[Văn 8]-Bài viết số 2 - Kể lại 1 lần em mắc lỗi

Thảo luận trong 'Làm văn' bắt đầu bởi nhoc_taly, 14 Tháng mười 2008.

Lượt xem: 148,814

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

  1. Đúng là như thế nhưng nếu là ng giỏi tưởng tượng thì lại khác,có nhiều kỉ niệm sâu sắc nhưng với ng đó lại hok hay ,nên tuỳ từng ng
     
  2. thật hay k cũng k quan trọng cho mấy, cái chính là cảm xúc và kỉ niệm đc thể hiện như thế nào, có ý nghĩa và ấn tượng ra sao, là văn nên k có khuôn khổ nhất định, chỉ có cảm nhận và cái nhìn của từng ng với từng tác phẩm mà thôi, chuyện thật mà k hay cũng k bằng chuyện tưởng tượng, ngược lại chuyện tưởng tượng chỉ lảng xẹt thì đừng tưởng tượng
     
  3. uhm,nếu hok có thật thì cũng có thể tưởng tượng ,miễn nó đạt đc yêu cầu của đề bài,bn hãy viết sao cho có ý nghĩa và nội dung là đc
     
  4. bn àh, đây là box Văn k phải box Toán, bn có thể vào box Toán để hỏi kinh nghiệm và cách học Toán của mọi ng ở đó, lần sau đừng post bài sai box nữa nha , nên chú ý hơn
     
  5. Lolem chú ý nên xoá những bài hok đúng chủ đề,đúng box nha.Mình thấy cần liên tục làm sạch box văn
     
  6. kingboy008

    kingboy008 Guest

    hehe vô vanmau.com thiếu gì nhung mà bi giò bi khoá rùi ^^!
     
  7. bn ơi,bn nên đóng góp những ý kiến hay hơn nha,những ý kiến kiểu này mình thấy không ổn
     
  8. mấy bác lam giùm em cai bài văn thuyết minh về vai trò của cây xanh đối với đòi sống con người và môi trường
     
  9. bài mà bạn nêu ở đầu hồi trươc tui cũng làm một bài i hệt luôn
    nội dung tui làm là chẳng may xô bạn xuống sông rồi sau đó lại đi cứu để đc người ta xem mình là anh hùng nhưng quá rằn vặt việc mình làm cho nên đã đi thú tội với mẹ bạn ấy
    em nên tả cảnh minh rằn vặt thế nào ví như bị chuyện nay ám ảnh trong cả giấc mơ nếu bít phát triển cốt truyện trên bạn sẽ đc điểm cao đấy anh cũng làm đc 8,5 đấy

    vai tró của cây xanh đối với môi trường thì bạn nêu cả tac hại nữa ví như khi để trong phòng tối thì làm cho connguwowif bị thiếu oxi
     
    Last edited by a moderator: 28 Tháng mười hai 2008
  10. và bạn nên tìm nhiều tài liệu nữa cho nó phong phú

    à nếu đăy ko phải là bài thuyết minh thì bạn nên đóng là lá cây hoặc một vật j` đó gắn bó với cái cây để có thể làm cho bài văn thêm sinh động
     
    Last edited by a moderator: 28 Tháng mười hai 2008
  11. lời khuyên chân thành

    có nhiều cách viết về chủ đề này nhung mình khuyen cac bạn nên viêt về vân đề học tập vì không co lõi gì nạng hơn chuyện lam cha mẹ buồn lòng về viêc học của con cái .Chinh vì viết nhu vậy mà minh được 9 đấy:-*:)>-
     
  12. bn thử post bài đó lên cho mọi ng cùng đọc để tham khảo,còn về chủ đề và hướng thì hầu hết mọi ng đều nắm đc cả
     
  13. kally_05

    kally_05 Guest

    Đọc sách, tôi rất thích một câu nói của nhà văn người Úc: "Không có gì là hoàn hảo, có chăng chỉ là sự đề cao mà thôi". Đúng, thử hỏi trong chúng ta có ai dám tự nói mình chưa mắc lỗi dù chỉ một lần không?

    Tôi cũng vậy, có lẽ tôi không thể quên lỗi lầm mình gây ra hôm đó, khiến người tôi yêu quý nhất - mẹ tôi, buồn lòng...

    Hôm ấy, đất dát vàng ánh nắng, trời mát dịu, gió khẽ hôn lên má những người đi đường. Nhưng nó sẽ là ngày tuyệt đẹp, nếu tôi không có bài kiểm tra khoa học tệ hại đến như vậy, hậu quả của việc không chịu ôn bài. Về nhà, tôi bước nhẹ lên cầu thang mà chân nặng trĩu lại. Tôi buồn và lo vô cùng, nhất là khi gặp mẹ, người tôi nói rất chắc chắn vào tối qua: "Con học bài kỹ lắm rồi".

    Mẹ đâu biết khi mẹ lên nhà ông bà, ba đi công tác, tôi chỉ ngồi vào bàn máy tính chứ nào có ngồi vào bàn học, bởi tôi đinh ninh rằng cô sẽ không kiểm tra, vì tôi được mười điểm bài trước, nào ngờ cô cho làm bài kiểm tra mười lăm phút. Chả lẽ bây giờ lại nói với mẹ: "Con chưa học bài hôm qua" sao? Không, nhất định không.

    Đứng trước cửa, tôi bỗng nảy ra một ý "Mình thử nói dối mẹ xem sao". Nghĩ như vậy, tôi mở cửa bước vào nhà. Mẹ tôi từ trong bếp chạy ra. Nhìn mẹ, tôi chào lí nhí "Con chào mẹ". Như đoán biết được phần nào, mẹ tôi hỏi: "Có việc gì thế con"? Tôi đưa mẹ bài kiểm tra, nói ra vẻ ấm ức: Con bị đau tay, không tập trung làm bài được nên viết không kịp”... Mẹ tôi nhìn, tôi cố tránh hướng khác. Bỗng mẹ thở dài! “Con thay quần áo rồi tắm rửa đi!”.

    Tôi "dạ" khẽ rồi đi nhanh vào phòng tắm và nghĩ thầm: "Ổn rồi, mọi việc thế là xong". Tôi tưởng chuyện như thế là kết thúc, nhưng tôi đã lầm. Sau ngày hôm đó, mẹ tôi cứ như người mất hồn, có lúc mẹ rửa bát chưa sạch, lại còn quên cắm nồi cơm điện. Thậm chí mẹ còn quên tắt đèn điện, điều mà lúc nào mẹ cũng nhắc tôi. Mẹ tôi ít cười và nói chuyện hơn. Đêm đêm, mẹ cứ trở mình không ngủ được.

    Bỗng dưng, tôi cảm thấy như mẹ đã biết tôi nói dối. Tôi hối hận khi nói dối mẹ. Nhưng tôi vẫn chưa đủ can đảm để xin lỗi mẹ. Hay nói cách khác, tôi vẫn chưa thừa nhận lỗi lầm của mình. Sáng một hôm, tôi dậy rất sớm, sớm đến nỗi ở ngoài cửa sổ sương đêm vẫn đang chảy "róc rách" trên kẽ lá.

    Nhìn mẹ, mẹ vẫn đang ngủ say. Nhưng tôi đoán là mẹ mới chỉ ngủ được mà thôi. Tôi nghĩ: Quyển "Truyện về con người" chưa đọc, mình đọc thử xem". Nghĩ vậy, tôi lấy cuốn sách đó và giở trang đầu ra đọc. Phải chăng ông trời đã giúp tôi lấy cuốn sách đó để đọc câu chuyện "lỗi lầm" chăng ! "...

    Khi Thượng đế tạo ra con người, Ngài đã gắn cho họ hai cái túi vô hình, một túi chứa lỗi lầm của mọi người đeo trước ngực, còn cái túi kia đeo ở sau lưng chứa lỗi lầm của mình, nên con người thường không nhìn thấy lỗi của mình". Tôi suy ngẫm: "Mình không thấy lỗi lầm của mình sao?". Tôi nghĩ rất lâu, bất chợt mẹ tôi mở mắt, đi xuống giường. Nhìn mẹ, tự nhiên tôi đi đến một quyết định: Đợi mẹ vào phòng tắm, rồi lấy một mảnh giấy nắn nót đề vài chữ.

    Mẹ tôi bước ra, tôi để mảnh giấy trên bàn rồi chạy ù vào phòng tắm. Tôi đánh răng rửa mặt xong, đi ra và... chuẩn bị ăn bữa sáng ngon lành do mẹ làm. Và thật lạ, mảnh giấy ghi chữ: "Con xin lỗi mẹ" đã biến đâu mất, thay vào đó là một chiếc khăn thơm tình mẹ và cốc nước cam. Tôi cười, nụ cười mãn nguyện vì mẹ đã chấp nhận lời xin lỗi của tôi.

    Đến bây giờ đã ba năm trôi qua, mảnh giấy đó vẫn nằm yên trong tủ đồ của mẹ. Tôi yêu mẹ vô cùng, và tự nhủ sẽ không bao giờ để mẹ buồn nữa. Tôi cũng rút ra được bài học quý báu: Khi bạn biết xin lỗi bố mẹ, bạn sẽ có nhiều hơn một thứ bạn vẫn đang có, đó là tình thương.
    "Từ thuở sinh ra tình mẫu tử

    Trao con ấm áp tựa nắng chiều".Nếu như cần thì chép cả câu này vào cũng được.
     
  14. tramy102

    tramy102 Guest

    BÀ TÔI Ở 1 TÚP LỀU TRE
    CÓ 1 HÀNG CAU CHẠY TRƯỚC HÈ
    MỘT MẢNH VƯỜN BÊN RÀO GIẬU NỨA
    XUÂN VỀ HOA CẢI NỞ VÀNG HOE
    sang tac tho hay.moi ba con gop y.
     
  15. jacques

    jacques Guest

    thì bạn cứ dựa vào dàng bài cô cho đó có hok ?? (hãy thử nhớ lại 1 chuyện jì đoá mà mình nói dối cha, mẹ hay ai đó ) mong được làm wen mọi người wa nick jacques_jacques113@yahoo.com ^^
     
  16. hey_you

    hey_you Guest

    có ai văn pro cho em học hỏi tý :D ^^ làm wen wua nick jumi.lovely đang học đội tuyển văn ai pro thì làm wen ko thui^^
     
  17. kieuvigood

    kieuvigood Guest

    Bai viet 2 ne: ban co the noi ve mot lan khg hoc bai

    Chú ý:Viết tiếng việt có dấu
     
    Last edited by a moderator: 8 Tháng mười 2010
  18. mình thì mong viết vào nó mà h0k được^^
    lại vào đề việc tốt
    nhưng theo mình thì ai chẳng đã từng mắc lỗi, việc tốt thì khó nhưng mắc sai lầm đâu khó:)
    bạn hãy viết thực bằng chính những gì bạn đã trải qua thì nó khắc hay mà:D
     
  19. protheheiii

    protheheiii Guest

    Cô tui nói là cho 1 trong 3 đề, hok biết fải làm đề nào nữa!!!T.T
     
  20. Cậu nên kể về 1 lần cậu bị mắc khuyết điểm mà làm cậu đau thương nhất. Sau đó cậu rút kinh nghiệm như thế nào.
     
    Last edited by a moderator: 27 Tháng chín 2009
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->