Văn Văn 8 Hịch tướng sĩ

Thảo luận trong 'Các văn bản thơ VN giai đoạn 1930–1945' bắt đầu bởi Hainguyentp, 1 Tháng ba 2018.

Lượt xem: 492

  1. Hainguyentp

    Hainguyentp Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    179
    Điểm thành tích:
    26
    Nơi ở:
    Hưng Yên
    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    1, Viết 1 đoạn văn khoảng 4 - 5 câu trình bày suy nghĩ của em về đoạn văn mà em tâm đắc nhất trong bài Hịch tướng sĩ.
    2, Tạo lập một đoạn hội thoại ( chủ đề tự chọn) có khoảng 4 - 5 hành động nói. Xác định mục đích nói của mỗi hành động nói.
     
    Đô Tiến. thích bài này.
  2. Hà Chi0503

    Hà Chi0503 Học sinh tiêu biểu Thành viên

    Bài viết:
    1,658
    Điểm thành tích:
    504
    Nơi ở:
    Nghệ An

    Một buổi sáng, ở khu chợ nhỏ gần thi trấn A(Trần thuật). Cô Lan đang tính đi mua cho cô con gái nhỏ củ mình một chiếc áo len vì mùa đông sắp tới rồi (Trần thuật). Đến tiệm, cô bán hàng hỏi(Trần thuật):
    - Chị muốn mua gì?( Nghi vấn)
    - À...Tôi muốn mua 1 chiếc áo len cho con gái.(Trình bày, thông báo)
    - Con chị bao nhiêu tuổi?(Nghi vấn)
    - Nó học lớp 8 và cao khoảng 1m55.(Trình bày,thông báo)
    - Vậy em có cái sao màu tím này đẹp vừa cho con gái chị đây.(Trình bày, thông báo) Cái áo này chất đẹp, mặc ấm lắm!(Trình bày)
    - Tôi cũng thấy thích chiếc này. Vậy cô gói cho tôi cái áo này .(Cầu khiến)
    Cách biểu hiện tâm trạng của tác giả vẫn nằm trong lối diễn tả bằng ước lệ, khoa trương quen thuộc của văn học cổ, nhưng vẫn tạo được hiệu quả cao, truyền cho người đọc những cảm xúc mạnh mẽ. Sở dĩ có được hiệu quả ấy, vì tác giả đã truyền vào những ước lệ những nỗi niềm trăn trở, những tình cảm mạnh mẽ, tha thiết của mình. Ớ đây, cách nói quá, cực tả đã phát huy tác dụng biểu cảm cao độ. “Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối” là thể hiện nỗi trăn trở, day dứt đến thành ám ảnh trong mọi lúc, cả bữa ăn lẫn giấc ngủ, cả đêm lẫn ngày. “Ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa” là hình ảnh diễn tả nỗi đau xót lớn lao từ trong cõi lòng được biểu hiện ra cả bên ngoài thành dòng nước mắt đầm đìa. Nỗi đau trong lòng đã được thể hiện thành nỗi đau rất cụ thể của cơ thể, của thần xác. Còn lòng căm thù và ý chí tiêu diệt giặc thì được thể hiện một cách mạnh mẽ bằng những hình ảnh: “...xả thịt, lột da, nuốt gan uống máu quân thù”. Điển tích “Da ngựa bọc thây” vốn quen thuộc trong văn chương cổ để nói về kẻ làm tướng sẵn sàng nhận cái chết ngoài mặt trận, thì với Trần Quốc Tuấn đã được tăng cấp lên thành”., trăm thân này phơi bày nội cỏ, nghìn xác này gói trong da ngựa, ta cũng vui lòng” - Nghĩa là sẵn sàng chết đến trăm lần, nghìn lần miễn là tiêu diệt được quân giặc.
    Bạn tham khảo nhé!
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->