Thơ Nguyễn Bính

Thảo luận trong 'Tương tư (Nguyễn Bính)' bắt đầu bởi funny9x, 10 Tháng bảy 2007.

Lượt xem: 4,124

  1. funny9x

    funny9x Guest

    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    Mời các bác cùng vào đây và bàn luận về thơ Nguyễn Bính, nếu có ai thích thơ Nguyễn Bính thì chia sẻ với mình nhé.
     
  2. funny9x

    funny9x Guest

    Tương tư
    Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông,
    Một người chín nhớ mười mong một người.
    Gió mưa là bệnh của trời,
    Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng.
    Hai thôn chung lại một làng,
    Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này ?
    Ngày qua ngày lại qua ngày,
    Lá xanh nhuộm đỏ thành cây lá vàng.
    Bảo rằng cách trở đò giang,
    Không sang là chẳng đường sang đã đành;
    Nhưng đây cách một đầu đình,
    Có xa xôi mấy mà tình xa xôi.
    Tương tư thức mấy đêm rồi,
    Biết cho ai biết, ai người biết cho.
    Bao giờ bến mới gặp đò,
    Hoa khuê các, bướm giang hồ gặp nhau.
    Nhà em có một giàn giầu,
    Nhà anh có một hàng cau liên phòng.
    Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông,
    Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào ?
     
  3. funny9x

    funny9x Guest

    Cô lái đò.
    Xuân đã đem mong nhớ trở về
    Lòng cô lái ở bên sông kia.
    Cô hồi tưởng lại ba xuân trước,
    Trên bến cùng ai đã nặng thề.

    Nhưng rồi người khách tình xuân ấy,
    Đi biệt không về với bến sông.
    Đã mấy lần xuân trôi chảy mãi
    Mấy lần cô lái mỏi mòn trông.

    Xuân này đến nữa, đã ba xuân
    Đốm lửa tình duyên tắt nguội dần.
    Chẳng lẽ ôm lòng chờ đợi mãi
    Cô đành lỗi bước với tình quân.

    Bỏ thuyền, bỏ lái bỏ dòng sông,
    Cô lái đò kia đi lấy chồng.
    Vắng bóng cô em từ dạo ấy,
    Để buồn cho những khách sang sông.
     
  4. funny9x

    funny9x Guest

    Chân quê.
    Hôm qua em đi tỉnh về
    Đợi em ở mãi con đê đầu làng
    Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng
    Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi!

    Nào đâu cái yếm lụa sồi ?
    Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân ?
    Nào đâu cái áo tứ thân ?
    Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen ?

    Nói ra sợ mất lòng em
    Van em em hãy giữ nguyên quê mùa
    Như hôm em đi lễ chùa
    Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh!

    Hoa chanh nở giữa vườn chanh
    Thầy u mình với chúng mình chân quê
    Hôm qua em đi tỉnh về
    Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều

    (1936)
     
  5. funny9x

    funny9x Guest

    Trước kia, người ta cho rằng thơ Nguyễn Bính là dốt nát và nhà quê, không nói tới cái lớn lao nghệ thuật, toàn đi tìm những cái thô mộc, quê kệch để đưa vô thơ. Thế nhưng bây giờ khi nhnf nhận lại, người ta mới thấy thơ ông thật hay, thật giá trị. Thơ Nguyễn Bính thường hay nói đến những mối duyên tình lỡ bước sang ngang đầy oan trái và truân chuyên. Đây là một số bài thơ mình rất thích nên đưa lên. Mong các bạn chia sẻ cảm xúc.
     
  6. huongmotor

    huongmotor Guest

    Tôi rất thích bài thơ :"Mưa xuân " của Nguyễn Bính
    Bài thơ là những rung động tình cảm trong sáng , nữ tính và mãnh liệt của một ngừoi con gái nơi thôn quê
    Một nỗi lòng của tâm sự lõ làng trước sự lỡ hẹn của người yêu!
    Những cung bậc tình cảm được chuyển đổi rấtd tinh tế:sự hồi hộp đợi chờ,sự thẹn thùng ,ngây thơ trong sáng, là sự kiếm tìm và mong ngóng,là nỗi buồn ,tiếc ,nhớ , oán trách, là sự tủi hờn và cuối cùng là vẫn sự mong ngóng nhớ thương
    TÌnh yêu của cô sáng và ngọt như những giọt mưa xuân, cũng bé bỏng ngây thơ , cũng cô đơn ,mong manh như chính nó
    Dừ bạn tình đã lỡ hẹn với cô, nhưng tôi tin rồi một hôm nào đó : làng chèo lại đi qua rồi những cung bậc tình cảm ấy lại vẫn tiếp tục dạo lên, rồi lại lỡ làng....
    "ôi niềm tin mới ngây thơ và khờ khạo làm sao"
     
  7. funny9x

    funny9x Guest

    Mưa xuân
    Em là con gái trong khung cửi,
    Dệt lụa quanh năm với mẹ già.
    Lòng trẻ còn như vuông lụa trắng,
    Mẹ gì chưa bán chợ đường xa.

    Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay,
    Hoa xoan lớp lớp rụng rơi đầy.
    Hội chèo làng Đặng đi qua ngõ,
    Mẹ bảo: "Thôn Đoài hát tối nay."

    Lòng thấy giăng tơ một mối tình,
    Em dừng thoi lại giữa tay xinh;
    Hình như hai má em bừng đỏ,
    Có lẽ là em nghĩ tới anh...

    Bốn bên hàng xóm đã lên đèn,
    Em ngửa bàn tay trước mái hiên.
    Mưa chấm bàn tay từng chấm lạnh,
    Thế nào anh ấy cũng sang xem.

    Em xin phép mẹ, vội vàng đi,
    Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe.
    Mưa nhỏ nên em không ướt áo,
    Thôn Đoài cách có một thôi đê.

    Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm,
    Em mải tìm anh chả thiết xem.
    Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh,
    Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.

    Chờ mãi anh sang anh chả sang,
    Thế mà hôm nọ hát bên làng,
    Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn,
    Để cả mùa xuân cũng bẽ bàng.

    Mình em lầm lụi trên đường về,
    Có ngắn gì đâu một giải đê!
    Áo mỏng che đầu, mưa nặng hạt,
    Lạnh lùng em tủi với đêm khuya.

    -------------------------------------

    Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay,
    Hoa xoan đã nát dưới chân giầy.
    Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ,
    Mẹ bảo "Mùa xuân đã cạn ngày."

    Anh ạ! mùa xuân đã cạn ngày,
    Bao giờ em mới gặp anh đây ?
    Bao giờ hội Đặng đi qua ngõ ?
    Để mẹ em rằng: hát tối nay!
     
  8. vosanhathanh

    vosanhathanh Guest

    Cảm ơn funny vì đã post thơ Nguyến Bính cho những người yêu thích ( như mình ) cùng đọc , tuy nhiên vẫn còn một số chỗ chưa chính xác bạn ạ ....
    hình như bạn vừa...nhẩm vừa post hả ? :D
     
  9. vanlongthan

    vanlongthan Guest

    tui hon thích ông bính này
     
  10. amaranth

    amaranth Guest

    Nói đến Nguyễn Bính mình thích nhất là Lỡ bước sang ngang (cái này chắc ai cũng thích rồi) và Tỳ bà truyện…
    Nhất là mấy câu cuối…

    Nàng đi trong bóng chiều mờ
    Nàng đi trong tiếng chuông chùa ngân nga
    Nàng đi với chiếc tỳ bà
    Nước non thôi có ai là tri âm
    Nàng đi từng bước âm thầm
    Đầu xanh tóc ngắn áo chàm màu tang
    Nàng đi hạc nội mây ngàn
    Bóng đêm vùi lấp bóng nàng… rồi thôi

    Mỗi một câu "nàng đi", nghe như từng bước chân lầm lũi… dần dà thì nhịp chân chậm dần… đến hai câu mới có một bước đi… nàng đi chậm rồi chăng, hay vì đã xa vời rồi, người quan sát chẳng còn thấy rõ nữa, nàng vừa bước? hay chưa bước? … bóng đêm vùi lấp bóng nàng… rồi thôi…
     
  11. vosanhathanh

    vosanhathanh Guest

    Anh Am có vẻ thich thơ NB nhỉ .... :roll:
    Nhắc bài nào cũng thấy thuộc ... :D
     
  12. sonmoc

    sonmoc Guest

    thơ ông này tui không thích lắm nhưng đọc cũng thấy hay hay
     
  13. tranquang

    tranquang Guest

    Đọc Nguyễn Bính ta thấy cái chân chất của người nông dân, cái thật thà, cái ngây ngô dại khờ và cả cái mộng mơ của họ. Tui thích Nguyễn Bính từ khi biết cảm nhận thơ. Có lẽ vì tôi tìm thấy hình ảnh của mình trong đó, làng quê tôi ở đó, cha mẹ tôi trong đó... Và cũng thấp thoáng trong thơ của ông tôi thấy nhạt nhòa, mờ ảo mối tình đầu của mình!
    Thơ Nguyễn Bính ai đã 1 lần mê thì khó mà chối bỏ, và khi đã mê thơ ông thì có lẽ ít khi thích thêm 1 ai đó. Vì thơ đâu mà thật quá, nhưng cũng lung linh quá!
     
  14. zdp284

    zdp284 Guest

    Bạn Funny9X có bài " Núi đôi " thì ghi lại mọi ngườii cùng thưởng thức nhé. Mình thì thích bài " Tương tư "

    Chẳng hiểu vì sao ta vấn vương
    Ba năm đằng đẵng chục năm trường
    Vẫn làn mắt ấy, làn môi ấy
    Anh hãy còn thương, chẳng hết thương
     
  15. vosanhathanh

    vosanhathanh Guest

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Núi đôi?
    Có phải là ...: " Bảy năm về trước em mười bảy ....Anh mới đôi mươi trẻ nhất làng ..." không hả bạn ?
    Cái đó nếu mình ko nhầm thì là của nhà thơ Vũ Cao cơ mà nhỉ ?
     
  16. vlong11

    vlong11 Guest

    Đúng là bài thơ "Núi đôi" của Vũ Cao. Nhưng nếu bạn zdp284 thích thì tôi post lên đây.

    NÚI ĐÔI - VŨ CAO


    Bảy năm về trước em mười bảy
    Anh mới đôi mươi trẻ nhất làng
    Xuân Dục, Đoài Đông hai nhánh lúa
    Bữa thì anh tới bữa em sang.

    Lối ta đi giữa hai sườn núi
    Đôi ngọn nên làng gọi núi Đôi
    Em vẫn đùa anh sao khéo thế
    Núi chồng, núi vợ đứng song đôi.

    Bỗng cuối mùa chiêm quân giặc tới
    Ngõ chùa cháy đỏ những thân cau
    Mới ngỏ lời thôi đành lỗi hẹn
    Ai ngờ từ đó mất tin nhau.

    Anh vào bộ đội lên Đông Bắc
    Chiến đấu quên mình năm lại năm
    Mỗi bận dân công về lại hỏi
    Ai người Xuân Dục Núi Đôi chăng.

    Anh nghĩ quê ta giặc chiếm rồi
    Trăm nghìn căm uất bao giờ nguôi
    Mỗi tin súng nổ vùng đai địch
    Sương trắng người đi lại nhớ người.

    Đồng đội có nhau thường nhắc nhở
    Trung du làng nước vẫn chờ trông
    Núi Đôi bốt dựng kề ba xóm
    Em vẫn đi về những bến sông.

    Náo nức bao nhiêu ngày trở lại
    Lệnh trên ngừng bắn anh về xuôi
    Hành quân qua tắt đường sang huyện
    Anh nhớ thăm nhà thăm Núi Đôi.

    Mới đến đầu ao tin sét đánh
    Giặc giết em rồi, dưới gốc thông
    Giữa đêm bộ đội vây đồn Thứa
    Em sống trung thành chết thuỷ chung.

    Anh ngước nhìn lên hai dốc núi
    Hàng thông, bờ cỏ, con đường quen
    Nắng lụi bỗng dưng mờ bóng khói
    Núi vẫn Đôi mà anh mất em.

    Dân chợ Phù Linh ai cũng bảo
    Em còn trẻ lắm, nhất làng trong
    Mấy năm cô ấy làm du kích
    Không hiểu vì sao chẳng lấy chồng.

    Từ núi qua thôn đường nghẽn lối
    Xuân Dục Đoài Đông cỏ ngút đầy
    Sân biến thành ao nhà đổ chái
    Ngổn ngang bờ bụi cánh dơi bay.

    Cha mẹ dìu nhau về tận đất
    Tóc bạc thương từ mỗi gốc cau
    Nứa gianh nửa mái lều che tạm
    Sương trắng khuấy dần chuyện xót đau.

    Anh nghe có tiếng người qua chợ
    Ta gắng mùa sau lúa sẽ nhiều
    Ruộng thấm mồ hôi từng nhát cuốc
    Làng ta rồi đẹp biết bao nhiêu.

    Nhưng núi còn kia anh vẫn nhớ
    Oán thù còn đó anh còn đây
    Ở đâu cô gái làng Xuân Dục
    Đã chết vì dân giữa đất này?

    Ai viết tên em thành liệt sĩ
    Bên những hàng bia trắng giữa đồng
    Nhớ nhau anh gọi em, đồng chí
    Một tấm lòng trong vạn tấm lòng.

    Anh đi bộ đội sao trên mũ
    Mãi mãi là sao sáng dẫn đường
    Em sẽ là hoa trên đỉnh núi
    Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm.
     
  17. funny9x

    funny9x Guest

    Các bạn có ai thích bài này không, cùng chia sẻ nhá. :)
    Lỡ Bước Sang Ngang.
    I
    - Em ơi em ở lại nhà,
    Vườn dâu em hái, mẹ già em thương.
    Mẹ già một nắng hai sương,
    Chị đi một bước trăm đường xót xa.
    Cậy em, em ở lại nhà,
    Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương.
    Hôm nay xác pháo đầy đường,
    Ngày mai khói pháo còn vương khắp làng.
    Chuyến này chị bước sang ngang
    Là tan vỡ giấc mộng vàng từ đây ...
    Rượu hồng em uống cho say,
    Vui cùng chị một vài giây cuối cùng.

    Rồi đây sóng gió ngang sông,
    Đầy thuyền hận, chị lo không tới bờ.
    Miếu thiêng vụng kén người thờ,
    Nhà hương khói lạnh chị nhờ cậy em.
    Đêm qua là trắng ba đêm,
    Chị thương chị, kiếp con chim lìa đàn.
    Một vai gánh vác giang san ...,
    Một vai nữa gánh muôn vàn nhớ thương.
    Mắt quầng, tóc rối tơ vương,
    Em còn cho chị lược gương làm gì!
    Một lần này bước ra đi,
    Là không hẹn lại ngày về nữa đâu .
    Cách mấy mươi con sông sâu,
    Và trăm ngàn vạn nhịp cầu chênh vênh.
    Cũng là thôi, cũng là đành!
    Sang ngang lỡ bước riêng mình chị sao ?
    Tuổi son nhạt thắm phai đào,
    Đầy thuyền hận có biết bao nhiêu người ?
    Em đừng khóc nữa em ơi!
    Dẫu sao thì sự đã rồi nghe em!

    Một đi bảy nổi ba chìm,
    Trăm cay nghìn đắng con tim héo dần.
    Dẫu em thương chị mười phần,
    Cũng không ngăn nỗi một lần chị đi ....

    Chị tôi nước mắt đằm đìa,
    Chào hai họ để đi về nhà ai.
    Mẹ trông theo, mẹ thở dài,
    Dây pháo đỏ bỗng vang trời nổ ran.
    Tôi ra đứng ở đầu làng,
    Ngùi trông theo chị khuất ngàn dâu thưa.

    II
    Trời mưa ướt áo làm gì ?
    Năm mười bảy tuổi chị đi lấy chồng.
    Người ta pháo đỏ rượu hồng,
    Mà trong hồn chị một vòng hoa tang.
    Lần đầu chị bước sang ngang,
    Tuổi son sông nước, đò ngang chưa tường.

    Ở nhà mẹ nhớ em thương,
    Ba gian trống, một mảnh vườn xác xơ.
    Mẹ ngồi bên cửi se tơ,
    Thời thường nhắc "Chị mầy giờ ra sao ?"
    "Chị bây giờ ... nói thế nào ...?
    Bướm tiên khi đã lạc vào vườn hoang.
    Chị từ lỡ bước sang ngang,
    Trời dông bão, giữa tràng giang, lật thuyền.
    Xuôi dòng nước chảy liên miên,
    Đưa thân thế chị tới miền đau thương.
    Mười năm gối hận bên giường,
    Mười năm nước mắt bữa thường thay canh.
    Mười năm đưa đám một mình,
    Đào sâu chôn chặt mối tình đầu tiên.
    Mười năm lòng lạnh như tiền.
    Tim đi hết máu, cái duyên không về.

    Nhưng em ơi! một đêm hè,
    Hoa soan nở, xác con ve hoàn hồn.
    Dừng chân trên bến sông buồn,
    Nhà nghệ sĩ tưởng đò còn chuyến sang.
    Đoái thương thân chị lỡ làng,
    Đoái thương phận chị dở dang tháng ngày ....
    Rồi ... rồi ... chị nói sao đây ?
    Em ơi nói nhỏ câu này với em ...
    ... Thế rồi máu chảy về tim,
    Duyên làm lành chị, duyên tìm về môi.
    Chị tôi lòng ấm lại rồi,
    Mối tình chết đã có người hồi sinh.
    Chị từ dan díu với tình,
    Đời tươi như buổi bình minh nạm vàng.

    Tim ai khắc một chữ "nàng",
    Mà tim chị một chữ "chàng" khắc theo.
    Nhưng yêu chỉ để mà yêu,
    Chị còn dám ước một điều gì hơn.
    Một lầm hai lỡ keo sơn,
    Mong gì gắn lại phím đờn ngang cung?
    Rồi đêm kia lệ dòng dòng,
    Tiễn đưa người ấy sang sông, chị về.

    Tháng ngày qua cửa buồn the,
    Chị ngồi nhặt cánh hoa lê cuối mùa.

    III
    Úp mặt vào hai bàn tay,
    Chị tôi khóc suốt một ngày một đêm!

    Đã đành máu chảy về tim,
    Nhưng khôn ướt nổi cánh chim giang hồ,
    Người đi xây dựng cơ đồ,
    Chị về trồng cỏ nấm mồ thanh xuân;
    Người đi khoác áo phong trần,
    Chị về may áo lịm dần nhớ thương.
    Hồn trinh ôm chặt chân giường,
    Đã cùng chị khóc đoạn trường thơ ngây.
    Năm xưa đêm ấy giường này,
    Nghiến răng ... nhắm mắt ... cau mày ... cực chưa!
    Thế là tàn một giấc mơ,
    Thế là cả một bài thơ não nùng!
    Tuổi son má đỏ môi hồng,
    Bước chân về đến nhà chồng là thôi.
    Đêm qua mưa gió đầy trời,
    Trong hồn chị có một người đi qua.
    Em về thương lấy mẹ già,
    Đừng trông ngóng chị nữa mà uổng công!
    Chị giờ sống cũng bằng không,
    Coi như chị đã sang sông đắm đò! ...
     
  18. nhocprohp

    nhocprohp Guest

    mình thích bài này lắm
     
  19. amaranth

    amaranth Guest

    Ôi, thích Lỡ bước sang ngang nhất trong tất cả các bài của Nguyễn Bính đấy…

    …Dù em thương chị mười phần
    Cũng không ngăn được một lần chị đi…
     
  20. amaranth

    amaranth Guest

    Túi Ba Gang
    (Viết theo truyện cổ dân gian)

    Nhân nắng xuân đầm ấm
    Vườn xuân rộn tiếng chim
    Chị kể cho các em
    Nghe một câu chuyện cổ
    Các em tìm trong đó
    Những ý nghĩa sâu xa
    Có bổ ích cho ta
    Tuổi măng non tươi sáng
    Nào các em im lặng
    Ngồi sát lại cho vui

    Ngày xưa có hai người
    Anh Kỷ, em là Ất
    Xảy khi cha mẹ mất
    Vội chẳng kịp trối trăn
    Chỉ dặn hai con rằng
    Cơ nghiệp cùng chung hưởng

    Kỷ cậy mình là trưởng
    Lại vốn tính tham lam
    Chẳng thương xót gì em
    Cả gia tài chiếm hết
    Nào tường hoa cây mít
    Nào ao cá, nhà lim..
    Chỉ chia cho người em
    Một mảnh vườn nhỏ bé
    Trơ trọi một cây khế
    Xa tít tận cuối làng

    ất chẳng tính thiệt hơn
    Cứ vui lòng nhận lấy
    Hai vợ chồng trồng cây
    Mùa rau tiếp mùa khoai
    Khi khế chín vàng cây
    Vợ chồng đem chợ bán

    Hôm ấy vừa tảng sáng
    Có một con Phượng Hoàng
    Từ đây bay vào vườn
    Đậu cành, ăn khế mãi
    ất ra vườn thấy thế
    Cất tiếng bảo chim rằng:
    - Nhà ta vốn nghèo nàn
    Chỉ trông vào cây khế
    Chim ơi! mày ăn khế
    Là khốn vợ chồng ta!
    Chim Phượng chừng nghe ra
    Cất tiếng kêu vội vã:
    - Ăn một quả
    Trả nén vàng
    May túi ba gang
    Đem đi mà đựng!
    Thế rồi cứ sáng sáng
    Chim Phượng lại bay về
    Ăn khế ngọt chán chê
    Lại kêu lên giục giã:
    - Ăn một quả
    Trả nén vàng
    May túi ba gang
    Đem đi mà đựng
    Vợ chồng ất bàn định
    Thử đi một chuyến xem
    Vợ liền lấy chỉ kim
    Khâu cho chồng túi vải
    Y theo lời chim nói

    Sáng sau, chim Phượng Hoàng
    Từ phương xa bay lại
    ất liền mang túi vải
    Cưỡi lưng Phượng mà đi
    Qua sông biển ầm ì
    Phượng liền sà cánh đỗ
    Xuống một hòn đảo nhỏ
    Vô số là bạc vàng
    ất chẳng có lòng tham
    Chỉ lượm vừa túi nhỏ
    Khi mặt trời đứng ngọ
    Đã giục chim bay về
    Nhờ được số vàng kia
    Hai vợ chồng sung sướng
    Mua trâu rồi tậu ruộng
    Giúp đỡ những người nghèo
    Cuộc sống thật phong lưu
    Hơn người anh gấp bội

    Kỷ biết tin tức tối
    Liền hộc tốc sang chơi
    ất kể rõ đầu đuôi
    Kỷ máu tham bỗng nổi
    Liền gạ em đánh đổi
    Lấy cơ nghiệp của mình

    Vợ chồng ất hiền lành
    Nên chẳng hề suy tỵ
    Đổi ngay nhà cho Kỷ
    Không đòi hỏi gì thêm
    Kỷ dọn sang nhà em
    Ngày lại ngày ngóng đợi
    Quả nhiên chim lại tới
    Ăn khế chín trên cây
    Kỷ chạy ra nói ngay
    Chim cũng liền đáp lại:
    - Ăn một quả
    Trả nén vàng
    May túi ba gang
    Đem đi mà đựng!

    Kỷ lòng mừng hí hửng
    May luôn túi sáu gang
    Cốt đựng cho nhiều vàng
    Thỏa lòng tham không đáy
    Sáng sau chim bay tới
    Kỷ vội cưỡi mà đi
    Qua sóng biển ầm ì
    Hạ xuống hòn đảo quý
    Kỷ tha hồ tự ý
    Nhét vàng đầy túi to
    Lòng tham vẫn chưa vừa
    Thấy vàng là cứ nhặt
    Túi áo nhồi đã chặt
    Lại giắt kín lưng quần
    Chim giục giã mấy lần
    Kỷ vẫn còn tiếc rẻ
    Kỷ mang nhiều vàng quá!
    Chim bay qua biển khơi
    Mỏi rã cánh, hụt hơi
    Liền hất tung Kỷ xuống
    Lòng biển sâu muôn trượng
    Mặt biển rộng mù khơi
    Đã dìm Kỷ chết tươi
    Với lòng tham không đáy

    Câu chuyện cổ như vậy

    Các em hẳn nhận ra
    - Tham lam là xấu xa
    - Thực thà là đáng quý
    Các em đừng quên nhé
    Câu chuyện Túi Ba Gang.

    (cuối năm 1965)
    Nguyễn Bính
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->