Văn (VĂN 10) Hóa thân vào nhân vật Hơ Nhị kể lại đoạn trích "Chiến thắng Mtao Mxây"

Thảo luận trong 'Thảo luận chung' bắt đầu bởi Duyen Nguyen, 5 Tháng mười 2017.

Lượt xem: 20,123

  1. Duyen Nguyen

    Duyen Nguyen Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    595
    Điểm thành tích:
    124
    Nơi ở:
    Nam Định
    Trường học/Cơ quan:
    Trường THPT Trực Ninh B
    [TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt 08 môn học. Click ngay để nhận!


    Bạn đang TÌM HIỂU về nội dung bên dưới? NẾU CHƯA HIỂU RÕ hãy ĐĂNG NHẬP NGAY để được HỖ TRỢ TỐT NHẤT. Hoàn toàn miễn phí!

    (mk có 1 bài viết, tuy k hay lắm n các bạn dừng chê nhé!:p)
    Chào các bạn, tôi là Hơ Nhị, vợ của người anh hùng Đăm Săn trong sử thi Đăm Săn của dân tộc Ê-Đê.( Hoặc:"Các bạn có lẽ đều biết đến người anh hùng Đăm Săn trong sử thi Đăm Săn của dân tộc Ê-Đê. Và tôi chính là vợ của chàng, tên tôi là Hơ Nhị.")Sau đây tôi sẽ kể lại cho các bạn về một trong những chiến công lớn của chàng. Đó là trận đánh Mtao Mxây - một tên tù trưởng xấu xa đã bắt tôi về làm vợ hắn.
    Ngày hôm đó, lừa lúc Đăm Săn cùng các nô lệ lên rẫy, các tên tù trưởng Mtao Grư và Mtao Mxây ở làng bên đã kéo người tới cướp phá buôn làng của chúng tôi, lại còn bắt tôi về làm vợ. Tôi không chịu, ra sức chạy nhưng không thoát được. Tôi bị trói trong nhà của Mtao Mxây, trong lòng vô cùng buồn bã. Hi vọng Đăm Săn về tới nhà không thấy tôi liền đến cứu tôi về. Chỉ một lúc sau, từ đằng xa tôi nghe thấy rất nhiều tiếng bước chân tiến tới cùng với giọng nói của Đăm Săn khiến tôi hết sức mừng rỡ.
    - Ơ diêng, ơ diêng, xuống đây! Ta thách nhà ngươi đọ dao với ta đấy!
    Nghe vậy, Mtao Mxây chẳng những không xuống mà còn nói mấy lời khiêu khích:
    - Ta không xuống đâu, diêng ơi. Tay ta còn đang bận ôm vợ hai chúng ta đấy.
    Tôi bực mình trừng mắt nhìn hắn, sau đó nghe tiếng Đăm Săn quát lớn. Có lẽ chàng cũng rất tức giận, lòng tôi dịu đi một chút.
    - Xuống, diêng! Xuống diêng! Ngươi không xuống ư Ta sẽ lấy cái sàn hiên của nhà ngươi ta bổ đôi, ta sẽ lấy cái cầu thang của nhà ngươi ta chẻ ra kéo lửa, ta hun cái nhà của ngươi cho mà xem!
    Lúc đó, mtao mxay mới hốt hoảng đi xuống. Hắn còn dè dặn nói với Đăm Săn không được đâm hắn khi hắn đang đi xuống. Bộ dạng hắn trông thật buồn cười. Đăm Săn cười khẩy mà nói với hắn:
    - sao ta lại đâm ngươi khi ngươi đang ssi xuống nhỉ? ngươi xem, đến con lợn nái của nhà ngươi dưới đất ta còn không thèm đâm nữa là.
    -Ta sợ ngươi đâm ta khi ta đang đi lắm!
    -sao ta lại đâm ngươi khi ngươi đang đi xuống nhỉ? ngươi xem, đến con trâu của nhà ngươi trong chuồng ta còn không thèm đâm nữa là.
    Thế là mtao mxay phải đi ra. hắn bước xuống cầu thang, khiên hắn tròn như đầu cú, gươm hắn óng ánh như cái cầu vòng. trông hắn dữ tợn như một vị thần. hắn đóng một cái khố sọc gấp bỏ múi, mặc một cái áo dày nút, dáng tần ngần do dự, mỗi bước đắn đo, giữa một đám đông mịt mù như trong sương sớm.
    Đăm Săn rất thông minh, chàng nhường cho tên mtao mxay múa trước. Hắn cũng là một tên tù trưởng khá mạnh nên chàng muốn biết thực lưc hắn như thế nào. Nhưng tên mtao mxay tự nhận mình như gà làng mới mọc cựa klie, như gà rừng mới mọc cựa echam, còn non và yếu ớt, chưa ai dẫm phải đã gẫy mất cánh, hắn không muốn múa trước. Chàng Đăm Săn không để ý đến chuyện đó, bảo hắn cứ múa trước đi.
    mtao mxay đành rung khiên múa vậy. Khiên hắn kêu lạch xạch như quả mướp khô. Hắn múa một mình. Đăm Săn không nhúc nhích.
    - Ngươi múa một mình, múa kêu lạch xạch như quả mướp khô. miếng múa ấy, ngươi học ai vậy? Ngươi múa chơi đó phải không, diêng?
    - Ta học ai à? Có cậu, ta học cậu. Có bác, ta học bác. Có thần Rồng, ta học thần Rồng.
    - Thế ư? Ta thì đâu có cậu mà học cậu, đâu có bác mà học bác! chỉ có hai ta đây, ngươi múa đi ta xem nào!
    - Thế ngươi không biết ta đây là một tướng đã quen đi đánh thiên hạ, bắt tù binh, đã quen đi xéo nát đất đai thiên hạ sao?
    - Vậy thì ngươi hãy xem ta đây!
    Cái tên mtao mxay ấy ở đâu cũng học mà múa khiên dở tệ, tỏ ra yếu ớt lại còn kiêu ngoa. Còn chàng Đăm Săn của tôi đâu như thế, chàng tự học mà tài giỏi, mạnh mẽ hơn nhiều. Chàng rung khiên múa. Một lần xốc tới, chàng vượt một đồi tranh. Một lần xốc tới nữa, chàng vượt một đồi lồ ô. Chàng vun vút qua phía đông, vun vút qua phía tây. Còn mtao mxay thì bước cao bước thấp chạy hết bãi tây sang bãi đông. Hắn vung dao chém phập một cái, nhưng chỉ vừa trúng một cái chão cột trâu. Rõ ràng hắn đánh lén, thế mà chẳng trúng vào Đăm Săn.
    - Sao ngươi lại chém cái chão cột trâu? Còn khoeo chân ta, ngươi dành làm gì?
    Đến lúc này, Mtao mxây bảo tôi quăng cho hắn một miếng trầu. Tất nhiên sao tôi phải nghe lời hắn chứ, tôi cầm miếng trầu rồi nhìn qua Đăm Săn và ném cho chàng. Mtao Mxây không lấy được miếng trầu thì rất tức giận còn Đăm Săn nhai trầu, dường như sức chàng tăng lên gấp bội.
    - Bớ diêng, bây giờ ngươi lại chạy, ta đuổi coi!
    Thế là Đăm Săn lại múa. Chàng múa trên cao, gió như bão. Chàng múa dưới thấp, gió như lốc. Chòi lẫm đổ lăn lóc. Cây cối chết rụi. khi chàng múa dưới thấp,vang lên tiếng đĩa khiên đồng. Khi chàng múa trên cao, vang lên tiếng đĩa khiên kênh. Khi chàng múa chạy nước kiệu, quả núi ba lần rạn nứt, ba đồi tranh bật rễ bay tung. Cây giáo thần, cây giáo dính đầy những oan hồn của chàng nhằm đùi Mtao Mxây phóng tới, trúng nhưng không thủng. Chàng đâm vào người Mtao Mxây cũng không thủng. Tên Mtao mxây đắc ý cười. Tôi cảm thấy lo lắng vô cùng, thấp thỏm không yên.
    Đăm Săn đã từng kể với tôi rằng, lúc đó, chàng đã thấm mệt. Chàng vừa chạy vừa ngủ, mộng thấy ông Trời.
    - Ối chao, chết mất thôi, ông ơi ! Cháu đâm mãi mà không thủng hắn !
    - Thế ư, cháu? Vậy thì cháu lấy một cái chày mòn ném vào vành tai hắn là được.
    Chàng bừng tỉnh, chộp ngay một cái chày mòn, ném trúng vành tai kẻ địch. Cái giáp của Mtao Mxây tức thì rơi loảng xoảng. Hắn tháo chạy. Hắn tránh quanh chuông lợn, Đăm Săn phá tan chuồng lợn. Hắn tránh quanh chuồng trâu, Đăm Săn phá tan chuồng trâu. Cuối cùng, hắn ngã lăn quay ra đất.
    Mtao Mxây hoảng sợ cầu xin Đăm Săn tha mạng, hắn sẽ cầu phúc cho chàng. Rõ ràng hắn đã bắt tôi, lại còn đâm đầu gối chàng, sao chàng có thể tha cho hắn được chứ. Đăm Săn đâm phập một cái, cắt đầu hắn đem bêu ngoài đường.
    Đăm Săn đã thắng, tôi vui mừng khôn xiết chạy ra ôm lấy chàng. Dân làng chúng tôi reo hò tưng bừng.
    Còn những người dân và nô lệ của Mtao Mxây, mặc dù chủ của họ đã chết nhưng họ không cảm thấy buồn và tức giận. Trái lại, tên tù trưởng đã hành hạ, vơ vét của cải của họ nay đã chết, họ còn vui vẻ bao nhiêu. Và rồi tất cả bọn họ quyết định đều đi theo Đăm Săn.
    Chúng tôi ra về, đoàn người đông như bầy cà tong, đặc như bầy thiêu thân, ùn ùn như kiến như mối. Thế là Đăm Săn lại trở nên giàu hơn, chiêng lắm la nhiều. Tôi tớ mang của cải về nhiều như ong đi chuyển nước, như vò vẽ đi chuyển hoa, như bầy trai gái đi giếng làng cõng nước.
    Họ đến bãi ngoài làng, rồi vào làng.
    Đăm Săn cho mọi người mở tiệc ăn mừng, lấy rượu bắt trâu cúng thần, cáo tổ tiên. Chiêng trống vang lên rộn ràng, không khí hết sức náo nhiệt, tràn đầy vui tươi, phấn khởi. Nhà chúng tôi khách đông nghịt, tôi tớ chật ních cả nhà ngoài. Các tù trưởng đều từ phương xa đến. Đăm Săn nằm trên võng, tóc thả trên sàn, hứng tóc chàng ở dưới đất là một cái nong hoa. Tiệc ăn uống linh đình, thịt lợn thịt trâu ăn không hết, dây cồng dây chiêng giăng như mạng nhện, chỉ vàng chỉ đỏ như hoa dam piết.
    Đăm Săn uống không biết say, ăn không biết no, chuyện trò không biết chán. Động vật kêu inh ỏi suốt ngày đêm. Trai gái đi lại tấp nập. Cảnh làng trông sao mà vui đến thế! Làm sao mà có được một tù trưởng, đầu đội khăn nhiễu, vai mang nải hoa, đánh đâu đập tan đó, vây đâu phá nát đó như chàng?
    Vì vậy, danh của chàng vang đến thần, tiếng lừng khắp núi, đông tây đâu đâu cũng nghe danh tiếng Đăm Săn. Từ khắp mọi miền người ta khiêng rượu khiêng lợn đến. Cả miền Ê-đe Ê-ga ca ngợi chàng là một dũng tướng chắc chết mười mươi cũng không lùi bước. Ngực quấn chéo một tấm mền chiến, mình khoác một tấm áo chiến, tai đeo nụ, sát bên mình nghênh ngang đủ giáo gươm, đôi mắt long lanh như mắt chim ghếch ăn hoa tre. Chàng hiện ra là một trang tù trưởng mới giàu lên, đang tràn đầy sức trai, tiếng tăm lừng lẫy. Bắp chân chàng to bằng cây xà ngang, bắp đùi chàng to bằng ống bễ, sức chàng ngang sức voi đực, hơi thở chàng ầm ầm tựa sấm dậy, chàng nằm sấp thì gãy rầm sàn, chàng nằm ngửa thì gãy xà dọc. Tôi cảm thấy mình thật tự hào vì được làm vợ của chàng.
    Bữa tiệc kéo dài cả mùa khô. Đến đây rượu đã nhạt, ché đã phai, ai ở đâu về đấy, khách lần lượt ra về.
     
    Hà Chi0503 thích bài này.
  2. Duyen Nguyen

    Duyen Nguyen Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    595
    Điểm thành tích:
    124
    Nơi ở:
    Nam Định
    Trường học/Cơ quan:
    Trường THPT Trực Ninh B

    mk bám sát văn bản nên hơi dài.ah k, quá dài .
     
  3. infinity iq

    infinity iq Học sinh mới Thành viên

    Bài viết:
    1
    Điểm thành tích:
    1
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    Việt Đức

    bạn thử làm đề văn này xem :"em hảy nhập vai miếng trầu để kể lại trận đánh giữa mtao mxây với đăm săn"
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY