Trao duyên

C

conu

Đoạn trích này nói về nỗi đau đớn của Kiều khi phải trao duyên của mình với Kim Trọng cho Thuý vân để nhờ Vân trả nghĩa cho Kim Trọng, nó giống như đoạn độc thoại ngoại tâm của Kiều, ở đó Thuý Vân chỉ ngồi để nghe những tâm sự của chị được giãi bày. Kiều đau đớn, tan nát cõi lòng, phải dằn vào trong nhưng ko sao làm chủ được những tình cảm của bản thân, ở đây ta sẽ thấy một logic tâm lý, thấy sự sắc sảo của Kiều và nỗi đau của Kiều.
 
L

luyenkute

dang tiec thay cho kieu 1 moi tinh dep voi chang kim ma danh phai dang do, bo giua chung. kieu da nghi den than phan cua minh roi nghi den viec trao duyen cho em, kieu muon van chap nhan moi tinh nay du 2 ng van chua wen biet nhau.cuoc doi kieu that nhieu vat va kho nhoc .......
 
S

seagirl_41119

dang tiec thay cho kieu 1 moi tinh dep voi chang kim ma danh phai dang do, bo giua chung. kieu da nghi den than phan cua minh roi nghi den viec trao duyen cho em, kieu muon van chap nhan moi tinh nay du 2 ng van chua wen biet nhau.cuoc doi kieu that nhieu vat va kho nhoc .......

ko chỉ vất vả khó nhọc mà thật lắm bi kịch, việc fải lựa chọn giữa chữ hiếu và chữ tình chính là bi kịch đầu tiên của nàng.Số fận còn như muốn trêu đùa nàng khi đưa đẩy nàng hết tay Mã Giám Sinh, Tú Bà, Bạc Bà,Sở Khanh,....Cuộc đời nàng thấy toàn đau khổ và tủi nhục
Khi sao fong gấm rủ là
Giờ sao tan tác như hoa giữa đường
Cuộc sống yên ả ko đc bao lâu thì lại fải chịu cay đắng, nhục nhã kiếp kĩ nữ, ko đc hưởng hạnh phúc mà tái tê, chua xót để trao duyên cho ThuýVân=((=((=((
 
B

ban_toi0211

Đề bài:phân tích nhân vật Thuý Kiều trong đoạn trích Trao Duyên.
giÚp tớ đi mỌi người yêu quý.:(
 
C

camquyen1993

1. tâm trạng của kiều trước lúc trao duyên
- từ cậy , chịu thể hiện tính chất quan trọng của sự việc , thuý kiều đặt cả nầm tin và hy vọng của mình vào thuý vân
- từ lạy , thưa kiều đã khéo léo tạo ra không kí trang trọng để đưa thuý vân vào cuộc
- kiều nhắc đến những kỷ niệm và hoàn cảnh khó xử của mình để vân thông cảm để vân chấp nhận gá nghĩa với kim trọng => đây là ngôn ngữ chịu sự điều khiển của lý trí
2. tâm trạng của kiều sau khi trao duyên
- chiếc vành và bức tờ mây khi trao là kỉ vật của kim trọng và thuý kiều , khi trao lại cho vân kiều đau khổ và muốn giữ lại cho mình chút gì là của chung .
- mất tình yêu kiều nghĩ mình đã chết , tuyệt vọng hoàn toàn => kiều quên mất sự hiện diện của thuý vân
- kiều than thở về số phận và tình duyên của mình
- 2 câu cuối như tiếng nấc nghẹn ngào kiều cho rằng mình đã phụ kim trọng đó là nhân cách cao cả của kiều => ngôn ngữ chịu sự điều khiễn của tình cảm .
* Ghi nhớ (sgk)
nhớ xem thêm nha bạn
 
S

serry1410

ai có thể phân tích giùm mình nội dung và nghệ thuật của đoạn trích này ko?
 
T

than_long

phan tich bai trao duyên

Mở đầu đoạn thơ là 8 câu tâm sự của Thúy Kiều, về mối tình của mình với chàng Kim. Kể ra, với người xưa, một mối tình thiêng liêng như Thúy Kiều - Kim Trọng thường được giấu kín trong lòng ít khi người ta thổ lộ với người thứ ba. Vậy mà, ở đây, Thúy Kiều phải bộc lộ tất cả với Thúy Vân. Hơn thế nữa, nàng phải lạy em như lạy một ân nhân, một bậc bề trên, phải nói với em bằng những lời lẽ nhún nhường gần như van vỉ
Cậy em, em có chịu lời,
Ngồi lên cho chị lạy rồi sẽ thưa.
Không phải nhờ mà là cậy, chị nhờ em giúp chị với tất cả lòng tin của chị. Nhờ em nhưng cũng là gửi gắm vào em. Bao nhiêu tin tưởng bao nhiêu thiêng liêng đặt cả vào từ cậy ấy! Cũng không phải chỉ nói mà là thưa, kèm với lạy. Phải thiêng liêng đến mức nào mới có sự "thay bậc đổi ngôi" giữa hai chị em như thế. Nguyễn Du thật tài tình, như đọc thấu tất cả nỗi lòng nhân vật. Nỗi đau khổ vì không giữ trọn lời đính ước với chàng Kim đã buộc Thúy Kiều phải nói thật, nói hết với em, phải giãi bày tất cả. Bởi vì không có cách nào khác là phải nhờ em. Gánh tương tư đâu có nhẹ nhàng gì, thế mà vì mình giờ đây bỗng giữa đường đứt gánh, ai mà không đau khổ. Nhưng, gánh nặng vật chất thì san sẻ được, nhờ người khác giúp đỡ được, còn gánh tương tư mà nhờ người khác giúp đỡ cũng là điều hiếm thấy xưa nay. Vì vậy, Kiều mới phải cậy em, mới phải lạy, phải thưa, vì nàng hiểu nỗi khó khăn, sự tế nhị của gánh nặng này. Rõ ràng, Thúy Vân cũng phải hi sinh tình yêu của mình để giúp chị. Trong hoàn cảnh bi thương của mình, Thúy Kiều không chỉ trao duyên mà còn trao cả nỗi đau của mình cho em gái. Tuy nhiên, Thúy Vân vốn là cô gái vô tư, thơ ngây trong gia đình họ Vương lúc vạ gió tai bay, Thúy Kiều phải giành cho mình phần hi sinh lớn hơn; không chỉ hi sinh tình yêu mà hi sinh cả cuộc đời để cứu cha, cứu em...
Ngày xuân em hãy còn dài,
Xót tình máu mủ, thay lời nước non.
Chị dù thịt nát xương mòn,
Ngậm cười chín suối hãy còn thơm lây
Trên hết giữa chị với em là tình máu mủ; vì tình máu mủ ai nỡ chối nhau? Vì vậy, suốt từ đầu đến cuối đoạn thơ không hề thấy lời nói của Thúy Vân. Thúy Kiều như người đang dốc bầu tâm sự, nàng phải dốc cạn với em mới có thể thanh thản ra đi. Nàng tưởng tượng đến lúc mình đã chết, oan hồn trở về lẩn quất bên chàng Kim. Khi đó, âm dương cách biệt, chỉ có chén nước mới giải được mối oan tình. Lời tâm sự sao mà thương
Cuối đoạn thơ nàng tưởng như mình đang nói với người yêu. Nỗi lòng vẫn ngổn ngang tâm sự, vẫn còn trăm nghìn điều muốn nói với chàng, vẫn không làm sao kể cho xiết muôn vàn ái ân giữa nàng với chàng; không giữ được trọn lời thề nguyền với chàng, nàng đành gửi chàng trăm nghìn lạy. Nàng gọi Kim Trọng là tình quân, nàng xót xa cho duyên phận của mình tơ duyên ngắn ngủi, nàng tự coi mình là người phụ bạc. Thật đau khổ biết bao: trao duyên rồi, đã nhờ em trả nghĩa cho chàng Kim rồi mà nỗi buồn thương vẫn chất chứa trong lòng nàng Kiều. Phải chăng, một lần nữa Nguyễn Du đã thể hiện đúng quy luật tâm lí của con người: cái gì đong mà lắc thì vơi, nhưng: sầu đong càng lắc càng đầy là như thế! Tình duyên dẫu có cố tình dứt bỏ vẫn còn vương tơ lòng là như vậy. Cuối đoạn thơ, mặc dù Kiều đã giãi bày hết nỗi khổ tâm riêng của mình với em, đã nhờ em trả nghĩa cho Kim Trọng nhưng những đau khổ vì tình duyên tan vỡ trong tâm trí nàng vẫn không nguôi. Vẫn còn mang nặng nợ tình với Kim Trọng, vẫn biết mình phận bạc, Thúy Kiều vẫn phải thốt lên đau đớn:

