[Văn 8]Liên kết các đoạn văn trong Vb

G

ga_cha_pon9x

MB: - "Tắt đèn" là một tác phẩm nổi tiếng của Ngô Tất Tố.
- Nhà phê bình văn học Vũ Ngọc Phan đã nx: "
''Cái đoạn chị Dậu đánh nhau với tên cai lệ là 1 đoạn tuyệt khéo
"
TB: -Thật đúng như vậy,đoạn văn ấy rất khéo trong nhiều cái mà đầu tiên phải kể đến cách xây dựng tình huống từ tức nứơc đến vỡ bờ... ( cái này đã đc tìm hiểu khi học vb)
- Không chỉ vậy, mà cách miêu tả, tự sự lời văn sinh động cũng góp phần làm nên cái khéo của đoạn văn ấy (...)
KB: - Tóm lại, đoạn văn ấy là 1 đoạn văn tuyệt khéo, đặc sắc...( đã làm cho ng đọc mãn nguyện, hả hê,... Nêu nên sưc sống tiềm tàng...)
Nguồn:hm
 
T

tiendat_no.1

chữa nè..

Ý kiến của nhà nghiên cứu phê bình văn học Vũ Ngọc Phan :đoạn chị Dậu đánh nhau với tên cai lệ là 1 đoạn tuyệt khéo.
Đâylà 1 đoạn tạo nên những tình huống bất ngờ cho người đọc ..Trong đoạn trích 2 nhân vật chị Dậu và tên cai lệ được miêu tả rõ nét nhất .Cai lệ chỉ là 1 tên tay sai vô danh nhưng đã được tg tập trung miêu tả nổi bật .Từ giọng quát thét hống hách đến những lời lẽ xỏ xiên đểu cáng và những hành động hung hãn xông vào trói nghiễn anh Dậu , cái giọng ''khàn khàn vì hút nhiều sái cũ '', thân hình ''lẻo kghẻo'' vì nghiện ngập đến cái tư thế ''ngã chỏng quèo '' mà miệng vẫn còn ''nham nhảm thét trói '''...,tất cả đều làm nổi bật về 1 tên tay sai trắng trợn , đểu giả , đê tiện ..
Bên cạnh đó nv chị Dậu với mọi lời lẽ cử chỉ , hành động đều cho thấy 1 tính cách rât sđặc biệt ,;khá đa dạng :vừa van xin thiết tha lễ phép , vừa ngỗ nghịch , đanh đá ,quyết liệt , vừa chan chứa tình yêu thương chồng con , vừa ngùn ngụt căm thù đối với nx kẻ tay sai đểu cáng .Diễn biến tâm lí của chị Dậu được thể hiện tự nhiên , chân thực đúng lôgícvới tính cách của chị \Rightarrowmột người phụ nữ nông dân tuy ngèo nkhó nhưng có lọng tự trọng cao .
Đoạn văn miêu tả cảnh chị Dậu ''liều mạng cự lại '' 2 tên tay sai được miêu tả linh hoạt , các hoạt động dồn dập , rộn rã nhưng vẫn rõ nét , ko rối , mỗi chi tiêt đều đắt .
Nggôn ngứ kể chuyện của tác giả và ngôn ngữ đối thoại của nhan vật trong đoạn trích rất đặc sắc .Mỗi nv đều có ngôn ngữ riêng để tự bbộc lộ bản chất của mình . Ngôn ngữ của tên cai lệ thì đểu cáng ; của chị Dậu thì thiết tha , mềm mỏng khi van xin trình bày và đanh thép , quyết liệt khi liều mạng chống cự lại ; lời lẽ của bà hàng xóm thì thật thà , hiền hậu ...

:D:D:D:D
 
Q

quan8d98

theo tôi ,từ 'xỏ xiêm đểu cáng' không dùng cho nv cai lệ mà cho nv người nhà lí trưởng mới đúng , Nobita ạ!
 
L

lechungviet01

hihihihihihihihihihihihihihihihihihihihihihihihihihihihihihihihihihihihihihihihihihihi
 
L

leduc22122001

Cái đoạn chị Dậu đánh nhau với tên cai lệ là một đoạn “tuyệt khéo”, đó là lời bình luận của nhà văn Vũ Ngọc Phan về tiểu thuyết “Tắt đèn” của Ngô Tất Tố.“ Tắt đèn” có nhiều điểm rất hay, rất khéo; có nhiều trang làm xúc động lòng người. Trong đó có cảnh “tức nước vỡ bờ”, một trang văn “tuyệt khéo”, giàu kịch tính như một màn bi hài kịch. Có tiếng khóc, tiếng rên. Có tiếng chửi, có tiếng van xin, có lời thách thức. Có cảnh đánh nhau giữa người đàn bà lực điền và tên cai lệ. Anh Dậu vừa mới tỉnh được một lát thì tên cai lệ, tên hầu cận lí trưởng với roi song, tay thước, dây thừng “sầm sập” kéo tới. Lũ sai nha sát khí đằng đằng. Chỉ một tiếng thét “thằng kia”! thế mà tên cai lệ đã làm cho anh Dậu vừa kề miệng vào bát cháo đã “lăn đùng ra chết ngất!” Hắn chửi chị Dậu thậm tệ, khi chị thiết tha xin khất sưu. Hắn “trợn ngược hai mắt” quát: “mày định nói cho cha mày nghe đấy à? Sưu của nhà nước mà dám mở mồm xin khất! Hắn chạy sầm sập đến chỗ anh Dậu để trói kẻ thiếu sưu. Hắn dã man “bịch” vào ngực chị Dậu, tát đánh bốp vào mặt chị Dậu. Hắn lồng lên như một con thú dữ. Ngôn ngữ, điệu bộ, hành động của tên cai lệ được đặc tả “tuyệt khéo” đã vạch trần bộ mặt ghê tởm của một tên sai nha mất hết cả tính người.
Còn có gì tuyệt khéo nữa? Cảnh đánh nhau giữa chị Dậu và tên cai lệ diễn ra dữ dội và hết sức bất ngờ. Người đàn bà con mọn chỉ có hai bàn tay không. Trong lúc đó, tên cai lệ, tên hầu cận lý trưởng nào roi song, nào dây thừng tay thước. Bị “bịch” vào ngực, bị tát đánh “bốp” vào mặt, người chồng ốm đau sắp bị trói, chị Dậu đã phản ứng lại dữ dội. Sau cái “nghiến hai hàm răng” thách thức, chị Dậu đã “túm lấy cổ” và ấn dúi tên cai lệ, làm cho hắn “ngã chỏng quèo” trên mặt đất. Thật hài hước, kẻ “hút nhiều xái cũ” tuy đã bị đánh ngã nhào, nhưng miệng hắn “vẫn nham nhảm thét trói vợ chồng kẻ thiếu sưu”. Sau đó, chị Dậu còn “vật nhau” với tên hầu cận lí trưởng. Chị đã “túm tóc” và “lẳng cho một cái”, làm cho hắn “ngã nhào ra thềm”. Người đọc vô cùng hả hê trước sức mạnh phản kháng của chị Dậu. Người đàn bà con mọn đã hạ nhục, đã đánh ngã nhào bọn đầu trâu mặt ngựa, tay chân lũ cường hào gian ác, tanh hôi.
Cảnh “tức nước vỡ bờ” còn có gì “tuyệt khéo”nữa? Những lời đối thoại thật khéo. Ngòi bút của Ngô Tất Tố “tuyệt khéo” khi nói về cách đối đáp, ứng xử, tinh thần, thái độ, hành động của chị Dậu. Lúc đầu chị nín nhịn nhẫn nhục van xin: “nhà cháu đã túng lại phải… Hai ông làm phúc nói với ông lí cho cháu khất…”; không nạn ! Nhà cháu đã không có, dẫu ông chửi mắng cũng đến thế thôi. Xin ông trông lại!” “Cháu van ông, nhà cháu vừa mới tỉnh được một lúc, ông tha cho!”Sau đó, chị Dậu đã hoàn toàn thay đổi. Chị trở nên táo bạo và quyết liệt. Chồng sắp bị trói, chị bị tên cai lệ chửi và bịch vào ngực mấy cái. Chị cự lại: “chồng tôi đau ốm, ông không được phép hành hạ!” Cai lệ “tát đánh bốp” vào mặt chị Dậu. Như lửa đổ thêm dầu, chị đã “nghiến hai hàm răng” thách thức: “mày trói ngay chồng bà đi, bà cho mày xem!”Và chị đã đã đánh ngã nhào hai tên chó má! Dưới ngòi bút “tuyệt khéo” của ông Đầu xứ Tố, ta thấy “trên cái tối giời tối đất của đồng lúa ngày xưa, hiện lên một cái chân dung lạc quan của chị Dậu (Nguyễn Tuân).
Thật vậy, Ngô Tất Tố viết “tuyệt khéo”. Sự việc ở nông thôn ngày xưa rất thực, rất sống. Trang văn thấm đầy tình nhân đạo. Ông đã chỉ ra cái hiện tượng “con giun xéo mãi cũng quằn”. Ông đã nêu lên một quy luật hiển nhiên: “có áp bức, có đấu tranh”. Chị Dậu là một người vợ, người mẹ đảm đang, giàu tình thương và rất cứng cỏi. Cái “tuyệt khéo” của Ngô Tất Tố là đã dựng nên bức chân dung chị Dậu. => Các chữ in đậm là phương tiện chuyển đoạn. Người viết đã chứng minh cái “tuyệt khéo” trong cảnh “tức nước vỡ bờ”. Các đoạn văn được nối kết khá chặt chẽ.
 
Top Bottom