[Ngữ văn 8] Kể lại ngày đầu tiên đi học

Thảo luận trong 'Làm văn' bắt đầu bởi thaovycatinh, 26 Tháng tám 2011.

Lượt xem: 502,387

  1. lonlachua123

    lonlachua123 Guest

    bài gì dở thế ha bạn
    fuck you$vboptions[postminchars] từ
     
  2. superthinh

    superthinh Guest

    Mai là ngày thi, có 3 đề, mọi người giúp với. :D
     
  3. superthinh

    superthinh Guest

    ai giúp tui đề ''tôi thấy mình đã lớn khôn'':-SS:-SS
     
  4. phangiang_99

    phangiang_99 Guest

    Trị .
    Từ lúc còn học cấp hai , đã biết bao lần tôi mơ ước được học dưới mái trường này , rồi cứ thế tôi cứ thầm nghĩ và nuôi hi vọng rằng mình sẽ được học ở đây , ở ngôi trường với nhiều dề dày thành tích như thế này ! Thời gian dần trôi , mọi sự cố gắng nổ lực của tôi đã thành công , tôi đã đậu cấp ba . Ngôi trường mà tôi đã được vào không nơi nào khác chính là người THPT thị xã Quảng Trị - nơi tôi đã hàng ao ước bao lâu nay . Cảm giác khi nghe tin được học ở đây và may mắn hơn nữa là được xếp vào lớp 10a2 lại càng khiến tâm trạng của tôi thêm phấn chấn,mừng rỡ .
    Ngày đầu tiên đi học , lòng tôi bỗng rối bời và bỡ ngỡ làm sao ! Lúc đó , tôi chỉ muốn có ai bên cạnh nắm tay và đưa vào lớp. Thật giống là một cô cô bé quá con nít phải không ? Bao năm nay . tôi đã quen tựu trường dưới ngôi trường cấp hai quen thuộc và thân thương của mình . Tôi cứ suy nghĩ về những hàng cây , ghế đá ... Nơi mà chúng tôi đã từng nô đùa , vui chơi ở đó . Nhưng bây giờ thì khác , tôi chẳng có những hình ảnh nào quen thuộc , thân thương như trước kia nữa. Bởi, đây là lần đầu tiên tôi bước vào ngôi trường này . Đứng trước cổng trường , ngôi trường đã hiện ra trước mắt tôi . Đó là một dãy nhà ba lầy y như là một tòa lầu đài to lớn vậy. Chắc tại bỡ ngỡ quá nên tôi mới nghĩ như thế . Nhưng sao những bước chân nặng nề đến thế . Tại sao tôi không bước nổi ? Mọi người khác đều có thể làm được kia mà , tôi cũng phải dũng cảm lên chứ ! Dọc đường , tôi cứ thầm mong rằng lớp học sẽ có những bạn cũ của minh. Nhưng không , xung quanh tôi đây , trong cái lớp học này , chỉ toàn là những gương mặt mới lạ ,mà thôi . Tôi bắt đầu cảm thấy sợ ! Nhưng nỗi sợ hãi đó đã tan nhanh đi khi những người bạn mới đã vui vẻ chuyện trò và bắt chuyện cùng với tôi . Tất cả họ thầm cảm ơn trời đã cho tôi quen với những cô cậu học sinh này . Một lát sau , cô giáo chủ nhiệm bước vào lớp . Không biết cô có hiền hay không nhỉ ? Tôi tự nghĩ. Trước mắt tôi đây là một người phụ nữ với hình dáng thân quên , mái tóc dài với khuôn mặt rất đỗi nhân từ . Nhìn cô mà tội lại nhớ tới cô Lan , một người cô và cũng như là một người mẹ đối với tôi . Cô là người đã dạy tôi lúc còn học cấp hai . Và ngay giừo đây , cô giáo chủ nhiệm mới của tôi lại rất giống cô Lan , rất đỗi nhân từ và hiền dậu . Cô giới thiệu là giáo viên phụ trách bộ môn Toán và cũng là người chủ nhiệm của chúng tôi , cô tên Dung . Buổi gặp mặt đầu tiên , cô ân cần dạy bảo chúng tôi về việc học tập , ý thức của bản thân đối với trường , lớp , thầy cô giáo và bạn bè . Lời cô nói thật nhẹ nhàng làm sai , có lẽ cô xem chúng tôi như là những đứa con của mình vậy .Và có lẽ , đó cũng chính là bài học đầu tiên mà chúng tôi được học khi bước vào trường .
    Sáng ngày khai giảng , bầu trời thật yên bình , ấm áp . Những tia nắng chói chang đang còn núp sau những cành cây phượng vĩ . Mang trên mình bộ áo trắng tinh khôi , tôi vui vẻ làm sao . Giờ đây , tôi đã trở thành một cô nữ sinh thật rồi . Đã bao lần mơ ước được diện tà áo trắng , hôm nay đây , điều đó đã trở thành hiện thực . Giữa sân trường này , giữa những khuôn mặt rất đỗi thân quen và cũng có những khuôn mặt lạ lẫm này , cảm giác bỡ ngỡ , xao xuyến , hãnh diện xen lẫn niềm vui mới kì lạ làm sao !
    Ba tuần học đã trôi qua , tôi đã quen hết với các bạn mới , thầy cô mới . Mọi thứ dường như không còn xa lạ với tôi nữa . Tôi đã thích nghi với môi trường mới này . Những tiết học thú vị , những buổi ra chơi vui vẻ . Tất cả đã gây ấn tượng tốt trong tôi .
    Được học dưới một mái trường có nhiều bề dày thành tích như thế này , tôi nguyện sẽ cố gắng học tập thật giỏi để không phụ lòng thầy cô , bạn bè , cha mẹ . Và cảm giác ngày đầu tiên bước vào trường này , tôi sẽ không bao giờ quên .
     
  5. dat8cdh1

    dat8cdh1 Guest

    MB : Ai trong doi cung vay, cung tung trai qua nhung ngay tuu truong day ki niem. Ngay dau tien den truong toi cung the, bo ngo , xon xang nhung that tu hao va hanh phuc.
    :TB : Ngay dau tien me dat tay toi den truong , nhin ban be xung quanh ai cung xa la. Nhung guong mat toi chua quen , nhung thay co giao moi, co the ho se rat nghiem khac. Toi nam chat tay me khong muon me de lai toi mot minh noi xa la nay. Toi thay so.... So cai cam giac phai mot minh noi nhung nguoi toi khong quen biet, ho se mang toi hoac co the la bat tai toi. Toi that ngoc nghech va tre con phai khong? Den truong la niem vui lon nhat doi voi 1 nguoi hoc sinh vay ma toi lai khong thay hung thu chut nao. Hang ghe da hai ben san truong duoc xep ngay ngan, noi bat giua san truong sach se, con vuong lai mot vai canh la roi rung. Nhung cay phuong, cay bang lang dua nhau khoe mau xanh tuoi tot. Choang ngop truoc khong gian khang trang, sach dep, toi bo tay me ra tu luc nao khong hay biet. Ngoi truong cap 1 cua toi cung khong qua rong lon, chi co 2 toa nha voi 3 tang hocNhung tat ca deu duoc son phu boi mot mau vang moi me, thu hut su chu y cua moi nguoi hoc sinh khi dat chan toi chon nay.
    Ban co the them 1 vai chi tiet khac song phia tren la nhung dieu goi y quan trong cho 1 bai viet ve ngay dau tien den truong.
    xin loi ban nhung do may tinh cua minh hong chuc nang go Tieng Viet nen ban co gang dich nhe!
    KB : Co le ca cuoc doi nay toi se chang the nao quen duoc hinh anh cua ngay dau tien den truong, nhung cam giac mo ho, xao xuyen ki la. That tuyet voi khi toi duoc buoc vao the gioi tri thuc ay, de roi hom nay khi da gat hat duoc nhieu ket qua tot toi lai cam thay tu hao va nho mong hon nua cai cam giac...ngay dau tien di hoc...
     
    Last edited by a moderator: 13 Tháng chín 2013
  6. dat8cdh1

    dat8cdh1 Guest

    sáng hôm đó tôi vào các bạn đi trên đường thấy có 2 cô gái trông rất xinh tôi và các bạn chấn đường lại và hỏi : sao mày đi đường này nó bảo bởi vì tôi mún gặp các anh để gó tiền thuê 1 phòng trọ nghê xong hiéu chạy về vào lột quần áo mẹ và đe dọa nếu ko đưa tiền thì sẽ địt mẹ luôn nên mẹ sợ phải đưa cho con 2.000.000 VNĐ để con thuê . Đi thuê xong tôi cùng vs các bạn vào phòng và bật trang beeg ra xem và làm theo. Kết thúc
     
  7. dat8cdh1

    dat8cdh1 Guest

    ai mún làm quen thì gọi vào số 01686025031 nha các bạn
     
  8. dat8cdh1

    dat8cdh1 Guest

    cá bạn gà quá ai mún đọ văn vs mình thì gọi số 01686025031 nha mình sẽ làm hết sức mình
     
  9. The la mot mua hoc lai toi.Toi thu dónach vo cua minh o trong tu de chuan bi cho buoi tuu truong ngay mai.O kia!Quyen sach tap viet lop mot toi gio tung trang tung trang mot tung chu o chu a gio nhin trong ngo ngo roi tu dau chot ua ve cai cam giac mon man ki la hao huc xao xuyen cai ngay dau tien di hoc
    do la phan mo bai!!!
     
  10. - truoc ngay khai giang vao lop 1 duoc me chuan bi do dung
    -cam giac hoi hop nghi ve truong moi lop moi ban moi va dem ko ngu duoc vi cam giac nao nao do
    -cam giac vua vui vua so
    -ngay moi bat dau neu mot chut cam nhan ve buoi sang mua thu tuyet voi (toi hit cang long nguc de cam nhan bau ko khi trong lanh)
    -cam giac khi di tren con dg mac du da di nhieu lan dua vao bai toi di hoc cua thang tinh
    -ta moa vai net ve khung canh nang gio ...
    -khi nhin thay truong neu cam nhan ve truong
    -thay co giao noi va lam gi
    -cam nhan cua minh luc nay va cac ban cung trang lua
    (khoc nhu the nao)
    -co giao do danh,phu huynh dung ngoai cong
    co giao chia cho ngoi va vao bai hoc neu mot tinh huong dang nghi dieu gi do nghe tieng viet bang lai tap trung vao bai hoc
     
  11. chivu512000

    chivu512000 Guest

    Ngày đầu tiên đi học của mỗi người luôn có những ấn tượng khó phai.Đó đều là những kỉ niệm sẽ đi theo mãi trong cuộc đời không thể quên.Và cũng như bao người khác , em cũng vậy.
    Hôm đó là một ngày thứ 7 của tám năm về trước, là buổi tạm biệt mái trường mầm non để bước sang một trang mới trong cuộc đời em: Đi học.
    Nói là buổi đầu tiên đi học thì cũng không đúng bởi vì chúng em đã được tới trường từ hồi hai,ba tuổi rồi.Nhưng bây giờ lại khác.Có lẽ là "học thực sự".
    Buổi tối trước ngày khai trường đầu tiên, cả nhà đều nô nức, phấn khởi.Bữa cơm thân mật mọi người cùng trò chuyện rôm rả xung quanh vấn đề đi học của em.Chị Chinh nói khéo:"bé Chi nhà mình ngày mai đã vào lớp một rồi,không được nhõng nhẽo nữa đâu đấy,biết chưa".Bố mẹ động viên:"cố gắng lên con gái! phải tự tin lên".Em "vâng" khẽ,trong lòng tự dưng cảm thấy bồn chồn.Nghe mọi người nói vậy khiến em cảm thấy trên vai mình đang mang một trọng trách nặng nề.Sau bữa tối,hai mẹ con em cùng đi chuẩn bị những đồ dùng cần thiết cho năm học mới.Để em có một tư thế sẵn sàng bước vào lớp 1,mẹ đã sắm sửa đầy đủ mọi thứ từ hôm qua.Chạm vào từng quyển vở,cái bút,cái thước...Chao ôi!em cảm thấy nó thật quý báu và thầm nghĩ sẽ giữ chúng cẩn thận. Nếu như mọi ngày thì bây giờ em đã đi ngủ rồi nhưng hôm đó thì cái cảm giác lo lắng,hồi hộp làm bản thân không thể nào chợp mắt được.Và dường như mẹ cũng vậy. Mẹ nằm cạnh em , trằn trọc. Có lẽ là mẹ lo cho ngày đầu tiên đi học của em.
    Sáng hôm sau, em dậy sớm hơn mọi ngày để chuẩn bị hành trang tư thế. Sau bữa sáng, mẹ nói sẽ đèo em bằng xe đạp tới trường. Mặc bộ quần áo mới,em cảm thấy mình chững chạc hơn rất nhiều. Đứng trước gương mà tự hào giờ mình đã lớn, đã là chị chính thức của mấy đứa trẻ con hàng xóm.
    Trường cách nhà khoảng hai cây số. Ngồi trên xe mà suy nghĩ mông lung:không biết trường hôm nay thế nào, bạn bè ,thầy cô ra sao?...Càng nghĩ càng thấy hồi hộp hơn. Buổi sáng, bầu trời trong xanh, cây cối đã ngả sắc, con đường làng dài và hẹp với những cảnh vật quen thuộc mà mọi hôm em vẫn thấy nhưng hôm nay sao tự nhiên thấy lạ. Trong làn gió thu man mát dường như em cảm nhận thấy có những điều mới mẻ khác với thường ngày. Phải chăng là không khí lan tỏa từ ngôi trường vào ngày khai giảng? Con đường trở nên đông ngươì hơn bởi hôm nay cũng có rất nhiều bậc phụ huynh đưa con mình tới trường. Họ rất háo hức và các bạn nhỏ như em thì cũng rất e dè.........
    Một lúc sau, mẹ đã đưa em đến trường. Trước mặt em bây giờ là ngôi trường Quang Trung- nơi em sẽ học tập trong những năm tiểu học. Đây không phải là lần đầu tiên em nhìn thấy ngôi trường mà sao hôm nay trông nó khác quá. Trường được trang hoàng lộng lẫy với những lá cờ đủ sắc màu rồi băng rôn, khẩu hiệu thật đẹp. Dường như nó cao , to và rộng hơn thường ngày. Có lẽ từ trước bởi không chú ý đến nên thấy nó thật bình thường. Còn bây giờ nơi đây như ngôi nhà thứ hai của em, bởi vậy đối với em lúc ấy nó thật trang trọng và uy nghiêm.
    Trên sân trường, rất đông các bạn nhỏ và phụ huynh.Em cảm thấy lạ lùng và bỡ ngỡ không dám bước về phía trước. Lúc đó, mẹ đẫ cầm lấy tay em,động viên:"con của mẹ hãy can đảm lên nào,không có gì phải sợ cả". Nói rồi mẹ dắt em tới trước cửa lớp mình xếp hàng cùng các bạn. Một lúc sau, cô giáo tới. Cô bắt đầu gọi tên từng người để vào chỗ ngồi, lúc này, người em bắt đầu run lên. Khi nghe cô gọi đến tên, em đã ôm chầm lấy mẹ mà khóc nức nở. Cô giáo đến bên động viên an ủi và em đã thấy tự tin hơn để bước vào lớp..
    Rời bàn tay mẹ sao mà xa xôi quá, trong lòng thật chơ vơ lanh lẽo.
    Em được cô giáo xxếp cho ngồi bàn thứ hai ở dãy trong. Trong lớp có nhiều vật dụng như: bảng đen, bàn ghế, bàn cô giáo....và ở trên cửa sổ còn có những dây hoa màu sắc bay bay. Tất cả thật thú vị đối với em. Em nhìn sang bên phải phía người bạn nhỏ ngồi cùng. Đó là một bạn gái có mái tóc đen tết hai bên, em đang định bắt chuyện làm quen thì cô giáo bước vào và bắt đầu tiết học. Bây giờ,em đã không còn lo lắng nữa và vô cùng vui vẻ, đầy hứng khởi bước vào giờ học đầu tiên.
    Buổi đầu đi học của em là thế đấy và em nghĩ mọi người ít nhiều cũng đã từng có chung những cảm xúc như vây. Em đã, đang và sẽ cố gắng học tập thật tốt để tiếp tục cuộc hành trình hướng tới một tương lai tươi đẹp sau này.:)
     
  12. làm ngắn thế 3 tr mới phải .......................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................
     
  13. 3852713

    3852713 Guest

    Sử dụng ngôn ngữ Tiếng Việt phổ thông, nghiêm cấm dùng các ngôn từ trái với thuần phong mỹ tục.
    Nghiêm cấm thảo luận, tuyên truyền về chính trị, tôn giáo; nói xấu lãnh đạo, Đảng và Nhà nước, vi phạm pháp luật Nhà nước CHXHCN Việt Nam.
    Không đặt các tiêu đề phản ánh không đúng nội dung bài viết như: "Help me", "giúp em với", "cứu với", "hehe" v.v...hoặc các tiêu đề có biểu cảm (!!!, ???, @@@).
    Nghiêm cấm việc sử dụng diễn đàn làm nơi quảng cáo; tranh cãi, gây mất đoàn kết.
     
  14. kim10112001

    kim10112001 Guest

    Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học

    Ai mà chẳng có những ngày ấu thơ nhỉ? Những ngày ấy, dù hạnh phúc, dù cực khổ, dù đắng cay, nhưng đó cũng chính là những kỉ niệm không bao giờ quên được. Sau này khi bạn nhớ lại, nhìn lại nó, sẽ cảm thấy "sao ngày ấy mình hồn nhiên quá", hồn nhiên ở cái tuổi chưa hiểu đời. Và đó cũng là những niềm vui nho nhỏ an ủi bạn trong cuộc sống hiện giờ.

    Ngày nay, công nghệ hiện đại tiến bộ, có nhiều thú vui hơn cả ngày xưa của tôi, cuộc sống thay đổi nhiều, nhưng trong kí ức, những kỉ niệm thời thơ ấu sẽ mãi theo bạn suốt cả cuộc đời, sẽ mãi ở trong một góc kín tâm hồn của bạn!. Có những dòng hồi kí, đọc lại mà thấy buồn cười, đáng yêu làm sao, cũng có những trang hồi kí nhoè nét mực vì những dòng nước mắt!. Cũng như bao người khác, hồi kí của tôi bắt đầu từ ngày đầu tiên đi học...

    Ngày xưa, tôi cũng như mọi người khác, cũng có một ngày đầu tiên đi học. Và những kỉ niệm ngày ấy đã luôn theo tôi cho đến tận bây giờ.Tôi vẫn nhớ như in câu đầu tiên của bài văn "tôi đi học" của nhà văn Thanh Tịnh: "Hằng năm, cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc , lòng tôi lại nao nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường....". Sau này nhà văn Lý Lan cũng viết một bài văn rất hay về đêm trước ngày đầu tiên đi học của một cậu bé.

    Các bạn có biết không? Những hình ảnh thân thương, trìu mến, những tấm lòng yêu con, lo lắng chăm sóc cho con của những nguời mẹ trong ngày đầu tiên đi học, đối với tôi, chỉ là những mơ ước, những khát khao mà trong đời này tôi không bao giờ có được.

    Ngày đầu tiên đi học của tôi không giống và cũng không được hạnh phúc như câu chuyện của hai nhà văn nổi tiếng đã viết ra, mà khác nhiều lắm, khác xa lắm các bạn ạ!

    Tôi còn nhớ rõ buổi sáng ấy. Mẹ gọi tôi thức dậy thật sớm. Mẹ thay cho tôi một bộ quần áo sạch, lành lặn ( không có quần áo mới đâu nhé!). Mẹ trao cho tôi một quyển vở và một cây bút chì, rồi vuốt tóc tôi bảo:
    -Con đi học đi, ráng học giỏi nha con!

    Thế là tôi đi học một mình cho buổi học đầu tiên của cuộc đời mình.

    Tôi cũng đi trên "con đường làng dài và hẹp". Lòng tôi buồn man mác khi nhìn những người mẹ âu yếm dắt tay con, những đứa trẻ nhỏ như tôi trên đường đến trường. Còn tôi, chỉ một mình lủi thủi đơn độc, bị nhấn chìm trong đại dương hạnh phúc của người khác.

    Khi đến trường, tôi đâu có được rụt rè "đứng nép bên người thân". Tôi đơn độc một mình, đứng dựa lưng vào gốc cây phượng vĩ trong sân trường, đưa mắt nhìn lên những chú chim nho nhỏ đang ríu rít bên những chùm hoa đỏ rực. Tôi thấy trên khoảng trời xanh mênh mông, có những đám mây nhỏ trôi chầm chậm, rồi tan biến mất. Tôi chợt nghĩ:" mình có như những đám mây ấy không nhỉ?"

    Rồi tiếng trống trường vang lên dồn dập. Những tiếng trống như những nhát búa bổ vào lòng tôi. Tôi đang lo sợ. Nỗi sợ ấy giờ đã chuyển thành khiếp sợ. Tôi chạy vào hàng theo các bạn nhỏ khác, không hề hiểu mình phải làm gì, và làm sao cho đúng. Tôi im lặng cúi đầu, không dám nhìn thầy giáo đang đứng phía trước học sinh. Thầy gọi tên học sinh vào lớp. Cuối cùng, chỉ còn lại một mình tôi đứng đối diện với thầy. Tôi không được gọi tên. Tôi sợ quá, ngồi thụt xuống, ôm mặt, bật khóc nức nở. Thầy đỡ tôi dậy, hỏi:
    - Con tên gì?
    - Dạ! Con tên Đực.
    - Con còn tên Đức nữa phải không?

    Tôi chợt nhớ ra mẹ có dặn tôi tên là Đức. Tôi mừng quá:
    - Dạ phải rồi ạ! Con quên.
    - Trời! Thầy gọi nhiều lần mà con nín thinh. thôi, con vào lớp đi!

    Tôi đi vào lớp trong tiếng cười thương hại của nhiều người mẹ còn ở lại trong sân trường.

    Vậy đó. Ngày đầu tiên đi học của tôi là như vậy đó. Các bạn đừng nghĩ rằng mẹ không thương tôi. Mẹ thương tôi nhiều lắm. Nhưng mẹ còn phải đi làm từ sáng sớm để tôi có ăn và được đi học, còn cha tôi, vì bị một tai nạn, nên không thể ở nhà được. Nhà tôi nghèo lắm,các bạn ạ!

    Từ ngày ấy, trong tôi luôn mang một nỗi buồn u ẩn, nhưng tôi cảm thấy mình rất hạnh phúc, vì cha mẹ tôi đã chịu nhiều gian khổ để cho tôi được đi học mà không hề có một lời than vãn. Họ chính là những thiên thần hộ mệnh của tôi. Còn tôi, tôi vẫn một mình đi học trên " con đường làng dài và hẹp".
    Sưu tầm
    Nguồn
    Zing Blog
     
  15. Nói đến ngày đầu tiên đi học , không ai trong chúng ta quên được . Năm nay em đã học lớp 8 , chẳng lạ gì ngày khai trường , nhưng em chẳng thể nào quên được buổi khai trường , khi em bắt đầu vào lớp 1. Cảm giác bỡ ngỡ , rụt rè khi thoát khỏi vòng tay của mẹ và bước qua cổng trường thật lạ kì.

    Đêm hôm trước ngày khai trường , cảm xúc trong em thật lẫn lộn : bồn chồn , vui mừng , hồi hộp và lo lắng nữa . Em thích thú ngắm từng thứ 1 , rồi xếp gọn gàng chúng vào cặp sách , lòng đứng hứng khởi . Rồi mẹ cho em mặc đồng phục của trường tiểu học : áo trắng và quần đen
    , em mặc vừa in . Nhớ lại tối hôm đó , em đeo cặp sách chạy xung quanh nhà cho mọi người xem mình đã bắt đầu chững chạc đến nhường nào . Căn nhà hôm đó như nhộn nhịp hẳn lên , mọi người bàn tán , nói về em , về tương lai của em. Gia đình đã kể cho em nghe rất nhiều về trường lớp , làm em càng hứng thú hơn . Bà nội em khen : '' Cháu lớn nhanh quá , cố gắng học giỏi để mọi người vui nha
    Sáng hôm sau , em dậy rất sớm , đánh răng, rửa mặt rồi ăn sáng , thật sự lúc đó em rất phấn khởi , sau khi mặc đồng phục xong mẹ đưa em đến trường = xe máy , trong lòng em xốn xang , hồi hộp và háo hức. Trên trời , những đám mây bồng bềnh trôi đi như muốn ngao đó đây , bầu trời trong xanh. Mặt trời đã dần dần nhô lên , tỏa ra những tia nắng đầu tiên , thay thế cho màn đêm mờ ảo là ánh sáng hồng tươi đang lan tràn khắp không gian . Nhưng hàng cây xanh cũng vừa tỉnh giấc , đang khẽ rùng mình . Trên những tán lá xanh còn đọng lại những giọt sương sớm , co những chú chim dã dậy từ rất lâu và đang cất khúc ca chào đón ngày mới . Theo tiếng chim ca , những tia nắng vàng tươi cũng bắt đầu nhảy múa hát ca trên những con đường . Giờ đây , không gian không còn yên tĩnh nữa mà thay vào đó là tiếng nói cười của các anh chị học sinh đang rảo bước đến trường , và tiếng xe máy của các bác phụ huynh đưa con đến trường . Các bạn mặc quần áo rất chỉnh tề , gương mặt vui tươi. Chẳng mấy chốc mà em đã đứng trước cổng trư Đứa nào đứa nấy cũng đều ngơ ngác nhìn ngược nhìn xuôi và trên khuôn mặt chúng có chút gì đó sợ sệt. Thường thì khi gặp điều gì đó có vẻ lạ, tôi đều muốn khám phá và tìm hiểu nó. Có lẽ điều đó khiến cho ngày tựu trường đối với tôi thật đặc biệt, giống như một cuộc phiêu lưu kỳ lạ. Ngay trong lễ khai giảng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía những học sinh lớp một khiến tôi cảm thấy tự hào vô cùng. Mà đâu chỉ có mình tôi, nhiều bạn đứng trước, bạn thì ưỡn ngực ra vẻ, bạn thì mặt mày tỏ vẻ nghiêm túc lắm mà miệng thì cứ cười tít mắt. Rồi một chị lớp năm với cương vị là liên đội trưởng chỉ huy cho toàn trường hát quốc ca. Tất cả chúng tôi đều hát rất to.Xong tiết mục chào cờ, chúng tôi được nghe đọc thư mừng ngày khai giảng của Chủ tịch nước. Điều này khiến tôi dần dần nhận ra được tầm quan trọng của việc học hơn trước rất nhiều. Tiếp đến là tiết mục đánh trống khai trường của thầy hiệu trưởng. Trông thầy thật hiền từ và nhân hậu biết bao. Thầy giống như một người cha lớn của hàng trăm em học sinh đang ngồi đây vậy. Tiếng trống trường cất lên “Tùng! Tùng! Tùng!” nghe thật vang xa báo hiệu cho một năm học mới đã đến. Rồi những quả bóng bay đủ màu sắc cũng được thả bay trên bầu trời. Lúc đó tôi có một cảm giác rằng mình cũng đang bay, đang bay trong một biển trời tri thức mới, vai trò một người học sinh đang đến với tôi khiến tôi tự hào vô cùng. Nó làm tôi cảm giác mình lớn hẳn lên không phải vì mấy hôm trước có cao hơn vài xentimét mà lớn hơn trong tiềm thức tôi mặc dù tôi chỉ vừa tròn sáu tuổi.
     
  16. MB Đây nhé bạn :


    Mọi học sinh chúng ta đều gắn liền với biết bao kĩ niệm vui buồn của tuổi học trò . Đối với tôi có lẽ kỉ niệm về buổi tựu trường đầu tiên khi bước vào lớp 1 là ấn tượng sâu sắc nhất . Những ngày trước đó tôi có tâm trạng háo hức. Có điều gì đó lạ lắm đang xảy ra trong căn phòng bé nhỏ. Mẹ đã chuẩn bị đầy đủ những thứ cần thiết cho tôi. Những quyển tập đã được mẹ bao bìa dán nhãn cẩn thận từ mấy tuần trước. Mẹ giúp tôi xếp tập ngai ngắn vào chiếc cặp xinh xinh.Mọi người vẫn còn trò chuyện. Họ nói về tôi. Mẹ mặc thử cho tôi bộ đồng phục cái quần tây, áo trắng trông thật xinh xắn. Đứng trước gương, tôi thấy là lạ nên đã bật cười. Bà nội xoa đầu khen ‘‘ Cháu bà lớn thật rồi, trông chửng chạc lắm !Ngày mai cháu đã là học sinh lớp một! Cố học thật giỏI cháu nhé ! ’’ Sáng hôm sau, cũng như bao các bạn khác. Tôi cùng mẹ đi trên con đường dài và hẹp. Con đường này tôi đã thường xuyên qua nó. Nhưng lần này tự nhiên thấy lạ. Mọi cảnh vật điều có sữ thay đổi lớn. Cánh đồng lúa, nay lạ hơn lúc trước, hình như nó vàng hơn mọi ngày thì phải. Hai hàng cây bên đường đu đưa trước gió như vẫy tay chào đón tôi tới trường.
     
  17. TB Đây nhé bạn:

    Từ xa xa, phía sau những tán cây to, cổng trường đã dần dần hiện ra trước mắt tôi. Phía trên là tấm bảng to màu xanh, để tên trường. Khi đến trường, trước mắt tôi bây giờ là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ,có rất nhiều bạn học sinh cũng được cha, mẹ đưa đến trường như tôi. Tôi cùng mẹ bước vào sân trường . Một ngôi trường đồ sộ với 3 dãy lầu hiện ra trước mắt tôi. Làm tôi tự nhiên cảm thấy mình trở nên bé nhỏ. Nên chỉ biết nắp sau lưng mẹ. Sân trường ngày càng đông học sinh hơn. Cũng là lúc tâm trạng tôi ngay càng hồi hợp và lo lắng. Tay tôi càng siết chặc lấy bàn tay mẹ. Mẹ cuối xuống vuốt tóc tôi. Bỗng tiếng trống trường vang lên .Tôi phải tạm biệt mẹ, tôi cùng các bạn xếp hàng vào lớp. Tôi im lặng, cuối đầu không dám nhìn cô giáo đang đứng ở trước cửa. Đầu tiên cô gọi tên tôi, tôi giật mình và bật khóc, làm các bạn khác cũng khóc theo. Cô hỏi tôi và hỏi: - “Em tên Trâm Anh phải không ?” Vừa nói tôi vừa khóc: -“Dạ! phải” Cô hỏi tiếp - “Sao em lại khóc, lát nữa cũng được về nhà thôi mà” - “Thôi con vào lớp đi! “ Rồi tôi bước vào lớp, các bạn đứng sau tôi cũng nính khóc. Rồi các bạn cũng bước vào. Lớp học rất sạch sẽ rộng rãi và thoáng mát, g. Bàn ghế được xếp rất ngay ngắn. Cô bước vào lớp, giớI thiệu, sắp xếp chỗ ngồi và bầu bạn lớp trưởng của lớp. Vì thấp hơn các bạn khác nên tôi phải ngồi bàn đầu. Lúc này tôi đã bình tỉnh hơn, tôi còn làm quen được với bạn ở bên cạnh rồi nhiều bạn khác nữa. Tôi rất vui và kể cho mọi người nghe “nội dung được trích dẫn từ 123doc.vn - cộng đồng mua bán chia sẻ tài liệu hàng đầu Việt Nam”
     
  18. ^^

    KB Đây nhé bạn :



    Sau buổI học đầu tiên ấy tôi rất vui vì mình đã làm quen được với rất nhiều bạn. Tôi rất tự hào vì mình đã lớn, đã là hoc sinh lớp 1. Tôi phảI cố gắn học thật tốt để cho ông bà, cha mẹ, thầy cô vui lòng. Tôi giờ đã lớp tám rồi nhưng vẫn còn nhớ đến buổi tựu trường đầu tiên vào lớp một của tôi. “nội dung được trích dẫn từ 123doc.vn - cộng đồng mua bán chia sẻ tài liệu hàng đầu Việt Nam”
     
  19. trnhphng

    trnhphng Guest

    Tớ biết cậu không tin vào Chúa, và cậu không tin vào sức mạnh của lời cầu nguyện. Và ổn thôi, đó là quyền riêng của cậu. Nhưng cậu phải tin vào một điều gì đó, điều gì đó hơn cái cậu chạm vào, nếm thử hay nhìn thấy vì cuộc sống quá khó khăn để chịu đựng một mình mà không có gì để nắm giữ hay không có điều gì đó thiêng liêng =((
     
  20. ananhoai

    ananhoai Guest

    kể lại những kỉ niệm về ngày đầu tiên đi học

    Ai đã từng qua một thời cắp sách hẳn không thể nào quên không khí của những buổi tựu trường. Với tôi, ngày khai trường luôn là một kỷ niệm đẹp. Đó cũng là ngày sinh nhật của tôi. Ngày xưa, cuộc sống còn khó khăn nên thường đến ngày khai trường và lễ tết chúng tôi mới có quần áo mới. Học sinh kéo nhau đến trường dự lễ khai giảng sau một mùa hè sôi động, sao tôi cảm thấy có cái sự nô nức nhiệt tình hơn hẳn ngày nay.

    Ngày đầu tiên tôi bước vào lớp một cũng vậy. Hình như là khoảng mùng năm hay mùng sáu tháng chín gì đó, tôi không còn nhớ rõ nữa. Tôi chỉ nhớ đó là một buổi sang cuối thu êm đềm, bầu trời cao trong xanh có ánh nắng vàng tươi. Cái mùa thu ở quê tôi thật đặc biệt- mùa thu miền Trung – không se lạnh như ở miền Bắc hay quá nóng nực như ở miền Nam . Nó dịu ngọt và nhẹ nhàng. Quả đúng là thời điểm khiến cho nhười ta dễ nhớ. Phải chăng đây chính là lí do để mùa thu là mùa tựu trường?Ngay từ sang sớm, mẹ đã đánh thức tôi dậy, sửa soạn mọi thứ thật tinh tươm. Tôi cũng không nũng nĩu không chịu dậy như mọi ngày. Cái không khí tất bật nhưng nghiêm túc mà mọi người trong gia đình gây ra khiến tôi cũng cảm thấy hôm nay là một ngày rất quan trọng dù lúc đó thật sự tôi vẫn không hiểu hết tầng ý nghĩa của nó.
    Áo quần, cặp sách đã chỉnh tề xong, mẹ chở em tôi và tôi đến trường. Dọc đường, chúng tôi gặp những cậu bé, cô bé cùng lứa tuổi. Đứa nào đứa nấy cũng đều ngơ ngác nhìn ngược nhìn xuôi và trên khuôn mặt chúng có chút gì đó sợ sệt. Thường thì khi gặp điều gì đó có vẻ lạ, tôi đều muốn khám phá và tìm hiểu nó. Có lẽ điều đó khiến cho ngày tựu trường đối với tôi thật đặc biệt, giống như một cuộc phiêu lưu kỳ lạ. Ngay trong lễ khai giảng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía những học sinh lớp một khiến tôi cảm thấy tự hào vô cùng. Mà đâu chỉ có mình tôi, nhiều bạn đứng trước, bạn thì ưỡn ngực ra vẻ, bạn thì mặt mày tỏ vẻ nghiêm túc lắm mà miệng thì cứ cười tít mắt. Rồi một chị lớp năm với cương vị là liên đội trưởng chỉ huy cho toàn trường hát quốc ca. Tất cả chúng tôi đều hát rất to. Tôi bất giác tưởng tượng ra mình chính là một chiến sĩ nhỏ đang đứng trong một đoàn kị binh oai hùng đánh đuổi những tên khổng lồ mà hằng đêm mẹ vẫn kể trong các câu chuyện cổ tích. Xong tiết mục chào cờ, chúng tôi được nghe đọc thư mừng ngày khai giảng của Chủ tịch nước. Điều này khiến tôi dần dần nhận ra được tầm quan trọng của việc học hơn trước rất nhiều. Tiếp đến là tiết mục đánh trống khai trường của thầy hiệu trưởng. Trông thầy thật hiền từ và nhân hậu biết bao. Thầy giống như một người cha lớn của hàng trăm em học sinh đang ngồi đây vậy. iên đi họcTiếng trống trường cất lên “Tùng! Tùng! Tùng!” nghe thật vang xa báo hiệu cho một năm học mới đã đến. Rồi những quả bóng bay đủ màu sắc cũng được thả bay trên bầu trời. Lúc đó tôi có một cảm giác rằng mình cũng đang bay, đang bay trong một biển trời tri thức mới, vai trò một người học sinh đang đến với tôi khiến tôi tự hào vô cùng. Nó làm tôi cảm giác mình lớn hẳn lên không phải vì mấy hôm trước có cao hơn vài xentimét mà lớn hơn trong tiềm thức tôi mặc dù tôi chỉ vừa tròn sáu tuổi.

    Dẫu rằng 6 năm đã trôi qua nhưng những kỷ niệm trong ngày tựu trường bước vào lớp một vẫn luôn hiện lên trong tôi một cách vẹn nguyên, bởi hàng đêm vào mùa thu nó lại ùa về nhắc nhở tôi về con đường tri thức mà tôi đang tiến bước. Nếu như lòng yêu nước được xuất phát từ tình yêu những điều bình dị nhất như nhà văn Ê-ren-bua đã nói thì có lẽ chính những kỷ niệm của ngày tựu trường đầu tiên là nguồn sức mạnh cho tôi lòng yêu tri thức. Tôi chắc rằng mình sẽ mài nhớ về nó, nhớ về ngày khai trường đầu tiên của mình bởi nếu có điều gì đó khiến cho người ta phải nghĩ thì chắc chắn đó là một điều quan trọng.[/QUOTE]
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->