CLB Thơ, Văn truyện teen hihi: Cô bạn ấy

Thảo luận trong 'Tự sáng tác' bắt đầu bởi nguyentheta2001, 29 Tháng ba 2019.

Lượt xem: 1,145

  1. Shirayuki_Zen

    Shirayuki_Zen Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    329
    Điểm thành tích:
    51
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    Trung học cơ sở Vân Nam

    vậy nên em mới hóng ạ!
    p/s: mấy thánh đừng có báo cáo em nha:((((
     
    nguyentheta2001 thích bài này.
  2. nguyentheta2001

    nguyentheta2001 Học sinh mới Thành viên

    Bài viết:
    23
    Điểm thành tích:
    6
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    Trung học phổ thông Vân Nội

    CHAP 7 này hihi

    Yêu đơn phương đau nhưng sao vẫn muốn? Vì ta hiểu thiếu họ cuộc đời này nhàm chán vô cùng. Tôi còn chần chừ vì còn chẳng biết cảm xúc của tôi là nhất thời hay đã “yêu" nhưng dù nó là gì thì tôi cũng chẳng thể giữ được nó trong lòng nữa rồi. Thật đáng tiếc là tôi lại nói ra trong một hoàn cảnh tồi tệ vô cùng.
    Sắp tới là đến sinh nhật tôi rồi. Thực ra thì tôi cũng đâu có nhớ đến sinh nhật của mình vì với tôi sinh nhật cũng chẳng khác gì ngày thường cả. Năm nay thì khác. Nó đặc biệt hơn. Đặc biệt vì một điều gì đó, vì một người nào đó.
    Một buổi tối như bao tối khác, tôi đang hí hoáy làm bài tập thì điện thoại réo lên tiếng tin nhắn:
    - Sắp sinh nhật mày rồi! Mày có muốn tao tặng gì không? – Hạ nhắn tin cho tôi
    - Ơ sắp sinh nhật tao rồi à? – một câu hỏi ngây thơ tột độ của tôi
    - Cái đồ… Sinh nhật mình cũng không nhớ! Thế mày muốn tao tặng gì
    - Tao chịu thôi tuỳ mày đấy
    - Không nói thì không tặng nhé! :D
    - Cũng được!
    Tôi cười không nói gì nữa. Tôi đâu cần Hạ phải tặng gì cho tôi chứ, điều tôi muốn bây giờ chỉ là được ở bên Hạ, được lo lắng quan tâm cho cô ấy, bảo vệ cô ấy mà thôi. Giá như Hạ có thể biết được điều này. Dẫu là như vậy, nhưng được nhận quà từ Hạ vẫn sẽ là một điều tuyệt vời. Và cũng từ lúc ấy tôi háo hức đến ngày sinh nhật hơn.
    Trong đầu tôi nổi lên những suy nghĩ thật lạ lùng. Chẳng biết lúc Hạ tặng quà mình thì mình sẽ nói gì nhỉ? Món quà nhỏ tặng là gì nhỉ? Tò mò quá đi? Tôi cứ nghĩ, vừa nghĩ lại vừa cười như một tên thần kinh. Mà chắc là tôi đã điên vì tình rồi? Tình yêu thật là một liều thuốc gây nghiện hoàn hảo. Một khi đã mắc vào thì khó lòng nào mà dứt ra.
    Thời gian qua đi cũng thật nhanh, mà cũng thật lâu. Cái ngày mà Hạ hỏi tôi về món quà còn ngỡ như ngày hôm qua vậy mà giờ đã là ngày trước sinh nhật rồi. Nhưng sao chờ mỏi mòn mà cái giây phút nhận quà vẫn chưa đến nhỉ? Tôi hồi hộp quá! Đêm nằm mà đầu tôi cứ nghĩ đến viễn cảnh khi Hạ tặng tôi món quà: một nụ cười rạng rỡ, duyên dáng như ánh nắng sưởi ấm tấm lòng tôi, một ánh mắt dịu dàng nhìn tôi đằm thắm, một đôi tay thon thả, xinh xắn cầm hộp quà đưa tôi. Ôi chao! Sao mà đáng yêu quá vậy, hạnh phúc quá vậy! Mới nghĩ thôi mà chân tay tôi, nó rụng rời cả ra rồi. Chẳng biết rằng khi ấy tôi còn đủ sức cầm hộp quà không hay là sẽ “quỵ” trước nhỏ rồi. Tôi cười khanh khách trong sung sướng tột độ. Lòng tôi háo hức vô cùng, mong sao trời thật nhanh sáng. Đêm nay thực sự là dài quá đi. Tôi nằm và ngủ quên trong niềm vui tột độ từ khi nào cũng chẳng hay. Rồi bất chợt tỉnh giấc khi có tiếng điện thoại reo lên. Một tin nhắn từ Hạ: “ nay là sinh nhật mày đấy! Chẳng hiểu sao tao với mày lại thân được nhỉ? Suốt ngày cãi nhau! Sinh nhật mày, tao chúc mày tuổi mới có nhiều niềm vui mới, cứng đầu 16 năm rồi năm nay bớt đi nhé, ngang cũng 16 năm rồi giờ đừng ngang nữa nhé! Chúc mày sinh nhật vui vẻ!” Đọc xong mà tỉnh cả ngủ. Nhỏ là người đầu tiên chúc tôi sinh nhật. Lúc này là 00:00 nhưng sao mắt tôi chẳng thể nhắm lại dẫu qua cũng chẳng ngủ được mấy, còn tâm gan cứ rạo rực cả ra. Tôi vui quá, phấn khích quá. Đơn phương dẫu có đau, có khổ nhưng đôi khi cũng thật ngọt ngào chỉ vì một hành động nho nhỏ của người ấy mà thôi. Sáng rồi, tôi thức dậy, hít một hơi thật sâu chào đón ngày tôi ra đời. Ngoài ô cửa sổ, tiếng chim kêu rộn ràng quá, chúng như đang hoà một bài ca chúc mừng tôi. Từng tia nắng cũng đang nhảy múa theo bản hoà tấu tiếng chim. Một buổi sáng thật rộn ràng và vui tươi. Suốt ngày hôm đó, tôi cứ mong sao đến giây phút nhận quà. Cuối cùng nó cũng đến. Tôi bước đến trung tâm trong tâm trạng hồi hộp nhưng sung sướng. Tôi đã nghĩ đến viễn cảnh ngày hôm qua giờ sẽ thành hiện thực. Nhưng không, tôi đang thấy gì kia, Hạ đang cầm tay Dũng. Tim tôi, nó vừa vỡ tan tành rồi. Tôi sững người như một bức tượng. Hai người họ đang tay trong tay, đúng rồi, họ vốn rất thân mà giờ mà họ yêu nhau cũng đâu có sai. Chỉ là tôi buồn, buồn chút thôi. Hụt hẫng! Chợt Hạ quay ra và thấy tôi. Tôi thì ngoảnh mặt bỏ đi mặc cho nhỏ vừa gọi vừa chạy theo tôi. Nhỏ chạy lại trước tôi hỏi:
    - Sao mày bỏ đi?
    - Bỏ đi cho ai đó có không gian riêng
    - Mày đang nói gì đấy
    - Nói gì tự mày hiểu đi
    - Là sao? Giận gì tao ak?
    - Tao có quyền giận mày à?
    - Có gì mày cũng phải nói chứ, mày làm thế sao tao biết được.
    - Mày vừa làm gì?
    - Tao có làm gì mày đâu
    - Đúng rồi, mày chẳng làm gì tao cả
    - Thế sao mày bỏ đi
    - Chỉ là tao thấy đôi tình nhân đang tay trong tay nên không muốn làm phiền.
    - À, hiểu lầm thôi, Dũng vô tình bị một bạn quệt phải ở đầu ngõ nên tao dìu bạn ý vào lớp.
    - Mày là con gái dễ dãi nhỉ!
    - Mày nói gì đấy hả? Sao mày lại thế? Kể cả tao có nắm tay bạn ý thì cũng liên quan gì đến mày mà mày....
    - Nhưng tao thích mày.
    Hạ nhìn tôi đầy bất ngờ, đôi mắt Nhỏ tròn xoe nhìn tôi không chớp. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao nhỏ lại như vậy. Còn tôi, tôi thấy ân hận quá. Sao tôi lại nói ra chứ? Lại trong hoàn cảnh như thế này chứ? Lỡ nói ra rồi, chẳng biết tình bạn của chúng tôi sẽ ra sao? Tôi còn đang phân vân chưa biết xử lý thế nào thì Hạ cất lời:
    - Tao đã nghĩ, bọn mình sẽ mãi là bạn đấy.
    - Vậy à? Tao xin lỗi
    - Tại sao mày lại thích tao chứ? Tao muốn mày làm bạn của tao. Tại sao mày lại thích tao?
    - Xin lỗi
    - Mày đừng xin lỗi nữa.
    Hạ rút ra một hộp quà và nói.
    - Chúc mừng sinh nhật.
    - Tao cảm ơn! – tôi vừa nói vừa cầm lấy món quà.
    Hạ, cô ấy quay đi mà mặt buồn rười rượi. Tôi thích cô ấy dường như là một bất ngờ lớn. Suốt buổi học hôm ấy, Hạ chẳng nở một nụ cười, chắc chẳng phải vì tôi quan trọng mà vì làm sao từ chối tôi chăng? Đến lúc ra về hai người cũng chẳng cho nhau một lời. Cả hai bước qua nhau như người dưng nước lã. Hạ à, lòng cậu bây giờ thế nào? Nó có đau không? Tim mình nó đau lắm cậu ạ? Cậu có ở bên mình nữa không? Còn mình, chẳng biết bao giờ sẽ lấy lại được nụ cười của cậu. Một tiếng thở dài rồi bước đi, bước đi mà chẳng ai nhìn lại xem người kia có quay đầu. Tình yêu đúng là một thứ khó hiểu và khó đoán. Khi đơn phương ta luôn khao khát được nói ra, được bộc lộ nhưng nói rối lại hối hận không nguôi. Tôi mở hộp quà ra, một chiếc vòng tay đan bằng những sợi chỉ màu. Một tờ giấy nhỏ: chúc tuổi mới vui vẻ nhé, món quà không được đẹp lắm vì đây là lần đầu tao làm nhưng cũng đừng có vứt đi đấy, công sức cả đêm của tao.” Làm sao mà vứt cho được. Tao muốn cảm ơn mày lắm! Nhưng sao giờ một câu cảm ơn thật khó nói. Có thể, tình cảm của chúng tôi sẽ chấm dứt từ đây. Đeo cái vòng vào tay, tôi lưu giữ lại những kỉ niệm và chuẩn bị tinh thần đón nhận điều khủng khiếp sẽ đến. Và cái gì đến cũng đến, Hạ gửi một tin nhắn cho tôi. Hít một hơi sâu rồi mở ra:
    - Mày thích món quà chứ? Nó đẹp phải không? Câu mày nói chiều nay coi như tao chưa nghe. Mình vẫn là bạn nhé ^^
    Tôi vừa buồn lại vừa vui. Hạ ơi! Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu vì vẫn cho tớ được ở bên. Câu nói như giải thoát tôi khỏi nỗi ân hận. Cái kết của một cuộc tình đơn phương có thể là nắm tay chung bước hay là “người lạ thân quen” nhưng cũng đơn giản là người bạn tuyệt vời quan trọng là ta lựa chọn như nào mà thôi.
     
  3. 0975034856

    0975034856 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    138
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Bình Định
    Trường học/Cơ quan:
    Trường THCS Ngô Mây

    Ủa vậy là hết truyện hả anh, em tưởng nó phải dài lắm chứ
     
  4. nguyentheta2001

    nguyentheta2001 Học sinh mới Thành viên

    Bài viết:
    23
    Điểm thành tích:
    6
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    Trung học phổ thông Vân Nội

    Em thấy nó kết được rồi ak? Anh thì thấy nó chưa kết được đâu em
     
  5. Lenga2051977@gmail.com

    Lenga2051977@gmail.com Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    279
    Điểm thành tích:
    36
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    THCS-THPT Tạ Quang Bửu

    Ui cha, mong kết thúc có hậu tí nhé @@ Để 2 người bên nhau càng tốt chứ chap này đau tim quá @@
     
  6. nguyentheta2001

    nguyentheta2001 Học sinh mới Thành viên

    Bài viết:
    23
    Điểm thành tích:
    6
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    Trung học phổ thông Vân Nội

    Hihi...tạo chút kịch tính ạ...kết thì mình xin phép ko tiết lộ để đến chap cuối nhé hiu hiu
     
    Lenga2051977@gmail.com thích bài này.
  7. nguyentheta2001

    nguyentheta2001 Học sinh mới Thành viên

    Bài viết:
    23
    Điểm thành tích:
    6
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    Trung học phổ thông Vân Nội

    Chap 8 ra lò... kết thúc truyện này có ai hóng truyện mới của mình ko nhỉ?
    Hạnh phúc với mỗi người rất khác nhau. Nó có thể là một thứ gì đó to lớn, lớn lao mà ta có khi dành cả cuộc đời để tìm kiếm hay cũng có thể chỉ là những thứ gì thực sự giản đơn. Hạnh phúc của tôi chẳng phải là điều gì to tác cả, chỉ cần Hạ luôn ở bên tôi, sẻ chia cùng tôi mọi vui buồn như bây giờ. Thật may mắn là tôi đã được sống trong những giây phút tưởng như là đẹp nhất của cuộc đời. Sẽ chẳng biết đến bao giờ tôi mới lại được sống trong niềm vui như những ngày tháng ấy? Sẽ chẳng biết ai ngoài kia ngoài Hạ có thể mang đến cho tôi cảm giác lạ lùng mà thân quen ấy lần nữa?
    Hạ là một học sinh giỏi ở nhiều môn và đặc biệt là môn lý. Nói chẳng quá, Hạ chính là một trong những học sinh giỏi lý nhất của huyện chúng tôi. Chính vì vậy, sẽ chẳng có gì ngăn cản việc cô được lựa chọn vào đội tuyển của trường để tham dự kì thi học sinh giỏi. Trái lại với Hạ, tôi phải thừa nhận mình còn rất kém cỏi so với Hạ, Hùng hay Dũng. Nên việc được chọn với tôi là một điều gì đấy hết sức khó khăn. Ấy thế mà, tôi cũng đã được đi thi với công lớn là của Hạ.
    Một buổi tối, tôi đang hí hoáy làm bài tập thì Hạ nhắn tin cho tôi. Hoá ra nhỏ khoe mình được chọn thi học sinh giỏi. Thời điểm này, ở lớp tôi – là lớp chọn tự nhiên của trường – cũng đang rạo rực chọn những học sinh tiêu biểu cho kì thi. Nghe xong, không chỉ Hạ vui mà tôi cũng vui không kém. Nhưng rồi Hạ hỏi:
    - Thế mày, mày có đi thi lý không?
    - Tao á? Cũng chẳng biết, nhưng có nhiều bạn giỏi hơn tao nhiều, đâu đến lượt tao.
    - Sao tự ti thế? Học đi, tao mong rằng sẽ gặp mày ở phòng thi.
    - Khi ấy… tao với mày, chúng ta là đối thủ đấy. – Tôi nói
    - Thì tao cũng mong được đấu với mày. Hãy cố gắng để được đi thi nhé
    - J
    Tôi chẳng biết nói gì cả. Khi còn học lớp 9, tôi đã từng thi và biết mình còn kém lắm. Đâm ra tôi sợ phải đi thi, sợ đứng ở thứ hạng thấp. Nhưng tôi chưa giám nói với Hạ vì sợ làm nhỏ mất vui. Những ngày tiếp theo, tôi với Hạ vẫn nói chuyện như bình thường nhưng Hạ, cô ấy luôn hỏi tôi về vấn đề đi thi. Cũng đã đến lúc tôi nói cho Hạ suy nghĩ của tôi:
    - Hạ này, tao sẽ không được chọn đâu.
    - Mày học đi, sẽ được chọn thôi. Bình thường mày học với tao, tao thấy mày cũng có kém đâu.
    - Tao cũng không muốn đi thi mày ạ.
    - Sao lại không muốn? Mày điên à?
    - Thật mị, tao không đủ khả năng đâu.
    - Sao mày lại nghĩ thế chứ? Quan trọng là mày phải cố gắng. Mày hãy học đi, tao sẽ học cùng mày.
    - Thôi mà.
    - Không thôi gì cả mày phải được đi thi nếu không thì đừng nhìn mặt tao.
    Tôi chẳng biết phải nói gì nữa. Nghe xong câu đó lòng này vừa vui mà vừa buồn. Vui vì Hạ lo cho tôi, ít nhất là Hạ đang cố giúp tôi để tôi học giỏi lên. Điều này, đến trong mơ tôi cũng chẳng nghĩ đến. Còn vì sao buồn ư? Buồn vì tôi chẳng biết mình phải làm sao? Hạ là một cô gái quyết đoán và cứng rắn. Một khi nhỏ đã nói là sẽ làm nên nếu tôi cứ cố chấp bảo thủ không học thì chắc nhỏ sẽ từ mặt tôi luôn, mà nếu có đi thi kết quả không được tốt thì chẳng phải tôi có lỗi với Hạ lắm sao? Tất cả đang làm tôi rối bời. Thế rồi tôi phó mặc mọi thứ cho thời gian. Và thời gian rất nhanh chóng cho tôi câu trả lời. Ngay sau ngày hôm đó, Hạ lên cho tôi một lịch học tập rất nghiêm ngặt. Đâu chỉ có thế, nhỏ còn đích thân kiểm soát giờ giấc thực hiện nó. Tôi đang bị đưa vào “trại huyến luyện” thực thụ. Phải thú thật là tôi chưa bao giờ bị bắt làm việc theo một thời gian biểu như thế nên tôi cảm giác khá gò bó. Nhưng Hạ thì không cho là vậy, nhỏ nghĩ rằng mình đang giúp tôi. Và Hạ cũng rất tận tình. Dẫu cho tôi có thấy không được thoải mái lắm nhưng sự tận tình của Hạ lại làm tôi như có thêm động lực tiếp tục. Một hi vọng nhen nhói trong tôi. Ngày nào cũng vậy, Hạ lại cùng tôi ngồi làm bài tập, tận tình chỉ bảo cho tôi những phần không rõ, chia sẻ những kinh nghiệm của mình cho tôi. Nhờ vậy tôi tiến bộ khá nhanh và dần dần cũng được thầy cô để ý. Dẫu thế, một phần nào đấy trong tôi vẫn chưa thực sự cố gắng. Tôi đang ngần ngại trước việc mình sẽ đi thi hay không. Nó vẫn là một vấn đề nan dải và khiên tôi đau đầu.
    Thế rồi, cái gì đến cũng đến. Rồi tôi cũng phải đưa ra quyết định. Hôm ấy, sau tiết lý, thầy giáo đã gặp và hỏi tôi:
    - Con có muốn đi thi học sinh giỏi lý không?
    - Dạ…? Thưa thầy…
    Nó đến bất ngờ quá. Tôi thực chưa sẵn sàng cho mọi thứ. Tôi vẫn còn phân vân. Thầy thấy vậy liền bảo:
    - Con cứ về suy nghĩ đi, mai báo lại cho thầy.
    Mặc dù tôi rất muốn nói với thầy rằng: “ con ko muốn thi thầy ạ” nhưng với những gì Hạ đã nói, những gì Hạ đã làm thì tôi thấy mình thật ích kỉ. Bạn ấy, đã ko tiếc thời gian công sức giúp đỡ tôi, cùng tôi học mỗi tối chỉ với mong muốn tôi sẽ cố gắng để được đi thi vậy mà tôi lại không đi ư? Nhưng nếu có đi thi mà sẽ kết quả chẳng ra gì thì tôi cũng chẳng còn mặt mũi nhìn Hạ nữa. Những lo sợ, những lời nói bủa vây tôi làm tôi như muốn điên lên vậy. Trời ơi!
    Tối hôm ấy, như thường lệ, Hạ nhắn tin cho tôi:
    - Chuẩn bị đến giờ làm bài rồi đấy. Lấy bài tập ra đi.
    - Mày ơi! Tao có điều này muốn nói.
    - Sao? Có chuyện gì?
    - Thầy giáo hỏi tao có muốn đi thi hay không.
    - Thì mày đồng ý đi. Cuối cùng mày cũng được đi thi.
    - Tao chưa trả lời.
    - Mày điên hả? Sao không trả lời?
    - Tao sợ…
    - Mày cứ thử không đi xem, đừng bao giờ nói chuyện với tao.
    Tôi chẳng thể nói thêm câu nào nữa. Thở dài một tiếng. Bất chợt tôi thấy cô đơn quá. Được Hạ quan tâm, giúp đỡ thực phải vui nhưng sao lòng này nặng trĩu suy tư. Nhỏ ko hiểu tôi.
    Giá như, giá như nhỏ hãy lắng nghe tôi, hiểu cho tôi thì tốt biết mấy.
     
  8. Lenga2051977@gmail.com

    Lenga2051977@gmail.com Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    279
    Điểm thành tích:
    36
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    THCS-THPT Tạ Quang Bửu

    Hiu hiu, đoạn này hơi dài dòng về vấn đề có thi Lí hay không (sáng nay em vừa thi Lí xong @@) mau đến đoạn kịch tính nha anh. Em sẽ hóng truyện này và cả truyện mới của anh nữa ^^
     
  9. nguyentheta2001

    nguyentheta2001 Học sinh mới Thành viên

    Bài viết:
    23
    Điểm thành tích:
    6
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    Trung học phổ thông Vân Nội

    Chap 9

    Tình yêu nó không đơn giản là một loại cảm xúc. Đôi khi nó là một nguồn sức mạnh to lớn khủng khiếp nhưng cũng có lúc lại là một liều thuốc độc giết chết tâm hồn. Nó là gì tất cả đều phụ thuộc vào bạn. Tôi không nói tôi đã lựa chọn cách làm đúng trong tình yêu nhưng nó sẽ là cách làm để sau này tôi không hối hận.
    Vẫn là vấn đề thi cử. Hạ là một cô gái dứt khoát, mạnh mẽ và nói được làm được nên tôi nào giám làm khác. Tôi đã đồng ý đi thi trong sự bất đắc dĩ. Mặc dù bên trong tôi vẫn còn hoài nghi về quyết định của mình, vẫn còn lo lắng những điều tồi tệ sẽ đến nhưng trước đó thì một điều hạnh phúc đã đến trước. Tôi lại được gần Hạ hơn. Như lúc trước, Hạ vẫn không tiếc thời gian của mình để kèm cặp tôi, dạy tôi, hướng dẫn tôi chỉ với một mục đích là tôi sẽ tiến bộ và thi đạt kết quả tốt. Tôi rất cảm kích Hạ vì điều đó. Và tôi lại càng biết ơn Hạ thêm khi tôi biết được sự hi sinh của Hạ.
    Hôm ấy, trước giờ học ở trung tâm, Hạ tranh thủ chỉ tôi vài bài tập thì Hùng xuất hiện. Tôi liền lờ đi cho hai người họ nói chuyện. Mặc dù thế, cuộc trò chuyện đó tôi vẫn nghe rõ. Hùng hỏi Hạ:
    - Hạ này, sắp thi học sinh giỏi rồi! Tớ tính bọn mình dành ra vài buổi học với nhau để biết thêm kiến thức có được không?
    Ánh mắt Hạ liếc nhìn tôi một cái, giả vờ không biết chứ tôi cũng thấy hơi lo lo. Nếu Hạ đồng ý thì chắc sẽ chẳng còn gần gũi với tôi như thế này nữa, đã vậy lại là cơ hội tuyệt vời để Hùng với Hạ thêm gắn bó. Nhưng xét theo mặt khác thì nếu học với Hùng thực sẽ tốt hơn với Hạ. Dù sao, Hùng với Hạ học cũng tốt ngang ngang nhau sẽ hiệu quả hơn là việc hằng ngày phải chỉ dạy một kẻ dốt nát như tôi. Dẫu có hơi buồn một xíu nhưng cũng mong Hạ đồng ý.
    Cái liếc nhìn của Hạ như dò xét tôi rằng liệu tôi có muốn nhỏ đồng ý hay không. Hạ chần chừ một lúc rồi nói:
    - Cảm ơn Hùng nha! Tớ nghĩ tớ học một mình cũng được rồi không cần phiền Hùng đâu.
    Tôi tròn xoe mắt nhìn Hạ. Còn Hùng, sự thất vọng hiện rõ trên mặt cậu ta. Không nói một lời, Hùng bỏ đi. Tôi thì tôi vẫn còn sốc lắm. Đôi mắt to tròn vẫn còn nhìn Hạ chằm chằm. Hạ đánh tiếng:
    - Làm tiếp đi, nhìn gì tao.
    - Ừ…ờ… - tôi ấp úng
    Hạ vẫn ở đây, vẫn tận tình chỉ dạy tôi. Sao nhỏ có thể từ chối được nhỉ? Đó là việc họ rất hay làm trước kia mà. Khi tôi còn chưa xuất hiện, những cuộc thi giúp cho tình bạn, tình yêu giữa Hùng và Hạ thêm sâu đậm hơn khi cả hai học cùng nhau. Tôi thực sự tò mò:
    - Hạ này, tao xin lỗi vì nghe trộm mày nói chuyện nhưng sao mày không học với Hùng.
    - Mày lo học mày đi, hỏi nhiều làm gì.
    - Học với Hùng có phải tốt hơn với tao không!
    - Tao bảo mày học đi, đừng hỏi mà. – Hạ gắt lên với tôi.
    Tôi ngại ngùng chẳng giám hỏi. Dù không nói nhưng tôi nghĩ rằng phần lớn là do tôi. Vì tôi nên Hạ bỏ qua lợi ích của bản thân mình. Tôi thấy thương nhỏ quá.
    Sau buổi hôm đó, tôi đã cố gắng học hơn, quyết tâm hơn để những công sức và thời gian Hạ bỏ ra với tôi ko hề hoang phí. Thấy tôi như vậy nhỏ cũng mừng. Phải nói những ngày tháng ôn thi này với tôi là những ngày thật tuyệt vời. Không chỉ vì tôi học giỏi lên, những năm tháng ấy tôi mới hiểu cảm giác người con gái ở bên, chăm sóc mình nó hạnh phúc như nào. Những năm tháng ấy tôi mới hiểu cuộc sống này có Hạ nó ấm áp đến nhường nào và những năm tháng ấy tôi mới hiểu yêu một người hơn cả bản thân mình là gì.
    Cuối cùng, kì thi cũng đến. Sáng hôm ấy, tôi đi đến trường Hạ với một tâm trạng hồi hộp xen phần lo lắng. Ko biết tôi thi có tốt không, những gì Hạ dạy tôi đã nhớ hết chưa. Và đặc biệt là tôi sợ phải gặp cảnh Hạ cùng Hùng hay cùng Dũng nói cười với nhau. Mới nghĩ thôi mà tôi thấy toàn thân đã bứt dứt khó chịu. Nhưng có vẻ như mọi thứ diễn ra không như tôi lo lắng. Hạ đến, nhỏ nhìn tôi, ánh mắt ấy vẫn lấp lánh trong trẻo như ngày đầu tôi gặp nhỏ cùng một nụ cười làm lòng tôi say đắm mà nói:
    - Hôm nay, cố gắng thi tốt nghe chưa?
    - Được rồi, tao sẽ cố hết sức, mày cũng cố lên nha.
    Kì thi diễn ra trong nghiêm túc và tôi đã hoàn thành nó bằng toàn bộ khả năng của mình. Thế nhưng, tôi nghĩ rằng bài làm của mình không được tốt nên lòng có hơi bất an. Chạm mặt ở cửa, Hạ hỏi tôi:
    - Làm được chứ mày?
    Tôi không giám nói là làm bài kém vì sợ Hạ sẽ thất vọng. Dù sao, cô ấy cũng đã dành cho tôi biết bao tâm sức.
    - Cũng ổn, mày làm được hết chứ?
    - Cũng không làm được hết, tao làm nhầm một số chỗ.
    - Vậy là tốt rồi! – tôi cố gắng gượng cười trước mặt Hạ
    Thế rồi ngày báo điểm cũng đến, nhìn thứ tự và điểm số của mình tôi chỉ biết cười nhạt một tiếng. Đúng như dự đoán, điểm số của tôi áp chót bảng xếp hạng. Tôi buồn chứ, thất vọng nữa nhưng tôi, tôi muốn giữ điều đó trong lòng. Tôi vẫn cười vẫn nói, vẫn vui vẻ như là đó đã là một kết quả vô cùng tốt. Trên đường đi học về tôi cứ thẫn thờ suy nghĩ mãi, suy nghĩ liệu đó là giới hạn của tôi hay vì sự thiếu cố gắng của mình, tôi nghĩ không biết Hạ có thất vọng về tôi và tôi nghĩ cô ấy có hài lòng về kết quả của cô ấy. Vừa đến nhà thì tin nhắn từ Hạ:
    - Có điểm rồi đó mày.
    - Tao biết rồi, chúc mừng mày được giải nha.
    - Tao á, tiếc quá mày, điểm thấp hơn tao dự tính
    - Vậy là cũng tốt lắm rồi mà
    - Mày buồn không?
    - Sao tao phải buồn.
    - Điểm mày thấp.
    - Không thấp đâu, với tao nó cao kinh khủng ý. Một kết quả tuyệt vời!
    - Đừng buồn nhé, còn lần sau cố gắng lên.
    Tôi đang kìm nén cái nỗi sầu trong lòng mình lại để không bật khóc, để không tuyệt vọng. Rồi tôi thấy thật có lỗi với Hạ. Tôi đã làm hoang phí công sức của nhỏ dành cho tôi. Và chính tôi, tôi coi những công sức ấy của nhỏ là gánh nặng, là áp lực bản thân. Nếu như, thời gian quý báu ấy, Hạ dùng nó để ôn tập, để học thêm nhiều điều từ Hùng hay những thứ khác thì chắc thứ hạng của nhỏ sẽ cao hơn rất nhiều. Tôi thực không xứng đáng với những điều Hạ làm cho mình. Tôi thật ích kỉ khi vì bản thân mà bỏ qua công sức của người khác. Hạ à! Đông rất xin lỗi!
    Mặc dù, những ngày tháng ôn thi ấy với tôi áp lực vô cùng, có khi là cãi vã, có khi mệt mỏi nhưng trong đó vẫn có một sức mạnh nào đó thúc đẩy tôi tiếp tục bước đi, tiếp tục cố gắng. Phải chăng đó là sức mạnh của tình yêu? Những năm tháng ấy, những giây phút ấy cũng chẳng quá dài. Song nó có thể là những năm tháng đẹp đẽ, hạnh phúc nhất của cuộc đời tôi mà chẳng biết sau này còn có ai, có cơ hội nào giúp tôi được cảm nhận cảm giác ấy một lần nữa. CẢM ƠN CẬU RẤT NHIỀU! CÔ BẠN ẤY!
     
    0947235279 thích bài này.
  10. Lenga2051977@gmail.com

    Lenga2051977@gmail.com Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    279
    Điểm thành tích:
    36
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    THCS-THPT Tạ Quang Bửu

    Ui, buồn thế, càng ngày càng buồn á @@
     
    nguyentheta2001 thích bài này.
  11. nguyentheta2001

    nguyentheta2001 Học sinh mới Thành viên

    Bài viết:
    23
    Điểm thành tích:
    6
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    Trung học phổ thông Vân Nội

    Chap 10 - Chap cuối của bộ truyện và chuẩn bị cho một câu chuyện mới.

    Thời gian, nó như một liều thuốc thần kì. Nó có thể mang đi những nỗi buồn mà ta tưởng rằng sẽ chẳng bao giờ quên được. Ngày tháng qua đi, tôi mặc dù kết quả của kì thi không còn làm ảnh hưởng quá nhiều đến tâm trạng của tôi nữa nhưng ngày tháng lại chẳng làm vơi đi tình cảm tôi dành cho Hạ, có khi nó còn sâu đậm hơn cả trước. Khi nó lớn dần trong tôi thì cũng là lúc tôi không còn có thể đứng yên bên cô bạn ấy với vai trò một “người bạn thân” nữa. Và tôi đã đánh liều bản thân mình, chấm dứt tình cảm đơn phương: tôi sẽ tỏ tình.
    Tôi đã lên cho mình một kế hoạch vô cùng hoàn hảo để chắc chắn rằng lời tỏ tình dù có đồng ý hay ko thì vẫn sẽ để lại trong kí ức của Hạ một ấn tượng riêng- ấn tượng về một chàng trai đã yêu cô ấy bằng tất cả trái tim.
    Hôm nay, ngày 14/2, một cơ hội không thể tuyệt vời hơn cho một lời tỏ tình ngọt ngào. Tôi đã chuẩn bị một bó hoa hồng thật đẹp cùng một hộp quà nho nhỏ để sẵn sàng cho một “ lễ tỏ tình” đầy lãng mạn. Đầu tiên, sẽ đến nhà Hạ và đón nhỏ đến quán caffe mà chúng tôi vẫn thường đến. Ở đó, một cái hộp nhỏ có sẵn ở trên bàn và bên trong đó là món quà valentine của Hạ. Tôi chỉ cần đợi cô ấy mở chiếc hộp thì sẽ cầm bó hoa hồng và nói lời tình cảm. Một kế hoạch tuyệt vời. Nhanh chóng tôi chuẩn bị mọi thứ. Khi công tác chuẩn bị đã hoàn thành, Tôi hăm hở gọi điện cho Hạ.
    - Hạ à! Mày có đang rảnh không vậy?
    - Cũng rảnh, có chuyện gì mà mày lại gọi cho tao thế?
    - Tao đang ở trước nhà mày này mau ra ngoài này đi.
    - Gì cơ?
    - Cơ với cực cái gì, ra đây đi.
    Tôi cúp máy và một lúc sau Hạ đi ra. Nhỏ nhìn vẻ ngạc nhiên, đôi mắt thau láu nhìn tôi và hỏi:
    - Nay mày rảnh à? Sao lại ở đây?
    Tôi chẳng nói gì, chỉ cười rồi tôi kéo tay Hạ lên xe. Chúng tôi đến quán caffe theo đúng kế hoạch. Chưa hết ngạc nhiên:
    - Mày điên sao? Tự dưng đưa tao đến đây?
    Tôi cười và nói:
    - Mày cứ từ từ mà đi vào, tao có bất ngờ cho mày.
    Nói xong tôi liền chạy vụi vào trong. Để lên bàn bó hoa đã chuẩn bị cùng món quà. Tôi muốn đưa Hạ đến đây vì nơi đây đã ghi lại những tiếng cười, những câu chuyện mà chúng tôi đã chia sẻ với nhau. Sắp đặt ổn thỏa rồi tôi bước ra xem Hạ vào chưa. Sao lâu vậy nhỉ. “Ơ..”- tôi lặng cả người đi. Hùng với bó hoa trên tay cậu ta đang nói gì đó với Hạ. Tôi tiến lại gần hơn để nghe xem họ nói chuyện gì.
    - Hạ này, tớ tặng cậu! mặc dù cậu không thích tớ nhưng mà tớ vẫn muốn cậu nhận món quà này.
    - Cậu đã tặng thì tớ sẽ nhận và…
    Chưa nghe hết câu tôi liền quay đi và dọn dẹp mọi thứ như chưa có chuyện gì xảy ra vậy. Thật không ngờ, không thể ngờ là tôi lại chậm hơn Hùng và càng không thể ngờ là Hạ lại nhận quà của cậu ta. Như vậy, coi như cơ hội của tôi đã chấm hết. Tôi lặng lẽ ra về và không nói một lời tạm biệt với Hạ. Bó hoa hồng trên tay lúc trước còn rực rỡ bây giờ trông thật trướng mắt, chẳng ngại ngần tôi quăng tọt nó vào xọt rác. Tôi như người mất hồn và đầu óc thì chẳng biết đang lạc trôi ở nơi xa xôi nào nữa. Sao ông trời lại tàn nhẫn với tôi như vậy chứ, nếu chúng tôi chẳng thể đến với nhau vậy tại sao tại sao lại còn để chúng tôi gặp nhau để rồi nhận lấy một cái kết buồn như này. Lúc này tôi thực sự muốn đi đâu đó, muốn làm gì đấy để quên đi mọi chuyện, thế nhưng làm gì đây? Đầu óc tôi chẳng còn đủ minh mẫn để nghĩ ra điều gì ngoài hình ảnh Hạ nhận bó hoa hồng từ tay Hùng. Đến giờ tôi mới thấm thía câu nói: “ người bạn thích vào tuổi 17 sẽ không thuộc về bạn”. “Reng…Reng” điện thoại của tôi reo lên và đó là Hạ. Tôi ngần ngại ko muốn bắt máy. Bắt máy thì biết nói gì? Ở bên Hạ giờ có Hùng rồi thì chắc chả cần đến sự có mặt của tôi. Cuối cùng, tôi bỏ mặc điện thoại rung lên liên hồi.
    Chiều hôm ấy, tôi đi chơi để quên đi chuyện buồn ban sáng và tôi đã cắm net nguyên buổi. Thật may là mấy trò chơi điện tử cũng đã làm tôi tạm quên đi chuyện tình cảm. Nhưng cuộc sống thật sự rất thích chêu người. Vừa bước ra cửa quán net tôi gặp ngay cô nhỏ thân gần nhà. Nhỏ chêu tôi:
    - Mày chết nhé! Đi chơi net mà được, về tao mách phụ huynh.
    - Mày hay lắm!- tôi cười nhạt
    - Mua chuộc tao đi!
    - Lại đi ăn chứ gì…thì đi
    - Mày hiểu tao ghê!
    Tôi cũng chẳng muốn về nhà bây giờ nên mới đồng ý cho nó đi ăn. Nhỏ nắm tay tôi chạy đến một quán ăn gần đó. Mới đi được dăm bước thì…Hạ xuất hiện. Tôi nhìn Hạ chẳng giám nói một lời còn Hạ có vẻ như định nói gì đó nhưng lại thôi và lặng lẽ bước qua. Tôi còn ngoái đầu cô ấy. Thế nhưng đột nhiên có một sức mạnh vô hình nào đó đã đi qua cơ thể tôi. Tôi quay lại chạy thật nhanh đuổi theo Hạ.
    - Hạ! Hạ ơi!
    Cô ấy quay ra cười gượng gạo.
    - Có chuyện gì à?
    - Tao…tao…mà mày định nói gì với tao phải không?
    - Làm gì có gì đâu!
    - Có mà!
    - Tao chỉ hỏi là sao sáng mày bỏ tao thôi nhưng mà tao nghĩ chắc ko cần thiết nữa.
    - Không phải thế đâu…
    - Tao đi đây.
    - Đợi đã…mày biết vì sao không?
    - Không và tao cũng không muốn biết nữa.
    - Mày phải nghe! Mỗi lần mày đi với tao, tao có cảm giác thế giới này chẳng còn gì ngoài mày còn khi không ở đây, tao có cảm giác thật trống vắng, thật tẻ nhạt, thật vô vị. Khi mày đi với người con trai khác thì tao thấy tức điên lên, thấy buồn đến tột độ như là cả bầu trời sụp xuống đầu tao vậy. Tao thích mày, Đàm Nhật Hạ! Nhưng bây giờ mày là người yêu của người khác rồi nên tao chỉ biết nói vậy cho mày biết thôi. Tao đi đây.
    - Thằng ngốc kia! Tao là người yêu của ai chứ.
    Tôi ngạc nhiên quay lại, lắp bắp:
    - Không phải…phải sáng nay…?
    - Thằng điên này, tao không thích Hùng đâu. Mà mày ăn gì ngu vậy, sao mày không chịu nói sớm, mày có thấy đứa con gái nào quan tâm một thằng con trai nó không có tình cảm như tao quan tâm mày không?
    - Vậy…vậy…nghĩa là…
    Hạ cười chúm chím, nói:
    - Mày còn đứng đó à? Sao không đến nắm tao đi? Hay còn phải đợi tao nắm tay mày?
    Chẳng biết nói gì, tôi chạy đến nắm lấy bàn tay xinh xắn của Hạ.
    Tôi cũng chẳng biết Hạ và tôi nắm tay nhau được bao lâu và sẽ đi đến đâu nhưng ít nhất là tôi đã có những năm tháng thật đẹp, thật nhiều cảm xúc và tôi nghĩ Hạ cũng vậy. Dù không biết con đường phía trước như thế nào, nhưng tôi và Hạ, chúng tôi sẽ cố gắng nắp chặt lấy đôi tay như lúc này.
    Cô bạn ở bên bạn tuổi 17 là nguời như thế nào? Còn với tôi, “ cô bạn ấy” là một cô gái tuyệt vời.
     
  12. Moonlight.Shadow

    Moonlight.Shadow Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    47
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Hải Dương
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Hoài Đức B

    cố lên bạn nguy cơ thành họa sĩ viết truyện đó hjhj
     
    nguyentheta2001 thích bài này.
  13. nguyentheta2001

    nguyentheta2001 Học sinh mới Thành viên

    Bài viết:
    23
    Điểm thành tích:
    6
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    Trung học phổ thông Vân Nội

    họa sĩ thì sẽ vẽ còn mình chỉ biết viết thôi bạn :D
     
  14. Moonlight.Shadow

    Moonlight.Shadow Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    47
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Hải Dương
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Hoài Đức B

    ờ thì bạn viết xong thuê người vẽ hoặc bạn tự vẽ, vẽ xấu thì nhà xuất bản sẽ cho vẽ lại thôi mà, cái chính là cốt truyện
     
  15. nguyentheta2001

    nguyentheta2001 Học sinh mới Thành viên

    Bài viết:
    23
    Điểm thành tích:
    6
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    Trung học phổ thông Vân Nội

    có vẻ bạn nghĩ hơi cao rồi... viết truyện chỉ là sở thích chứ chưa mơ đến việc được đăng :p
     
  16. Moonlight.Shadow

    Moonlight.Shadow Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    47
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Hải Dương
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Hoài Đức B

    thì mình bảo bạn cố gắng mà :))
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->