[Văn 5] tả đồ chơi

Thảo luận trong 'Tiểu học' bắt đầu bởi hy0rj, 13 Tháng mười hai 2010.

Lượt xem: 1,815

  1. hy0rj

    hy0rj Guest

    [TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt 08 môn học. Click ngay để nhận!


    Bạn đang TÌM HIỂU về nội dung bên dưới? NẾU CHƯA HIỂU RÕ hãy ĐĂNG NHẬP NGAY để được HỖ TRỢ TỐT NHẤT. Hoàn toàn miễn phí!

    Tả một đồ chơi ( phải dùng hình ảnh so sánh và nhân hóa )
     
    Last edited by a moderator: 21 Tháng sáu 2012
  2. fulful

    fulful Guest

    Khi đến đền sóc cùng cả lớp, em đã mua được rất nhiều búp bê để cho vào bộ sưu tập của mình. Trong số đó, cô búp bê Li Li luôn làm em thích thú.

    Li Li duyên dáng, xinh đẹp nhất trong trong bộ sưu tập của em nên Li Li được em chọn làm chị cả. Nước da của cô búp bê này trắng hồng và được làm bằng nhựa cứng. Khuôn mặt bầu bĩnh với mái tóc vàng óng, mượt mà làm cô thêm vẻ đáng yêu. Đôi mắt to tròn, xanh biếc, lông mi cong vút. Hai má phinh phính, hồng hào, trông Li Li thật ngộ nghĩnh. Cái mũi nhỏ xinh xinh với đôi môi đỏ mọng làm nổi bật lên khuôn mặt của Li Li. Cô chị cả này được đeo một chuỗi vòng cổ bằng nhựa ngọc trai do chính tay em xâu nên búp bê của em luôn khác búp bê của các bạn. Toàn thân Li Li mặc một chiếc váy màu hồng lộng lẫy, lấp lánh những hạt kim sa nhiều màu. Li Li như một cô công chúa đẹp nhất mọi vũ hội. Chân dài, thon thả, cô đi đôi giầy cao gót màu vàng rực rỡ. Li Li là người bạn tâm sự mỗi khi em vui hay buồn vì nó làm em phấn chấn hơn bởi tiếng hát, tiếng nói phát ra từ miệng nó. Mỗi khi vui, em chỉ cần ấn nút “ on1” là búp bê khen em:” Hoan hô, chúc mừng chị Yến!” Còn khi em buồn, em chỉ cần ấn nút “ on2” là búp bê hát bài bài hát mừng giáng sinh làm em càng thân với búp bê hơn. Nếu muốn tắt đi thì em chỉ cần ấn nút “ off” là búp bê im bặt.

    Búp bê là người bạn thân thiết của em. Em sẽ luôn yêu quý, giữ gìn để búp bê mãi bền đẹp và búp bê có thể chơi với em gái của em.


    ----------Sưu tầm----------
     
  3. tuntun301

    tuntun301 Guest

    Tả một đồ chơi thân thiết của em - Tả con búp bê “ Be bé bằng bông. Hai má hồng hồng” Ôi, bé đáng yêu của chị, ngủ ngoan nào.” Tôi hát chưa hết bài mà bé đã ngủ. Các bạn biết đó là ai không? Đó chính là búp bê của tôi đó. [​IMG]Ôi, búp bê thân yêu của tôi mới xinh làm sao! Bé là món quà của mẹ tặng cho tôi nhân dịp sinh nhật lần thứ 8. Tôi thích quá, đặt ngay cho bé cái tên nghe rất Tây : An – na. Bởi vì An - na có mái tóc xoăn màu vàng hung, cái môi thì đỏ chon chót chum chúm cười. Khuôn mặt tròn bầu bĩnh. Cái má phinh phính, lúc nào cũng ửng hồng, ánh lên một màu trái đào mới chín. Nếu là bạn, chắc bạn cũng phải thơm vào má bé An – na của tôi đấy. An – na không cao lắm, hơn 3 năm rồi mà bé chẳng nhớn chút nào cả, chỉ cao bằng cái phích nước nhà tôi thôi. Bé có làn da màu hồng nhạt, với đôi tay mềm mại, chũn chĩn, ai nắn cũng cảm thấy thinh thích. Bố tôi bảo đó là cao su dẻo nên nó mơi mềm mại như vậy. Búp bê An - na của tôi biết hát nữa đấy. Khi tôi à ơi vỗ nhẹ vào sau lưng bé. “ Bé hát cho chị nghe nào”, một bài hát mừng sinh nhật lại vang lên. Tôi vỗ lại là bé ngừng hát ngay. Bé đứng được đấy, Đôi chân bé đeo một đôi giày nhựa màu trắng thật xinh. Bé thích mặc chiếc váy màu xanh dương, trông bé cứ như công chúa trong cung điện lộng lẫy. Hè vừa rồi, chị em tôi đã mấy lần may cho An – na váy mới nhưng xem ra An – na không thích những cái váy đó. Em vẫn mặc chiếc váy màu xanh dương kia thôi. Vì nó hợp với em hơn. Khi bé ngủ, hai mắt bé nhắm nghiền lại. Bé ngủ thật ngon lành. Tôi nhẹ đắp chăn cho bé. Bé vẫn mỉm cười, hình như bé đang mơ một giấc mơ đẹp. Khi tỉnh giấc, béđứng thẳng lên, toét miệng cười, đôi mắt màu xanh , tròn , mở thật to nhìn tôi trìu mến. “ Bé ngoan của chị, sao cứ nhìn chị thế!”.Từ ngày có bé An – na, sau những giờ học căng thẳng, tôi lại dành thời gian chơi với búp bê An – na. Lúc tôi chải đầu cho bé, lúc tôi may áo cho bé, lúc tôi nói chuyện vui buồn cùng bé. Bao giờ bé cũng chỉ cười. Một hôm, bà tôi bị ốm phải đi viện, tôi hỏi An – na: “ Em có thương bà của chị không?” Bé chỉ cười, tôi giận bé, vứt bé lên nóc tủ. Nhưng tôi thấy mình thật quá quắt. Tôi nghe thấy An - na khóc. Ấy vậy, tôi lại ôm bé vào lòng: “ Chị xin lỗi, từ nay chị không bỏ em nữa”. Đấy búp bê An – na của tôi là vậy đấy. Dù đi xa tôi vẫn nhớ cái miệng tươi cười và ánh mắt thơ ngây của bé. Nó là niềm vui của tuổi thơ tôi. Tôi luôn giữ gìn và chơi với bé cẩn thận chẳng để bẩn đâu. Búp bê An – na ơi, em mãi vui vẻ và hồn nhiên , có những ước mơ đẹp của tuổi thơ cùng chị nhé. :khi (184)::khi (184)::khi (184)::khi (184):
     
    Last edited by a moderator: 1 Tháng hai 2011
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY