Văn thơ về 20-11

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi lovetoan97, 9 Tháng mười một 2018.

Lượt xem: 188

  1. lovetoan97

    lovetoan97 Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    418
    Điểm thành tích:
    101
    Nơi ở:
    Hải Phòng
    Trường học/Cơ quan:
    k biết
    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    bạn nào có câu thơ về 20-11 k cho mình xin vài câu với mình k biết :Rabbit17
     
  2. Chris Master Harry

    Chris Master Harry Học sinh gương mẫu Thành viên

    Bài viết:
    1,912
    Điểm thành tích:
    376
    Nơi ở:
    Lào Cai
    Trường học/Cơ quan:
    Trường THCS Kim Tân

    Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
    Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
    Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
    Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
    Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
    Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
    Mái chèo đó là những viên phấn trắng
    Và thầy là người đưa đò cần mẫn
    Cho chúng con định hướng tương lai
    Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
    Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
    Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...
    Nguồn: internet
     
  3. Timeless time

    Timeless time Học sinh gương mẫu Thành viên

    Bài viết:
    1,110
    Điểm thành tích:
    331
    Nơi ở:
    Thái Bình
    Trường học/Cơ quan:
    Thai Binh University of Medicine and Pharmacy

    Không đề
    Tri
    thức ngày xưa trở lại đây,
    Ân tình sâu nặng của cô thầy!
    Người mang ánh sáng soi đời trẻ;
    Lái chuyến đò chiều sang bến đây?
    Đò đến vinh quang nơi đất lạ;
    Cám ơn người đã lái đò hay!
    Ơn này trò mãi ghi trong dạ…
    Người đã giúp con vượt đắng cay!
    THẦY
    Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
    Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
    Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
    Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
    Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
    Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
    Mái chèo đó là những viên phấn trắng
    Và thầy là người đưa đò cần mẫn
    Cho chúng con định hướng tương lai
    Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
    Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
    Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...
    Khi thầy về nghỉ hưu
    Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
    Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
    "Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
    Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.
    Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
    Con nao nức bước vào trường trung học
    Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
    Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.
    Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
    Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
    Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
    Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?
    Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
    Vai áo bạc như màu trang vở cũ
    Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
    Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!
    Nguồn :Sưu tầm
    P/s : Bạn có thể lên mạng tìm còn rất nhiều bài thơ hay về 20/11
     
    Hằng Nhi thích bài này.
  4. namnam06

    namnam06 Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    1,123
    Điểm thành tích:
    136
    Nơi ở:
    Gia Lai
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Lê Quý Đôn

