Văn 11 Tự tình II

Thảo luận trong 'Tự tình (Bài II - Hồ Xuân Hương)' bắt đầu bởi 0947317050, 28 Tháng năm 2020.

Lượt xem: 79

  1. 0947317050

    0947317050 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    15
    Điểm thành tích:
    21
    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    Giúp em với!!!@
    Đề bài: Xuân Diệu nhận xét Hồ Xuân Hương là Bà Chúa Thơ Nôm. Phân tích bài thơ Tự tình II để làm sáng tỏ nhận xét trên.
     
  2. Trần Tuyết Khả

    Trần Tuyết Khả Mod Ngữ Văn Cu li diễn đàn

    Bài viết:
    1,596
    Điểm thành tích:
    396
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    Trường THPT Hoài Đức A

    MB: Giới thiệu Hồ Xuân Hương, nhận xét của Xuân Diệu, bài thơ Tự tình II
    TB:
    1. Giới thiệu khái quát về tác giả, tác phẩm (chú ý: khác với phần mở bài)
    2. Hai câu đề: nỗi niềm buồn tủi, chán chường của nhân vật trữ tình

    + Thời gian khi ấy là đêm khuya, là khoảng thời gian vạn vật nghỉ ngơi, mọi nhà sum họp nhưng nhân vật trữ tình vẫn cô đơn, lẻ bóng, vẫn thao thức đối diện với chính mình để suy tư
    + “Trống canh dồn” là tiếng trống chuyển canh, nhanh, dồn dập, gấp gáp gợi ra bước đi của thời gian vội vàng. Tiếng trống ấy như nói lên tâm trạng bất an, lo lắng, chất chứa nỗi niềm, buồn tủi khi thời gian trôi đi mà mình đã già rồi, tình duyên hẩm hiu
    + Không gian là một mảng tĩnh lặng, âm thanh dù nhỏ bé nhưng hiện lên rất rõ rệt “văng vẳng”. Còn con người hiện lên cô đơn, nhỏ bé
    + “Trơ cái hồng nhan với nước non” cách dùng từ rất Hồ Xuân Hương, từ “cái” đi với “hồng nhan”, cùng với đảo ngữ “trơ” đặt lên đầu, đánh riêng một nhịp gợi lên sự lẻ loi, trơ chọi, bẽ bàng của Hồ Xuân Hương -> Đây cũng là bản lĩnh của Hồ Xuân Hương, bà dám nói lên sự khao khát mãnh liệt về sự tri ân trước cuộc đời
    + Nhịp thơ 1/3/3, riêng từ “trơ” đứng thành một nhịp -> sự lẻ loi, trơ chọi, bẽ bàng của Hồ Xuân Hương
    + Đồng thời thể hiện bản lĩnh của Hồ Xuân Hương
    => Hai câu đề gợi ra hình ảnh của người phụ nữ trơ chọi giữa cuộc đời, khao khát sự tri ân trước cuộc đời
    3. Hai câu thực: sự gắng gượng, trốn tranh nhưng bế tắc
    “Chén rượu đưa hương say lại tỉnh”
    + Câu thơ nói lên tình cảnh thực của Hồ Xuân Hương lúc ấy: cô đơn, lẻ loi
    + Trong đêm khuya, cô đơn, lẻ loi, Hồ Xuân Hương mượn rượu để giải sầu, nhưng “say lại tỉnh”, càng tỉnh càng buồn hơn khi nhận ra tình cảnh của mình
    “Vầng trăng bóng xế khuyết chưa tròn
    + Hình tượng “vầng trăng bóng xế” đang đồng nhất với thân phận người phụ nữ, tuổi xuân tiêu hao như vầng trăng bóng xế mà duyên phận vẫn chưa tròn
    + Phép ẩn dụ kết hợp với phép đối trong câu thơ này đã làm rõ bi kịch, khát vọng hạnh phúc tuổi xuân và sự thật phũ phàng, éo le, tội nghiệp của nhân vật trữ tình
    4. Hai câu luận: nỗi niềm bất khuất, khát vọng hạnh phúc
    + Phong cách mạnh mẽ, táo bạo trong thơ Hồ Xuân Hương thể hiện trong từng con chữ. Các hình ảnh “rêu”, “đá” chính là sự phản kháng mạnh mẽ, không chịu khuất phục
    + Đảo ngữ: đặt động từ mạnh lên trên chủ ngữ -> nhấn mạnh hai chủ thể đều là những vật vô tri vô giác nhưng có phần nào tương đồng với con người
    + Động từ mạnh: đâm, xuyên và bổ ngữ -> sự bướng bỉnh, ngang ngạnh của Hồ Xuân Hương
    + Hồ Xuân Hương đã rất khéo léo lấy cảnh ngụ tình, lấy hình ảnh thiên nhiên để diễn tả tâm trạng -> vạch đất, vạch trời để hờn oán, không cam chịu sự bất công của xã hội xưa với phụ nữ và khát vọng của họ
    5. Hai câu kết: tâm trạng buồn tủi, chán chường
    + Trở về tâm trạng buồn tủi, chán chường của Hồ Xuân Hương
    “Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại”
    + Nghệ thuật: lặp từ “xuân” (ý chỉ mùa xuân và cũng là chỉ tuổi xuân của đời người)
    + Mùa xuân lại đến mang tuổi xuân của con người đi
    + “lại lại”: sự lặp lại, quay trở lại -> nhấn mạnh thêm sự chán chường của Hồ Xuân Hương mỗi khi mùa xuân về lấy đi tuổi xuân
    “Mảnh tình san sẻ tí con con”
    + Nghệ thuật tăng tiến: mảnh đã nhỏ bé, không trọn vẹn nay lại còn san sẻ tí con con -> nhấn mạnh vào sự nhỏ bé dần làm cho nghịch cảnh càng thêm éo le
    + Từ ngữ trong thơ Hồ Xuân Hương luôn vậy, luôn mang nhiều nghĩa, nhiều màu sắc. Từ “xuân” trong câu thơ “ngán nỗi xuân đi xuân lại lại” vừa có ý chỉ mùa xuân vừa có ý chỉ tuổi xuân của đời người. Từ “lại lại” diễn tả sự lặp lại, trở lại đến chán ngán
    + Âm điệu chậm, rời rạc khiến câu thơ như một tiếng thở dài của Hồ Xuân Hương
    6. Nhận xét, đánh giá
    + Nội dung:
    • Thơ của Hồ Xuân Hương mang đậm phong cách dân gian, ý thơ táo bạo. Bà là người dám nói ra những gì mình nghĩ, dám lên tiếng bảo vệ phụ nữ dưới thời phong kiến, đi ngược lại lễ giáo phong kiến hà khắc
    • Nội dung thơ của Hồ Xuân Hương là tiếng nói thương cảm đối với người phụ nữ, đề cao vẻ đẹp và khát vọng của họ
    • Thơ bà mang nặng tư tưởng chế giễu, phê phán thói hư tật xấu của xã hội lúc bấy giờ
    + Nghệ thuật
    • Ngôn ngữ thơ Hồ Xuân Hương là ngôn ngữ đại chúng. Bà thường dùng từ ngữ trong lối nói hằng ngày, từ đại chúng
    • Bà còn thường dùng các thành ngữ, tục ngữ, ca dao, lối nói mang tính khẩu ngữ
    • Giọng điệu thơ táo bạo, độc đáo và mạnh mẽ
    • Lời thơ của bà mang nhiều tầng ý nghĩa, trong cái “thanh” ẩn chứa cái “đục”, từ cái “đục” lại gợi ra cái “thanh”
    KB: Khẳng định lại nhận xét của Xuân Diệu, tổng kết nội dung, nghệ thuật của văn bản
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->