Thực chất là do vấn đề "ăn", không hơn không kém.
Diện tích quốc gia có hạn, thời phong kiến thì sức sản xuất có hạn, năng suất lương thực có hạn, khi mới loạn lạc xong, bắt đầu 1 triều đại mới, dân số chết quá nửa, diện tích canh tác trên đầu người dồi dào, lương thực làm ra đủ để người ta sinh tồn và nộp thuế, các ông thế gia vọng tộc cũng chưa tích lũy đủ nhân lực và vật lực phục vụ dục vọng cá nhân, nên thiên hạ yên bình, có loạn cũng chỉ là loạn nhỏ.
Thái bình đủ lâu thì dân số đẻ ra 1 đống, vẫn từng đó diện tích canh tác, vẫn chừng đó sản lượng lương thực (khi cách mạng công nghiệp chưa pháp triển thì năng suất canh tác cực kì kinh dị), tưởng tượng rằng ngày xưa một gia đình 2 người mỗi ngày có 1 cân thóc ăn, giờ vẫn 1 cân thóc, nhưng tăng thêm ông bà cha mẹ họ hàng thân bằng cố hữu gần xa chia nhau, đương nhiên là đói. Chưa kể, khi thái bình rồi, thì các ông cường hào bắt đầu tìm cách vơ vét ruộng đất về tay mình, giàu thì ai chẳng thích, cái gọi là giàu mà bất nhân chỉ là sự tự an ủi của kẻ yếu đuối bất lực mà thôi, rất nhiều nghiên cứu tâm lý học nghiêm túc đã chỉ ra rằng khi có cơ hội, con người là sinh vật mà tính tàn ác chiếm ưu thế so với tính thiện. Có nghĩa, đa phần dân số, khoảng 99%, sẽ đói dần đều. Cộng thêm thiên tai và sự xâm phạm từ các dị tộc, khiến chính quyền trung ương suy yếu, dân chúng đói thì phải đòi ăn, chẳng lẽ ngồi chờ chết đói? Vậy là tập hợp nhau lại nổi loạn, các ông cường hào sĩ tộc tích lũy đủ nhiều rồi, cũng mơ tới cái ngai vàng, ngồi thử 1 lần coi sao. Và thế là, triều đại sụp đổ, xã hội loạn lạc, mạng người không bằng súc sinh, dân số lại chết quá nửa, đôi khi chết gần hết, như loạn An-Sử thời Đường, sau đó 1 thế lực mạnh nhất giành được chính quyền, và lại bắt đầu 1 vòng tuần hoàn đẫm xác chết như thế.
Có lẽ các bạn ít đọc sử thì cảm thấy ngạc nhiên, nhưng trong thời loạn, 1 hạt gạo còn quý hơn vàng, người ta ăn thịt người còn nhiều hơn cả các bạn nhai kẹo, vì chuột bọ cũng bị bắt hết, cỏ cây cũng bị nhổ tận rễ để ăn, chỉ còn người và người, không quay sang ăn nhau thì ăn cái gì? Thời loạn Ngũ Hồ, các dân tộc phương Bắc gọi người Hán là "dê 2 chân" theo đúng nghĩa đen, nghĩa là họ thịt người Trung Nguyên để ăn như chúng ta thịt dê thịt bò ăn lẩu hằng ngày vậy. Thời Tam Quốc, anh Tào Tháo thời khốn khó cho quân đội chén thịt người thay cơm luôn.