Văn [Tranh tài Light Novel] Mã số 007: Bài dự thi của Bắpie Kute

Thảo luận trong 'Hội trường tài năng' bắt đầu bởi HMF Ngữ văn, 5 Tháng tư 2020.

Lượt xem: 477

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

  1. HMF Ngữ văn

    HMF Ngữ văn BQT môn Văn

    Bài viết:
    258
    Điểm thành tích:
    361
    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    Sau đây BTC xin gửi đến các bạn bài dự thi event "Tranh tài Light Novel" của bạn @Bắpie Kute


    upload_2020-3-27_15-17-6.png

    Tên truyện: Chiếc vé xổ số và cơn mưa sao băng
    Tóm tắt truyện:

    Hasuko Yuri – Một nữ sinh vì bị tai nạn xe mà chết. Cô muốn trở lại nhân gian để nói được lời yêu cuối cùng với người mình yêu, Hikaru Kaito. Trong một ngày dưới âm phủ, cô vô tình nhặt được một tờ vé số cải tử hoàn sinh của vị thần Nareda – vị thần đưa tin của Trời bỏ quên trong một đợt đưa tin xuống âm phủ. Hasuko đã sử dụng tờ vé số đó để quay trở lại nhân gian trong 2 ngày cải tử hoàn sinh. Nhưng cô và Hikaru có duyên chẳng có phận, có lẽ ông trời cho Hasuko quay trở lại nhân gian chỉ để tạm biệt người thân, ngoại trừ Hikaru. Cô nghĩ mình chẳng còn hy vọng, cô chỉ muốn nói cô yêu anh nhiều lắm nhưng có lẽ nó rất khó. Vào lúc đồng hồ điểm 22 giờ đêm, Hasuko lại vô tình gặp được Hikaru, lời yêu cuối cùng cũng được nói ra trong khoảnh khắc bầu trời đột nhiên có mưa sao băng. “Hay là chúng ta ước gì đi nhỉ? Người ta nói nếu ước một điều ước khi có mưa sao băng, thì điều ước đó sẽ trở thành hiện thật đấy. ” “Tớ á? Tớ ước cậu sẽ mãi mãi ở lại với tớ, tớ ước tớ sẽ mãi mãi được thấy cậu, tớ yêu cậu!”

    Nội dung:

    Chương 1: Tai nạn bất ngờ

    Hasuko Yuri, một nữ sinh Đại học. Vào một ngày bình thường, có lẽ số kiếp cô đến đây là tận, cô bị tai nạn xe. Dù đã được chuyển đến bệnh viện kịp thời nhưng đã quá muộn, cô đã tắt thở. Hasuko trên đường đến phủ Diêm Vương để đi đầu thai, cô vô tình nhặt được một tờ vé sổ số mang tên “Cải tử hoàn sinh; Trở lại nhân gian” mà thần Nareda – vị thần đưa tin của Trời đã bỏ quên trong một đợt đưa tin xuống âm phủ. Cô quyết định sẽ dùng tờ vé sổ xố này để quay lại nhân gian chỉ trong hai ngày ngắn ngủi.
    Chương 2: Chỉ còn mỗi cậu là tớ chưa gặp, Hikaru
    Hasuko được quay trở lại nhân gian. Mọi người trong bệnh viện ai ai cũng ngỡ ngàng và sửng sốt, rõ ràng là nhịp tim cô đã ngừng đập nhưng sao lại mở mắt sống lại? Cô về nhà, trong hai ngày đó, cô đã hưởng thụ cuộc sống còn lại của mình một cách yêu đời, cô đối xử tốt hơn với bạn bè của mình, cô yêu thương bố mẹ của mình nhiều hơn, cô ăn và chơi nhiều hơn bình thường, cô muốn nói lời tạm biệt và lời yêu cuối cùng với Hikaru ... nhưng chắc có lẽ ông trời không muốn bọn họ gặp lại nhau.
    Chương 3 (chương cuối cùng): Lời nguyện ước dưới mưa sao băng và chiếc vé xổ số kì diệu
    Nhưng, điều kì diệu đã xảy ra với Hasuko. Cô bỗng nhiên gặp được Hikaru vào lúc 11 giờ đêm ngày cuối cùng cô được sống ở nhân gian. Cô chỉ có vỏn vẹn 1 giờ ngắn ngủi để nói lời tạm biệt cũng như lời yêu cuối cùng với anh. Họ ngồi trên một ngọn đồi vào lúc mưa sao băng bắt đầu rơi. Hikaru đã khóc, anh ước rằng: “Tớ ước cậu sẽ mãi mãi ở lại với tớ, tớ ước tớ sẽ mãi mãi được thấy cậu, tớ yêu cậu!” và sau 12 giờ, cô gái ngồi bên cạnh anh đã biến mất, chiếc vòng hoa mà anh đã cài trên đầu cô bỗng rơi xuống, chỉ còn một mình anh ngồi lẳng lặng ở đó ...

    upload_2020-3-27_15-17-34.png
    Chương truyện tâm đắc nhất:

    Chương 3: Lời nguyện ước dưới mưa sao băng và chiếc vé xổ số kì diệu


    Cạch ...

    “Hikaru?” Sau những tiếng gõ cửa không có ai trả lời, tôi thử mở cửa, cửa không khóa. Căn nhà Hikaru tuy vẫn chẳng khác nào lúc trước nhưng tôi chẳng thấy bóng dáng cậu ấy đâu. “Hikaru à? Cậu có ở đó không?” Giọng nói của tôi đủ lớn để cậu ấy có thể nghe được, nhưng vẫn chẳng có ai trả lời. Tôi đến những nơi thường ngày cậu ấy hay tới, nhưng vẫn không thấy cậu ấy đâu. Tôi bất giác nhìn đồng hồ, đã 11 giờ khuya rồi. Chỉ còn 1 tiếng nữa thôi, tôi phải cách biệt nơi này, phải cách xa Hikaru ...

    “Hikaru?” Tôi bỗng nhìn thấy cậu ấy. “Hikaru ... Hikaru!” Giọng tôi ngắt quãng, tôi đuổi theo cậu. Hikaru đi quá nhanh làm tôi không thể nào đuổi kịp được, hai chúng tôi lại ở một khoảng cách quá xa. “Hikaru ... đợi tớ với, Hikaru!” Tôi bất lực hét lên, vừa chạy vừa hét, tôi hi vọng rằng cậu ấy sẽ nghe những lời tôi nói, nhưng mọi sự việc có lẽ không xảy ra đúng với hi vọng của tôi ...

    Cuối cùng, cậu ấy cũng dừng lại, tôi đã đuổi kịp cậu. Nhưng khi cậu ấy quay người lại đối diện người tôi, một gương mặt hoàn toàn xa lạ với tôi, tôi đã nhận nhầm người.
    “Tôi xin lỗi.” Tôi cúi đầu, người đó bỏ đi, vẫn còn nhìn tôi với một ánh mắt khó hiểu. Bình thường nếu như tôi nhìn nhầm người, tôi sẽ cảm thấy vô cùng xấu hổ, nhưng lần này, chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy tuyệt vọng. Tôi thấy đầu óc mình trống rỗng, Hikaru, cậu đâu rồi? Cậu có thể bước ra đây gặp mặt tớ chỉ một lần thôi được không? Tôi đứng đơ người như thế một lúc lâu, sau đó đi về nhà như một người máy vô tri vô giác.

    “Hasuko!” Một giọng nói trầm ấm quen thuộc phát ra từ phía sau lưng tôi. Là ... là cậu ấy, chắc rồi, là cậu ấy! Một vòng tay từ phía sau đột ngột ôm lấy tôi, chắc chắn là của Hikaru, chỉ khi tôi được ở trong vòng tay ấm áp của cậu, tôi thấy thế giới này thật yên bình và tươi đẹp biết bao.

    “Tớ xin lỗi, vì tớ mà cậu đã xảy ra tai nạn, tớ xin lỗi ...” Hikaru mấp máy, hơi thở của cậu ấy thực sự rất ấm, vô cùng ấm. Tôi cảm nhận thấy vài giọt nước mắt lăn dài trên gò má của cậu, cậu đã khóc.

    upload_2020-3-27_15-18-24.png


    Hai chúng tôi cùng nắm tay nhau đi lên một ngọn đồi cao phía sau trường Đại học. Tôi bất giác nhìn đồng hồ đeo tay của mình, đã 11 giờ rưỡi rồi, nửa tiếng nửa thôi tôi phải quay về địa ngục và phải chấp nhận đi đầu thai. Tôi không cảm thấy tiếc, tôi chỉ muốn thời gian trôi chậm lại một chút, chỉ một chút thôi, để tôi có thể nhìn thấy Hikaru lâu hơn. Cậu ấy lấy từ phía sau ra một chiếc vòng hoa mà cậu tự đan cài lên đầu tôi, cậu ấy với tay vuốt tóc tôi, lau nước mắt đang lăn dài trên má tôi. Tôi muốn nói với cậu rằng 30 phút nữa thôi, tôi phải rời xa cậu, phải rời xa nhân gian, nhưng chắc cậu sẽ không tin đâu. Một câu chuyện viển vông như thế đến tôi còn không tin nữa huống chi là cậu ...

    “Nếu tớ rời xa cậu thì cậu sẽ như thế nào?” Tôi hỏi cậu nhưng mắt lại hướng về bầu trời cao trên kia. “Tớ sẽ đi cùng cậu, kể cả xuống địa ngục.” Hikaru nói, mắt cậu cũng hướng về bầu trời. Tôi hơi bất ngờ về câu trả lời của cậu, một giọt lệ nhỏ bé từ mắt tôi lại rơi xuống đất. Chắc có lẽ đó là giọt nước mắt cuối cùng trong đời tôi ...

    Một tia sáng bỗng vụt qua trên bầu trời, là sao băng! Mỗi lúc càng nhiều hơn, tôi thấy cậu ấy mỉm cười, nụ cười mà tôi mãi mãi khắc ghi trong tim mình. “Người ta nói nếu ước một điều ước lúc sao băng vụt qua thì điều ước đó sẽ thành hiện thực đó, cậu có tin không?” Tôi hỏi.
    “Tớ cũng không biết nữa, hay là thử một lần xem sao!” Hikaru nói.
    “Vậy cậu sẽ ước gì?”
    “Tớ á? Tớ ước cậu sẽ mãi mãi ở lại với tớ, tớ ước tớ sẽ mãi mãi được nhìn thấy cậu, tớ yêu cậu!”
    “Hikaru ...” Tôi lại sụt sùi nước mắt. Tôi không phải là một cô gái mong manh, nhưng hôm nay chả hiểu vì sao tôi lại khóc nhiều như thế. Chắc có lẽ giọt nước mắt cuối cùng của tôi rơi vì cậu là lúc sao băng rơi. Tôi ôm cậu, hai tay tôi quàng lấy cổ cậu rất chặt. Đã 11 giờ 59 phút rồi, giây cuối cùng, chỉ còn một vài giây cuối cùng nữa thôi, trong đời tôi chưa bao giờ trân trọng giây phút nào nhiều như vậy. Tôi cảm thấy thật ghét chiếc đồng hồ trên tay mình, tôi tháo nó và ném lại gần cây anh đào gần đó.

    upload_2020-3-27_15-19-27.png

    Tích tắc ... tích tắc ... Từng giây ... từng giây vẫn còn vang vẳng bên tai tôi, thật khó chịu!

    Tíc ... tíc ...

    24 giờ!

    Đột nhiên tôi cảm thấy cơ thể tôi dần dần biến mất, tôi cách xa khỏi vòng tay ấm áp của cậu. Chiếc vòng hoa đang cài trên mái tóc tôi rơi xuống bên cạnh Hikaru, chỉ còn mình cậu lẻ bóng trên ngọn đồi, sao băng mỗi lúc càng nhiều, tôi thấy cậu lẩm bẩm gì đó rồi rơi lệ ... Tạm biệt cậu ...

    ...

    “Tôi có thể vào thăm cô ấy không bác sĩ?”
    “Cậu có thể vào nhưng đừng kích động đến bệnh nhân nhé.”
    Tôi cảm thấy mình dường như đang tỉnh dậy sau một giấc mộng dài, đầu tôi rất choáng váng. Một bàn tay ấm áp nắm lấy tay tôi, hơi thở quen thuộc ấy ...
    “Hasuko, cậu thấy sao rồi? Đừng ngủ nữa được không, mau mau tỉnh dậy còn đi học, đi chơi game cùng tớ nữa. Hasuko ơi ...”

    Giọng nói đó ... không lẽ nào là Hikaru? Không thể nào, tôi sẽ không bao giờ gặp lại được cậu ấy nữa, tôi giờ này chắc đang đi đầu thai cho một gia đình nào đó hoặc vẫn còn đang làm một bóng ma nhởn nhơ dưới âm tà địa phủ. Nhưng tôi không thể không tin, giọng nói đó chắc chắn là của cậu ấy. Tôi muốn mở hai con mắt đang dính chặt của mình ra để nhìn cậu nhưng không được. Hikaru, phải cậu không? Nếu đúng là cậu thì hãy lên tiếng đi?

    “Hasuko, tớ chắc chắn cậu đang nghe những lời tớ nói phải không? Cậu là một cô bé đầy nghị lực mà, mau tỉnh dậy đi mà.”

    Tôi cuối cùng cũng đã mở đôi mắt của mình ra được, từ từ, chậm rãi. Mọi thứ đều rất mờ, tôi không nhìn rõ mọi thứ xung quanh. Tôi muốn quay đầu sang một bên cũng rất khó, chỉ di chuyển ngón tay của mình được. Nơi này là ... bệnh viện sao? Tôi đang nằm trên một thứ gì đó rất mềm, là nệm, không phải, chính xác là giường bệnh. Tôi cảm thấy có một người nào đó đang ngồi bên cạnh tôi, tôi hi vọng người đó là Hikaru. Ngón tay của tôi bắt đầu nhúc nhích, mắt tôi nhìn rõ hơn.

    “Hasuko ...? Cậu ... cậu tỉnh rồi à? Tớ biết mà.”
    Một thứ gì đó đẩy tôi bật dậy, như là năng lực siêu nhiên của một siêu nhân, tôi ôm cậu. Mặc dù chưa nhìn rõ mặt, nhưng tôi chắc chắn người đó là Hikaru.
    “Ha ... suko ... Cuối cùng cậu đã tỉnh lại rồi”
    Tôi không có sức để nói, chỉ mấp máy môi được. Hikaru đỡ tôi nằm xuống, tôi yên tâm chợp mắt dù không nhớ chuyện gì đã xảy ra, tâm trí cứ nghĩ mình đã chết từ khi nào rồi ...

    Buổi sáng 2 ngày sau ...

    Tôi đã bình phục, Hikaru bảo tôi bị tai nạn, sau ca cấp cứu kịp thời, tôi hôn mê đến 1 tuần chưa tỉnh dậy. Vậy ... tại sao những ký ức xuất hiện trong đầu tôi là mình đã chết, nhờ một tờ vé xổ số mà quay lại được trần gian để nói lời yêu cuối cùng với Hikaru? Tôi tỉnh lại được là nhờ vào lời ước nguyện của Hikaru dưới mưa sao băng hay tất cả chỉ là một giấc mộng?

    Buổi sáng hôm ấy, tôi xuất viện. Bước ra ngoài bệnh viện được hít thở không khí trong lành, thật dễ chịu làm sao! Tôi và Hikaru cùng nắm tay nhau và cười, tôi và cậu ấy cùng nhìn lên bầu trời, một tia sáng xẹt ngang qua bầu trời trong vắt ấy và một tờ vé xổ số tôi đã vô tình ghi lại trong ký ức của mình.
    “Tối qua tớ đã mơ thấy mưa sao băng đấy Hasuko! Tớ đã cầu nguyện cho cậu tỉnh lại, điều đó đã trở thành sự thật rồi.”

    Tôi lại bất ngờ trước câu nói của cậu ấy. Hikaru rút trong túi ra một chiếc đồng hồ mới tinh đeo vào tay tôi, nó là đồng hồ của tôi mà? Tôi cũng không rõ vì sao cậu ấy lại có nó, tôi chỉ nhớ chiếc đồng hồ mà tôi đã ném đi vào gốc cây anh đào giờ lại nằm trên tay tôi.

    Cây anh đào trên ngọn đồi sau trường đã nở hoa rồi ... Ánh nắng ban mai chiếu sáng cả ngọn đồi, cầu vồng cũng nhìn bọn tôi mà mỉm cười.

    Đó là sự thật ... có lẽ những cặp đôi yêu nhau vì một điều gì đó mà gắn kết ... chẳng hạn như tờ vé xổ số ấy và cơn mưa sao băng trong giấc mộng đẹp của tôi với cậu ấy vậy ...

    upload_2020-3-27_15-20-46.png
     
  2. Junery N

    Junery N Học sinh gương mẫu Thành viên

    Bài viết:
    2,412
    Điểm thành tích:
    321
    Nơi ở:
    Nam Định
    Trường học/Cơ quan:
    In the sky

    Đâu tiên, trước khi đọc truyện của bạn mình thấy khá là hấp dẫn với cái tên câu truyện rồi.
    Khi đọc truyện bạn, mình thấy ấn tượng nhất của mình với truyện là ở chỗ bạn biết chuyển đổi các ý trong câu truyện rất khéo léo và hay nữa
    Chúc bạn đạt giải ^^
     
    Bắpie Kute thích bài này.
  3. White Killer

    White Killer Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    66
    Điểm thành tích:
    46
    Nơi ở:
    Thanh Hóa
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Cẩm Thủy

    Em viết khá hay đó Bắp!!
    Anh rất ấn tượng và cảm phục trước bài của em, chúc em luôn có thêm nhiều tác phẩm hay nha!
    Anh trai chúc em may mắn >.<
     
  4. Bangtanbomm

    Bangtanbomm Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    498
    Điểm thành tích:
    181
    Nơi ở:
    Du học sinh
    Trường học/Cơ quan:
    Bangtan's Family

    Hay toá hay toá !!! Xúc động khóc gần chết dù chỉ là vài chap nhỏ huhu =))) Nhưng mà truyện Nhật mà đề cập đến âm phủ với Diêm Vương nghe hơi lạ ha ? Nhưng mà cũng hong sao. Hong có gì để chê. Lời thoại đủ để một đứa lazy như tui đọc hết topic. Chúc bạn giải Nhất và hóng chap sau của bạn. Làm rạng danh fandom nhea bạn iuuu <333 moaz moaz
    e hèm góp ý thêm là cái avt truyện hơi phèn huhu lỗi hết font. Lần sau có thể nhờ chị @peekaiyuan64 des hộ nhoaaaa >< avt cũng quan trọng lắm. Nó đánh vào gu thẩm mĩ của người đọc, giúp bộ truyện trông sức hút hơn. ( mặc dù tui ủng hộ ai biết tự des nếu tin tưởng bản thân) @Bắpie Kute
     
    Last edited: 5 Tháng tư 2020
  5. Huỳnh Tiến Đại -.-

    Huỳnh Tiến Đại -.- Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    586
    Điểm thành tích:
    156
    Nơi ở:
    Phú Yên
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Đinh Tiên Hoàng

    Chị viết hay quá chị Bắp, mới ban đầu em đọc là em thấy hay rồi, khi càng đọc về sau thì hay nữa ! Lời văn thì hay không bị lủng củng mà đọc rất dễ chịu, kể cũng hay nữa, ảnh cũng đẹp đấy chị, muốn phát khóc . Chúc chị Bắp đạt giải nha ! ( Ngưỡng mộ, ngưỡng mộ )
     
    Last edited: 5 Tháng tư 2020
    Bắpie KuteTrần Hoàng Hạ Đan thích bài này.
  6. Vân Vô Lăng

    Vân Vô Lăng Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    171
    Điểm thành tích:
    61
    Nơi ở:
    Đắk Lắk
    Trường học/Cơ quan:
    LaLaSchool

    Đọc mà em suýt khóc luôn, xim bái phục !!
    Chúc Bắp đạt giải nhé !!
     
  7. nhuukha

    nhuukha Học sinh chăm học Thành viên HV CLB Lịch sử

    Bài viết:
    757
    Điểm thành tích:
    136
    Nơi ở:
    Bình Phước
    Trường học/Cơ quan:
    thcs lộc thiện

    Có 1 vài nhận xét của mình cho bạn Bắp cute nè^^
    Thật sự mà nói đọc câu chuyện của em khiến chị cuốn hút theo luôn, em viết hay lắm
    Đọc xong đoạn này thì chị nghĩ khá buồn cho câu chuyện tình của 2 bạn và rất tiếc... chuẩn bị tinh thần khóc với cái kết ....mà sau đó
    Em đã có pha bẻ lái ngoạn mục rất hay nhưng tình tiết chương này hơi nhanh thì phải nhỉ? Kết thúc khá sớm nhưng nó làm người xem hút vào
    NHưng mà nói chung em viết hay lắm nè^^ , chúc em đoạt giải nhé
    P/S: nhận xét hơi lặp từ nhỉ, thông cảm nhé
     
  8. Trần Hoàng Hạ Đan

    Trần Hoàng Hạ Đan Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    806
    Điểm thành tích:
    166
    Nơi ở:
    Nghệ An
    Trường học/Cơ quan:
    Trường THCS Quỳnh Hồng

    bạn nên xuống dòng và viết lời thoại nhé, việc này sẽ khiến bố cục bài văn chắc chắn hơn!
    cốt truyện hay, mình rất ấn tượng
    lời văn mượt
    mình rất thích câu truyện của bạn, và còn 1 lưu ý ^^
    bạn nên gạch đầu dòng và ghi lời thoại cũng được nha ^^
    chúc bạn đoạt giải :3
     
  9. Mart Hugon

    Mart Hugon Học sinh gương mẫu Thành viên HV CLB Hóa học vui HV CLB Hội họa Hội viên CLB Ngôn từ HV CLB Lịch sử

    Bài viết:
    1,798
    Điểm thành tích:
    371
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    Teitan Tokyo

    Anh lướt qua toàn bộ bài thi thấy bài Bắp được quan tâm nhiều nhất nên đã ghé qua và thật sự không thất vọng
    Bé đã biết triển khai truyện, thậm chí bẻ lái ở đoạn cuối để tạo điểm nhấn, diễn đạt cũng có cảm xúc cho người đọc
    Tuy nhiên anh có vài ý sau:
    - Bé viết thể loại tình cảm nhưng yếu tố này lại không được đào sâu, riêng đọc tóm tắt chương 2 thì đề cập duy nhất ở ý cuối, cái tình cảm ở đây đọc qua tóm tắt thì hơi mờ nhạt
    - Nói tiếp về tóm tắt, bé đã bẻ lái nhưng trong phần tóm tắt bé không hề đề cập một ý nào về phần bẻ lái của mình. Điều đó tức là tóm tắt đã thiếu ý.
    - Phần bẻ lái cũng khá ít nên không đọng lại được mấy
    - Thêm nữa, lời thoại nhân vật chỉ được đặt trong dấu ngoặc kép, người đọc sẽ biết nhưng nếu nhìn sơ qua không rõ ràng, nhiều lúc dính luôn cả vào đoạn văn thế thì có còn là đối thoại không nhỉ?
    Ý kiến riêng của anh là vậy, có sai sót mong bé bỏ qua
     
    Đắng!baochau1112 thích bài này.
  10. peekaiyuan64

    peekaiyuan64 CTV Thiết kế Cộng tác viên

    Bài viết:
    1,001
    Điểm thành tích:
    261
    Nơi ở:
    Quảng Trị
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Triệu Thuận

    @Bangtanbomm đừng đi pr chị em ơi,art des cho ngta cùi lắm = ))) lần sau sợ chị không còn làm ở đây nữa chứ nhờ gì :33 dù sao cũng cảm ơn :v
     
    Bangtanbomm thích bài này.
  11. Đắng!

    Đắng! Học sinh tiến bộ Thành viên HV CLB Hóa học vui

    Bài viết:
    720
    Điểm thành tích:
    181
    Nơi ở:
    Bà Rịa - Vũng Tàu
    Trường học/Cơ quan:
    Minh Dạm

    Ôi... chị thật sự bị hút hồn đấy Bắp ạ. Từ lần đầu mà chị đọc cái tên tác phẩm.... nó đã làm chị thắc mắc rồi.
    Ôi.. truyện thật tuyệt, từ ngữ đơn giản, có điều chị vẫn mong truyện có thể dài hơn... trước khi tình dậy á.. chị mong cô ấy đang phải như nào ở Âm thế, chị nghỉ vậy. Với lại việc nam chính xuất hiện khá sớm đó em
     
  12. Kuro-chan

    Kuro-chan TMod Quản lý Cu li diễn đàn HV CLB Lịch sử

    Bài viết:
    701
    Điểm thành tích:
    111
    Nơi ở:
    Lào Cai
    Trường học/Cơ quan:
    Trường THCS Kim Tân

    chị thấy bài em viết ổn rồi, tuy nhiên đoạn cuối em bẻ lái hơi gắt...em chú ý nhé^^
     
    Bắpie Kute thích bài này.
  13. Matsu Loiiko

    Matsu Loiiko Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    810
    Điểm thành tích:
    236
    Nơi ở:
    Lào Cai
    Trường học/Cơ quan:
    Tomoeda

    Hay lắm nhưng câu truyện gây ngạc nhiên nhỉ. Truyện hay lắm nha
     
  14. Tú Trân

    Tú Trân Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    501
    Điểm thành tích:
    111
    Nơi ở:
    Quảng Ngãi
    Trường học/Cơ quan:
    THCS NGUYEN NGIEM

    Bài này hay quá Bắp ơi!!!!!!!!!!!Chúc em giành được giải nhất nha!!!!!!!!!!
     
  15. Minh Chiến ^_^

    Minh Chiến ^_^ Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    188
    Điểm thành tích:
    66
    Nơi ở:
    Hải Dương
    Trường học/Cơ quan:
    Trường Tiểu học Thanh Xuân

    Truyện bạn viết hay lắm.Có rất nhiều chi tiết gây ngạc nhiên và cuốn hút người đọc và bạn biết chuyển đổi được các ý trong câu truyện rất khéo léo và hay nữa.Mình rất ấn tượng trước truyện bạn viết
    Chúc bạn đạt được giải cao nhé ^^
     
  16. chipchipchip.nguyen@gmail.com

    chipchipchip.nguyen@gmail.com Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    103
    Điểm thành tích:
    46
    Nơi ở:
    Thanh Hóa
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Chu Văn An

    Hay quá ik ,đúng là ko làm thất vọng độc giả mà ^^
    Có nhiều chi tiết cuốn hút ,lôi cuốn ,cách chuyển ý cũng rất tuyệt lun
    Chúc Bắp dành đc giải cao nha ^^
     
  17. Thảo Nguyễn ^ ^

    Thảo Nguyễn ^ ^ Học sinh chăm học Thành viên HV CLB Lịch sử

    Bài viết:
    361
    Điểm thành tích:
    61
    Nơi ở:
    Hải Phòng
    Trường học/Cơ quan:
    Trường THCS Nam Sơn

    Bài của em hay lắm Bắp ơi! Truyện hay và lôi cuốn người đọc lắm.
    Truyện của em ko làm chị thất vọng.
    Chúc em đạt giải cao nha!
     
  18. quân pro

    quân pro CTV Confession Cộng tác viên

    Bài viết:
    899
    Điểm thành tích:
    146
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    VIỆT NAM :D

    Hi em!
    Anh comment chút nha!
    Tên tác phẩm cuốn hút người đọc đó em
    (Có ai soi như anh không là phần ảnh đầu hình như dấu bị lỗi đó :) )
    công nhận là truyện rất hay. nhiều cảm xúc thiệt đó
    Tâm huyết em dành cho truyện rất nhìu luôn :)
    Nhưng mà ở phần cuối chương tâm đắc nhất ý, anh đọc nó cứ lủng củng kiểu gì ý
    sau khi đọc kĩ (5,6 lần + tư duy logic) mới hiểu được
    Chỗ này hơi lủng củng: ' một tia sáng xẹt ngang qua bầu trời trong vắt ấy và một tờ vé xổ số tôi đã vô tình ghi lại trong ký ức của mình.' (anh không hiểu ý nghĩa của câu)
     
    Tiểu Linh Hàn thích bài này.
  19. B.N.P.Thảo

    B.N.P.Thảo Học sinh chăm học Thành viên HV CLB Hóa học vui

    Bài viết:
    792
    Điểm thành tích:
    121
    Nơi ở:
    Bình Thuận
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Tân Nghĩa

    truyện bạn rất hay, hay thực luôn, chuyển văn rất hay, nhưng theo mình thì gặp lại 1 tiếng ít quá hà, với bạn cũng cần nhấn nhá thêm chỗ gặp lại nữa vì nó sẽ khơi phá mọi cảm xúc độc giả ở chỗ này
     
  20. saeko@gmail.com

    saeko@gmail.com Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    111
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Hà Tĩnh
    Trường học/Cơ quan:
    ĐAN TRƯỜNG HỘI

    Mới có giới thiệu đã thấy hấp dẫn rồi. Chác
    Cốt truyện hay.
    Tình tiết hấp dẫn.
    Bái phục !
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->