CÁC TRÀO LƯU VĂN HỌC GIAI ĐOẠN 1932 - 1945

Thảo luận trong 'Khái quát văn học VN từ đầu thế kỷ XX đến CMT8 - 1' bắt đầu bởi conu, 13 Tháng bảy 2007.

Lượt xem: 6,045

  1. conu

    conu Guest

    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    Thời kỳ 1932 - 1945, Việt Nam có 3 trào lưu Văn học:
    - Trào lưu Văn học lãng mạn chủ nghĩa trong đó có dòng Văn học lãng mạn.
    - Trào lưu Văn học hiện thực chủ nghĩa trong đó có dòng Văn học hiện thực.
    - Trào lưu Văn học hiện thực xã hội chủ nghĩa trong đó có dòng Văn học Cách Mạng.

    Trước hết, mình xin cắt nghĩa từ "trào lưu": trào nghĩa là triều, dâng lên; lưu nghĩa là dòng chảy. Trào lưu là chỉ một hiện tượng Văn học xuất hiện trong một khoảng thời gian ngắn, nhưng có số lượng tác giả, tác phẩm cùng một nội dung tư tưởng, cùng một phương pháp sáng tác, cùng một cảm hứng sáng tạo xuất hiện một cách đồng loạt với một dung lượng lớn, có những đóng góp lớn cho nền văn học một dân tộc, nhưng hiện tượng Văn học này chỉ xuất hiện trong một khoảng thời gian rồi mất đi.
     
  2. conu

    conu Guest

    Đại biểu cho trào lưu Văn học lãng mạn, Xuân Diệu đã viết câu tuyên ngôn cho các nhà thơ lãng mạn:

    Là thi sĩ nghĩa là ru với gió
    Mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây
    Để tâm hồn ràng buộc với muôn dây.

    Đến Thế Lữ - một đại diện khác cho dòng văn học lãng mạn, cũng đã nói:

    Các anh bảo tính tình tôi hay thay đổi,
    Không chuyên tâm, không chủ nghĩa,
    nhưng cần chi, tôi chỉ là một khách tình si
    Ham vẻ đẹp có muôn hình, muôn thể

    Như vậy, ta có thể thấy những nhà văn, nhà thơ lãng mạn thường đi tìm cái đẹp lý tưởng, không có trong thực tế, thế nên mới gọi là lãng mạn. Mình cũng nhân thể cắt nghĩa từ lãng mạn: lãng là tràn, mạn là cái bờ, lãng mạn nghĩa là tràn bờ, tức vượt ra khỏi rang giới của thực tại để vươn tới cái đẹp không có trong thực tế. Cũng có thể gọi đây là quan điểm nghệ thuật vị nghệ thuật. Các nhà thơ lãng mạn tự giam mình trong cái tôi cô đơn đi tìm cái đẹp, không bao giờ thỏa mãn với những gì đang có. Dù có phần hạn chế trong sự cô đơn và bế tắc, chưa đề cập đến cống hiến mà chỉ đề cập đến hưởng thụ, nhưng những đóng góp của họ về nghệ thuật là rất lớn, nó vượt ra khỏi sự công thức khuôn sáo của (ước lệ tượng trưng) để tìm đến một cách thức biểu đạt tự do, sáng tạo, mới mẻ và phóng khoáng hơn; họ cũng có những nhân sinh quan rất mới mẻ, lần đầu tiên cái tôi cá nhân ko còn bị bó buộc mà đã được giải phóng, được quyền khát khao hạnh phúc - người ta gọi là bản ngã; và có lẽ, sự thoát ly đời sống của họ cũng là cách quay lưng lại với thực tại, phủ nhận thực tại xấu xa, đen tối, hi sinh để giữ cho mình trong sạch.
     
  3. ngoclantinh

    ngoclantinh Guest

    póc tem nè ,hay đó nhờ bạn mà tui hỉu được nhìu thứ mà tui học cũng hok hỉu đó ,thanks nhìu .
    chúc ban đong khách nhá
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->