[Sưu tầm] Thơ về mùa thu

Thảo luận trong 'Sưu tầm' bắt đầu bởi cfchn, 4 Tháng chín 2014.

Lượt xem: 5,831

  1. cfchn

    cfchn Guest

    [TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt 08 môn học. Click ngay để nhận!


    Bạn đang TÌM HIỂU về nội dung bên dưới? NẾU CHƯA HIỂU RÕ hãy ĐĂNG NHẬP NGAY để được HỖ TRỢ TỐT NHẤT. Hoàn toàn miễn phí!

    1. Sang Thu
    Tác giả: Hữu Thỉnh

    Bỗng nhận ra hương ổi
    Phả vào trong gió se
    Gió chùng chình qua ngõ
    Hình như thu đã về

    Sông được lúc dềnh dàng
    Chim bắt đầu vội vã
    Có đám mây mùa hạ
    Vắt nửa mình sang thu

    Vẫn còn bao nhiêu nắng
    Đã vơi dần cơn mưa
    Sấm cũng bớt bất ngờ
    Trên hàng cây đứng tuổi.


    [​IMG]
     
    Last edited by a moderator: 4 Tháng chín 2014
  2. 2. Mùa thu đẹp
    Cứ mỗi độ thu sang
    Hoa cúc lại nở vàng
    Ngoài vườn hoa thơm ngát
    Ong bướm bay rộn ràng

    Em cắp sách tới trường
    Nắng tươi trải trên đường
    Trời cao xanh gió mát
    Đẹp thay lúc thu sang.

    3. Bắt gặp mùa thu
    Xơ xác hồ sen đã nhạt hương
    Bên song hoa lựu cũng phai hường
    Sớm mai lá úa rơi từng trận
    Bắt gặp mùa thu khắp nẻo đường

    Tóc liễu hong dài nỗi nhớ nhung
    Trăng nghiêng nửa mái gội mơ mòng
    Sầu nghiêng theo cánh chim lìa tổ
    Biết lạc về đâu lòng hỡi lòng

    Thu về sông núi bỗng tiêu sơ
    Cây rũ vườn xiêu, cỏ áy bờ
    Xử nữ đôi cô buồn tựa cửa
    Nghe mùa gió lạnh cắn môi tơ

    Sương phủ lưng đồi rặng núi xa
    Thương ôi! Lữ khách nhớ quê nhà
    Mấy thu mưa gió ngoài thiên hạ
    Vườn cũ còn chăng cúc nở hoa?

    Cha già ngừng chén biếng ngâm thơ
    Đưa mắt nhìn theo hút dặm mờ
    Xe ngựa người về tung cát bụi
    Con mình không một lá thư đưa

    Nghìn lạy cha già lượng thứ cho
    Trót thân con vướng nợ giang hồ
    Lòng son bán rẻ vào sương gió
    Lãi được gì đâu? Đã mấy thu!

    Một chút công danh rất hão huyền
    Và dang dở nữa cuộc tình duyên
    Thu sang, quán lẻ con đăm đắm
    Rõi bóng quê nhà mắt lệ hoen.
     
    Last edited by a moderator: 4 Tháng chín 2014
  3. thuydung97

    thuydung97 Guest

    chùm thơ thu của Nguyễn Khuyến chắc trò nào cũng biết ^^

    Thu Điếu
    Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,
    Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.
    Sóng biếc theo làn hơi gợn tí,
    Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo.
    Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt,
    Ngõ trúc quanh co khách vắng teo.
    Tựa gối ôm cần lâu chẳng đặng,
    Cá đâu đớp động dưới chân bèo.
    ---------
    Thu Ẩm
    Năm gian nhà nhỏ thấp le te,
    Ngõ tối đêm khuya đóm lập lòe.
    Lưng giậu phất phơ màu khói nhạt,
    Làn ao lóng lánh bóng trăng loe.
    Da trời ai nhuộm mà xanh ngắt,
    Mắt lão không viền cũng đỏ hoe.
    Rượu tiếng rằng hay, hay chẳng mấy
    Độ năm ba chén đã say nhè.
    ---
    Thu Vịnh
    Trời thu xanh ngắt mấy từng cao,
    Cần trúc lơ thơ gió hắt hiu.
    Nước biếc trông chừng như khói phủ,
    Song thưa để mặc bóng trăng vào.
    Mấy chùm trước giậu hoa năm ngoái,
    Một tiếng trên không ngỗng nước nào?
    Nhân hứng cũng vừa toan cất bút,
    Nghĩ ra sợ thẹn với ông Đào!
    ------------------
    Chú giải - Thu điếu: Mùa thu câu cá (điếu: câu cá). Thu ẩm: Mùa thu uống rượu (ẩm: uống). Thu vịnh: Mùa thu làm thơ vịnh (vịnh: ngâm lên, tức cảnh).
     
  4. cfchn

    cfchn Guest

    7. Mùa thu đẹp


    Cứ mỗi độ thu sang
    Hoa cúc lại nở vàng
    Ngoài vườn hoa thơm ngát
    Ong bướm bay rộn ràng

    Em cắp sách tới trường
    Nắng tươi trải trên đường
    Trời cao xanh gió mát
    Đẹp thay lúc thu sang.

    Bài này tác giả là ai thì mình cũng chịu


    8. Tiếng Thu

    Em không nghe mùa thu
    Dưới trăng mờ thổn thức ?
    Em không nghe rạo rực
    Hình ảnh kẻ chinh phu
    Trong lòng người cô phụ ?

    Em không nghe rừng thu,
    Lá thu kêu xào xạc,
    Con nai vàng ngơ ngác
    Đạp trên lá vàng khô ?

    Lưu Trọng Lư


    9. Thơ tình cuối mùa thu


    Cuối trời mây trắng bay
    Lá vàng thưa thớt quá
    Phải chăng lá về rừng
    Mùa thu đi cùng lá

    Mùa thu ra biển cả
    Theo dòng nước mênh mang
    Mùa thu vào hoa cúc
    Chỉ còn anh và em

    Chỉ còn anh và em
    Là của mùa thu cũ
    Chợt làn gió heo may
    Thổi về xao động cả:

    Lối đi quen bỗng lạ
    Cỏ lật theo chiều mây
    Đêm về sương ướt má
    Hơi lạnh qua bàn tay

    Tình ta như hàng cây
    Đã bao mùa gió bão
    Tình ta như dòng sông
    Đã yên ngày thác lũ.

    Thời gian như là gió
    Mùa đi cùng tháng năm
    Tuổi theo mùa đi mãi
    Chỉ còn anh và em

    Chỉ còn anh và em
    Cùng tình yêu ở lại…
    – Kìa bao người yêu mới
    Đi qua cùng heo may.

    Xuân Quỳnh
     
    Last edited by a moderator: 4 Tháng chín 2014
  5. cfchn

    cfchn Guest

    10. Đây mùa thu tới


    Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,
    Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng:
    Đây mùa thu tới - mùa thu tới
    Với áo mơ phai dệt lá vàng.

    Hơn một loài hoa đã rụng cành
    Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh;
    Những luồng run rẩy rung rinh lá...
    Đôi nhánh khô gầy sương mỏng manh.

    Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ...
    Non xa khởi sự nhạt sương mờ...
    Đã nghe rét mướt luồn trong gió...
    Đã vắng người sang những chuyến đò...

    Mây vẩn từng không, chim bay đi.
    Khí trời u uất hận chia ly.
    Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói
    Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì.

    Xuân Diệu


    11. Gió Thu

    Trận gió thu phong rụng lá vàng,
    Lá rơi hàng xóm lá bay sang.
    Vàng bay mấy lá năm già nửa,
    Hờ hững ai xui thiếp phụ chàng.

    Trận gió thu phong rụng lá hồng,
    Lá bay tường bắc lá sang đông.
    Hồng bay mấy lá năm hồ hết
    Thơ thẩn kìa ai vẫn đứng không.


    12. Mây mùa thu

    Một hôm áo trắng về lại phố
    Trời vẫn trong veo, má vẫn hồng
    Có nàng cắn tóc bâng khuâng hỏi
    Có gặp người quen năm ngoái không?
    Một hôm áo trắng về lại phố
    Tháng chín mây mùa thu ghé thăm
    Có chàng chùi kiếng bâng khuâng hỏi
    Có gặp cô nàng năm ngoái không?
    Một hôm áo trắng như mây trắng
    Giống hệt mây hôm ấy ngày xưa
    Có chàng hai lần hai mươi tuổi
    Chép miệng nao nao nhớ gió mùa

    Đỗ Trung Quân

    13. Tạ lỗi
    Xin tạ lỗi cùng những mùa thu cũ
    Những lỗi lầm ta ngờ nghệch tơ vương
    Đừng hờn ghen vạt cỏ góc sân trường
    Thiếu gót chân ai những chiều nhạt nắng

    Xin tạ lỗi cùng tháng năm thầm lặng
    Bình yên trôi biết có lúc giận hờn
    Những mùa qua với lá đổ chiều muôn
    Bởi nhịp đời đưa ta đi vội vã.

    Và những chiều mùa hè gió cả
    Ngọt lịm quán kem, cay mắt lối về
    Xin những vạt cỏ may tím lịm bờ đê
    Cứ đằm mãi dù thiếu ta ngồi đó

    Xin tạ lỗi với em tóc đuôi gà nhỏ
    Vết xe ta đã già cỗi lắm rồi
    Nó run rẩy trong chiều mưa vồi vội
    Và ngất ngư trong những buổi nắng về.

    Tuổi ta buồn trong ký ức ngủ mê
    Xa xôi quá nên ngút ngàn thương tiếc
    Và những ngày của ta là bất diệt
    Nhưng đã quay về tạ lỗi với tháng năm.

    Nguyễn Thu Hương
     
    Last edited by a moderator: 5 Tháng chín 2014
  6. cfchn

    cfchn Guest

    14. THU SẦU

    Lòng nhớ ai, sao cứ hoài bối rối,
    Đoạn văn buồn đọc mãi, chẳng nhớ chi !?
    Không biết giờ đây nơi đó người đi,
    Có gió lạnh, có Thu vàng lá rụng?

    Tay mong ai, tay trở thành dại vụng,
    Cứ ngoằn nghoèo trên giấy, những gì đâu !
    Chữ nhớ thương quanh quẩn, bấy nhiêu câu
    Đầy ắp kín, hàng tên "Người" nắn nót...

    Tim nhớ aị tim bỗng dưng thảng thốt,
    Buốt nhói từng nhịp đập mỗi đêm khuya!
    Qua chấn song len lỏi bóng trăng thừa,
    Như nhắc nhở. đêm nào trên lối cũ...

    Mắt chờ aị cho mi buồn bóng rủ
    Chớp nhẹ hoài chỉ sơ...gio.t lệ rơi...
    Mỗi chiều về, mắt mãi ngó xa xôi,
    Tìm đâu đó dáng người xưa quen thuộc...

    Bờ vai gầy tủi thân thêm gầy guộc,
    Run từng hồi khi gió lạnh thoáng qua...
    Bóng ngả nghiêng xiên theo ánh chiều tà,
    Thèm khắc khoải bàn tay người diù, đỡ...

    Chân đợi ai trên đường về lối nhỏ,
    Bước ngập ngừng trong từng thoáng miên man...
    Chiều vào Thu, lá từng chiếc, chiếc vàng,
    Rơi hờ hững trong đìu hiu gío cuốn...

    Thu Tâm



    15. Sắc thu

    Thu về nhuộm sắc muôn mầu
    Cho muôn chiếc lá đợi chờ tiếng rơi
    Gió thu nhè nhẹ vỗ bờ
    Mà muôn âm hoảng rã rời tiếng kêu
    Đi về đong lại nắng chiều
    Nghe hoang vu đã đổ nhiều nhuộm phai
    Thuơng ai những sợi tóc mai
    Con sông xưa nhỏ réo gào biển xanh
    Tiếc thuơng lối cũ buông mành
    Tình yêu một thuả trên cành phuợng vuơng
    Em đời xanh ngát biển huơng
    Ta chim vò võ muời phuơng lạc đuờng
    Tìm đâu dấu vết làn huơng
    Tìm đâu thu lại giấc nồng ngày thơ
    Một đời trôi nỗi còn mơ
    Một đời xào xạc ngây ngô sân truờng .


    16. Thu Nhớ - muà xưa

    Anh nắm tay em buổi gió nhiều
    Câu thuơng ,câu để : tiếng tình yêu
    Trầm cung lặng lẽ rơi vàng lá
    Nghe đã lòng em nặng bóng chiều .

    Song hành hồn buớc theo dáng khuất
    Nắng tàn hiu hắt đọng lòng nhau
    Vai gầy .run rẫy đuờng con gió
    Vút thổi vào tim tiếng vút sâu .

    Xuân hồng ,chim sáo - hết xôn xao
    Biển vắng lòng em chỉ sóng gào
    Bốn muà Mai nở không vĩnh viễn
    Giọt lệ tình thu khóc gởi nhau

    Bóng nhỏ đèn khuya nỗi nhớ nhiều
    Nghe rời nhịp guôc nỗi đìu hi*u
    Chập chờn bao để niềm đau hiện
    Trong buớc thu sang lặng buổi chiều
    ....
    Vẫn thế ,vẫn mình em ngỏ nhỏ
    Bao muà phố lạ Anh tiếc đau ?
    Đuờng chung lối cũ ,còn nhung nhớ
    Thu lại sang rồi - Anh ở đâu ?
     
  7. cfchn

    cfchn Guest

    17. Mùa thu

    Thế là đã mùa thu, mùa thu như chiếc lá
    Sáng hôm nay anh thấy, nhặt sau nhà
    Anh đứng đọc những dòng mưa buồn bã
    Như những dòng vĩnh biệt của ngày qua

    Hồ nước xám, bức tường loang vết nẻ
    Nhà và cây tối sạm, đứng yên lành
    Tất cả đều do em viết, vẽ
    Nhưng chẳng bao giờ em viết nữa cho anh


    18. Mây mùa thu

    Một hôm áo trắng về lại phố
    Trời vẫn trong veo, má vẫn hồng
    Có nàng cắn tóc bâng khuâng hỏi
    Có gặp người quen năm ngoái không?

    Một hôm áo trắng về lại phố
    Tháng chín mây mùa thu ghé thăm
    Có chàng chùi kiếng bâng khuâng hỏi
    Có gặp cô nàng năm ngoái không?

    Một hôm áo trắng như mây trắng
    Giống hệt mây hôm ấy ngày xưa
    Có chàng hai lần hai mươi tuổi
    Chép miệng nao nao nhớ gió mùa


    19. Mùa thu của em

    Mùa thu của em
    Là vàng hoa cúc
    Như nghìn con mắt
    Mở nhìn trời êm.

    Mùa thu của em
    Là xanh cốm mới
    Mùi hương như gợi
    Từ màu lá sen.

    Mùa thu của em
    Rước đèn họp bạn
    Hội rằm tháng tám
    Chị Hằng xuống xem.

    Ngôi trường thân quen
    Bạn thầy mong đợi
    Lật trang vở mới
    Em vào mùa thu.
     
  8. cfchn

    cfchn Guest

    20. Mùa thu cho em


    Em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ
    Em có nghe nai vàng hát khúc thương yêu
    Em có nghe mùa thu nói
    Hai chúng ta cùng chung lối
    Mình yêu nhau nhé!

    Em có hay mùa thu sương bay gió nhẹ
    Em có hay thu về xóa dấu cô liêu
    Em có hay mùa thu tới
    Bao trái tim vương màu xanh mới
    Tình ta ngất ngây!

    Nắng úa vờn mi em
    Mây xanh hay tóc rối
    Đẹp môi em thơm nồng
    Tình yêu vương má hồng

    Anh hát bài cho em
    Ru em yên giấc tối
    Ngày mai mưa lưng đèo
    Chờ em mùa thu tới

    Em có mơ mùa thu cho ai nức nở
    Em có mơ mùa mắt ướt hoen mi
    Em có mơ mùa thu tới
    Hai chúng ta sẽ cùng chung lối
    Tình ta ngát hương!


    21. Những mảnh vỡ mùa thu

    Những mảnh vỡ mùa thu có hình thể khác nhau
    Nhưng sự bắt đầu ra đi lại giống nhau đến vậy?
    Có những vật nhìn thấy
    Có những vật âm tiếng, vô hình
    Những mảnh vỡ bình minh, những mảnh vỡ tâm hồn…
    Nghe khô khốc, ồn ào, hoặc ướt át
    Nhẹ nhàng như giấc mơ, nặng nề như tuyệt vọng
    Tất cả rơi, tất cả tan
    Xác tàn này thời gian gom nhặt
    Cái gì cần cho lửa. Lửa cháy lên
    Cái gì cần cho sông. Sông đón nhận
    Cái gì cần cho cây. Cây sẵn sàng
    Cái gì cần cho đất. Đất hân hoan
    Nhưng mảnh vỡ của tình yêu tôi nào biết có còn?
    Chỉ biết tôi sống mòn sống mỏi
    Tìm trước mặt trời. Tìm trong đêm tối
    Muà thu, mùa thu… bất chợt giật mình
    Như có tiếng thuỷ tinh vỡ đau xác vụn
    Của một mối tình đâu đó lạnh tanh.

    22. Mùa thu không trở lại

    Cô bé ấy có một lần nói khẽ
    Anh tin không, em sẽ ngủ một tuần
    Anh đừng đến và đừng buồn anh nhé
    Em ngủ rồi, còn ai nữa mà mong

    Em ngủ rồi, em có dậy nữa không?
    Mùa thu tiễn anh qua miền phố vắng
    Mỏng mảnh quá lời yêu không đủ ấm
    Những đam mê ngày ấy ngỡ xa rồi

    Nỗi buồn chiều ta uống với ta thôi
    Em như cỏ, em làm ta cháy mất
    Giấc ngủ ấy ai tin là có thật
    Em một mình đốt hết cả mùa thu

    Ở bên kia thành phố có sương mù
    Ai hát đấy, ta buồn như cỏ dại
    Dậy thôi em, mùa thu không trở lại
    Giấc mơ nào trên cỏ hãy còn xanh…
     
  9. cfchn

    cfchn Guest

    23. Khi mùa thu sang

    Mặt trời lặn xuống bờ ao
    Ngọn khói xanh lên, lúng liếng
    Vườn sau gió chẳng đuổi nhau
    Lá vẫn bay vàng sân giếng

    Xóm ngoài, nhà ai giã cốm
    Làn sương lam mỏng, rung rinh
    Em nhỏ cưỡi trâu về ngõ
    Tự mình làm nên bức tranh

    Rào thưa, tiếng ai cười gọi
    Trông ra nào thấy đâu nào
    Một khoảng trời trong leo lẻo
    Thình lình hiện lên ngôi sao

    Những muốn kêu to một tiếng
    Thu sang rồi đấy! Thu sang!
    Lòng bỗng nhớ ông Nguyễn Khuyến
    Cõng cháu chạy rông khắp làng…

    24. Bài mùa thu đầu tiên

    Mang xống áo mùa thu
    Làm mùa thu
    Nhớ giấc ngủ ngàn thu trong đài sen úa
    Nhớ giọng nói mềm mại như bóng râm
    Chảy vào căn nhà đổ

    Ngày nào về đây xem rùa nổi giữa hồ
    Sông Ngân xuống sông Hồng lên tiếng kêu xé ruột
    Ngày nào ngó cơn giông trong suốt
    Ta cầm tay ta hôn nhau
    Tựa hoa nở thật nhẹ nhàng thật chậm

    Ngày nào theo em đi lấy rau cần
    Gặp mái tóc rũ buồn mệt mỏi
    Con diều vàng bén lửa giữa hoàng hôn

    Vừa trăng trăng rập rờn
    Đã chuông rền loang loáng sóng hồ Tây

    Mùa thu len lén ra khỏi cây
    Đi nào đi với anh xuống đáy hồ xa thẳm.
     
  10. cfchn

    cfchn Guest

    25. Khúc cảm mùa thu

    Hoá thân giọt nước mùa hè
    Một đêm trở gió bay về với thu
    Dẫu chưa trọn kiếp sương mù
    Xin tan loãng kẻo trăng lu cuối trời
    Bao lần xanh biếc rong chơi
    Mấy lần úa rụng tiếng người vọng theo
    Thôi em! Ðừng vặn! Ðừng khêu!
    Ðáy thu thắp sáng trên nhiều ngọn cây.
    Anh vừa đọng xuống thu gầy
    Ðã đông thành đá phủ đầy rêu xanh.

    26. Mưa đầu thu

    Hoa cúc bao giờ mới nở đây?
    Trời run nhè nhẹ dáng thu gầy,
    Tương tư bờ cúc vàng lưng giậu,
    Sông rộng thêu hình đôi bóng mây.

    Cầu vắng bâng khuâng bước học trò,
    Dăm tà áo trắng dệt thêm mơ.
    Chiều nay nắng chở buồn không hết,
    Thu chớm thu rồi, thơ chớm thơ.

    Duyên ngập ngừng duyên buổi hẹn đầu,
    Không cần lành lạnh mới thương nhau.
    Cớ sao sương khói đìu hiu quá,
    Thu đến ai người khóc chuyện Ngâu?

    Chim nhỏ không buồn nhảy giậu thưa,
    Thời gian chừng chuyển điệu sang mùa:
    Mây chao, nước lạnh, thuyền im bến,
    Rời rạc đầu thu đôi giọt mưa.

    Lệ ở trên trời, mưa thế gian,
    Tình xưa còn lại nửa cung đàn.
    Mái tranh thánh thót niềm tương biệt,
    Thư viết chưa hề gửi cố nhân.

    27. Gọi thu

    Làm sao tìm lại mùa thu dịu dàng
    Ngày em còn nhỏ gót trần lang thang
    Bầu trời thì xanh chuồn chuồn thì đỏ
    Lúa vàng dệt lụa giăng trên đồng làng

    Làm sao tìm lại mùa thu dịu dàng
    Tóc em mềm quá gió đùa miên man
    Nước suối thì trong viên cuội thì trắng
    Em mang tình anh một thời say đắm.

    Làm sao tìm lại mùa thu dịu dàng
    Sao Hôm thì buồn sao Mai thì sáng
    Nước suối thì trong viên cuội thì trắng
    Em như cô Tấm trong tình anh mang

    Làm sao tìm lại mùa thu dịu dàng
    Người em yêu ơi bao mùa thu sang
    Biết anh còn nhớ mùa thu đầu ấy
    Anh đưa em qua suối nguồn xiết chảy

    Em như viên cuội rơi rồi dưới đáy
    Anh về bến cũ vớt mùa thu lên…

    Hà Nội, Mùa thu 1990
     
  11. cfchn

    cfchn Guest

    28. Thu Sầu (2)


    Lòng nhớ ai, sao cứ hoài bối rối,
    Đoạn văn buồn đọc mãi, chẳng nhớ chi !?
    Không biết giờ đây nơi đó người đi,
    Có gió lạnh, có Thu vàng lá rụng?

    Tay mong ai, tay trở thành dại vụng,
    Cứ ngoằn nghoèo trên giấy, những gì đâu!
    Chữ nhớ thương quanh quẩn, bấy nhiêu câu
    Đầy ắp kín, hàng tên "Người" nắn nót...

    Tim nhớ aị tim bỗng dưng thảng thốt,
    Buốt nhói từng nhịp đập mỗi đêm khuya!
    Qua chấn song len lỏi bóng trăng thừa,
    Như nhắc nhở. đêm nào trên lối cũ...

    Mắt chờ aị cho mi buồn bóng rủ
    Chớp nhẹ hoài chỉ sợ...giọt lệ rơi...
    Mỗi chiều về, mắt mãi ngó xa xôi,
    Tìm đâu đó dáng người xưa quen thuộc...

    Bờ vai gầy tủi thân thêm gầy guộc,
    Run từng hồi khi gió lạnh thoáng qua...
    Bóng ngả nghiêng xiên theo ánh chiều tà,
    Thèm khắc khoải bàn tay người diù, đỡ...

    Chân đợi ai trên đường về lối nhỏ,
    Bước ngập ngừng trong từng thoáng miên man...
    Chiều vào Thu, lá từng chiếc, chiếc vàng,
    Rơi hờ hững trong đìu hiu gío cuốn...
    (st)

    29. VIÊN XÚC XẮC MÙA THU

    (Tác giả :Hoàng Nhuận Cầm )


    Tình yêu đến trong đời không báo động
    Trái tim anh chưa lỗi hẹn bao giờ
    Viên xúc xắc mùa thu ru trong cỏ
    Mắt anh nhìn sáu mặt bão mưa giăng

    Anh đi qua những thành phố bọc vàng
    Những thị trấn mẹ ôm con trên cỏ
    Qua ánh nắng bảy màu, qua ngọn đèn hạt đỗ
    Qua bao cuộc đời tan vỡ lại hồi sinh

    Anh đi qua những đôi mắt lặng thinh
    Những đôi mắt nhìn anh như họng súng
    Anh đi qua tổ chim non mới dựng
    Qua tro tàn thành quách mấy triệu năm

    Anh đi qua tất cả mối tình câm
    Mối tình nói, rồi mối tình bỏ dở
    Đôi tay kẻ ăn xin, đôi môi hồng trẻ nhỏ
    Đất nước đau buồn chưa hết, Mỵ Châu ơi!

    Lông ngỗng bay như số phận giữa trời
    Trọng Thuỷ đứng suốt đời không hết lạ
    Vệt lông ngỗng con đường tình trắng xoá
    Có ai hay thăm thẳm giếng không cùng

    Nhưng chính anh không hay số phận lại điệp trùng
    Khi mở mắt, Mỵ Châu em ngồi đó
    Toa thứ ba ôm cặp ai nức nở
    Suốt đời anh mang tội với con tàu

    Sẽ tan đi những thành phố bảy màu
    Đôi trái cấm trong vườn đời em, anh làm vỡ
    Nhưng giọt mực thứ ba em ơi không thể lỡ
    Xin trải lòng ta đón chốn xanh rơi

    Giọt mực em thong thả đến trong đời
    Không giấu được trong lòng tay nhỏ bé
    Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé
    Sáu mặt đời lắc cắc tiếng thơ anh.
     
  12. cfchn

    cfchn Guest

    30. Có phải em mùa thu Hà Nội


    Tháng tám mùa thu
    lá khởi vàng em nhỉ
    Từ độ người đi
    thương nhớ âm thầm

    Chiều vào thu nghe lời ru gió
    Nắng vàng lơ lửng ngoài hiên
    Mắt nai đen mùa thu Hà Nội
    Nghe lòng ấm lại tuổi phong sương

    May mà có em cho đường phố vui
    May còn chút em trang sức sông Hồng
    Một sáng vào thu bềnh bồng hương cốm
    Đường Cổ Ngư xưa bắt bước phiêu bồng

    Thôi thì có em đời ta hy vọng
    Thôi thì có em sương khói môi mềm
    Có phải em mùa thu Hà Nội
    Nghe đâu đây lá ướt và mi xanh
    Nghe đâu đây hồn Trưng Vương sông Hát
    Lững thững Hồ Tây một dáng Kiều
    Có phải em mùa thu Hà Nội
    Nghìn năm sau níu bóng quay về

    Phải nơi đây miền Thanh, Nghệ Tĩnh
    Phải nơi đây Hồng Lĩnh - Ba Vì
    Phải nơi đây núi Nùng, sông Nhị
    Lớn đậy con người đất Tổ Hùng Vương
    Anh sẽ đi
    Cả nước Việt Nam yêu dấu
    Đẹp quê hương gặp lại tình người
    Bước nhỏ long lanh hồn nghệ sĩ
    Mơ Quang Trung vó ngựa biên thuỳ
    Ngày anh đi
    Nhất định phải có em
    đường cỏ thơm giong ruổi
    Sẽ ghé lại Thăng Long
    thăm Hoàng Thành, Văn Miếu
    chắc rêu phong đã in dấu bao ngày

    Đã nghe
    bập bùng trống trận
    Ngày chiến thắng Điện Biên
    Sáng hồn lửa thiêng
    Xuôi quân về giữ quê hương
    Hôm nay mùa thu
    Gió về là lạ
    Bỗng xôn xao con tim lời lá
    Bỗng xôn xao rơi vàng tiếng gọi
    Lệ mừng gặp nhau ngàn phím dương cầm

    Có phải em mùa thu Hà Nội
    Ngày sang thu lót lá em nằm
    Bên trời xa sương tóc bay
    Hà Nội ơi em có hay
    Quê hương thần thoại hiển linh hồn sông núi
    Nắng thu muôn màu rực rỡ trong hồn anh
     
  13. cfchn

    cfchn Guest

    31. Nhớ mùa thu Hà Nội

    Sáng nay Sài Gòn, trời chớm lạnh
    Anh biết ngoài kia đã thu rồi
    Mùa thu Hà Nội, như em vậy
    Anh càng đi xa, càng đắm say

    Thu của cốm Vòng, xanh chiều thu
    Nghi Tàm, cây rợp bóng người qua
    Chuông ngân ngõ Huyện, mờ sương khói
    Lắng Thọ Xương xưa, một tiếng gà

    Thu buông áo mỏng, chiều buông chậm
    Anh đứng chờ em, hút phố dài
    Gió thổi, hai hàng, cây lá ấy
    Suốt đời, xao xác mãi em ơi

    Ngày ấy sao mà anh thơ ngây
    Nắm tay em đi giữa phố dài
    Cứ ngỡ tình yêu là tất cả
    Gì đẹp hơn mình lúc đắm say!

    Bây giờ nơi em sao xa xăm
    Bao nhiêu ước vọng, như sương khói
    Thoắt đến, thoắt đi chẳng thể lường
    Mùa thu biết có về gõ cửa
    Từ mái nhà em, phố Xuân Hương?

    Thơ mùa thu viết, bao thương nhớ
    Đừng trách chi anh kẻ đa tình
    Một ngày anh có ngàn tâm trạng
    Có tâm trạng nào không có em!
     
  14. cfchn

    cfchn Guest

    32. Với mùa thu Hà Nội



    Trở lại với mùa thu Hà Nội
    Thấy nhớ nhung một mái tóc dài,
    Một vành nón nghiêng bên hàng liễu rủ,
    Một mảnh vườn trong trẻo nắng ban mai

    Ồn ào phố, dòng người đi hối hả
    Những con đường chật muốn vỡ tung ra
    Tất bật đến. Tất bật đi. Tất bật
    Cuốn chân nhau như lo trễ chuyến phà

    Ở đâu rồi nẻo đường xưa, phố cũ
    Thong thả rơi lá cơm nguội hanh vàng
    Nghe guốc gõ dọc vỉa hè tĩnh mịch
    Giọt chuông chùa buông tận đáy không gian?

    Đâu xao xác heo may chiều quán nhỏ
    Tiếng leng keng xe điện bến tan tầm
    Điệu rao bánh buồn như câu vọng cổ
    Lối em về thoang thoảng dạ hương lan?

    Trở lại với mùa thu Hà Nội
    Em đã xa như chuyện cổ một thời
    Chỉ mặt nước Sông Hồng là vẫn thế
    Sóng vô tình xoáy vào nỗi đau tôi

    Chậm rãi bước bên dòng đời xuôi ngược
    Hồ lăn tăn sóng con nước trở mùa
    Chẳng còn em giấu cái nhìn rạng rỡ
    Vào khoảng trời ráng lụa, lất phất mưa...
     
  15. cfchn

    cfchn Guest

    33. Về lại thu Hà Nội
    (Tặng Phong Lan)

    Lá sấu rơi nghiêng mắt người Hà Nội
    Lững thững phố phường lững thững tôi
    Năm ngón tay ngập ngừng trên ô cửa
    Phía trong kia khuôn mặt của một thời

    Trời đang thu lơ lửng tiếng chim rơi
    Gió thổi hồn tôi về Tây Hồ chốn cũ
    Sóng vẫn gợn xanh rêu thành cổ
    Cỏ thắm môi níu giữ nụ hôn đầu

    Tôi ngẩn ngơ đánh mất tiếng ve sầu
    Đôi bím tóc ngày xưa trong tôi còn ngúng nguẩy
    Nước mắt nụ cười thời xa ấy
    Bây giờ em gửi vào ai?

    Mưa như lụa quàng thẫm bờ vai
    Xin một chút gừng cay muối mặn
    Lá thu bay chập chờn dĩ vãng
    Chạm thu rồi tay muốn gỡ lại thôi
     
  16. thuydung97

    thuydung97 Guest

    Thu
    Tác giả: Chế Lan Viên
    Chao ơi!Thu đã tới rồi sao?
    Thu trước vừa qua mới độ nào!
    Mới độ nào đây,hoa rạn vỡ,
    Nắng hồng choàng ấp dãy bàng cao.

    Cũng mới độ nào trong gió lộng,
    Nến lau bừng sáng núi lau xanh.
    Bướm vàng nhẹ nhẹ bay ngang bóng
    Những khóm tre cao rũ trước thành

    Thu đến đây!Chừ,mới nói răng?
    Chừ đây,buồn giận biết sao ngăn?
    Tìm cho những xánh hoa đang rụng,
    Tôi kiếm trong hoa chút sắc tàn!

    Trời ơi!Chán nản đương vây phủ.
    Ý tưởng hồn tôi giữa cõi Tang.
     
  17. titaniatiena

    titaniatiena Guest

    Chiều sông Thương
    Hữu Thỉnh

    Đi suốt cả ngày thu
    Vẫn chưa về tới ngõ
    Dùng dằng hoa quan họ
    Nở tím bên sông Thương

    Nước vẫn nước đôi dòng
    Chiều vẫn chiều lưỡi hái
    Những gì sông muốn nói
    Cánh buồm đang hát lên

    Đám mây trên Việt Yên
    Rủ bóng về Bố Hạ
    Lúa cúi mình giấu quả
    Ruộng bời con gió xanh

    Nước màu đang chảy ngoan
    Giữa lòng mương máng nổi
    Mạ đã thò lá mới
    Trên lớp bùn sếnh sang

    Cho sắc mặt mùa màng
    Đất quê mình thịnh vượng
    Những gì ta gửi gắm
    Sắp vàng hoe bốn bên

    Hạt phù sa rất quen
    Sao mà như cổ tích
    Mấy cô coi máy nước
    Mắt dài như dao cau

    Ôi con sông màu nâu
    Ôi con sông màu biếc
    Dâng cho mùa sắp gặt
    Bồi cho mùa phôi phai

    Nắng thu đang trải đầy
    Đã trăng non múi bưởi
    Bên cầu con nghé đợi
    Cả chiều thu sang sông.
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY