[văn 8]Bài viết số 1

Thảo luận trong 'Làm văn' bắt đầu bởi linhlinh2609, 21 Tháng tám 2009.

Lượt xem: 193,803

  1. deltafoce11

    deltafoce11 Guest

  2. emtrai131098

    emtrai131098 Guest

    Mọi học sinh chúng ta đều gắn liền với biết bao kĩ niệm vui buồn của tuổi học trò . Đối với tôi có lẽ kỉ niệm về buổi tựu trường đầu tiên khi bước vào lớp 1 là ấn tượng sâu sắc nhất .

    Những ngày trước đó tôi có tâm trạng háo hức. Có điều gì đó lạ lắm đang xảy ra trong căn phòng bé nhỏ. Mẹ đã chuẩn bị đầy đủ những thứ cần thiết cho tôi. Những quyển tập đã được mẹ bao bìa dán nhãn cẩn thận từ mấy tuần trước. Mẹ giúp tôi xếp tập ngai ngắn vào chiếc cặp xinh xinh.Mọi người vẫn còn trò chuyện. Họ nói về tôi. Mẹ mặc thử cho tôi bộ đồng phục cái quần tây, áo trắng trông thật xinh xắn. Đứng trước gương, tôi thấy là lạ nên đã bật cười. Bà nội xoa đầu khen ‘‘ Cháu bà lớn thật rồi, trông chửng chạc lắm !Ngày mai cháu đã là học sinh lớp một! Cố học thật giỏI cháu nhé ! ’’
    Sáng hôm sau, cũng như bao các bạn khác. Tôi cùng mẹ đi trên con đường dài và hẹp. Con đường này tôi đã thường xuyên qua nó. Nhưng lần này tự nhiên thấy lạ. Mọi cảnh vật điều có sữ thay đổi lớn. Cánh đồng lúa, nay lạ hơn lúc trước, hình như nó vàng hơn mọi ngày thì phải. Hai hàng cây bên đường đu đưa trước gió như vẫy tay chào đón tôi tới trường.
    Từ xa xa, phía sau những tán cây to, cổng trường đã dần dần hiện ra trước mắt tôi. Phía trên là tấm bảng to màu xanh, để tên trường. Khi đến trường, trước mắt tôi bây giờ là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ,có rất nhiều bạn học sinh cũng được cha, mẹ đưa đến trường như tôi. Tôi cùng mẹ bước vào sân trường . Một ngôi trường đồ sộ với 3 dãy lầu hiện ra trước mắt tôi. Làm tôi tự nhiên cảm thấy mình trở nên bé nhỏ. Nên chỉ biết nắp sau lưng mẹ. Sân trường ngày càng đông học sinh hơn. Cũng là lúc tâm trạng tôi ngay càng hồi hợp và lo lắng. Tay tôi càng siết chặc lấy bàn tay mẹ. Mẹ cuối xuống vuốt tóc tôi. Bỗng tiếng trống trường vang lên .Tôi phải tạm biệt mẹ, tôi cùng các bạn xếp hàng vào lớp. Tôi im lặng, cuối đầu không dám nhìn cô giáo đang đứng ở trước cửa. Đầu tiên cô gọi tên tôi, tôi giật mình và bật khóc, làm các bạn khác cũng khóc theo. Cô hỏi tôi và hỏi:
    - “Em tên Trâm Anh phải không ?”
    Vừa nói tôi vừa khóc:
    -“Dạ! phải”
    Cô hỏi tiếp
    - “Sao em lại khóc, lát nữa cũng được về nhà thôi mà”
    - “Thôi con vào lớp đi! “
    Rồi tôi bước vào lớp, các bạn đứng sau tôi cũng nính khóc. Rồi các bạn cũng bước vào. Lớp học rất sạch sẽ rộng rãi và thoáng mát, g.
    Bàn ghế được xếp rất ngay ngắn. Cô bước vào lớp, giớI thiệu, sắp xếp chỗ ngồi và bầu bạn lớp trưởng của lớp. Vì thấp hơn các bạn khác nên tôi phải ngồi bàn đầu. Lúc này tôi đã bình tỉnh hơn, tôi còn làm quen được với bạn ở bên cạnh rồi nhiều bạn khác nữa. Tôi rất vui và kể cho mọi người nghe
    Sau buổI học đầu tiên ấy tôi rất vui vì mình đã làm quen được với rất nhiều bạn. Tôi rất tự hào vì mình đã lớn, đã là hoc sinh lớp 1. Tôi phảI cố gắn học thật tốt để cho ông bà, cha mẹ, thầy cô vui lòng. Tôi giờ đã lớp tám rồi nhưng vẫn còn nhớ đến buổi tựu trường đầu tiên vào lớp một của tôi.
     
  3. tun_hip_98

    tun_hip_98 Guest

    tks mọi người nhìu, h` thì mjk bjk tìm ý làm văn ở đâu ùi ^^
     
  4. tun_hip_98

    tun_hip_98 Guest

    ĐỀ 1:...
    Mình làm mở bài và kết bài góp ý thôi nhé, vì mình ko có n` thời gian, hy vọng sẽ júp đc mọi người ^^
    Mở bài: Ai cũng có n~ kỷ niệm thời thơ ấu ko bao giờ quên đc, dù đó là n~ kỷ niệm vui buồn, hạnh phúc hay đau khổ nhưg sau này khi nhớ lại bạn sẽ cảm thấy hồi đó mình thật trong sáng và biết đâu bạn lại bật cười hoặc cảm thấy lòng se lại. Tôi cũng vậy. Có n~ kỷ niệm theo tôi đến tận bây giờ và có lẽ là suốt cuộc đời. Nhưng nhớ nhất vẫn là ngày đầu tiên tối bước vào lớp 1-ngày đầu tiên cắp sách đến trường.
    Kết bài: Đấy. Ngày đầu tiên tôi biết đến tri thức là như vậy. Nó êm dịu, sâu lằng đến lạ lùng. Dù sau này. Tôi có trôi dạt về 1 phương trời vô định nào đi nữa. Thì nhưng ký ức của tuổi thơ vẫn như một thước phim chiếu đi chiếu lại trong tâm trí tôi. Tôi yêu những mái trường này-nơi cho tôi biết con chữ đầu tiên trong cuộc đời.
     
  5. mình cũg đang viết cái đề này nè, khổ nỗi viết đến phần kết bài thì lại bj mẹ kêu cái j đó, làm mất hứng chẳng nghĩ dc j nữa, ai có phàn kết bài thì post lên cho mình vs, thanks
     
  6. ngoctankg2

    ngoctankg2 Guest

    mấy bài này cua ai đăng mà hay quá zậy. Tại sao lai không đăng may đoạn văn của lớp 8
     
  7. ngoctankg2

    ngoctankg2 Guest

    Các bạn đăng mấy bài hay quá
    mấy bạn kiếm đâu ra zậy
     
  8. ngoctankg2

    ngoctankg2 Guest

    Mình khong pit mấy cai nài đó ở đâu ra hết minh cunh muốn đăng một bài nè
     
  9. nhoxedkjd

    nhoxedkjd Guest

    mấy bạn spam nhìu wá đó
    nếu không làm thì thôi
    Spam nhìu wá mà mấy mod ko lên tiếng ah`
     
  10. nhoxedkjd

    nhoxedkjd Guest

    Trong ngôi nhà nhỏ bé và xinh xinh của gia đình em. Em yêu tất cả mọi thành viên trong gia đình. Nhưng người mà em yêu quý nhất đó chính là mẹ, mẹ là người gắn bó với em, yêu thương em nhất và là người sống mãi trong lòng em .
    Từ khi mới sinh ra em đã được mẹ chăm sóc và nuông chiều như một bông hoa nhỏ. Mỗi lần em bị điểm kém mẹ không la rầy mà chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo. Khi em được điểm cao, mẹ nhẹ nhàng vuốt tóc và khen :” Con gái của mẹ giỏi lắm, mẹ rất tự hào về con”. Đôi mắt mẹ ánh lên niềm vui và niềm hạnh phúc.
    Mẹ là một người phụ nữ đảm đang và hết lòng vì gia đình, mẹ không quản ngại chuyện thức khuya dậy sớm để lo cho con cái. Em vẫn nhớ như in tuổi thơ của mình với mẹ, những ngày đầu chập chững tập đi mỗi lần em ngã mẹ lại ôm em vào lòng. Như một chú chim non tập bay, mẹ khích lệ em :” Con giỏi lắm”. Rồi những trưa hè nắng nôi bên chiếc võng đung đưa mẹ ru em ngủ, câu hát ngày nào sao mà trầm ấm và ngọt ngào như thế. Mẹ tranh thủ những buổi chiều giúp em luyện chữ và dạy em học, mẹ thường ra những câu đố để hai mẹ con cùng giải. Để em dễ thuộc bài mẹ đọc thơ :” O tròn như quả trứng gà, Ô thì đội nón, Ơ thì mang râu” cách học của mẹ đã giúp em dễ thuộc bài. Khi em lớn lên và bước vào lớp một mẹ vẫn luôn sát cánh bên em, dù ngày mưa hay ngày nắng mẹ vẫn đưa em đến trường.
    Mặc dù được cưng chiều nhưng mẹ vẫn rèn cho em nếp sống tự giác, gọn gàng, ngăn nắp. Mẹ bảo con gái phải biết giữ ý giữ tứ, phải biết trông trước trông sau, mẹ còn dạy em phải biết yeu thương người khác, biết giúp đỡ nhưng người có hoàn cảnh khó khăn. Lời mẹ dạy em luôn ghi nhớ và không bao giờ quên.
    Mẹ dạy em rất nhiều việc: rửa được chén, quét được nhà, nấu được cơm. Nếu ai đã được thưởng thức những món ăn mẹ nấu thì phải thốt lên rằng:” Thật tuyệt vời!”. Nhưng những món ăn đó không chỉ ngon đơn thuần mà nó còn chứa đựng những tình cảm mà mẹ đã dành cho em và cho gia đình.
    Em đã từng thắc mắc tại sao mẹ lại giỏi như vậy. Một đêm em đã hỏi bố điều đó, bố nói rằng mẹ đã từng là một học sinh giỏi của trường. Nhưng vì công việc của bố tiến triển nên mọi việc do bố đảm nhiệm còn mẹ thì ở nhà để lo cho gia đình. Em xúc động khi nghe thấy điều đó, mẹ đã từ bỏ ước mơ của mình để lo cho gia đình êm ấm. Em thấy thương mẹ quá.
    Em nhớ nhất là kỉ niệm mẹ chăm sóc em những ngày đau ốm. Một buổi chiều em đi học về, mưa ào ào đổ xuống làm người em ướt hết tối hôm đó cơn sốt ập đến, người em thì nóng bừng bừng còn chân tay thì lạnh run. Em nói với mẹ:” Mẹ ơi con lạnh lắm”. Mẹ sờ trán em và bảo:” Không sao đâu con bị sốt đấy”. Rồi mẹ lấy nước mát đắp vào chiếc khăn bông và đắp lên trán em. Mẹ ghé ly nước vào miệng và cho em uống thuốc:” Ngày mai con sẽ khỏi ngay ấy mà”. Ngày hôm sau, em thấy mẹ vẫn ngồi cạnh và nắm chặt lấy tay em, em thấy thương mẹ quá.
    Em rất yêu quý mẹ, em xin hứa sẽ học thật tốt để làm mẹ vui và không phụ lòng của mẹ. Mẹ kính yêu ơi! Con rất cảm ơn mẹ vì đã sinh ra con và nuôi nấng con thành người. Con sẽ nhớ hình ảnh và nụ cười dịu dạng của mẹ. Mẹ là người sống mãi trong lòng con.

    __________________
     
  11. nhoxedkjd

    nhoxedkjd Guest

    Trong cuộc sống,bất cứ ai trưởng thành cũng đều trải qua tuổi ấu thơ,tôi cũng không ngoại lệ. Ngày ấy tôi thật hạnh phúc , may mắn khi được sống trong một gia đình ấm êm, dược cha mẹ yêu thương , hạng phúc tràn đầy.Và bây giờ, cho đến năm nay, mười ba tuổi tôi đã có thể làm được nhiều việc. Tôi thấy mình đã khôn lớn.
    Hằng năm, mỗi khi đi học tôi thường được ba mẹ chở đến trường.Thế nhưng năm nay tôi đã tự đạp xe đến trường. Ngày ngày, tôi cùng ''anh chàng'' Martin do ba tặng nhân dịp sinh nhật tôi tròn mười ba tuổi đến trường.hai niên học trước, con đường từ nhà đến trường rất quen khi tôi ngồi trên chiếc xe máy để ba chở đi học . Ngược lại niên học này đối với tôi,cảnh vật hai bên đường thay đổi đến lạ thường . Một mình trên chiếc xe đạp đợi chờ một cơn gió nhẹ hôn thoáng qua đôi má và để lại cảm giác mát mẻ của ngày nắng. Tôi thích nhất mỗi khi trời đổ mưa, được đạp xe dưới những giọt nước trời, hơn nữa những hạt mưa hắt vào mặt.Mỗi lần như thế tôi thấy đôi chân mình săn chắc hơn. Trước đây ba chở, xe lao nhanh về phía trước không có được giây phút ngắm nhìn cảnh vật. Thành phố nơi tôi ở,thành phố công nghiệp, nhịp sống rất nhộn nhịp mỗi khi học sinh tan học, hoặc công nhân ra về.Lúc đó con đường chíng dẫn vào thành phố, dòng người xe cộ nườm nượp , ngược xuôi. Từ trên cao nhìn xuống họ như lũ kiến vỡ tổ bò loạn xạ, không còn làm tôi e ngại như trước nữa. Thời gian theo ngày tháng trôi qua, tôi thấy mình như hòa vào nhịp sống thành phố. Hơn nữa là tôi lại thấy mình đã lớn hơn trong suy nghĩ lẫn hành động. Mỗi buổi sáng thức dậy , không còn để mẹ đánh thức dậy mà tự biết xuống giường tự xếp mùng mền gọn gàng, và phụ mẹ bữa ăn sáng. Sau khi ăn sáng tôi tự biết rửa chén bát của mình. Ngày đó, khi chuẩn bị đến lớp, tôi thường xuyên quên dụng cụ học tập vì sau khi hoc xong tôi lên giường ngủ ngay. Còn bây giờ, mỗi ngày sau khi học xong tôi cẩn thận xem thời khóa biểu và soạn sách vở vào cặp. Đầu niên học năm nay, tôi chẳng còn quên hay bị ba mẹ nhắc nhở.Nhiều lần bạn bè trong lớp rủ tôi đi chơi.Tôi mạnh dạn từ chối.Vì tôi sợ bị mất bài hôm nay, sẽ dẫn đến không hiểu bài. Hơn nữa là, ba mẹ buồn, thầy cô trách mắng, tôi đã chiến thắng bản thân.Tôi dần nhận thấy mình có nhiều thay đổi từ biết sắp xếp giờ học, không vội vã,cẩn thận với mọi việc làm có trách nhiệm.Trong sinh hoạt hằng ngày ngại làm phiền ba mẹ, anh chị. Từng ngày trôi qua tôi biết quan tâm đến người thân. Tôi biết dạy em học ; biết đọc báo cho ông bà nghe; và chia sẻ với mọi người mỗi khi họ có niềm vui và nỗi buồn.
    Theo dòng thời gian tôi thấy mình khôn lớn hơn.Tin vào bản thân và gia đình, nghĩ về tương lai về nghề nghiệp vững chắc. Ước mong giúp ích cho gia đình và xã hội. Hơn hết là được cống hiến cho đất nước.
     
  12. namsonquyen

    namsonquyen Guest

    Đề 3 nè:

    Trong cuộc sống,bất cứ ai trưởng thành cũng đều trải qua tuổi ấu thơ,tôi cũng không ngoại lệ. Ngày ấy tôi thật hạnh phúc , may mắn khi được sống trong một gia đình ấm êm, dược cha mẹ yêu thương , hạng phúc tràn đầy.Và bây giờ, cho đến năm nay, mười ba tuổi tôi đã có thể làm được nhiều việc. Tôi thấy mình đã khôn lớn.
    Hằng năm, mỗi khi đi học tôi thường được ba mẹ chở đến trường.Thế nhưng năm nay tôi đã tự đạp xe đến trường. Ngày ngày, tôi cùng ''anh chàng'' Martin do ba tặng nhân dịp sinh nhật tôi tròn mười ba tuổi đến trường.hai niên học trước, con đường từ nhà đến trường rất quen khi tôi ngồi trên chiếc xe máy để ba chở đi học . Ngược lại niên học này đối với tôi,cảnh vật hai bên đường thay đổi đến lạ thường . Một mình trên chiếc xe đạp đợi chờ một cơn gió nhẹ hôn thoáng qua đôi má và để lại cảm giác mát mẻ của ngày nắng. Tôi thích nhất mỗi khi trời đổ mưa, được đạp xe dưới những giọt nước trời, hơn nữa những hạt mưa hắt vào mặt.Mỗi lần như thế tôi thấy đôi chân mình săn chắc hơn. Trước đây ba chở, xe lao nhanh về phía trước không có được giây phút ngắm nhìn cảnh vật. Thành phố nơi tôi ở,thành phố công nghiệp, nhịp sống rất nhộn nhịp mỗi khi học sinh tan học, hoặc công nhân ra về.Lúc đó con đường chíng dẫn vào thành phố, dòng người xe cộ nườm nượp , ngược xuôi. Từ trên cao nhìn xuống họ như lũ kiến vỡ tổ bò loạn xạ, không còn làm tôi e ngại như trước nữa. Thời gian theo ngày tháng trôi qua, tôi thấy mình như hòa vào nhịp sống thành phố. Hơn nữa là tôi lại thấy mình đã lớn hơn trong suy nghĩ lẫn hành động. Mỗi buổi sáng thức dậy , không còn để mẹ đánh thức dậy mà tự biết xuống giường tự xếp mùng mền gọn gàng, và phụ mẹ bữa ăn sáng. Sau khi ăn sáng tôi tự biết rửa chén bát của mình. Ngày đó, khi chuẩn bị đến lớp, tôi thường xuyên quên dụng cụ học tập vì sau khi hoc xong tôi lên giường ngủ ngay. Còn bây giờ, mỗi ngày sau khi học xong tôi cẩn thận xem thời khóa biểu và soạn sách vở vào cặp. Đầu niên học năm nay, tôi chẳng còn quên hay bị ba mẹ nhắc nhở.Nhiều lần bạn bè trong lớp rủ tôi đi chơi.Tôi mạnh dạn từ chối.Vì tôi sợ bị mất bài hôm nay, sẽ dẫn đến không hiểu bài. Hơn nữa là, ba mẹ buồn, thầy cô trách mắng, tôi đã chiến thắng bản thân.Tôi dần nhận thấy mình có nhiều thay đổi từ biết sắp xếp giờ học, không vội vã,cẩn thận với mọi việc làm có trách nhiệm.Trong sinh hoạt hằng ngày ngại làm phiền ba mẹ, anh chị. Từng ngày trôi qua tôi biết quan tâm đến người thân. Tôi biết dạy em học ; biết đọc báo cho ông bà nghe; và chia sẻ với mọi người mỗi khi họ có niềm vui và nỗi buồn.
    Theo dòng thời gian tôi thấy mình khôn lớn hơn.Tin vào bản thân và gia đình, nghĩ về tương lai về nghề nghiệp vững chắc. Ước mong giúp ích cho gia đình và xã hội. Hơn hết là được cống hiến cho đất nước.
     
  13. trong cuộc sống người thân là điểm tựa cho mỗi con người có thể chia sẻ những nỗi buồn niềm vui.Họ sẽ giúp ta vượt những khó khăn của cuộc sống.Còn tôi, dù phải sống xa bố mẹ lúc nhỏ nhưng tuổi thơ tôi tràn đầy hạnh phúc với biết bao kỉ niệm không thể nào quên được vối cậu tôi.Một người mà tôi vô cùng yêu quý.

    tôi quen gọi cậu là cậu bốn,cậu là một người to cao và rất khỏe mạnh,cậu có một ánh mắt vô cùng hiền hậu.Cứ mỗi sáng thức dậy tôi lại cùng cậu ra đồng ,cậu nhổ mì còn tôi thì gọt ra và phơi ôi! cái nắng thật gay gắt mà sao tôi lại cảm thấy vui thế.đêm về cậu lại kể chuyện cổ tích thời "hiện đại" cho tôi nghe nhưng cậu chuyện được làm cho hài hước một cách thích thú,không chỉ là một người kể chuyện cậu cũng là chiếc máy bay tuyệt vời, cứ mỗi lần tôi khóc cậu lại cõng tôi trên lưng và chơi trò chơi máy bay trực thăng,ôi nhưng ngày ấy sao thật là vui thật hanh phúc.

    vào một buổi chiều mưa, tôi đang ngồi xem tivi và rất háo hức vì hôm nay là sinh nhật cậu bốn,thế nhưng có một người tới báo cậu tôi đã bị tai nạn xe và ....chết tai chỗ,lòng tôi đau nhói, hốt hoãng .cái cảm giác cô đơn lẻ loi bỗng xuất hiện.hôm nay là một ngày vui nhất cũng là ngày buồn nhất cái ngày tôi phải xa cậu tôi mãi mãi , ngày chôn cậu tôi,trời mưa bay bay cái gió lạnh của mùa đông ập tới làm lòng tôi thêm buồn , buồn vì ở nơi ấy cậu có lạnh không cậu có cô đơn không cháu ở đây nhớ cậu lắm...

    dù bây giờ khi thơi gian đã trôi qua nỗi buồn đã lắng nhưng hình ảnh cậu bốn luôn ở trong lòng tôi, biết đâu trên những vì sao kia cậu tôi đang vui vẻ nhìn tôi và mong tôi học giỏi.
     
    Last edited by a moderator: 1 Tháng mười 2012
  14. black2209

    black2209 Guest

     
  15. Tôi thấy mình đã khôn lớn… Khôn lớn sao… Khi đọc cái đầu đề, tôi đã thấy buồn cười. Vì tôi chả thấy tôi lớn khôn được cái gì hết. Vì tôi thấy mình thật sự rất trẻ con. Vả lại căn bản tôi cũng thích có 1 tâm hồn của con trẻ hơn… Nhưng mà giờ, ngẫm lại, khôn lớn không nhất thiết là không được phép có 1 tâm hồn trẻ con. Vậy, thì tôi cũng đã khôn lớn nhiều…

    So với hồi còn học tiểu học, giờ tôi đã lớn hơn nhiều. Tôi cao lên, cao hơn cả mẹ, và chỉ còn thua bố có 1 chút xíu. Tôi cũng mạnh khỏe hơn, tôi có thể làm được nhiều việc với sức của mình và giúp đỡ bố vài công việc nặng thay cho anh đang đi học xa. Mỗi khi tôi muốn đi đâu, tôi có thể tự đi bằng xe đạp của mình, không còn phiền ba mẹ chở như trước kia nữa. Vào lớp 8, ba mẹ tôi nhiều khi đi dạy mà trưa về muộn, tôi có thể tự nấu 1 bữa ăn trưa thay mẹ để kịp giờ đi học, chứ không còn như những năm trước, nếu trưa về muộn thì mẹ phải nấu cơm và đồ ăn từ sáng. Mặc dù những món ăn của tôi ban đầu không được ngon lắm, nhưng nấu nhiều quen tay thì ăn cũng tạm được, và điều đó khiến tôi rất tự hào, như thế là tôi đã biết lo cho bản thân mình và biết nấu cho gia đình 1 bữa cơm, đỡ đần giúp mẹ.

