[Ngữ văn 8] Kể lại ngày đầu tiên đi học

Thảo luận trong 'Làm văn' bắt đầu bởi thaovycatinh, 26 Tháng tám 2011.

Lượt xem: 500,440

  1. Đề bài: Kỉ niệm ngày đầu tiên đi học.
    Bài làm:
    Năm nay tôi đã là học sinh lớp 8, được biết thêm bao bạn bè mới, thầy cô giáo mới, được học nhiều điều hay hơn, tôi cảm thấy thật thích thú. Khi được học văn bản "Tôi đi học" (sách giáo khoa Ngữ Văn lớp 8), được tìm hiểu về những cảm xúc của chính nhân vật "tôi" trong ngày đầu tiên đi học, tôi chợt nghĩ lại về buổi khai giảng năm học mới năm tôi mới vào lớp 1.
    Đã bao năm trôi qua nhưng cảm xúc ấy vẫn không thể nào xóa nhòa trong tâm trí tôi. Buổi sáng thức dậy, mẹ đã sắp xếp đầy đủ sách vở vào balô cho tôi. Khi đã hoàn tất những "thủ tục" của buổi sáng, tôi bắt đầu theo chân mẹ đến trường. Thế rồi mẹ đi trước, tôi bước theo sau, lạ lùng ngắm nhìn mọi cảnh vật xung quanh mình với cặp mắt mở to, lạ lùng. Vào cái lúc đó, tôi chẳng nghĩ được gì hơn ngoài việc cứ níu tay mẹ và đi đến trường.
    Chẳng mấy chốc, ngôi trường tiểu học đã hiện ra trước mắt tôi. Trông nó thật rộng và đẹp. Tất cả bức tường ở phía ngoài đều được sơn màu vàng, sáng rực lên. Tôi và mẹ đi xung quanh những bồn hoa của trường. Oa! Nhiều hoa thật đó! Những bông hoa cúc vàng đang nở xòe ra, nổi bật ở giữa là khóm hoa đồng tiền màu đỏ tươi. Tôi lần lượt ngắm nhìn mọi vật xung quanh. Các anh chị học sinh lớp trên mặc những bộ quần áo đồng phục của trường màu trắng và thắt khăn quàng đỏ trông thật nghiêm trang. Còn tôi (và các bạn của tôi nữa) đều mặc những trang phuc mà chúng tôi cho là đẹp và lịch sự nhất. Tôi đánh nhanh cặp mắt nhìn mọi phía và phát hiện ra Ngọc – cô bạn duy nhất học cùng tôi từ hồi mẫu giáo đang đi cùng mẹ ở phía gần cổng trường. Tôi thả tay mẹ và chạy về phía ấy. Ngọc cũng đã thấy tôi và vẫy tôi lại. Rồi tôi và Ngọc cùng nhau bắt đầu cuộc hành trình “dạo quanh sân trường”.
    Hồi trống đầu tiên vang lên, mẹ nhanh chóng đưa tôi chiếc mũ calô màu trắng và chỉ cho tôi hàng của lớp mình. Các bạn tôi, ai nấy đều ngơ ngác. Có đứa đã khóc oà lên vì một chút sự nhút nhát đang dần xâm chiếm lấy mình. Được biết thêm nhiều bạn mới, tôi thích lắm. Tiếng cô giáo hiệu trưởng đang dõng dạc tuyên bố trên bục giảng. Ở dưới sân trường, chúng tôi ngồi im phăng phắc, lắng nghe. Cuối cùng, sau những tiết mục văn nghệ kết thúc, cô giáo cho chúng tôi vào lớp.
    Lớp học của chúng tôi là lớp học đầu tiên của dãy nhà tính từ văn phòng trở lại. Lớp học được trang trí với đủ các loại tranh ảnh khác nhau, chỉ ít hơn lớp mẫu giáo của tôi khoảng vài bức. Nhưng với tôi, lớp học vẫn quen thuộc như tôi đang ngồi học ở lớp mẫu giáo vậy. Chính vậy, tôi chẳng lạ lẫm hay ngạc nhiên khi bước vào lớp học mới. Bạn ghế được kê thẳng tắp. Bàn học của chúng tôi còn có chỗ để treo cặp và ngăn bàn để sách vở nữa. Bao nhiêu thứ trong đó đã cùng tôi bắt đầu bài học đầu tiên.
    Bài học của chúng tôi bắt đầu là môn Tập đọc. Đó là môn học cũng tương tự như đọc các văn bản ở trường trung học. Lớp tôi ê a đọc những chữ cái đầu tiên: A; Ă; Â; B; C;…. Giọng đọc ngây thơ và non nớt cất lên, trông chúng tôi như những chú chim non lần đầu tiên cất lên tiếng hót. Những chú chim nhỏ đó đang ước mơ chinh phục bầu trời. Cũng như chúng tôi đang ước mơ chinh phục biển cả tri thức mênh mông với bao nhiêu sóng gió. Tôi nhận ra mình thực sự đã trở thành một cô bé “sinh viên lớp 1”. Hiểu được điều đó, tôi đã tự nhủ với mình rằng: phải cố gắng học tập để xứng đáng với những gì mà bố mẹ tôi đã vất vả có được để cho tôi được đi học như ngày hôm nay.
    Trở về nhà với bao cảm xúc mới lạ. Tôi vui vẻ kể lại cho cả nhà nghe chuyện ở trường, lớp. Đến bây giờ, khi đã lớn rồi, tôi không còn nhớ mình đã kể những gì với cả nhà. Chỉ nhớ rằng, cả nhà tôi đã cười rất vui vẻ và tràn đầy hạnh phúc. Tôi tự nhủ với mình: khi đã lớn khôn rồi, tự tôi sẽ biết ý thức mình, cố gắng học tập để vun đầy tương lai của chính mình. Đề bài: Kỉ niệm ngày đầu tiên đi học.
     
  2. dinhthupc

    dinhthupc Guest

    Kể lại ngày đầu tiên đi học

    Đã ba năm rồi em em được ngồi học dưới mái trường cấp 1 mến yêu với nhiều kỉ niệm khó quên. Nhưng có lẽ ngày đầu tiên theo mẹ bước vào ngôi trường này, cho đến bây giờ em vẫn luôn nhớ mãi. Ngày đó, mùa thu của các đây ba năm, khoảng khắc bồi hồi xao xuyến đến lạ lùng.

    Hôm đó, mẹ dậy rất sớm, em cũng dậy rất sớm. Tối qua mẹ không ngủ được nhưng em vẫn ngủ ngon lành. Con nít mà, nên em cũng không quá quan trọng đến chuyện ngày đi khai giảng đầu tiên. Nhưng cảm giác đi bên cạnh mẹ trên con đường làng để tới trường, cảm xúc nôn nao đến lạ.

    ke-lai-ngay-dau-tien-di-hoc-cua-em
    Kể lại ngày đầu tiên em đi học-Văn lớp 3

    Em còn nhớ y nguyên cảm giác lúc đó của một đứa con nít 6 tuổi bé con, còn e dè nép sau lưng mẹ nhìn các bạn xa lạ. Mẹ mỉm cười nhìn em vào bảo rằng “Cố lên chàng trai, đây là môi trường học tập của con”. Mẹ buông tay, em bước vào cánh cổng kia, nước mắt chực vỡ òa vì thấy mình lạc lõng. Đây không phải đầu tiên em đặt chân vào ngôi trường này nhưng là lần đầu em vào đây với tư cách là học sinh mới.

    Hôm đó, đi khai giảng nhưng em vẫn mang theo chiếc cặp to đùng. Trong cặp chỉ toàn bi và vòng nên không dám mở ra cho các bạn xem. Em ngồi cạnh một bạn nữ, bạn ấy rất dễ thương, sau này trở thành bạn thân với em cho đến bây giờ.

    Ngồi giữa sân trường, nhìn lá cờ bay phấp phới, tiếng trống trường vang lên và tiếng thầy hiệu trưởng nó rất to trên loa. Cô giáo chủ nhiệm lớp em nhìn lần lượt từng bạn và mỉm cười dặn dò rất nhiều thứ. Em thấy mình bắt đầu bớt run, bớt sợ vì có nhiều bạn cũng ở trong hoàn cảnh như mình.
    Xem thêm phần kết luận tại đây
     
  3. chipham2200

    chipham2200 Guest

    ngày đầu tiên đi học

    các bạn đọc thử hộ mik nha xem ok chưa ạ !
    “Ngày đầu tiên đi học mẹ dắt tay đến trường em vừa đi vừa khóc,mẹ dỗ dành yêu thương”
    Mooixkhi nghe câu hát trên bao kỉ niệm về ngày đầu tiên đi hk lại ùa về trong tôi như vẫn còn vẹn nguyên.
    Trước ngày đi hk,mẹ đưa tôi đi mua sách vở,đồi dùng chuẩn bị cho ngày khai trường. Giờ đây tôi đã là cô học sinh lớp 8 rồi không còn bé bỏng j nữa nhưng những kỉ niệm ngày khai trường vẫn không thể quên được và đặc biệt là hình ảnh chiếc cặp sách màu hồng in hình những nàng công chúa dễ thương mà mẹ dã mua cho tôi hôm ấy.Tôi còn nhớ rất rõ ngày hôm đó cả nhà tôi nhộn nhịp sắm sửa mọi thứ cho tôi và tôi chợt nhận ra được rằng vc đi hk nó quan trọng ntn.Buổi tối cả nhà ngồi ăn cơm ông tôi còn trêu “Cái Trang nhà mik mai đã là hs lớp 1 rồi đấy không đc khóc nhè nha!” nghe ông ns vậy mặt tôi sị xuống.Đêm hôm đó tôi đã phải sống trong tâm trạng nôn nao,háo hức và có đôi chút sợ sệt.
    Sáng hôm sau tôi dậy từ rất sơm thay ngay bộ đồng phục vào đứng trc gương nhắm đi ngắm lại tôi thấy mik ms chững chạc làm sao.! Tự nhiên tôi thấy mik khác hẳn so vs cô bé ngày hôm qua còn nũng nịu đòi mẹ mua những cô búp bê xinh xắn.
    Con đường đến trg không xa nên mẹ dắt tay tôi tới trg.Bầu trời sáng sơm thật trong xanh,cao vời vợi.Một vài chứ chim chuyền cành hót líu lo.Trên đường đến trường từng tốp các hs mặc áo trắng nô đùa cùng sải bước tới trg làm con đường như sáng bừng hơn.Chỉ tầm 5 phút sau tôi và mẹ đã đứng trước cổng trường.Cái cổng trg to cao toát nên được vẻ uy nghi.Nếu có ai hỏi nó to ntn thì tôi chỉ bt ns rằng nó to đến mức mà làm tôi phải gần như đứng sựng lại.Tôi ngắm nó say sưa và bừng tỉnh khi mẹ nói “Trg con đây-Trường Võ Thị Sáu”.Tôi có thể thấy rõ rằng từng bc chân của tôi như chậm lại.Bước vào sân trường tôi đã phải thốt lên trời ơi sao mà nó đông thế mẹ.Ngước nhìn lên là 3 dãy lớp học quây thành hình chữa U quay ra cổng trg.Tôi đứng bên mẹ nhìn các ac chạy nhảy nô đua sao mà tôi thấy thích thế muốn được như vậy mà sao tôi không dám chỉ bt nắm chặt lấy tay mẹ. Sau khi kết thúc lễ khai giảng tôi và mẹ bước đến trc của lớp hk,đúng là căn phòng rất to và đẹp nhiều bàn ghế y như lời mẹ tôi kể lúc ơ nhà.Xung quanh tôi có bt bao nhiêu bạn học sinh cùng lớp vs tôi.Người thì nắm tay mẹ như tôi,bạn ôm chặt lấy chân bố không chịu đi đâu.Rồi có 1 cô giáo bước vào lớp và bắt đầu đọc tên.Đọc đến tên ai người đó sẽ vào lớp.Các bạn thưa “Có” rất to nhưng có nhiều bạn lại phải bố mẹ thưa hộ.Tôi như chết lặng vì lo cho đến khi cô dọc đến tên mik.Bỗng nhiêu không hiểu vì sao tôi tự nhiên bật khóc,cô giáo bc đến bên tôi mỉm cười xoa đầu rồi ns vs tôi rằng “ không phải sợ đây là lớp của con con đã có cô vs các bạn đây rồi và cả mẹ con nữa đừng khóc nha! Thế tên con là j?Trang à?” Nghe cô hỏi tôi sợ vì nghĩ mẹ dặn là gặp người lạ ai hỏi j cg không đc trả lời không người ta bắt đi.Nhưng khi nhìn cô cười 1nụ cười hiền lành thì tôi không hiểu sao mik lại trả lời nhanh đến như vậy.Xong tôi quay lên nhìn mẹ.Mẹ cg nhìn tôi rồi cười,mẹ đưa tay tôi cho cô giáo vì tôi là hs cuối cùng trong lớp.Cô vừa dẫn tôi vào vừa nói “Chào mừng các con tới lớp 1B.”Cô đưa tôi vào bàn thứ 2 ngồi cg 1 nam.Rồi cô quay lên giới thiệu về bản thân.Lúc đó tôi ms dám ngẩng mặt lên nhìn kĩ cô giáo do vừa rồi sợ nên tôi chỉ bt nhìn mẹ mà không để í đến ai.Cô giáo hôm nay trông rất xinh,cô diện bộ áo dài hồng thướt tha,tóc cô xõa đến ngang lưng,trông cô thật hiền,dịu dàng làm sao.Bất chợt tôi giật mik nhớ tới mẹ nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy mẹ đã ra về từ bao h tự nhiên tôi thấy chưa bao h cô đơn lạc lõng như lúc này.Dù cho đã theo bố về quê nhiều lần và phải xa mẹ có khi đên 3,4 ngyaf nhưng hôm này cảm giác nó thật khác làm sao.Tôi dường như chuẩn bị bật khóc thì giọng bạn nam bên cạh nói “Lại khóc à mít ướt thế!”không hiểu sao từ sau khi nghe bạn nói vậy tôi lại không muốn khóc nữa.Rồi chỉ sau vài câu hỏi chúng tôi đã quen nhau và theo giới thiệu thì tên bạn là Phúc..Niềm vui và sự thích thú trào lên trong tôi khi vào bài đầu tiên là tập đọc,thật kì lạ miệng tôi tròn lại đọc chữa O theo cô giáo.Và môn toán , tiếng việt , âm nhạc cứ thế trôi qua đã đến giờ về.Tôi chạy ra cổng thì thấy mẹ đã chờ tù bao h.Tôi ríu rít kể cho mẹ nghe về buổi học đầu tiên.Trong đầu tôi hiện lên dòng chữ “Đi học á?Chả có j khó khăn cả!” từ đó tôi không còn rụt rè e ngại nữa.

    Tôi mong những ước mơ sẽ trở thành hiện thực cảm ơn thầy cô bạn bè đã cho tôi những ngày tháng đẹp trong thời học sinh. Đúng là những kỉ niêm buồn thì sẽ phôi phai theo thời gian nhưng những kỉ niệm đẹp thì sẽ theo ta mãi trog cuộc đời.
     
  4. thaygiaothu

    thaygiaothu Guest

    Mình giới thiệu thêm cho các bạn bài văn mẫu này nhé. Các bạn tham khảo thêm
    ó những điều vô tình trôi đi không một chút đắn đó nhưng có những điều neo giữ mãi trong kí ức cho đến tận mai sau. Đối với một học sinh lớp 8 như em, không có quá nhiều thứ để nhớ nhưng kỉ niệm ngày đầu tiên đi học cách đây 8 năm luôn là dòng hoài niệm mãi luôn vẹn nguyên mỗi khi nghĩ về. Đó là ngày em bước vào lớp Một, mùa thu đổ vàng cả con đường tới trường…

    Năm nào cũng vậy, mỗi lần lật giở từng trang sách có dòng văn lãng đãng: “Hằng năm cứ vào cuối thu, khi lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc…” lòng em lại rạo rực và bâng khuâng đến lạ. Đã 8 mùa tựu trường trôi qua, 8 năm lớn lên từng ngày trên ghế nhà trường nhưng có lẽ kỉ niệm đầu tiên, mùa tựu trường đầu tiên luôn khiến em nhớ mãi không quên.

    Năm ấy, đứa bé 6 tuổi sắp bước vào lớp Một, lớp mà mẹ bảo rằng rất quan trọng, vì nó đánh dấu bước ngoặc lớn trong cuộc đời về sau, là điểm xuất phát cho một chặng đường rất dài nữa. Ngày đó, em ngây ngô trước những lời mẹ nói, cho đến bây giờ mới nhận ra hết ý nghĩa lời mẹ.

    Cũng như bao đứa trẻ cùng trang lứa khác, trước ngày khai giảng em ôm khư khư chiếc cặp mới tinh, háo hức trước quần áo mới mẹ mua và ngắm nghía chúng thật lâu. Sáng hôm ấy, sáng mùa thu nắng nhè nhẹ đậu lại trên vạt áo, gió lao xao vườn mái tóc bay. Con đường dẫn tới trường hôm ấy vừa lạ vừa quen, vừa có gì háo hức vừa có gì hồi hộp, bâng khuâng. Mẹ bảo rằng đây là ngày vô cùng quan trọng nên cần ăn mặc gọn gàng, sạch đẹp.


    Mẹ đèo em đến trường trên chiếc xe đạp màu xanh dương đã xỉn màu của ông nội để lại, mọi lần ngồi sau em thấy đau nhưng không hiểu sao hôm ấy lại êm ái đến thế. Ngồi sau lưng mẹ, em thấy mình như chú chim nhỏ bẽn lẽn đang muốn tập bay nhưng sợ độ cao.

    Khi tới ngôi trường ấy, không hẳn là lần đầu tiên em đến đó nhưng là lần đầu tiên em bước vào với danh hiệu là một học sinh của trường. Mẹ nắm tay em dắt vào trường, còn em cứ im lặng theo dõi mọi thứ trên sân trường này.

    Ngày khai giảng bạn nào cũng ăn mặc thật đẹp, áo trắng quần xanh, khăn quàng đỏ mới tinh và tiếng cười rất giòn. Em chốc chốc nhìn vào các bạn, thấy nhiều bạn cũng khép nép bên cạnh mẹ như mình, có lẽ các bạn cũng mới bước vào lớp Một.

    Mẹ dẫn em đến xếp hàng ở lớp 1A và bảo sẽ đợi ở ngoài cổng trường. Lúc ấy em không muốn rời tay mẹ, em sợ lạc lõng giữa sân trường này, không có ai quen biết bên cạnh. Mẹ vô vai: “Cố gắng lên con nhé”. Mắt rưng rưng nhìn bóng dáng của mẹ khuất xa sau cánh cổng kia.

    Bỗng tiếng trống trường vang lên, cả sân trường im lặng, chỉ còn tiếng chim hót trên cao và tiếng gió lao xao. Ngước lên nhìn trời xanh, thấy cờ đỏ sao vàng bay phấp phới giữa mùa thu nắng vàng. Cô hiệu trưởng cất lời, cả trường chăm chú nghe cô theo dõi.

    Xem tiếp phần kết luận theo link này nhé:http://thuvienvanmau.com/ke-ve-ki-niem-ngay-dau-tien-di-hoc.html
     
  5. diecphiluu

    diecphiluu Guest

    Một kỉ Niệm Khó Quên Của Tuổi Học Trò: NGÀY ĐẾN TRƯỜNG ĐẦU TIÊN

    ]Tôi năm nay mười bốn tuổi, trải qua rất nhiều kì thi, gặp rất nhiều bạn, học rất nhiều thầy cô giáo và tôi được tham dự bảy lần khai giảng. Nhưng đối với tôi, ngày đầu tiên đi học là kỉ niệm không bao giờ tôi quên.
    Tôi đã suýt được học mẫu giáo nếu lần ấy tôi không khóc và ôm mẹ khư khư, nên buổi đầu tiên vào lớp một là một ngày rất trọng đại đối với tôi và gia đình tôi. Mẹ sợ rằng tôi sẽ khóc và đòi về. Mẹ cũng sợ rằng tôi phải tạm dừng việc học sang năm sau, khi tôi đã đủ lớn để mẹ không còn cảm thấy sợ và lo nữa. Từ mấy tuần trước, gia đình tôi đã nhộn nhịp hẳn lên. Bố mẹ mua cho tôi bao nhiêu thứ lạ: bút chì, thước kẻ, cặp sách, vở và rất nhiều đồ dùng khác mà tôi không nhớ rõ. Tôi có rất nhiều váy áo nhưng lần này mẹ vẫn đi mua cho tôi một bộ đồ khác: áo trắng váy đỏ. Mẹ nói với tôi đó là “đồng phục”. Tôi được bố mẹ kể nhiều về trường lớp và tôi cũng lấy làm thích thú lắm về cái trò “tập viết”. Tôi có nhiều ước mơ. Tôi thích làm lớp trưởng, muốn có nhiều bạn, muốn học thật giỏi. Tối hôm đó, tôi nghĩ rất nhiều và mong cho đến ngày mai, ngày đầu tiên đi học. Sáng hôm sau, trời sẽ trong xanh, mát dịu, tôi sẽ cùng mẹ đi đến trường. Ôi! Thích quá!
    ]Đúng như tôi dự đoán, sáng thu ấy, một buổi sáng thật đẹp, trời rất cao và mây cũng rất xanh như tôi mong muốn. Ngồi sau mẹ, tôi hút sữa chùn chụt, nhìn ngắm con đường lạ. Tôi chưa đi con đường này bao giờ. Con đường rất đẹp, hai bên cây xanh rì rào như chào đón tôi. Mẹ hỏi tôi rất nhiều nhưng chung quy điều mẹ lo lắng nhất là sợ tôi khóc, đòi về. Sau khi tôi đã uống hết hai hộp sữa thì mẹ đi xe chậm lại và nói: “Đến rồi! Trường của con đấy! Trường Nam Thành Công”.
    ]Tôi giật mình, rồi tò mò tự hỏi sao trường to thế? Sao nhiều người thế? Tôi chợt thấy lo. Mẹ gửi xe rồi nắm tay tôi dắt vào cánh cổng trường to ơi là to! Nếu có ai bảo tôi diễn tả sự to lớn của nó thì tôi chỉ có thể nói: “Nó to đến mức tôi tự hỏi mình có thể đi qua được không?” Vì tôi nghĩ cổng to chỉ dành cho người to béo mà thôi! Giữa một biển người tôi thấy mình thật nhỏ bé, nếu không có mẹ chắc tôi bị họ đè bẹp mất. Mẹ dẫn tôi đi lòng vòng một lúc rồi dừng lại ở một dãy những bạn học sinh khác. Mẹ tôi nói: “Lớp con đấy, bước vào đi con”. Tôi thấy sợ, níu lấy tay mẹ, tôi ước mẹ học cùng tôi mặc dù mẹ có to hơn tôi và các bạn một chút.[
    ]Trên loa là tiếng của cô hiệu trưởng trường tôi. Tôi không nghe thấy gì vì lúc đó tôi giật nảy mình khi thấy mẹ lại dắt tôi đi. Tôi tự hỏi: “Mẹ dắt tôi đi đâu?”. Tôi đứng trước cửa của một căn phòng rất to, có nhiều bộ bàn ghế rất đẹp, nhìn thật sáng sủa sạch sẽ. Xung quanh tôi có rất nhiều bạn, người thì nắm tay mẹ, người thì ôm chân bố, có bạn còn bắt cả bà bế. Cái phòng mà tôi đứng đó là lớp 1D. Từ căn phòng có một người lạ bước ra. Cô ấy còn trẻ và nom rất đẹp. Cô mặc bộ áo dài màu hồng phấn. Cô cười rất tươi, ngồi xuống hỏi thăm từng bạn. Cô hỏi đến tôi, tôi hơi sợ vì mẹ tôi từng dặn: “Ai hỏi nhiều là mẹ mìn đấy! Họ hỏi để biết con ở đâu rồi đến tối bắt đi. Nên ai hỏi con thì con đừng trả lời nhé!”. Nhưng tôi thấy cô dịu hiền quá thành ra khi cô hỏi gì tôi trả lời hết, cả việc tôi tưởng cô là mẹ mìn. Cô cười và xoa đầu tôi. Tôi lại cười và nhìn mẹ, mẹ tôi cười thật xinh, gương mặt mẹ không còn lo âu mà rạng rỡ vô cùng. Tôi thiết nghĩ: “Đi học à? Đâu có gì đáng sợ!”.
    ]Rồi cô giáo đọc tên từng bạn, nghe đọc đến tên có một bạn khóc nấc lên. Và người lớn phải đẩy vào lớp. Các bạn sợ, tôi hiểu tại sao, vì mọi thứ mới lạ quá. Nhưng tôi không khóc, mẹ tôi cũng không phải đẩy hay ấn, tôi tự đi. Tôi chẳng thấy lo ngại, tôi thấy mọi sự đều tốt đẹp: “Trời đẹp, phòng đẹp, cô giáo đẹp và mẹ tôi cũng đẹp”. Tôi không muốn những cái đẹp ấy bị nước mắt làm xấu đi. Và mẹ cũng đã dặn trước sẽ phải làm gì khi đến trường, mẹ sẽ phải xa tôi. Nhưng rồi tôi lại thấy sợ, không hiểu là sợ gì nữa nên tôi tự bước vào lớp khi cô đọc tên. Tôi ngoái lại nhìn mẹ, tạm biệt mẹ và tạm biệt cả tuổi ấu thơ. Cái tuổi thơ đầy ắp trò chơi. Tôi nhìn bạn bên cạnh, nó cũng không rơi một giọt nước mắt, mặt tươi cười hớn hở. Nó có vẻ cao hơn tôi. Tôi hỏi nó: “Sao cậu can đảm vậy?”. Nó bảo nó đi học lần này là lần thứ hai. Tôi nghĩ: “Vậy là nó bị đúp”. Thảo nào … Tôi quay ra cửa sổ, nhìn mẹ, mẹ cười, tôi cũng cười. “Đi học à! Bình thường thôi đâu có gì đáng sợ!”. Ngoài trời nắng nhảy nhót như cũng đang “đi học”.
    ]Ngày đầu tiên đi học của tôi đấy! Thật là đặc biệt phải không. Tôi cũng không hiểu vì sao lúc ấy tôi không khóc nhưng tôi chỉ biết hôm đó mẹ tôi rất vui. Tôi hãnh diện vì làm cho mẹ vui. Tôi đã bước vào lớp một bằng một nụ cười …
     
  6. tyngoc1234

    tyngoc1234 Guest

    :eek::cool::rolleyes::confused:cái ngày khai trường là cái ngày để lại nhiều ấn tượng nhất với tôi vì nó :pmang đậm màu sắc cảu cái thời đi học lúc còn là trẻ thơo-+o=>:))o=>8-|:^o>:):eek:3:-??:-@:-c^:)^:((<):):-\">-)=:):-S:mad:)8-}3:-OX:)(|)=D>=))=))=))=))=))=))~:>:khi (80)::khi (112)::khi (15)::khi (165)::khi (122)::khi (46)::khi (143)::khi (164)::khi (185)::khi (120)::khi (44)::khi (109)::khi (55)::khi (1)::khi (76)::khi (118)::khi (86)::khi (182)::khi (64)::khi (126)::khi (155)::M023::M_nhoc2_21::M046::M012::Mhi::M044::M033::M_nhoc2_49::M049::M048:
     
  7. huong120702

    huong120702 Guest

    hình như mấy bài ở đây tòan chép trong sách giải nè
     
  8. Ngày đầu tiên khai trường, đó là cái ngày mà chắc hẳn không ai trong chúng ta có thể quên được. Cái ngày ấy đã đánh dấu sự kiện mỗi chúng ta bước vào con đường học tập. Năm nay tôi đã lên lớp 8, đã quá quen với không khí học đường, nhưng nhìn lại chiếc cặp chú tôi tặng tuần trước làm tôi thêm bồi hồi, xao xuyến và nhớ lại những kỉ niệm ngây thơ, bé bỏng của một cậu bé chập chững bước vào cổng trường trong bàn tay gầy guộc nhưng đầy tình thương của bà tôi.

    Ấy là cái ngày mà tôi sẽ không bao giờ quên. Hôm ấy, trời thu se se lạnh, mây bồng bềnh trôi, đó cũng là biểu hiện của một ngày khai trường đang đến, một năm học mới bắt đầu. Tôi nao nao trong lòng những tưởng tượng ngây thơ với tâm trạng một đứa trẻ sắp đối diện với một sự kiện quan trọng. Thực ra lúc đó còn bé, chưa cảm nhận được mấy về ngày khai trường và cũng chẳng biết đó là ngày gì, nhưng thấy sự quan tâm, bận rộn của người lớn phần nào tôi cũng đã nhận ra có cái gì đó quan trọng. Hôm nay bà sẽ là người đưa tôi đến trường, bố mẹ tôi công tác xa nên không thể đưa tôi đi được, nhưng nghe bà tôi nói bố mẹ tôi cũng háo hức cái ngày này lắm. Vùng quê tôi không phải ở thành thị, cũng chẳng phải một nơi nào giàu có, đó là một vùng sông nước mang đầy nét thôn quê và sự dân dã. Trên đường đi học, bà cháu tôi phải đi qua một con sông. Bác lái đò đã chờ sẵn chúng tôi ở đó. Tôi thấy nét mặt của bác tươi hơn mọi ngày, phải chăng đó cũng vì cái ngày hôm nay, cái ngày mà mọi người gọi là “ngày tựu trường” – trong đầu tôi nghĩ vậy. Trên đò có rất nhiều các bạn học sinh cùng các bậc phụ huynh. Tôi để ý thấy từng nét mặt lo lắng trên mặt bọn trẻ, trong đó có cả mấy đứa thường đi thả diều với tôi, cùng với sự chu đáo của người lớn giống như bà tôi vậy. Điều đó càng làm tôi hiểu thêm về tầm quan trọng của ngày này, nhưng cũng chính vì đó mà khiến tôi càng thêm bận tâm. Tâm hồn tôi bấy giờ nặng trĩu nhưng rồi lại nhẹ nhàng như những cánh hoa tươi rực rỡ trong nắng mai cùng những giọt sương sớm bởi bà tôi đang bên cạnh cùng những dập dềnh của sóng nước. Đang mải mê suy nghĩ, chợt tiếng bác lái đò gọi to làm tôi giật mình: “Các cháu xuống nào, chúc các cháu vui vẻ nhé” Câu nói ấy thật quen thuộc bởi mỗi lần tôi đi đò của bác đều được nghe nhưng hôm nay sao câu nói ấy lại in sâu vào tâm trí tôi như vậy. Nó như động lực giúp tôi mạnh mẽ thêm trong tâm trạng như hiện giờ. Tôi mạnh dạn chủ động nắm tay bà bước xuống đò. Làn gió nhè nhẹ thổi qua, xoa đi cái nóng nực khi ngồi đò và cái bồi hồi của tâm trạng. Ô kìa, kia có phải là trường học, nơi mà tôi sẽ đến. Tôi lờ mờ nhận ra như vậy vì thấy nó khang trang và to lớn hơn bất cứ cái nhà nào mà tôi từng gặp. Bà xoa đầu tôi, nhẹ nhàng nói: “Cháu yêu, trường học của chúng ta đây rồi. Đây sẽ là nơi tu dưỡng đạo đức và kiến thức cháu”. Tôi ngẫm nghĩ mãi về câu nói ấy nhưng vẫn không hiểu vế sau, tôi cho rằng đó là một câu nói mang tính chất nghệ thuật mà các anh chị trong làng vẫn thường hay nói văn vẻ. Quả thực tâm trạng tôi mỗi lúc thay đổi. Bây giờ tôi không còn cảm thấy quá sợ nữa nhưng không hiểu sao chân tôi cứ díu lại. Dù vậy nhưng tôi vẫn cố nhảy theo những bước chân của bà. Đi được một đoạn thì ngôi trường đã hiện rõ trước mắt. Trước mặt tôi là một cái cổng trường to lớn với những chữ viết lằng nhằng khó hiểu. Xung quanh đó là hàng trăm các bạn học sinh khác cùng với biết bao tâm trạng, suy nghĩ. Bạn thì níu chân mẹ, người thì mếu máo. Chợt có tiếng khóc òa sau lưng tôi, tôi liền chạy lại úp mặt vào bà và cũng nghẹn ngào khó tả. Nước mắt tôi đã dưng dưng đến tận cổ họng. Nhưng nhớ tới những lời mà bố mẹ tôi vẫn hay nựng nịu cùng với sự dỗ dành của bà. Tôi lại can đảm lau nhẹ nước mắt và mồ hôi, đứng thẳng người. Cùng lúc đó, có một cô giáo đi lại phía tôi. Tôi ngơ ngác nhìn thì cô nhẹ nhàng cất tiếng nói: “Bà cho cháu vào lớp đi. Đó là lớp của cháu” Giọng nói ấm ấm, thanh thanh mà ngọt ngào của cô đã khiến tôi nhớ đến mẹ. Tôi không còn cảm giác sợ hãi nữa. Cô nhẹ nhàng nắm tay tôi dắt vào lớp, tôi đi theo sau cô và cảm nhận mùi thơm từ tà áo dài của cô.

    Đã vào lớp học, tôi ngước nhìn ra ngoài cửa sổ và tìm hình dáng thân thương của bà tôi trong lớp người chen chúc cố gắng dặn dò con cái cẩn thận trước khi ra cổng trường. Bà cũng nhẹ nhàng nói với tôi: “Cháu cố gắng ở lại ngoan nhé, trưa bà đón về”. Câu nói ấy của bà khiến tôi không còn lo sợ gì nữa. Bỗng tôi lại nghe thấy giọng nói ngọt ngào khi nãy vang lên. Thì ra cô giáo đang giới thiệu về mình. Thực sự bây giờ trong lòng tôi không còn một mối bận tâm nào nữa, tôi hoàn toàn bình tĩnh và chúng tôi đang bắt đầu làm quen với cô giáo
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->