Văn Văn 8

Thảo luận trong 'Thảo luận chung' bắt đầu bởi otran0123456789@gmail.com, 25 Tháng bảy 2017.

Lượt xem: 510

  1. otran0123456789@gmail.com

    otran0123456789@gmail.com Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    18
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Nghệ An
    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    Cảm nhận của em về những câu thơ sau:

    Cha lại dắt con đi trên cát mịn
    Ánh nắng chảy đầy vai
    Cha trầm ngâm nhìn mãi cuối chân trời
    Con lại trỏ cánh buồm xa nói khẽ :
    Cha mượn cho con buồm trắng nhé
    Để con đi…

    Lời của con hay tiếng sóng thì thầm
    Hay tiếng của lòng cha từ một thời xa thẳm ?
    Lần đầu tiên trước biển khơi vô tận
    Cha gặp lại mình trong tiếng ước mơ con.
    Hoàng Trung Thông.
    ;);):):):)
     
  2. lê thị hải nguyên

    lê thị hải nguyên Mùa hè Hóa học Thành viên TV ấn tượng nhất 2017

    Bài viết:
    2,165
    Điểm thành tích:
    664
    Nơi ở:
    Thanh Hóa
    Trường học/Cơ quan:
    HV Thánh Huy

    Hình ảnh "nắng cháỵ" trên vai là hình ảnh vừa tả thực vừa trìu tượng. Hai cha con như say sưa đến nỗi nắng đã tỏa rạng và như tung tăng đùa dưỡn bên họ, càng tô đậm thêm hình ảnh bên bỉ bước đi của cha và con.

    Ước muốn táo bạo của con “Cha muốn cho con buồm trắng nhé Để con đi..."

    Biển quá bao la mênh mông đầy huyền bí, cậu bé muốn khám phá nó trên một cánh "buồm trắng" đầy ước mơ tuổi thơ.

    Xưa cha chỉ ước mơ bó hẹp trong khuôn khổ "Đất nước của ta", nay con ước mơ bay xa hem không bó hẹp trong khuôn khổ nào con muôn đi khắp nơi, muốn "xông pha" trên biển cả.

    Lời nói trẻ thơ quá đổi hồn nhiên nhưng ấp ủ một hoài bão đáng yêu đáng ca ngợi.

    Ước muốn của con khơi gợi người cha nhưng hồi ức xa xôi.

    Lời của con hay tiếng sóng thầm thì Cha gặp lại mình trong tiếng ước mơ con

    Câu thơ thật tha thiết, tâm sự của người cha như trải dài trong suốt và trong ta bao niềm xúc động dạt dào.

    Qua hình ảnh của con với những ước mơ bay bổng, người cha như thấy lại minh thời thơ trẻ cũng ao ước, cũng có những suy nghĩ, muốn tìm tòi khám phá như con. có sống thực với những ước mơ của con người, Hoàng Trung Thông thể hiện một cách tinh tế và đặc sắc một khát vọng sống đang cháy bỏng trong mỗi thế hệ con người như thế.

    Nhận xét đánh giá bài thơ đặc sắc với những hình tượng thơ độc đáo, nhịp thơ vừa trầm lắng, vừa bay bổng như dâng trào ào ạt những cảm xúc đạt tới đỉnh cao của tác giả. Chính hình ảnh "cánh buồm" trong bài thơ đã nang con người lên tầm cao của những ước mơ, của khát vọng muốn được chinh phục, được khám phá thiên nhiên, được làm chủ nó.

    Bài thơ đã gieo vào lòng thế hệ trẻ những ước mơ bay bổng, thúc giục chúng ta tìm tồi, học hỏi và kham phá để vươn tới chiếm lĩnh chinh phục vũ trụ. Nó động viên chúng ta phấn đâu không ngừng để vươn tới tầm cao của thời đại.

    Bài thơ thật sự gây xúc động lòng người. Nhà thơ đã "thổi" cho "cánh buồm" của tuổi thơ một phần nào hơi gió của cuộc sống mà tương lai, lớp trẻ sẽ càng phồng vươn xa trong chân trời mới đang mơ rộng.

    Những cánh buồm" rồi đây sẽ đưa chúng ta đến những nơi xa để ta thực hiện những tâm huyết mà ông cha chua làm được.
    nguồn internet
     
    otran0123456789@gmail.com thích bài này.
  3. Quang Trungg

    Quang Trungg Học sinh xuất sắc Thành viên

    Bài viết:
    4,677
    Điểm thành tích:
    879
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Mai Dịch

    Xem có sai sót gì ko chị
    Đọc “Những cánh buồm” của nhà thơ Hoàng Trung Thông, người đọc dường như đứng trước không gian mênh mông, vô tận của đại dương. Ngỡ như nghe được tiếng sóng biển rì rào từ nơi xa thẳm. Ngỡ như nhìn thấy trong buổi bình minh rực rỡ một cánh buồm đỏ thắm thấp thoáng ngoài khơi. Ngỡ như nghe đâu đó trong tâm khảm của mình vọng về những khát khao của tuổi thơ trong sáng… Nghĩa là thi phẩm đã mở ra trước mắt người đọc những cái tưởng chừng như vô hình mà hữu hình, tưởng như vô thanh mà lại xôn xao rung động hồi ức. Từng câu, từng chữ như ngân nga, vang vọng,thấm dần vào tâm khảm người đọc. Tôi nghĩ, thành công của thi phẩm có lẽ bắt nguồn sâu xa từ việc xây dựng không gian nghệ thuật.Không gian bao trùm toàn bộ thi phẩm là không gian của biển khơi, của đại dương bao la vô tận. Không gian được tái hiện từ gần đến xa. Hai cha con dắt nhau đi trên cát mịn. Sau trận mưa đêm, biển trong xanh mênh mông, ánh mặt trời rực rỡ trải dài trên mặt nước. Và không gian mở rộng ra biển khơi xa thẳm theo lời con trẻ :“Cha ơiSao xa kia chỉ thấy nước, thấy trờiKhông thấy nhà, không thấy cây, không thấy người ở đó?”Nước, trời hòa một sắc hiện ra mênh mông, bát ngát. Cái vô tận của trùng khơi như được nhân lên bởi cách lặp mang tính phủ định “không thấy”, “không thấy”, “không thấy”. Dường như những gì đại diện cho sự sống của con người đều không hiện hữu. Chỉ ‘thấy nước”, ‘thấy trời”, “không thấy nhà, không thấy cây, không thấy người”. Lần đầu tiên tầm mắt non trẻ thấy một không gian khác lạ ngoài không gian quen thuộc của làng mạc, vườn tược. Cái không gian đó vừa rợn ngợp vừa cuốn hút. Nhưng nếu không gian trong tầm mắt của con trẻ chỉ dừng lại ở một giới hạn nhất định thì không gian trong cái nhìn của người cha lại càng mênh mông, vô tận :“Theo cánh buồm đi mãi đến nơi xaSẽ có cây, có cửa, có nhàVẫn là đất nước của taNhững nơi đó cha chưa hề đi đến”Không gian con thấy chỉ là trời, biển. Không gian trong lời cha mở ra cho con là chiều dài, chiều rộng của cả một đất nước tươi đẹp : “Vẫn là đất nước của ta. Những nơi đó cha chưa hề đi đến”. Tôi lại nhớ đến trường ca “Mặt đường khát vọng” của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm. Từ không gian “Đất là nơi con chim phượng hoàng bay về hòn núi bạc/ Nước là nơi con cá ngư ông móng nước biển khơi”, ông mở rộng “Đất nước là nơi dân mình đoàn tụ”. Quan điểm của Nguyễn Khoa Điềm rất giống với cách lí giải về không gian Đất nước của Hoàng Trung Thông “Theo cánh buồm đi mãi đến nơi xa … Vẫn là đất nước của ta”. Không gian trời biển vẫn là không gian hữu hạn, có thể nhìn thấy, có thể lí giải được. Không gian Đất nước là không gian vô hạn. Đó không phải là không gian có thể đo đếm mà là không gian rất đỗi linh thiêng trong tâm linh người Việt. Đó còn là niềm tự hào vô bờ bến về một đất nước tươi đẹp, hào hùng. Không gian linh thiêng ấy dẫu hết một đời cha vẫn “chưa hề đi đến”. Và hôm nay, cha mở ra cho con thấy không gian ấy, như một lời tâm tình, gửi gắm của thế hệ đã qua, để từ đấy thắp lên trong con một khát vọng cháy bỏng : “Cha mượn cho con buồm trắng nhéĐể con đi…”Cánh buồm chở bao mơ ước của tuổi thơ về một chân trời mới, một cuộc sống mới, một khát vọng mới. Mỗi chúng ta, ai trong đời chẳng có một lần khát khao được như thế. “Theo cánh buồm đi mãi đến nơi xa ….”. Niềm khát khao của con trẻ đã đánh thức trong cha những hồi ức tuổi thơ :“Lời của con hay tiếng sóng thầm thìHay tiếng của lòng cha từ một thời xa thẳm…”Như tiếng vọng về của một thời đã qua, lời của con thắp lên trong cha niềm mơ ước cháy bỏng một thời. Vô hình chung, không gian đã có sự dịch chuyển. Từ không gian mơ ước của con đến không gian hồi ức của cha. Khoảng cách giữa hai không gian ấy được đo bằng cả một thế hệ. Có bao điều khác biệt. Nhưng hai thế hệ lại gặp nhau ở một điểm chung :Lần đầu tiên trước biển khơi vô tậnCha gặp lại mình trong tiếng ước mơ con.”
    __Sưu tầm__
     
    Last edited: 25 Tháng bảy 2017
  4. otran0123456789@gmail.com

    otran0123456789@gmail.com Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    18
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Nghệ An

    Chỉ cảm nhận 2 khổ cuối thôi!! Đây là cảm nhận cả bài rồi nhé.
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted
Tags:

CHIA SẺ TRANG NÀY