    Hồi xưa, tôi là 1 con bé nhút nhát, phải nói là rất nhút nhát. Nhưng giờ, sau rất nhiều lần cố gắng, tôi đã không còn rụt rè như trước nữa. Tôi đã có thêm nhiều người bạn tốt, tôi đã biết hỏi thăm người khác khi mình không biết nên làm gì, tôi đã bớt sợ hơn khi phải làm 1 việc gì đó mới lạ, tôi đã thoải mái cho mọi người thấy sở thích và thần tượng của mình. Tôi đã biết nói chuyện với mọi người, chứ không phải chỉ là 1 cái bóng trong lớp như trước kia nữa. Dĩ nhiên chỉ là đỡ bớt thôi, chứ tôi vẫn còn nhút nhát nhiều lắm. Nhưng nói chung, với tôi, thế cũng đã là 1 thành công lớn.

    Tôi cũng đã lớn nhiều trong cách suy nghĩ của mình. Tôi đã biết cách cố gắng hết sức trong mọi việc mình làm. Và dù có được thành công hay thất bại, ít nhất tôi cũng không hối hận vì đã cố gắng. Đó là cách sống của tôi, tôi mang điều đó vào trong học tập và cuộc sống. Tôi học bằng chính sức lực của mình, vì tương lai và ước mơ của chính tôi. Tôi cũng đã biết trân trọng con người mình hơn. Hồi bé, tôi luôn nghĩ mình thật kém cỏi, tôi chỉ ao ước trở thành một người nào đó khác, giỏi giang hơn mình. Nhưng giờ đây, tôi chỉ muốn là chính bản thân mình, tôi biết cách hài lòng với bản thân, phát huy những gì mình làm tốt, chấp nhận khuyết điểm của mình, vì tôi biết mình có những giá trị riêng, và cũng có những điều mà người khác không có. Tại sao phải trở thành ai khác trong khi bạn đã rất tuyệt rồi?

    Tôi là 1 ELF, là 1 Super Junior fan. Lần đầu tiên tôi hiểu cảm giác được trở thành 1 fan, có 1 thần tượng là như thế nào. Trước kia, tôi vẫn luôn nghĩ rằng có thần tượng là xấu, chỉ tổ tốn thời gian và tiền bạc. Nhưng Super Junior và ELF đã thay đổi toàn bộ nhận thức của tôi. Tôi thực sự đã rất hạnh phúc, tôi đã sống tốt hơn trước kia rất nhiều, tôi đã học được rất nhiều điều. Họ dạy tôi biết hy vọng, biết chờ đợi, biết chấp nhận, biết tin tưởng và yêu thương. Lần đầu tiên, tôi đã biết khóc, biết cười và biết tin vào những con người cách xa mình hàng ngàn cây số. Lần đầu tiên, tôi đã khóc vì buồn khi biết tin một cô bạn ELF đã mãi mãi ra đi dù đó là người tôi chưa bao giờ gặp. Tôi đã biết sống vì người khác, tôi đã biết suy nghĩ về lời nói và cách cư xử của mình, vì nó có thể ảnh hưởng đến cả cộng đồng ELF màu xanh của tôi. Lần đầu tiên tôi đi offline, gặp những người mà mình quen trên mạng, họ vô cùng dễ gần, họ đã chở tôi về đến tận nhà dù chỉ mới lần đầu gặp mặt. Và cũng lần đầu tiên, tôi đi từ thiện mà tôi ủng hộ, tham gia từ đầu đến cuối, tôi vui sướng đến phát khóc khi hoàn thành xong, với những người anh chị tốt, vì tôi đã góp công sức để làm đẹp lên hình ảnh cộng đồng ELF của chúng tôi. Từ khi trở thành ELF, tôi đã hiểu thế nào là quan tâm và được quan tâm. Đối với tôi, Super Junior là 13 người anh trai tốt và ELF là những người bạn thân thiết, là gia đình thứ hai của tôi. Họ mang lại cho tôi nhiều động lực để phấn đấu. Thế nên tôi rất biết ơn tuổi 13 của tôi, vì đã cho tôi gặp được Super Junior và ELF.

    Giờ tôi đã biết sở thích của riêng mình là gì và biết cách thể hiện nó, phát huy nó chứ không chỉ thích khơi khơi như trước nữa. Tôi thích học tiếng Anh, và thế là tôi chăm chỉ học thêm nhiều từ mới và tôi cũng không cảm thấy khó chịu khi phải làm nhiều bài tập nữa. Tôi đăng kí làm thành viên của 1 vài trang web tiếng Anh, tôi tập dịch ra tiếng Việt những bài hát tiếng Anh mà tôi yêu thích. Tôi thích đọc sách, truyện ngắn, thế là mỗi khi lên mạng tôi đã không chơi những trò chơi như trước kia mà kiếm truyện để đọc. Chúng đã gieo vào trong lòng tôi rất nhiều tình cảm đẹp, và thế là tôi cũng biết mình nhạy cảm đến như thế nào. Thế là tôi bắt đầu tập viết nhật kí, tập viết Văn, viết những câu chuyện đầu tiên, dù ở trên lớp điểm Văn của tôi cũng chỉ tầm tầm bình thường. Nói văn hoa là viết truyện vậy thôi, chứ thực ra tôi chỉ đơn giản là viết ra cảm xúc, suy nghĩ của mình. Nhưng so với trước đây, tôi đã giỏi lắm đấy, vì quả thực trước kia tôi vô cùng lười viết. Cái lần viết câu chuyện đầu tiên, nó rất ngắn, nhưng tôi cũng mất gần 2 ngày >< Nhưng rồi tôi đã chăm viết hơn, viết cũng nhanh lên và giờ, tôi thấy làm 1 bài Văn không còn quá đáng sợ nữa. Những lần tôi ngắm nhìn những sản phẩm handmade trên mạng, đẹp lắm nhưng rất mất thời gian làm, và thế là tôi chỉ biết ngắm nhìn và tặc lưỡi thèm muốn. Nhưng giờ, tôi đã biết làm 1 chiếc móc khóa có thêu hình cỏ ba lá mà tôi mất gần cả tháng trời để làm (vì tôi lười mà ><). Dù nó không được đẹp và làm rất mệt, nhưng quả thật là rất vui khi được ngắm nhìn thành quả lao động của mình. Và chẳng phải giờ tôi đã thực sự “Dám nghĩ, dám làm” rồi sao…

    Trước kia, khi người ta hỏi về ước mơ của mình là gì, tôi không biết trả lời ra sao hoặc chỉ trả lời đại lấy lệ. Nhưng giờ, tôi đã có 1 ước mơ về tương lai của mình. Đó là trở thành 1 cô giáo dạy học sinh cấp 2, tại chính ngôi trường mà tôi đang học. Vì tôi muốn sống lại với những kí ức đẹp đẽ thời học trò của tôi, tôi muốn truyền cảm hứng cho các em học sinh sau này như các thầy cô đã làm với chúng tôi bây giờ (và biết đâu, dạy cho chúng biết về Super Junior và ELF, tình yêu 1 thời của tôi ><). Ước mơ ấy nó nhỏ bé, nhưng đối với tôi nó rất to lớn và ý nghĩa. Ít ra thì giờ tôi đã biết ước mơ, biết cách thực hiện ước mơ ấy, và thế là tôi cũng đã góp phần công sức xây dựng đất nước này. Tôi đã biết tầm quan trọng của thế hệ trẻ hiện nay, tầm quan trọng của chính mình, trách nhiệm của tôi và các bạn. Tôi đã biết nghĩ rộng ra 1 chút, chứ không chỉ nghĩ về bản thân mình thôi, và thế chẳng phải tôi cũng đã lớn lên 1 chút rồi sao^^

    Nhưng tôi vẫn có tính cách trẻ con. Hoặc có chăng là tôi muốn tính cách mình trẻ con 1 tí. Tôi luôn nghĩ và luôn muốn nghĩ mọi chuyện theo cách đơn giản, lạc quan nhất, và, theo như lời của vài đứa bạn, nghĩ mọi chuyện theo cách thật “ngây thơ”. Thôi, sao cũng được. Nói chung trong cái thế giới bon chen này, ta sống đơn giản chẳng phải là dễ thở hơn sao… Học được sự ngây thơ, sự thật thà, không biết sợ hãi của con trẻ, ta sẽ trở nên sáng tạo hơn, và đặc biệt hơn trong cuộc sống này.

    Nói chung thì tôi cũng đã khôn lớn nhiều. Tôi đã biết tự lo cho mình, biết cố gắng vì bản thân mình và vì cả những người xung quanh. Dĩ nhiên tôi vẫn còn bé và non nớt lắm. Nhưng tôi vẫn lớn lên từng ngày, về cả ngoại hình lẫn tâm hồn, và tôi tin, những người xung quanh tôi sẽ giúp tôi lớn lên 1 cách không lệch lạc, để trở thành 1 con người mà mình mong muốn, trở thành con người có ích cho gia đình và xã hội.
     
  16. yuntram

    yuntram Guest

    Người ấy sống mãi trong lòng tôi

    Trong cuộc đời của mỗi con người thì có lẽ thời gian đẹp nhất chính là tuổi thơ và tôi cũng vậy. Tuổi thơ của tôi cũng như bao người khác cũng vui chơi, cũng có bạn bè, cũng có nhưng kỉ niệm thât đẹp ... Nhưng có lẽ sẽ không bao giờ quên đc 1 kỉ niệm đã làm tôi nhớ mãi.
    Có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên đươc kỉ niệm ấy, một kỉ niệm buồn nhưng tôi không sao quên được. Khi ấy tôi có 1 cô bạn thân, có thể nói là thân lắm. Nhưng con nít thì vẫn có những lúc giận hờn vu vơ rồi lại làm lành. Tôi nhớ có 1 lần bạn ấy vô tình làm hư con búp bê mà tôi thích nhất đã cho bạn mượn hôm trước và cũng đã xin lỗi nhưng vì quá thích con búp bê ấy nên tôi quá nên tôi đã giận bạn ấy. Cũng 1 thời gian khá dài chúng tôi không nói chuyện với nhau, thực ra thì lúc ấy tôi buồn lắm nhưng những suy nghĩ trẻ con của tôi là bạn ấy sai thì phải năn nỉ mình chứ. Sau đó tôi đã suy nghĩ về hành động của mình nhưng vẫn cho là mình đúng. Rồi mẹ tôi thắc mắc là vì sao 2 đứa chúng tôi không cùng đi chơi nữa và tôi đã kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ tôi nói rằng :"Con cũng biết là bạn ấy không có cố ý rồi mà,vì sao còn giận bạn ấy nữa. Dù sao thì bạn ấy cũng đã xin lỗi con rồi mà". Tôi đáp lại mẹ " Con không biết nữa nhưng có thể là bạn ấy ghen tị vì con có 1 con búp bê đẹp nên đã làm hư nó". Mẹ tôi từ tốn khuyên " Nếu bạn ấy ghen tị với con thì đã không cần xin lỗi con mà phá hư xong thì thôi ". Lúc ấy tôi vẫn khăng khăng cho rằng mình làm đúng và mẹ nhẹ nhàng nói " Trong cuộc sống không ai không phạm sai lầm nhưng quan trọng là họ biết tự nhận ra sai lầm của họ. Cũng như bạn con biết bạn ấy sai và xin lỗi. Còn con, con có biết mình đang sai để nhận ra không ?" Tôi vẫn cãi " Con sai nhưng nếu con xin lỗi thì bạn ấy chắc cũng sẽ không tha cho con đâu". Mẹ đã nói "Con người đều có lòng vị tha con à và mẹ tin rằng bạn ấy sẽ không giận con nữa đâu vì con đã nhận ra sai lầm của mình mà". Sáng hôm sau tôi đã xin lỗi bạn ấy nhưng nghĩ rằng bạn ấy sẽ không tha cho tôi đâu vì tôi đã làm sai mà. Nhưng khi vừa nghe câu xin lỗi của tôi thì bạn ấy đã mỉm cưới và nói " Bạn không có sai, tất cả là do mình. Mình đã làm hư con búp bê của bạn." Tôi chỉ cười và nghĩ thầm những gì mẹ đã nói đúng. Và sau đó chúng tôi lại thân thiết với nhau như ngày nào. Những ngày không đến trường chúng tôi thường cùng nhau ra công viên thả diều, nhay dây,... Nhưng rồi 1 ngày, tai họa cũng đổ lên đâu chúng tôi. Cũng như bao ngày khác, chúng tôi cùng nhau ra công viên chơi ném bóng, lúc ấy bạn ấy lỡ tay ném trái bóng mạnh tay quá nên cũng văng đi khá xa, tôi giận quá đã hét lên " Mình không chơi với bạn nữa, bạn ném mạnh vây sao mình chụp được ?" Và bạn ấy đã chạy ra nhặt trái bóng và 1 chiếc ô tô lao đến tông thẳng vào bạn rồi vọt đi luôn. Lúc ấy tôi hoảng quá không biết phải làm gì và chạy đến bên bạn ấy. Bạn ấy đã mỉm cười và nói với tôi :"Chúng ta mãi là bạn thân nha, tha lỗi cho mình đi. Mình nhặt lại đước bóng cho bạn rồi nè". Nói xong thì bạn nhắm mắt lại và tôi đã nghĩ răng bạn ấy chỉ ngủ quên mà thôi. Tôi gọi mãi mà bạn vẫn không tỉnh dậy rồi mẹ tôi chạy ra gọi tôi về như thường ngày. Tôi kể cho mẹ nghe mọi chuyện và mẹ đã gọi ba mẹ bạn ấy đền rồi đưa tôi về nhà. Mấy ngày sao, không thấy bạn ấy đi học cũng không thấy qua nhà rủ tôi đi chơi. Tôi hỏi mẹ thì mẹ nói :" Bạn ấy đã đến 1 nơi rất xa, xa nơi này nhiều lắm con à". Lúc ấy tôi thầm trách bạn ấy đã đi chơi xa mà không rủ mình, thật quá đáng mà không biết nơi bạn ấy đi chơi có đẹp không nhỉ? Nhưng rồi cái suy nghĩ ấy đã thực sự biến mất trong đầu tôi khi tôi đã hiểu ra rằng, cái nơi xa ấy không là gì khác mà có lẽ là thiên đường vì mẹ tôi đã nói, người tốt nhất định sẽ được lên thiên đường mà.
    Cho đến bây giờ,có thể nói tôi đã khôn lớn nhưng tôi vẫn không hiểu tại sao trên đời này lại có những người quá vô tâm đối với người khác và quá vô tâm đối với bạn tôi, cướp đi sinh mạng của bạn ấy và rồi lao vút đi. Tôi không biết họ có ăn năn, hối hận về nhưng gì đã gây ra cho người khác không nhưng tôi nghĩ sẽ là không. Nếu mọi người trên thê giới này đều không quá vô tâm như vậy thì có lẽ sẽ không phải quá nhiều người phải chết như vây. Giá mà lúc ấy, người lái chiếc ô tô đâm chết bạn tôi dừng lại và đưa bạn ấy vào bệnh viện thì có lẽ bạn ấy đã được cứu sống nhưng mà người ấy đã không làm như vậy. Tại sao lại thế ? Tôi nghĩ bản thân mình phải sống thật tốt và có ý nghĩa vì luôn có 1 thiên thân bên cạnh luôn ủng hộ cho tôi mà. Tôi chỉ có 1 ước muốn là tát cả mọi người đều phải có trách nhiệm trước những việc mình làm vì ai cũng sẽ phạm sai lầm nhưng quan trọng là họ sẽ sửa chữa sai lầm đó như thế nào.
     
  17. minhanhcrab

    minhanhcrab Guest

    Cho mình hỏi đề 2 có được nói " người sống mãi trong tôi" là 1 nghệ sĩ không? Có nhất thiết phải là bạn, thầy, người thân không?
     
  18. 3]Tôi thấy mình đã khôn lớn… Khôn lớn sao… Khi đọc cái đầu đề, tôi đã thấy buồn cười. Vì tôi chả thấy tôi lớn khôn được cái gì hết. Vì tôi thấy mình thật sự rất trẻ con. Vả lại căn bản tôi cũng thích có 1 tâm hồn của con trẻ hơn… Nhưng mà giờ, ngẫm lại, khôn lớn không nhất thiết là không được phép có 1 tâm hồn trẻ con. Vậy, thì tôi cũng đã khôn lớn nhiều…

    So với hồi còn học tiểu học, giờ tôi đã lớn hơn nhiều. Tôi cao lên, cao hơn cả mẹ, và chỉ còn thua bố có 1 chút xíu. Tôi cũng mạnh khỏe hơn, tôi có thể làm được nhiều việc với sức của mình và giúp đỡ bố vài công việc nặng thay cho anh đang đi học xa. Mỗi khi tôi muốn đi đâu, tôi có thể tự đi bằng xe đạp của mình, không còn phiền ba mẹ chở như trước kia nữa. Vào lớp 8, ba mẹ tôi nhiều khi đi dạy mà trưa về muộn, tôi có thể tự nấu 1 bữa ăn trưa thay mẹ để kịp giờ đi học, chứ không còn như những năm trước, nếu trưa về muộn thì mẹ phải nấu cơm và đồ ăn từ sáng. Mặc dù những món ăn của tôi ban đầu không được ngon lắm, nhưng nấu nhiều quen tay thì ăn cũng tạm được, và điều đó khiến tôi rất tự hào, như thế là tôi đã biết lo cho bản thân mình và biết nấu cho gia đình 1 bữa cơm, đỡ đần giúp mẹ.

    Hồi xưa, tôi là 1 con bé nhút nhát, phải nói là rất nhút nhát. Nhưng giờ, sau rất nhiều lần cố gắng, tôi đã không còn rụt rè như trước nữa. Tôi đã có thêm nhiều người bạn tốt, tôi đã biết hỏi thăm người khác khi mình không biết nên làm gì, tôi đã bớt sợ hơn khi phải làm 1 việc gì đó mới lạ, tôi đã thoải mái cho mọi người thấy sở thích và thần tượng của mình. Tôi đã biết nói chuyện với mọi người, chứ không phải chỉ là 1 cái bóng trong lớp như trước kia nữa. Dĩ nhiên chỉ là đỡ bớt thôi, chứ tôi vẫn còn nhút nhát nhiều lắm. Nhưng nói chung, với tôi, thế cũng đã là 1 thành công lớn.

    Tôi cũng đã lớn nhiều trong cách suy nghĩ của mình. Tôi đã biết cách cố gắng hết sức trong mọi việc mình làm. Và dù có được thành công hay thất bại, ít nhất tôi cũng không hối hận vì đã cố gắng. Đó là cách sống của tôi, tôi mang điều đó vào trong học tập và cuộc sống. Tôi học bằng chính sức lực của mình, vì tương lai và ước mơ của chính tôi. Tôi cũng đã biết trân trọng con người mình hơn. Hồi bé, tôi luôn nghĩ mình thật kém cỏi, tôi chỉ ao ước trở thành một người nào đó khác, giỏi giang hơn mình. Nhưng giờ đây, tôi chỉ muốn là chính bản thân mình, tôi biết cách hài lòng với bản thân, phát huy những gì mình làm tốt, chấp nhận khuyết điểm của mình, vì tôi biết mình có những giá trị riêng, và cũng có những điều mà người khác không có. Tại sao phải trở thành ai khác trong khi bạn đã rất tuyệt.

    Giờ tôi đã biết sở thích của riêng mình là gì và biết cách thể hiện nó, phát huy nó chứ không chỉ thích khơi khơi như trước nữa. Tôi thích học tiếng Anh, và thế là tôi chăm chỉ học thêm nhiều từ mới và tôi cũng không cảm thấy khó chịu khi phải làm nhiều bài tập nữa. Tôi đăng kí làm thành viên của 1 vài trang web tiếng Anh, tôi tập dịch ra tiếng Việt những bài hát tiếng Anh mà tôi yêu thích. Tôi thích đọc sách, truyện ngắn, thế là mỗi khi lên mạng tôi đã không chơi những trò chơi như trước kia mà kiếm truyện để đọc. Chúng đã gieo vào trong lòng tôi rất nhiều tình cảm đẹp, và thế là tôi cũng biết mình nhạy cảm đến như thế nào. Thế là tôi bắt đầu tập viết nhật kí, tập viết Văn, viết những câu chuyện đầu tiên, dù ở trên lớp điểm Văn của tôi cũng chỉ tầm tầm bình thường. Nói văn hoa là viết truyện vậy thôi, chứ thực ra tôi chỉ đơn giản là viết ra cảm xúc, suy nghĩ của mình. Nhưng so với trước đây, tôi đã giỏi lắm đấy, vì quả thực trước kia tôi vô cùng lười viết. Cái lần viết câu chuyện đầu tiên, nó rất ngắn, nhưng tôi cũng mất gần 2 ngày >< Nhưng rồi tôi đã chăm viết hơn, viết cũng nhanh lên và giờ, tôi thấy làm 1 bài Văn không còn quá đáng sợ. Và chẳng phải giờ tôi đã thực sự “Dám nghĩ, dám làm” rồi sao…

    Trước kia, khi người ta hỏi về ước mơ của mình là gì, tôi không biết trả lời ra sao hoặc chỉ trả lời đại lấy lệ. Nhưng giờ, tôi đã có 1 ước mơ về tương lai của mình. Đó là trở thành 1 cô giáo dạy học sinh cấp 2, tại chính ngôi trường mà tôi đang học. Vì tôi muốn sống lại với những kí ức đẹp đẽ thời học trò của tôi, tôi muốn truyền cảm hứng cho các em học sinh sau này như các thầy cô đã làm với chúng tôi bây. Ước mơ ấy nó nhỏ bé, nhưng đối với tôi nó rất to lớn và ý nghĩa. Ít ra thì giờ tôi đã biết ước mơ, biết cách thực hiện ước mơ ấy, và thế là tôi cũng đã góp phần công sức xây dựng đất nước này. Tôi đã biết tầm quan trọng của thế hệ trẻ hiện nay, tầm quan trọng của chính mình, trách nhiệm của tôi và các bạn. Tôi đã biết nghĩ rộng ra 1 chút, chứ không chỉ nghĩ về bản thân mình thôi, và thế chẳng phải tôi cũng đã lớn lên 1 chút rồi sao^^

    Nhưng tôi vẫn có tính cách trẻ con. Hoặc có chăng là tôi muốn tính cách mình trẻ con 1 tí. Tôi luôn nghĩ và luôn muốn nghĩ mọi chuyện theo cách đơn giản, lạc quan nhất, và, theo như lời của vài đứa bạn, nghĩ mọi chuyện theo cách thật “ngây thơ”. Thôi, sao cũng được. Nói chung trong cái thế giới bon chen này, ta sống đơn giản chẳng phải là dễ thở hơn sao… Học được sự ngây thơ, sự thật thà, không biết sợ hãi của con trẻ, ta sẽ trở nên sáng tạo hơn, và đặc biệt hơn trong cuộc sống này.
    tôi cũng đã khôn lớn nhiều. Tôi đã biết tự lo cho mình, biết cố gắng vì bản thân mình và vì cả những người xung quanh. Dĩ nhiên tôi vẫn còn bé và non nớt lắm. Nhưng tôi vẫn lớn lên từng ngày, về cả ngoại hình lẫn tâm hồn, và tôi tin, những người xung quanh tôi sẽ giúp tôi lớn lên 1 cách không lệch lạc, để trở thành 1 con người mà mình mong muốn, trở thành con người có ích cho gia đình và xã hội. Và sẽ không ngừng cố gắng để hoàn thiện bản thân
     
  19. lovelovee

    lovelovee Guest

    Tôi đi học
    thu về trời se lạnh ánh nắng ám áp bao phủ bầu trời quang đãng.lá đã bắt đầu rụng và học sinh lại bắt đầu một cuộc hành trình mới. Tôi cũnh nằm trong số đó, một cô bé đày rụt rè nhùng lại rất hiếu kì.buổi sáng hôm ấy, tôi dậy sớm hơn mọi khi, tuy all đều chuẩn bị rất kĩ càng nhưng tôi vẫn thấy có gì đó thiếu thốn. Cái áo trắng mới tôi mặc lúc thì chỉnh kiểu này lúc lại chỉnh iểu khac.tôi cũng tj thấy mình thật lạ
     
  20. lovelovee

    lovelovee Guest

    Trong cuộc đời của mỗi con người thì có lẽ thời gian đẹp nhất chính là tuổi thơ và tôi cũng vậy. Tuổi thơ của tôi cũng như bao người khác cũng vui chơi, cũng có bạn bè, cũng có nhưng kỉ niệm thât đẹp ... Nhưng có lẽ sẽ không bao giờ quên đc 1 kỉ niệm đã làm tôi nhớ mãi.
    Có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên đươc kỉ niệm ấy, một kỉ niệm buồn nhưng tôi không sao quên được. Khi ấy tôi có 1 cô bạn thân, có thể nói là thân lắm. Nhưng con nít thì vẫn có những lúc giận hờn vu vơ rồi lại làm lành. Tôi nhớ có 1 lần bạn ấy vô tình làm hư con búp bê mà tôi thích nhất đã cho bạn mượn hôm trước và cũng đã xin lỗi nhưng vì quá thích con búp bê ấy nên tôi quá nên tôi đã giận bạn ấy. Cũng 1 thời gian khá dài chúng tôi không nói chuyện với nhau, thực ra thì lúc ấy tôi buồn lắm nhưng những suy nghĩ trẻ con của tôi là bạn ấy sai thì phải năn nỉ mình chứ. Sau đó tôi đã suy nghĩ về hành động của mình nhưng vẫn cho là mình đúng. Rồi mẹ tôi thắc mắc là vì sao 2 đứa chúng tôi không cùng đi chơi nữa và tôi đã kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ tôi nói rằng :"Con cũng biết là bạn ấy không có cố ý rồi mà,vì sao còn giận bạn ấy nữa. Dù sao thì bạn ấy cũng đã xin lỗi con rồi mà". Tôi đáp lại mẹ " Con không biết nữa nhưng có thể là bạn ấy ghen tị vì con có 1 con búp bê đẹp nên đã làm hư nó". Mẹ tôi từ tốn khuyên " Nếu bạn ấy ghen tị với con thì đã không cần xin lỗi con mà phá hư xong thì thôi ". Lúc ấy tôi vẫn khăng khăng cho rằng mình làm đúng và mẹ nhẹ nhàng nói " Trong cuộc sống không ai không phạm sai lầm nhưng quan trọng là họ biết tự nhận ra sai lầm của họ. Cũng như bạn con biết bạn ấy sai và xin lỗi. Còn con, con có biết mình đang sai để nhận ra không ?" Tôi vẫn cãi " Con sai nhưng nếu con xin lỗi thì bạn ấy chắc cũng sẽ không tha cho con đâu". Mẹ đã nói "Con người đều có lòng vị tha con à và mẹ tin rằng bạn ấy sẽ không giận con nữa đâu vì con đã nhận ra sai lầm của mình mà". Sáng hôm sau tôi đã xin lỗi bạn ấy nhưng nghĩ rằng bạn ấy sẽ không tha cho tôi đâu vì tôi đã làm sai mà. Nhưng khi vừa nghe câu xin lỗi của tôi thì bạn ấy đã mỉm cưới và nói " Bạn không có sai, tất cả là do mình. Mình đã làm hư con búp bê của bạn." Tôi chỉ cười và nghĩ thầm những gì mẹ đã nói đúng. Và sau đó chúng tôi lại thân thiết với nhau như ngày nào. Những ngày không đến trường chúng tôi thường cùng nhau ra công viên thả diều, nhay dây,... Nhưng rồi 1 ngày, tai họa cũng đổ lên đâu chúng tôi. Cũng như bao ngày khác, chúng tôi cùng nhau ra công viên chơi ném bóng, lúc ấy bạn ấy lỡ tay ném trái bóng mạnh tay quá nên cũng văng đi khá xa, tôi giận quá đã hét lên " Mình không chơi với bạn nữa, bạn ném mạnh vây sao mình chụp được ?" Và bạn ấy đã chạy ra nhặt trái bóng và 1 chiếc ô tô lao đến tông thẳng vào bạn rồi vọt đi luôn. Lúc ấy tôi hoảng quá không biết phải làm gì và chạy đến bên bạn ấy. Bạn ấy đã mỉm cười và nói với tôi :"Chúng ta mãi là bạn thân nha, tha lỗi cho mình đi. Mình nhặt lại đước bóng cho bạn rồi nè". Nói xong thì bạn nhắm mắt lại và tôi đã nghĩ răng bạn ấy chỉ ngủ quên mà thôi. Tôi gọi mãi mà bạn vẫn không tỉnh dậy rồi mẹ tôi chạy ra gọi tôi về như thường ngày. Tôi kể cho mẹ nghe mọi chuyện và mẹ đã gọi ba mẹ bạn ấy đền rồi đưa tôi về nhà. Mấy ngày sao, không thấy bạn ấy đi học cũng không thấy qua nhà rủ tôi đi chơi. Tôi hỏi mẹ thì mẹ nói :" Bạn ấy đã đến 1 nơi rất xa, xa nơi này nhiều lắm con à". Lúc ấy tôi thầm trách bạn ấy đã đi chơi xa mà không rủ mình, thật quá đáng mà không biết nơi bạn ấy đi chơi có đẹp không nhỉ? Nhưng rồi cái suy nghĩ ấy đã thực sự biến mất trong đầu tôi khi tôi đã hiểu ra rằng, cái nơi xa ấy không là gì khác mà có lẽ là thiên đường vì mẹ tôi đã nói, người tốt nhất định sẽ được lên thiên đường mà.
    Cho đến bây giờ,có thể nói tôi đã khôn lớn nhưng tôi vẫn không hiểu tại sao trên đời này lại có những người quá vô tâm đối với người khác và quá vô tâm đối với bạn tôi, cướp đi sinh mạng của bạn ấy và rồi lao vút đi. Tôi không biết họ có ăn năn, hối hận về nhưng gì đã gây ra cho người khác không nhưng tôi nghĩ sẽ là không. Nếu mọi người trên thê giới này đều không quá vô tâm như vậy thì có lẽ sẽ không phải quá nhiều người phải chết như vây. Giá mà lúc ấy, người lái chiếc ô tô đâm chết bạn tôi dừng lại và đưa bạn ấy vào bệnh viện thì có lẽ bạn ấy đã được cứu sống nhưng mà người ấy đã không làm như vậy. Tại sao lại thế ? Tôi nghĩ bản thân mình phải sống thật tốt và có ý nghĩa vì luôn có 1 thiên thân bên cạnh luôn ủng hộ cho tôi mà. Tôi chỉ có 1 ước muốn là tát cả mọi người đều phải có trách nhiệm trước những việc mình làm vì ai cũng sẽ phạm sai lầm nhưng quan trọng là họ sẽ sửa chữa sai lầm đó như thế nào.



    3]Tôi thấy mình đã khôn lớn… Khôn lớn sao… Khi đọc cái đầu đề, tôi đã thấy buồn cười. Vì tôi chả thấy tôi lớn khôn được cái gì hết. Vì tôi thấy mình thật sự rất trẻ con. Vả lại căn bản tôi cũng thích có 1 tâm hồn của con trẻ hơn… Nhưng mà giờ, ngẫm lại, khôn lớn không nhất thiết là không được phép có 1 tâm hồn trẻ con. Vậy, thì tôi cũng đã khôn lớn nhiều…

    So với hồi còn học tiểu học, giờ tôi đã lớn hơn nhiều. Tôi cao lên, cao hơn cả mẹ, và chỉ còn thua bố có 1 chút xíu. Tôi cũng mạnh khỏe hơn, tôi có thể làm được nhiều việc với sức của mình và giúp đỡ bố vài công việc nặng thay cho anh đang đi học xa. Mỗi khi tôi muốn đi đâu, tôi có thể tự đi bằng xe đạp của mình, không còn phiền ba mẹ chở như trước kia nữa. Vào lớp 8, ba mẹ tôi nhiều khi đi dạy mà trưa về muộn, tôi có thể tự nấu 1 bữa ăn trưa thay mẹ để kịp giờ đi học, chứ không còn như những năm trước, nếu trưa về muộn thì mẹ phải nấu cơm và đồ ăn từ sáng. Mặc dù những món ăn của tôi ban đầu không được ngon lắm, nhưng nấu nhiều quen tay thì ăn cũng tạm được, và điều đó khiến tôi rất tự hào, như thế là tôi đã biết lo cho bản thân mình và biết nấu cho gia đình 1 bữa cơm, đỡ đần giúp mẹ.

    Hồi xưa, tôi là 1 con bé nhút nhát, phải nói là rất nhút nhát. Nhưng giờ, sau rất nhiều lần cố gắng, tôi đã không còn rụt rè như trước nữa. Tôi đã có thêm nhiều người bạn tốt, tôi đã biết hỏi thăm người khác khi mình không biết nên làm gì, tôi đã bớt sợ hơn khi phải làm 1 việc gì đó mới lạ, tôi đã thoải mái cho mọi người thấy sở thích và thần tượng của mình. Tôi đã biết nói chuyện với mọi người, chứ không phải chỉ là 1 cái bóng trong lớp như trước kia nữa. Dĩ nhiên chỉ là đỡ bớt thôi, chứ tôi vẫn còn nhút nhát nhiều lắm. Nhưng nói chung, với tôi, thế cũng đã là 1 thành công lớn.

    Tôi cũng đã lớn nhiều trong cách suy nghĩ của mình. Tôi đã biết cách cố gắng hết sức trong mọi việc mình làm. Và dù có được thành công hay thất bại, ít nhất tôi cũng không hối hận vì đã cố gắng. Đó là cách sống của tôi, tôi mang điều đó vào trong học tập và cuộc sống. Tôi học bằng chính sức lực của mình, vì tương lai và ước mơ của chính tôi. Tôi cũng đã biết trân trọng con người mình hơn. Hồi bé, tôi luôn nghĩ mình thật kém cỏi, tôi chỉ ao ước trở thành một người nào đó khác, giỏi giang hơn mình. Nhưng giờ đây, tôi chỉ muốn là chính bản thân mình, tôi biết cách hài lòng với bản thân, phát huy những gì mình làm tốt, chấp nhận khuyết điểm của mình, vì tôi biết mình có những giá trị riêng, và cũng có những điều mà người khác không có. Tại sao phải trở thành ai khác trong khi bạn đã rất tuyệt.

    Giờ tôi đã biết sở thích của riêng mình là gì và biết cách thể hiện nó, phát huy nó chứ không chỉ thích khơi khơi như trước nữa. Tôi thích học tiếng Anh, và thế là tôi chăm chỉ học thêm nhiều từ mới và tôi cũng không cảm thấy khó chịu khi phải làm nhiều bài tập nữa. Tôi đăng kí làm thành viên của 1 vài trang web tiếng Anh, tôi tập dịch ra tiếng Việt những bài hát tiếng Anh mà tôi yêu thích. Tôi thích đọc sách, truyện ngắn, thế là mỗi khi lên mạng tôi đã không chơi những trò chơi như trước kia mà kiếm truyện để đọc. Chúng đã gieo vào trong lòng tôi rất nhiều tình cảm đẹp, và thế là tôi cũng biết mình nhạy cảm đến như thế nào. Thế là tôi bắt đầu tập viết nhật kí, tập viết Văn, viết những câu chuyện đầu tiên, dù ở trên lớp điểm Văn của tôi cũng chỉ tầm tầm bình thường. Nói văn hoa là viết truyện vậy thôi, chứ thực ra tôi chỉ đơn giản là viết ra cảm xúc, suy nghĩ của mình. Nhưng so với trước đây, tôi đã giỏi lắm đấy, vì quả thực trước kia tôi vô cùng lười viết. Cái lần viết câu chuyện đầu tiên, nó rất ngắn, nhưng tôi cũng mất gần 2 ngày >< Nhưng rồi tôi đã chăm viết hơn, viết cũng nhanh lên và giờ, tôi thấy làm 1 bài Văn không còn quá đáng sợ. Và chẳng phải giờ tôi đã thực sự “Dám nghĩ, dám làm” rồi sao…

    Trước kia, khi người ta hỏi về ước mơ của mình là gì, tôi không biết trả lời ra sao hoặc chỉ trả lời đại lấy lệ. Nhưng giờ, tôi đã có 1 ước mơ về tương lai của mình. Đó là trở thành 1 cô giáo dạy học sinh cấp 2, tại chính ngôi trường mà tôi đang học. Vì tôi muốn sống lại với những kí ức đẹp đẽ thời học trò của tôi, tôi muốn truyền cảm hứng cho các em học sinh sau này như các thầy cô đã làm với chúng tôi bây. Ước mơ ấy nó nhỏ bé, nhưng đối với tôi nó rất to lớn và ý nghĩa. Ít ra thì giờ tôi đã biết ước mơ, biết cách thực hiện ước mơ ấy, và thế là tôi cũng đã góp phần công sức xây dựng đất nước này. Tôi đã biết tầm quan trọng của thế hệ trẻ hiện nay, tầm quan trọng của chính mình, trách nhiệm của tôi và các bạn. Tôi đã biết nghĩ rộng ra 1 chút, chứ không chỉ nghĩ về bản thân mình thôi, và thế chẳng phải tôi cũng đã lớn lên 1 chút rồi sao^^

    Nhưng tôi vẫn có tính cách trẻ con. Hoặc có chăng là tôi muốn tính cách mình trẻ con 1 tí. Tôi luôn nghĩ và luôn muốn nghĩ mọi chuyện theo cách đơn giản, lạc quan nhất, và, theo như lời của vài đứa bạn, nghĩ mọi chuyện theo cách thật “ngây thơ”. Thôi, sao cũng được. Nói chung trong cái thế giới bon chen này, ta sống đơn giản chẳng phải là dễ thở hơn sao… Học được sự ngây thơ, sự thật thà, không biết sợ hãi của con trẻ, ta sẽ trở nên sáng tạo hơn, và đặc biệt hơn trong cuộc sống này.
    tôi cũng đã khôn lớn nhiều. Tôi đã biết tự lo cho mình, biết cố gắng vì bản thân mình và vì cả những người xung quanh. Dĩ nhiên tôi vẫn còn bé và non nớt lắm. Nhưng tôi vẫn lớn lên từng ngày, về cả ngoại hình lẫn tâm hồn, và tôi tin, những người xung quanh tôi sẽ giúp tôi lớn lên 1 cách không lệch lạc, để trở thành 1 con người mà mình mong muốn, trở thành con người có ích cho gia đình và xã hội. Và sẽ không ngừng cố gắng để hoàn thiện bản thân
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->