    1. Lời ru của thầy
    Mỗi nghề có một lời ru
    Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
    Lời ru của gió màu mây
    Con sông của mẹ đường cày của cha
    Bắt đầu cái tuổi lên ba
    Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
    Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
    Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!
    Thầy không ru đủ nghìn câu
    Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
    Tuổi thơ em có một thời
    Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm
    Như ru ánh lửa trong hồn
    Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
    Thầy ru hết cả mê say
    Mong cho trọn ước mơ đầy của em.
    Mẹ ru em ngủ tròn đêm
    Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
    Trong em hạt chữ xếp dày
    Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm
    Từ trong vòm mát ngôi trường
    Xin lời ru được dẫn đường em đi
    Con đường thầy ngỡ đôi khi
    Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!
    Hẳn là thầy cũng già thôi
    Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
    Thì dù phấn trắng bảng đen
    Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình.
    2.
    Em về cảnh cũ còn đây
    Vẫn nghe văng vẳng lời thầy hôm nao
    Ánh dương buông nắng lao xao
    Nghe như còn đó rì rào thân quen
    Nhớ xưa bên chiếc bảng đen
    Thân thương dạy bảo đàn em bao điều
    Tóc mây giờ trắng thêm nhiều
    Ân cần từng tiếng thơ Kiều vang vang
    Nắng soi xuyên suốt gió ngàn
    Bên em thầy đã ươm vàng ước mơ
    3. Người lái đò
    Một đời người - một dòng sông...
    Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
    "Muốn qua sông phải lụy đò"
    Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ...
    Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
    Con đò trí thức thầy đưa bao người.
    Qua sông gửi lại nụ cười
    Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.
    Con đò mộc - mái đầu sương
    Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
    Khúc sông ấy vẫn còn đây
    Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông...
    4.
    Em cám ơn thầy bài học hôm nay
    Cho em hiểu cuộc đời là lẽ sống
    Con người sống luôn phải biết hy vọng
    Và vươn lên tìm hạnh phúc ngày mai
    Em phải bước trên những quãng đường dài
    Đầy chông gai, lắm bụi đường vất vả
    Hãy cố lên không được để vấp ngã
    Nung nấu tâm hồn quyết thắng gian nan
    Những kiến thức luôn rộng mở thênh thang
    Em cứ bước theo con đường đã chọn.
    5. Thầy
    Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
    Em bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
    Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
    Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
    Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
    Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
    Mái chèo đó là những viên phấn trắng
    Và thầy là người đưa đò cần mẫn
    Cho chúng em định hướng tương lai
    Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
    Cho chúng em khoanh tay cúi đầu lần nữa
    Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...
    6. Trường cũ
    Đã lâu rồi không về thăm trường cũ
    Nhớ hàng cây nhớ ghế đá thân thương
    Nhớ thầy cô nhớ những buổi tan trường
    Nhớ lớp học ôi vô vàn thương nhớ
    Thời gian ơi xin hãy quay trở lại
    Mang em về kỷ niệm dấu yêu
    Ngồi nơi đây mà nhớ lại bao điều
    Thầy cô đã mở đường em tiếp bước
    Ngày hôm nay những gì em có được
    Nhờ thầy cô vun đắp kiến thức em
    Thầy trồng cây cho bóng mát sau này
    Cô ươm trái cho vườn xanh tươi mãi
    Ngày xưa ơi nhớ những ngày thơ dại
    Vẫn có thầy và bạn mãi bên ta.
    7. Biết ơn người khai sáng
    Dưới nắng vàng oi ả giữa ban trưa
    Chùm Phượng vĩ đu đưa trong gió mới
    Giờ Giảng Văn lòng rộn ràng phơi phới
    Giọng Cô ngọt ngào thấm tới tận tim
    Cả lớp học mê mẩn đến lặng im
    Thả hồn bay theo từng lời Cô giảng
    Chim ríu rít bỗng dưng thôi lơ đãng
    Trên tán Lim cũng chỏ mỏ vào nghe!
    Mấy chú ong cũng đã bớt vo ve
    Như say đắm bởi giọng văn bóng mượt
    Gió ham vui lùa vào từ cửa trước
    Thổi bùng lên nguồn nhựa sống thi ca!
    Từ Đinh, Lý, Trần, Lê... thuở ông cha...
    Giờ Sử, Địa... rạng hồn thiêng sông núi
    Mỗi tiết học thầy mê say đắm đuối
    Giảng hào hùng về dòng giống Rồng Tiên...
    Chùm Phượng hồng ve vẩy cánh ngoài hiên
    Như ngộ được những điều gì thú vị
    Lim với Phượng đứng kề nhau thủ thỉ
    Nắng áp má vào tê tỉ dăm câu:
    Về những bài học bay bỗng thâm sâu
    Cả sân trường hân hoan cùng chung học
    Em cảm thấy lòng lâng lâng muốn khóc
    Biết ơn Người đã khai sáng đàn em!
    8.
    Có một nghề bụi phấn bám đầy tay
    Người ta bảo là nghề trong sạch nhất
    Có một nghề không trồng cây vào đất
    Lại nở cho đời muôn vạn hoa thơm
    9.
    Em cảm ơn thầy bài học hôm nay
    Cho em hiểu cuộc đời là lẽ sống
    Con người sống luôn phải biết hy vọng
    Và vươn lên tìm hạnh phúc ngày mai.
    Em phải bước trên những quãng đường dài
    Đầy chông gai lắm bụi đường vất vả
    Hãy cố lên không được để vấp ngã
    Nung nấu tâm hồn quyết thắng gian nan
    Những kiến thức luôn mở rộng thênh thang
    Em cứ bước theo con đường đã chọn.
    10.
    Bao năm tháng, nay ta giật mình tỉnh giấc
    Sắp qua rồi những tháng ngày thân thương
    Những ngày vui của một thuở đến trường
    Đang trôi dạt theo từng chòm mây trắng.
    Con nhớ lắm những ngày xưa đằm thắm
    Cô dạy con từng nét chữ vần thơ
    Cô đưa con gõ cánh cửa cuộc đời
    Và duyên dáng của một người con gái.
    Tâm hồn con, một nỗi buồn dài
    Cô ôm ấp, xoa đầu khi con khóc
    Vầng trán cô những vần nhăn se sắt
    Âu yếm nhìn chúng con
    Tuổi nhỏ chúng con nào đâu biết ưu phiền
    Vẫn ngỗ nghịch gọi cô là "trại chủ"
    Và chúng con là những con cừu bé nhỏ
    Cô chăn dắt trên đồng cỏ tri thức bao la.
    Khi những ngày cuối của thời học sinh sắp qua
    Con mới giật mình nhận ra một điều nho nhỏ
    Một tình thương bao la và vô tận
    Cô dành cả cho những con cừu nhỏ chúng con.
    11.
    Tạ ơn thầy dẫn con vào rừng tri thức
    Cảm nghĩa cô dắt trò đến biển yêu thương
    12.
    Thời gian dần bạc mái đầu
    Tâm mình vẫn tạc đậm sâu ơn thầy

    Nguồn: Not não me, não bác GOOGLE
     
  5. Nguyenhoa1907

    Nguyenhoa1907 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    85
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Thái Bình
    Trường học/Cơ quan:
    Cao đẳng y tế Thái Bình

    Cuộc đời nhà giáo rất vinh quang
    Nhiều lúc gian nan vẫn vững vàng
    Đào tạo nhân tài cho đất nước
    Sự nghiệp trồng người thật vẻ vang.
     
  6. Ngố Ngây Ngô

    Ngố Ngây Ngô Tmod Anh Cu li diễn đàn

    Bài viết:
    773
    Điểm thành tích:
    126
    Nơi ở:
    Quảng Nam
    Trường học/Cơ quan:
    THPT

    Em nghe thầy đọc bao ngày
    Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà
    Mái chèo nghe vọng sông xa
    Êm êm như tiếng của bà năm xưa
    Nghe trăng thuở động tàu dừa
    Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời
    Thêm yêu tiếng hát mẹ cười
    Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…
     
    Nguyenhoa1907 thích bài này.
  7. Thi Nguyễn Thi

    Thi Nguyễn Thi Học sinh mới Thành viên

    Bài viết:
    22
    Điểm thành tích:
    6
    Nơi ở:
    Long An
    Trường học/Cơ quan:
    THCS

    THẦY
    Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
    Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
    Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
    Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
    Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi …
    Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
    Mái chèo đó là những viên phấn trắng
    Và thầy là người đưa đò cần mẫn
    Cho chúng con định hướng tương lai
    Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
    Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
    Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu …:p
     
    Nguyenhoa1907 thích bài này.
  8. Hoangcoi28

    Hoangcoi28 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    149
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Hà Tĩnh
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Bắc Hồng

    Người lái đò
    Một đời người - một dòng sông...
    Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
    "Muốn qua sông phải lụy đò"
    Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ...
    Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
    Con đò trí thức thầy đưa bao người.
    Qua sông gửi lại nụ cười
    Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.
    Con đò mộc - mái đầu sương
    Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
    Khúc sông ấy vẫn còn đây
    Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông...
     
    lovetoan97 thích bài này.
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->