Văn [Văn 6] Thơ 5 chữ cảnh thiên nhiên

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi nuchemmuon24, 23 Tháng ba 2012.

Lượt xem: 13,207

  1. nuchemmuon24

    nuchemmuon24 Guest

    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    Thơ 5 chữ cảnh thiên nhiên

    >>Chú ý cách đặt tiêu đề & post bài có dấu.
     
    Last edited by a moderator: 7 Tháng sáu 2013
  2. NHỚ HỒ GƯƠM
    Hồ Gươm ơi ta mãi nhớ trong đầu
    Làn nước xanh xanh đến nao nao
    Với ta hồ vẫn như ngày ấy
    Như tình dang dở bao khát khao
    Nhớ bên em dạo ngắm đền xưa
    Lãng đãng mây bay bóng tháp rùa
    Cây si mốc chúc cành xuống nước
    Những cuộc tình như áng mây đưa
    Ở Sài Gòn không có mùa đông
    Nên vẫn nhớ cái rét mặn nồng
    Những giờ phút trên cầu Thê Húc
    Với người yêu trong những đêm đông
    Cuộc tình đầu còn mãi vấn vuơng
    Bên đên Ngọc Sơn với người thương
    Hỡi người yêu xưa em còn nhớ
    Bên nhau ngày đó ở hô Gươm

    NHỚ HÀ NỘI MÙA ĐÔNG
    Ở Sài Gòn chẳng có mùa đông
    Vẫn nhớ hòai cái rét thắm nồng
    Của năm tháng tuổi thơ Hà Nội
    Đã một thời mơ hái diêu bông
    Ta nhớ em nhớ mùa hoa sữa
    Nhớ từng phố cổ những đêm đông
    Nhớ tường vôi cũ màu nham nhở
    Những ngôi nhà có mái rêu phong
    Đừơng Cổ Ngư có em bên cạnh
    Nghe tim đập rộn rã phập phồng
    Đi bên em không còn lạnh nữa
    Dù Hà nội đang giữa mùa đông
    Đi bên anh có em bé nhỏ
    Khuôn mặt xinh như đóa hoa hồng
    Mỗi khi hôn mắt nàng nhắm lại
    Tim anh rực lửa giữa mùa đông
    Hà Nội ơi ta còn nhớ mãi
    Vẫn nhớ hòai năm tháng mùa đông

    HƯƠNG HÀ NỘI
    Em ở đâu mà em không nói
    Phố cổ xưa hay miền đất mới
    Nhà không phố phố hỏi không tên
    Vẫn thân quen đất trời Hà Nội
    Vẫn bốn mùa không hề thay đổi
    Lá sen xanh ướp hương cốm mới
    Hoa sữa về thơm ngát mùa thu
    Sáng đi làm vẫn quen hương phở
    Hương Hà Thành vẫn ở trong em
    Vẫn mãi là Hà Nội thân quen
    Như hợp chất ngấm vào trong máu
    Thấm vào tế bào và cả trong gien
    Dù phố cũ hay nơi ở mới
    Vẫn là em Hà Nọi của anh
    Vẫn là hương của đất Hà Thành

    M ÙA THU NHỚ
    Hà nội vào thu Dạ Lan hương
    Đường Cổ Ngư xưa Hoa sữa vương
    Chùm so đũa tần ngần xao xuyến
    Gió thì thào thổn thức vấn vương
    Hòang hôn về chống chếnh cung đường
    Mùi dạ lan da diết mùi hương
    Như nhắc nhủ những ngày êm đẹp
    Bóng ai xưa như mãi vấn vương
    Thu về như nhắc nỗi hòai mong
    Hỡi người năm ấy còn nhớ không
    Thu về để lại tình trong mộng
    Vẫn đẹp tươi hòai vẫn nhớ mong
    Ôi dĩ vãng thân yêu sâu lắng
    Bỗng hiện về trong gió thu buồn
    Rồi lặng lẽ tan vào xa vắng
    Lòng tràn trề cảm giác cô đơn
    Ngắn ngủi một thời bao kĩ niệm
    Bây giờ xa cách mấy trùng dương
    Ước gì phép lạ gặp nhau lại
    Cùng dắt nhau đi hết đọan đường

    CON SÁO SANG SÔNG
    Sáng nay gió lạnh trời trở đông
    Mênh mang cuồn cuộn nước sông Hồng
    Mây kéo đầy trời trôi lãng đãng
    Con sáo sổ lồng sáo sang sông
    Sáo đi để lại lồng trống rỗng
    Để lại cả trời những khỏang không
    Để người ở lại bao nuối tiếc
    Bao năm nuôi dưỡng sáo trong lồng
    Sáo vui cùng bạn nơi đất mới
    Có biết một người vẫn hằng mong
    Xin đừng ngóai lại buồn nao dạ
    Kẻ ở trông theo xót quặn lòng
    Thôi thế từ nay là cách biệt
    Những gì ước hẹn hóa hư không

    BÊN HỒ TÂY
    Chiêu nay dạo bước cạnh Hồ Tây
    Mây mù phủ kín như khói mây
    Trời đông gió lạnh hồ gợn sóng
    Nhớ sóng tình xưa ở chốn này
    Rung rinh bóng liễu dưới đáy hồ
    Bóng ai đang thủ thỉ hẹn hò
    Giật mình mới nhớ mình đơn lẻ
    Lạc lỏng chiều nay đến thẫn thờ
    Từng nhớ từng thương từng chụm đầu
    Từng chung dòng lệ ướt vai nhau
    Bây giờ chỉ thấy sương thấm lạnh
    Ướt cả trong tim lạnh cả đầu
    Chiều nay lối cũ ở hồ này
    Lại nhớ cùng ai tay nắm tay
    Kĩ niệm năm xưa thành ảo mộng
    Chìm theo sóng nước xuống Hô Tây

    CÁNH DIỀU XƯA
    Nghiêng nghiêng trong gió tắm mây trôi
    Cánh diều ai thả cuối chân trời
    Như đang đùa giỡn cùng nắng xế
    Cõng nặng trên lưng những đầy vơi
    Diều ơi có nhớ bãi sông Hồng
    Diều chở dùm ta bao ước mong
    Vẫn dòng sông ấy con diều ấy
    Chỉ vắng bóng người cũ bên sông
    Nặng chĩu lòng tôi những sớm chiều
    Chân trời xa thẳm nỗi thương yêu
    Những áng mây ngàn thời thơ ấu
    Văng vẵng đâu đây tiếng sáo diều

    GIÓ THU
    Đường Cổ Ngư tà áo lụa ai bay
    Tóc xõa ngang vai chiều xanh nỗi nhớ
    Chiếc lá bàng buồn bay trên hè phố
    Cũng tháng ngày này người năm ấy có hay
    Ngày em đi heo hắt nắng chiều vương
    Màu tím lạnh đường chân trời ngút ngát
    Lãng đãng mây bay nghe hồn phiêu bạt
    Hồ Tây ngày nào còn đọng mắt sương
    Em ở đâu rồi, em đã về đâu
    Cành liễu rũ như đang cùng hối tiếc
    Phượng hồng ơi đâu chỉ là li biệt
    Ngọn gió thu buồn chợt đến chợt đau

    NHỚ HOA ĐÀO HÀ NỘI
    Hơn cả hoa xuân của đất trời
    Hoa Đào Hà Nội của riêng tôi
    Với mối tình đầu bao thơ mộng
    Đã đi theo tôi suốt cuộc đời
    Tôi nhớ hoa nhớ cả triệu lần
    Hoa đào Hà Nội ấm mùa xuân
    Thắm hồng đôi má người yêu dấu
    Và cả bờ môi thấp thóang gần
    Nhớ khi se lạnh bên Hồ Gươm
    Cùng ngắm hoa đào với người thương
    Lại thấy tim mình bao rạo rực
    Bỗng cảnh Hồ Gươm đẹp lạ thường
    Xuân của đất trời hoa ngát hương
    Nhớ đào Hà Nội bao vấn vương
    Đi suốt đời tôi theo năm tháng
    Bóng dáng đào xưa với người thương
    Hà nội tết này vui không em
    Hoa đào có đỏ má em thêm
    Nụ cười em hơn hoa đào nở
    Ấm cả mùa xuân mãi không quên

    CÁNH ĐÀO XƯA
    Tết về có dịp ngắm hoa đào
    Lại nhớ về Hà Nội biết bao
    Nhớ cùng người yêu xem đào tết
    Trái tim rạo rực bao khát khao
    Nhớ Hồ Gươm trong những ngày xuân
    Những cành đào thấp thóang xa gần
    Như tô thắm thêm hồ xanh biếc
    Và hồng má em đến bao lần
    Nhớ hoa đào hay chỉ nhớ em
    Thiêu vắng bao năm
     
  3. hiensau99

    hiensau99 Guest

    ...........................................................


     
  4. cunvachip11

    cunvachip11 Guest

    Bỗng nhận ra hương ổi
    Phả vào trong gió se
    Sương chùng chình qua ngõ
    Hình như thu đã về.

    Sóng được lúc dềnh dàng
    Chim bắt dầu vội vã
    Có đám mây mùa hạ
    Vắt nửa mình sang thu.

    Vẫn còn bao nhiêu nắng
    Đã vơi dần cơn mưa
    Sấm cũng bớt bất ngờ
    Trên hàng cây đứng tuổi
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->