Văn [Lớp 11] Tự tình 2 của Hồ Xuân Hương

Thảo luận trong 'Tự tình (Bài II - Hồ Xuân Hương)' bắt đầu bởi ledoanphuonguyen, 4 Tháng chín 2017.

Lượt xem: 1,190

  1. ledoanphuonguyen

    ledoanphuonguyen Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    1,988
    Điểm thành tích:
    294
    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    Phân tích 2 câu đầu của Tự tình 2?
    Càng chi tiết càng tốt ạ
     
  2. Chu Minh Hiền

    Chu Minh Hiền Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    657
    Điểm thành tích:
    204

    Bài thơ tự tình mở đầu với 2 câu thơ vừa tả cảnh nhưng cũng tả hình ảnh của một người phụ nữ- hay có thể gọi là hồng nhan.Nhưng tiếc thay, hồng nhan đó lại rơi vào hoàn cảnh- cô đơn trống vắng, giữa đêm khuya u tịch.

    “ Đêm khuya văng vẳng trống canh dồn

    Trơ cái hồng nhan với nước non”

    Từ láy “ Văng vẳng” được tác giả sử dụng để miêu tả thứ âm thanh từ xa vang lại, mặc dù không biết nó xuất phát từ đâu hoặc dù ở xa nhưng nghe mỗi lúc một gần một rõ hơn. Thời gian được nhắc tới là “ đêm khuya”- thời điểm khiến con người dễ rơi vào các cung bậc cảm xúc trạng thái khó tả nhất, cũng chính thời gian này có một người phụ nữ vẫn ngồi đó,không yên lòng mà ngủ được vẫn ngồi đó nghĩ ngợi về mọi thứ xung quanh đặc biệt về con người cuộc đời của mình. Là một người phụ nữ có nhan sắc, nhưng lại được miêu tả “ trơ với nước non. Trước cuộc đời rộng lớn, người phụ nữ đó nhận ra thân phận của mình lẻ loi đơn chiếc, và âm thanh của trống cầm canh lại càng điểm thêm một nỗi buồn, trống vắng khó tả.
     
  3. ledoanphuonguyen

    ledoanphuonguyen Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    1,988
    Điểm thành tích:
    294

    Cảm ơn bạn. Mà bạn không phân tích về nghệ thuật ạ? :(( Cô mình kêu phân tích thêm nhịp
     
  4. Chu Minh Hiền

    Chu Minh Hiền Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    657
    Điểm thành tích:
    204

    Cái này thì mk chịu bạn thử hỏi người khác xem
     
  5. ledoanphuonguyen

    ledoanphuonguyen Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    1,988
    Điểm thành tích:
    294

    Ừ vậy thôi, cảm ơn bạn :)) Mà từ láy văng vẳng là tượng thanh đúng không bạn?
     
  6. Chu Minh Hiền

    Chu Minh Hiền Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    657
    Điểm thành tích:
    204

    từ văng vẳng là tượng thanh đó
     
  7. Lê Hoàng Đức Barcelona

    Lê Hoàng Đức Barcelona Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    427
    Điểm thành tích:
    194
    Nơi ở:
    Quảng Bình
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Đồng Hới

    - Mở đầu bài thơ là điểm thời gian canh khuya, khi con người đối diện thật nhất với mình cũng là lúc Hồ Xuân Hương nhận ra tình cảnh đáng thương của mình. Sự cô đơn trơ trọi được đặt trong thời gian.
    - Tiếng trống canh được cảm nhận trong cái tĩnh lặng, trong sự phấp phỏng như sợ bước chuyển mau lẹ của thời gian. Đối diện với thời gian ấy là "cái hồng nhan". Chữ "trơ" được đặt ở đầu câu nhấn mạnh nỗi đau của sự cô đơn, của sự bất hạnh trong tình duyên.
    Thông thường, giữa không gian rợn ngợp con người cảm thấy bé nhỏ, cô đơn, ở đây Hồ Xuân Hương lại cảm nhận sự cô đơn trước thời gian. Thời gian cũng vô thủy vô chung,... "đêm khuya ... dồn": cái nhịp gấp gáp liên hồi của trống vừa là sự cảm nhận vừa là sự thể hiện bước đi liên hồi của thời gian và sự rối bời của tâm trạng. Khi trăm mối tơ lòng không thể gỡ mà thời gian gấp gáp cứ trôi đi thì còn lại là sự bẽ bàng...
    - "Trơ" đặt ở đầu câu có tác dụng nhấn mạnh. "Trơ" là tủi hổ, là bẽ bàng. Thêm vào đó là hai chữ "hồng nhan" là để nói về dung nhan thiếu nữ mà lại đi với từ "cái" thì thật là rẻ rúng, mỉa mai. "Cái hồng nhan" trở với nước non không chỉ là dãi dầu mà còn là cay đắng, vì vậy nỗi xót xa càng thấm thía, càng ngẫm lại càng đau.
    - Nhịp điệu câu thơ: 1/3/3 cũng là sự nhấn mạnh vào sự bẽ bàng.
    Tuy nhiên bên cạnh nỗi đau là bản lĩnh Hồ Xuân Hương, bản lĩnh ấy thể hiện ngay trong chữ "trơ". Trong văn cảnh câu thơ, chữ "trơ" không chỉ là bẽ bàng mà còn là thách thức. Chữ "trơ" kết hợp với từ "nước non" để thể hiện sự bền gan thách đố.
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->