Ôi Kim Lang! Hỡi Kim Lang!
Thôi thôi thiếp dã phụ chàng từ đây!
Phải chăng đây là tiếng thơ kêu xé lòng mà sau này nhà thơ Tố Hữu đã nói thay bao người, bao thế hệ!
Đoạn thơ, trừ những câu đầu tâm sự với Thúy Vân, trao duyên cho Thúy Vân, còn thực chất là đoạn độc thoại nội tâm của Thúy Kiều. Với nghệ thuật thể hiện tài tình, Nguyễn Du giúp người đọc nhìn thấu tâm trạng đau khổ của Thúy Kiều. Càng hiểu nàng bao nhiêu, ta càng thương nàng bấy nhiêu, cảm phục nàng bấy nhiêu. Bởi vì người ta có thể hi sinh mọi thứ vì tình yêu, còn nàng thì lại hi sinh tình yêu vì chữ hiếu. Điều đó chẳng đáng cảm phục lắm sao?
 
G

girl_381

đoạn trích trao duyên trong truyện kiều của nguyễn du miêu tả chân thật nỗi buồn của thúy kiều khi phải nhờ em là thúy vân kết duyên với kim trọng, nhưng lời "nhờ vã" của kiều được kiều nói ra trong sự trân trọng, đề cao vân nê phải lạy thưa
"cậy em em có chịu lời,
ngồi lên cho chị lạy rồi sẽ thưa"
qua đó kiều cũng rất đau khổ khi nhắc lại mối tinh giữa mình và kim trọng, đồng thời trong quan hệ máu mủ kiều nhờ em kết duyên với kim trong, dù đến chết thúy kiều vẫn ko quên ơn của thúy vân dành cho mình,kiều "khép lòng" trao những kỷ vật của mình và kim trọng cho em:bức tờ mây, chiếc vành, phím đàn và làn hương,trao hết kỷ vật cho em kiều xem như mình đã chết nhưng tình nghioã vẫn còn đó dù chết kiều vẫn mong trả nghĩa cho kim trọng. sau đó là những lời kiều tự nói với tình quân vắng mặt của mình như một lời tự tình mà tự kiều tự trách mắng,đau xót.kết thúc đoạn trích làtiếng kiê đau khổ làm nổi đau lên đến tột cùng.
he!he.... có dỡ quá các bạn đừng cười minh hé:-SS..:p
 
Z

zupapa

Phân tích trao duyên

TÂM TRẠNG CỦA KIỀU KHI TRAO DUYÊN
Trao duyên, em hỏi, chị thưa...
“Lạy thưa”, “gửi lạy”...tình chưa đoạn tình!
Sao đã “trao”, đã “gửi” mà “tình chưa đoạn tình”?Cảm xúc này có thể lý giải qua việc phân tích tâm trạng bi kịch của Kiều trong đêm “trao duyên”.
Trước tiên, hãy hiểu Vân đôi chút, bởi lẽ Vân trực tiếp đối thoại, khơi gợi và chuẩn bị cho Kiều bộc lộ tâm sự của mình.
Người ta hay nói rằng nàng Vân “vô tư”(?) có lẽ là ở chỗ này: cả nhà vừa mắc oan, mới “thong dong” một chút, trong khi chị Kiều một mình một ngọn đèn khuya: “Dầu chong thấm đĩa, lệ tràn thấm khăn” thì em Vân hình như không chống nổi các quy luật sinh lý cho nên đã có một “giấc xuân” êm đềm!Song đến cuộc trao duyên, bắt đầu ta nghe Vân “ân cần hỏi han” chị, ta lại nghĩ Vân chưa hẳn vô tình, những điều cô hỏi chứng tỏ cô hiểu đời, cái đời “dâu bể đa đoan”, biến động khôn lường...Cô biết nỗi oan của mình, oan “một nhà” mà cô nghĩ “để chị riêng oan”, cô ngủ mà cô vẫn biết chị “ngồi nhẫn tàn canh, nỗi riêng còn mắc mối tình chi đây?”.Nguyễn Du quả đã khéo sắp đặt: để cho Vân hỏi chị trước, hỏi vừa đủ mà “trúng đích”, hỏi thể tất “nhân tình”!Và trong suốt cuộc trao duyên, Vân chỉ hỏi mỗi một lần, rồi lẳng lặng mà nghe...
Vậy ra Vân cũng hay đấy chứ, cô đã tỏ ra “biết chuyện” và đã khơi gợi, tạo cơ hội cho chị Kiều bày tỏ, nhưng bày tỏ sao đây trong khi chị Kiều:
Hở môi ra cũng thẹn thùng
Chị buộc phải trao duyên – cái duyên vợ chồng với Kim Trọng cho em! Chuyện ấy, “hở môi ra” đã thẹn.Biết thẹn mà phải nói, nói để mà trao, sự tình đã đến thế thì chị phải thổ lộ thật, thổ lộ hết cùng em.Thật lòng là chị “đương thổn thức đầy”, “còn vương vấn mối này chưa xong”, thật lòng là chị ngượng, vì vậy mà điều băn khoăn day dứt trắng đêm nay, chị gửi trong mấy lời thành thật:
Để lòng thì phụ tấm lòng với ai
Ấy chính là cái gút của tâm trạng bi kịch trao duyên vừa là vấn đề “ức xúc” đặt ra cho chị, và cho cả em giải quyết.Vân thương chị, hẳn là cảm nhận được cái tâm, cái tình trong đó, và hẳn cô đã lờ mờ thấy chị đang có yêu cầu gì với mình đây...Thúy Kiều thật khó nói, mà lại khó nói hơn khi phải nói một chuyện mà mình không muốn nói – mà vẫn “phải” nói cho em nghe, thật rối rắm, thật khó xử, thật là “đau đầu” cho cả em lẫn chị...Đến nước này thì chị phải nhờ vả em thôi, em có hiểu không Vân?Tâm trạng Kiều thật sự bối rối, cách giải quyết của Kiều là sự họat động về tình cảm chị em mà thôi, chứ không phải là lí trí:
Cậy em, em có chịu lời
Ngồi lên cho chị lạy rồi sẽ thưa
Đến nước này thì chị phải cậy em thôi, chị tin rằng em sẽ bằng lòng giúp chị mà, “em có chịu lời” của chị không?Câu thơ như van xin, như cầu khẩn, câu thơ đặt ra vấn đề cho Vân, và Kiều thăm dò ý của em mình, ở đây Kiều không ép, mà Vân cũng chẳng phật lòng, càng dễ cảm thông cùng chị, Kiều mới yêu cầu em:
Ngồi lên cho chị lạy rồi sẽ thưa
Sao lại thế nhỉ?Theo tôi, có lẽ Vân cảm thấy đột ngột trước yêu cầu này.Người đọc thì cảm thấy như có sự “thay bậc đổi ngôi”, có sự “hóan vị”, em bỗng như là chị, chị bỗng như là em (cúi mình “lạy”).Thì ra chính cái yêu cầu kia là xuất phát từ tình thế, tâm trạng chị: vì chuyện tình riêng, chị phải “lạy thưa” em, “cậy” nhờ em, đương nhiên em sẽ là ân nhân của chị!Thúy Kiều lạy thưa là tỏ trước tấm lòng biết ơn của mình, và cũng là xuất phát từ sự trân trọng của mình trước chuyện “trao duyên” thiêng liêng, hệ trọng này.Câu thơ trên gợi ý có tình, câu thơ dưới cầu khiến có tình, quả nhiên hai câu thơ có sức thuyết phục đặc biệt!
Kiều bắt đầu kể cho em nghe chuyện tình của mình với Kim Trọng:
Kể từ khi gặp chàng Kim
Khi ngày quạt ước, khi đêm chén thề
Phải rồi, kể từ đó – từ khi gặp chàng Kim, chị đã có tình yêu và tình yêu đó ngày càng sâu đậm hơn.Kiểu thổ lộ với em thật thà, không giấu giếm, thật trong sáng, tình yêu của Kiều là do thiên tính – là do trời chỉ định, Kiều “quan niệm” tình yêu của mình khác với “quan niệm” phong kiến, đó là sự cảm nhận yêu thương từ trong trái tim chứ không là sự thức ép.Phải chăng, Nguyễn Du đã cho Kiều ít nhiều nói lên sự tự do yêu thương của con người trong xã hội lúc đó?
Sau mấy câu kể vắn tắt chuyện tình riêng của Kim Trọng, Kiều tiếp tục thuyết phục em bằng cả lí, cả tình:
Sự đâu sóng gió bất kì
Hiếu tình khôn lẽ hai bề vạn hai?
Từ tình cảm của mình, Kiều nói đến cái lí, cái lí phải chọn một trong hai điều để trọn vẹn một điều nào, hi sinh điều nào.Kiều nghĩ Vân sẽ ắt hiểu và hiểu thêm tâm trạng bi kịch của mình nữa.
Ngày xuân em hãy còn dài
Xót tình máu mủ thay lời nước non
Em còn trẻ, em hãy thương chị mà thay chị lấy chàng Kim.Ấy chính là tình.Chỉ cần nói mấy tiếng “xót tình máu mủ” là đủ xóay tận vào đáy lòng em rồi.Mà em đã “xót tình máu mủ” thì làm sao có thể từ chối “thay lời nước non”?Câu thơ nghe não lòng, nghe như có tiếng kêu thương thống thiết khiến Vân phải nghĩ đến bổn phận mình phải làm thế nào cho phải...
Kiều mới nói tiếp:
Cho dù thịt nát xương mòn
Ngậm cười chín suối hãy còn thơm lây
Đó là những lời gan ruột của Kiều – một người chị bất hạnh.Lí, tình mà Kiều giãi bày thật tình như vậy, Thúy Vân chỉ còn biết lẳng lặng mà nghe, lẳng lặng mà chấp nhận!
Đây là nỗi đau lớn nhất và đầu tiên trong suốt cuộc đời của Kiều, cho nên khi nhắc đến chàng Kim, Kiều vô tình chạm vào nỗi đau sâu thẳm nhất của mình, khiến cô tỏ ra bần thần, rối trí, không điều khiển được mình:
Chiếc thoa với bức tờ mây
Duyên này thì giữ vật này của chung
Đọc câu thơ, ta nghe như có một giọng khang khác.Phải chăng, nội tâm của Kiều lúc này phức tạp hơn, nên ngôn ngữ trở nên “bất bình thường”? Ở đoạn trên ta thấy, dù thuyết phục em bằng lí, bằng tình hay bằng cả hai, thì vẫn là ngôn ngữ lí trí, giọng thơ đều đều, trầm trầm.Đến đâu thì lời thơ như nấc như nghẹn, cái “gút” tâm trạng trên kia đã mở ra dường như được thắt lại ở chỗ này!Tại sao lại có sự khác lạ trong lời nói vậy? Bởi do “chiếc thoa với bức tờ mây” đó thôi, nó là hiện diện của tình yêu! Cầm kỷ vật cụ thể ở tay, trao cho em, Kiều bỗng thấy vụt lên hình ảnh Kim Trọng cùng bao kỷ niệm, thề nguyền...và Kiều chợt nghĩ: vật này là của ta, chàng là của ta, sao lại thành của Vân? Có thể nào như vậy được? Tâm lí Kiều lúc này cần một lời thỏa đáng, ít ra là để tự an ủi mình.Cho nên câu thơ “Duyên này thì giữ vật này của chung” là cả bao nhiêu sự giằng xé, níu kéo khủng khiếp trong tâm hồn, con tim của Kiều, Nguyễn Du quả thật tinh tế và cũng thật nhân bản trong ý thơ của mình.
Đến đoạn cuối cảnh trao duyên, nội tâm Kiều lại phức tạp hơn nữa.Ta hãy nhớ lại: Trước cuộc trao duyên Kiều đã tự cho mình có lỗi với Kim Trọng. Nàng vốn là người giàu tình, đa cảm, dễ ứng mộng...Nàng cũng đã tự gọi mình là người “mệnh bạc”.Bây giờ đang trong nỗi đau mất mát khủng khiếp, bỗng nhiên nàng thấy mình đáng thương nhất, đau đớn nhất, u uất nhất, cay cực nhất.Rồi như người mất hồn, vẫn ngồi đây, mà hồn thi bay xa xăm tận mai sau...Miệng đang nói với em mà như hồn nói với hồn những điều hình dung, dự báo về “mai sau”!
Mai sau dù có bao giờ
Đốt lò hương ấy, so tơ phím này
Trôn ra ngọn cỏ lá cây
Thấy hiu hiu gió thì hay chị về
Hồn còn mang nặng lời thề
Nát thân bồ liễu đền nghì trúc mai...
Thì ra, cái hồn vẫn chưa dứt nổi Kim Trọng! Hồn Kiều còn múon về để “đền nghì trúc mai” để được “rảy xin chén nước” tẩy oan cho hồn! Câu thơ nghe mới não lòng làm sao! Và dễ sợ làm sao! Nguyễn Du thương con người thác oan, bạc mệnh hay Nguyễn Du nhạy cảm với nỗi đau nhân tình mà đã đi xa hơn Thanh Tâm Tài Nhân? Nguyễn Du cho ta thấy cái “hồn” Kiều đang vừa nói với mình, vừa nhớ thương Kim Trọng vụt trở thành cố nhân...Trong giây phút ấy, Thúy Vân bỗng bị “hồn” Kiều quên đi, phải chăng là một điều rất hợp lí? Kiều đang còn sống mà thấy mình đã chếtm đang nói với em của mình mà không biết đang nói với ai, lúc này Kiều bị rơi vào trạng thái độc thoại nội tâm, và trước mắt Kiều, Thúy Vân trở thành Kim Trọng, cho nên bao nhiêu tình thương nhớ, nỗi thương yêu ấp ủ khi hồn đã lìa xác bỗng như được tuôn tràn ra:
Bây giờ trâm gãy bình tan
Kể làm sao xiết muôn vàn ái ân!
Trăm nghìn gửi lạy tình quân...
Trên kia, Kiều lạy em vì Kim Trọng, đến đây, hồn Kiều lạy chính Kim Trọng.Nhưng đâu phải vậy, tất cà đều là gửi lạy qua Vân, gửi những trăm nghìn lạy – lạy thương, lạy nhớ, lạy đau...thay vì lạy Kim Trọng, bởi vì Kim Trọng lúc này không có mặt ở đây...Nhưng hồn Kiều vẫn chưa nguôi nỗi niềm thương nhớ, cho nên hồn đã kêu khóc dầm dề:
Ôi Kim lang! Hỡi Kim lang!
Thôi thôi thiếp đã phụ chàng từ đây!
Nghẹn ngào, cay đắng, xót xa...bấy nhiêu tâm trạng dồn dập xuất hiện trước mắt Kiều – vậy hóa ra hồn lại mâu thuẫn với người sao?Trên kia người nói:
Để lòng thì phụ tấm lòng với ai
Trao duyên rồi, ngỡ như khỏi phụ và “nợ tình” đành là trả được ít nhiều...Thế mà mãn cuộc trao duyên lại khóc “phụ chàng từ đây” là nghĩa làm sao? Thế mới thật sự là giằng xé, thật sự là bi kịch. Và con mắt tinh đời của Nguyễn Du mới đúng là “nhìn thấu sáu cõi”, lòng đau của Nguyễn Du mới đúng là “nghĩ suốt ngàn đời”.Quả như Chế Lan Viên đã nói: “ Đây chính là những vần thơ siêu thực” bởi vì lần đầu tiên trong lịch sử văn chương dân tộc, cái nghịch lí trong tâm trạng được phát hiện và sử dụng để phân tích nội tâm nhân vật tiểu thuyết, phải chăng đó chính là nét độc đáo, là lí do vì sao Truyện Kiều trở thành bất hủ!
 
Last edited by a moderator:
5

5455996

có ai giúp mình nêu cảm nghĩ của em về đoạn trích trao duyên hok.giúp minh với.
 
N

nhoc_girl_sieu_ngich

Gop y kien ne may you !!!!!1

mây` bai` nay` co post het rui` , cu~ het rui` , minh` tim` duoc lau rui , tai minh` sap thi mon^ van rui , nen len^ tim` thong tin , moa` sao toan` bai cu~ voi lai sao chep hok ah . Co' bai` cua NHOC_381 la minh` thay hay thui tui cui bap moa` hay , tu lam moa` :)>-

MINH MOI GIA NHAP VAO THUI, CO GI MONG CAC BAN CHI GIAO THEM NHA !!!!!!!;)
 
N

nhoc_girl_sieu_ngich

ai moa` keu phan tich nhan vat Thuy Van vay trui
Kieu la muon chet rui lai con` Van nua
po tay luon
 
N

nhoc_girl_sieu_ngich

help me !!!!!

2/5 la minh` thi mon Van rui , co ai giup minh` hok ??!!!
de^` la`":cam~ nhan^ ve nhan cach' va than phan cua Thuy Kieu trong doan "Trao Duyen "
minh` can^` rat^' gap , su phu nao gioi Van post dzum minh` nha !!!
moa` cui` bap cung~ duoc co' xai` duoc rui`
hihihi:p;)

ua moa` sao minh` bo~ dau hok duoc dzay may you ?????
 
G

girlgirlgirlluv9z

ca? naz` oi em hỏi lun: thế 4 câu đầu của truyện kiều: Trăm năm trong cõi người ta
Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau
Trải qua 1 cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng
4 câu này có ý nghĩa rì đối với đoạn trích trao duyên.. cả nhà làm nhanh hộ em ná
 
N

nhoc_girl_sieu_ngich

co giao bat ve lam bai cam nhan ' NOI THUONG MINH" nua ne !!!!
co ai giup minh dzoi ,sap thi rui !!!!!!!!!!
thank truoc nha
nho giup do , se~ co thuong nua ne` !!!!
hihihihib-:))>-
 
N

nhoc_girl_sieu_ngich

Gui ban seagirl

ban SEAGIRL OI sao minh` bo~ bau hok duoc
minh` muon lam nhung minh` hok ranh` ve viec nay
 
C

congchualolem_b

Bạn nhìn dưới khung trả lời nhanh có phần hướng dẫn và dòng chữ màu đỏ chỉ cách gõ tiếng việt, bn có thể bấm F9 để mở cửa sổ gõ tiếng Việt/
 
N

nhoc_girl_sieu_ngich

thank congchualolem_b

cám ơn bạn nha ! mình làm được rùi nè !
mình rât mong nhận được sự giúp đở của bạn nữa nha !!!
cam on bạn lần nữa :):)
RẤT MONG ĐƯỢC LÀM BAÏN DZỚI BẠN
 
Top Bottom