[Văn 7]Cảm nghĩ văn học

Thảo luận trong 'Tiếng Việt' bắt đầu bởi hpthao_99, 9 Tháng mười hai 2011.

Lượt xem: 1,440

  1. hpthao_99

    hpthao_99 Guest

    [TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt 08 môn học. Click ngay để nhận!


    Bạn đang TÌM HIỂU về nội dung bên dưới? NẾU CHƯA HIỂU RÕ hãy ĐĂNG NHẬP NGAY để được HỖ TRỢ TỐT NHẤT. Hoàn toàn miễn phí!

    Phát biểu cảm nghĩ về văn bản Qua đèo ngang
    Các bạn làm nhanh nhé !

     
    Last edited by a moderator: 19 Tháng mười hai 2011
  2. anhtraj_no1

    anhtraj_no1 Guest

    A) MỞ BÀI:
    - Giới thiệu tác giả, tác phẩm, hoàn cảnh ra đời của bài thơ.
    - Nội dung bài thơ.
    B) THÂN BÀI:
    - Thơ của bà hay nói về hoàng hôn, giọng điệu du hương, ngôn ngữ trang nhã, hồn thơ đẹp và lưu luyến.
    - Trên đường vào Phú Xuân, bước tới Đèo Ngang lúc chiều tà, cảm xúc đâng trào, tác giả đã sáng tác nên thơ " Qua Đèo Ngang".
    - Đây là lần đầu tiên, tác giả bước tới Đèo Ngang đứng dưới chân con đèo.
    *) 2 câu đề: "cỏ cây chen đá, lá chen hoa"( điểm nhìn gần)
    - Nơi đây chỉ có hoa rừng and cỏ dại. Cảnh vật haong sơ đến não lòng.
    *) 2 câu thực:
    - BP nghệ thuật đối và đảo ngữ sử dụng rất điêu luyện ấn tượng, âm điệu du hương khi đọc lên ta thấy thật thú vị.
    - Điểm nhìn của tác giả đã thay đổi, đứng từ trên cao nhìn xuống , nhìn ra xa. Thế giới con người ở đây là "vài chú tiều". Hoạt động cảu các chú đang "lom khom" vác củi xuống núi. Cảnh vật nơi đây chỉ có mấy nhà chợ bên sông thưa thớt, lác đác.
    => Như vậy cảnh và người đều ít ỏi, cảnh thì hoang vắng, heo hút, nơi con đèo hoang sơ lúc bóng xế tà.
    *) 2 câu luận:
    - 2 câu thơ tiếp theo tác giả tả âm thanh tiếng chim rừng gọi là bầy lúc hoàng hôn. Điểm âm "quốc quốc, gia gia" tạo âm hương du dương cảu khúc nhạc rừng, của khúc nhạc lòng người. Tác giả đã lấy cái đông của tiếng chim rừng để làm nổi bật cái tĩnh, cái vắng lặng im lìm của Đèo Ngang.
    - kà 1 nữ sĩ nên nỗi nhớ nước, nhớ khinh kì Thăng long, nhớ nhà, nhớ chồng con, nhớ làn Nghi Tàn thân thuộc ko thể nào kể xiết.
    *) 2 câu kết:
    - 4 chữ "dừng chân đứng lại" thể hiện niềm xúc động đến bồn chồn của tác giả. Tác giả nhìn xen ra nhìn gần nhìn 4 phía thấy vô cung buồn đau "ta với ta".
    - Tác giả đã lấy cái bao la vô tận của vũ trụ tương phản với cái nhỏ bé để tả nỗi buồn cô đơn xa vắng của người khách trên đỉnh Đèo Ngang lúc chiều tà, tâm trạng nhớ quê, nhà của nữ sĩ Thanh Quan.
    C) KẾT BÀI:
    "Qua Đèo Ngang" bài thơ Thất ngôn bát cú Đường luật . Cảnh sắc Đèo Ngang hữu tình thấm 1 nõi buồn man mác. Cảm hứng thiên nhiên chan hòa với tình yêu đất nước, quê hương đậm đà qua 1 hồn thơ trang nhã. Em rất yêu thích bài thơ này. Ngày nay và mai sau bài thơ vẫn là lời tâm sự của biết bao người.
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY