Tơ gửi bạn bài thơ này nhé. bài thơ hay lắm đấy.
Thu Tứ
Gió thu trong
Trăng thu rạng
Lá vàng rụng rơi
Tụ rồi tan
Quạ Kêu trong giấc mơ màng
Nhớ ai nhớ muôn vàn thiết tha
Ngày nào mình mới gặp ta …
…
Ửng vàng nhuộm óng tương tư
Lá thu nức nở, cành thu bùi ngùi
Lá cành ôm khóc … chia phôi
Bụi hồng khuất nẽo xa vời … vào đông
…
Mình xin được lạm bình vài vời có gì xin bạn góp ý nhé.
Ngay từ tên bài thơ ta đã thấy Lý bạch đã bộc nộ một phần cảm xúc và ý tưởng của mình. Ông tả mùa thu để tả lòng ngời.
Mấy câu đầu nhà thơ tả khung cảnh mùa thu thực thụ. Đâu đây là hơi thu trong trẻo với những cơn gió lạnh cuói thu. Gió cuối thu đã chớm cái lanh của mùa đông. cái lạnh này lại được hoà vào khung cảnh của bóng trăng vàng chiếu rọi. ôi khung cảnh thật cho con ngươif ta gợi nhớ về nhiều điều suy ngẫm vềnhieeuf điều. Thêm vào đó là khung cảnh thật buồn. Là vàng rơi bị cuốn theo từng cơn gió lạnh. nhũng chiếc lá vàng bị cơn gió cuốn đi như nhwngx con người sống trong xã hội cũ đó vậy. không ai có thể quyết định được số phận của mình vậy.mọi thứ họ phải tuântheo nhwngx khuon phép ngặt nghèo. nhưng đó không phải là ý mà chính mà Lý bạch muốn diễn tả. nếu ta đọc đến nhwngx câu tiếp theo ta có thể thấy được đây là một cuộc chia ly đầy nước mắt đó. vif đây mà ông lại viết
''Nhơ’ ai là nhơ’ muôn vàn thiết tha
Ngày nào mình mới gặp ta …''
đây có phải cuộc chia lly của một tràng trai phải đi lính với ngời vợ hièn hay là cuộc chi tay của hai người bạn chi âm. Sắc vàng chia ly đã nhuộm cả vào lòng người làm cho lòng người cũng vàng úa như như tơ, tơ ỏ đây cũng làtơ lòng đó.......
bạn phân tích tiếp nhé mình có chút việc khôngthẻ giúp bạn thêm . chúc banh thành công.
có gì liên lạc với mình theo địa chỉ email sau :
manhtuanneu@gmail.com