[CLB thơ văn]Tuổi thơ còn mãi

Thảo luận trong 'Tự sáng tác' bắt đầu bởi Bé Thiên Bình, 4 Tháng tư 2017.

Lượt xem: 463

  1. Bé Thiên Bình

    Bé Thiên Bình Banned Banned

    Bài viết:
    1,560
    Điểm thành tích:
    504
    Nơi ở:
    Nghệ An
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Hưng Thịnh
    [TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt 08 môn học. Click ngay để nhận!


    Bạn đang TÌM HIỂU về nội dung bên dưới? NẾU CHƯA HIỂU RÕ hãy ĐĂNG NHẬP NGAY để được HỖ TRỢ TỐT NHẤT. Hoàn toàn miễn phí!

    Chào các bạn! Mình mở ra topic này nhằm mong muốn các bạn có thể chia sẻ những câu chuyện tuổi thơ có thể là của chính bạn, hoặc sưu tầm.
    Nếu là sưu tầm mong các bạn ghi rõ nguồn.
    Các bạn phải luôn tuân thủ nội quy của box :
    https://diendan.hocmai.vn/threads/noi-quy-box-clb-tho-van.1666/
    Chúc các bạn may mắn!
     
  2. phanthaohien2004

    phanthaohien2004 Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    55
    Điểm thành tích:
    116

    Tuổi thơ dữ dội năm học lớp 2 có lần đánh nhau vs thằng con trai ở lớp máu mũi chảy tè le mà vẫn hùng hổ nhảy vào giờ nghỉ lại ko hiểu sao lúc đó mk dám đánh nhau vs nó z mà giờ lúc nào cx phải nhịn mấy đứa bn (lại cùng giới tính ms điên chứ là trai còn đỡ ). Mún trở về ngày xưa wa..:mad::mad::mad:
    Yociexp40JFBQ00153070115Br106r104r101r84
     
    Giang mèoBé Thiên Bình thích bài này.
  3. Bé Thiên Bình

    Bé Thiên Bình Banned Banned

    Bài viết:
    1,560
    Điểm thành tích:
    504
    Nơi ở:
    Nghệ An
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Hưng Thịnh

    dữ dội thật, thời đại bây giờ khác rồi
     
    phanthaohien2004 thích bài này.
  4. Hà Tuấn Anh Tú

    Hà Tuấn Anh Tú Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    513
    Điểm thành tích:
    219
    Nơi ở:
    Đắk Lắk
    Trường học/Cơ quan:
    THCS NGÔ QUYỀN

    what the * ho nhẹ * dám đánh nhau hả, mk không dám đâu
     
    Bé Thiên Bình thích bài này.
  5. Giang mèo

    Giang mèo Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    203
    Điểm thành tích:
    141

    Năm lớp 6 chấm 2 cục trên cục dưới cục ( : ) Lần đầu tiên trong lịch sử của cuộc đời tôi tôi dám nhảy vào vả ( tát) một đứa con gái và cao hơn nó là đứa bạn chung chăn với tôi hồi mầm non . Lý do tôi nhảy vào vả (tát) nó vì ................. nó là đứa dám lôi ( lấy ) bố mẹ dòng họ nhà tôi ra để nói chuyện với tôi , nói thẳng ra là mắng tôi TRONG KHI "Tôi" đang ăn nói thực sự tử tế với nó , sau một hồi lâu tôi đã im lặng và không nói gì thì nó tiếp tục nhai đi nhai lại mấy câu nói của nó Đến lúc :" tức nước thì vỡ bờ " không nhịn nổi tôi nhảy vào đánh nó Và cuộc chiến kết thúc trong những giọt nước mắt của con bạn . Nó còn hẹn với tôi " t về t mách mẹ t là m vả t".................................... nhưng nó có nói đâu :D:D
    CÔNG NHẬN lần đó đánh nó sướng tay :D:D
    " Cuộc chiến không dữ dội "
     
    Bé Thiên BìnhThu Hà0608 thích bài này.
  6. Konny Ayase

    Konny Ayase Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    32
    Điểm thành tích:
    31

    Cái tuổi thơ là gì nhỉ? Người ta sống trên đời ai cũng có cái quá khứ, và quá khứ vui vẻ nhất là thời trẻ thơ. Trẻ thơ, tất cả những gì trong sáng nhất của một đời người. Tôi còn nhớ, năm lên mười tuổi, thật vui, đây chính là lần đầu tôi được đi thả diều. Con diều đấy có gì mới sao cứ làm tôi mê thích, không phải riêng tôi mà bọn trẻ khác cũng vậy. Chúng tôi chạy lon ton ngoài đồng thấy thích mê, không hiểu sao tôi lại yêu cái mùi rơm rạ của quê hương. Nhớ lắm, lần đầu tiên thả diều hấp tấp, gió bay, sợi dây cuộn tròn và rồi con diều bay đi mất, mít ướt làm sao tôi chạy về mách mẹ. Cái ký ức nhỏng nhẻo ấy cứ làm tôi nhớ mãi. Ký ức buồn vui cũng là ký ức, có người lại muốn xa lánh ký ức của mình, họ nghĩ nó thật tồi tàn thối nát. Nhưng có đáng thương chút nào khi họ càng lúng sâu càng xa cách cuộc đời. Có xứng đáng hơn những số phận nghiệt ngã, biết chấp nhận số phận, không phải chấp nhận mà ngày càng theo nó, mà chấp nhận là phải biết vương mình vượt qua. Thật đáng thương cho những số phận con người, sống trên đời mà chẳng biết quá khứ mình là ai, trách nhiệm mình là gì, tuổi thơ ấu, người thân là nhân tố cao cả nhất của một con người nhưng họ có biết gì về đó đâu. Và họ vẫn sống tốt, vẫn hướng về tương lai. Cái quan trọng của một con người không phải là quá khứ hay thời thơ ấu, mà cái quan trọng nhất là ý trí vươn lên để vượt lên những khó khăn trong cuộc sống, niềm tin, sự yêu thương, và những gì trong thực tại. Tình yêu thương của con người với nhau trong thực tại mới là cái để cuộc đời ta hạnh phúc nhất. Còn những quá khứ, những ký ức tuổi thơ chỉ là một người khách soi đèn đi qua án sương mà trong đêm tối, nhưng nó cũng thật đẹp và tuyệt vời khi sương biến mất đèn được thổi tắt, thay vào đó là ánh trăng mờ bầu trời sao soi sáng của trời đêm.
     
    Bé Thiên Bình thích bài này.
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY