[Văn 7]Nghị luận về câu ca dao

Thảo luận trong 'Các văn bản nghị luận' bắt đầu bởi chien156, 5 Tháng ba 2012.

Lượt xem: 4,031

  1. chien156

    chien156 Guest

    [TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt 08 môn học. Click ngay để nhận!


    Bạn đang TÌM HIỂU về nội dung bên dưới? NẾU CHƯA HIỂU RÕ hãy ĐĂNG NHẬP NGAY để được HỖ TRỢ TỐT NHẤT. Hoàn toàn miễn phí!

    Nhiễu điều phủ lấy giá gương
    Người trong một nước phải thương nhau cùng


     
    Last edited by a moderator: 6 Tháng ba 2012
  2. hiensau99

    hiensau99 Guest

    Từ xưa đến nay, dân tộc Việt nam ta luôn đề cao tư tưởng nhân ái, một đạo lí cao đẹp. Bởi vì chúng ta đều là con Rồng cháu Tiên, đều được sinh ra từ cha Lạc Long Quân và mẹ Âu Cơ nên truyền thống “lá lành đùm lá rách cũng được phát huy qua nhiều thế hệ. Những tình cảm cao quí ấy được kết tinh, hội tụ và phản ánh qua những tác phẩm văn học dân tộc. Chúng ta hãy cùng tìm hiểu những vấn đề trên qua bài chứng minh dưới đây.

    Nói văn học dân tộc ta luôn ca ngợi lòng nhân ái và tình yêu thương giữa người và người quả không sai. Trước hết Văn học của ta đề cập đến tình cảm trong gia đình, bởi gia đình là nơi con người sinh ra và lớn lên, là chiếc nôi khởi nguồn và nuôi dưỡng của lòng nhân ái. Trong đó thì tình mẫu tử là cao quí hơn cả. Hình ảnh cậu bé Hồng trong tác phẩm “những ngày thơ ấu”, đã cho chúng ta thấy rằng: “tình mẫu tử là nguồn thiêng liêng và kì diệu, là mối dây bền chặt không gì chia cắt được”. Cậu bé Hồng phải sống trong cảnh mồ côi, chịu sự hành hạ của bà cô, cha mất, mẹ phải đi tha hương cầu thực, ấy vậy mà cậu không hề oán giận mẹ mình, ngược lại lại vô cùng kính yêu, nhờ thương mẹ. Câu chuyện đã làm rung động biết bao trái tim của độc giả. Không chỉ phản ánh tình mẫu tử, văn học còn cho ta thấy một tình cảm vô cùng đẹp đẽ, sâu sắc không kém, đó là tình cảm vợ chồng. Tiểu thuyết “tắt đèn” của nhà văn Ngô Tất Tố là minh chứng rõ nét nhất cho điều này. Nhân vật chị Dậu được tác giả khắc họa thành một người phụ nữ điển hình nhất trong những năm 30-40. Chị là một người vợ thương chồng, yêu con, luôn ân cần, nhẹ nhàng chăm sóc cho chồng dù trong hoán cảnh khó khăn, nguy khốn như thế nào. Chị Dậu đã liều mình, đánh trả tên người nhà lí trưởng để bảo vệ cho chồng, một việc mà ngay cả đàn ông trong làng cũng chưa dám làm. Quả là đáng quí phải không các bạn! Thật đúng với câu ca dao:
    “Thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn”
    Và chắc hẳn, những người nào đã và đang học cấp II đều biết đến truyện “cuộc chia tay của những con búp bê”. Thật cảm động khi chứng kiến cảnh 2 anh em Thành và Thủy chia tay nhau đầy nước mắt. Qua đó, văn học đã gửi đến chúng ta một tình cảm gắn bó giữa anh em với nhau trong gia đình:
    “Anh em như thể tay chân
    rách lành đùm bọc dở hay đỡ đần”
    Từ tình yêu thương trong gia đình, mở rộng ra ngoài xã hội thì có tình yêu đôi lứa, tình bạn bè... hay nói chung đó là tình yêu thương đồng loại mà văn học cũng như người xưa luôn để cập đến qua các câu ca dao như:
    “Nhiễu điều phủ lấy giá gương
    Người trong một nước phải thương nhau cùng”
    Cũng với ‎ nghĩa đó, người xưa lại nghĩ ra truyền thuyết “con Rồng cháu Tiên” giúp ta hiểu rõ hơn về từ “đồng bào”. Theo truyền thuyết thì mẹ Âu Cơ và cha Lạc Long Quân đã sinh ra một trăm trứng và nở ra trăm con, 50 người con xuống biển sau này trở thành người miền xuôi, còn 50 người con khác lên núi sau này trở thành các dân tộc miền núi. Trước khi đi, Lạc Long Quận có dặn Âu Cơ rằng: sau này có gì khó khăn thì giúp đỡ nhau. Điều đó cho thấy người xưa còn nhắc nhở con cháu phải biết thương yêu, tương trợ nhau. Mỗi khi miền nào trên đất nước ta có hoạn nạn, thiên tai lũ lụt thì những nơi khác đều hướng về nơi ấy, chung sức chung lòng quyên góp, ủng hộ vật chất lẫn tinh thần. Điều đó thể hiện tinh thần đoàn kết tương trợ của nhân dân ta đối với nhau.
    Ngoài đời sống là thế, còn trong những câu chuyện cổ tích thì sao? Truyện cổ tích không đơn thuần chỉ là những câu chuyện hư cấu, tưởng tượng mà thông qua đó cha ông ta muốn gửi gắm những suy nghĩ, tình cảm, thể hiện những ước mơ, niềm tin về công lí. Và hơn thế nữa là tư tưởng nhân đạo của dân tộc ta, được lột tả một cách sâu sắc qua câu chuyện cổ tích “Thạch sanh” quen thuộc. Nhân vật Thạch sanh đại diện cho chính nghĩa, hiền hậu, vị tha, dũng cảm, sẵn sàng tha thứ cho mẹ con Lí Thông, người đã bao lần tìm cách hãm hại mình. Không những thế, khi 18 nước chư hầu kéo quân sang đánh Thạch Sanh nhằm cướp lại công chúa, chàng đã sử dụng cây đàn thần của mình để thức tỉnh binh lính, làm cho binh lính lần lượt xếp giáp quy hàng mà không cần động đến đao binh. Chẳng những thế, chàng lại mang cơm thết đãi họ trước khi rút về nước. Điều này làm ta chợt nhớ đến bài " Bình Ngô Đại Cáo" của Nguyễn Trãi với tư tưởng nhân đạo cao cả:
    “Đem đại nghĩa để thắng hung tàn
    Lấy trí nhân để thay cường bạo”
    Rồi câu chuyện “sọ dừa” cũng không kém phần ‎í nghĩa. Tình thương người được thể hiện qua tình cảm của cô con gái út đối với sọ dừa. Cô út vẫn đưa cơm, chăm sóc sọ dừa một cách tận tình mà không hề quan tâm đến hình dáng xấu xí của chàng. Điều này nhắc nhở chúng ta không nên phân biệt đối xử với người tàn tật, có hình dáng xấu xí, đánh giá con người qua vẻ bề ngoài bởi vì: “tốt gỗ hơn tốt nước sơn”. Con người thực sự của mỗi người chính là ở trong tâm hồn, tấm lòng của họ.
    Bên cạnh việc ca ngợi những con người “thương người như thể thương thân”, văn học cũng phê phán những kẻ ích kỉ, vô lương tâm. Đáng ghê sợ hơn nữa là những người cạn tình máu mủ. Điển hình là nhân vật bà cô trong truyện “những ngày thơ ấu”, một người độc ác, “bề ngoài thơn thớt nói cười-mà trong nham hiểm giết người không dao”. Bà cô nỡ lòng nào lại nói xấu, sỉ nhục mẹ bé Hồng trước mặt bé-đứa cháu ruột của mình, lẽ ra bà cô phải đối xử tốt với bé Hồng để bù đắp lại những mất mát mà bé phải hứng chịu. Hay trong tiểu thuyết “Tắt đèn”, nhà văn Ngô Tất Tố đã cho chúng ta thấy sự tàn ác, bất nhân của tên cai lệ và người nhà lí trưởng. Chúng thẳng tay đánh đập những người thiếu sưu, đến những người phụ nữ chân yếu tay mềm như chị Dậu mà chúng cũng không tha. Thật là một bọn mất hết tính người. Còn những cấp bậc quan trên thì sao? Ông quan trong truyện “sống chết mặc bay” là tiêu biểu cho tầng lớp thống trị, quan lại ngày xưa. Trong cảnh nguy cấp, dân nhân đội gió, tắm mưa cứu đê thì quan lại ngồi ung ung đánh tổ tôm. Trước tình hình đó, ngoại trừ những tên lòng lang dạ sói như tên quan hộ đê thì có ai mà không thương xót đồng bào huyết mạch. Ngay cả khi có người vào báo đê vỡ mà hắn còn không quan tâm, bảo lính đuổi ra ngoài. Thật là lũ người bất nhân vô lương tâm phải không các bạn! Đến cuối truyện, khi quan lớn ù ván bài to thì cả làng ngập nước, nhà cửa lúa mà bị cuốn trôi hết, tình cảnh thật thảm sầu. Chính cao trào đó đã lên án gay gắt tên quan hộ đê, hay chính là đại diện cho tầng lớp thống trị, dửng dưng trước sinh mạng của biết bao người dân. Thật đau xót cho số phận người dân thời ấy!
    Qua những tác phẩm văn học ở trên, chúng ta có thể thấy được rằng: văn học Việt Nam luôn để cao lòng nhân ái" Nhiễu điều phủ lấy giá gương. Người trong một nước phải thương nhau cùng", và cũng lên án kịch liệt những kẻ thờ ơ, vô trách nhiệm. Đây cũng là minh chứng rõ nét cho tư tưởng nhân đạo, tình yêu thương cao cả… đã trở thành một truyền thống cao đẹp, quý báu của dân tộc ta. Chúng ta cần phải biết yêu thương người khác, biết giúp đỡ nhau trong công việc cũng như trong học tâp để cùng nhau tiến bước trong cuộc sống, chung tay xây dựng đất nước giàu mạnh. Như nhà thơ Tố Hữu đã viết:
    "Còn gì đẹp trên đời hơn thế
    Người yêu người sống để yêu nhau".
     
  3. meow2908

    meow2908 Học sinh mới Thành viên

    Bài viết:
    2
    Điểm thành tích:
    6
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    Marie Curie

    Mỗi con người khi sinh ra đều có cho mình một Tổ quốc, một quê hương. Ai cũng có những người đồng bào để chia ngọt sẻ bùi, cùng nương tựa, giúp đỡ, đùm bọc lẫn nhau. Đó là một truyền thống tốt đẹp và đã được ông cha ta thể hiện rất rõ trong câu ca dao:
    “Nhiễu điều phủ lấy giá gương
    Người trong một nước phải thương nhau cùng.”

    Chúng ta có thể hiểu rằng, theo nghĩa đen, nhiều điều là một loại vải đỏ vô cùng quý giá và sang trọng. Còn giá gương thì là vật được chạm khắc khéo léo để vừa đỡ gương vừa trang hoàng nhà cửa. Hai vật ấy tưởng chừng chẳng liên quan gì đến nhau, vậy mà khi xếp tấm nhiễu điều lên giá gương thì chúng lại tôn vinh vẻ đẹp của nhau, cùng tăng giá trị lẫn nhau. Từ hình ảnh ví von gợi cảm ấy, ông cha ta muốn răn dạy con cháu phải luôn yêu thương đoàn kết để phát triển đất nước.

