CLB Khu vườn ngôn từ [Sưu tầm] Chuyện tình ở trường học pháp sư

Thảo luận trong 'Tự sáng tác' bắt đầu bởi Giang2k5, 8 Tháng tám 2019.

Lượt xem: 1,161

  1. Yuri_Majo

    Yuri_Majo Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    123
    Điểm thành tích:
    46
    Nơi ở:
    Lâm Đồng
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Phan Chu Trinh

    Chap 31: Tỏ tình
    Một tuần mới.
    5. 40′ sáng, tại lớp 10A1.
    Một mình ở trong lớp, nó nằm dài trên mặt bàn ngủ ngon lành.
    Nó không phải là người hay ngủ nướng nhưng cũng không thích dậy sớm. Có lẽ hôm nay nó “dở người” khi dậy vào 3 giờ sáng. Vào thời điểm đó nó hoàn toàn có thể ngủ lại nhưng vẫn đề là ở chỗ nó đã làm xong VSCN và mặc xong quần áo….trước khi xem đồng hồ, vì thế nó phải đến lớp sớm hơn dự định.
    Sau khi thuộc làu vài trang lí thuyết nó lăn ra ngủ. Đôi mắt trong veo đóng kín, khuôn mặt hơi ửng hồng vì lạnh…..trông nó bây giừo chẳng khác nào một chú gấu bông.
    Bỗng có tiếng bước chân vang lên.
    Tiếng cồm cộp của đôi giày phá vỡ sự im lặng chỉ có tiếng côn trùng rả ríc, thên một người đến lớp sớm. Nó vẫn không có lấy một cử động nhỏ, từng nhịp thở vẫn đều đặn toả ra những màn khói mỏng như sương.
    Người đó tiến lại gần nó, đôi mắt chăm chú vào khuôn mặt đang say giấc nồng hồi lâu.
    15′ sau
    Con người lạ mặt đó….cúi người xuống, muốn một lần được chạm vào đôi môi anh đào kia.
    50cm
    …….
    30cm
    ……..
    10cm
    …………….
    và…5cm
    Nó bất giác cựa mình, quay đầu. Đương nhiên nụ hôn đó chỉ đặt lên được mái tóc như lụa của nó thôi.
    Một nụ cười chua chát xuất hiện trên khoé môi người đó:
    - Kể cả trong vô thức, bạn vẫn từ chối và không thuộc về tôi!
    - “………….” Nó vẫn ngủ say mà chẳng hề biết gì.
    - Tôi không hiểu tại sao bao giờ cũng là Sawada Shin? Địa vị, tiền tài, sự khâm phục, kính trọng của mọi người đều thuộc về cậu ta! Và….cả bạn cũng thế!
    - “…………”
    - Tôi đã nghĩ mình có thể chấp nhận chịu thua, chấp nhận chỉ được mọi người biết đến với cái danh “Bạn thân của Sawada”. Nhưng từ khi gặp bạn……cái suy nghĩ đó đã bị ném vào sọt rác rồi! – Dai cười cay đắng, một tay xoa đầu rồi nghiến răng:
    - Tôi sẽ dành lại tất cả, tôi sẽ cho cậu ta biết được cái cảm giác bị bạn bè giành đi mọi thứ……kể cả người con gái mình yêu là thế nào? Và bạn sẽ thấy được bộ mặt thật của tôi……sẽ sớm thôi!Trời hửng sáng. ánh mặt trời đầu ngày soi rõ toàn bộ khuôn mặt kẻ vừa nói:
    Moroboshi Dai
    Không ai thấy được khuôn mặt cậu ta lúc này. Cái dáng vẻ baby đáng yêu đã biến mất….thay vào đó là bộ mặt của một ác quỷ từng đội lốt thiên thần.
    ——————
    Nó ngồi với hắn mà cứ thấy run run. Ngại ngùng hết chỗ nói khi người mình ngỏ lời lại ở ngay bên cạnh. Nó vừa muốn ngày valentine trắng đến sớm để chấm dứt sự căng thẳng vừa lại muốn đến muộn vì sợ hắn từ chối. Cũng may hắn vẫn như thường ngày, chẳng tỏ thái độ gì.(t/g: mặt làm bộ vậy thôi)
    Hôm nay nó không thấy Dai đến lớp, kể ra cũng thấy hơi lo vì dù gì đó cũng là một người bạn thân. Nhưng nó cũng không để tâm thêm nữa vì đối với những người đã được đào tạo trước, đến trường chỉ là củng cố kiến thức như Dai thì nghỉ học là chuyện bình thường.
    ———————-
    Đây sẽ là một buổi sáng nhàm chán nếu như khi kết thúc buổi học có một chuyện động trời xảy ra.
    Chuyện xảy ra như thế này đây:
    Trong khi tan lớp, mọi người đang chuẩn bị dọn sách vở thì nhốn nháo cả lên khi thấy Dai trong tay ôm một bó hoa hồng đứng đi giữa sân trường.
    Trong bộ vét màu trằng được thiết kế một cách tinh tế và hài hoà làm nỗi bật màu đỏ của những bông hoa trong tay, Dai trở nên handsome hơn bao giờ hết. Mọi người trong trường đều hướng ánh mắt về phía Dai, tự đoán xem ai là chủ nhân bó hoa hồng. Con gái thì khỏi nói, có người thậm chí còn chảy cả…. dãi(t/g: bó tay).
    Dai là một playboy chính hiệu. Đã có rất nhiều cô gái tự nhận mình là bạn gái cậu nhưng họ đâu biết cái danh đó chỉ tồn tại một ngày không hơn không kém. Mà có phải là Dai đề nghị đâu, là họ lao vào như con thiêu thân để rồi bị đá đi một cách nhục nhã đấy chứ. Cái đáng chú ý ở đây là trong số đó chưa ai từng được tặng hoa hay bất cứ quà gì. Vậy nên có thể nói, chủ nhân bó hoa kia là người rất đặc biệt.
    Nó vẫn không bận tâm đến xung quanh chỉ, vẫn chú tâm vào việc sắp xếp đống sách trong cặp mình. Chỉ đến khi….tiếng hò hét la ói buộc nó phải dời mắt phải công việc, liếc ra phía trước và suýt té ra sau khi thấy: Dai đang quỳ trước mặt mình với một bó hoa hồng!
    Hắn vẫn ngồi gần nó nhíu mày, rốt cuộc Dai muốn làm gì?
    - Làm bạn gái tôi nhé! Dai mỉm cười, nói.
    Tất cả đám đông ồ lên rồi đồng loạt vỗ tay, ai cũng khâm phục cô gái được một playboy chính thức ngỏ lời.
    Nhìn về phía sau, khi chắc chắn không có ai đằng sau nó. Nó mới hướng cái nhìn về phía Dai như để chờ đợi câu nói: Tôi nói đùa đấy hay Bạn đang nằm mơ.
    - Có thể trong mắt bạn tôi từng là một tên con trai thiếu đứng đắn, nhưng đối với bạn tôi hoàn toàn thật lòng! Dai vẫn nói đều đều.
    Đám đông lại một lần nữa được dịp khoe giọng, chỉ tội lũ con gái….tức đến phụt máu mũi.
    Để xác nhận mình không nằm mơ, nó lấy tay chỉ về phía mình hỏi ngây ngốc:
    - Tôi sao???
    Dai cười, nụ cười dễ thương hết mức:
    - Phải, tôi hoàn toàn nghiêm túc! Đồng ý chứ?
    Nó nhìn Dai bối rối. Thật sự nó cảm thấy rất khó xử. Hai tay đan chặt vào vào nhau, đôi môi mím lại không nói nên lời. Trong tim nó đã có câu trả lời rồi, bấy lâu nay nó chỉ xem Dai như một người bạn thân, không hề có cái cảm giác gọi là tình cảm nam nữ. Nhưng nó sợ, xung quanh đông người như vậy…..nếu nó dứt khoát từ chối Dai thế nào cậu cũng trở thành chủ đề của câu chuyện bàn tán. Nó đâu biết đây vốn là điều mà Dai muốn, tất cả dường như đều nằm trong kế hoạch của cậu.
    Đến nước này hắn không thể ngồi yên được. Hắn bật dậy, nắm lây tay nó và định lôi ra ngoài nhưng…..
    - Khoan đã! Dai nắm lấy cánh tay còn lại của nó, tự tin nói lớn.
    Đám đông bắt đầu trở nên nhốn nháo. Vở kịch đang đến phần hấp dẫn nhất: Hai hoàng tử – một công chúa.
    - Tôi biết bạn cần thời gian! Tôi sẽ chờ! Dai dúi vào tay nó bó hoa rồi quay người bước đi.
    Nó nhìn bó hoa trên tay nhưng chưa kịp định hình sự việc thì đã bị lôi đi xềnh xệch.
    Vở kịch kết thúc, đám đông giải tán và đương nhiên khi kết thúc bao giờ cũng có sự bàn tán.
    ————-
    Hắn lôi nó đến Cá sấu cốc rồi dừng lại ở một gốc cây.
    Nó ôm ngực thở hồng hộc, tốc độ của hắn khiến nó có thể quỵ xuống nếu như cánh tay bằng thép của hắn vẫn lôi nó mà chẳng hề bận tâm.
    - Bạn muốn gì? Nó hỏi với bộ mặt cau có.
    - Muốn gì à? Tôi phải là người hỏi chứ! Bạn tặng quà valentine cho tôi mà định nhận lời một thằng khác à? Hắn tức giận siết chặt lấy cổ tay nó.
    - Á! Đau! Nó nhăn mặt.
    - Nói đi chứ! Hắn hét lên làm nó giật bắn mình.
    Nó đâu ngờ việc nó bối rồi trước lời tỏ tình của Dai lại khiến hắn hiều lầm là nó muốn nhận lời.
    - Bạn kì quá! Tôi……nó chưa kịp nói hết câu tì bó hoa trong tay nó bị hắn giật phăng và ném đi không thương tiếc.
    - Bạn làm gì vậy? Đó là quà của tôi! Nó bắt đầu nổi khùng.
    - Bạn muốn nhận nó à? Hắn cười – nụ cười nhếch mép có chút xảo trá.
    - Này, bạn…….ghen đó hả? Nó nhíu mày trước thái độ của hắn.
    - Phải rồi! Tôi ghen đấy, sao hả? Hắn nhìn sâu vào mắt nó.
    Nó im bặt, nói nữa nó sợ mình sẽ cười mất – mà cười vào lúc này có khác gì gạch tên mình trong sổ tử đâu, mà nó cười là cười hạnh phúc thôi chứ không phải cười nhạo đâu nha.
    - Tôi cho bạn 2 ngày, bạn phải trả lại bó hoa đó! Nếu không thì bạn chết với tôi. Nói xong hắn đi thẳng.
    Nó nhặt bó hoa lên, nhún vai nhìn theo hắn.
    —————
    Ở một nơi nào đó
    - Vở kịch chỉ mới bắt đầu thôi! “Bạn thân”!
     
    huyenhuyen5a12Giang2k5 thích bài này.
  2. 0839105437

    0839105437 Học sinh mới Thành viên

    Bài viết:
    9
    Điểm thành tích:
    6
    Nơi ở:
    Nghệ An
    Trường học/Cơ quan:
    anime

    Chương 32:Rắc rối
    Tối hôm đó

    Bó hoa của Dai tặng nó được cắm trong bình nhưng không gỡ ra. Nó thở dài thườn thượt vì không biết nên đối diện với Dai như thế nào. Chiều nay nó cũng không dám đến sân tập cùng hắn. Đến nhỡ bị hành xác thì khổ lắm!

    - Bạn nha, toàn gây những chuyện giật gân! Akêmi vừa làm trứng vừa nói.

    - Bạn đừng đề cập đến chủ đề này nữa, đầu mình nổ tung mất thôi! Nó ngán ngẩm lấy con dao băm vằm củ cải khiến nó nát bươm thành….cám.

    - Xì, mình cũng không thích lo chuyện bao đồng nhưng mà nghe nè: từ chối thẳng thừng đi nếu không sau này bạn sẽ mất Sawada đó! Lấy đĩa trứng đặt lên bàn, akêmu ngồi xuống ghế nói tiếp.

    Nó bỏ việc hành hạ củ cải, tiếp tục trầm ngâm chẳng để ý gì đến bữa cơm. Vấn đề nó lo bây giờ là vì chuyện này nó sẽ khó mà qua được bài kiểm tra.

    Đúng lúc đó một tiếng gõ cửa cất lên. Akêmi buông đũa chạy ra mở cửa. Vị khách là Ngọc My.

    - Chị ăn chung nhé! Ngọc My cười.

    - Tất nhiên ạ! Akêmi vui vẻ đáp còn nó vẫn thơ thẩn như ban đầu.

    Mãi khi hết bữa nó mới chịu mở miệng:

    - Chị lại đến chất vấn em à?

    - Không, chỉ là chị lười vào bếp thôi! Ngọc My tỉnh bơ.

    Nó bĩu môi:- Chị lại phản đối chứ gì? Nếu thế thì em ế cũng tại chị!

    Ngọc My và Akêmi đang ăn quả tráng miệng thì cười sặc. Một cô nàng 16 tuổi muốn “ế”. Kiểu này Ngọc My mang tiếng oan mất thôi.

    - Không, việc này chị không phản đối! Chỉ có điều chị thấy cái cách cậu ta ngỏ lời không thành thật mà giống như ép buộc hơn! Ngọc My vẫn chưa dứt nét cười đùa.

    Nó nhìn điệu cười của Ngọc My mà muốn ước một điều hơi tội lỗi: ước gì cái miệng ấy biến thà

    nh cái khoá kéo để nó có thể kéo xoạch kín lại. Thật là, đang muốn hỏi ý kiến mà lại còn cười trên nỗi đau khổ của người khác. Cuối cùng nó quyết định đợi mọi việc lắng xuống thì sẽ trả lời Dai.

    Nhưng mọi việc không dễ như nó tưởng tượng.

    —————

    Sáng hôm sau, tại căn tin

    - Ê, con bé đó là người được playboy nỗi tiếng tỏ tình à?

    - Ừ nhỉ! Mà con bé đó là quán quân Miko đó!

    - Umk, nhìn cái mặt cũng xinh nhưng đâu đến mức phải tỏ tình một cách khoe trương thế chứ!

    - Nghe nói mấy thầy cô cũng đang bàn nhau lập kế hoạch lãng mạn như thế đó! (t/g: bó tay)….bla…..bla……bla

    Nó không được yên ổn 1 giây trng khi thanh toán bữa sáng, xung quanh là những lời bàn tán cực kì xâm phạm đến sự riêng tư của người khác. Đúng là miệng lưỡi thiên hạ không ai sánh kịp. Nó tự hỏi nếu như vào ngày valentine trằng mà hắn nhận lời chắc mật độ hot chắc còn gấp bây giờ cả nghĩn lần ấy chứ. Nhưng nó vẫn làm như không có chuyện gì xảy ra và vẫn ung dung như bình thường.

    Mọi chuyện chỉ có thế nếu như vào lớp không có lời khiêu khích của lũ con gái và Hanaka cũng có phần:

    - Chà, có phúc ghê nhỉ! Được Nam Thần Vương Tử tơt tình trước mặt bao người! Hanaka liếc nhín nó, giọng châm chọc

    Nó tự nhủ phải nhẫn nhịn.

    - Bó hoa hồng tuyệt vời quá đi! Giữ sau này làm…..hoa cưới luôn đi! Yuki ( một thành viên trong Fire girls) hùa theo

    Nãy giờ nó cố nhịn nhưng đang chuẩn bị nổ tung. Nó không thích cãi nhau nhưng đã quá đà thì cũng phải làm tới. Một khi song ngư đã bực mình thì chẳng khác nào cọp.

    Nó quay người, cười một nụ cười thật tươi, ngọt như kẹo nhưng lại khiến lũ người đó im bặt nổi da gà:

    - Ôi, bây giờ tôi mới biết cô thích bó hoa đó đến vậy. Bó hoa đó hợp làm hoa cưới của cô hơn nhưng sợ đến khi cô kết hôn thì bó hoa kia cũng thành…….đồ cổ nghìn năm rồi!

    - Cô…..! Yuki cứng họng. Nó nói như vậy rõ ràng ám chỉ cô ta sẽ ế đến già mà.

    - Nhưng cũng may, tôi đã trả lại bó hoa đó rồi nên nó sẽ không phải chờ cô mà trở thành đồ cổ đâu! Nó nói xong ung dung bước vào chỗ ngồi mà không thèm để ý đến khuôn mặt như khỉ ăn ớt của Yuki.

    Cũng may sáng sớm nay nó đã trả lại bó hoa cho Dai với lời nhắn trước của phòng cậu. Nếu không chắc sẽ còn nhiều việc xảy ra. Nó chọt hình ung đến dáng vẻ của Ngọc My trước đây, giờ mới biết đối tượng cao quá cũng rất khổ sở.

    Nó ôm đầu:” Kì kiểm tra ơi……chậm lại đi…tui chưa chuẩn bị được gì cả”
     
    0934097212 thích bài này.
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->