Văn [VĂN 7] Tiếng việt

Thảo luận trong 'Tiếng Việt' bắt đầu bởi minh4445, 9 Tháng mười hai 2011.

Lượt xem: 1,095

  1. minh4445

    minh4445 Guest

    [TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt 08 môn học. Click ngay để nhận!


    Bạn đang TÌM HIỂU về nội dung bên dưới? NẾU CHƯA HIỂU RÕ hãy ĐĂNG NHẬP NGAY để được HỖ TRỢ TỐT NHẤT. Hoàn toàn miễn phí!

    em hay tuong tuong 10 nam sau ve tham lai truong cu. Giup e voi:-SS:-SS:-SS
     
  2. p3b3o_091098

    p3b3o_091098 Guest

    Cuộc sống đầy biến động . Những học sinh trường tôi đã chia tay nhau tái mái trường Trưng Nhị yêu dấu này . Kể từ ngày đó một phần do bận việc cơ quan phần khác do công việc gia đình nên tôi chưa có dịp về thăm trường , thăm thầy , thăm cô . Hôm ấy nhân chuyến đi công tác tôi xin phép cơ quan nghỉ ba ngày để có dịp thăm lại trường xưa bạn cũ. Đi cùng tôi còn có mấy đồng nghiệp trong tòa soạn . Đó là chuyến đi đầy xúc động của tôi trong suốt những năm công tác ở hà nội

    Bánh xe lăn đều và nhanh trên con đường quen thuộc . Chỉ còn khoảng năm phút nữa là chúng tôi tới trường . Lòng tôi cứ bồn chộn rạo rực . Xe dừng lại ngay trước cổng trường. Cảnh trường khác xưa quá nhiều quá tôi gần như ko thể nhân ra. Thế là đã hai mươi năm kể từ khi chia tay , giờ tôi mới được trở lại đây nơi tôi đã từng có những kỉ niệm êm đẹp . Cổng tường này là này là nơi lũ học trò chung tôi vẫn đợi nhau . Tôi ngó nghiêng như ngóng chờ 1 điều gì đó ...Áp mặt vào những thanh sắt của cánh cổng trường tôi nhìn xa xăm...Vẫn màu áo trắng hòa bình nhưng học sinh đang vui vẻ nô đua hồn nhiên trong sân trường làm tôi nhớ quá những lần đá cầu nhảy dây trốn tìm ....cùng các bạn . Nước mắt tôi ứa ra , họng tôi tắc nghẹn như có cái gì chặn ngang . Tôi không thể kìm nổi xúc động này . Thầy cô ơi .. tiếng gọi sao mà thân thương quá . Mong tìm lại những kỉ niệm ngày xưa , tôi bước vào , hàng vú sữa đã thay bằng hàng phượng vĩ nhưng tôi vãn người thấy đâu đây mùi hương quen thuộc

    hè đến phượng nở đỏ rực cả một góc trời . Ve kêu râm ran .ve ve ...Tiếng ve gọi hè gọi cả những hồi ức ấo thơ đẹp đẽ . Tôi đi dạo một vòng quanh trường như dạo lại hững bài hát mà chúng tôi đã từng hát khi còn học dưới mái trường này . Tôi lẩm bẩm " hàng gế đá , xanh hàng cây góc sân trường , bạn thân hỡi ..." tôi dừng lại ko hát nữa nói đúng hơn là ko hát nổi..Xúc động !


    Tôi ghét lại chỗ hàng liễu xanh rì , đó là nơi tôi và các thầy cô cùng các bạn chụp bức hình cuối cùng " bức ảnh " tôi nghĩ trong đầu và chạy lại về phía phi cơ Tôi bới tung va li tìm kiếm bức ảnh
    Đây rồi ! mắt tôi sáng lên vui vẻ Tay tôi lướt trên bướt ảnh , lướt trên từng khuôn mặt nụ cười của thầy cô và các bạn .Nước mắt lại một lần nữa trao dâng , cảnh vật xung quanh nhòa đi trước mắt tôi

    Tôi chạy vào văn phòng chẳng có ai ngoài Bác Hiền bác bảo vệ mà học sinh chúng tôi ngày xưa rất kính trọng và tin tưởng . Bác quý học sinh như con của mình . Bác đã già nhưng vẫn vui tính và nhanh nhẹn như ngày xưa . Hồi đó bố mẹ gửi tôi lên học và nhờ bác lo cơm nước cho tôi . Hằng ngày tôi nhổ tóc sâu cho bác . Hai bác cháu nói chuyện với nhau rất vui vẻ . Trong bốn năm học ở trường bác đã cho tôi ko ít những lời khuyên bổ ích và đúng đắn . Tôi tiến gần chỗ bác :
    Bác...bác hiền ơi..>! tôi nghẹn ngào
    Bác quay sang phía tôi , chăm chú nhìn
    Min...hả ?

    Giọng bác run run , mát bác sáng ngời và mặt bác vui vẻ . Bác trách tôi:
    Sao lâu rồi mày chẳng về đây với bác bác có bao nhiêu chuyện mà chẳng biết kể với ai , bác cứ ngóng mày mãi \! Thế hôm nay có việc gì mà lại về đây


    Cháu về thăm bác .-Tôi đùa

    Thăm bác ? lại dối rồi -Bác cười hiền hậu .


    "Sao bác biết ?" -tôi nũng nịu " Cháu đùa thôi. HÔm nay cơ quan phân bọn cháu về trường mình làm bài phóng sự về phong trào thi đua và học tập của trường
    à !"
    Ra thế-Bác cười
    Mấy bác cháu tôi ngồi nói chuyện hồi lâu thật vui vẻ . Một lúc bác Hiền bảo:
    -Thôi mấy đứa ngồi nói chuyện bác phải lên đánh trống đây
    BỌn tôi ngồi đùa 1 cách vui vẻ . nhác thấy xa có bóng người quen quen tôi tìm lại kí ức " cô Huyền ' tôi nghĩ . Vẫn dáng người nhỏ nhắn tay hay đưa lên đầu và cả cách ôm cặp nữa . \ĐÚNG rồi tôi đứng bật dậy chạy lại phía cô ôm lấy cô thật chặt trông cô có vẻ xanh xao mệt mỏi :
    Cô không khỏe ạ !-tôi thắc mắt
    à...ừ ...!-mấy hôm nay thời tiết oi bức cô hơi mệt

    Tôi lúng túng hỏi:

    -Thế cô uống thuố chưa à ? cô đừng quá sực cô à ! Cô nhìn tôi với con mắt trìu mến . 2 cô trò trò chuyện với nhau cả buổi sáng . CÔ hỏi tôi nhiều về cuộc sống của tôi .CÁc thầy cô khác trong trường cùng đến nhưng chẳng còn ai , toàn giáo viên trẻ . Cô đứng lên nghiêm mặt
    -Min!
    -Dạ!- tôi bật dạy
    Hôm nay là lần gặp mặt đầu tiên sau 20 năm của cô trò mình cô trò mình phải tâm sự với nhau thật nhiều chứ nhỉ cô vẫn cưng tôi như ngày nào tôi hôm đó , tôi đưa đồng nghiệp vào nhà trọ rồi ngủ với cô , 2 cô trò nói chuyện thâu đêm suốt sáng
    Đó là 1 chuyến công tác và là 1 chuyến thăm trường dầy xúc đọng cảu tôi . TÔI RA Về , tới chào mọi người nhưng tôi hứa với bác Hiền và cô sẽ trở lại vào 1 ngày ko xa . chuyến đi này đã giúp tô đậm thêm những kỉ niêm về mọi người , về thầy cô và các bạn . Ngay ngày sau đó bài phòng sự về trường Trưng Nhị đã đc in ngay trên tờ báo nơi tôi làm việc
     
  3. p3b3o_091098

    p3b3o_091098 Guest

    Em ơi nhớ ấn vào nút "cảm ơn ở cuối coment nhé:):):):)
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY