Tôi thích cậu, dù cậu là tomboy

U

uocmovahoaibao

[TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt 08 môn
Chắc suất Đại học top - Giữ chỗ ngay!!

ĐĂNG BÀI NGAY để cùng trao đổi với các thành viên siêu nhiệt tình & dễ thương trên diễn đàn.

Chap1 :

Tôi là một cô nhóc 15 tuổi bướng bỉnh, mọi thứ trong mắt tôi chỉ là nghịch ngợm, quậy phá, ngang bướng và la hét. Tôi sẵn sang trêu một vài đứa bạn của tôi cho đến lúc chúng khóc và gọi mẹ. Tôi cũng là đứa lỳ lợm đến mức chọc vào tổ kiến lửa rồi ngồi mặc cho kiến đốt để được nhìn thấy kiến chúa…và kết quả tôi đã phải nằm viện cả tuần vì trúng độc nhẹ. Và tôi cũng là đứa không bao giờ xin lỗi ai, kể cả tôi sai hay đúng…điều tôi làm duy nhất khi bị đánh đó là la lên, hét thật to. Có lẽ trong mắt mọi người tôi là một con quỷ nhỏ hư hỏng nhưng khi gặp người đó …Cuộc sống của tôi đã hoàn toàn thay đổi.

Một nhóc mới chuyển về khu phố của chúng tôi. Có lẽ ngôi nhà của hắn là ngôi nhà to nhất trong khu phố nhưng nó là ngôi nhà có ít ánh nắng nhất…toàn bộ đã bị hàng cây to lớn rậm rạp trước cửa che hết.


Lũ trẻ con chúng tôi ngày nào cũng qua đó và ngó lên phía cửa sổ gần áp mái, nơi phát ra tiếng piano du dương trong vắt…Tôi luôn là người tò mò và thật sự chẳng sợ cái gì cả.Tôi dùng một hòn đá nhỏ gắn nó vào sung bắn chim rồi…

Choang…tiếng kính của chiếc cửa sổ áp mãi vỡ tan rơi rụng lả tả xuống bãi cỏ xanh mượt phía dưới. Tiếng dương cầm cũng vì thế mà tắt ngóm…Một cậu bé với đôi mắt trong to đen nháy ngó ra rồi lại rụt cổ vào ngay tức khắc. Cuối cùng thì cánh cửa đó cũng mở ra…Một tên nhóc lớn bước về phía chúng tôi, vẻ mặt chẳng hề lo lắng.


-Ai đã làm vỡ kính thế?

Tất cả bọn trẻ con chẳng ai dám chỉ tôi,,,nhưng mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi với vẻ sợ sệt.

Hắn nhìn chằm chằm vào tôi thở dài một tiếng…rồi chẳng nói gì hơn…đơn giản là chỉ nhìn…nhìn bằng dôi mắt trong veo ấy.

-Tiếng đàn thật ồn ào…

Một lý do thật sự không thể chấp nhận được…cả khu phố ai cũng khen hay, ai cũng thích nghe vậy mà tôi lại đưa ra cái lý do đến ngay cả cô nhóc 15 tuổi như tôi cũng không thể chấp nhận được. Và đáp lại ở nơi anh vẫn chỉ là một cái nghiêng đầu và nhìn không chớp mắt.

Tôi bắt dầu thấy ngại và tránh né ánh mắt ấy, ánh mắt như đọc được mọi ý nghĩ của tôi….và đi guốc trong bụng tôi vậy.Cuối cùng tôi kéo cả lũ về mặc cho hắn ta cứ đứng đó và nhìn theo tôi….cười nhẹ.
Chuỗi những ngày tiếp theo tôi không dám bén mảng đến gần căn nhà đó..Không phải vì sợ…mà mỗi khi bắt gặp ánh mắt đó tôi đều không dám nhìn thẳng vào nó Trong ánh mắt đấy có điều gì đó khiến tôi cảm thấy bối rối và thật sự ngại ngùng…

Cuối cùng thì ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè cũng đã qua…Mặc chiếc váy đồng phục màu xanh đậm, trông tôi thật nữ tính trong bộ đồ đó. Còn tôi thì không muốn như vậy, nó quá ngắn và khó hoạt động. Lục tung tủ quần áo lên và tìm cho mình một chiếc quần lửng mỏng…nó sẽ khiến tôi tự tin hơn…

-Vi Vi con…mau mau lên sắp trễ học rồi.

Đeo chiếc khuyên tai lên…tôi vội vàng chạy xuống lầu. Mẹ đã đợi sẵn ở cửa với chiếc bánh mì trên tay…


-Con cảm ơn mẹ.-Tôi với lấy chiếc bánh và chạy ra khỏi nhà.


Tiếng mẹ gọi với theo vẫn như mọi lần.

-Vi…tại sao lại đeo khuyên tai một bên như con trai như thế?


Quên chưa giới thiệu với các bạn. Tôi là một cô gái khá lạ. Tóc ngắn, khuyên một bên và luôn đi giày thể thao.

Ngôi trường tôi học là một trường đào tạo đa cấp…tức là cả 3 cấp chúng tôi chẳng phải đi đâu cả. Chỉ ở ngôi trường này thôi.Nó khá rộng và có 3 khu riêng biệt dành cho mỗi cấp. Tất nhiên tôi học ở khu cấp 2 nằm ở giữa. Khu cấp 3 cần tập trung vào ôn thi đại học nên nó nằm khá xa, cánh khu 1, 2 một con đường đầy những cây phong và lộc vừng…nhưng không vì thế mà có thể ngăn cản tôi chạy qua đó chơi vào lúc tan học. Tôi thường chơi bong rổ cùng vài anh lớp trên…tôi chơi bong khá giỏi nên các anh thường cho tôi chơi cùng….Và hôm nay, một ngày vô cùng trong đại- ngày khai giảng. Tôi đã đi muộn, việc làm đơn nhập học và ghi danh vào ký túc xá khá mất thời giờ. Tôi vội vàng băng qua những dãy hành lang dài thẳng tăm tắp. Tiếng hô hào và bài Quốc ca đã vang lên…mà còn tận hai dãy hành lang nữa mới tới nơi…Nhìn ngó xung quanh, bác bảo về đã đi khuất. Tôi vội vàng nhảy qua dãy hành lang thứ nhất và trượt trên thanh vịn cầu thang để nhảy xuống dãy hành lang thứ 2 thì….

BỐP….

-Đi đứng kiểu gì thế hả?-Chưa biết là ai, cũng chưa rõ là ai sai tôi đã ngoạc miệng ra la lối om xòm…vì tính cánh tôi là thế mà.

Cậu trai nhặt chiếc balo lên vai và nhìn tôi. Là hắn, tên ở cuối phố nhà tôi. Sao hắn lại học trường này nhỉ?

Lại cái ánh mắt đó, cánh ánh mắt nhìn thẳng vào tôi không hề chớp mắt cũng không có chút biểu hiện giận giữ.

-Nhìn cái gì mà nhìn?

-Lúc nào cũng vậy ah?

-Làm sao?

-Lúc nào cũng gắt lên um xùm như vậy ah?

Tôi đưa mắt nhìn hắn rồi lại tiếp tục băng qua hành lang để vào hội trường cho kịp giờ.
 
U

uocmovahoaibao

Chap 2:

Cuối cùng thì tôi cũng đã kịp dự buổi lễ khai giảng lần cuối cùng của cấp 2. Thật là tẻ nhạt, và nhàm chán.Lết đống đồ trở về ký túc xá, có lẽ vì tới muộn nên vị trí của ký túc xá không được gần với khu học cho lắm. Nó khá gần với khu ký túc của cấp 3 hay nói cách khác là chỉ cách nhau có 1 con đường vào nho nhỏ rộng 7m.

Mở cánh cửa sổ ra, đối diện với căn phòng nhỏ của tôi….chẳng phải cây hay đồng cỏ hay là cái bong đèn gì cả…mà lại là một cái cửa sổ khác. Một cái cửa số của khu ký túc xá cấp 3.

Ngán ngẩm với khung cảnh chẳng mấy đẹp đó….tôi liền đóng cửa sổ lại và đi xuống dưới đi dạo.và không quên dắt theo Khổng Khổng. Đó là chú chó ngao rất rất to mà tôi được ba tặng vào ngày sinh nhật 3 năm trước. Vì trường khá rộng và khu cấp 2 ít người quản lý nên việc nuôi chó, mèo, gà lợn hay trâu bò gì cũng chẳng ảnh hưởng. Miễn là không dẫn nó sang khu giảng đường và khu ký túc cấp 3 là được.Ánh đèn phòng đối diện phòng tôi đã lên đèn, và cánh cửa đó cũng đã mở ra. Biết thế tôi đã đợi thêm một lúc nữa để coi xem ai ở phòng đó, biết đâu lại là một anh nào đó trong đội bong mà tôi quen.

Tôi mua một gói snack nhỏ rồi đưa Khổng Khổng ra bãi bỏ đằng sau khu ký túc cấp 3. Khổng Khổng khá ngoan, trừ khi có kẻ gian nó mới sủa, bình thường nó chỉ nằm, ăn, nằm…mắt mũi lờ đờ….vậy thôi. Đưa miếng snack to lên miêng Khổng Khổng rồi vuốt nhẹ bộ lông dài mượt mà của nó…

-Khổng Khổng ah…mày ăn hơi bị nhiều rồi đấy, cái bung sắp phình ra rồi.-Tôi dúi nhẹ tay vào đầu nó rồi nhẹ nhàng chỉnh lại cái nơ trên đầu nó….Haiz….Khổng Khổng vẫn chẳng có biểu hiện gì cả, y hệt cái tên chết bầm sống ở cuối phố.

Cơn gió nhẹ đầu thu luôn khiến người ta cảm thấy dễ chịu, hương thơn của lá phong cùng Lộc vừng man mác quyện lấy từng lọn tóc mái ngắn của tôi…Tôi nằm xuống đầu gối lên Khổng Khổng…..Đuôi mắt bắt đầu nhắm dần và đưa tôi vào giấc ngủ….


“Giấc ngủ luôn luôn là quan trong nhưng….Vi Vi…dậy nào…Vi Vi…đến lúc thức dậy rồi…”

Có bàn tay ai đó đang nhẹ nhàng vuốt lên gương mặt tôi…đôi bàn tay khô ráp nhưng thật mềm mại. Nó giống như bàn tay của một nàng công tước đi đôi găng tay bằng nhung vậy…..

“Dậy nào….thưc dậy nào…”

Tôi từ từ mở măt trong tình trạng mơ màng….

‘Có dậy ngay không hả? Dậy ngay….giờ này là mấy giờ rồi mà không chịu về ký túc…Cậu nhóc này…dậy mau…”

Tôi giật mình tỉnh giấc khi thấy gương mặt của bác lao công…hóa ra chỉ là giấc mơ…

Tôi nhìn quanh…chỉ có tôi và bác lao công…vậy còn…Khổng Khổng…..


Tôi hốt hoảng bật dậy…

-Bác ah….Bác thấy có mọt mình cháu ở đây thôi ah?

-Không mình cậu thì còn ai nữa???

-Không còn ai khác ah?

-Không. Về ký túc đi cậu nhóc.

Tôi vội vã chạy đi nhưng cũng không quên quay lại nói với bác lao công:

-Cháu xin lỗi bác…nhưng…cháu là con gái ạ…?-Tôi gãi gãi đầu rồi chạy mất. Chắc bác ấy ngạc nhiên lắm. trừ lúc đi học ra còn lại tôi hoàn toàn không giống một cô nhóc ở điểm nào cả.

-Khổng Khổng….

-Khổng Khổng…

Tôi gọi tên Khổng Khổng và tìm nó khắp nơi…từ trước đến nay chưa bao giờ nó đi đâu mà không có tôi….nó vốn là một chú chó ngốc….nhút nhát….cũng tại tôi ngủ say quá…..nhỡ có ai dắt nó đi thì sao?

-Khổng Khổng ngốc…bị người lạ dắt đi mà không sủa lên…

-Khổng Khổng…..Khổng Khổng….

Tôi bắt đầu lo lắng hơn…..

“Khổng Khổng”

Tiếng Khổng Khổng ở gần đâu đây…..

“Khổng Khổng”

Càng ngày càng gần….

Tôi đi qua dãy ký túc xá cấp 3 và trở về phía ký túc xá cấp 2…Cuối cùng thì cũng tìm thấy nó…nó đang đứng trước cửa ký túc của tôi….cùng với một ai đó.


-Tên mày là gì?...hay tên mày là Khổng Khổng?

“Khổng Khổng”-Đó là tiếng sủa của Khổng Khổng đó…lý do tôi đặt co nó cái tên ngốc nghếch đó chính là vì nó không sủa gâu gâu như những chú chó khác mà là Khổng Khổng…

Nhưng sao chàng trai đó lại biết tên Khổng Khổng nhỉ ?

-Chủ của mày đâu?

Đây là lần đầu tiên Khổng Khổng không sủa khi gặp người lạ .


-Chủ của mày là một cô nhóc sống ở ký túc này ah? Mày đang đợi cô ấy à ?

Sao anh ta lại biết điều này chứ ? Rút cuộc anh ta là ai chứ?

-Khổng Khổng…-Tôi gọi to tên bé bự và ngay lập tức nó chạy lại phía tôi và nhảy chồm lên…

-Khổng Khổng đi đâu ấy? Mày biết là tao lo lắm không hả?

Từ chỗ tôi có thể nhìn rõ được gương mặt của hắn….lại là cái tên chết bầm ấy….

-Chú chó này là của cậu ah?

Tôi tiến lại gần chẳng nói chẳng rằng chỉ gật đầu nhẹ một cái rồi tiến về phía cầu thang.

-Cho hỏi….

Tôi dừng chân lại khi nghe thấy giọng nói của hắn. Dường như hắn không nhận ra tôi…cũng đúng. Cô nhóc mặc váy và đeo nơ buổi sáng giờ đã trở thành một cậu nhóc rồi..hahaha.

Tôi quay lưng lại nhìn hắn.

-Có chuyện gì vậy?

-Cậu…là học sinh cấp 2 ah?

-Uhm…lớp 9.

-Chú chó này….là của cậu.

-Uhm….

-Tôi là Quang Dương, học sinh lớp 11. Rất vui được gặp.

Tôi chỉ khẽ gật đầu rồi đi lên phòng, chẳng dỗi hơi đâu mà tiếp chuyện tên dở hơi lắm điều đó…vì phòng của tôi ở cuối hành lang vả lại đó cũng là nơi có ban công rộng nhắt nên nhà của Khổng Khổng cũng được đặt tại ban công tầng 2.

Hóa ra nơi này cũng không đến nỗi tệ, ban công rộng lại còn dễ leo trèo.từ đó có thể nhìn rõ ánh trăng sáng và trong vắt qua những kẽ lá phong đỏ au…Có ai đó đã trồng một cây hoa Lài nhỏ ở đây, mùi hương thật dễ chịu, nó tốt cho bộ long của Khổng Khổng và cũng tốt cho cả tôi nữa…thật tốt quá.Hít một hơi dài rồi tạm để cái tên oan gia kia qua một bên…Ngày mai sẽ lại bắt đầu….
 
U

uocmovahoaibao

Chap 3 :

-Hạ Tường….-Tiếng gọi của cô bạn thân của tôi….

-Có chuyện gì vậy? Tớ đang chơi bóng.-Tôi vừa thở gấp vừa chạy lại chỗ cô bạn.

Cô bé tên là Ngọc, là hoa khôi của khối cấp 2 chúng tôi Một cô bé với làn da sáng như trong quảng cáo và đôi môi lúc nào cũng nở nụ cười tươi như hoa. Đối với cả trường thì việc Ngọc đi chung với tôi giống như là tôi đang làm nền cho cậu ấy vậy.

-Bao giờ cậu chơi bóng xong? Cậu có thể chuyển giúp mình ít đồ được không?

-Ah mình quên mất hôm nay cậu mới dọn đồ nhỉ. Đợi mình một tí.

Tôi gỡ cái chỏm tóc trên đầu ra rũ rũ qua loa rồi cáo từ mấy anh ở đội bóng để cùng Bé Ngọc đi chuyển đồ.

-Vi Vi đi từ từ thôi, mình không đi được nhanh.

Tôi kéo tay Bé Ngọc và không thôi cà ràm về cái tật đi chậm làm dáng của bé.

…..

Cuối cùng thì đồ đạc cũng được chuyển xong, phòng của Bé Ngọc ngay cạnh phòng tôi…và hôm nay cũng là ngày tôi đón bạn cùng phòng mới.Nhưng..bộ dạng tay nhặt lá chân đá ống bơ của tôi lúc này thật là rất mất mặt.

Tôi mượn tạm phòng tắm bên phòng của Ngọc và bắt đầu công cuộc tắm rửa và biến thân.Tôi bước ra từ phòng tắm trước sự trầm trồ khen ngời của mấy đứa cùng phòng Ngọc..

-Này Hạ Tường….cậu phải là con trai mới đúng…

Tôi chỉ cười trừ rồi vẩy qua vẩy lại mãi tóc ngắn màu hơi hung của mình. Đeo chiếc khuyên lên tai, tôi cáo từ mấy con mắt săm-mờ-soi ấy và trở về phòng của mình.

Bước vào phòng là một đống bừa bộn lộn xộn…đồ đạc vất ngổn ngang.Tôi nhìn xung quanh và nghe thấy tiếng nước xả trong phòng tắm….

Có lẽ bạn ấy quá mệt vì phải chuyển một đống đồ như vậy. Tôi sắp xếp đồ đạc của cô bạn gọn gàng lại và đặt lên bàn học vài chai nước ngọt. Tôi cũng không quên đặt bên cửa sổ một chậu hoa nhỏ xinh. Theo Ngọc nói rằng chậu hoa đó sẽ gắn kết tình bạn bè lại.

Tiếng mở cửa cũng xuất hiện…Tôi quay người lại và toan định nở một nụ cười để chào người mới….


Nhưng chưa kịp chào hết câu, tôi…đã bị ăn ngay cái khăn vào mặt và tiếp theo là cái lược, chai nước….Cụ thể là thế này…Cô bạn này hết sức tự nhiên, khoác nguyện cái khăn tắm và không mặc gì bước ra. Trong tình thế mà tôi một đứa chẳng ra nam cũng chẳng ra nữ đứng ở đây như thế…nghiễm nhiên ăn cái khăn tắm trên tay bạn ấy vào mặt. Tôi tiến lại gần phía bạn ấy để giải thích và tiếp tục bạn ấy phi cái lược và với lấy chai nước luôn thể…Phải mất 15 phút sau đó tôi mới có thể giải thích cho bạn ấy hiểu mọi chuyện….Đúng thật là…khổ không tả nổi.Nhưng rồi mọi chuyện cũng được giải quyết, mặc dù cô bạn vẫn hơi ngượng khi nhìn tôi nhưng đó chẳng phải vấn đề, tôi sẽ không thay đổi dù chỉ là một sợi tóc để có thể hợp khẩu vị cô bạn đó đâu.
 
U

uocmovahoaibao

*Tôi thích cậu, dù cậu là tomboy.

* Author: Thằng Nhóc Hư

* Category: Teen

* Rating: 16+

* Status : hãy cảm nhận những cung bậc cảm xúc trong trái tim bạn.

* Warning : Tomboy cũng sẽ được yêu như một cô gái bình thường.

*Nhân vật: Hạ Tường Vi ( Hạ Tường or Tiểu Tường) , ĐÔng Dương, Huynh Ngốc ( Bình Nam)
 
U

uocmovahoaibao

Tiết đầu tiên cảu hôm nay là thanh nhạc. Tôi chúa ghét cái môn này, đau đầu và cực kỳ phí thời gian. Chỉ luyện đi luyện lại vài bài nhạc phổ chán ngắt với hai cô giáo cũng vô cùng tẻ nhạt….Tôi ngao ngán bước vào lớp.


-Xin phép cô em vào lớp…em xin lỗi vì tới muộn.

Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi…những đôi mắt ngạc nhiên cùng những đôi mắt thật sự khó hiểu…Rồi tôi thấy ai đó đang chạm tay vào tóc mình…

Bất giác tôi rụt người lại.

-Dường như có người đã ngủ trên cỏ khá lâu…

Tôi quay người lại và….

-Sao suốt ngay tôi đụng mặt anh vậy hả?

Hắn ta chẳng thèm nghe tôi nói mà tiến vào lớp cúi chào cô giáo thanh nhạc của tôi.

-Thưa cô, em là Trần Đông Dương học sinh khối 11, cô Hà bị ốm nên em được nhà trường cử đến làm trợ giảng cho cô trong vài ngày tới.

Mọi ánh mắt của lũ con gái đều đổ dồn vào tên chết bầm ấy…lũ con gái mù hết rồi hay sao mà cứ khen hoài vậy? Khen cho đẫy miệng rồi hối không kịp….

Giờ học nhạc bắt đầu…cô giáo chào đón Đông Dương bằng cách bắt cả lớp cùng hợp xướng một bài…Cái bài khó ơi là khó, có tận hai đoạn phải hát đến quãng 8…khản cả giọng. Hắn chỉ ngồi nghe rồi đệm vài nốt.Tôi thật sự nghi ngờ về khả năng chơi đàn của hắn. Tôi không thích học nhạc thật nhưng so với tiếng đàn từng nốt của hắn, tôi vẫn chuộng tiếng đàn đa nốt của cô giáo Hà hơn…Hắn vỗ tay rồi cũng xin biểu diễn một bài….Tôi trở về chỗ và cắm tai nghe vào mp3….Chọn một bản nhạc không lời yêu thích…Wailking in the snow của Lee Jin Soo….và rồi play…


Tiếng nhạc du dương êm đềm thật thoải mái….có lẽ giờ đây mọi người đang bị tra tấn thứ bằng thứ nhạc cao siêu đến khó hiểu của Moza hay của một thiên tài nào đó….Nhưng cái tính tò mò không thể bị lấn át, tôi bỏ một tai nghe ra để xem xem hắn đang chơi bản gì…Nhưng…sự thật đã khiến tôi hoàn toàn ngỡ ngàng…bản nhạc tôi đang nghe và bản nhạc hắn đang chơi giống y hệt nhau…thậm chí tôi còn không phân biệt được đâu là live và đâu là hearphone nữa….Thật sự tiếng đàn đó đã thu hút tôi..thu hút hoàn toàn. Tôi như bị thôi mien trong tiếng đang đó. Sao trước đây khi ở nhà hắn không chơi như thế mà lại chỉ chơi dòng nhạc Moza khó hiểu?....
 
U

uocmovahoaibao

Chap 4 :

Bộp bộp….tiếng bóng đập đều đều trên sân…đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng suy nghĩ về hắn. Thực ra hắn cũng chẳng làm gì khiến tôi phải ghét nhưng sao trong lòng tôi lại kỳ thị hắn đến thế…Đập bóng rồi đưa bóng lên rổ suốt hai tiếng mà vẫn chẳng thấy khá hơn chút nào…Khổng Khổng thì vẫn ngủ yên bình trên bãi cỏ.


-Chà chà….Khổng Khổng ah…mày cũng nên vận động chút chút đi chứ? Cú nằm ườn ra thế…có ngày mày thành Khổng Heo mất thôi..

-Tên nó đúng là Khổng Khổng ah?

Giọng của một người lạ khiến tôi giật mình…ai còn ở đó vào lúc tối như vậy chứ?

Tôi ngó nghiêng chỉ thấy có mỗi cái bóng người đứng từ đằng xa đang tiến lại gần…dáng dấp thì quen quen mà chẳng biết ai…

-Ai đấy?

Cái bản mặt dần dần lộ rõ…lại là hắn…cả ngày cứ lởn vởn quanh quẩn bên tôi, cái trường này rộng bạt ngàn có đi cả ngày cũng chẳng đụng mặt nhau mà không hiểu sao cái tên này sáng đã gặp…giờ lại gặp.

-Tên của nó là Khổng Khổng thật sao?

-Điều này tôi phải hỏi anh, tại sao lại biết nó tên Khổng Khổng.

-Thì tiếng sủa của nó rất giống chữ Khổng Khổng mà…

Hắn lại cười, cái điệu cười muôn thủa, cái điệu cười kiểu dập khuôn lúc nào cững như thế chỉ nhoẻn một cái rồi giữ nguyên.

-Tùy anh, sao cũng được.

-Cậu có vẻ thích bóng rổ.

Tôi không trả lời, tốt nhất là nên tránh xa cái tên đại nguy hiểm này,tôi cứ có cảm giác lạ lạ mỗi khi gặp hắn. Mặc dù không biết đó là gì nhưng chắc là điều chẳng lành.

Hắn chẳng nói gì thêm, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh vuốt ve Khổng Khổng và xem tôi chơi bóng. Cũng tốt lâu lâu mới được dịp trổ tài cho một tên ngoại đạo xem. Tôi tự tin lắm, ở đội bóng rổ nam đó ngoài anh dội trưởng ra, tôi cũng chẳng thua kém ai cả, dù sao tôi cũng đã tu luyện trái bóng cam này gần 4 năm rồi còn gì…

Chơi một lúc khiến người tôi mệt lả…vốn định lên rổ nốt quả cuối cùng rồi the end…ai ngờ….

Bịch…..-Cái mông tôi chạm đất, tư thế rất khó coi, cú ngã xảy ra quá nhanh khiến tôi đau điếng và chưa kịp định hình…Hắn vội vàng chạy tới đỡ tôi dậy…Nhưng nào đâu có dễ mà đụng vào người tôi như thế, biết trước tình hình tôi đã gượng đứng dậy trước nhưng….

Á….

Chân tôi…đau điếng, có lẽ do cú ngã khiến nó bị trật một chút.

-Có sao không?

Chưa thấy tên nào hỏi ngốc như tên này, có sao thì người ta mới kêu lên như thế chứ…

-Không, không sao cả.-Vậy mà tôi vẫn phải trả lời là không sao. Dù gì thì cứ tránh tiếp xúc được bao nhiêu thì tránh.

-Để tôi cõng cậu xuống y tế.

-Cho xin, giờ này là 10h30 rồi, có phòng y tế nào mở nữa không?

Hắn ngẩn tò te ra một lúc…tôi nhìn hắn cũng chán rồi vỗ tay gọi Khổng Khổng dậy, mặc kệ hắn ngẩn ra đó, tôi tiến lại và kéo Khổng Khổng về….hắn cũng chạy theo.

-Cùng đi đi…

Trên đời này tôi chúa ghét sự rắc rối, ghét cay ghét đắng ai phá rối buổi tối một mình của tôi vậy mà cái tên kia cứ đi bên cạnh lải nhải…

-Này…tôi có quen anh không?

-….Không…-Hắn trả lời lý nhí.

-Vậy sao cứ bám theo tôi thế?

-Vì tôi rất thích Khổng Khổng…

-Thích Khổng Khổng….

-Trước đây tôi cũng đã từng có một chú chó như vậy… nhưng rất tiếc..

Hắn vừa nói vừ vuốt ve Khổng Khổng, dường như bé Bự cũng thích lắm, cứ liếm láp hắn hoài…

-Vậy thì từ mai cứ 8h30 tối là tôi đưa Bé Bự đi dạo, nếu anh thích thì có thể chơi cùng nó như hôm nay trong lúc tôi chơi bóng. Nhưng tuyệt đối không bắt chuyện với tôi. Ok.

Hắn chẳng nói gì, chỉ cười nhẹ rồi lại đưa cái ánh mắt đó nhìn tôi, tim đập loạn xạ như kểu vừa đấu xong một trận bóng vậy, tôi bắt đầu cảm thấy nổi da gà…Nếu là lũ con gái thì chắc chúng nó phải rú ầm lên rồi…nhưng mà rất may, nó mẫn cảm với tôi. Tôi chẳng thèm đợi hắn trả lời liền lết cái chân què cụt của mình trở về ký túc xá.

Một ngày tồi tệ kết thúc cạnh một tên tồi tệ.
 
U

uocmovahoaibao

Chap 5:

Sau giờ học luôn là giây phút tôi yêu thích nhất…ba chân bốn cẳng chạy ngay ra phía sân bóng cho kịp giờ tập của đội bóng.

Ở đội bóng ngoài anh nhóm trưởng ra chẳng ai biết tôi là con gái cả…chính vì thế thầy huấn luyện viên mới cho tôi tập ké, thầy còn hứa khi nào đến lúc sẽ để tôi vào đội dự bị đi thi đấu giải..
Có lẽ đó là động lực khiến tôi càng say mê trái bóng cam hơn nữa.

Sân bóng vẫn vắng người, chỉ có vài chị khóa trên đang ngồi tán chuyện phía ghế đá gần đấy. Tôi cũng biết sơ so mấy chị đó, một trong số đó là fan trung thành của anh đội trưởng…chị ấy khá dễ thương mà hiền lành, cũng xinh nữa. Nhưng mà với vẻ ngốc nghếch của anh Ngố tàu kia thì chắc chị ấy chẳng đi được xa….

Bụp…-Trái bóng cam bay về phía tôi…

Tôi nhặt trái bóng lên và quay lại…Tôi cũng là một trong những fan trung thành của anh Ngố trong suốt 4 năm chơi bóng rổ….Có thể nói anh ấy là niềm tự hào của cả trường tôi…Là 1 trong 4 cao thủ bóng rổ của cả nước, từng được mời làm thực tập sinh cho Los Angeles Lakes năm 14 tuổi. Tất nhiên anh ấy phải cao rồi, ngoại hình cũng ok nữa…

-Nhóc, nghĩ cái gì mà đần người ra vậy?

-Huynh ah…chị Thúy Anh ngày nào cũng ngồi ở đấy xem huynh chơi bóng ah?-Tôi hỏi bằng giọng dò xét.

-Sao mà huynh biết được, thôi…lo mà tập đi nhóc, có muốn chơi một ván không?

Tôi chẳng ngại gì mà không chơi, đó là điều mà tôi luôn luôn làm trong suốt những năm qua...Nhìn trái bóng cam đưa qua đưa lại trên cánh tay rắn chắc của anh, rồi chuyền qua chân, sân bóng rồi lên rổ. Tất cả đều rất điêu luyện….chúng tôi cứ như vậy cho đến khi đội bóng tập hợp đủ và bắt đầu tập luyện….

Tôi ngồi xòa xuống đám cỏ gần chỗ chị Thúy Anh ngồi, cạnh chị là một cô nàng lạ hoắc…chắc lại một mem mới trong số những fan cuồng của huynh Ngốc đây….Tôi cười xòa rồi lấy chai nước trong balo ra…Nhưng…chẳng còn giọt nào, có lẽ do trận đấu lúc nãy khiến tôi uống nước quá nhiều…Thật chán…Tôi phủi phủi quần áo tính chạy ra cantin mua nước thì…:

-Bạn uống nước đi.-Là cô bạn ngồi cạnh chị Thúy Anh, cô ấy đưa ánh mắt e thẹn nhìn tôi…rất khó hiểu.

-Cảm ơn.-Tôi nhận lấy chai nước trên tay cô bạn, tu một hơi dài.

Đây là lần đầu tiên một cô gái đưa nước cho tôi uống, từ trước tới nay chỉ có huynh Ngốc và chị Thúy Anh là tốt với tôi như vậy…tôi quay trở lại tập bóng trong sự tò mò khó hiểu.

Tối hôm ấy đúng như lịch hẹn, tên chết bầm ấy tới và dắt Khổng Khổng đi dạo. Lúc đi thấy trên tay hắn có cầm theo một vài món đồ chơi…chắc hắn muốn Khổng Khổng vận động đôi chút. Nhưng hắn đã nhầm…Khổng Khổng sẽ không chịu từ bỏ việc ngủ nướng để chạy theo mấy cái đĩa bay vớ vẩn đó đâu…Tôi tự nhủ và cười thầm…

Lúc chiều đã tập luyện quá nhiều nên giờ tôi chẳng còn chút sức lực nào nữa, đặt lưng xuống thảm cỏ mềm mại, cơn gió nhẹ đã bắt đầu se lạnh, chẳng còn bao lâu nữa là mùa giải sẽ khai mạc, từ nay cho đến lúc ấy tôi cần phải cố gắng hơn để được thi đấu chính thức…Tôi vươn vai một cái dài rồi dui dụi đầu mình xuống đám lá cỏ….
 
U

uocmovahoaibao

Chap 6 :

Ngồi đợi Khổng Khổng trước cửa ký túc, giờ này đã quá 10h rồi mà vẫn chẳng thấy tăm hơi xủi lặn cái tên chết bầm kia đâu. Tôi toan đi tìm. Chạy qua sân sau của ký túc xá cấp 3 rồi sân trước, sân bóng và ở cả bãi cỏ mà tôi hay nằm ngủ đều không có…Tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng khi đã giao Khổng Khổng cho một người xa lạ….

Tiếng ghita từ đâu văng vẳng bên tai…nó càng làm tôi nóng ruột hơn, tiếng đàm mượt mà da diết, cộng them âm điệu đều đều nhẹ nhàng…Trời…khác nào gõ trống trong lòng tôi….Nhưng nó có cái gì đó như thôi miên tôi, tôi đi theo tiếng đàn trong vô thức….

Ngủ ngoan hỡi chú cún nhỏ…
Chú cún với đôi tai dài và cái mũi ướt….
Khi trăng lên cao và khi làn gió đang lướt qua bộ lông óng mềm.
Ngủ ngoan hới cún con…
Khi em nghe thấy tiếng đàn của tôi…
Hãy bay lên cùng giấc mơ nhỏ…
Tiếng thở đều đều hòa cùng tiếng ghita…
La…la…la…uhm…uhm…uhm…


Khổng Khổng đang nằm cạnh hắn…nằm cạnh cái tên đang khiến tôi bị mê hoặc. Tiếng đàn của hắn từ lúc nào đã khiến tôi trả lên bối rối như vậy…Thật lạ, lời bài hát như một lời ru êm dịu cũng như một lời nịnh hót cho Khổng Khổng…cái ranh giới giữa lời nhạc và một lời kể chuyện thật mong manh nhưng sao nó vẫn êm ả và lắng đọng đến thế….

Tôi bước về phía hắn, vuốt nhẹ tay lên bộ lông mềm của Khổng Khổng

-Sao anh không đưa Khổng Khổng về? Muộn lắm rồi.

Hắn đưa tay lên nhìn đồng hồ rồi đưa ánh mắt ái ngại nhìn tôi.

-Xin lỗi, tại Khổng Khổng chơi vui quá, và tôi cũng thấm mệt…nên chỉ định ngồi nghỉ một lát.

Tôi vỗ Khổng Khổng dậy và dắt nó về…

-Đi nào Khổng Khổng…

Cậu bé ụ ị của tôi mãi mới đứng được dậy, bộ lông của nó bám đầy lá cây và cỏ…tôi cười xòa và rũ lông cho nó….

-Bé bự…bẩn quá…

Bỗng bàn tay hắn chạm nhẹ lên tóc tôi…lập tức tôi quay lại đưa ánh mắt trừng trừng nhìn hắn.

-Anh làm cái gì thế?

-Tóc…tóc cậu có lá cây, tôi chỉ lấy xuống giúp cậu thôi.

Tôi rũ rũ tóc khiến nó rối tung lên rồi quay lại nhìn hắn. Lúc này hắn đang bặm moi cười lại tôi…

-Anh cười cái gì?

-Lúc cậu rũ tóc…thật sự rất giống Khổng Khổng…

Tôi nhìn qua Khổng Khổng…nó cũng đang rũ bộ long của nó…ôi..lúc này có cái lỗ nào thì tôi sẵn sang chui xuống luôn cho rồi…đường đường là một con người mà lại bị ví như một…

Tôi quắc mắt nhìn hắn rồi kéo Khổng Khổng đi thẳng.

……………

 
U

uocmovahoaibao

Chap 7:

Cuối cùng thì tôi, Hạ Tường cũng được chọn vào đội hình thi đấu chính thức…Và cái giây phút bị phát hiện ra là con gái cũng phải đến. Thấy huấn luyện đã rất giận giữ, lúc đó tôi tưởng chừng như mình đã bị out hoàn toàn…nhưng cũng thật may…Ông trời không bao giờ ngược đãi người thực sự cố gắng.
Thời gian bán mạng tập luyện của tôi đúng là không uổng…Tôi đã được nhận..đã được ghi tên…đã được trở thành thành viên chính thức của đội bóng. Nhưng vẫn dưới danh nghĩa là một cầu thủ nam, vì nội quy vẫn mãi là nội quy.

Thời gian huấn luyện sắp sửa bắt đầu, đội bóng chúng tôi được cử tới một khu nghỉ dưỡng ở ngoại ô để tiện cho việc tập luyện. Và tôi cũng phải xin nghỉ học…nhưng với lý do là bị ốm…Tất nhiên mẹ tôi không hề biết điều này.Tôi biết điều đó là sai trái nhưng: “ mẹ ơi…vì đó là niềm đam mê của con. Nên xin mẹ hãy tha thứ cho con lần này.”

Mọi thứ theo như kế hoạch thật hoàn hảo..nhưng điều tôi lo lắng nhất là Khổng Khổng, cô bạn cùng phòng tôi chẳng bao giờ ưa chó mèo và bất kỳ động vật có lông nào. Cô bạn thân thì dị ứng với lông chó và Khổng Khổng cứ gặp ả là sủa ầm ĩ….Ngồi nhìn nó…rồi lại chẳng biết phải làm gì với nó…

-Tao đi cả tháng…không ai tắm, không ai chải lông cho mày, chắc mày biến thành chó cưng của Tazzan mất…

-Khổng Khổng….

Tiếng gọi quen thuộc vang lên ở dưới lầu. Thật đúng giờ, hắn luôn luôn ở đó vào 8h tối để dắt Khổng Khổng đi dạo…chưa thấy ai yêu quý chó như hắn..Nhiều lúc chính bả thân tôi còn chán ngán cảnh ngày nào cũng bị Khổng Khổng lôi xềnh xệch ở sân trường…Thế mà hắn…

Tôi chợt nảy ra một ý định thật hay. Ngay lập tức, tôi dắt Khổng Khổng xuống lầu.

-Anh đến rồi ah..-Tôi nở nụ cười gượng gạo.

-Làm gì vậy, có chuyện gì mà cậu lại cười…gian thế..

Gian ư? Tôi đã cố gắng để nở nụ cười đẹp nhất có thể…vậy mà hắn hắt cho tôi một gáo nước lạnh, dám bảo nụ cười của tôi “gian”…

-Thì có việc cần nhờ.

-Lạ thật…cậu mà cũng nhờ tôi…

-Thôi….tôi nhờ người khác cũng được…

Tôi dắt Khổng Khổng đi thẳng, chẳng thèm nhờ cái tên chết bầm bẩn tính đó…mở miệng ra là nói đểu, đá xoáy người khác.

-Tuần sao bắt đầu đi tập huấn hả? Khổng Khổng…cứ để tôi lo.

Tôi giật mình..

-Sao anh biết biết???

-Đội trưởng đội bóng..là bạn thân của tôi mà…

Trời ơi Huynh Ngốc là bạn thân của hắn…đó là điều không thể tin nổi, một người tôi rất quý mến lại đi thân thiết với người tôi ghét nhất….

-Và…-Hắn vừa nói vừa tiến lại phía tôi…

-Tôi sẽ không nói gì với mẹ em đâu, Tường Vi ạ.

Thật sự hắn làm tôi choáng, hắn nói như kiểu hắn hiểu rõ con người tôi vậy, tôi chưa hề nói chuyện với hắn quá 2 câu, cũng chưa bao giờ có ý định đến gần hắn quá 2 mét. Vậy mà giờ đây mọi bí mật về một cậu nhóc chơi bóng rổ Hạ Tường và một cô nhóc ngõ ngược Tường Vi dường như đã phơi bày.

-Sao anh lại biết?

-Đừng hoảng hốt, tôi sẽ không nói cho ai bí mật đó đâu.

-Anh nói hay không đó là việc của anh.

-Đừng lo lắng về Khổng Khổng…tôi sẽ chăm sóc nó….
 
U

uocmovahoaibao

Chap 8:

Tôi bắt buộc phải để Khổng Khổng cho Đông Dương. Chuyến đi đã bắt đầu khởi bánh, tôi nhường chỗ ngồi cạnh đội trưởng Ngốc cho chị Thúy Anh, mới hôm trước chị ấy đã xin được làm quản lý đội bóng nên giờ đây chị ấy ngồi bên cạnh Huynh Ngốc.
Và vì thế tôi đành phải chui tọt xuống hàng ghế cuối cùng.

Cuộc hành trình bắt đầu đi qua những khu xầm uất nhất trong thành phố, rồi những khu công nghiệp ở phía ngoại ô…không khí dần dần trở nên khác hơn… không còn khói bụi cũng không còn tiếng ồn ã của đô thị…Khung cảnh một lúc một quang đãng hơn và nhiều màu xanh hơn. Có lẽ vào mùa thu mọi thứ đều trở lên ảm đạm và cô độc…Từ ánh mặt trời cho tới hai hàng bạch đàn chạy dài bên đường đều nhuốm màu cam đỏ quạch…Tôi hé mở cánh cửa ra..vẫn còn bụi, bụi của đường nhưng nó không quan trọng, quan trọng là làn gió cuối ngày thơm mát mang theo hương ngai ngái của cỏ, hương nóng cuối cùng của mặt trời và tiếng vỗ cánh nhẹ nhẹ xa xa của vài chú bồ câu…..

Tôi đang nghe một bài hát…nhưng thực ra tôi chẳng biết bài đó là bài gì…Đơn giản vì tôi không muốn nói chuyện với ai.Lòng tôi thấy hơi trống…có lẽ vì tôi đang ngồi một mình….


“Một mình lang thang trên phố dài…
Bước chân này sẽ đi về đâu?
Tìm một phía chân trời mới…
Để quên nỗi sầu…”

Hóa ra lời bài hát là thế…nó thật hợp với tâm trạng tôi lúc này, tiếng ghita thấy nhẹ nhưng cũng thật da diết.


Cuối cùng thì chuyến đi cũng đến điểm kết thúc…Tôi bị choáng ngợp bở mầu xanh nơi đây, hai màu xanh rõ rết..màu xanh của trời và màu xanh của đất…màu xanh trong của rêu dưới nước nữa….Phải cảm ơn thầy huấn luyện, quả thật nơi này dà một nơi hoàn toàn lý tưởng cho đợt tập huấn lần này.

Chúng tôi nghỉ trong khu nghỉ dưỡng gần con suối, bây giờ là đầu thu nên mọi thứ vẫn còn mơ hồ lắm…những tán cây rậm trên con đường dẫn vào khu nghỉ dưỡng đang thay lá, lá nào còn xanh thì tranh thủ đua nhau mà xanh mướt, còn lá nào đã ngả đỏ thì e ấp khép lại vòng đời sống êm đẹp của mình….

Thầy phân chia phòng cho chúng tôi, vì đội bóng khá đông nên 2 người ở một phòng. Rất may thầy đã phím từ trước, tôi được ở cùng phòng với Huynh Ngốc. Huynh ấy tốt thật, giúp tôi xách đồ, trải giường…nói chung là tất tần tật.


Và mọi việc bắt đầu bằng một bữa tiệc rượu tưng bừng với thịt, các loại tôm cá, xúc xích,….và thứ không thể thiếu…Rượu, rất nhiều rượu. Thầy huấn luyện nâng ly lên rồi tuyên bố:

-Các em chưa đủ tuổi uống rượu, nhưng hầu như mọi người là đàn ông con trai với nhau..chỉ trừ có mỗi Thúy Anh…nên hôm nay tôi đặc cách, các em có thể uống thoải mái..không say không về….Hãy vui chơi hết đêm nay rồi ngày mai mới thực sự gian khổ.

Gian khổ ư? Còn gì gian khổi hơn 4 năm tập luyện bóng rổ miệt mài của tôi? Có những lúc tưởng chừng như không thể đứng dậy nổi, đầu óc quay cuồng vì kệt sức. Vì thể lực và chiều cao không thể bằng với con trai nên tôi đã phải nỗ lực hết mình, từng chút một , ngày qua ngày tập luyện rồi lại tập luyện, truyền bóng, chạy, lên rổ, bàn tay dần trở nên thô ráp, con người dần trở nên cứng nhắc, thô kệch…Nhưng dù có bán mạng để tập luyện, tôi cũng rất hài lòng vì những gì mình đã đạt được.

Tiếng hò reo ầm ĩ và rồi cuộc vui bắt đầu…đầu tiên nâng ly..lượt đi..mỗi người lên một chén 100% …Rồi lại tiếp chúc tung, tâng bốc nhau lên 9 tầng mây. Và vì tôi đang là Hạ Tường nên việc phải uống là đương nhiên. Mới được vài chén tôi đã ngà ngà say, dường như Huynh Ngốc đã phát hiện ra, Huynh đặt tay lên má tôi rồi cười nhẹ…

-Say rồi ah ?

Tôi chỉ cười lại một cách ngờ nghệch…Tôi vốn là đứa không uống được mà, có lần tôi đã ngủ nguyên nửa ngày chỉ vì một ngum rượu thuốc ngâm của bố…Và hôm nay thật sự vui, vui theo cách vui của người say. Tôi cứ uống rồi lại uống, Huynh Ngốc ngăn tay tôi lại, anh trút hết rượu trong cốc tôi sang cốc của anh rồi đưa cho tôi một ly nước…Tôi gạt ra và đòi uống rượu…cái khoảnh khắc nhận được sự quan tâm từ Huynh Ngốc thật là tuyệt, bờ vai Huynh thật ấm áp…Huynh để tôi nằm xuống đùi Huynh rồi nhẹ nhàng đắp cho tôi một chiếc áo khoác mỏng….điều cuối cùng tôi nghe thấy trước khi thiếp đi cũng là điều khiến trái tim tôi thay đổi:

-Cứ yên tâm ngủ đi, Huynh sẽ chăm sóc cho em.

Và tôi cứ thế ngủ cho tới khi mặt trời rọi vào mặt qua khung cửa sổ lấp lánh.
 
U

uocmovahoaibao

Chap 9 :

Bài tập đầu tiên bắt đầu bằng việc chạy 2000m. Chúng tôi phải thức dậy lúc 5 giờ sáng để tập luyện, bài tập thể lực luôn luôn là quan trong nhất, nó giúp chúng tôi giữ đều nịp thở và kểm soát gân cốt trong khi thi đấu. Học truyền bóng cũng không kém phần quan trọng, các thàh viên trong đội phải thật sự hiểu nhau thì mới có thể phối hợp một cách nhịp nhàng được. Chúng tôi đã học cách truyền bóng và trao đổi chiến thuật bằng mắt. Nhờ có buổi tập huấn mà toàn đội hiểu nhau hơn, chia sẽ kinh nghiệm, yếu điểm cũng như ưu điểm của nhau. Và hơn nữa còn được coi Huynh Ngốc thể hiện Slam Dunk nữa…Giống như đang được xem Kobe Bryant biểu diễn vậy….

Công việc luyên tập của một ngày được kết thúc bằng một trận đấu…Và tôi đã thắng được mấy anh trong đội…Các anh cười xòa xoa đầu tôi rồi khen tôi giỏi..Biết vậy nhưng tôi chưa thi đấu chính thức bao giờ, có lẽ sẽ còn khốc liệt hơn lúc này. Trên chiến trường thì lấy đâu ra tình cảm đồng đội như vậy chứ?

......................

Tôi trở về phòng tắm rửa, cục năng lượng trong người tôi về mức 0 rồi. Chẳng còn chút sức lực nào hết. Người tôi mềm nhũn ra, cần có cái gì đó nhét vào bụng ngay lập tức. Sauk hi hóa trang hoàn hảo thành Hạ Tường, tôi mon men xuống nhà ăn của khu nghỉ dưỡng. Mọi người đã có mặt ở đó đông đủ, Huynh Ngốc không quên lấy cho tôi một khay đày ắp thức ăn. Một trong số những anh bắng nhắng nhất đội đã đề xướng ra một trò chơi để giết thời gian cũng như giải trí.

-Chúng ta cùng nhau chơi mọt trò chơi, ai thua người ấy sẽ bị phạt.

Tôi vốn là đứa ham chơi nên hưởng ứng nhiệt tình…Trò chơi cũng không có gì khó, chỉ là tranh nhau ngồi vào ghế khi nhạc tắt…và…tôi là đứa nhỏ con nhất trong cả đám.Dân bóng rổ thì có mấy ai nhỏ bé đâu..Chỉ có riêng tôi là tí hon thôi. Và vì thế tôi luôn là người bị đánh bật ra ngoài. Kết quả tôi là người thua cuộc.

-Vậy là chúng ta đã tìm ra người phải chịu phạt. Tiểu Tường dễ thương nhất đội chắc sẽ hợp với hình phạt này.

Nói rồi anh ấy lôi trong ba lô ra một cái bọc màu đen nho nhỏ…

-Tén Tèn….hôm qua tao có coi tivi thấy dạo này ở Hàn Quốc có nhiều tên con trai giả gái rất xinh. Hôm nay đi chợ…tiện thấy bộ đồ này xinh xắn, nên tao mua tặng con em gái ở nhà. Nhưng nhân đây, hé hé…để Tiểu Tường mặc thử coi như là hình phạt.
Như sấm đánh ngang tai vậy, lời anh ấy nói từng câu từng chứ một đều khiến tôi run rẩy…Vốn là con gái, dù mặc giống con trai thế nào cũng nhiều người còn phải thắc mắc. Giờ đây còn mặc đồ con gái…chuyện bại lộ chỉ còn do mấy cái đầu kia có nghĩ ra hay không mà thôi…

Tôi chối đây đẩy với lý do ngượng và xấu hổ. Nhưng gần 2 chục con người kia ai cũng hô hào, hưởng ứng. Chỉ trừ có Huynh Ngốc là đứng về phe tôi…Nhưng 2 chọi sao được với cần 20 người…và kết quả là…tôi phải mặc cái thứ đồ màu hồng ren rúa kia.

Huynh Ngốc đứng ngoài phòng thay đồ, để cho giống hơn ,chị Thúy Anh con hưởng ứng cho tôi mượn đồ độn của chị…và mớ tóc giả của bác chủ khu nghỉ dưỡng…Nhưng….

-Huynh ơi…

-Tiểu Tường xong chưa?

-Huynh ơi, em mà mặc cái này ra kia…thì chắc chắn…bị lộ tẩy hết..

-Bước ra đây cho Huynh coi xem nào.

-Nhưng mà…nó cứ sao sao ấy.

-Thì cứ bước ra đây, Huynh xem thế nào rồi mới có cách giải quyết chứ.

Tôi bước ra với chiếc váy màu hồng rất xinh xắn. Đôi giày màu trắng của chị Thúy Anh càng làm cho đôi chân của tôi thon gọn và giống con gái hơn. Đặc biệt là mái tóc, nó biết tôi thành búp bê tóc xù xinh xắn…

Huynh Ngốc ngớ ra một lúc rồi cũng nhìn tôi chăn chối.

-Không ngờ em mặc đồ con gái lại dễ thương như thế…Đây là lần đầu tiên Huynh thấy đấy. Đẹp lắm. Em xinh thật đấy.

Tôi đấm cho Huynh một cái rồi quay ra trách móc.

-Trịnh Bình Nam..Huynh có thôi ngay đi không??? Họ mà phát hiện ra…em chỉ có nước không được chơi bóng nữa…..Huynh ơi….

Huynh Ngốc gãi gãi đầu đỏ mặt…nhìn ra phía ngoài…

-Có cách nào được không ta???

Huynh nhìn tôi một lúc rồi cười lớn….

-Ha Ha Ha Huynh có cách rồi….
 
U

uocmovahoaibao

Chap 10:

Tôi bước ra với….bộ dạng như lúc ban đầu, áo phông quần lửng…Mọi người cụt hết cả hứng…

-Sao thế?? Tiểu Tường….bộ đồ của anh đâu?

-Anh nghĩ em có thể mặc vừa đồ của con gái sao? Em là con trai đấy, em vừa mặc vào thì nó…rách rồi…

Tôi xòe chỗ rách ra cho các anh chàng tò mò xem…

-Không thể nào, Tiểu Tường, trông em gầy nhẳng thế kia, không thể không vừa được.

-Em không biết, tóm lại là nó bị rách rồi, em còn chưa kịp kéo khóa…

-Không..anh không tin…em cố tình phá hoại cái váy này của anh đúng không? Để em không phải mặc nó đúng không?

-Không Không…Huynh Bình Nam có thể làm chứng cho em mà, chính Huynh ấy kéo khóa váy lên cho em…nhưng mà không kéo được..

Huynh Ngốc chẳng nói gì chỉ gật gật đầu tỏ ý đồng tình…Tất cả mọi người được một trận cười trên tiếng khóc thảm thiết của chủ nhân chiếc váy…Và cũng nhờ có Huynh Ngốc mà tôi thoát nạn lần này.


Và rồi đợt huấn luyện đã diễn ra như vậy, luôn tràn ngập tiếng cười nhưng cũng không thể bỏ qua những giọt mồ hôi nỗ lực tập luyện… Và cuối cùng thì tôi cũng đã tìm thấy người mà tôi muốn theo đuổi.
 
U

uocmovahoaibao

Chap 11:

Bước xuống khỏi xe buýt đánh đấu việc chấm dứt đọt tập luyện vất vả. Cảm thấy chân tay có cứng cám hơn và khỏe hơn nhiều nhưng tôi đã đen đi và gầy nữa. Bình thường nhìn tôi đã chắng có chút hấp dẫn nào với con trai, giờ đây thì lại càng không..

Gạt hết tất cả qua một bên, tôi trở về ký túc xa và điều đầu tiên tôi nghĩ tới là Khổng Khổng….Băng qua dãy giảng đường và lớp học, vẫn vậy, sau nửa tháng trời vẫn chẳng khác gì ngoài việc lấ cây rụng nhiều hơn…Phía ghế đá gần sân bóng khá đông người, và hầu như toàn con gái…Tôi ngần ngại rồi cuối cùng cũng phải chạy tới xem có chuyện gì.

Khổng Khổng đang nằm cạnh hắn…còn hắn thì đang hát cùng chiếc ghita…vẫn bài hát ấy, và vẫn cái chất giọng ấm áp như lướt nhẹ qua tai tôi…

Ngủ ngoan hỡi chú cún nhỏ…
Chú cún với đôi tai dài và cái mũi ướt….
Khi trăng lên cao và khi làn gió đang lướt qua bộ lông óng mềm.
Ngủ ngoan hới cún con…
Khi em nghe thấy tiếng đàn của tôi…
Hãy bay lên cùng giấc mơ nhỏ…
Tiếng thở đều đều hòa cùng tiếng ghita…
La…la…la…uhm…uhm…uhm…

Tôi lặng lẽ đứng bên ngoài vòng vây của các cô gái để lắng nghe, bao nhiêu mệt mỏi dường như tam biến theo lời bài hát nhẹ nhàng thân thuộc. Giờ đây có lẽ tôi không ghét hắn như trước nữa, dù sao nhìn Khổng Khổng của tôi vẫn béo tốt, cộng thêm hắn là một tên cũng đa tài lại đẹp trai nên tôi tạm thời không ghét hắn nữa….

Chợt ánh mắt hắn bắt gặp tôi, âu cũng là cái duyên cả, chỗ tôi đứng thật khuất tầm mắt hắn, nhưng ánh mắt hắn lại nhìn về phía tôi, nhìn chằm chằm…Tôi biết vậy, giơ tay lên vẫy hắn, một phép lịch sự tối thiểu thôi.

Hắn không chơi đàn nữa, dắt Khổng Khổng lại chỗ tôi trước ánh mắt của hàng chục cô gái.

-Về rồi ah ?

-Uhm.Về rồi.

Hắn chỉ mỉm cười nhìn tôi, phải công nhận tên này thích cười thật, lúc nào nhìn tôi hắn cũng cười, cười dịu dàng mới chết chứ…Tôi không phải là đứa dễ xiêu lòng nhưng ruồi nhặng bu đầy hắn cứ rú ầm lên rồi vo ve bên tai khiến tôi ngượng….và thấy phiền phức.

-Cảm ơn vì đã giúp tôi chăm sóc Khổng Khổng.

-Không có gì, trả công đi.

Tôi vừa mới nói sẽ không ghét hắn nữa…nhưng cái câu trả công này khiến tôi không thể chấp nhận được…Nhưng dù sao có đi có lại mới toại lòng nhau, tôi rút ví ra toan ném cho hắn một ít tiền rồi dắt Khổng Khổng đi thẳng.

-Bao nhiêu ?

Hắn nhìn tôi rút ví ra, lại cười, lần này là cười lớn, cười khoái trí.

-Tôi chỉ đinh bảo cậu mời tôi uống nước và ăn gì đó thôi…cả tôi và Khổng Khổng đều đói rồi.

Tôi nhìn hắn, dù sao cũng phải trả ơn, tiền mặt và một bữa ăn có khác gì nhau, nhưng dù sao bữa ăn cũng tốt hơn tiền mặt…hắn xách túi đồ giùm tôi và cả hai cùng xuống cantin.

Đó là lần đầu tiên tôi ngồi với hắn lâu như vậy, hóa ra hắn cũng không xấu như tôi nghĩ, ngược lại, hắn là một tên khá nhắng, thú vị. Tôi đã cười rất nhiều khi nói chuyện với hắn, khoảng cách giữa chúng tôi cũng không còn cả km như trước…
 
U

uocmovahoaibao

Chap 12 :

Những tháng ngày sau các mối quan hệ của tôi dần dần trở nên tốt hơn, tôi không còn chỉ biết bóng rổ như trước, ngoài sân bóng ra, hàng ngày tôi dành nhiều thời gian hơn cho Khổng Khổng, tôi dẫn nó đi dạo, chơi cùng nó. Cái bụng của nó cũng không còn bự như trước nữa, trông anh chàng đã bảnh bao ra hẳn. Và tất nhiên không thể thiếu Huynh Ngốc và hắn. Tôi được chọn vào đội tuyển nhưng vẫn chỉ là chân dự bị,huấn luyện viên nói vì tôi mới vào đội mà được thi đấu chính thức sẽ có nhiều điều không công bằng,vì vậy tôi đành chấp nhận chờ đợi.Để chúc mừng tôi, Huynh Ngốc đã tặng cho tôi một đôi giày thật xịn, nó ngốn hết nửa tháng tiền tiêu xài của Huynh.Huynh vẫn quan tâm tôi như vậy, trông cửa cho tôi thay đồ, giải vây mỗi khi các anh trong đội bóng rủ tôi đi tắm chung, mua nước và đồ ăn cho tôi và còn dạy tôi rất nhiều những thiếu sót cửa tôi về bóng rổ.Và tất nhiên tôi vẫn thầm thương trộm nhớ Huynh Ngốc ấy. Còn về hắn, hắn càng ngày càng nổi hơn, những bài hát ngẫu hứng của hắn luôn luôn là tâm điểm bàn tán của đám con gái, lúc thì hát về Khổng Khổng, lúc thì hát về trời mưa, trời nắng, trời lạnh cũng hát…bất kỳ một ý tưởng nào lóe lên trong đầu hắn đều có thể cho ra sản phẩm được. Và tôi luôn là người được nghe đầu tiên,tôi đánh giá cao điều đó, tôi và hắn dần thân nhau hơn, tôi không còn cảm giác ghét con người hắn nữa.

Cuối cùng thì ngày thi đấu cũng đã tới, có lẽ là trận đầu tiên tôi được đứng dưới sân như vậy, cảm giác thật khác. Trống ngực tôi đập theo từng hồi tiếng hò reo của khán giả. Phần lớn họ đều là dân cấp 3…nên chẳng ai biết tôi…trông tôi khá bảnh trong bộ đồ bóng rổ, nó khá giống màu của Lakers- đội bóng mà tôi thần tượng, các chị gái ở trên khán đài đang nhìn tôi với ánh mắt dò sét, có lẽ tại vì tôi nhỏ người, lại chẳng phải dân cấp 3 nên các chị thấy lạ. Dù sao sau trận này tôi cũng sẽ là dân lớp 10 rồi…haha. Không phải mặc váy đi học nữa.

Tiếng còi của trọng tài báo hiệu vào trận đấu.

Đây là trận trung kết giải liên trường, đối thủ là một đội đã có nhiều kinh nghiện trong thi đấu và từng vô địch nhiều năm liền.Đầu hiệp 1 hai đội thi nhau ghi điểm, đội bạn với lỗi chơi đơn giản, bóng được tỉa sang hai bên và chuyền cho đội trưởng lên rổ…Đội của tôi cũng không kém, chiến thuật tam giác được áp dụng để ứng phó…điểm số dần tăng khiến cho trận đấu càng ngày càng gay cấn. Hiệp 1 kết thúc và đội bạn tạm thời dẫn trước…Dường như đội hình của chúng tôi đã đuối sức, ai nấy đều thở dốc…từ khán đài đâu thể thấy những giọt mồ hôi của từng tuyển thủ, lúc tập luyện dù có mệt thế nào cũng không thể áp lực bằng lúc này…Kiến trúc đội hình đội bạn quá khỏe, đội hình chủ lực của họ gồm 5 người thi nhau dẫn bóng.Vì đôi hình chủ lực của đội tôi do phải thi đấu nhiều nên mau chóng đuối sức. Sang hiệp 2, đội bạn thay đổi cách đánh kèm người toàn sân ngây trở ngại cho chúng tôi. Vốn đã thấm mệt lại công thêm đội hình 2 của đội bạn quá khỏe khiến Huynh Ngốc bị đồn vào thế bí….bất ngờ…..Tên đội trưởng cùng hai tên khác biết được Huynh Ngốc là át chủ bài nên chủ yếu chúng kèm chặt Huynh ấy…Và…

Uỵch…..-Một cú ngã đau khiến Huynh Ngốc nằm bẹp dưới sàng,hình như là đã chấn thương khá nặng từ trước nên giờ quá sức chịu đựng…

Các bác sĩ lao tới….khiêng Huynh Ngốc ra ngoài…tôi toan chạy theo huynh nhưng đã bị thầy huấn luyện giữ lại…

-Tiểu Tường….em có thể thay thế Nam được không ?

Câu nói của thầy như sấm đánh ngang tai tôi, Huynh Ngốc là đội trưởng, mà giờ đây Thầy lại chọn tôi thay thế Huynh ấy…tôi nửa tỉnh nửa mơ..

-Em….em…ấy ạ ???

-Nhanh lên…không còn thời gian nữa đâu.

Nhìn trái bóng cam đang lăn nhẹ trên sân cùng tiếng hò reo của mọi người…Tôi và Huynh Ngốc đã tập luyện rất nhiều để cho ngay hôm nay, mọi kỳ vọng và ước mơ của tôi đang ở phía trước…..tôi sao có thể bỏ lỡ…Nhìn về phía khán đài, có rất nhiều người cổ vũ cho trường tôi…và lại một lần nữa, tôi bắt gặp ánh mắt của hắn trong cả trăm người, hắn ngồi ở một chỗ rất bình thường hòa vào trong dòng người nhưng sao dường như chỉ có mình hắn ở đó, mình hắn đang cổ vũ cho tôi.

Tôi đeo băng đội trưởng và ra sân….đó là điều mà tôi đã làm… một cô nhóc giả trai với chiều cao khiêm tốn 1m67 để chơi bóng….Tôi đã lao vào trận đấu như thế…Nhanh như cắt, tôi chủ yếu dồn trọng tâm vào khu 3 điểm và 2 điểm. Mọi người hò reo theo từng đường bóng của tôi càng ngày càng lớn…

Những phút cuối cùng, hai đội thi nhau dẫn trước 1 điểm và tôi thật may mắn, tôi được hai quả phạt trong 10 giây cuối cùng. Nếu hai quả này tôi ném trúng rổ, đồng nghĩa với việc trường tôi giành cúp vô địch.

Tôi bắt đầu thấy run và toát mồ hôi, mọi trọng trách đều đặt lên vai tôi…Rổ ném như xa hơn và bé hơn mọi lần… mọi thứ quanh tôi mờ dần….Tôi đưa bóng lên rồi ném….

Trúng…-quả đầu tiên đã trúng…thật may. Màn hình hiện lên tỉ số ngang bằng 89-89….tiếng reo hò ngày một lớn, các phóng viên báo đài đang chĩa những ống kinh về phía tôi…và rồi…

Bụp…-trúng….tôi ngạc nhiên và reo lên…tất cả mọi người ồ ra sân, cái cảm giác khi chiến thắng thật tuyệt, mọi mồ hôi, nước mắt, công sức và đoi khi cả máu của tôi đã không uổng phí, những giọt nước mắt lăn dài trên má tôi….và trong giây phút ấy, hình ảnh của hai người bạn lại hiện lên, họ đứng cạnh nhau nhìn về phía tôi, Dương thì chỉ nhìn rồi mỉm cười, nụ cười ấm áp tràn đầy niềm tự hào còn Huynh Ngốc khua khua chiếc nạng vỗ tay chúc mừng tôi. Tôi thầm cảm ơn ông trời đã mang đến cho tôi những điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống.
 
U

uocmovahoaibao

Cuối cùng tôi cũng lên cấp 3, vì trường cấp 3 của chúng tôi không bắt mặc đồng phục nên tôi có thể chon lựa cho mình những trang phục mà tôi thích. Sau trận đấu bóng lần trước tôi trở lên nổi tiếng ở trường, học sinh của cả 3 cấp đều biết tới tôi…Về phần tôi, tôi có cả một fanclub riêng của mình. Tất nhiên họ đều không biết tôi là con gái. Họ luôn săn đón tôi ở trường vè ở ký túc cũng như ở sân bóng. Tôi vẫn như vậy, vẫn mặc đồ con trai tới trường, vẫn chơi bóng và đã dần dần thân thiện hơn với mọi người. Bạn cùng phòng tôi cuối cùng cũng chấp nhập sự khác biệt của tôi, nàng cho rằng sự thật về thân phận con gái của tôi quá thú vị và nàng vào hùa cùng mấy người quen thân tôi để đánh lừa thiên hạ. Thỉnh thoảng tôi cũng làm bia đỡ đạn cho nàng và cô bạn thân Ngọc của tôi…họ khoác vai tôi, ôm tôi giữa sân trường, có khi còn đùa quá trớn hơn là hôn chụt vào má tôi. Nhưng mọi chuyện tôi đều đã quen nên chẳng có gì phải xấu hổ hay ngại ngùng.

Về phần Huynh Ngốc, chị Thúy Anh đã bày tỏ với Huynh ấy, và Huynh ấy đã từ chối.Nhìn chị ấy rất đáng thương nhưng nếu Huynh Ngốc mà nhận lời thì tôi sẽ thành người yêu đơn phương mất…Tôi thầm cảm ơn Huynh ấy. Còn hắn…tôi và hắn trở nên thân thiết hơn bao giờ hết, hắn thường đợi tôi và Huynh Ngốc mỗi khi tan học, xem chúng tôi chơi bóng, đi ăn cùng…và hắn cũng là người nghe tất tần tật tâm sự của tôi kể cả việc đơn phương thích Huynh Ngốc.

-Tiểu Tường đi thôi, nghĩ gì thế ???

Hắn áp vào má tôi một lon nước lạnh rồi ra hiệu tôi tiến về phía trước…Tôi lon ton chạy theo sau hắn…một tên chân rất dài.

-Hôm nay không tới sân tập hả ?

-Không, hôm nay thầy cho cả đội nghỉ, thầy phải gặp nhà tài trợ cho đội bóng.

-Hay chúng ta rủ Bình Nam ra ngoài chơi đi. Đã lâu rồi cả 3 chúng ta không đi chơi.

-Anh rủ Huynh Ngốc đi, em tranh thủ về phòng cho Khổng Khổng ăn rồi tắm qua một chút…

-Cô nhóc sạch sẽ quá đấy.

-Điều khác biệt giữa một tomboy và một tên con trai chính là họ sạch sẽ hơn con trai đấy…hahaha

Hắn xoa đầu tôi rồi chúng tôi vẫy chào tạm biệt nhau.

Sau khi xong xuôi đâu đấy, tôi nhanh chóng sửa soạn để đi chơi cùng hắn và Huynh Ngốc…Nhưng khi tới chỗ hẹn thì chỉ có Huynh Ngốc đứng đó…

-Huynh…Dương đâu ?

-Uhm…cậu ấy có việc bận, nên…. Chắc chỉ có hai anh em ta đi thôi.

-Giời ạ, cái tên nhố nhăng này, vậy mà hẹn mới chả hò.-Tôi tiếc hụi….Nhưng không sao, chỉ có tôi và Huynh Ngốc cũng ổn, chúng tôi sẽ có thời gian bên nhau, như một buổi hẹn họ vậy…

Chúng tôi cùng nhau đi dạo trên đường, bầu không khí hơi ngại ngùng, bình thường chúng tôi trò chuyện rất rôm rả, vậy mà hôm nay, như có cái gì đó chắn giữa hai chúng tôi..không thể nói lên lời.

-Em…em muốn ăn gì không ?

Là Huynh Ngốc mở lời trước…..

-Uhm….gì cũng được mà, em có kén ăn đâu…

-Vậy…vậy thì chúng ta đi ăn


Một tên con trai ngốc như Huynh ấy thì có thể đưa bạn đi đâu trong những buổi hẹn hò??? Huynh ấy đưa tôi vào một quán nhậu nhỏ không xa trường lắm, quán nhậu thì là biết toàn con trai....Tôi không quan trong lắm, chỉ là chỗ ăn thôi nên ăn ở đâu cũng được. Chúng tôi ngồi ở một bàn dành cho hai người ở góc phòng, chỗ đó khá yên tĩnh so với không khí hỗn độn nháo nhác của chốn ba quân này...

-Huynh đã gọi rất nhiều, cứ ăn thoải mái đi nhé.

Tôi nhìn đống đồ ăn được bầy trên bàn, rất rất nhiều...Tôi vốn là một cô nhóc háu ăn, ăn rất nhiều. Và nếp ăn của tôi cũng không giống ai cả...

Tôi gắp mỗi loại một ít và nhét chúng đầy miệng, tôi thích trộn hương vị của nhiều thứ khác nhau, nên lầm nào cũng là chật cứng miệng.


-Có ngon không?

Tôi gật đầu lia lịa trong khi Huynh Ngốc vẫn đang gắp đồ ăn đầy cứng bát tôi....Đó cũng là điểm mà tôi yêu thích ở Huynh ấy, huynh luôn quan tâm tới mọi người, Huynh coi thói quen ăn uống của tôi là một nét riêng biệt dễ thương, coi tiếng ợ rất lớn của 1 huynh trong đội bóng là đặc điểm nhận dạng, coi giọng điệu của chị Thúy Anh là nét đáng yêu ở cô ấy, cái tính nghệ sĩ ít nói của Dương là tốt, là nét thu hút...Một Huynh Ngốc đến đáng yêu...

Chúng tôi cùng nhau ăn uống và trò chuyện vui vẻ…Cảm giác ngại ngùng ban đầu đã không còn mà thay vào đó là tiếng cười và tiếng cười…Mọi thứ xung quanh như đang ngập tràn niềm vui, thật nhiều màu sắc.

Cuộc vui nào rồi cũng phải tàn, có cuộc vui tàn rồi để lại tiếng cãi vã, một đống hỗn độn cần giải quyết. Nhưng cũng có nhưng cuộc vui để lại trong con người ta những cảm xúc đầu đời khó quên…Huynh Ngốc đưa tôi về tới cửa ký túc….trông dáng vẻ Huynh có vẻ ngập ngừng và ngần ngại….Níu áo tôi lại nấn ná hỏi hết chuyện này tới chuyện khác…mà mấy câu hỏi chẳng ăn nhập nhau gì cả…

-Huynh có chuyện gì??? Từ nãy tới giờ cứ vòng vo…

-Thì…..em…em thấy Huynh là người như thế nào? –Huynh Ngốc gãi đầu ngần ngại hỏi…..

-Thì…thì….Huynh tốt….biết quan tâm tới mọi người….mỗi tội hơi ngốc…-Tôi cười gian.

-Hả…Huynh đâu có ngốc….

-Em đùa thôi, Huynh có chuyện gì…cứ nói thẳng em xem nào????

-Nếu…nếu…giờ…Huynh…Huynh…..

-Huynh làm sao??-Tôi thiếu nhẫn nại…

-Huynh nói…Huynh Thích em thì sao????

Tôi phải miêu tả cảm giác của mình lúc này sao nhỉ??? NHư có pháo hoa bắn trong lòng hay như vừa mở được nước cờ khó... Không tin vào những gì mình nghe thấy…tôi ngập ngừng…

-Huynh nói gì??? Không lẽ…Huynh…thích em???

Huynh ngốc không nói, chỉ thẹn thùng cúi mặt xuống khẽ gật…

Tôi cười trừ vì vẻ mặt quá đỗi đáng yêu của Huynh….

-Uhm…thì cứ cho là vậy….

-Thế….em có…đồng ý…làm bạn gái Huynh không??-Huynh nhìn tôi ánh mắt dò sét.

-Uhm..thì….Huynh cũng không tồi…-Tôi nói rồi chạy thẳng lên ký túc…nếu còn đứng đấy, tim tôi sẽ nổ tung vì sung sướng mất.

Một ngày nữa lại kết thúc…kết thúc trong hạnh phúc.
 
U

uocmovahoaibao

Chap 14:

Tôi đã nhận lời Huynh Ngốc, chúng tôi cuối cùng cũng thành một đôi…nhưng vì đội bóng, chúng tôi chỉ gặp gỡ và hẹn hò nhau vào buổi tối…ban ngày, tôi vẫn là một Hạ Tường “siêu năng lực” cực kỳ đẹp trai và có vô vàn fan hâm mộ. Nhưng khi chỉ có tôi và Huynh Ngốc, tôi trở thành một cô nhóc ngại ngùng, biết nghe lời, dịu dàng và thật nữ tính. Con giá khi yêu ai cũng vậy, họ có thể mạnh mẽ quát nạt tất cả mọi người nhưng khi đứng trước mặt người mình yêu, họ lại như một chú mèo con mềm yếu cần được bảo vệ. Nói đến đây mới nhớ..mấy bữa nay không thấy Đông Dương tới chơi với Khổng Khổng…ở trường cũng không đụng mặt nhau chan chat như trước…Đôi khi tôi thấy cũng kỳ lạ…nhưng rồi lại nghĩ ai cũng phải có khoảng trời riêng của mình, gặp nhau nhiều, đi với nhau nhiều chắc hắn ta không có bạn gái được mất.

Chiều nay có trận giao hữu, tôi vẫn nằm trong đội hình dự bị nên vẫn phải ngồi ngoài sân….Nhìn Huynh Ngốc chơi bong mà quả thật…người đang yêu thì chỉ nhìn người mình yêu mà thôi. Mắt tôi như dán chặt vào từng chuyển động của Huynh Ngốc trên sân bóng . Một vài bạn nữ đứng sau tôi hò hét thật lớn cổ vũ cho Huynh ấy…tôi đang là một Hạ Tường nên chỉ giám cổ vũ trong long mà thôi. Rồi cũng có một ngày tôi sẽ đứng ở vị trí đó cổ vũ cho Huynh ấy…

Thấp thoáng phía bên kia sân bóng..tôi nhìn thấy Đông Dương, hắn đang đi một mình, đi rất nhanh, ánh mắt chỉ liếc qua sân bóng một cách chóng vánh rồi lại đi ngay…dáng đi thật cô đơn..Tôi rời mắt khỏi Huynh Ngốc…nhìn theo dáng đi của hắn, nhưng vì đang trong trận bóng nên tôi không thể rời khỏi vị trí mặc dù chỉ là dự bị…đành vậy, một lúc nào đó tôi sẽ gặp hắn để nói chuyện.

Ánh đèn của khung cửa sổ đối diện phòng tôi vẫn đóng, nó không bao giờ mở khi tôi nhìn nó. Có điều gì đó khiến tôi tò mò, sau cánh cửa sổ kia là ai? Là một nam sinh đẹp hay xấu? là một tên mọt sách hay một kẻ chơi bời? Dù có thế nào nhưng tôi chắc chắn hắn là một kẻ rất cô đơn.
 
U

uocmovahoaibao

Chap 15:

Hôm nay tôi quyết định đứng đợi hắn ở cửa ký túc, phải hỏi hắn cho ra nhẽ tại sao 2 tuần nay không hề thấy bóng dáng của hắn đâu….

-Em đang đợi ai thế?

Giọng của Huynh Ngốc khiến tôi giật mình:

-Ah…em đnag đợi Đông Dương, 2 tuân nay chẳng thấy Huynh ấy đâu.

-À…nó bị ốm nên cáo bệnh ở nhà rồi…

-Huynh ấy về nhà rồi sao?

-Uhm….

-Từ bao giờ thế?

-Từ sau trận bóng vào tuần trước…

-Vậy mà em không biết gì cả….

-Thôi, đừng lo nữa, Huynh sẽ đi thăm hắn, em không phỉa lo đâu..

Tôi cười nhẹ, trong lòng vẫn không thôi nghĩ về hắn…một tên luôn khỏe mạnh và biết tự chăm sóc như hắn, giờ lại ốm…đúng là không thể hiểu nổi…

………………..

Mẹ tôi vừa gọi điện, bà muốn tôi về nhà vào cuối tuần này, người dì mà tôi yêu quý vừa từ nước ngoài về, mẹ nói rằng dì đã mang về cho tôi rất nhiều quà. Lục trong tủ những bộ đồ nữ tính nhất và tôi phát hiện ra…chẳng có mấy cái nữ tính, chúng đều cũ….ướm mãi mới được một cái được được…tôi nhét nó vào balo và bắt đầu chuyến đi về thăm nhà….

Nói là chuyến đi về thăm nhà chứ thực ra nhà tôi cách ký túc vài chục km thôi…chẳng mấy chốc cánh cổng thân quen đã hiện ra trước mắt…. Mẹ tôi cũng vừa vặn bước ra. Khi thấy tôi, mẹ đưa cho tôi hộp đồ ăn rồi nói:

-Con mang hộp đồ ăn này cho anh Dương nhé.

-Sao lại phải mang cho anh ấy ?

-Khổ, bố mẹ nó đi làm suốt, ở nhà chẳng có ai, lúc sáng bố nó có nhờ mẹ làm đồ ăn cho nó, hình như sốt cao lắm, con đưa hộp cơm này cho nó và lấy hộp cơm cơm lúc sáng về nhé…thuốc mẹ để trong này hết rồi đó.

Cũng tốt, tiện sang hỏi han hắn luôn, tôi cầm hộp cơm trên tay rồi đi về phía nhà hăn.

……………….

Tấm kính lớn bị tôi làm vỡ đã được thay bởi một tấm kinh khác, ngoài điểm khác biệt đó ra thì…mọi thứ vẫn vậy, căn nhà vẫn đẹp và cô đơn như ngày nào.


King…Koong….

Tiếng chuông cửa reo được một lúc, vẫn không thấy air a mở cửa….

King…Koong….

Một lần nữa…sức chịu đựng và kiên nhẫn của tôi rất có hạn, nhất là trong việc phải chờ người khác….đầu tôi sắp bốc hỏa lên…

Cuối cùng thì cánh cửa cũng mở ra….thứ tôi nhìn thấy đầu tiên chính là gương mặt tiều tụy của hắn…có tức đến đâu mà nhìn thấy bnar mặt hắn lúc này cũng chẳng có tâm trạng mà tức nữa….

-Sao vậy??? mệt lắm hả??? Mẹ em kêu mang đồ ăn cho anh…

-Uhm…đưa cho anh..

Hắn nhận hộp cơm từ trên tay tôi rồi toan đóng cửa lại…

-Không để em vào nhà được ah?

-Nhà anh bừa bộn lắm, không ai dọn dẹp cả.

-Để em dọn giúp anh nhé.

-Thôi, chiều nay cô giúp việc lên rồi.

-Thôi,không sao đâu…-tôi liều mình xông vào nhà hắn.

Căn nhà chẳng có gì bừa bộn hay bụi bặm cả, chỉ có vài chiếc áo vất lung tung thôi….căn bếp cũng rất gọn gàng, dường như đã lâu rồi không ai nẫu ăn cả…trên mặt bàn ăn là hộp cơm của mẹ, tôi mở hộp cơm ra…thật ngỡ ngàng…

-Anh không ăn cơm ah???

-Anh không muốn ăn.

-Phải ăn thì mới uống thuốc được chứ.

Hắn không trả lời tôi, chỉ nằm bẹp trên ghế sopha…tôi mgang hộp cơm lại phía hắn.

-Mẹ em nấu không hợp khẩu vị của anh hả?

-Không, chỉ là anh không muốn ăn thôi….Em về đi, anh muốn ngủ.

-Anh mà không ăn thì em sẽ không về…

Hắn nằm một lúc rồi cũng phải lọ mọ ngồi dậy cầm lấy muỗng cơm. Tôi gắp đồ ăn đăt lên muỗng cho hắn như Huynh Ngốc hay làm với tôi…Ăn được vài muống rồi hắn dừng lại….

-Ăn nữa đi, anh mới ăn được vài miếng mà…

-Uhm…để từ từ…rồi anh ăn…

-Mệt lắm hả?

-Uhm….

-Sao lần trước không đi cùng em và Huynh Ngốc, đã hẹn nhau rồi mà lại không đi…

-Uhm…Bình Nam nói muốn tỏ tình với em….nên anh đã để cho hai người đi cùng nhau.

-Tốt quá nhỉ….nhưng dù sao đã hẹn rồi, phải nói với em một câu chứ?

Hắn không nói gì, lấy mấy viên thuốc trong gói ra uống… Nhìn nghiêng đôi mắt hắn thật buồn, hang mi cong khẽ rung rung, bầu mắt rủ xuống, đuôi mắt dài và hơi xếch lên…sống mũi cao, hơi gồ rất tự nhiên…Đây là lần đầu tiên tôi nhìn hắn ở cự ly gần và kỹ như vậy. Nói thật hắn cũng đẹp không kém Huynh Ngốc của tôi là mấy. Nếu nói Huynh Ngốc có vẻ đẹp ngốc nghếch năng động hoạt bát thì hắn ngược lại, vẻ đẹp bí ẩn là từ chính xác để tả về hắn. Hắn có gì đó rất lặng lẽ, không phải hắn lạnh hay trầm tính, hắn cũng hay cười, cũng hay nói chuyện..nhưng ở đôi mắt hay cách hắn ăn, hắn nói chuyện, ngay cả cách hắn uống nước cũng rất lặng lẽ….nó không hề phát ra tiếng mặc dù chỉ là tiếng nước ừng ực trong cổ họng, nó chỉ lặng lẽ trôi xuống…


-Anh ăn xong rồi, anh muốn nghỉ ngơi…em về nhé, lúc khác mình nói chuyện.

Giọng hắn cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.Tôi biết hắn mệt và không muốn nói chuyện nên không ép hắn, tôi đắp chăn cho hắn rồi trở về nhà mình….
 
U

uocmovahoaibao

Chap 16:

Cuối cùng thì tôi cũng rời khỏi chiếc ghế dự bị chán ngắt…Tôi đã được vào đội hình thi đấu chủ lực…mọi việc đến với tôi thật suôn sẻ…nó cứ trôi đi tự làn nước trong vắt của dòng xuối vậy…

-Các em, thầy có một người muốn giới thiệu với các em.

Bước vào sân là một cô gái rất rất xinh đẹp, mái tóc được uốn bồng bềnh, đôi mắt được kẻ sắc xảo.

-Đây là Jenny Nguyễn, chị ấy là huấn luyện viên nữ duy nhất của NBA…lần nay chị ấy về trường ta để tìm kiếm tuyển thủ cho đội bóng của chị ấy ở Mỹ.

Mọi người đều ồ lên reo hò hồ hởi..có lẽ bởi vì chị ấy quá xinh đẹp…Nhưng mặc dù là một huấn luyện viên nhưng cách chị ấy ăn mặc giống kiểu sắp đi diễn thời trang vậy. Váy ngắn để lộ ra đôi chân dài, mặc váy nhất định là đi giày cao gót rồi…lại còn là một đôi khá cao nữa….

-Chào mọi người, tôi là Jenny Nguyễn, cứ gọi chị là Jenny là được. Lần này tôi tới trường ta là để tuyển tuyển thủ cho đội bóng của tôi…Mong các bạn hợp tác thuận lợi.

Tiếng hò reo ngày một lớn…riêng chỉ có Huynh Ngốc là quay đi…đúng là Huynh Ngốc của tôi. Không bao giờ bị hạ gục bởi sắc đẹp…tôi huých Huynh ấy một cái…Huynh ấy chỉ nhìn tôi cười nhẹ, xoa xoa đầu tôi rồi lại quay đi chỗ khác.

Vì có động lực lớn là người đẹp Jenny nên đội bóng tập hăn hái hẳn…mấy Huynh lười lười mọi ngày hôm nay chăm hẳn lên, bách phát bách trúng…Duy chỉ có tôi và vẫn như mọi ngày…( vì mọi ngày tôi đều cố gắng hết sức mình mà). Huynh Ngốc lại uể oải hơn mọi hôm…tinh thần không tập trung…tỉnh thoảng còn nhìn nhò lung tung…

-Có chuyện gì với Huynh vậy? Huynh mệt hả?-Tôi lo lắng hỏi.

-Không….có lẽ do trời nắng….trưa nay …ăn không no…nên giờ Huynh hơi lả.

Tôi đón lấy bóng từ tay Huynh…

-Huynh nên đi ăn chút gì đi, hôm nay hãy nghỉ ngơi đi…Em xin phép thầy cho Huynh.

Huynh nghe lời tôi rồi xách balo ra về…trước khi đi, Huynh không quên xoa đầu và béo má tôi một cái…Đó là cách thể hiện tình cảm trước mặt mọi người của Huynh ấy. Tôi thích điều đó.

Những ngày sau đó Huynh Ngốc không tới sân bóng..hôm thì đau bụng, hôm thì bận học thi….chúng tôi cũng ít gặp nhau hơn…Có lẽ vì Huynh ấy mệt, hay đang bận ôn thi…chúng tôi cũng cần không gian riêng để làm những việc riêng. Nhưng nếu Huynh ốm, tôi không được bên cạnh thì đúng là không phải… Dắt Khổng Khổng đi dạo, tôi vừa đi vừa nghĩ bang quơ như vậy….

-Khổng Khổng….

Tiếng gọi quen thuộc khiến Khổng Khổng giằng xích trên tay tôi mà chạy về phía Đông Dương….

-Sao lại đi một mình thế? Nam đâu?

-Huynh ấy phải học mà, vả lại Huynh ấy nói mệt…

-Vậy ah???

-Anh khỏe chưa?

-Uhm…cũng khá hơn nhiều rồi. Hôm nọ cảm ơn em nhé.

-Cảm ơn gì? Bạn bè với nhau, nói khách sáo….

-Thì cứ nói vậy? Dạo này không thường xuyên gặp, mọi thứ vẫn bình thường chứ? Không có gì khác chứ?

-Thì vẫn bình thường, em vẫn ăn 3 bát cơm một bữa, ngày vẫn tắm 2 lần, vẫn đưa Khổng Khổng đi dạo…chỉ khác cái…là có huấn luyện viên xinh đẹp từ NBA sang thôi.

-Huấn luyện viên???- Mặt Dương bỗng biến sắc.

-Uhm…lại còn rất xinh đẹp nữa.

-Tên Jenny phải không?

-Ủa…sao anh biết????-Tôi ngạc nhiên hỏi.

-Có chuyên này….

-Chuyện gì?.....

Nhìn Dương ngập ngùng càng khiến tôi tò mò, hết sờ tóc gáy lại mím môi….Chắc chắn điều đó rất khó nói…nhưng tôi là người rất rất tôn trọng người khác, tuyệt đối không tò mò trước khi người ta chịu nói ra…

-Có chuyện gì mà anh ấp úng thế?

-Ah…không. Anh đói rồi, mình đi ăn gì đi.

Mặc dù biết cái lý do dở ẹc đó chỉ để biện hộ cho một bí mất to đùng ở đằng sau nhưng tôi sẽ đợi, đợi Dương tự nói ra tất cả…

Thoắt một cái khu cantin rông lớn của trường tôi đã hiện ra trước mắt. Nó là khu biệt lập, không bị quản lý bởi giáo viên hay quản sinh gì cả. Vì thế nhiễm nhiên nó trở thành nơi hẹn hò lý tưởng của các anh cụ cấp 3…

-Anh vào trước đi, em đi cột Khổng Khổng vào gốc cây kia rồi vào ngay…

Vì trong cantin ko được phép dắt chó vào nên tối thường cột Khổng Khổng ở gốc cây khuất gần đó.

Hôm nay làn ngày đẹp có khác, bao nhiêu đôi lứa ra đây trò chuyện hẹn hò. Huynh Ngốc của mình mà không ốm thì chắc giờ cũng chẳng phải ngồi ăn với tên Dương kia và Khổng Khổng béo ị này…

Nhìn người kia thậ giống Huynh Ngốc, dáng người cao cao, cũng cái mái ngố ngố như thế…Tôi cố nheo mắt vào để nhìn cho rõ hơn…
 
U

uocmovahoaibao

Chap 17:

Tôi đứng sau gốc cây nhìn theo chiếc bóng đổ dài trên nền dất sáng đèn mờ ảo…một nam, một nữ đang ngồi cạnh nhau. Họ không ngồi sát đến nỗi quấn lấy nhau, nhưng khoảng cách đó giữa những người bạn thật sự cũng không phải là tốt. Tôi chỉ lặng lẽ nhìn theo cái bóng đổ dài cao cao kia, tiếng nói rất nhỏ nhưng cũng đủ để tôi nghe thấy…

-Dạo này cậu sống thế nào?

-Sao chị lại trở về?

-Vì tôi nhớ cậu.

Hai tiếng nhớ cậu như đâm vào tai tôi, nó trọc thủng màng nhĩ rồi tìm xuống các khớp tay chân…người tôi bủn rủn…

-Nếu 4 năm trước chị nói với tôi những câu này, có lẽ tôi đã cùng chị tới Mỹ, bất chấp tất cả…

-Vậy còn giờ, giờ thì sao?

-Chị có cuộc sống riêng của chị, tôi có cuộc sống riêng của tôi.Chị hãy làm những gì cần làm ở đây và đừng can dự vào cuộc sống của tôi nữa..

Cái bóng cao cao thân thuộc ấy đứng lên…nó chuẩn bị di chuyển thì bị cái bóng kia giữ lại, giờ thì hai cái bóng không còn khoảng cách nữa, nó chỉ còn lại một mảng đen tối xầm xì in hằn rõ trên nền đất…

-Đừng nghe nữa…

Tôi ngước mắt lên, dòng nước mắt chảy từ bao giờ đã nhòe đi…

-Em không thấy rõ, không nhìn thấy gì cả…

Dương lau nước mắt còn đọng lại trên khóe mắt tôi, giờ tôi đã nhìn rõ hơn…sao tôi lại không thấy chứ…tôi thấy rất rõ, hai người họ…Jenny đnag ôm Nam, ôm rất chặt…Vậy mà tôi còn tưởng Nam ốm, Nam tránh mặt tôi, Nam không đi tập…tất cả..chỉ là vì cô gái ấy. Mối tình đầu của Nam…

-Đừng nhìn nữa.

Tôi không muốn nhìn, nhưng cái nó sờ sờ trước mắt, tử hỏi không nhìn sao được…Tôi lại gạt nước mắt lần nữa…Tôi biết Huynh Ngốc không phải người như thế. Nhưng sao tôi vẫn cảm thấy buồn, buồn khi tôi là người đứng ngoài cuộc trước quá khứ trước kia của Huynh…

-Anh bảo em đừng nhìn nữa. Anh sẽ giải thích cho em tất cả. Quay lại đây nhìn anh đi.

Đúng, thứ tôi cần lúc này là một lời giải thích rõ ràng . Tôi quay lưng lại nhìn Dương, anh gạt đi hai dòng nước mắt đang dưng dưng trên má tôi…

-Anh sẽ giải thích cho em mọi chuyện…nhưng chúng ta rời khỏi chỗ này trước đã nhé.

Tôi gật đầu…Dương dắt Khổng Khổng giúp tôi…Rồi nhẹ nhàng lôi tôi đi khỏi chỗ đó.
 
U

uocmovahoaibao

Tôi là một cô nhóc mạnh mẽ, và rất rất ít khi rơi nước mắt, nhưng sao giờ đây, tôi lại như vậy, chỉ mà một thứ gì mờ ảo, không rõ ràng mà tôi lại khóc..Tôi không tin tưởng Huynh chăng? Không, tôi là người đặt niềm tin tuyệt đối vào Huynh. Tôi đang ghen chăng? Không, tôi cũng không rõ nữa, nếu là ghen thì cách ghen của tôi lạ quá, ghen trong thầm lặng, ghen trong nước mắt. Nước mắt cứ rơi theo từng bước chân. Con người mạnh mẽ, máu lạnh của tôi đâu rồi? Sao trước tình cảm của mình tôi lại yếu đuối và ngu ngốc đến thế?

-Cách đây 4 năm, họ từng là người yêu của nhau. Khi đó, Jenny là quản lý kiêm huấn luyện viên của trường. Chính Jenny đã đưa Nam lên vị trí như ngày hôm nay. Họ từng có ý định cùng nhau tới Mỹ để phát triển sự nghiệp bóng rổ. Nhưng vì một vài lý do nên chỉ có một suất được tài trợ…hai người quyết định sẽ không đi nếu không có nhau. Khi đó, mẹ của Nam bị tai nạn phải nằm viện…cậu càng có lý do để ở lại. Một ngày kia, Jenny đi mà không để lại cho Nam một lời nào. Chị ấy đã bay sang Mĩ thực hiện ước mơ của mình và để Nam lại đây. Phải mất một thời gian dài sau Nam mới lấy lại được cân bằng trong cuộc sống, hắn lao vào tập bóng như một tên điên, mục tiêu của hắn là trở thành một tay chơi bóng thật giỏi. Khi đó hắn sẽ tới NBA và hỏi Jenny lý do vì sao bỏ rơi hắn.

Mọi thứ làm tôi nhớ lại 4 năm trước. Thời kỳ đầu khi tôi ra nhập đội bóng, Huynh Ngốc đúng là rất khó chịu, anh hay gắt gỏng, hay quát tháo và chỉ chăm chăm tập bóng…Chúng tôi chỉ trở nên thân nhau khi Huynh biết tôi là con gái…Cảm giác như bị đẩy ra ngoài lề cái quá khứ đáng nhẽ ra mình nên biết thật khó chịu. Nếu tôi biết trước Jenny là ai thì giờ đây đã chẳng phải ngồi mà khóc lóc với Dương. Chỉ cần một câu nói của Huynh Ngốc : “Jenny là người yêu cũ của Huynh” thì giờ đây tôi cũng không ngỡ ngàng trước cái cảnh tượng khó hiểu đó.

-Dương ah, em muốn một mình, anh chăm sóc Khổng Khổng giúp em nhé.

Tôi cố gắng nói một cách bình thường nhất có thể…Dương có vẻ ngần ngại khi để tôi một mình, anh đặt bên cạnh tôi thỏi socola mà tôi thích và một chai nước lạnh…Xoa đầu tôi một cái rồi cũng đứng dậy.

-Vậy anh đưa Khổng Khổng đi dạo một vòng, em ngồi đây đợi anh nhé.

Tôi cũng gật đầu cho qua, chỉ mong sao Dương đi nhanh khỏi chỗ này.
 
Top Bottom