Văn [ngữ văn 8]Phát biểu cảm nghĩ về cái kết truyện Cô bé bán diêm - H.C.Andersen

Thảo luận trong 'Văn học nước ngoài' bắt đầu bởi neu_em_khong_phai_giac_mo01, 24 Tháng sáu 2010.

Lượt xem: 62,739

  1. Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    "Sáng hôm sau, tuyết vẫn phủ kín mặt đất, nhưng mặt trời lên, trong sáng, chói chang trên bầu trời xanh nhợt. Mọi người vui vẻ ra khỏi nhà. Trong buổi sáng lạnh lẽo ấy, ở một xó tường, người ta thấy một em gái có đôi má hồng và đôi môi đang mỉm cười. Em đã chết vì giá rét trong đêm giao thừa. Ngày mồng một đầu năm hiện lên trên thi thể em bé ngồi giữa những bao diêm, trong đó có một bao đã đốt hết nhẵn. Chẳng ai biết những cái kì diệu em đã trông thấy và nhất là cảnh huy hoàng lúc hai bà cháu bay lên để đón lấy những niềm vui đầu năm"

    - Em đã đi vào bầu ánh sáng vĩ đại, vào sống trong một thế giới của ánh sáng, tình thương, nơi ấy có người bà hiền hậu thân thương, có những lò sưởi ấm, những bữa ăn thịnh soạn, những cây thông trang hoàng rực rỡ, được sống trong sự bao dung chở che và lòng độ lượng nhân từ vô hạn của Chúa. Em đã vĩnh viễn thoát khỏi những đọa đày trên mặt đất đau thương, vĩnh viễn thoát khỏi những cơn đói hành hạ, thoát khỏi cái rét cắt da cắt thịt, khỏi nỗi cô đơn, bất hạnh. Em ra đi thanh thản và mãn nguyện "đôi má hồng và đôi môi đang mỉm cười". Chắc hẳn gương mặt ấy sẽ còn ám ảnh độc giả bao thế hệ: cô bé ra đi trong niềm vui, sự bao dung, tha thứ. Cô mỉm cười từ giã tất cả, tha thứ tất cả: những lời chửi mắng thậm tệ, những trận đòn roi, những sự lạnh lùng vô cảm của con người.... Cô bé ra đi tựa như một thiên thần, sau khi chịu đựng những đọa đày thế gian đã được trở về với Chúa, về nước thiên đàng. Ở phương diện đó, kết thúc câu chuyện là một cái kết có hậu, ấm áp và đầy tính nhân văn. Andersen đã không dùng đôi cánh tưởng tượng để thoát li mà cúi sát xuống hiện thực khốc liệt của cuộc sống, để cảm thông và yêu thương những số phận bất hạnh, để nhận ra và trân trọng những ước mơ trong sáng, thánh thiện của con người.

    - Nhưng không hẳn là một cái kết hoàn toàn có hậu. Truyện của Andersen khép lại nhưng lòng người đọc vẫn không nguôi băn khoăn, trăn trở, day dứt suy nghĩ về con người, cuộc đời, về tình người, tình đời. Nhà văn không né tránh hiện thực nghiệt ngã. Cô bé có tâm hồn trong sáng, thánh thiện ấy đã chết, chết trong chính đêm giao thừa, trong cái đói, cái rét hành hạ. Một năm mới sang hứa hẹn những khởi đầu mới nhưng cô bé đã kết thúc cuộc hành trình của mình tại chính ngưỡng cửa của năm mới. Chẳng có cơ hội, chẳng có tương lai nào cho em. Trước khi chết vì đói, vì rét, em đã chết vì chính sự lạnh lùng, vô cảm, tàn nhẫn, ích kỉ của con người. Em không dám về nhà vì sợ những lời chửi mắng, đánh đập của bố, em trơ trọi, bơ vơ, tuyệt vọng chống chọi với cái giá rét trước ánh mắt vô cảm, thờ ơ của những người qua đường, em cô đơn, buồn tủi khi mọi người vui vẻ, hân hoan đón chào năm mới, em nằm đó trong những lời đàm tiếu vô tâm của mọi người. Em từ giã cõi đời, giã từ cuộc sống vì không ai thương em, không ai che chở, bảo vệ em. Cái chết của em mãi để lại nỗi xót thương, niềm day dứt như một câu hỏi ám ảnh trong lòng mỗi người: làm sao để không bao giờ trên mặt đất này còn có những trẻ em bất hạnh như cô bé bán diêm ?

    => Truyện nhẹ nhàng, dung dị nhưng đặt ra những vấn đề vô cùng sâu sắc, thể hiện giá trị nhân văn cao đẹp qua tấm lòng yêu thương, trân trọng con người của nhà văn. Cái kết truyện như một câu hỏi đầy day dứt, như một lời đề nghị nhà văn gửi tới độc giả nhiều thế hệ, ở mọi phương trời về cách sống, về thái độ, tình cảm đối với những người xung quanh, nhất là những mảnh đời bất hạnh.


    Các bạn tham khảo và cùng góp ý nhé.
     
  2. meoyeu.love

    meoyeu.love Guest

    ồ bài viết của bận hay thiệt nhưng theo tui bạn nên phân tích nguyên nhân cái chết của cô bé
    đó là do đói rét do khổ cực mà e đã phải hứng chịu...Andetsen còn lên án xã hội đan mạch thờ ơ lãnh đạm đã đưa đẩy gia đình e: đã biến cha e thành kẻ nát rượu mẹ và bà vì quá khổ xở mà qua đời và e ra đi là bằng chứng xác thực nhất về xã hội tàn nhẫn ko tình người.
    và pt tư tưởng nhân đạo của bài văn.
     
  3. aawnm123

    aawnm123 Guest

    có thể nói cái chết của em bé bán diêm là 1 sự giải thoát cho chính cô bé,cho cuộc đời khốn khổ của cô.
    Chú ý bài viết có dấu nhé;)
     
    Last edited by a moderator: 4 Tháng mười 2011
  4. phantrang97

    phantrang97 Guest

    ukm.cái đó bạn viết hay đấy.
    Cái chết của cô bé chính là sự giải thoát cho chính mình, nhưng đó không phải là một kết thúc có hậu. Truyện phản ánh hiên thực xã hôi Đan MẠch thời bấy giờ.
     
  5. khue_laiminh

    khue_laiminh Guest

    Tớ nghĩ đây là kết có hậu vì tác giả có câu là "Họ đã về chầu Thượng Đế" tức là nói giảm nói tránh và cũng muốn nhấn mạnh là cô bé không chết mà chỉ sang một thế giới khác "không còn đói rét đày đọa họ" mà thôi.
    À mà có ai biết vì sao tác giả lại đặt tình huống cô bé bán diêm mà không phải bán thứ khác??
     
    Last edited by a moderator: 4 Tháng mười 2011
  6. kunxjnk_98

    kunxjnk_98 Guest

    đây là 1 dụng ý nghệ thuật của tác giả bởi diêm là nguồn gốc của ánh sáng >< thời tiết và sự lạnh nhạt của ngươid đan ở đan mạch
    que diêm là ngọn lửa ước mơ của em bé , em mơ về 1 mái ấm gia đình...
    Dụng ý này cũng giúp người đọc cảm thông với số phạn của em be, ca ngợi những ước mơ bình dị của em và phê phán xã hội thiếu tình người
     
  7. tunkute123

    tunkute123 Guest

    Cái này bạn nè, nhiều vấn đề sâu sắc đó, bạn hãy gọi tên chúng ra và nói một chút về chúng thì bài sẽ hoàn hảo hơn.

    Hơn nữa, phát biểu cảm nghĩ thì có nghĩa là trình bày suy nghĩ chủ quan lẫn khách quan của mình về kết truyện. Cái này bạn thể hiện chưa rõ. Bạn chỉ đi phân tích và bàn luận nó có hoàn toàn có hậu hay k. Chưa khái quát được vấn đề. Cần khai thác nó ở nhiều phương diện hơn.

    Tuy nhiên bài của bạn làm như vậy là rất tốt. Câu văn gãy gọn, trơn tru, từ ngữ hay. :).

    Thân.
     
    Last edited by a moderator: 9 Tháng mười hai 2011
  8. conan99

    conan99 Guest

    Truyện nhẹ nhàng, dung dị nhưng đặt ra những vấn đề vô cùng sâu sắc, thể hiện giá trị nhân văn cao đẹp qua tấm lòng yêu thương, trân trọng con người của nhà văn. Cái kết truyện như một câu hỏi đầy day dứt, như một lời đề nghị nhà văn gửi tới độc giả nhiều thế hệ, ở mọi phương trời về cách sống, về thái độ, tình cảm đối với những người xung quanh, nhất là những mảnh đời bất hạnh.

    Cái này bạn nè, nhiều vấn đề sâu sắc đó, bạn hãy gọi tên chúng ra và nói một chút về chúng thì bài sẽ hoàn hảo hơn.

    Hơn nữa, phát biểu cảm nghĩ thì có nghĩa là trình bày suy nghĩ chủ quan lẫn khách quan của mình về kết truyện. Cái này bạn thể hiện chưa rõ. Bạn chỉ đi phân tích và bàn luận nó có hoàn toàn có hậu hay k. Chưa khái quát được vấn đề. Cần khai thác nó ở nhiều phương diện hơn.

    Tuy nhiên bài của bạn làm như vậy là rất tốt. Câu văn gãy gọn, trơn tru, từ ngữ hay. :).
     
  9. mapcacamap

    mapcacamap Guest

    ...Que diêm cuối cùng của cô cũng tắt. Cô cảm thấy lạnh rồi ngất đi. Khi tỉnh dậy, cô bé thấy mình trong bệnh viện. Cô có nhớ lại những gì đã xảy ra nhưng không thể nhớ-đầu cô rất đau. Bỗng, bố cô bước vào phòng bệnh, ôm chầm lấy cô nức nỡ khóc và xin lỗi cô vì bao lâu nay đã đối xử không tốt với cô. Ông đã bỏ rượu và tìm được một việt làm ổn định. Ông hưa sẽ bù đắp những ngày mất mát cô đã chịu trong bao lâu nay
     
  10. 011121

    011121 Guest






    Có năng khiếu viết tiểu thuyết đây ♥♥♥



    Có ai nói một cách tóm tắt về bài đc ko?

     
  11. phân tích ý nghĩa hình tượng ngọn lửa diêm trong truyện
     
  12. trangcuter

    trangcuter Guest

    1 cái kết rất hay. Mong nếu truyện có ngoài đời nó sẽ thành sự thật
     
  13. pts_online

    pts_online Guest

    "Sáng hôm sau, tuyết vẫn phủ kín mặt đất, nhưng mặt trời lên, trong sáng, chói chang trên bầu trời xanh nhợt. Mọi người vui vẻ ra khỏi nhà. Trong buổi sáng lạnh lẽo ấy, ở một xó tường, người ta thấy một em gái có đôi má hồng và đôi môi đang mỉm cười. Em đã chết vì giá rét trong đêm giao thừa. Ngày mồng một đầu năm hiện lên trên thi thể em bé ngồi giữa những bao diêm, trong đó có một bao đã đốt hết nhẵn. Chẳng ai biết những cái kì diệu em đã trông thấy và nhất là cảnh huy hoàng lúc hai bà cháu bay lên để đón lấy những niềm vui đầu năm"
    [/FONT]
    - Em đã đi vào bầu ánh sáng vĩ đại, vào sống trong một thế giới của ánh sáng, tình thương, nơi ấy có người bà hiền hậu thân thương, có những lò sưởi ấm, những bữa ăn thịnh soạn, những cây thông trang hoàng rực rỡ, được sống trong sự bao dung chở che và lòng độ lượng nhân từ vô hạn của Chúa. Em đã vĩnh viễn thoát khỏi những đọa đày trên mặt đất đau thương, vĩnh viễn thoát khỏi những cơn đói hành hạ, thoát khỏi cái rét cắt da cắt thịt, khỏi nỗi cô đơn, bất hạnh. Em ra đi thanh thản và mãn nguyện "đôi má hồng và đôi môi đang mỉm cười". Chắc hẳn gương mặt ấy sẽ còn ám ảnh độc giả bao thế hệ: cô bé ra đi trong niềm vui, sự bao dung, tha thứ. Cô mỉm cười từ giã tất cả, tha thứ tất cả: những lời chửi mắng thậm tệ, những trận đòn roi, những sự lạnh lùng vô cảm của con người.... Cô bé ra đi tựa như một thiên thần, sau khi chịu đựng những đọa đày thế gian đã được trở về với Chúa, về nước thiên đàng. Ở phương diện đó, kết thúc câu chuyện là một cái kết có hậu, ấm áp và đầy tính nhân văn. Andersen đã không dùng đôi cánh tưởng tượng để thoát li mà cúi sát xuống hiện thực khốc liệt của cuộc sống, để cảm thông và yêu thương những số phận bất hạnh, để nhận ra và trân trọng những ước mơ trong sáng, thánh thiện của con người.

    - Nhưng không hẳn là một cái kết hoàn toàn có hậu. Truyện của Andersen khép lại nhưng lòng người đọc vẫn không nguôi băn khoăn, trăn trở, day dứt suy nghĩ về con người, cuộc đời, về tình người, tình đời. Nhà văn không né tránh hiện thực nghiệt ngã. Cô bé có tâm hồn trong sáng, thánh thiện ấy đã chết, chết trong chính đêm giao thừa, trong cái đói, cái rét hành hạ. Một năm mới sang hứa hẹn những khởi đầu mới nhưng cô bé đã kết thúc cuộc hành trình của mình tại chính ngưỡng cửa của năm mới. Chẳng có cơ hội, chẳng có tương lai nào cho em. Trước khi chết vì đói, vì rét, em đã chết vì chính sự lạnh lùng, vô cảm, tàn nhẫn, ích kỉ của con người. Em không dám về nhà vì sợ những lời chửi mắng, đánh đập của bố, em trơ trọi, bơ vơ, tuyệt vọng chống chọi với cái giá rét trước ánh mắt vô cảm, thờ ơ của những người qua đường, em cô đơn, buồn tủi khi mọi người vui vẻ, hân hoan đón chào năm mới, em nằm đó trong những lời đàm tiếu vô tâm của mọi người. Em từ giã cõi đời, giã từ cuộc sống vì không ai thương em, không ai che chở, bảo vệ em. Cái chết của em mãi để lại nỗi xót thương, niềm day dứt như một câu hỏi ám ảnh trong lòng mỗi người: làm sao để không bao giờ trên mặt đất này còn có những trẻ em bất hạnh như cô bé bán diêm ?

    => Truyện nhẹ nhàng, dung dị nhưng đặt ra những vấn đề vô cùng sâu sắc, thể hiện giá trị nhân văn cao đẹp qua tấm lòng yêu thương, trân trọng con người của nhà văn. Cái kết truyện như một câu hỏi đầy day dứt, như một lời đề nghị nhà văn gửi tới độc giả nhiều thế hệ, ở mọi phương trời về cách sống, về thái độ, tình cảm đối với những người xung quanh, nhất là những mảnh đời bất hạnh.
     
    Sandaharu thích bài này.
  14. Ai đã từng đọc Cô bé bán diêm của nhà văn Đan Mạch An-đéc-xen hẳn sẽ không thể nào quên những ánh lửa diêm nhỏ nhoi bùng lên giữa đêm giao thừa giá rét gắn với một thế giới mộng tưởng thật đẹp của cô bé nghèo khổ. Từ trước đến nay câu chuyện về cô bé bán diêm là câu chuyện khiến tôi phải lay dộng, cuộc đời của cô thật khốn khổ, chỉ ước được một điều hạnh phúc nhỏ nhoi nhưng cũng không thể khiến cô được như nguyện vọng.Cái chết của cô thật thiêng liêng một em bé bình thường nếu chết rét sẽ không thể mỉm cười dù chỉ một lần nhưng với tôi hình ảnh cô mỉm cười khi chết đã khiến tôi cảm thấy cô được giải thoát khỏi một địa ngục tăm tối và đến với một thiêng đàng. Mặc dù như thế nhưng đó cũng không phải là một kết cục mang tính có hậu mà chỉ là một phần của sự đắng cay. Nêu tôi có phép màu tôi sẽ biến cô ấy sống trở lại cùng người bà thân yêu với căn nhà nhỏ xinh như ngày trước vậy.
     
  15. anhlee_th

    anhlee_th Guest

    có thể viết thành đoạn văn hộ mình đk ko ???
    Thank nhiều nha :)&gt;-@};-@};-@};-
     
  16. bài của bạn hay đấy mình sẽ bắt trước để làm bài :eek:@-):-*@};-:)&gt;-o=&gt;:|:D\{ABC}b-(
     
  17. bài của bạn hay đấy minh dụa vào dó để viết thành bài van của mình hoàn chỉnh hơn
     
  18. Măt To 03092003

    Măt To 03092003 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    7
    Điểm thành tích:
    31

    help me hình ảnh cô bé bán diêm đã chết trong đêm giao thừa gợi cho em suy nghĩ gì về quyền sống của trẻ em trong xã hội hiện nay
    r110r2r110
     
  19. baochau1112

    baochau1112 Trưởng nhóm Văn | Chủ nhiệm CLB Khu vườn ngôn từ Cu li diễn đàn

    Bài viết:
    5,693
    Điểm thành tích:
    1,194
    Nơi ở:
    Quảng Nam
    Trường học/Cơ quan:
    Vi vu tứ phương

    Chào e, để mọi người để có thể hỗ trợ e thì e nên đăng ra 1 topic mới nhé ... đăng như vậy khó nắm bắt để giúp e lắm ^^
    Còn bây giờ chị gợi ý cho e về bài viết nhé ^^
    - Hình ảnh của cô bé bán diêm:
    + Mồ côi mẹ, bố bắt đi bán diêm
    + Em ngồi nép trong một góc tường, thu đôi chân vào người, nhưng mỗi lúc em càng thấy rét buốt hơn
    - Quyền sống của trẻ em ngày nay:
    + Phải được sống, được yêu thương, được chăm sóc bởi gia đình
    + Tố cáo, lên án sự thờ ơ, ghẻ lạnh của xã hội lúc bấy giờ, chuyện đã là quá khứ và ko nên đưa vào thực tại 1 lần nữa
    + Được quan tâm, được nuôi dưỡng và giáo dục
     
    s2no12k3 thích bài này.
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->