CHAP 14:
- Xuống xe đi,đến nhà rồi! – Hắn lên tiếng.
- Đây... – Nó chỉ tay vào ngôi nhà trước mặt.
- Là nhà tôi – Hắn ta ngắt lời nó.
Dù sao cũng hết nơi để đi rồi, có một chỗ để nghỉ chân cũng tốt thôi mà! Nó bước vào nhà, rất nhanh chóng, nó đã yên vị trên chiếc giường ở một căn phòng ờ gác 2.
- Này, đây là phòng tôi mà! – Hắn ta bước đến cạnh nó.
- Anh sang phòng khác, chưa nghe câu “khách hàng là thượng đế” hả? – Nó thì thầm.
- Cô nên nhớ cô đang ở trong nhà của tôi và xin trân trọng nhắc lại đây là phòng của tôi.... này, có nghe tôi nói gì không vậy? Này, con nhóc kia! – Hắn chạy đến lay lay con nhóc và phát hiện ra nó đã chìm đắm trong giấc ngủ tự bao giờ. Hắn lắc đầu rồi lặng lẽ bước về phòng.
- Xem như hôm nay tôi ăn chay niệm phật một đêm vậy! Haizzz!
===========================================
Buổi sáng luôn làm cho người ta tràn đầy năng lượng và sáng hôm nay cũng làm cho chân nó đỡ đau hơn. Chủ nhà vẫn còn chưa dậy, điều đó có nghĩa là bây giờ nó là “chủ tạm thời” của ngôi nhà này.
Hắn ngáp ngắn ngáp dài bước xuống cầu thang. Một đêm như vậy quá đủ mệt đối với hắn.
- Anh dậy rồi à? – Nó nói vọng ra từ căn bếp.
- Ai cho cô vào nhà tôi? – Hắn hoảng hốt khi có sự xuất hiện của người lạ.
- Anh không cho thì tôi tự vào đây chắc!
Hắn à một tiếng, như thể đã quên béng mất vụ tối qua đâm phải nó và chở nó về trú ngụ ở nhà này. Bước vào bếp bởi một mùi hương, hắn mỉa mai:
- Cô mua ở đâu về vậy?
- Tự nấu chứ mua ở đâu được, tôi có biết đường đâu! – Nó nhún vai rồi lại chúi mắt vào nồi canh đang nấu dở.
- Hừ! – Quay lưng đi sau khi để lại một cái lắc đầu khó hiểu.
Canh chín, nó dọn bàn và lễ phép mời hắn (có là chồng nó thì cũng không được mời tử tế vậy đâu):
- Anh lại ăn đi!
- Có ăn được không? Có độc không vậy? – Hắn trêu.
- Sợ thì đừng ăn nữa. Càng tốt, tôi ăn một mình. – Nói rồi, nó nhanh nhẩu xúc cơm và ăn.
Một chén....hai chén..... Nó đã ăn hết hai chén cơm còn hắn thì vẫn ngồi. Một lát sau, hình như sức cuốn hút của thức ăn luôn làm cho người ta bị “cuốn theo chiều gió”, hắn xông lại bnàn ăn và ngồi ăn ngon lành.
- Nè, có độc đó! – Nó nhìn hắn, giễu cợt.
- Kệ! Có độc thật thì cô cũng phải bỏ tiền túi mà đưa tôi đến bệnh viện thôi!
Nó cười rồi lại ...tiếp tục ăn.
CHAP 15
- Này, cô gọi điện cho người nhà đi! Không chừng họ lo cho cô lắm đó! – Hắn nhắc.
- Ờ! – Nó nói rồi đút tay vào túi tìm điện thoại. Loay hoay một hồi, chẳng thấy cái điện thoại đâu cả.
- Chết rồi! Chắc tại lúc tối anh đâm tôi nên mất tiêu cái điện thoại rồi! – Nó ỉu xìu.
- Sao lại tại tôi? Tại cô lanh chanh chạy ra chứ bộ - Hắn giãy nảy.
- Chứ không phải anh suýt đâm con mèo nhỏ à? – Nó chun mũi.
- Thôi thôi! Cô cầm điện thoại tôi mà gọi. – Hắn rút điện thoại ra, chìa trước mặt nó.
Cầm cái điện thoại của hắn trên tay, nó cảm thấy lúng túng.
- 1...2....5....2...6....2...4....5.... – Nó lầm bầm.
- Cô làm cái gì vậy? – Hắn hỏi.
- Tôi không nhớ số. – Mặt méo xẹo.
- Trời ơi, hay tại tối qua tôi tông cô nên đầu cô mất hết chất xám rồi? Thôi, đi với tôi. – Hắn kéo tay nó đi.
Tại shop hàng ở cửa hàng lớn nhất thành phố.
- Dẫn tôi đến đây làm gì? – Nó kéo áo hắn.
- Đền điện thoại cho cô! – Hắn quay lại nói với chị bán hàng – Chị lấy cho em cái này.
Sau khi thanh toán xong, hai đứa nó cùng “bay” vào một nhà hàng nhỏ.
- Tôi lưu số của tôi vào máy mới của cô rồi! – Hắn thông báo.
- Lưu vào làm gì? – Nó ngạc nhiên nhưng hắn còn ngạc nhiên hơn cả nó.
- Bộ cô không muốn liên lạc với tôi hả? – Hắn tò mò.
- Xời! Anh cũng muốn ám tôi y như cái tên hắc ám ấy hả? – Nó nghĩ đến Lâm Duy.
- Tên hắc ám nào?
- Thôi, anh không cần biết! – Nó phẩy tay rồi lôi điện thoại ra nghịch.
- Tên anh là Thiên Minh hả? – Nó nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Hắn đang uống nước và suýt nữa thì “trả lại nước cho không khí” luôn sau câu nói của nó.
- Cô.... đừng nói là cô không biết tên tôi đấy nhé? – Hắn vẫn còn ngạc nhiên.
- Yên tâm, tôi không nói đâu, anh nói rồi mà! Hì! – Nó cười trừ.
- Cô có biết hội FM không? – Thiên Minh hỏi, giọng tuyệt vọng.
- Hình như không, à mà hình như biết. – Nó chống cằm suy nghĩ.
- Cô là người đến từ sao hỏa hả? Sao cái gì cũng không biết hết vậy?
- Tại sao lại phải biết? – Nó ngây ngô hỏi.
- Tại...tại.... học sinh BFM ai chẳng biết. – Thiên Minh cố tìm cớ.
- Vậy hả? Vậy thì giờ tôi biết rồi này. – Lại cười.
Điện thoại Thiên Minh rung lên.
- Alo – Thiên Minh.
- <Anh hả? Em Thiên Kỳ đây! Anh ghé qua nhà Lâm Duy chở em về được không? Giờ này khó bắt xe quá.>
- Sao hắn không đưa em về.
- <Anh ấy bị sao ý, cáu bắn cả ngày à! Không biết có còn giận em không nữa. Thôi, anh qua nhanh đi nha!>
- Umk!
CHAP 16
Thiên Minh ái ngại nhìn nó rồi bảo nó lên xe. Đến lúc này, nó mới nhận thấy có rất nhiều người đang nhìn mình, ánh mắt họ nhìn nó giống y như lúc nó đi cùng Lâm Duy.
- Đưa tôi đi đâu đây? – Nó hỏi.
- Đến sở cảnh sát. – Thiên Minh đùa.
- Làm gì? – Nó hốt hoảng.
- Xem có ai thông báo tìm trẻ lạc hay không.
- Này, tôi không đùa đâu á. Cho tôi xuống xe đi. – Nó ra lệnh.
- Cô có biết đường đâu mà xuống. Ngồi yên đó, tôi ghé qua đây một lát rồi sẽ đưa cô về. – Thiên Minh can.
- Về đâu?
- Thiên Đàng hay Địa ngục, cô chọn đi! – Hắn cười.
Cứ thế, bọn nó cãi nhau hoài rồi cũng đến được nơi cần đến. Chiếc xe dừng lại, nó cứ như người chết đuối bắt được phao, mừng rỡ:
- Đây là nhà tôi nè! Sao anh biết nhà tôi hay vậy? – Ngay lập tức, nó nhảy phóc xuống xe.
Trước cổng nhà, có một đôi nam nữ đang đứng đó. Là Lâm Duy và Thiên Kỳ.
Vừa thấy nó bước xuống từ chiếc xe, Lâm Duy đã vội chạy đến, quát:
- Cô đi đâu cả đêm qua vậy? Có biết cả nhà lo cho cô lắm không? Nếu có đi thì ít nhất cũng phải gọi điện về chứ? Cô có biết nghĩ không hả? Đầu óc cô để đâu hết rồi? – Lâm Duy xả một trận dài dằng dẳng.
-........
- Cô câm hả? Sao cô không nói gì? Bình thường cô hãy cãi bướng lắm mà? Hôm nay sao im như thóc vậy? Nói đi, nói đi chứ? Cô có nghĩ cho người khác phải vì cô mà phải thức cả đêm không hả? Có biết không? Hay chỉ biết nghĩ đến bản thân mình?
-........
- Này, còn xe của tôi đâu? Cô vất xe tôi để đi theo chiếc xe kia à? – Chỉ tay về chiếc xe của Thiên Minh - Cô quá đáng vậy? Tôi chưa gặp ai như cô đó? Cô giải thích cho rõ đi, mọi chuyện còn chưa xong đâu nhé! – Cậu lại tiếp tục nói trước sự ngạc nhiên của Thiên Minh và Thiên Kỳ.
- Anh nói xong chưa? Anh tưởng tôi không nghĩ đến việc mọi người lo cho tôi, trừ anh hả? Anh tưởng tôi không biết nghĩ hả? Anh tưởng tôi không muốn nói sao? Không muốn thanh minh cho mình sao? Nhưng anh nói một tăng như vậy thì tôi còn nói gì được? Anh bảo tôi quá đáng ư? Đáng nhẽ câu này phải để tôi nói anh mới phải. Anh bỏ về, để lại tôi với chiếc xe đạp. Anh có nghĩ đến tôi không? Hay chính anh mới là người chỉ biết nghĩ đến bản thân mình. Tôi không biết đi xe đạp, làm sao tôi bò về được nhà. Tôi không biết đường đi, tôi bị lạc, ai lo cho tôi? Rồi mất điện thoại, đến số điện thoại nhà tôi còn không nhớ, anh bảo tôi liên lạc với mọi người bằng cách nào? Hay anh muốn tôi chết, hóa thành ma rồi về báo mộng cho anh biết là tôi chết rồi, đừng tìm tôi nữa?.... – Nó nói như tát một gáo nước lạnh vào mặt Lâm Duy, rồi bỏ chạy vào nhà.
- Lâm Duy à? Có chuyện gì vậy? – Thiên Kỳ nhẹ nhàng hỏi.
- Không! Chuyện gia đình ấy mà! – Lâm Duy trợn mắt nhìn Thiên Minh rồi cũng bước vào nhà.
“Cộc...cộc....cộc” Lâm Duy gõ cửa phòng nó.
- Lam Bình, nếu tôi có nói gì không phải thì mong cô tha lỗi. Tôi cũng chỉ lo cho sự an toàn của cô thôi mà! – Lâm Duy nói, giọng hối lỗi.
- Anh có lỗi gì đâu, tại tôi ngốc nên làm mọi người lo lắng, làm mất giấc ngủ ngon của anh, tôi xin lỗi. Xong nợ nần rồi, anh về phòng đi! – Nó tuyệt tình.
“Rầmmmm” Nó giật mình bởi âm thanh nghe cứ như là động đất đó. Quay lại thì đã thấy Lâm Duy đứng sừng sững trước mặt rồi.
- Sao anh phá cửa phòng tôi. – Nó lại nằm lăn ra giường, vờ ngủ.
- Tôi phải nói bao nhiêu lần cô mới hiểu hả? Này...đừng giả vờ ngủ nữa. NÀY! – Dường như tiếng thét của cậu không có tác dụng, buộc cậu phải dùng đến biện pháp mạnh hơn. Cậu nhanh chóng tiến lại góc phòng, mở nhạc và vặn vollum hết cỡ.
- THÔI ĐI! MUỐN ĐẦU ĐỘC NGƯỜI KHÁC BẰNG ÂM NHẠC HẢ? – Nó hét lên.
- TÔI CHẾT CHUNG VỚI CÔ LUÔN! – Cậu vừa hét, vừa đưa tay bịt tai lại. Không biết cả hai người này có nhận ra được sự bất thường trong câu nói ấy không nữa.
- MUỐN GÌ ĐÂY? – Nó hỏi.
Nghe nó hỏi vậy, cậu mới tắt nhạc đi, thở phào nhẹ nhõm vì..... chưa chết bởi những âm thanh “kinh thiên động địa” kia.
- Đi theo tôi! – Cậu kéo nó đi.
Chỗ này nó vừa vào cách đây một tiếng đồng hồ.
- Đến đây làm gì? – Nó hỏi.
- Tôi sẽ mua điện thoại mới cho cô, chả phải cô mất điện thoại rồi sao? – Lâm Duy cười.
- Khỏi. Có người mua cho tôi rồi! – Nó phẩy tay, toan bước ra thì bị kéo lại.
- Có phải tên lúc nãy không? – Lâm Duy giận dữ.
- Thì sao? – Nó mở to mắt nhìn cậu.
- Đưa đây. – Lâm Duy ngửa tay trước mặt nó.
- Đưa gì? – Nó ngây ngô.
- Điện thoại của cô.
Chần chừ một hồi, nó cũng quyết định rút ra đưa cho Lâm Duy vì nghĩ rằng chẳng có gì thiệt cả.
- Goodbye my hate! – Vừa dứt lời, cậu liền ném ngay thứ đang cầm trên tay qua cửa sổ của tầng 16.
- Này làm cái gì vậy? – Nó phát hoảng.
- Không thấy hay sao còn hỏi. Đi thôi! – Lâm Duy ra lệnh.
- Nhưng mà.... – Nó luyến tiếc nhìn ra cửa sổ.
- Không nhưng nhị gì cả! – Lâm Duy lôi nó đi.
Vậy là trong vòng hai ngày, nó đã cầm trong tay và sở hữu ba cái điện thoại. Tốt thôi, dù sao người tốn tiền cũng đâu phải là nó!!!!