu. – Cậu nhún vai, khẽ nhếch mép rồi bước ra xe.

Gió tạt mạnh vào mặt rát buốt. Mọi thứ xung quanh như mờ nhạt dần. Cậu đã tìm nó trong vô vọng như một tên ngốc, một cái máy chỉ biết làm việc hết công suất. Vậy mà chẳng có một tin gì về nó cả. Tuyệt vọng biết nhường nào. Có người nhìn thấy nó .Chỉ là một tia hy vọng nhỏ nhoi giữa màn tuyệt vọng vô biên nhưng chỉ cần như thế là đủ.

Ai đó đã từng nói con người ta chỉ biết được giá trị thực sự của một ai đó khi họ rời khỏi cuộc đời mình. Với cậu, nó quan trọng biết nhường nào.

~oOo~

Đêm tự do đầu tiên của con nhóc, không hiểu sao lại cảm thấy buồn vô biên.

Vậy là ba mẹ đã li hôn, hai người họ mỗi người một nơi, chỉ có mình con nhóc là ở nơi này, trong căn nhà này. Nhớ hồi còn là con nhóc bốn tuổi, nó đã tự khoe với bạn bè về gia đình hạnh phúc của mình. Khi biết sự thật về cái hạnh phúc ảo mà mình đang hưởng, con nhóc không hề tham gia vào bất cứ cuộc bàn luận nào của tụi bạn nữa. Con nhóc sợ bọn nó hỏi về gia đình, về ba mẹ, về cảm xúc của một người con. Rồi con nhóc sẽ phải trả lời thế nào.

Giờ đây sao bỗng dưng lại thấy nhớ ba mẹ vô cùng. Cái gì đi rồi mới biết quý quả đúng không sai nhưng mà nếu có cho con nhóc thêm một cơ hội để làm lại, hẳn là vẫn con đường này bởi chẳng ai muốn là người cướp mất hạnh phúc của người khác cả.

But if you wanna cry
Cry on my shoulder
If you need someone
Who care for you
If you feeling sad
Your heart gets colder
Yes I show you what real love can do.


Những giai điệu nhẹ nhàng của bài hát Cry on my shoulder vang lên khe khẽ trong màn đêm tĩnh lặng.

Con nhóc khẽ cười. “Nhưng nếu bạn muốn khóc, hãy khóc trên vai tôi”. Còn con nhóc? Nó sẽ khóc trên vai ai bây giờ bởi giờ đây nó thực sự muốn khóc...




~oOo~

 
G

_gd...clgt_

Chap 86

- Hey nhóc! – Tùng Kha đứng sững trước cửa nhà trọ của nó.

- Anh định rủ rê em đấy à? – Nó cười khoái chí.

- Ai thèm rủ rê gì em cơ chứ? Trên thực tế thì em chẳng có gì để lợi dụng cả. Họa chăng chỉ có em rủ rê anh thôi. – Anh đáp rành mạch.

- Xí. Không cần. Anh cũng đâu có gì? – Nó bĩu môi.

- Anh là sinh viên đại học, có việc làm, có ngoại hình tốt, tính cách trên cả tuyệt vời. Còn em thì sao? Thất học, thất nghiệp, ngoại hình thì... tạm ổn đi, tính cách thất thường, dở dở ương ương. – Anh bụm miệng cười làm nó tức điên lên.

- Thôi nhóc, leo lên anh chở em đi xem vài nơi làm ngoài giờ. Em không đi học, đi làm lấy gì mà sống? – Anh cười hòa.

- Sống chết mặc em, liên quan gì đến anh? – Nó lầm bầm nhưng vẫn yên vị sau lưng anh.

Anh không trả lời, chỉ lặng lặng đạp xe. Nó đến đây cũng đã một tuần. Quen thì cũng quen rồi hay nói thẳng ra là nhờ anh mà nó đã quen với cuộc sống, khí hậu lạnh nơi này. Mặc dù đôi lúc anh hay cố trêu chọc nó nhưng ở bên anh làm nó cảm thấy rất vui. Có lẽ anh nói đúng, nó nên kiếm một ngôi trường và một công việc part-time phù hợp, không lại mang tiếng là “ăn bám” anh.

- Tùng Kha! – Một anh chàng vỗ vai anh từ phía sau và đạp xe song song.

- Chào, lâu ngày nhỉ? – Anh cười.

Người thanh niên lạ mặt nhìn nó, rồi lại nhìn anh.

- Người yêu à? Sao không ra mắt?

Nó mở to mắt nhìn người kia, có vẻ là bạn anh. Nghĩ sao mà bảo nó là người yêu của anh cơ chứ? Nó có chồng rồi nhá! Trên giấy tờ thì nó vẫn chưa ký giấy ly hôn với tên kia. Híc!

Nhưng nó tức anh hơn. Tự dưng lại đi cười cái điệu cười vô duyên đó rồi khẽ gục đầu.

- Không biết người ta có đồng ý không.

Lại vỗ vai anh một cái nữa rồi người kia phóng vụt đi khỏi tầm mắt nó.

Không hiểu sao mặt nó nóng ran và theo giác quan, nó biết rằng hai má mình đã đỏ lên sau câu nói ấy của anh.

- Này nhóc! Em muốn làm ở đâu đây? – Anh chuyển chủ đề, chắc là thấy ngại với nó.

- Ơ... – Nó ngơ ngác – Làm ở đâu cũng được ạ. – Nó lễ phép.

Thấy thái độ là lạ của nó, anh khẽ cười làm nó được thể cứ đỏ rần mặt lên.

- Vậy đến làm chung với anh đi. Anh cũng dễ quản lý.

Quản lý sao? Anh xem nó là trẻ con à?

- Anh xem em là gì vậy nè? – Nó nhíu mày, vẻ bực.

- Con nít mà cứ lên mặt giáo huấn người lớn vậy hả? – Anh cười lớn rồi như những lần trước, hễ cứ không muốn xem phản ứng của nó thì anh lại phóng xe đi thật nhanh.

Chiếc xe đang bon bon ngon lành trên phố, nó lại khẽ hát nhẹ thì trời đổ mưa. Những giọt mưa lúc đầu còn “ngoan ngoãn” nhưng chẳng phút chốc đã nhuốm cả thành phố trong màn mưa và những tiếng mưa ngày càng nặng hơn.

Chỉ một lát, anh và nó đã ướt mèm. Anh đạp nhanh hơn và nhìn quanh tìm chỗ trú mưa.

Chiếc xe dừng lại trong một con hẻm nhỏ, dưới mái hiên tạm bợ nhưng cũng không đến nỗi nào.

Đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối, nó nhanh chóng bước xuống xe và chạy vào đứng dưới mái hiên, bên cạnh anh, nhìn anh cười thích chí:

- Lâu lắm rồi mới được tắm mưa.

- Ướt hết rồi! Chắc sẽ cảm mất. – Anh đặt tay lên vai nó, nhìn nó rồi lắc đầu.

- Càng tốt, anh sẽ đi làm kiếm tiền về chăm em. – Nó cười hì hì.

- Gì chứ? Anh đâu phải là chồng em? – Anh nhún vai và cười ẩn ý làm nó ngớ người.

Nó quay mặt đi, vờ như đang ngắm mưa mà thực ra là không muốn để anh nhìn thấy khuôn mặt đang đỏ dần của mình. Đưa chân đá đá vài giọt mưa, nó ngả tay ra phía ngoài mái hiên hứng những giọt mưa trong vắt tựa như pha lê và hệt như nước mắt của Thượng đế.

Bỗng một bàn tay ai đó nắm lấy tay nó, xiết chặt và kéo nó vào trong.

- Vào đây đi! Em không đùa với mưa ở nơi này được đâu, sẽ đau đấy. Nó không giống nơi em ở trước đây. – Anh vừa nói vừa kéo sát nó vào cạnh anh.

Rồi bàn tay nó cuộn tròn trong tay anh được anh đưa vào ủ trong túi áo khoác anh đang mang.

Một thoáng sững sờ và nó chợt mỉm cười, tay anh ấm thật.

Mưa chẳng những không thuyên giảm mà ngày một nặng hạt thêm. Những đợt gió mùa cứ lùa vào lạnh buốt. Nó khẽ rùng mình.

- Lạnh sao? – Anh quay sang hỏi.

- Tại tay bên này ấm quá nên tay bên kia kiện cáo ý mà. – Nó nhìn xuống bàn tay đang nằm gọn trong tay anh rồi cười.

Anh cũng cười trước kiểu đùa của nó. Không chần chừ, anh vòng tay ôm trọn lấy thân hình nhỏ bé của nó khiến nó chẳng kịp phản kháng gì.

- Thế này cho công bằng không cô chủ của tay này lại kiện. – Anh thì thào vào tai nó.

Nó lặng người.

Tim nó đập trật nhịp và có vẻ như nhanh hơn.

Cả người nó không còn lạnh nữa mà nóng phừng phừng.

Cảm giác này quen thuộc quá.

Giống như lúc nó ở cạnh Lâm Duy.

Liệu có một phút giây nào đó nó nhớ đến cậu khi đang ở cạnh anh chăng?

Anh ôm nó lâu thật lâu và tưởng chừng như có lúc nó không muốn rút ra khỏi hơi ấm từ anh. Nó muốn sống trong vòng tay che chở và bao bọc của anh mãi mãi. Suy nghĩ đó làm nó bật cười. Liệu có phải nó là người có hai trái tim không? Chẳng phải trước đây, vì yêu Lâm Duy nên nó mới rời khỏi cậu sao? Giờ nếu nó cũng... yêu anh như cái tình yêu nó dành cho cậu thì có phải hai trái tim, hai con người đang tồn tại trong nó hay chăng?

- Có lẽ mưa không cho chúng ta về nhà rồi! – Anh tặc lưỡi kéo nó ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn.

- À..vâng.

- Nhưng một đứa cứng đầu như em thì chẳng bao giờ chịu thua ai, huống hồ chỉ là một cơn mưa phải không? – Anh nháy mắt.

- À... vâng. – Nó đáp khẽ rồi cảm thấy hơi lạnh truyền qua người, cảm giác hụt hẫng dâng đầy trong lòng nó. Đó là khi anh buông nó ra, không ôm nó nữa, chỉ có tay nó là nằm gọn trong tay anh.

- Leo lên nhóc, anh chở em về nhà. – Anh kéo nó lên xe.

Nó bước lên xe như một người sững sờ. Ngồi phía sau anh, anh bảo nó đưa tay vào túi áo anh cho ấm vào nó làm theo nhưng vẫn cảm thấy thiếu thiếu điều gì đó. Có lẽ là trong túi áo thiếu mất bàn tay mang hơi ấm của anh.

Lại một lần nữa, nó khẽ cười.

Phòng trọ về đêm yên tĩnh, chỉ có tiếng mưa rơi ngoài kia là rả rích não nùng đến lạ.

Mỗi lần anh Tùng Kha đưa nó về là cứ y như rằng từ mấy bà chị đến các em tuổi trăng non đều nhìn ngó sang phòng nó. Lúc đầu thì còn ngường ngượng vì họ vẫn luôn thầm thì sau lưng nó mà có khi nói cả trước mặt nhưng mà nghe một thời gian thành quen nên nó cũng không để ý làm gì.

Anh bắt nó phải sấy tóc cho khô, thay lại áo quần thật ấm trong khi anh ướt bèm nhem từ trên xuống dưới.

- Anh cứ giống như mẹ em không bằng. – Nó trêu.

- Vậy mà có người bảo anh là người yêu em mới đau chứ. – Anh đáp lại không kém phần dí dỏm làm nó tịt ngòi, chẳng biết nói thế nào nữa, chỉ lẳng lặng cúi mặt tiễn anh ra về.

- Nhớ đóng cửa cẩn thận trước khi đi ngủ nghen nhóc. Không người ta lại vào bắt đi mất đấy. – Anh dạo dẫm nó cứ y như đứa trẻ lên ba.

- Eo! Thế mà lúc chiều có ai bảo em không có giá trị lợi dụng thì bắt em đi làm gì? – Nó chun mũi.

- Sao không? Giờ anh mới nghĩ ra thêm một giá trị nữa của em đó nhóc. – Anh nháy mắt.

Thấy nó nhíu mày, anh tiếp luôn:

- Bắt cóc em tống tiền anh chứ làm gì. – Trước khi rời khỏi, anh còn tranh thủ cốc đầu nó một cái làm nó ôm đầu, nhăn mặt, hai mắt nhắm tịt nên chẳng viết anh đi từ bao giờ.

Quay trở vào phòng, nó nghĩ miên man về anh, về cơn mưa chiều nay, về con hẻm nhỏ với cái ôm thật ấm, về nhịp đập trái tim nó và một phần nào đó, hình bóng của Lâm Duy lại lảng vảng quanh đầu.

- Quên đi! Mình và cậu ta đâu còn quan hệ gì nữa. – Nó lắc đầu nguầy nguậy.

“If you wander off too far. My love get you home....”

Tên Hân Hân trên màn hình hiển thị. Nó khẽ cười rồi bắt máy:

- Bạn hiền!

- <Lam Bình à, bạn vẫn ổn chứ?> - Hân Hân lo lắng.

- Bạn nghĩ mình thì có chuyện gì được? – Nó tự tin.

- <Lam Bình này. Thực ra trên một lần Lâm Duy hỏi bọn mình về bạn. Liệu...> - Hân Hân ngập ngừng.

- Mình và cậu ấy không còn quan hệ gì nữa mà. – Nó cười xòa mặc dù trong lòng nhói đau. Đây chẳng phải là điều cậu muốn sao? Vậy thì còn hỏi thăm về nó làm gì?

- <Mình biết. Nhưng có vẻ cậu ấy rất...>

- Không có đâu. Mà bạn gọi chỉ để nói về cậu ta thôi sao? – Nó chuyển chủ đề.

- <À, không hẳn. Thế chuyện của bạn với anh chàng Tùng Kha gì đó sao rồi?>

- Umk... vẫn thế thôi.

- <Có thật vẫn thế không?> - Dù không thấy mặt nhưng nó vẫn đoán được rằng Hân Hân đang cười.

- Vẫn có chút chút cảm giác. Chiều nay... *^*$#^%&% - Nó thành thật kể tuy có bớt mắm bớt muối.

- <Anh ý thích bạn à?> - Hân Hân hỏi làm nó giật mình.

- Làm gì có. – Nó chối.

- <Thế thì là gì? Có lẽ nên làm rõ tình cảm của mình đi, đừng làm mình đau và làm tổn thương người khác.> - Hân Hân nói rồi chào tạm biệt nó.

Nó vẫn cứ lan man suy nghĩ. Làm rõ sao? Tình cảm khó mà làm rõ được.


 
G

_gd...clgt_

Chap 87

“Đoàng”

Tiếng sấm làm nó khiếp đảm nhìn ra ngoài bầu trời kia. Mưa vẫn rơi tạo nên bản giao hưởng trên mái tôn. Trời lâu lâu lại lóe sáng lên những tia chớp. Không khí nặng trịch. Bầu trời mang vẻ mặt đưa đám làm tâm trạng con người cũng chẳng thể vui vẻ hơn.

“Tin mới nhận: Một chiếc xe thể thao đời mới do một người thanh niên điều khiển vì tránh người nên đã bị rơi xuống dốc núi hiểm trở. Nhận định ban đầu cho rằng người thanh niên trên xe đã chết và cảnh sát khu vực đang nhanh chóng tìm ra chiếc xe cùng với nạn nhân xấu số.

Thực hiện bản tin: Nhóm phóng viên ở núi Nhất Thiên”


Nó đưa tay tắt phụt cái ti vi đang chiếu những tin nhảm nhí.

“Đoàng”

Lại là tiếng sấm, muốn dọa chết nó đây mà. Nó khẽ nghĩ rồi vùi đầu vào chăn đánh giấc ngon lành.

- Lam Bình!... – Một tiếng gọi cao vút cất lên.

Nó thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng lau thật lớn. Cánh đồng lau này dường như nó đã thấy ở đâu đó rồi. Quen quá, mọi thứ ở đây rất quen thuộc với nó.

- Lam Bình....

Lại là tiếng gọi đó, lại là giọng nói đó, tên nó được xướng lên hòa cùng với tiếng gió và những bông lau trắng khẽ bay.

Nó quay lưng lại. Một bóng người đang đi về phía nó, trắng xóa.

- Là tôi đây. Em không nhận ra sao?

Nó nheo nheo mắt nhìn và nó thấy Lâm Duy. Cậu đứng trước mặt nó, đưa bàn tay cậu về phía nó.

Nó bất giác đặt tay mình lên tay cậu nhưng sao tay nó nhẹ bâng. Nó chẳng thể nào chạm vào được bàn tay của cậu. Cứ giống như cậu tàn hình trước mắt nó vậy. Cứ giống như một bóng ma lơ lửng mà giữa ma và người sẽ chẳng có cái gì gọi là khoảng cách...

Nó cố với đến cậu nhưng không được. Nó vòng tay ôm lấy cậu nhưng lại hụt hẫng khi nhận ra mình đang ôm không khí. Cậu nhìn nó mỉm cười. Cậu không hề bước đi nhưng dường như gió đang thổi bay cậu, thổi cậu xa dần nó.

- Anh đứng lại. – Nó hét lên tuyệt vọng rồi chạy đuổi theo bóng cậu nhưng càng đuổi lại càng xa dần.

- Chính em đã giết chết trái tim tôi và giết luôn cả thể xác của tôi... – Giọng nói cậu nhỏ dần, nhỏ dần và rồi cậu biến mất. Cậu biến mất ngay trước mặt nó, bỏ lại mình nó giữa cánh đồng lau bạt ngàn.


- KHÔNGGGGG!!!!! – Nó bàng hoàng tỉnh giấc. Mồ hôi thấm đẫm cả chiếc gối trắng xinh. Nó thẫn thờ nhìn xung quanh, nó vẫn đang ở trên giường, trong phòng trọ của nó mà. Làm gì có cánh đồng lau nào và càng không thể có Lâm Duy ở đây.

Chắc có lẽ là nó nghĩ đến cậu nhiều nên bị ám ảnh thôi. Nó tự trấn an mình rồi nằm xuống.

Hai mắt nó vẫn mở thao láo. Nó sợ nếu nhắm mắt lại, cái hình ảnh ghê sợ kia sẽ lại xuất hiện trong giấc mơ của nó.

- Chính em đã giết chết trái tim tôi và giết luôn cả thể xác của tôi...

Nó bịt hai tai mình lại. Cái giọng nói đáng nguyền rủa kia cứ văng vẳng trong đầu nó, bao trọn lấy nó trong nỗi sợ hãi và trong màn đêm hiu quạnh chỉ có tiếng mưa và tiếng sấm là không ngớt trên nền trời.

Rồi thì cuối cùng bầu trời cũng sáng hơn tí chút. Nó đã thức trắng một đêm chỉ để đợi mặt trời lên. Ánh sáng mặt trời có thể xua đi những suy nghĩ mơ hồ của nó.

- Lam Bình, có ở trong đó không em? – Chị phòng bên gõ cửa phòng nó.

- Vâng. Có chuyện gì vậy ạ? – Nó ló đầu ra khỏi phòng.

- Anh chàng Tùng Kha tới tìm em kia. Anh ý ở dưới kia. – Chị ấy cười đầy ẩn ý nhưng nó chẳng thèm quan tâm, vác cái thân tàn ma dại xuống gặp anh.

- Sao mặt lại hằm hằm cứ như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy nhóc? –Anh trêu nó.

Nó ghé sát tai anh, thì thầm:

- Anh Kha! Hình như tối qua... em gặp ma.

Mặt anh đanh lại rồi giãn ra vì nghĩ nó nói đùa. Cốc đầu nó một cái, anh cười hiền:

- Có phải hôm qua dầm mưa về rồi mê sảng không?

- Không, em gặp ma thật mà. – Nó làm vẻ thành thật khiến anh không thể nào không lo.... cho thần kinh của nó.

- Thôi để tối nay anh sang ngủ với em nha? – Anh lại đùa.

Nó vứt ngay cái vẻ mặt thẫn thờ, thay vào đó là khuôn mặt giận dữ đang chực bốc khói.

- Anh nói gì đó?

- Trêu thôi mà nhóc. Thôi, lên xe đi. – Anh hất mặt.

- Anh không đi học ạ? – Nó hỏi.

Bất giác, anh quay lại đặt tay lên trán nó:

- Đầu em đâu có nóng, sao hôm nay toàn nói linh ta linh tinh vậy nhóc? Hôm nay là chủ nhật thì ai dạy cho anh học đây?

- Chủ nhật tuần trước anh cũng đâu có chở em đi chơi thế này? – Nó lại cãi.

- Anh có phải là tài xế của em đâu mà lúc nào cũng chở em đi khắp phố vậy. Chủ nhật tuần nào anh cũng không chở em đi được vì có hẹn rồi. Chẳng qua là do tuần này số em hên, vì người ta hủy hẹn đột ngột thôi.

- Hẹn ai vậy? – Nó tò mò và ngay lập tức ăn một cú cốc trên đầu.

- Con nít, tò mò gì. – Anh khẽ cười và một lần nữa, anh làm nó tức điên lên.

- Khi nào em bắt đầu đi làm được? – Nó bực bội.

- Bắt đầu từ tuần sau. Đến đúng giờ nha nhóc. – Anh căn dặn.

- Biết rồi ạ. Khổ quá! Đúng là ông cụ non.– Nó lầm bầm rồi nguýt ngang nguýt dọc.

- Vậy để “ông cụ non” này dẫn nhóc đi thăm chỗ làm mới. – Anh đề nghị và chẳng cần để nó trả lời, anh phóng xe đi luôn. Ngồi sau lưng để người khác chở cũng là ghép mình vào thế bị động rồi đó.

Nơi mà nó sẽ làm việc cũng là một tiệm kem với một phong cách rất đặc biệt. Kiến trúc tiệm đa phần là kính bền và khung gỗ nâu láng bóng.

Tiệm kem có sân thượng và điều đặc biệt, tầng thượng đầy chong chóng và chuông gió tạo nên khung cảnh thật lãng mạn và nên thơ.

Nó chọn một chiếc xích đu phía bên phải sân thượng để ngồi. Chân đung đưa và nghiêng đầu ngắm nhìn mọi thứ xung quanh.

- Sao? – Anh ngồi cạnh nó.

- Trên cả tuyệt vời. – Nó cười thích thú.

Bỗng chốc, nó nhớ về câu chuyện hôm qua với Hân Hân, quay sang nhìn anh thắc mắc.

- Em làm gì mà nhìn anh ghê vậy? – Anh hỏi làm nó giật mình, quay mặt đi hướng khác.

- Đâu có. – Nó chối nhưng rồi cái cảm xúc khói chịu cứ ray rứt trong lòng nó mãi không thôi. Một lần nữa, nó quay sang anh.

- Mà anh này... – Nó ấp úng.

- Gì cơ?

- Sao... sao anh tốt với em vậy?

- Em không thích thế à? – Anh hỏi lại nó.

- À không.. ý em là... tại sao anh lại tốt với em như vậy trong khi em chẳng làm được gì cho anh cả? – Nó vẫn không thôi nhìn anh.

- Em muốn anh trả lời sao đây? – Anh nhíu mày.

Nó im lặng.

- Liệu có phải... anh... – Nó lắp bắp.

Anh khẽ nghiêng đầu rồi bật cười:

- Em nghĩ là anh thích em?

Không hiểu sao nó lại gật đầu. Nó là một đứa thành thật hay là ngu ngốc đây?

Đến đây, anh không nhịn nổi, bật cười thành tiếng làm nó sượng mình.

- Sao anh chưa nghe Pháp luật nào quy định hễ tốt với một người là thích người đó nhỉ? Em ngốc quá nhưng cũng rất... đáng yêu! – Anh lại cốc đầu nó.

Nó há hốc mồm nhìn anh. Quả thật là nó chưa đủ cao siêu để hiểu hết những gì anh vừa nói. Rốt cuộc là có thích hay không đây?

- Anh... thích em. – Anh nhìn thẳng vào mắt nó.

Nó mở to mắt ngạc nhiên.

- Nhưng... anh có người yêu rồi nhóc ạ. Anh đã tìm được người anh yêu. – Anh cười.

Mắt nó lại chẳng thể nào thu nhỏ được. Tại sao lại có con người như anh nhỉ? Sao nó chẳng thể hiểu được những gì anh nói?

- Anh đang đùa em đấy à? – Nó trừng mắt.

- Đâu có. Anh đâu có đùa em. Anh nói thật mà. Anh thích em như một người anh trai thích một người em gái vậy. Còn người con gái ấy là người anh thực sự yêu. – Mắt anh nhìn xa xăm. Có lẽ là đang nghĩ về người anh yêu.

Cơ mặt nó giãn ra. Vậy là anh không thích nó như một người con trai thích một người con gái. Một chút hụt hẫng nhưng rồi nó khẽ cười.

- Chị ấy là ai vậy? – Nó lại tò mò. – Có phải là người anh hẹn đi chơi mỗi cuối tuần không?

- Em thông minh lên từ khi nào vậy?

Biết là anh đang trêu mình nhưng không hiểu sao nó lại cảm thấy vui vui.

- Cho em xem ảnh chị ấy được không?

Chần chừ suy nghĩ một hồi, anh cũng rút từ ví ra một tấm ảnh còn mới. Nó nhìn người con gái trong ảnh, lại cười nụ cười hạnh phúc, người đó mang vẻ đẹp của một thiên thần và thực sự rất xứng với anh, thiên thần của nó.

Trời ngả bóng chiều, anh chở nó về khu phòng trọ quen thuộc. Ít ra cũng cảm thấy nhẹ lòng hơn sau khi nhìn thấy người con gái mà anh yêu.

- Đợi anh ghé qua đây một lát. – Anh tấp xe vào sạp báo và chạy vào trong tìm một vài tài liệu cho bài luận. Nó đứng chơ vơ ở ngoài.

Bàn tay miết nhẹ trên chồng báo tin tức sáng, không hiểu sao, nó lại cầm một quyển lên xem mặc dù trước đây có cho tiền cũng đừng mong nó chúi mũi vào những tin tức vớ vẩn này.

“Xoẹt”

Một dòng điện chạy ngang qua người nó. Cảm tưởng như mình không thể đứng vững nữa, nó ngã người về phía sau, may mà có anh đỡ lấy nó.

Nó đưa đôi mắt thẫn thờ nhìn anh.

Tờ báo trên tay nó phút chốc đã ướt nhòe, hai mắt nó mờ dần đi. Lúc này, nó mới nhận thức được rằng mình khóc, rằng thứ chất lỏng có vị mặn kia đã thoát ra khỏi mắt nó mà chảy vòng quanh khuôn mặt tự bao giờ.

Anh hốt hoảng nhìn nó, lo lắng cực độ. Đây là lần đầu tiên anh thấy nó như vậy mà không hiểu lý do gì.

- Chính em đã giết chết trái tim tôi và giết luôn cả thể xác của tôi...

Câu nói của Lâm Duy lại hiện về trong kí ức nó như một lời nguyền.

Cậu chết rồi. Dòng chữ quái ác kia đập vào mắt nó như dập tắt tất cả trong lòng nó, như cắt đứt mạch đập của con tim nó.

“Cậu chủ nhà họ Lâm – người thừa kế tập đoàn Fashin chết vì tai nạn giao thông”

Sao lại dễ dàng như thế được. Nó không cho phép cậu đi một cách dễ dàng như vậy được.

Có phải nó đang mơ chăng? Nhưng ngay cả trong mơ nó cũng mơ thấy cậu rời xa nó, ngay cả trong mơ nó cũng mơ thấy cậu và nó ở hai thế giới khác nhau.

Chết? Chết là chết được sao? Sao có thể cơ chứ? Nó mới chỉ không gặp cậu có hơn một tuần vậy mà đùng một cái cậu đã bỏ nó mà đi vậy sao?

- Lam Bình, em làm sao vậy? – Tùng Kha lo lắng hỏi.

Nó ngước khuôn mặt ướt đẫm lên nhìn anh.

- Anh Kha. Có lẽ... em đang mơ... Em muốn gặp ma! – Nói rồi nó khóc òa chưa để cho anh kịp hiểu ra mọi chuyện.

Nó khóc trong vô vọng, nó khóc trong sự nuối tiếc, khóc cho quá khứ và hiện tại, khóc cho tương lai với những đường nét mờ nhạt, khóc cho một người ở lại và một người ra đi...

- Em vẫn chưa kịp nói với anh là em yêu anh mà... Tại em nhát, tại em sợ bị từ chối, tại em sợ sự lạnh lùng của anh nhưng mà tại sao anh ngốc thế, đáng ra anh phải hiểu rõ hơn ai hết về điều đó chứ, còn chờ em nói sao? Đồ độc ác, đồ ích kỷ, lúc nào cũng chỉ biết đi một mình, đồ nhẫn tâm, đồ lạnh lùng, đồ người sắt, lúc nào cũng làm tổn thương người khác là sao? Đồ tên chồng hắc ám, một con người vô lương tâm, đến một cơ hội được nói anh cũng không cho em là sao? Em yêu anh, em yêu anh nhiều lắm, em muốn nói điều đó cả trăm ngàn lần nhưng giờ anh bảo em phải nói với ai bây giờ? Bảo em phải làm sao thì anh mới có thể nghe được hả? Tưởng chết là hết sao? Tưởng chết là xong sao? Tên chồng hắc ám kia, em sẽ nguyền rủa anh suốt đời. Híc... làm sao bây giờ.... anh có về đây không? Anh đang chơi trò ú tim với em đấy à? Muốn em lộ diện cũng không cần dùng chiêu ác vậy chứ? Anh làm được rồi đấy, anh làm em đau rồi đấy, anh làm em hoảng thật sự rồi đấy, anh làm em phải nói ra những điều mà có chết cũng muốn mang theo rồi đấy, anh còn lưu luyến gì cái chốn Thiên đường đấy mà không về đây hả?

Nó đưa tay xé tan tờ báo trong tay và rồi bỏ chạy. Nó không muốn tin tất cả những điều mình vừa nhìn thấy là sự thật.

- Lam Bình, em đi đâu vậy?

Tiếng Tùng Kha văng vẳng phía sau nhưng nó nào có để ý đâu, nó chạy miết, chẳng biết chạy qua những đâu, chỉ muốn quên hết tất cả.


MatCuoi%20(8).gif
MatCuoi%20(8).gif
MatCuoi%20(8).gif
MatCuoi%20(8).gif

 
G

_gd...clgt_

Chap 88

Trùm chăn kín đầu, nó rên rỉ trong đau đớn. Tại sao đến bây giờ nó mới thấy cậu quan trọng với nó biết nhường nào? Tại sao đến bây giờ, nó mới nhận ra mình yêu cậu đến nhường nào? Tại sao đến bây giờ nó mới hiểu tình yêu của nó dành cho cậu còn lớn hơn cả cái tình cảm rung rinh của nó dành cho Tùng Kha và rằng nó yêu cậu hơn ai hết và rằng hơn bao giờ hết, nó khao khát được yêu cậu như bây giờ, hơn bao giờ hết, nó ước mong được nói với cậu rằng nó yêu cậu. Nhưng... lại hai từ “số mệnh”, chẳng bao giờ cho con người ta hưởng hạnh phúc trọn vẹn... Lúc nào nó cũng nghĩ về cậu, chỉ là nó phủ nhận suy nghĩ đó của mình mà thôi. Nó đã từng đinh ninh rằng cảm giác của nó khi ở cạnh Tùng Kha giống như cảm giác lúc bên cạnh cậu nhưng chỉ là lầm tưởng mà thôi. Cậu có thể thay thế anh nhưng không ai có thể thay thế được cậu trong cuộc đời nó và ngay cả trong trái tim nó.

Giá như nó đừng gặp cậu, giá như cái ngày người ta đến đón nó ở nhà tình thương, nó kiên quyết không đi thì có lẽ số phận đã không có cơ hội để trêu ngươi nó như vậy.

“Tin cậu chủ tập đoàn Fashin chết vì tai nạn giao thông được ghi nhận như một tin nóng. Vào sáng nay, tất cả các báo đều đã đặt bài này ở trang nhất. Tập đoàn Fashin sẽ do ai tiếp quản vẫn còn là một dấu hỏi chấm lớn. Liệu có phải vì sự cố này mà tập đoàn sẽ ngừng hoạt động một thời gian dài hay thậm chí là phá sản hay không?

Theo điều tra của cảnh sát khu vực thì chiếc xe mang biển số Fx chính là chiếc xe độc quyền của cậu chủ nhà họ Lâm – Lâm Duy. Đến sáng nay, người ta đã tìm thấy chiếc xe ở vách núi. Theo lời kể của người dân ven khu vực thì họ đã đưa người thanh niên trong xe hay là cậu chủ Lâm Duy vào bệnh viện gần đó nhưng tim cậu ta đã ngừng đập vào 7h36’ sáng nay và ngay sau đó, người nhà họ Lâm đã tìm cách giấu cánh báo chí để đưa thi thể cậu về nhà. Có lẽ đây là một cú shock lớn cho gia đình họ và cũng là một lợi thế lớn cho đối thủ cạnh tranh của tập đoàn Fashin nên chủ tịch tập đoàn này đã cố che đậy bằng cách an táng “ngầm” cho con trai.

Dù sao đi nữa cũng xin chia buồn cùng gia đình về sự mất mát về cả vật chất lẫn tinh thần này. Xin hẹn gặp lại các bạn vào ngày mai.”


- Im ngay!!! – Nó ném cái điều khiển vào màn hình ti vi rồi hét toáng lên.

- Bịa đặt! Hắn ta sao có thể chết dễ dàng như vậy được. Nhất định là các người nhầm rồi! – Giọng nó nhỏ dần rồi ngồi bệt xuống sàn.

Úp mặt vào hai tay, nó khóc nấc lên.

Làm sao mà nó tin được đây? Cậu bảo nó làm sao mà tin đây? Mới hôm nào Hân Hân điện cho nó bảo Lâm Duy hỏi tin tức về nó, thế mà giờ đây trên các phương tiện thông tin đại chúng lại đầy tin của cậu. Họ bảo cậu đã chết. Đời nhiều người tên Lâm Duy lắm, chắc không phải là tên chồng hắc ám ngày nào của nó đâu, chắc không phải là người đang nắm giữ trái tim của nó đâu. Nhưng mà người tên Lâm Duy, là cậu chủ của nhà họ Lâm, là người thừa kế tập đoàn Fashin, là người sở hữu chiếc xe mang biển Fx chỉ có một mà thôi. Đau lòng thay đó lại chính là người nó yêu. Ông trời đang đùa giỡn nó sao?

Nó là một người lạc quan, luôn có thể cười trong mọi hoàn cảnh. Nhưng bảo nó làm sao mà cười được khi mà những người nó yêu thương nhất đều lần lượt rời bỏ nó mà đi. Ông nội nó, ba mẹ nó rồi giờ đến cả Lâm Duy nữa, Thượng đế cướp tất cả những “thiên thần” trong cuộc đời của nó, “chiêu mộ” họ về bên ngài để mình nó bơ vơ trên trần đời.

- Chị ơi, cho em đặt một vé tàu đến... – Nó nói trong tiếng nấc rồi nhanh chóng gập máy sau tiếng “Được” của chị nhân viên ga tàu. Bám vào thành tường để gượng dậy, nó lau qua khuôn mặt rồi khoác áo vào. Nó phải về chứ. Dù có phải lết nó cũng phải lết về đó để nhìn cậu... lần cuối, để hỏi tội cậu sao lại bỏ rơi nó mặc dù chưa bao giờ cậu bảo rằng sẽ đến với nó cả...

.

.

.

Tàu đến bến, nó bước những bước chân nậng nề xuống sân ga.

Nơi này thật quen thuộc đối với nó, nơi nó từng sống một thời gian dài và cũng chính là nơi có người mà nó yêu thương...

- Chở cháu đến bệnh viện Nhất Thiên. – Nó leo lên taxi. Nó đã từng rất kỳ vọng vào xác suất sai lầm của bệnh viện này. Nó đã từng rất kỳ vọng rằng người đó không phải là Lâm Duy.

Một bệnh viện bên vách núi có địa hình hiểm trở nên không có lắm bệnh nhân.

Tiếng bước chân dội vào tường khiến cho dãy hành lang trở nên trống đến lạ.

- Chị ơi! – Nó gõ gõ tay vào bàn của bác sĩ trực.

Vị bác sĩ trẻ tuổi ngước khuôn mặt hiền từ nhìn nó.

- Chị cho em hỏi có phải hôm trước có một vụ tai nạn ở núi Nhất Thiên và người thanh niên trong xe được đưa vào đây phải không ạ? – Nó đặt tay lên ngực trái, như muốn giữ chặt trái tim mình, không để nó bất ngờ vỡ òa trước một tin gì đó thực sự khủng khiếp.

- Đúng rồi em! Nghe bảo cậu ta là cậu chủ nhà học Lâm. – Chị khẽ kéo gọng kính xuống để nhìn nó.

- Cậu ấy... – Mắt nó nhìn khẩn thiết.

- Cậu ta chết rồi. Người nhà đã đưa thi thể cậu ta về. – Chị lại kéo gọng kính lên và chăm chú vào cuốn báo tin tức với khuôn mặt Lâm Duy ở trang nhất, nói thản nhiên.

Nó đã chuẩn bị tinh thần cho trường hợp xấu nhất rồi nhưng sao người nó cứ mềm nhũn ra cọng bún, chân tay bủn rủn. Ai đó đang rút dần xương trong người nó, và rút luôn cái gọi là sự sống trong tâm hồn nó.

- Em không sao chứ? – Chị bác sĩ nhíu mày.

Nó không trả lời, chỉ đờ đẫn bước đi.

Lắm lúc, nó muốn nằm lăn ra mà chìm vào giấc ngủ, chìm vào những mộng mị ảo mà thực.

Nó đã mơ thấy Lâm Duy. Và ngay lúc này đây, nó muốn được gặp cậu dù là trong mơ, muốn hỏi cậu tại sao lại rời bỏ nó.

Một chiếc xe dừng lại bên cạnh nó. Nhẹ nhàng lau những dấu tích của nước mắt trên khuôn mặt, nó mở cửa xe, nói bằng giọng thản nhiên nhất có thể.

- Bác cho cháu đến biệt thự nhà họ Lâm đi ạ.

Chiếc xe lăn bánh, nó tựa đầu vào cửa xe, lơ đãng nhìn bầu trời với một màu u ám. Là trời u ám hay thực chất trong lòng nó không thể trong xanh đây?

- Hơn một tuần không gặp, trông em cũng không khác xưa là bao nhỉ? – Một giọng nói lạnh lùng mà quen thuộc vang lên. Một luồng điện rút ngang cột sống nó, nó giật mình quay sang.

- Là... anh? – Nó lắp bắp.

- Không cần phải ngạc nhiên đến vậy chứ? Trông em giống như người mất hồn vậy, không cần biết có phải là taxi hay không, chỉ cần xe dừng lại bên cạnh là leo lên ngay à? Không sợ người ta bắt cóc sao?




~oOo~

 
G

_gd...clgt_

Chap 89

- Không cần phải ngạc nhiên đến vậy chứ? Trông em giống như người mất hồn vậy, không cần biết có phải là taxi hay không, chỉ cần xe dừng lại bên cạnh là leo lên ngay à? Không sợ người ta bắt cóc sao?

- Sao anh lại ở đây? – Nó ngạc nhiên.

- Giống em, tôi chỉ đến điều tra vụ của Lâm Duy thôi. – Hắn nhún vai.

- Vì tập đoàn Minh Kỳ của anh à? – Nó nhếch mép.

- Không phải vì Minh Kỳ mà là vì FM hội. Tập đoàn Minh Kỳ không phải là của tôi. – Thiên Minh nhíu mày.

Nó không nói gì, thở dài rồi lại nhìn ra phía ngoài kia.

Sao ai cũng “có hứng thú” với việc này vậy nhỉ?

- Tôi nhắc đến hắn làm em buồn vậy ư? – Không nhìn nó, Thiên Minh nói.

Nó im lặng và hắn xem như là một sự khẳng định cho câu hỏi ban nãy.

- Em đúng là một con nhỏ cứng đầu, chưa bao giờ chịu tin vào những việc bày ra trước mắt.

- Anh nói vậy là ý gì? – Nó bật người dậy.

- Chắc em hiểu. – Thiên Minh nhún vai rồi lao xe đi với tốc độ kinh hoàng.

Nó bàng hoàng. Phải, nó thừa hiểu cái “điều bày ra trước mắt” mà Thiên Minh nhắc đến là gì. Đâu phải là nó không chịu tin? Chỉ là nó chẳng thể nào tin được, chẳng thể nào ép bản thân mình phải tin vào điều đó được dù chỉ là tin tưởng tương đối.

Không phải là nó cứng đầu nhưng mà đột ngột quá, kinh hoàng quá mà đối với một con bé như nó có lẽ là chưa thể thích ứng kịp với việc sống mà không có cậu trên đời mặc dù nếu cậu còn sống cũng sẽ không ở cạnh nó. Nhưng nó đâu cần cậu ở cạnh? Chỉ cần cậu sống khỏe mạnh, vui vẻ và hạnh phúc thì đối với nó thể là đủ rồi.

- Em quen với tốc độ rồi à? Nhớ hồi nào em còn la oai oái mỗi lần phóng xe. – Thiên Minh cười.

Lại một lần nữa nó bàng hoàng. Ừ thì ngày nào Lâm Duy chẳng chở nó đi với cái tốc độ đó. Chỉ có lúc đi xe đạp với Tùng Kha mới sợ rớt khỏi xe chứ còn việc ngồi trong xe thể thao kiểu này có lẽ... nó quen rồi.

- Thành thói quen rồi. – Nó cười buồn.

- Kể cả việc có hắn trên đời?

Nó nhíu mày nhìn cậu. Nó hiểu chứ, nó hiểu điều hắn nói nhưng nó lại không hiểu tại sao hắn biết những gì nó nghĩ.

- Có lẽ. – Nó chuyển hướng nhìn.

- Để tôi giúp em thay đổi thói quen nhé? – Thiên Minh nhìn nó khiến nó giật mình, lặng người nhìn hắn mà chẳng nói được gì.

- Đến nơi rồi. – Nó nhìn cánh cổng trắng quen thuộc rồi bảo hắn dừng xe.

- Có cần tôi vào cùng không? – Hắn hỏi như một sự quan tâm.

- Không cần đâu. – Nó cố cười – Cảm ơn anh. Ít ra không tốn tiền taxi.

Hít một hơi thật sâu, nó bước vào trong. Trước mắt nó tưởng tượng ra bao nhiêu viễn cảnh rằng trong ngôi nhà đó, ba mẹ chồng nó sẽ mỉm cười đón nó.
Rằng khi bước lên gác, khẽ gõ nhẹ cửa phòng và cánh cửa bật mở. Và rằng phía sau cánh cửa kia, nó sẽ lại được nhìn thấy cậu.

Chân nó bước nhanh hơn.

- Lam Bình hả con? – Một giọng nói yếu ớt vang lên.

Ba mẹ chồng nó gầy đi nhiều quá.

- Nhà mình... có tang sao? – Nó hỏi một câu hỏi mà dường như đã tìm được câu trả lời cho mình.

Mẹ chồng nó không nói gì, chỉ thở dài rồi bước vào phòng riêng. Bố chồng nó cũng chẳng khá khẩm gì hơn, ông nhìn xa xăm rồi nhìn lướt qua vai nó khiến nó thấy lạnh.

- Con đi theo ta. – Ông nói nhẹ nhưng chắc nịch.

Nó bước theo bố vào một gian phòng cuối dãy nhà. Nơi đây chính là nơi đặt thờ ông nội và điều đó làm nó thấy sợ.

- Lâm Duy... có lẽ nó đã gặp được ông nội nó rồi. – Bố chồng nó vừa dứt lời, cả thân hình nó quỵ xuống, hai bờ vai run lên.

Ảnh của cậu nằm ở kia, ngay bên ảnh ông nội. Nó tự hỏi nếu nói với bức ảnh kia liệu cậu có nghe thấy hay chăng?

Giờ thì nó tin rồi. Giờ thì nó có thể tin rằng cậu đã không con trên đời này nữa rồi.

Chào hỏi ba chồng, lấy lý do đi dạo, nó bước ra khỏi nhà.

Trời lúc nãy còn nhá nhem bây giờ đã phủ một màu đen. Lại là nước mắt. Nó chưa bao giờ nghĩ khóc là yếu đuối nhưng giờ đây nó thấy mình thật yếu đuối, thật nhỏ bé biết nhường nào.

Chiếc xe dừng lại cạnh nó nhưng không một tiếng còi xe.

- Lên xe đi.

- Cảm ơn anh vì lòng tốt đó nhưng tôi sẽ cảm ơn anh hơn nữa nếu anh... để tôi một mình. – Nó nói xong rồi bỏ chạy.

Thiên Minh nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn của nó chạy trong đêm, lòng gợn lên những đợt sóng lăn tăn.

- Sao em cứ thích làm cho người khác phải đau thế nhỉ? – Hắn lắc đầu rồi lái xe đi theo nó.

Nó bảo nó rất sợ bóng tối. Nhưng giờ đây nó còn sợ cuộc sống này gấp trăm lần.

Có phải chăng lúc con người ta sợ hãi nhất cũng là lúc họ can đảm nhất hay chăng?

“Tại sao cứ phải khổ sở vì hắn như vậy? Liệu người ra đi là tôi thì bây giờ em có như vậy không?”

Trên một chiếc xe gần đó, Thiên Minh vẫn lặng lẽ quan sát nó, lòng nhói lên những suy nghĩ khiến tim đau đớn.

Nó thực sự muốn ngủ.

Nó thực sự muốn mơ.

Nó thực sự muốn gặp cậu.

Và nó thực sự muốn nói rằng nó yêu cậu...

Dù không ở cùng một thế giới, một không gian, một thời gian nhưng nó vẫn muốn được yêu cậu mãi. Tình yêu vượt qua giới hạn của không gian và thời gian.

Nó ngước mặt lên bầu trời để đón những giọt mưa. Mưa rơi như khóc thương cho một con người, một số phận. Mưa rơi xóa đi nước mắt nó nhưng lại chẳng thể nào làm dịu đi nỗi đau trong lòng nó.

Sáng quá.

Nó chợt thấy trước mắt mình một luồng ánh sáng đến chói mắt.

Khẽ nhắm mắt lại và nó nghe thấy tiếng còi xe ngày một gần hơn.

Chân nó đặt xuống lòng đường từ bao giờ.

“Kít....kít...kít”

Nó khẽ mỉm cười. Tất cả những gì nó muốn bây giờ không phải là sự sống của thể xác mà là sự sống của trái tim mình. Mà sự sống của trái tim nó đang ở chỗ cậu. Nó phải đến đó và sống tiếp với trái tim đang đập dang dở.

Nếu có thế giới bên kia thật thì hãy cho nó được gặp cậu. Và nếu có Thiên đàng, nếu Thiên đàng là nơi những “thiên thần” của đời nó đang sống thì xin Thượng đế cho nó cơ hội được là một trong số những “thiên thần” bên cạnh người.

Chiếc xe lao đi với tốc độ xé gió.

Để lại nó nằm bên vệ đường.

Trong tay nó những giọt mưa còn vương.

Bên tai nó còn nghe được tiếng Thiên Minh thét gọi tên nó rồi đột nhiên im bặt. Nó chẳng nghe thấy gì nữa ngoài tiếng mưa buồn.

Ấm quá.

Ai đó đang ôm trọn nó vào lòng.

Vậy là cậu đã đến.

Vậy là Lâm Duy đã đến... mang nó lên Thiên đàng.

Nó thầm cảm ơn Thượng đế, có phải chăng Người đã cử cậu đến đây để dẫn nó về nơi bình yên của Người?

Nhắm đôi mắt mệt mỏi, nó khẽ cười thật hạnh phúc trong vòng tay người mà nó yêu...

“Cho em nghỉ một lát thôi rồi em sẽ lại mở mắt ra nhìn anh mà... Em hứa đấy bởi hơn ai hết, em muốn anh mãi ôm em như bây giờ.”

“Ngủ ngon nhé tình yêu của anh!”

 
G

_gd...clgt_

Chap 90

Nếu anh chết, anh sẽ mang em đi...

Một nụ hôn nhẹ như gió được đặt lên trán nó.

Chẳng còn đau đớn gì cả mặc dù lúc ngã xuống thấy thân hình ê ẩm và nặng trịch.

Gần đến rồi chăng? Nơi ở của Thượng đế? Nơi ở của những “thiên thần”?

- Lam Bình.

Tên nó được xướng lên. Nó thấy mình nhẹ bẫng như đang bay vậy. Trong tưởng tượng của con người, bất cứ thiên thần nào cũng có một đôi cánh. Nó muốn sở hữu một đôi cánh trắng – màu mà nó thích. Nó cố mở to mắt để nhìn rõ hơn đôi cánh của mình.

- Lam Bình.

Một lần nữa và chỉ một lần đủ để nó nhận ra ai đang gọi tên mình. Giọng nói này giống như trong giấc mơ của nó vậy. Lâm Duy cũng gọi tên nó và rồi rời xa nó nhẹ như một cơn gió.

- Mở mắt ra nhìn tôi đi.

Nó nhấc đôi mi ướt đẫm và trước mặt nó là cậu. Cậu cười với nó giống như trong giấc mơ kinh hoàng kia và liệu có phải sau đó cũng sẽ giống trong mơ?

Nó vòng tay ôm lấy cậu và bật khóc.

Vậy mà trong một phút giây nào đó, nó chần chừ không muốn ôm cậu bởi nó sợ cậu sẽ tan biến như bọt bóng trong không khí. Nó sợ!

Vậy mà trong một phút giây nào đó, nó đã nghĩ rằng sẽ không được gặp cậu, sẽ không được nằm trong vòng tay cậu như bây giờ. Nó cũng sợ!

Vậy mà trong một phút giây nào đó, nó hãi hùng khi nghĩ ở một thế giới khác, nó sẽ lại sống tiếp cuộc sống cô độc. Nó lại sợ!

- Tôi đã tưởng sẽ không được gặp anh nữa. – Nó khóc nấc lên.

- Tôi biết cô không phải là người mít ướt mà. – Lâm Duy cười xòa.

- Anh sẽ đưa tôi theo chứ? – Nó mở to đôi mắt ướt.

- Tất nhiên.

- Tôi chưa bao giờ được thấy Thiên đàng. – Nó tỏ vẻ thích thú.

- Và cô sẽ chẳng bao giờ được thấy. – Lâm Duy lại cười.

Nó giật mình, co rúm cơ mặt. Cậu nói vậy nghĩa là sẽ không cho nó đi cùng ư?

- Vậy sao anh bảo sẽ đưa tôi theo? – Nó nhíu mày.

- Là tôi. Không phải là ma đâu. – Lâm Duy nhéo má nó.

Từ ngạc nhiên, nó chuyển sang vui sướng và sau đó là hạnh phúc tột cùng. Tại sao nó có thể nghĩ là mình chết rồi trong khi nó đang nằm bên vệ đường và chẳng có giọt máu nào hòa lẫn vào mưa?

- Anh đã cứu tôi?

- Umk. – Lâm Duy gục đầu.

“Không phải là tôi cứu em mà là tôi đang cứu trái tim mình.”

- Vậy mà tôi cứ tưởng anh chết rồi. Vậy mà tôi cứ tưởng anh không cho tôi đi cùng. Vậy mà tôi cứ tưởng sẽ không bao giờ được gặp anh nữa. Anh có biết tôi sợ lắm không? – Nó òa khóc, đấm thùm thụp vào lưng cậu.

Lâm Duy không hề phản kháng. Cậu chỉ khẽ cười nhìn nó nói những điều “thật lòng”.

Nhưng nếu anh sống, nhất định anh sẽ giữ em lại bên cạnh anh.

Trên một chiếc xe gần đó, có một người mà ai-cũng-biết-là-ai khẽ nhếch mép cười.

“Vậy là tôi lại chậm một bước, chỉ một bước thôi để đến cạnh em...”

Thiên Minh lặng lẽ quan sát nó từ xa và rồi cũng lặng lẽ để tuột tay nó, lặng lẽ nhìn nó nằm trong vòng tay người con trai khác.

Đã gọi tên nó nhưng im bặt khi thấy bóng ai đó ôm trọn lấy nó, thoát khỏi chiếc xe tử thần.

Đã định chạy đến bên nó nhưng lại lặng lẽ trao cho nó một nụ cười chúc phúc.

Bởi hơn ai hết, hắn hiểu nếu hắn cứu được nó cũng chưa chắc đã cứu được trái tim nó.

“Có lẽ em không cần tôi để thay đổi một thói quen nữa rồi.”

Trao cho hai người đang nằm bên đường dưới màn mưa một ánh mắt cười rồi đặt nhẹ tay lên vôlăng.

“Cuối cùng cậu cũng xuất hiện, Lâm Duy.”

~oOo~

- Tại sao anh lại giả chết? – Nó vừa hỏi vừa sấy tóc.

- Tôi không giả chết. – Cậu nói chắc nịch.

- Vậy tại sao?

- Thương trường mà. Đúng là tôi có bị tai nạn nhưng người lái xe hôm đó không phải là tôi. Các đối thủ cạnh tranh với Fashin chỉ muốn loan tin vịt hòng làm suy sụp tinh thần mọi nhân viên trong bộ máy tập đoàn, công suất làm việc sẽ thấp và cuối cùng là “đá” Fashin ra khỏi top những tập đoàn phát triển nhất thôi.

Lâm Duy nói một lua. Nó ậm ừ rồi khẽ cười. Ít ra nó chỉ cần biết cậu còn sống là đủ.

- Sao anh không thanh minh? – Nó nhíu mày.

- Chỉ là thuật tương kế tựu kế thôi. Cho họ tưởng bở rồi sẽ không đề phòng đến mối nguy hiểm mà Fashin đem lại. – Lâm Duy nhún vai. – Nếu không có vụ này thì liệu cô có trở về không?

Nó giật mình.

- Tại sao lại bỏ đi? – Mắt cậu ánh lên sắc lửa.

Nó sợ.

- Chẳng phải anh hẹn tôi chỉ để ăn bữa cuối rồi tạm biệt, ai đi đường nấy thôi sao? Ông nội mất xem như chúng ta không cần phải đóng kịch gì nữa. Tôi chỉ là đi sớm hơn một ngày thôi mà. – Nó phân bua.

Mắt Lâm Duy dịu lại, cậu chết sững vì những gì nó nói. Không lẽ nó không hiểu tình cảm của cậu sao? Hay thật sự nó chẳng có tí gì gọi là “thích” cậu cả?

- Tôi đến chết vì cô mất. – Lâm Duy đặt tay lên trán, ca cẩm. – Trong hợp đồng đâu có nói là sau khi ông mất thì hợp đồng hết hiệu lực đâu.

Nó thẫn thờ.

- Nhưng mà Lâm Duy này... tôi đi thì có liên quan gì đâu. Chẳng phải trước đây khi ký hợp đồng, anh luôn mong thời gian trôi thật nhanh còn gì. Tại sao lại... tìm tôi? – Nó nhìn cậu.

Lâm Duy trừng mắt nhìn nó. Cậu biết trả lời sao bây giờ? Không lẽ lại bảo rằng cậu yêu nó mất rồi. Rằng trước đây và bây giờ, tình cảm của cậu đã thay đổi sao?

Ai lại... tỏ tình vào khung cảnh này nhỉ?

Nghĩ một hồi, Lâm Duy đáp:

- Tôi là người giữ chữ tín. Tôi không cho phép tôi hay cô thất hứa. Nếu đã ký thì phải thực hiện dù có chuyện gì đi chăng nữa.

- Ra thế. – Nó cười buồn. – Nhưng mà chưa đầy một tuần nữa hợp đồng sẽ hết hiệu lực...

- Dù chỉ là một giờ cô cũng phải tuân thủ. – Lâm Duy cắt ngang rồi đùng đùng bỏ ra khỏi phòng.

Tiếng đóng cửa kinh thiên động địa của cậu khiến nó giật mình.

Nó... còn chưa đầy một tuần nữa để ở bên cạnh cậu.

Khẽ cười.

Không hiểu sao lại chẳng muốn nói cái điều mà trước đây nó cho rằng quá muộn để nói tẹo nào. Bí mất sống để bụng, chết mang theo.

~oOo~

Nó sẽ không nhập học lại bởi nó nghĩ rằng chưa đầy một tuần nữa sẽ lại phải rời xa nơi này thì nhập học làm gì.

Đến một nơi mới và nhập học chắc gì đã muộn.

Nhắc đến một nơi mới, nó mới nhớ đến Tùng Kha. Chắc giờ đang cuống lên tìm nó.

Khẽ cười, nó gọi cho anh.

Chưa kịp nói gì thì đầu dây bên kia đã nổ tung:

- <Nhóc con, em đang ở đâu vậy hả? Sao lại trả phòng?>

- Suỵt! Anh làm gì mà dữ vậy? Em đang ở nhà em. Em về nhà rồi. – Nó cười cười.

- <Hả? Sao không báo với anh một tiếng?> – Tùng Kha hậm hực.

- Tại em vui quá nên quên mất. Xin lỗi anh nha! – Nó nói ngọt. – Mà em đi thì anh càng có nhiều thời gian bên “người anh yêu” chứ sao?

- <Thôi thôi, đừng có đánh trống lãng.>

- Có đâu. – Nó cãi.

- <Em không về đây nữa à?>

- Umk... Khoảng một tuần nữa chắc em lại bị “đuổi” đến đó lánh nạn. – Nó suy nghĩ.

- <Khiếp! Cứ làm như đây là trại tị nạn không bằng.> - Anh cười.

- Giờ anh mới biết sao? – Nó toe toét.

- <Một tuần nữa anh giải quyết xong bài luận và vài công việc ở đây rồi sẽ đến chỗ em> - Anh hạ giọng.

- Đến làm gì? Em không cần tài xế.

- <Ai bảo là anh đến đón em. Em giàu thế cơ mà. Anh đến vì việc riêng thôi> - Nhắc đến, giọng anh khẽ buồn.

- Vậy ra đón anh nha?

- <Đợi em đón thì khi nào mới bước ra khỏi nhà ga đây? Thôi, anh có việc, bye nhóc>

Nói rồi, anh gập máy. Nó chỉ khẽ cười. Đời sao đẹp thế!!!

- Cô đang làm gì đấy? – Lâm Duy bước xuống cầu thang.

- Chuẩn bị bữa sáng. – Nó cười.

Cậu bước lại chỗ nó, nhìn nhìn ngó ngó một hồi rồi khuôn mặt chợt đanh lại.

- Nhẫn cưới của cô đâu? – Cậu gằn giọng.

- Nhẫn...? Nhẫn... á? – Nó lắp bắp, hai tay run lẩy bẩy nhìn cậu.

- Ai cho cô tự ý tháo ra vậy hả? Cô có biết nó quan trọng lắm không? Hay là cô làm mất rồi? – Lâm Duy nhíu mày.

- Đâu có... Tôi để trên phòng.

- Lên lấy đi. – Cậu ra lệnh mà nó lại răm rắp làm theo mới khổ.

Đón chiếc nhẫn từ nó, lâm Duy nhẹ nhàng đeo nhẫn vào ngón tay áp út của nó. Đoạn cậu nhìn nó, hỏi như một tên trộm:

- Cô phát hiên ra gì chưa?

- Gì là gì? – Nó mặt ngô nghê.

- Thì là... à mà thôi, đến lúc biết hẵng hay. – Cậu quay lại bàn ăn và ngồi, để mình nó đứng như trời trồng.

Nhún vai, nó quay lại với bếp núc còn dang dở.

~oOo~

- Để nhìn bạn kỹ hơn nào. – Hân Hân đi vòng quanh nó, xem xét.

- Chẳng khác gì. – Băng Di phán.

- Hai người lại sống cùng nhau à? – Hân Hân nhìn nó cười.

- Ừ, sống nhờ thôi. Khoảng tuần nữa mình lại đi. – Nó cười trừ. Nó vẫn chưa kể với các bạn về bản hợp đồng bởi trong đó có ghi điều kiện là không được tiết lộ cho ai biết về sự xuất hiện của bản hợp đồng mà.

- Kỳ thật! – Băng Di chép miệng rồi hí hửng – Hay bạn đến sống với mình đi. Sống một mình cũng buồn thật.

- Nhưng mình lỡ hứa với anh Kha là tuần sau sẽ quay lại đó rồi. Sợ ảnh đến lôi cổ đi thì... – Nó ngập ngừng.

Hai đứa bạn mắt long lanh, khẽ À một tiếng rồi nhìn nó nham hiểm như kiểu: “Hai người có quan hệ gì? Khai mau!”

- Ý, không phải như mấy bạn nghĩ đâu. Anh Kha có người yêu rồi mà. – Nó giải thích.

- Hả? Vậy còn bạn? – Hân Hân tròn mắt nhìn nó.

- Mình thì liên quan gì. Thật là. – Nó cúi mặt ngượng ngùng rồi kéo hai người bạn đi ăn kem.

~oOo~

Đêm.

Con nhóc ngồi lặng yên bên cửa sổ.

Cả ngày cười đùa vui vẻ cứ như là muốn rút hết niềm vui về ban đêm vậy.

Thảo nào mà giờ đây thấy lòng buồn vô hạn, chẳng hiểu vì sao.

Lúc sáng gặp Jun trên hành lang. Không hiểu sao cậu lại tránh mặt con nhóc và cố ý bước đi thật nhanh. Điều đó khiến con nhóc hụt hẫng vô cùng. Ít ra cậu cũng đã nói là yêu con nhóc mà, sao lại... vô tâm như vậy nhỉ?

Yêu?

Yêu là gì nhỉ?

Cũng một lần muốn thử yêu là thế nào bởi từ lâu từ đó đã không còn xuất hiện trong từ điển tình cảm của con nhóc nữa rồi.

Điện thoại chợt rung, một tin nhắn và cái tên người gửi là Jun không hiểu sao lại khiến lòng con nhóc vui lạ.

“Bạn có thể gọi cho tôi được không?”

Một dòng thật ngắn ngủi và khó hiểu. Những tưởng chỉ có mình mới là người khó đoán không ngờ trên đời còn có những người còn khó đoán hơn cả bản thân mình.

“Tại sao cậu ấy không tự gọi cho mình nhỉ?”

Nghĩ vậy thôi chứ con nhóc vẫn gọi cho Jun.

Áp tai vào điện thoại, con nhóc bàng hoàng, cả thân hình như đông cứng.

Con nhóc đang nghe cái gì thế này? Là nhạc chờ của Jun sao? Không phải vì vậy mà bắt con nhóc phải gọi chứ? Chỉ để cho con nhóc nghe bản nhạc chờ?

 
G

_gd...clgt_

If the hero never comes to you
If you need someone you're feeling blue
If you wait for love and you're alone
If you call your friends nobody's home

You can run away but you can't hide
Through a storm and through a lonely night
Then I'll show you there's a destiny
The best things in life they are free

But if you wanna cry
Cry on my shoulder
If you need someone
Who cares for you
If you're feeling sad
Your heart gets colder
Yes I show you what real love can do

If your sky is grey oh, let me know
There's a place in heaven where we'll go
If heaven is a million years away
Oh, just call me and I'll make your day
When the nights are gettin' cold and blue
When the days are gettin' hard for you
I will always stay here by your side
I promise you I'll never hide

But if you wanna cry
Cry on my shoulder
If you need someone
Who cares for you
If you're feeling sad
Your heart gets colder
Yes I show you what real love can do


- <Gọi cho tôi bất cứ khi nào bạn muốn khóc nhé. Hãy cho tôi một cơ hội được chia sẻ cùng bạn bởi nhìn bạn một mình cắn chặt nỗi đau khiến tim tôi như bị xé nát vậy. Tôi không chắc mình có phải là Hoàng tử của đời bạn hay không nhưng có một điều mà tôi chắc chắn và có thể là bạn không biết rằng Tôi yêu bạn!>

Con nhóc bật khóc ngon lành.

- <Mở cửa cho tôi đi. Tôi đang đứng trước nhà bạn.>

Ngay sau đó, con nhóc lao xuống dưới chỉ để mở cửa cho Jun. Không hiểu sao lại hành động như vậy, chỉ biết là con nhóc cần lắm một bàn tay, một bờ vai vào lúc này.

Cửa mở, Jun khẽ cười nụ cười quen thuộc mà có lẽ từ giờ chi dành cho một người.

- Bạn khóc thật đấy à? – Jun tiến lại chỗ con nhóc.

- Bạn... – Khẽ ngước khuôn mặt ướt đẫm, con nhóc nhíu mày.

- Những gì tôi đã nói thì nhất định sẽ làm. Nào, khóc đi. – Jun vòng tay ôm lấy con nhóc.

Một thoáng sững sờ bởi lần đầu tiên có một người khác giới không phải là ba con nhóc ôm nó như vậy.

Một thoáng sợ hãi bởi nếu đặt nhầm lòng tin thì sẽ bị tổn thương.

Một hoáng phân vân vì thật lòng không biết có phải là mình yêu Jun thật hay không, chỉ cảm thấy vui và thoái mái khi ở cạnh cậu.

Đó có phải là tình yêu?

Nước mắt lăn ướt đẫm vai áo Jun.

- Tôi không hứa sẽ làm bạn hạnh phúc nhưng tôi dám chắc sẽ yêu bạn thật lòng.

Yêu?

Là vậy sao?

Khi mà trái tim ta cảm thấy hạnh phúc và tìm đến một trái tim cùng đập chung một nhịp.

Khi mà con người ta xóa đi tất cả mọi khoảng cách, mọi lớp vỏ bọc giả dối để sống thật với bản thân mình.

Vậy thì con nhóc đã tìm thấy... thứ gọi là “Tình yêu” và cảm giác khi “Yêu và được Yêu”.

Không dám chắc sẽ yêu bạn suốt đời nhưng ngay lúc này đây là khi tôi biết tôi yêu bạn thật rồi!

 
G

_gd...clgt_

Chap 91

Lâm Duy đưa tay đẩy cánh cổng trắng để vào nhà.

- Lâm Duy!

Cậu giật mình quay lại khi có người gọi tên mình.

- Thiên Kỳ?

- Lâu rồi không gặp, cũng không ngờ cậu còn nhận ra tớ. – Thiên Kỳ cười xòa.

- Cậu nói hơi quá rồi đấy. – Lâm Duy gãi đầu – Mà sao cậu lại ở đây? Chẳng phải cậu đã đi rồi sao?

- Vì nhớ cậu quá đấy. – Thiên Kỳ nháy mắt.

- Cậu lại đùa.

Thiên Kỳ ngưng cười, tiến lại chỗ cậu, đôi mắt cô sưng lên có lẽ là do khóc.

- Tớ tưởng hai người yêu nhau thật lòng nên mới ra đi để nhường cậu cho cô ấy nhưng không phải vậy. – Thiên Kỳ nhìn xoáy vào mắt Lâm Duy.

- Cậu có ý gì?

- Tớ đã gặp Lam Bình và những gì chứng kiến suốt bao nhiêu ngày qua đã khiến tớ nhận ra rằng tớ không thể để cậu rơi vào tay con người bắt cá hai tay kia được. – Hai mắt cô long lên.

- Thiên Kỳ...cậu đang nói gì vậy? – Lâm Duy hơi lo lắng.

- Tùng Kha... – Thiên Kỳ đang nói dở chừng thì chợt khựng lại khi thấy nó lù lù bước ra. Cô nhìn sượt ngang vai Lâm Duy – Chào cô Lam Bình, vẫn khỏe chứ?

- Chào. Cảm ơn và tôi khỏe. – Nó mỉm cười thật tươi.

- Liệu tôi có diễm phúc được mời cô đi chơi không nhỉ? – Thiên Kỳ nhếch mép.

- Đi chơi sao? – Nó khẽ nhíu mày.

- Cô không cần sợ tôi bắt cóc hay làm hại gì cô đâu bởi lần này có cả anh trai tôi nữa, anh ấy sẽ bảo vệ được cho cô mà. – Thiên Kỳ đưa đôi mắt sắc nhọn nhìn nó.

- Thiên Minh sao? – Nó nhắc lại.

- Cô nghĩ anh trai tôi thì còn có ai nữa?

- Vậy tôi đi cùng. – Lâm Duy xen ngang. Làm sao để nó đi cùng với Thiên Minh được cơ chứ. Một nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên trong lòng cậu.

Thiên Kỳ dừng lại đôi chút trên khuôn mặt của Lâm Duy rồi khẽ nhún vai:

- Tùy cậu thôi. Tối nay 7h tôi sẽ cho xe đến đón nha. – Thiên Kỳ nói rồi bước đi, ánh mắt cô như muốn nuốt luôn cả nó vậy.

- Anh nhất định phải đi sao? – Còn lại hai người, nó hỏi Lâm Duy.

- Tôi vẫn là người có trách nhiệm với cô mà. – Lâm Duy bước vào trong.

- Nhưng còn hai ngày nữa là hết hiệu lực hợp đồng rồi. – Nó nói lớn.

- Hai giờ vẫn phải thế chứ đừng nói là hai ngày. – Cậu bước chân vào nhà sau khi để lại câu nói với chất giọng vô cảm. Không hiểu sao, cậu ghét việc nó đem bản hợp đồng đặt giữa cậu và nó.

~oOo~

Trời chập tối, một chiếc xe Limo đen loáng bóng dừng lại trước cổng biệt thự nhà họ Lâm.

Nó cùng Lâm Duy bước vào xe.

- Đi đâu đây? – Nó hỏi.

- Làm sao tôi biết được. – Lâm Duy nhún vai rồi khẽ đằng hắng. – Này, cô đã ở đâu trong suốt những ngày không có tôi bên cạnh?

- Tôi... mặc kệ tôi chứ. Anh hỏi làm gì? – Nó quay mặt đi hướng khác.

- Tùng Kha là ai vậy? – Lâm Duy cúi mặt.

Nó giật mình, sao cậu lại biết về anh?

- À, xe dừng lại rồi kìa. Xuống thôi. – Nó đánh trống lãng rồi bước xuống xe.

Lâm Duy nhìn theo nó, khẽ lắc đầu thật buồn.

- Chào hai người. – Thiên Kỳ cười tươi bên cạnh Thiên Minh.

- Chào! – Nó vẫy tay, khẽ nghiêng đầu.

- Vào thôi! – Thiên Kỳ kéo tay nó.

- Vào đâu? – Nó nhìn quanh.

Thiên Kỳ đưa tay chỉ về phía trước.

- Cậu đưa bọn tôi đến vũ trường à? – Lâm Duy há hốc mồm.

- Đừng nói với tớ là cậu chưa bao giờ đến đây đấy chứ? – Thiên Kỳ nhíu mày.

Lâm Duy chợt nhìn nó đang đứng ngơ ngác.

- Nhưng... cô ấy... – Cậu e ngại.

- Sao? Cậu sợ tớ dạy hư vợ cậu à? – Thiên Kỳ tỏ vẻ dỗi. Mặt nó đỏ ửng và mặt Lâm Duy cũng chẳng kém. Vợ gì chứ?

Thiên Minh đứng yên chẳng nói gì. Chỉ vì chiều ý em gái mà đến đây chứ thực ra cũng chẳng hứng thú với những cuộc chơi kiểu này lắm và chắc rằng đêm nay không khí sẽ vô cùng căng thẳng. Đến giờ, cậu vẫn không hiểu tại sao Thiên Kỳ lại quay trở về với khuôn mặt hậm hực và thẳng thừng tuyên bố sẽ không để Lâm Duy rơi vào tay nó.

Vũ trường sôi động với tiếng nhạc xùng xình. Thật không khó để tìm được chỗ cho mình, nhất là khi nó đi giữa hai anh chàng cao hơn hẳn nó một cái đầu và cùng một cô nàng hấp dẫn như Thiên Kỳ. Hình như ba người họ rất có tiếng ở nơi đây. Nhìn cái cách mọi người nể sợ và nhường đường cho họ đi thì biết.

- Chị cho em chai rượu mạnh. – Thiên Kỳ vẫy tay gọi đồ uống rồi nhanh chóng kéo tay nó ra phía ngoài. – Ra nhảy cùng tôi nào.

Nó lúc bấy giờ đang ngồi bên cạnh Lâm Duy loạng quoạng vì cái kéo tay và lời nói của Thiên Kỳ. Đây là lần đầu nó đến đây mà!?!

Nhưng chẳng có cách nào để từ chối cả. Bỗng tay kia của nó được níu lại. Lâm Duy vẫn ngồi yên như tượng, không thèm nhìn nó và Thiên Kỳ, cất giọng:

- Cậu để cô ấy yên đi. Đừng bày nhiều trò nữa.

Thiên Kỳ lặng người.

Sao Lâm Duy khác quá, chẳng giống cậu của dạo còn là “người yêu” của cô tẹo nào.

Vì nó ư?

Khẽ nhếch mép cười, Thiên Kỳ ngồi xuống ghế đối diện Lâm Duy và nó, bên cạnh là Thiên Minh.

- Được thôi! Tớ cũng chẳng cần phải vui vẻ lắm với cô ta. – Cô nhún vai.

Đặt cốc cocktail xuống bàn, Lâm Duy nhìn những con người đang chìm vào điệu nhảy điên cuồng ngoài kia bằng nửa con mắt, tự hỏi không biết bao giờ mới thoát ra khỏi nơi đây và tất nhiên là cùng nó.

- Nào, tôi với cô dù không thích nhau lắm nhưng vẫn uống với nhau được một ly chứ? – Thiên Kỳ đặt cốc rượu loại mạnh trước mặt nó.

- Tôi... không uống được. – Nó xua xua tay.

- Không tệ như cô nghĩ đâu. Thử xem. – Thiên Kỳ hếch mặt rồi kề cốc rượu của mình lên môi, uống cạn.

Nó cười gượng gạo. Hay là thử nhỉ? Dù sao cũng chẳng có hại gì cho nó cả.

Nghĩ vậy, nó ép mình uống cái thứ chất lỏng sóng sánh trong cốc thủy tinh tuyệt đẹp kia.
 
G

_gd...clgt_

Khẽ nhíu mày, nó cố cười rồi đặt cốc không xuống bàn.

- Sao? Tuyệt phải không? – Thiên Kỳ cười tươi.

Nó cười mà mặt méo xẹo.

- Vậy uống tiếp đi. Cô cũng phải sánh được tửu lượng ít nhất là bằng một phần hai chồng mình chứ? – Thiên Kỳ nhìn sang Lâm Duy, nói đầy ẩn ý.

Một ly.

Hai ly.

Ba ly.

Chất lỏng kia cứ được rót vào cốc nó mãi. Cứ cạn rồi lại đầy, đầy rồi lại cạn.

Hai má nó ửng hồng. Dấu hiệu cho thấy nó đã say.

- Đủ rồi đấy Thiên Kỳ. – Thiên Minh cản bàn tay cô đang rót rượu vào cốc nó.

- Anh sợ em chuốc say cô ta sao? Anh sợ em làm gì cô ta à? – Thiên Kỳ nhìn Thiên Minh bằng ánh mắt nửa đau buồn, nửa giễu cợt.

- Em làm vậy thì được gì? – Thiên Minh lấy chai rượu từ tay cô.

- Tại sao anh cứ phải đứng về phía cô ta nhỉ? Em mới là em gái anh cơ mà? Anh sợ cô ta say nhưng còn em gái anh thì sao? Em gái anh say có ai bảo vệ như cô ta không? – Thiên Kỳ đứng bật dậy.

- Sao em lại nghĩ như vậy?

Thiên Kỳ không trả lời câu hỏi của anh, quay lại nhìn nó đang gục đầu trên bàn, khẽ cười trong nước mắt:

- Cô sướng thật, có đến hai người... à không phải là ba người mới đúng chứ, ba người đó đều cố sức che chở cho cô. – Nói rồi, cô bỏ chạy ra khỏi vũ trường nhộn nhịp.

- Đưa cô ấy về nhà. – Thiên Mình trừng mắt nhìn Lâm Duy.

- Không cần anh phải dạy tôi điều đó. – Lâm Duy trả lời nhưng vẫn không nhìn đối thủ.

Với vẻ mặt hậm hực, Thiên Minh chạy đuổi theo cô em gái.

Còn lại mình nó và Lâm Duy, cậu đặt ly rượu của mình xuống bàn rồi quay sang nhìn nó:

- Cô đúng là kém thật... nhưng lúc nào cũng là một con người hiếu thắng.

Cõng nó trên lưng, cậu bước lửng thửng ra khỏi vũ trường.

Nó nói mê sảng trong men say và trên lưng cậu.

Nhìn gương mặt đang đỏ ửng lên của nó, cậu khẽ cười.

- Lâm Duy... – Nó rên rỉ. Lâm Duy giật mình và dỏng tai nghe khi thấy nó nhắc đến tên cậu.

- Anh là đồ tồi!

Nó lảm nhảm và suýt chút nữa là cậu thả phịch nó xuống mặt đường. Nghĩ xem tự dưng lại có người bảo mình là đồ tồi thì sẽ cảm thấy như thế nào cơ chứ? Cũng may là cậu kìm nén kịp.

- Anh là đồ ngốc!

Tiêu nó rồi! Khói đã hình thành trên đầu cậu. Đồng ý là nó đang say nhưng chẳng phải trong cơn say, có những điều thường ngày không dám nói ra thì sẽ nói thẳng như ruột ngựa luôn hay sao?

Vậy là thường ngày nó vẫn dùng hai câu cảm thán kia để nói về cậu ư?

“Nếu cô tỉnh, chắc chắn cô không còn nằm yên trên lưng tôi nữa đâu” Lâm Duy nghiến răng.

- Mắt anh có vẫn đề hay thần kinh anh chạm chỗ nào vậy hả? – Nó đưa tay chỉ lung tung, loạng quoạng trong không khí.

Nhẫn nhịn.

Nhẫn nhịn.

Phải hết sức nhẫn nhịn.

Cứ xem đó là rượu nói chứ không phải là nó nói.

Người ta bảo một điều nhịn, chín điều lành mà.

Gần đến nhà rồi, chắc sẽ không cần nghe nó nói mê nữa, không muốn chút nào. Không khéo ngày mai lại lôi nó ra làm bia đỡ đạn thì tội quá!

- Tại sao anh không chịu hiểu nhỉ?

Cậu bắt đầu thấy tò mò. Hiểu ư? Hiểu điều gì?

- Tại sao anh không chịu hiểu rằng tôi...

Nó ngừng lại càng khiến cậu thêm tò mò về vế sau, có chuyện gì xảy ra với nó?
Chân cậu dừng lại, đứng chôn tại chỗ như chờ đợi.

- Cô sao? – Cậu thì thầm vào tai nó, nhỏ nhẹ và ấm áp hết mức có thể. Cậu cứ như là thôi miên nó vậy.

- Tôi...

Thình thịch... thình thịch....

Tại sao tim cậu lại đập nhanh hơn nhỉ?

-.... yêu anh... – Đầu nó tựa vào vai cậu và rồi không thấy nó nói gì nữa. Mà cần gì nó nói nữa, với cậu, chỉ thể thôi là đủ rồi, chỉ thế là hạnh phúc biết nhường nào.

Khẽ mỉm cười, cậu đặt lên trán nó một nụ hôn.

- Xong ngày mai, bản hợp đồng giữa chúng ta sẽ kết thúc, có nghĩa là xong ngày mai, mọi điều kiện được hủy bỏ và cũng có nghĩa là xong ngày mai, chúng ta sẽ có quyền được “yêu đối phương”.

“Chờ tôi nhé, sẽ có lúc tôi nói cho em biết bí mật của lòng tôi mà một đứa ngốc như em sẽ chẳng bao giờ tự khám phá ra được.”

~oOo~

- Bác sĩ, làm thế nào mới phục hồi được trí nhớ đây? – Thiên bảo đập mạnh tay xuống bàn.

- Cậu bình tình đi. Cậu cứ rối lên như vậy cũng chẳng giải quyết được gì đâu. – Vị bác sĩ ôn tồn bảo.

- Ông bảo tôi phải bình tĩnh là bình tĩnh thế nào? Thử hỏi nếu là ông, chẳng may quên mất vợ mình thì ông cảm thấy sao hả? – Thiên Bảo chồm người về phía trước.

Vị bác sĩ mở to mắt nhìn cậu, cơ mặt đanh lại rồi khẽ đằng hắng một cách khổ sở.

- Xin lỗi, tôi hơi quá lời. Thôi, không có việc gì nữa, tôi về đây. – Thiên Bảo hạ giọng rồi bước ra khỏi phòng khám.

Phản ứng của ông bác sĩ và việc cậu xin lỗi ông ta đều là có lý do của nó cả. Vợ ông đã mất trong một vụ tai nạn cách đây một năm và không nói thì hẳn ai cũng hiểu là ông ấy yêu vợ mình nhiều lắm.

- Hù. – Một bàn tay nhỏ đập mạnh vào vai khiến cậu quay lại.

- Hân Hân, sao bạn ở đây? – Thiên Bảo thốt lên đầy ngạc nhiên.

- Mình theo dõi cậu đấy. Hì! – Hân Hân cười rồi khẽ nhíu mày. – Sao cậu lại đến bệnh viện, đau ốm gì à?

- Đâu có. Chả là hôm qua đi xem bói. Thầy bói bảo hôm nay Hân Hân sẽ đi ngang qua đây nên đến đây chờ bạn thôi. – Thiên Bảo nói dối không chớp mắt.

- Thật không? Thầy nào hay vậy? – Hân Hân nghi hoặc.

- Bạn hỏi làm gì? Bộ muốn hỏi thầy xem bao giờ thì tụi mình cưới nhau à? – Thiên Bảo cười phá lên mặc cho hai má Hân Hân ửng đỏ.

- Ai thèm. – Cô quay mặt đi hướng khác rồi bước đi thật nhanh.

Thiên Bảo chạy đuổi theo, vẫn không thôi lảm nhảm câu: “Khi nào mình cưới nhỉ?”. Chỉ tội cho Hân Hân, người đi qua, kẻ đi lại cứ nhìn chằm chằm vào cô mà chẳng thể che mặt được.

- Ghé qua đây mình mua sợi xích nào. – Thiên Bảo đề nghị.

- Làm gì?

- Mình xích bạn lại, không cho phép bạn rời xa mình nữa. – Cậu nháy mắt.

- Mình là vật nuôi của cậu à? – Cô lườm nguýt.

- Không, bạn đâu phải là vật nuôi đâu, bạn là thú cưng của mình mà. – Cậu xiết nhẹ tay Hân Hân rồi kéo về phía trước.

Lắm lúc, cậu sợ rằng tình cảm sẽ không phải là một đường thẳng hay là một dốc núi cứ cao trào lên mãi. Nó giống như những làn sóng vậy. Lúc lên, lúc xuống, lúc xuất hiện và có khi sẽ biến mất mãi mãi.

- Hân Hân này, nếu mà mình không thể nhớ lại được thì có phải bạn sẽ rời xa mình không? – Thiên Bảo nhẹ nhàng hỏi.

Bàn tay nhỏ trong tay cậu khẽ buông. Một chút hụt hẫng nhưng không sao, cậu đã chuẩn bị tinh thần rồi. Nếu người con gái ấy thực sự muốn rút tay ra thì cậu sẽ buông tay cô gái ấy. Tình yêu không phải là sự níu kéo, càng không phải là sở hữu.

Hân Hân rút tay mình ra khỏi tay cậu và bất chợt vòng tay ôm lấy cậu, cười hiền:

- Cậu ngốc thật! Mình yêu cậu là chính cậu chứ không phải là yêu trí nhớ của cậu. Dù có hay không cái khoảng trí nhớ kia thì mình vẫn yêu cậu, mãi mãi yêu. Mình không cần cậu nhớ ra mình, không cần cậu hiểu rõ mình như trước đây, chỉ cần cậu yêu mình và một lần nữa mình khẳng định, mình yêu cậu là đủ.

Hân Hân nghiêng nhẹ đầu, hương tóc cô bay thoang thoảng thật thơm dịu. Thiên Bảo khẽ cười, cái mà người ta gọi là hạnh phúc có khi thật là đơn giản. Và cái mà người ta gọi là Tình yêu lại chẳng hề có một định nghĩa rõ ràng...
 
G

_gd...clgt_

Chap 92

Một cuộc gọi đường dài đến cho cô bạn thân đã di cư sang Anh cách đây vài tuần.

- Uyên Vân! Tớ Thiên Kỳ đây.

- <Ừ, nhìn số là biết, cần gì giới thiệu.> - Uyên Vân đáp hờ hững.

- Cậu vẫn giận tớ thật đấy à? – Thiên Kỳ xụ mặt.

- <Ai dám giận cậu? Đó là quyền của cậu mà. Cậu muốn làm người tốt thì tớ có quyền gì cản cậu.>

- Tớ không cố ý. Chỉ là tớ thấy cách cậu đối xử với Lam Bình quá tàn nhẫn.

- <Và thấy tớ là một con người thủ đoạn?> - Uyên Vân nhếch mép.

- Không có. Tớ biết cậu làm vậy chỉ là muốn tốt cho tớ thôi mà.

- <Vậy tại sao cậu không làm đến cùng? Cậu bỏ dở như vậy, yếu đuối như vậy thảo nào chẳng bao giờ dành được tình yêu của mình.>

- Vậy chứ cậu mạnh mẽ đấy Uyên Vân, cậu có được tình yêu của Thiên Bảo không?

- <.....>

- Cậu yên tâm nha, bởi nhất định tớ sẽ tìm được cho mình một tình yêu đích thực. – Thiên Kỳ khẽ cười.

Cả hai ngồi “nấu cháo” một hồi lâu thật lâu cho đến khi Thiên Kỳ nhớ ra việc cần phải làm.

Chào tạm biệt Uyên Vân xong, cô bước ra khỏi nhà.

- Hey, Lâm Duy, bàn này! – Thiên Kỳ vẫy tay.

- Cậu hẹn tớ ra đây có chuyện gì không? – Lâm Duy kéo ghế xuống và ngồi đối diện cô.

- Có chuyện. Tớ có vài câu hỏi muốn hỏi cậu. – Thiên Kỳ khuấy ly nước cam vắt và nhìn đường phố qua khung kính.

- Là gì? – Lâm Duy thắc mắc.

- Cậu không còn yêu tớ thật chứ? Trả lời thật đi bởi tớ muốn kiểm chứng. – Thiên Kỳ vẫn không chuyển hướng nhìn.

Lâm Duy ngồi lặng im, một hồi sau mới lên tiếng.

- Kiểm chứng gì?

- Cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của tớ. – Thiên Kỳ quay lại nhìn Lâm Duy, khẽ cười.

-....

- Hết rồi?

-....

- Vẫn còn sao?

- Thực ra... tớ đối với cậu chỉ còn thứ gọi là ơn nghĩa và tình bạn. Cậu là người kéo tớ ra khỏi cái màn coolboy và khiến trái tim tớ ấm áp hơn. Tớ rất biết ơn cậu.

- Thế thôi? – Thiên Kỳ nheo mắt.

- Umk. Thế thôi. – Cậu gật đầu.

- Vậy nếu tớ và Lam Bình cùng rơi xuống sông thì cậu sẽ cứu ai? – Thiên Kỳ hỏi và ánh mắt xoẹt qua một tia cười.

Lâm Duy sững người. Thường thì ở phim truyền hình Trung quốc, người ta chỉ hỏi câu này đối với “mẫu thân” và “nương tử” thôi.

- Tớ...

- Tớ hay cô ta? – Thiên Kỳ hơi hướng người về phía trước.

Lâm Duy không trả lời. Mãi cho đến một lúc sau, Thiên Kỳ mới lên tiếng.

- Thôi bỏ đi. Tớ hỏi chơi thôi! – Nói rồi, cô dứng dậy và bước ra khỏi quán.

Lâm Duy lắc đầu khó hiểu rồi bước về nhà. Cậu đang chờ đợi biết mấy cho ngày hôm nay kết thúc. Lúc đó, hẳn cậu có thể nói yêu nó mà không vi phạm hợp đồng. Việc vi phạm đối với cậu chẳng “thú vị” chút nào.

Mệt mỏi ngồi xuống ghế sofa, Lâm Duy gọi nó:

- Lam Bình, cô lấy giùm tôi cốc nước mát đi.

Chưa đầy một phút sau, nó đã mang ra cho cậu một cốc nước mắt lạnh. Tu một hơi hết sạch, lúc này, cậu mới nhận ra ánh mắt nó nhìn cậu có điều gì đó... khang khác.

- Có chuyện gì sao? – Lâm Duy ngờ vực.

- Không... à mà thực ra là có. – Nó khổ sở tựa người vào thành ghế.

- Chuyện gì? – Không hiểu sao, cậu cứ có linh cảm không hay về chuyện mà nó sắp nói.

- Tôi muốn hỏi anh một câu, một câu thôi. – Nó đưa một ngón tay phụ họa.

Lâm Duy xanh mặt nhưng cũng khẽ gật đầu. Trong suy nghĩ vẫn không thôi cầu xin chúa cho nó đừng hỏi những dạng câu ví dụ như “Anh thích tôi phải không?” bởi lúc đó cậu sẽ chẳng biết phải trả lời nó ra sao.

- Nếu tôi và Thiên Kỳ cùng rơi xuống sông thì... anh sẽ cứu ai?

Nó vừa đặt dấu chấm hỏi kết thúc câu nghi vấn thì cốc nước trên tay Lâm Duy rơi xuống đất đánh “Cộp”.

Lặng yên.

Cậu rơi vào trạng thái chết lâm sàng.

Tại sao trong một ngày mà lại có hai người hỏi cậu cái câu hỏi “khó” như vậy? Rốt cuộc hôm nay bị sao gì chiếu vậy hả trời?

Một hồi lâu sau đó, nhìn sắc mặt Lâm Duy chuyển đổi dần theo thời gian, nó vẩy tay:

- Thôi khỏi đi! Tôi chỉ hỏi chơi thôi! – Nó bước lên phòng. Còn Lâm Duy lại một lần nữa choáng váng. Nếu cậu nhớ không lầm thì trước khi đi, Thiên Kỳ cũng nói như nó vậy.

~oOo~

Màn đêm phủ nhẹ đôi cánh đen thẫm lên vạn vật, khẽ ru những tán cây xanh lay động trong gió.

Nó nhìn vali hành lý ở góc phòng, khẽ cười.

Xong ngày hôm nay, mọi chuyện sẽ chỉ còn là một giấc mơ, một giấc mơ thật đẹp mà nó sẽ luôn mãi giữ trong sâu thẳm trái tim mình.

- Cô không ngủ sao? – Một giọng nói vang lên sau lưng khiến nó giật mình quay lại.

- Sao anh vào được phòng tôi? – Nó ngạc nhiên nhìn Lâm Duy.

- Cửa đâu có khóa? – Cậu nhún vai hỏi lại rồi bước ra ngoài ban công, đứng cạnh nó.

“Thật ra có khi nào anh thích tôi chưa? Có khi nào anh thử nghĩ về tôi... dù chỉ là một phút chưa?”

Nó cười thầm rồi lại dõi mắt về phía xa xăm.

Có những lúc, nó ước mong có một loại thuốc thần diệu nào đó chỉ cần uống vào là sẽ được sống cùng người mình yêu. Nhưng làm sao đây khi mà nó không phải là nôbita hậu đậu và bên nó chẳng có anh chàng mèo ú đôrêmon nào cả.

Và ngay lúc này đây, nó chỉ mong thời gian ngừng lại mãi mãi, cho nó tận hưởng sự bình yên này thêm một lát nữa, một lát nữa thôi...

- Ngày mai... – Lâm Duy phá tan bầu không khí bình yên bằng một giọng nói bình thản nhưng lại khiến lòng nó nhói đau vô cùng. Không hiểu sao nó cứ ghét cái cụm từ “ngày mai” đến thế không biết.

- Tôi hiểu. – Nó cắt ngang. Nó chẳng muốn chính cậu nói ra cái điều đó tẹo nào.

- Umk. – Lâm Duy cúi đầu.

“Umk? Umk là sao?” Nó nhủ thầm.

Bất chợt, Lâm Duy nhìn vào đồng hồ treo tường trong phòng nó, buột miệng thốt lên:

- 11h30 rồi.

- Thì sao? – Nó ngạc nhiên.

- Vậy là sắp qua một ngày mới. – Cậu vẫn “hồn nhiên” chia sẻ với nó.

- Ra vậy. – Nó cười buồn – Một ngày mới, một cuộc sống mới.

Lâm Duy thoáng ngạc nhiên, nhìn nó như thể muốn hỏi có phải chăng cậu vừa chạm vào một điều gì đó đáng buồn của nó hay không?

“Anh sang đây đứng với tôi chỉ là để đợi qua ngày mới – ngày kết thúc hợp đồng, ngày tôi xa anh thôi sao? Không phải anh định đuổi tôi đi lúc nửa đêm thế này chứ? Anh thật là quá đáng, tự khắc tôi sẽ biết mình nên đi và đi như thế nào mà, có cần phải ép người ta vào đường cùng như vậy không?”

Không khí quanh nó không còn yên tĩnh nữa, tim nó đập nhanh hơn và dường như nó cảm thấy một hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Cái cách cậu hớn hở xem đồng hồ mặc dù mới xem chưa đầy năm phút trước và cả cách cậu tươi tỉnh thông báo từng giờ, từng phút cho nó khiến người nó lạnh toát, nó sợ mất cậu.

- 11h56 rồi kìa! – Lâm Duy cười tươi.

Tiếng “ừ” của nó thoảng nhẹ như gió hay thậm chí là chẳng thể nghe nổi. Mọi lời nói nó cố thoát ra đều đọng lại ở cổ, khiến cổ họng nó rát như có ngọn lửa lớn đang thiêu đốt vậy.

- Lâm Duy này! – Nó cất giọng sau một hồi cố gắng.

- Gì vậy? – Lâm Duy nhìn nó, ánh mắt khẽ cười.

- Anh còn nhớ chứ, mỗi tuần tôi đều được phép ra một điều kiện phải không? – Nó nheo mắt.

- Ừ. – Cậu gật đầu.

- Vậy giờ tôi có thể chứ?

Không mất quá nhiều thời gian suy nghĩ, Lâm Duy gật nhẹ đầu:

- Cô nói đi.

Nó hạ giọng hết mức có thể, sợ rằng nó sẽ khóc như một con ngốc.

- Anh... ôm tôi được không? Chỉ một lát thôi. – Nó nói nhanh, giọng run run.

-....

Một thoáng lặng yên. Đề nghị khó quá chăng?

Từng giây phút nặng nề trôi, đôi mắt tròn xoe của Lâm Duy vẫn dính chặt lấy gương mặt khổ sở của nó và... quả thật là cậu không hiểu.

Nó mỉm cười chua chát, phủ phàng quay mặt đi, giấu nhẹm giọt nước tràn khóe mắt.

- Thôi... vậy... – Nó chưa kịp dứt câu thì một vòng tay nhẹ nhàng ôm lấy nó.

Cảm giác lúc đó ư?

Bàng hoàng...

Sững sờ....

Rất nhẹ...

Rất ấm...

Rất quen thuộc....

Rất hạnh phúc...

Và rất đau...

Nó rúc đầu vào áo cậu, lặng yên trên vai cậu và... khẽ cười trong vòng tay của cậu.

Chẳng hiểu vì sao lại đưa ra điều kiện đó nhưng nó không muốn sau này phải hối hận, nó không muốn phải luyến tiếc, nó muốn có cảm giác cậu thuộc về nó, chỉ riêng mình nó thôi trong giờ khắc ấy.

Đồng hồ điểm tiếng chuông cuối cùng trong ngày. Cả nó và cậu đều bàng hoàng buông nhau ra và ngước lên nhìn chiếc đồng hồ treo tường.

Giờ khắc ấy... 0h00

Nụ cười xuất hiện trên môi hai con người. Một hạnh phúc, hớn hở, còn một thì đau khổ, luyến tiếc.

Nó nhếch mép cười bản thân mình và nhìn Lâm Duy, chờ đợi một câu nói.

- Qua ngày mới rồi! – Lâm Duy nhún vai.

- Umk. Tôi biết. – Nó gật nhẹ đầu và lặng lẽ tiến lại gần đống hành lý.

Chợt, một bàn tay nắm lấy tay nó, xiết nhẹ.

Nó giật mình quay đầu lại, nhìn thật sâu vào đôi mắt ấy – đôi mắt có lẽ sẽ chẳng bao giờ nó quên được.

Nó thấy mặt mình nóng ran. Cảm giác sao khó chịu thế này? Dường như mặt trời đang tiến lại gần trái đất, dường như là vậy.

Lâm Duy dường như cảm nhận rõ nhịp đập của trái tim và hơi thở hỗn hển đầy hồi hộp của mình. Cậu hạ giọng, rút hết mọi can đảm và tự trấn an mình. Khóe môi khẽ nhấc lên, một giọng nói nhẹ, trầm ấm và... hơi run lọt thỏm giữa căn phòng nhỏ.

- Có một điều em không biết....
 
Top Bottom