    Chắc hẳn người Việt Nam ai cũng biết truyền thuyết “Con rồng cháu tiên” . Trong truyền thuyết ấy, chúng ta được sinh ra cùng một mẹ, cùng một cha, cùng nở ra từ một bọc trăm trứng. Dẫu có chút hoang đường nhưng như vậy nghĩa là dù ở bất cứ đâu, dù là nơi hang cùng ngõ hẻm nào thì chúng ta cũng có chung một dòng máu Việt chảy trong huyết quản. Giữa những con người Việt Nam với nhau, luôn có một sợi dây tình cảm vô hình liên kết họ lại.Chúng ta nên dành cho nhau tình yêu thương đùm bọc và không bao giờ thay đổi.

    Cuộc sống ngày càng phát triển, nhưng vẫn còn đây đó những mảnh đời bất hạnh, long đong. Trên đường đời lắm gian truân, có người tự tin sải bước, cũng có người vấp ngã. Có người biết cố gắng đứng dậy, nhưng không phải ai cùng làm được điều đó. Những lúc như vậy, chúng ta sẽ mong mỏi có một bàn tay ấm áp nắm lấy tay ta, kéo ta đứng dậy. Và bàn tay ấy, không hoa mỹ trừu tượng gì, đơn giản chỉ là tình yêu thương. Tình yêu thương từ gia đình, bạn bè, sự quan tâm từ nhà trường, xã hội, sẽ là động lực cho ta bước tiếp. Tất nhiên, tình yêu đó sẽ không làm bạn bất tử hay không bao giờ vấp ngã, nhưng nó sẽ che chở cho bạn, sưởi ấm trái tim bạn trong ngày đông lạnh giá. Để có được tình yêu đó, không phải là điều khó. Nếu ta rộng lòng hơn, biết quan tâm chia sẽ, trao đi yêu thương thì rồi ta cũng sẽ nhận lại được yêu thương từ người khác. Nếu ai cũng biêt yêu thương thì xã hội này sẽ đầm ấm biết bao!

    Yêu thương giúp xã hội tốt lên rất nhiều. Nó đem lại sự công bằng, bình đẳng. Yêu thương là thứ keo gắn kết mọi người lại với nhau, hướng chúng ta đến sự phát triển. Nhưng tất cả phải đồng lòng thì mới đem lại kết quả, giống như tất cả mắt xích phải chuyển động thì vòng xích mới quay được vậy. Trong suốt chiều dài lịch sử, dân tộc ta đã bao lần cùng nhau đánh tan quân xâm lược dù chúng mạnh hơn ta rất nhiều. Từ Trung Quốc đến Nhật Bản, từ đế quốc Mỹ đến thực dân Pháp, đều phải ngậm ngùi rút lui khỏi lãnh thổ Việt Nam. Chúng ta không có súng đạn máy bay tân tiến bằng họ, nhưng ta có một vũ khí vô hình, là sự đoàn kết, đồng tâm hiệp lực, 80 triệu con tim hòa chung nhịp đập yêu nước.Vượt lên trên tất cả điều này, tất cả những gì mà câu ca dao nhắc nhở chúng ta còn là cơ sở cho sự đoàn kết, mà có đoàn kết chính là có tự do, có sức mạnh, là khẳng định của sự trường tồn vĩnh cửu.

    Nếu mỗi chúng ta đều có ý thức, tự nguyện giúp đỡ mọi người, xã hội sẽ nhanh chóng phát triển vượt bậc. Nhưng cái gì cũng phải có quá trình, không phải tự nhiên mà xã hội thay đổi, chính chúng ta phải bắt đầu thay đổi bản thân từ những điều nhỏ nhất. Hãy biết cho đi và chia sẻ. Hãy biết giúp đỡ và yêu thương. Hãy đùm bọc từ những người ta gắn bó nhất, rồi dần dần sẽ lan rộng ra toàn xã hội. Thế giới ngoài kia đầy rẫy khó khắn, bao người mong mỏi sự giúp đỡ, bao cảnh ngộ éo le, bao trẻ em nghèo bỏ học. Hãy giơ bàn tay nhân ái ra cho họ, bằng những chiến dịch quyên góp ủng hộ, bằng những suất học bổng vùng cao, bằng những bữa cơm thiện nguyện. Đừng sợ cho đi vì bạn sẽ không mất gì cả, trái lại còn hạnh phúc hơn khi thấy nụ cười nở trên môi những người bất hạnh.

    “Yêu thương, đoàn kết, sẻ chia, giúp đỡ”, đó không chỉ là những gì câu ca dao đã dạy chúng ta, mà còn là trách nhiệm của mỗi con người.. Nếu ai cũng biết cho đi thật nhiều, thì chúng ta sẽ cùng được sống trong một thế giới hòa bình, hạnh phúc và tràn ngập niềm vui !!! :p:Tuzki10:Tonton5:MIM24:Chicken27:Chuothong26:rongcon31:meomun28:meohong8JFBQ00193070413A
     
    Đ.Hà Linh☆ thích bài này.
  4. tudu._.1995

    tudu._.1995 Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    599
    Điểm thành tích:
    101
    Nơi ở:
    Hà Tĩnh
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Bắc Hồng

    Tình dân tộc, nghĩa đồng bào là vô cùng thiêng liêng. Tình nghĩa nồng thắm ấy đã in sâu vào trái tim khối óc người Việt Nam, tạo nên bản sắc dân tộc. Trên chặng đường mấy nghìn năm xây dựng và bảo vệ Tổ quốc thân yêu, nhân dân ta đã phát huy cao độ lòng yêu nước thương nòi thành truyền thống quý báu. Truyền thống ấy đã trở thành tiếng hát, lời ca mang ý nghĩa giáo dục sâu sắc. Tiêu biển là câu ca dao:
    "Nhiễu điều phủ lấy giá gương,
    Người trong một nước phải thương nhau cùng".
    "Giá gương" là một vật dụng đặt trên bàn thờ gia tiên, một biểu tượng thiêng liêng của người đã khuất. Trên giá gương có thể là một tấm ảnh, một tờ giấy đã phai màu ghi một vài nét về tiểu sử và công đức của người đang được thờ cúng. Giá gương thường được sơn son thếp vàng rất đẹp, một vẻ đẹp cổ kính trang nghiêm.
    "Nhiễu điều" là một thứ hàng dệt cao cấp (vóc, nhiều, the, lụa...) màu đỏ thắm (điều). Đem nhiễu điều phủ lấy giá gương, làm cho giá gương đã đẹp, lại càng thêm đẹp, thêm trang trọng. Chữ "phủ" trong câu ca dao là nghĩa chở che, bao bọc, biểu thị một thái độ, một tấm lòng tôn kính, biết ơn... của con cháu đối với ông bà, tổ tiên. Hình ảnh gắn bó vừa thiêng liêng, vừa nghĩa tình.
    Đi từ cụ thể đến trừu tượng, từ so sánh đến khái quát, nhân dân ta đã lấy hình ảnh ''Nhiễu điều phủ lấy giá gương" để qua đó, nêu lên một bài học đạo lí có giá trị giáo dục sâu sắc: khuyên nhủ mọi người Việt Nam giữ gìn và nêu cao tình yêu thương đoàn kết dân tộc.
    Bài học mà câu ca dao nêu ra thật sâu sắc, thấm thía.
    Tại sao "Người trong một nước phải thương nhau cùng?" - Người trong một nước cùng chung cội nguồn, nòi giống đều là con Rồng cháu tiên. Họ có chung một nền văn hoá lâu đời, chung lịch sử, chung một mẹ Việt Nam yêu quý. Dù là Kinh hay Mường, Thái hay Tày. Ba-na hay Ê-đê, v.v... nhưng vẫn là anh em xa gần, anh cm trong đại gia đình Việt Nam, có mối quan hệ vật chất và tinh thần gắn bó, chung một Thủ đô Hà Nội và chung một cơ đồ Việt Nam. Huyền thọai 'Trăm trứng", truyện cổ tích "Quả bầu” làm cho mỗi người chúng ta bồi hồi xúc động, biểu cảm sâu sắc lời ca "Người trong một nước phải thương nhau cùng".
    Tình yêu thương đoàn kết dân tộc ấp ủ trong tim ta tình làng nghĩa xóm, lòng yêu nước thương nòi thắm thiết bao la. Nó nhắc nhở ta biết chia ngọt sẻ bùi với nhau, biết yêu thương đùm bọc nhau. Nó cho ta niềm tin về sức mạnh nòi giống, về lòng tự hào dân tộc để vượt qua mọi khó khăn, chiến thắng thù trong giặc ngoài. Cả cộng đồng người Việt Nam đoàn kết yêu thương cùng đi lên phía trước, xây dựng đất nước phồn vinh.
    Tình yêu thương, đùm bọc đồng loại là đạo lí sống tốt đẹp của nhân dân ta. Cây có cội, nước có nguồn, chim có tổ, người có tông. Câu ca dao-sau đây mỗi lần đọc lên, là người Việt Nam ai mà chẳng bồi hồi:
    "Ai về Phú Thọ cùng ta,
    Nhớ ngày giỗ Tổ tháng Ba mồng Mười.
    Dù ai đi ngược về xuôi,
    Nhớ ngày giỗ TỔ mồng Mười tháng Ba".
    Dù sống ờ miền Nam hay miền Bắc, miền xuôi hay miền ngược hoặc là Việt kiều tha hương,... tất cả đều là con em đại gia đình Việt Nam. Việt Bắc. Tây Bắc là cái nôi của cách mạng. Đồng bào các dân tộc Tây Nguyên đã từng "hạt muối cắn đôi" với anh bộ độ Cụ Hồ trong thời chống Mĩ. Tình yêu thương đoàn kết dân tộc là cơ sở của tình yêu nước. Qua đó, ta càng thấy trách nhiệm của mỗi người phải góp phần xây dựng khối đại đoàn kết dân tộc.
    Trung hiếu, nhân nghĩa là nền tảng của đạo lí. Chữ hiếu là đạo làm con. Chữ trung là đạo làm người, làm dân. Trong mối quan hệ xã hội, con người phải sống tình nghĩa, thuỷ chung. Tình người, tình đồng bào là thiêng liêng cao cả "Người trong một nước phải thương nhau cùng".
    Tình yêu thương đoàn kết dân tộc phải được biểu hiện bằng những việc làm cụ thể: nhường cơm sẻ áo, giúp thuốc men, lương thực... cho nhau khi gặp thiên tai địch họa. Đồng bào vùng sông Cửu Long, vùng Tây Bắc, Việt Bắc bị lũ lụt tàn phá thì đồng bào cả nước hướng về, ra sức giúp đỡ, chi viện. Họat động của các Hội Việt kiều đã thắt chặt ba, bốn triệu người Việt đang sinh sống làm ăn ờ nước ngoài gắn bó với quê hương là một biểu hiện cao đẹp nâng cao tình cảm dân tộc.
    Nghĩa tình của đồng bào ta thật sâu sắc, đẹp đẽ, ca dao, dân ca có bao bài hay ngợi ca:
    "Bầu ơi thương lấy bí cùng,
    Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn “Nhiễu điều phủ lấy giá gương,
    Người trong một nước phải thương nhau cùng "
    Nhân dân ta nhân hậu, sống trọn vẹn nghĩa tình. Yêu nước, thương nòi, thương mình, thương người, tương thân tương ái,... là vẻ đẹp tâm hồn. là đạo lí của dân tộc. Câu ca dao trên đã cho thấy nguồn sức mạnh Việt Nam. Với tình thương mà tổ tiên ta đã xây đắp nên nền Văn hiến Đại Việt lâu đời. Với tình thương mà nhân dân ta ngày nay đang xoá bỏ hận thù quá khứ, cùng nhau xây dựng khối đại đoàn kết dân tộc. hướng vào mục tiêu "dân giàu, nước mạnh, dân chủ, văn minh". Hạnh phúc, ấy là tình thương. Đạo lí làm người, ấy là nhân hậu, ấy là tình thương.
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY