[LeoAslan] Hành trình chiến đấu trên đất Tây Ninh

Thảo luận trong 'Sưu tầm' bắt đầu bởi khai221050, 23 Tháng hai 2015.

Lượt xem: 368

  1. khai221050

    khai221050 Guest

    [TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt 08 môn học. Click ngay để nhận!


    Bạn đang TÌM HIỂU về nội dung bên dưới? NẾU CHƯA HIỂU RÕ hãy ĐĂNG NHẬP NGAY để được HỖ TRỢ TỐT NHẤT. Hoàn toàn miễn phí!

    Tự truyện của tác giả LeoAslan

    Cách đó một tháng… vào một đêm mưa tại bờ kè, quán nhậu Trùm Mền.
    Chú rể: - Ê, nhớ tới đám hỏi của tao nha tụi mày!
    Khang mập: - Ok, anh em sẽ cử ra những thành phần thiện chiến nhất để dự ngày vui của chú!
    Mình: - Hây dà… (nghĩ đến tình trạng xuống phong độ dạo này của bản thân mà tự hổ thẹn)
    Trung: - Yeah yeah, chơi đi!
    Lợi: - Hên xui, chả biết tao có nghỉ dạy được không nữa!
    Một số thành phần khác: - Quất thôi, chú cứ yên tâm, anh em sẽ lo… hết dùm chú, vợ chú… tự xử, anh em không lo!
    o O o​
    10 giờ đêm ngày 26 tháng 7, mình lò dò hỏi:
    - Ê mày, dưới Tây Ninh nhậu dữ không?
    Khang mập nhăn nhó:
    - Hây dà dà, kinh hoàng lắm, chú xuống sợ hết có đường về, toàn là anh hùng ở dưới!
    Có một chút dao động nhẹ…
    o O o​
    Sáng thứ bảy ngày 27 tháng 7 năm 2013, đúng 11 giờ sáng thì 4 thành viên được xem là tinh tuyển nhất của hội ăn nhậu 454 phi lên hai con ngựa máy, trực chỉ Tây Ninh, nơi vùng đất được xem là ngọa hổ tàng long để dự đám hỏi của thằng Ngà (chú rể đó mà).
    Hành trình dài 60km bắt đầu bằng tiếng gào lên của thằng Trung:
    - Xuống đó tao giết hết, giết hết!
    - Còn anh Trầm, anh Dương đó mày, nói ngon lắm! - Thằng Lợi, thầy Toán của một trường luyện thi đe dọa.
    - I’m at the payphone…..! – Mình đang nút tai nghe, miệng lẩm bẩm hát theo.
    - Hờ hờ, các chú bình tĩnh, chuyện đâu có đó! – Khang mập nhếch mép.
    Vượt qua 50km đầu tiên hương đồng gió nội thật là thoải mái, sau những ngày làm việc mệt mỏi nơi văn phòng công sở, mình đã có thể rú lên thống khoái:
    - Ahhhhh…………!
    - Bố thằng điên! – Ba thằng còn lại đồng loạt giật mình chửi rủa.
    Trải qua thêm 10km cuối cùng hoàn toàn vô sự nếu không tính đến 3km bonus đường siêu xấu. Tấm biển đang làm đường hiện ra to tổ bố, bụi bay mịt mù, ổ gà lộ thiên nhiều như nấm dễ khiến tinh thần của anh em lung lay. Phần vì khá mệt sau 60km đường trường giữa trưa nắng và có cả mưa rào, bốn thằng lắc đầu ngán ngẩm.
    Thằng Trung rú ga phóng lên trước, thằng Lợi cười ha hả phía sau, để lại sau lưng là cả một vùng khói bụi mịt mù khiến mình không thể nào rủa thầm tổ tông nhà nó được.
    - Bà nó, để tao! – Khang mập rống riết.
    Bất giác mình cảm thấy có điềm chẳng lành, vội… ôm thằng mập lại.
    Tiếp theo đó là cả vài chục cú lách xe đúng chất Fast & Furious, đến cả quả lả lướt zic-zac thần thánh cuối cùng của thằng mập ở trạm cuối làm đường để né 5 cái ổ gà liên tiếp, tôi toát mồ hôi hột khi nhận ra mình vừa đặt một chân qua ngưỡng Quỷ Môn Quan.
    - Mẫu thân… mém chết tao rồi thằng cờ hó! – Mình hét vào tai nó.
    - Còn sống mà chú, chết thì chết chung, đâu có buồn! – Khang mập thè lưỡi tỉnh bơ.
    Tạm bỏ qua cho nó, mình hít một hơi dài hương đồng gió nội, nơi con đường đất đỏ rộng thênh thang với mùi cỏ cây, đất nồng đúng chất vùng quê. Chính ngọ giữa trưa, bốn thằng rẽ xe vào một con đường mòn đất sét.
    - Ghê, nhà thằng Ngà là chủ DNTN khách sạn à? – Mình nhìn cái biển nhà nghỉ trước mặt.
    - Không, nó là thiếu gia chủ lò bánh tráng Tây Ninh mà chú! – Khang mập nhún vai đáp, rẽ ngoặt tay lái sang phải.
    - Ba mẹ nó thoải mái lắm, lần trước tụi tao về còn chủ động xẻ trâu làm mồi nhậu nữa mà! - Thằng Trung toét miệng cười mơ màng.
    - Thế… nó có em hay chị gái gì không? – Mình tò mò hỏi.
    - Chậc… có một nhỏ em gái thua tụi mình một tuổi, thằng còn lại mới học lớp 4! - Thằng Lợi tặc lưỡi trả lời, thái độ ra chiều tiếc nuối lắm.
    - Có cả em gái à? Xinh không?
    - Tí nhìn rồi biết!
    - Trên cả tuyệt vời!
    - Nhìn phát yêu luôn!
    Có một sự háo hức nhẹ…
    o O o​
    Giữa trưa ngày đầu tiên ở Tây Ninh, bốn thằng dừng xe trước một căn nhà 3 gian khang trang, sạch sẽ và khá rộng với khoảng sân to đùng kê nguyên bộ ghế salon trước mặt.
    Trong khi Khang mập rút phone gọi cho thằng Ngà báo tin anh em đã đổ bộ đến nơi thì đám tụi mình tranh thủ rửa mặt, tút tát lại nhan sắc đề phòng gặp… em gái chú rể và những cô em vùng quê nào đó nếu lỡ may có lảng vảng gần đây.
    Vục mặt vào vòi nước mát lạnh, vừa ngẩng lên đã nghe tin dữ từ miệng thằng mập:
    - Qua nhà anh Trầm, đang chiến bên đó!
    - Sặc, gì sớm vậy pa? - Thằng Trung giật nảy mình.
    - Chơi sớm giết sớm, đi! - Thằng Lợi khoát tay.
    - Cất đồ đạc đã, xoắn cả lên! – Mình hừ mũi rồi xách hai cái balô vào trong nhà.
    - Ơ… nhà thằng Ngà không khóa cửa à?
    - Không, vào cất đồ đi!
    - Mở toang vậy lỡ có trộm cắp rồi sao???
    - Ai đâu mà lấy, nhà người ta đại gia mà ku, lo gì!
    -???!!!!!
    Năm phút sau, mình chia cho mỗi thằng 2 viên thuốc chống nhục (thuốc ngừa đau bụng dành cho trường hợp khẩn cấp phòng khi đi xa không quen với thức ăn hay thổ nhưỡng do ông anh bá đạo bốc thuốc).
    - Uống đi tụi bây! – Mình nói rồi nốc ngay.
    - Uống xong rồi đi nạp mạng, haizz, chưa kịp nghỉ đã đâm đầu vào rọ! - Thằng Trung thở dài não nề khiến tâm trạng anh em đã bắt đầu dao động.
    - Giết, giết hết! - Thằng Lợi vẫn hổ báo cáo chồn.
    - Qua đó ăn thịt trâu xả ớt, nhanh! – Khang mập liếm mép thèm thuồng.
    Mười phút sau, Tứ Đại Thiên Vương có mặt tại nhà anh Trầm, đến nơi đã thấy cả đám đang ngồi dưới gốc cây mận râm mát, trên bàn là chai rượu đế và mấy trái chuối xanh non. Sau màn chào hỏi nhận thân, quy trình nhận mặt của mình bắt đầu.
    Ok, bên trái là anh Trầm, người được giới thiệu là… thần nhậu, kế đó là anh Dương, thực lực không rõ, tiếp theo là vài người lạ mình mới gặp lần đầu. Qua dăm ba lời nói, mình xác định thêm được còn một nhân vật vắng mặt tên là Quý ròm, con trai chủ lò nấu rượu.
    Thằng Ngà kéo ghế mời anh em, gương mặt hoan hỉ vì mai là ngày vui của nó:
    - Ngồi đi tụi!
    Và tí nữa là ăn đi tụi (tay chỉ vào tô thịt trâu), sau nữa là uống đi tụi (tay rót rượu liên hồi).
    - Rượu này là rượu nhất đó mấy đứa, uống vô sáng mai ngủ dậy không thấy mệt hay đau đầu mà còn cực khỏe! – Anh Trầm đon đả.
    - Thằng này là Nam, thằng này là Trung, và đây… tèn ten, là thầy giáo Lợi! – Khang mập giới thiệu.
    Kết thúc màn giới thiệu là Tứ Đại Thiên Vương bị dụng hình “Vào ba ra bảy” khiến cho bốn thằng đồng loạt bị dội. Cái cảm giác nốc một trăm phần trăm ly rượu tuy nhỏ mà có võ thật là dễ khiến người ta xốn xang và bất cứ ai cũng phải xiểng liểng. Hương vị cay nồng từ miệng xuống cổ họng, rồi nhẹ nhàng len lỏi xuống dạ dày và dừng tại đó, để lại một dư âm mãnh liệt trên thành vỏ não.
    - Khà….! - Thằng mập vỗ đùi đánh đét một cái sau khi quất miếng thịt trâu.
    Công nhận thịt trâu xả ớt ngon bá cháy con bọ chét, mình gắp liên tục. Ở kế bên, thằng Trung tay lột chuối non xanh lét, chấm vào muối ớt mà táp một miếng, sau đó mặt nó xanh y chang cái vỏ chuối vừa vứt xuống mặt đất.
    Rõ ràng bộ luật “vào ba ra bảy” của rượu đã phát huy tác dụng mãnh liệt, Tứ Đại Thiên Vương toàn là cao thủ ăn nhậu mà chỉ sau ba mươi phút thân tình đã bắt đầu thấy… quay quay. Và lại càng xui xẻo hơn khi mà mình chả biết cái luật lệ gì, tay cầm ly rượu nốc một nửa rồi quay qua mời anh Dương, thế là bị bắt bài:
    - Mày sai rồi, muốn mời ai thì phải nói tên người đó trước, rồi uống nửa ly, rồi mời, chứ uống trước mới mời là coi như xem mặt, không có được! – Anh Dương phất tay.
    - Xé nháp, thằng Nam uống hết ly đó, uống thêm ly nữa! – Anh Trầm hô hào.
    Ba thằng bạn đểu cáng cũng đồng ý luôn mồm, hậu quả là mình uống hai vòng rượu mà lòng đầy cay đắng, đầu óc như bay tận đâu đâu. Thêm vài mươi phút nói chuyện thân tình cây nhà lá vườn nữa thì anh em rút, cầm nguyên cái đùi trâu để… tiến về nhà thằng Ngà mà chiến đấu tiếp.
    o O o​
    Tầm 2 giờ chiều của ngày đầu tiên trên đất Tây Ninh, tại nhà Ngà chú rể…
    Anh Trầm tay cầm cái đùi trâu hỏi lớn:
    - Kho, chiên hay xào đây tụi bây?
    - Cái nào cũng được, miễn nhanh là ok huynh ơi! - Tụi mình la.
    Hai mươi phút sau, mình chứng kiến anh Hoàng (một huynh đệ hàng xóm thằng Ngà ) bê nguyên cái bình lọc nước to đùng, bên trong toàn là rượu đế khệ nệ đặt xuống.
    - Thằng Nam chủ xị, ngồi tính ly! – Hoàng huynh phán.
    - Dzô, mồi mỡ xong xuôi! – Anh Trầm bê lên chảo trâu xào hành tây và tô canh chua to tổ bố.
    Vậy là… sở trường của mình là uống bia, thế nhưng lần đầu xuống Tây Ninh đã bị bắt chiến rượu, mình rùng mình nghĩ đến nhạc phụ đại nhân ngày xưa tại sao lại không huấn luyện cho mình uống rượu chứ hả. Ngồi rót ra ly, chuyền tay nhau mà lòng đau xót không cùng khi cái vòng tròn rượu nó đi một hồi rồi cũng trở lại đến mình. Ngửa cổ mà tu, thật là một cảm giác khó chịu chứ chả ngon cái quái gì.
    Nhưng được cái là dzui, cực dzui!
    Bình rượu to đùng đã vơi đi quá nửa, kế bên mình là Khang mập đã bắt đầu múa đũa, vỗ mặt bôm bốp (đây là biểu hiện của nó khi đã tới đô ), thằng Lợi thì mặt mày đỏ gay đang phì phèo tranh cãi thế nào là ly tour, thế nào là ly quận, được mời và bị mời, được uống và bị uống. Ở trong bàn lúc đó là anh Trầm, anh Hoàng, chú Năm chú Ba chú Bốn, tóm lại là quá trời là hàng xóm, quá trời là bạn nhậu khiến cho mình cảm thấy… bắt đầu hoa mắt.
    - Giờ lấy bia chữa lửa đê, không uống trà nữa! - Thằng Trung dại mồm dại miệng phát biểu.
    Y như lời khách quý đã nói, nháy mắt cái là 5 két Sài Gòn đỏ đã ở trước mặt.
    - Bây giờ là uống kiểu Mẹ Bồng Con!
    - Được đó! - Cả bàn hưởng ứng.
    - Mẹ bồng con là sao? - Bốn thằng mình ngơ ngác.
    - Là uống đồng loạt ly rượu này, và thêm cốc bia nữa, vậy nó mới đã!
    Mình đã bắt đầu thấy sợ…
    Cứ thế bia rượu băng hỏa song trùng, liên tục công kích làm cho tuyến phòng ngự tỉnh táo của mình bị đánh tan nát, Võ Trí Nam chính thức tiến nhập vào trạng thái… bay bổng.
    - Giờ anh nhìn tay này, xem kĩ lá bài có vấn đề gì không….! - Một lần mình xỉn là lại đem ảo thuật ra diễn, nhằm khiến cho… khán giả xỉn theo, dễ bề giết chóc.
    Thế nhưng khán giả Tây Ninh không phải hạng thường, mình cứ diễn hay là họ vỗ tay, và lại… cung kính không bằng tuân mệnh.
    - Thằng Nam, uống với anh một ly!
    Ở bên kia bầu trời, Khang mập đã lao đao, thằng Lợi thì mắt đục đầu, thằng Trung thì chắc là đang đi mửa ngoài sau vườn, quên cả khui bia. Dù sao thì từ 5 két bia xuống còn 1 két đã là ghê gớm lắm rồi, bình rượu to tướng thì sạch trơn.
    - Lên nóc nhà là bắt con gà… vặt lông gà là vặt lông gà…!
    - Anh em mình là một gia đình… một gia đình là chơi hết mình!
    - Đúng rồi, hút thuốc lá dễ gây ung thư phổi, không hút thuốc lá có lỗi với ung thư!
    Hình như mình nhớ là lúc đó em gái thằng Ngà có mở cửa phòng bước ra, trong trí óc lơ ngơ vì bia rượu cửa mình lúc đó thì em gái nó… hơi bị chuẩn về thân hình, dáng đẹp, và hơi bị cao, dễ cũng cao bằng mình chứ chẳng chơi.
    o O o​
    Khoảng 5 giờ chiều của ngày đầu tiên trên đất Tây Ninh…
    Sòng nhậu tại nhà thằng Ngà tan cuộc, anh em lại tiếp tục rủ nhau đến lò bánh tráng nhà nó để chiến đấu tiếp. Mình thì cũng chẳng nhớ là tại làm sao mình lại ra ghế salon trước sân nhà ngồi, và … chế độ hồi phục đã tự động bật lên.
    - Đừng có chạm vào tao! – Là câu cửa miệng của mình mỗi khi thằng bạn nào ngồi đến khoác vai rủ đi lò bánh tráng.
    Căn bản vì lúc đó mình chóng mặt quá, nằm xuống cũng không được mà đi đứng cũng không xong, thế là đành ngồi luôn một chỗ úp mặt vào tay mà hi vọng chế độ Recovery phát huy tác dụng, hồi sinh xong sẽ còn mạnh mẽ hơn trước.
    Thế là rủ rê không được, Tứ Đại Thiên Vương chỉ còn lại Khang mập và thằng Lợi là theo gót team của Trầm huynh tiến thắng lò bánh tráng tiếp tục chế độ nhậu Mẹ Bồng Con (rượu + bia), có cả Chị Bồng Em ( rượu + rượu ).
    o O o​
     
  2. khai221050

    khai221050 Guest

    Tiếp:
    Tầm 11 giờ đêm của tối hôm đó…
    Tối đó vùng trời Tây Ninh đổ mưa lớn, cơn mưa to và nặng hạt làm ầm ầm trên mái tôn, gió thổi mạnh đến bất ngờ và lạnh lẽo. Cộng thêm độ vắng vẻ và um tùm của vùng quê hương đồng gió nội lại càng khiến cơn mưa to thêm phần… to hơn.
    Theo lời mẹ của Ngà chú rể kể lại thì tôi đã ngồi ở ghế salon trong một tư thế là Người-Suy-Tư suốt 6 tiếng đồng hồ. Có lẽ… chế độ tự hồi phục đã bị lỗi và tôi chưa kịp tải bản vá, thế cho nên chế độ này nó phục hồi dở ẹc, thành thử ra tôi đã không thể nào lết xác nổi đến lò bánh tráng mà cứu giá hai vị huynh để đang bỏ xác trên đó.
    Thằng Trung thì phi xe ra đường rồi té oạch ra đất, rõ ràng giấc ngủ từ 5 giờ chiều đến giờ cũng không làm nó tỉnh táo thêm tí nào, mình mẩy đầy bùn đất và nước sình, thế nhưng nó vẫn lao ra màn mưa dày đặc, tối mịt mờ như chính cái tương lai của nó.
    - Thằng Nam có đi không? – Nó gào lên.
    - Để tao suy nghĩ… tránh ra, đừng có chạm vào tao! – Mình lắc lư trước gió.
    Và đó là câu cuối cùng mình nói trong đêm đấy, những phút còn lại là mình chạy đi… mửa. Mình mửa từ bên trái sân đến cả bên phải sân, mỗi lần là một thảm cỏ xanh mướt khác nhau, và mưa thì dội ầm ầm trên đầu mình. Hậu quả của rượu tác dụng với bia thật là tai hại, kể cả kinh nghiệm đi bar vào đây cũng chả có giúp ích được gì.
    o O o​
    Có lẽ là khoảng 1 giờ đồng hồ sau…
    Giật mình tỉnh dậy giữa đêm vì quá khát nước, nhìn xung quanh thì trên tấm nệm dành cho 4 người có 4 cái mền mà còn trống 3 chỗ, như vậy là 3 anh em kia còn trên lò bánh tráng chưa về. Và… đợi đã, làm cách nào mà mình chui được vô nhà mà nằm ngủ hay vậy ta?
    Lần mò tìm ra con Táo, bật Flash lên và bắt đầu… đi tìm tủ lạnh. Nhưng thế quái nào mà nhà chỉ có 3 gian, và mình thì đi mãi đi mãi mà toàn là … bang ra cửa trước, tìm hoài không thấy nhà bếp. Đang bắt đầu hoang mang tự hỏi có phải mình đã lạc vào mê cung, đồ rằng có phải là mình đang nằm mơ thì chợt thấy con mèo xám đang nằm đằng góc bàn, mình tung chân… đá đầu nó.
    - Méo….!
    Không ngoài dự đoán, con mèo bị đánh động bèn phi luôn xuống bếp, và mình chỉ việc bám theo nó là đã đi được xuống nhà bếp. Dòm quanh quất một hồi mới nhận ra cái tủ lạnh, thế là hốt ngay một chai nước lọc cùng 1 chai Vfresh cam sữa.
    Căn bản là vẫn còn đang ngán rượu, một chút ít thần trí tỉnh táo còn lại đã hướng dẫn mình rằng phải … ngửi chai nước lọc để xem có chắc là nước không, hay lại là xị rượu đế của ba thằng Ngà còn để lại.
    - Khịt khịt….ồ..!!
    May phước làm sao, tay mình đang cầm đúng là chai nước lọc thật, hú vía. Lại vòng lên nhà trên, lần này mình đi phát đến luôn giường ngủ sau khi đã nốc cạn chai nước, hớp thêm vài ngụm cam sữa Vfresh cho ngọt miệng.
    Ngoài trời mưa vẫn rơi ầm ầm, và mình bật điện thoại lên, sững sờ khi thấy tin nhắn của ông mập gửi lúc chiều.
    - Làm vài ve đệ ơi, buồn quá!
    Chắc ổng không biết mình đã xuống Tây Ninh, còn tưởng ở xì phố đây mà!
    Thế thôi, tắt máy ngủ tiếp, chẳng còn tỉnh táo để mà nhắn tin nữa.
    o O o​
    Và chắc là vào lúc 2 giờ sáng…
    Theo lời Khang mập kể lại vào sáng hôm sau thì ngay tại lúc này, nó và thằng Lợi đã tê tái tâm hồn, không còn biết trời trăng mây gió gì nữa. Và vì chiếc xe đã bị ngấm nước mưa nên hai thằng đành dắt bộ, ấy vậy mà dọc đường đi, cả hai thằng đều thấy toàn bộ các vũng sình lầy trên đường như rất là thi vị, thế cho nên cả hai thằng té liên tục.
    Trên tắm mưa, dưới tắm sình khiến cho hai thằng này dơ chưa từng thấy.
    - Ê… đôi dép… đôi dép đâu!
    - Cái điện thoại rớt bà nó… ấc… tìm điện thoại…!
    Sau một hồi té lê lết bê bết, tụi nó cũng dắt xe về được đến nhà thằng Ngà, và lăn đùng luôn ra giữa sân, kế bên thảm cỏ mà tôi đã mửa trước đó mà ngửa mặt ra nhìn trời, tắm luôn dưới mưa thêm một lần nữa…
    Được mẹ thằng Ngà kêu vào, hai ông mãnh cũng lồm cồm bò dậy gượng chút hơi tàn mà bước vô trong tắm rửa. Vừa mới tươm tất sạch sẽ được vài phút thì thằng Ngà lại tạt qua nhà và kéo đầu hai thằng này đi tiếp tăng nữa ở lò bánh tráng.
    Kết quả là hai thằng nó chết luôn tại trận, ít phút sau vào được đến nhà thằng Ngà mà không nhớ ra tại sao vào được, nằm phịch luôn ra giường mà chết giấc.
    Riêng mình thì… vẫn đang bất tỉnh nhân sự.
    o O o​
    Có lẽ là khoảng 4 giờ sáng…
    Thằng Trung được anh Hoàng chở về, chó sủa inh ỏi, anh Hoàng ném tấm thân tàn của thằng Trung vào nệm rồi quay đi chiến tiếp.
    Kết thúc ngày chiến đấu đầu tiên, Tứ Đại Thiên Vương cuối cùng đã có dịp… nằm lại bên nhau mà ngáy. Khang mập và thằng Lợi đã chiến đấu oanh liệt, thằng Trung sở trường bắn tỉa nên chơi từa lưa, lúc chơi lúc nghỉ.
    Riêng mình thì do chế độ phục hồi không theo kịp đợt tấn công DDOS Mẹ Bồng Con, bị bia và rượu tấn công nên đã vô vàn tiếc nuối mà nằm lại… giường, không thể nào góp sức chiến đấu, sát cánh cùng anh em.
    o O o​
    Tổng kết lại sau ngày đầu tiên:
    Khang mập: Xứng đáng là Phó Bang Chủ bang ăn nhậu 454, chiến đấu đến cùng, hậu hoạn cũng… khôn cùng. Từ cử nhậu đầu tiên ở nhà anh Trầm, sau đó về đến nhà thằng Ngà, lên lò bánh tráng đợt 1, lên luôn đợt 2, sau đó hi sinh anh dũng.
    Thằng Lợi: Mang danh Đường Chủ mà kề vai cùng Phó Bang Chủ, đáng tặng huân chương. Cũng nhậu luôn bốn tăng, nhà anh Trầm, nhà thằng Ngà và hai tăng tại lò bánh tráng.
    Thằng Trung: Là Trưởng Lão nhưng lại phong độ thất thường, không bình luận. Nhậu được ba tăng, ở nhà anh Trầm, nhà thằng Ngà, lên lò bánh tráng được 1 đợt.
    Mình: Thảm nhất trong Tứ Đại Thiên Vương, chỉ chiến được hai tăng tại nhà anh Trầm và nhà thằng Ngà. Chỉ vì cái tài ảo thuật mà uống liên tục tại chế độ Mẹ Bồng Con và đã tử nạn sa trường, nằm lại tại nhà thằng Ngà mà… ngủ luôn đến sáng, chưa kịp biết mặt mũi cái lò bánh tráng nó ra sao.
    Ngày thứ bảy trọng tâm vậy là kết thúc, anh em hẹn nhau đến Chủ Nhật, cũng là ngày đám hỏi của thằng Ngà, ngày vui của nó.
    Cũng là ngày… mệt mỏi của anh em khi một chầu nhậu tưng bừng nữa đã được lên lịch, và còn vô vàn các chầu nhậu khác đang lấp ló sau sự thân tình đến mức… cực kì nhiệt tình, chân chất của người dân vùng quê hiếu khách.
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY