Văn 12 Vợ Nhặt

Thảo luận trong 'Thảo luận chung' bắt đầu bởi bachhy_107, 23 Tháng tư 2020.

Lượt xem: 246

  1. bachhy_107

    bachhy_107 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    26
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Quảng Nam
    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    Bà lão phấp phỏng bước theo con vào nhà. Đến giữa sân bà lão đứng sững lại, bà lão
    càng ngạc nhiên hơn. Quái, sao lại có người đàn bà nào ở trong ấy nhỉ? Người đàn bà nào lại
    đứng ngay đầu giường thằng con mình thế kia? Sao lại chào mình bằng u? Không phải con cái
    Đục mà. Ai thế nhỉ? Bà lão hấp háy cặp mắt cho đỡ nhoèn vì tự dưng bài lão thấy mắt mình
    nhoèn ra thì phải. Bà lão nhìn kĩ người đàn bà lần nữa, vẫn chưa nhận ra người nào. Bà lão
    quay đầu lại nhìn con tỏ ý không hiểu.
    Tràng tươi cười:
    - Thì u hẵng vào ngồi lên giường lên giếc chĩnh chện cái đã nào.
    Bà lão lập cập bước vào. Người đàn bà tưởng bà lão già cả, điếc lác, thị cất tiếng chào
    lần nữa:
    - U đã về ạ!
    Ô hay, thế là thế nào nhỉ? Bà lão băn khoăn ngồi xuống giường. Tràng nhắc mẹ:
    - Kìa nhà tôi nó chào u.
    Thấy mẹ vẫn chưa hiểu, hắn bước lại gần nói tiếp:
    - Nhà tôi nó mới về làm bạn với tôi đấy u ạ! Chúng tôi phải duyên phải kiếp với nhau…
    Chẳng qua nó cũng là cái số cả…
    Bà lão cúi đầu nín lặng. Bà lão hiểu rồi. Lòng người mẹ nghèo khổ ấy còn hiểu ra biết
    bao nhiêu cơ sự, vừa ai oán vừa xót thương cho số kiếp đứa con mình. Chao ôi, người ta dựng
    vợ gả chồng cho con lúc trong nhà ăn nên làm nổi, những mong sinh con đẻ cái mở mặt sau
    này. Còn mình thì… Trong kẽ mắt kèm nhèm của bà rỉ xuống hai dòng nước mắt… Biết rằng
    chúng nó có nuôi nổi nhau sống qua được cơn đói khát này không.
    Bà lão khẽ thở dài ngửng lên, đăm đăm nhìn người đàn bà. Thị cúi mặt xuống, tay vân
    vê tà áo đã rách bợt. Bà lão nhìn thị và bà nghĩ: Người ta có gặp bước khó khăn, đói khổ này,
    người ta mới lấy đến con mình. Mà con mình mới có vợ được… Thôi thì bổn phận là mẹ, bà đã
    chẳng lo lắng được cho con… May ra mà qua khỏi được cái tao đoạn này thì thằng con bà cũng
    có vợ, nó yên bề nó, chẳng may ra ông giời bắt chết cũng phải chịu chứ biết thế nào mà lo cho
    hết được?
    Bà lão khẽ dặng hắng một tiếng, nhẹ nhàng nói với “nàng dâu mới”:
    - Ừ, thôi thì các con đã phải duyên phải kiếp với nhau, u cũng mừng lòng…
    Tràng thở đánh phào một cái, ngực nhẹ hẳn đi. Hắn ho khẽ một tiếng, bước từng bước
    dài ra sân. Bà cụ Tứ vẫn từ tốn tiếp lời:
    - Nhà ta thì nghèo con ạ. Vợ chồng chúng mày liệu mà bảo nhau làm ăn. Rồi ra may mà
    ông giời cho khá… Biết thế nào hở con, ai giàu ba họ, ai khó ba đời? Có ra thì rồi con cái
    chúng mày về sau.
    Bà lão đăm đăm nhìn ra ngoài. Bóng tối trùm lấy hai con mắt. Ngoài xa những dòng
    sông sáng trắng uốn khúc trong cánh đồng tối. Mùi đốt đống rấm ở những nhà có người chết
    theo gió thoảng vào khét lẹt. Bà lão thở nhẹ ra một hơi dài. Bà lão nghĩ đến ông lão, nghĩ đến
    đứa con gái út. Bà lão nghĩ đến cuộc đời cực khổ dài dằng dặc của mình. Vợ chồng chúng nó
    lấy nhau, cuộc đời chúng nó liệu có hơn bố mẹ trước kia không?...
    - Con ngồi xuống đây. Ngồi xuống đây cho đỡ mỏi chân.
    Bà lão nhìn người đàn bà, lòng đầy thương xót. Nó bây giờ là dâu là con trong nhà rồi.
    Người đàn bà khẽ nhúc nhích, thị vẫn khép nép đứng nguyên chỗ cũ. Bà lão hạ thấp giọng
    xuống thân mật:
    - Kể có ra làm được dăm ba mâm thì phải đấy, nhưng nhà mình nghèo, cũng chả ai
    người ta chấp nhặt chi cái lúc này. Cốt làm sao chúng mày hòa thuận là u mừng rồi. Năm nay
    thì đói to đấy. Chúng mày lấy nhau lúc này, u thương quá…
    Bà cụ nghẹn lời không nói được nữa, nước mắt cứ chảy xuống ròng ròng.
    (Ngữ văn 12, Tập hai, NXB Giáo dục, 2008, tr. 28-29)

    Câu 1: Nêu chủ đề của đoạn trích?
    Câu 2: Theo anh / chị, vì sao bà cụ Tứ lại nói với các con của mình là Ừ, thôi thì các con đã
    phải duyên phải kiếp với nhau, u cũng mừng lòng… thay vì … u cũng bằng lòng?
    Câu 3: Nêu cảm nhận của anh/chị về thái độ, tình cảm của tác giả đối với nhân vật bà cụ Tứ.
    Câu 4: Viết một đoạn văn ngắn ( khoảng 8 - 10 dòng). Nêu cảm nhận của anh /chị về tấm
    lòng người mẹ trong đoạn trích.


    -----Mọi người giúp mình với mình cảm ơn nhiều :3-----------
     
  2. Trần Tuyết Khả

    Trần Tuyết Khả Mod Ngữ Văn Cu li diễn đàn

    Bài viết:
    1,598
    Điểm thành tích:
    396
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    Trường THPT Hoài Đức A

    Câu 1:
    Chủ đề của đoạn trích: tâm trạng của bà cụ Tứ khi thấy Tràng dẫn theo một người đàn bà lạ về làm vợ
    Câu 2:
    Bà cụ Tứ lại nói với các con của mình là: "Ừ, thôi thì các con đã phải duyên phải kiếp với nhau, u cũng mừng lòng…" thay vì "u cũng bằng lòng" vì:
    + Từ "mừng lòng" đã bao gồm nghĩa của từ "bằng lòng"
    + Không những thế từ "mừng" còn cho thấy thái độ vui mừng của bà lão khi biết tin, tấm lòng độ lượng, vị tha của một người mẹ
    Câu 3:
    - Đối với bà cụ Tứ, tác giả dồn hết tình yêu thương, sự trân trọng, cảm thông vào nhân vật này
    - Thái độ của tác giả đối với nhân vật bà cụ Tứ thể hiện ngay trong cách gọi tên: bà lão, người mẹ nghèo khổ, bà cụ. Cách gọi thân mật mà gợi lên sự đồng cảm, xót xa cho số phận của bà lão ấy
    - Ngay trong từng suy nghĩ, hành động của bà cụ Tứ, tác giả cũng muốn gửi gắm thái độ trân trọng, nâng niu đối với những mảnh đời nghèo khổ, sống cho qua ngày giữa thời túng đói như bà cụ Tứ
    Câu 4:
    - Ban đầu, bà ngỡ ngàng, "phấp phỏng đi theo con vào nhà". Bà ngạc nhiên khi thấy có một người phụ nữ xa lạ trong nhà mình
    - Trạng thái ngỡ ngàng của bà cụ Tứ được nhà văn miêu tả bàng hàng loạt những câu nghi vấn "Quái, sao lại có người đàn bà nào ở trong ấy nhỉ? Người đàn bà nào lại đứng ngay đầu giường thằng con mình thế kia? Sao lại chào mình bằng u? Không phải con cái Đục mà. Ai thế nhỉ?"
    - Sự cùng quẫn của hoàn cảnh đã đánh mất ở người mẹ ấy sự nhạy cảm vốn có trước hạnh phúc của con. Có lẽ, bà chưa bao giờ nghĩ rằng con sẽ có vợ
    - Sau khi hiểu ra cơ sự, bà lão im lặng
    - Bằng lòng nhân hậu, bao dung của một người mẹ, bà đã chấp thuận người "con dâu mới" ấy và lo lắng cho "chúng nó"
    => Bà cụ Tứ là người mẹ vô cùng yêu thương con, ngay cái khoảnh khắc bà "im lặng cúi đầu" ta đã nhận ra được thái độ, tình cảm lớn lao mà bà dành cho con. Người mẹ ấy đã đi từ lòng thương con trai mà ngầm chấp nhận người đàn bà lạ làm con dâu mình, rồi bà lo lắng, nghĩ tới tương lai của con mà "nước mắt cứ chảy xuống ròng ròng"....
     
    ~ Su Nấm ~Huỳnh Tiến Đại -.- thích bài này.
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted
Tags:

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->