thơ-cảm nhận về anh Tnú

Thảo luận trong 'Rừng xà nu (Nguyễn Trung Thành)' bắt đầu bởi hoatrongmatbao, 4 Tháng mười hai 2008.

Lượt xem: 3,569

  1. Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    Giữa rừng xà nu đại ngàn
    Tnú người con làng xôman
    Cuộc đời anh muôn vàn khổ đau
    Anh vẫn sống vì đời sau vẫn sống
    Kìa bóng anh caolồng lộng
    Mười ngọn đuốc cháy rộng đôi tay
    Cuộc đời cho anh nhiều đắng cay
    Cha mẹ chết tưởng đời anh đã hết
    Nhưng trong anh một sức sống bất diệt
    Vì anh tin vào cuộc đời vào ngày mai
    Và nhất là bên cạnh anh có Mai
    Hai ngưòi cùng vào rưng nuôi cán bộ
    Dù biết rằng khó khăn gian khổ
    Và cái chết có lẽ cũng không tha
    Nhưng anh vãn làm vì còn Đảng
    Và sứ mệnh thiêng liêng phải gánh vác
     
  2. còn nữa nhưng để sau tớ có thời gian tớ post tiếp
    nếu ko hay tớ xin dừng lun
    bài nì mình dc ăn con 0 tròn trĩnh đấy
    đáng đời hem
     
  3. Tôi thấy bạn nên post bài này lên di,có gì mọi người góp ý,đều tốt cho học trò cả thôi
     
  4. vuonglinhbee

    vuonglinhbee Guest

    :D, hi, lâu lắm tớ mới đọc hết nổi một bài thơ, xin có vài lời nhận xét!
    Thơ của bạn có ưu điểm là khá chân thật, tự nhiên, cảm xúc khá hào hùng, mình ấn tượng nhất câu :"Mười ngọn đuốc cháy rộng đôi tay":)
    Nhưng mình thiết nghĩ, bài của bạn chưa giống với một bài thơ cho lắm, lí do ư?
    Mình chưa thấy các câu có vần hay được kết nối với nhau gì cả:D
    Hơn nữa cách diễn đạt đôi chỗ còn không rõ ý lắm, và đọc lên không thấy giống một bài thơ:D
    He, nhưng dù sao vẫn còn hơn bọn không biết làm thơ như mình, tiếp tục cố gắng bạn nhé!

     
  5. trinhluan

    trinhluan Guest



    cho tớ hỏi bài này câu được điểm 0 thật á.
    tớ không tin vào mắt mình đâu? theo bạn vuonglinhbee nói tớ thấy không tán thành vì đây dù sao cũng là bài làm của học sinh, đâu có thể như là những nhà thơ nhà văn chuyên nghiệp được, tớ thấy bài này là cảm xúc chân thật của bạn ý, có tính sáng tạo,dù có đôi câu không làm sáng rõ ý lắm, nhưng nhìn chung có thể hiểu là bạn đó có hiểu bài. Nếu tớ là cô giáo tớ sẽ cho bạn ý 7,5.? còn các bạn.?
     
    Last edited by a moderator: 4 Tháng mười hai 2008
  6. vuthuychi

    vuthuychi Guest

    Tớ thấy bạn trinhluan nói đúng đấy. Dù sao đây cũng là bài của học sinh nên còn có nhiều phần thiếu sót nhưng làm được như vậy là khá rùi. Hy vọng bạn tiếp tục cố gắng để có thể sáng tác "chuyên nghiệp" hơn ;).
     
  7. cũng định dừng luôn nhưng thấy mọi người nhận xét hay wá thế là mình lại post tiếp
    hi vọng là ko bị chê nhìu
     
  8. Đảng còn non nước này còn
    Dù cho anh khuất lời còn vang đây
    Anh đi bất kể đêm ngày
    Hoàn thành nhiệm vụ để ngày mai lên
    Qua suối không chọn nước êm
    Băng rừng chẳng muốn đi thêm đường mòn
    Lưng anh vết sẹo vẫn còn
    Bọn giặc tra tấn anh còn hằn sâu
    Cuộc đời anh nhiều khổ đau
    Hạnh phúc anh có lấy đâu được nhiều
    Một người vợ , đứa con yêu
    Nhưng bọn ác quỷ chẳng chiều lòng anh
    Người vợ chết trong tay anh
    Cả đứa con nhỏ cũng đành đi xa
    Dù cho đau đớn xót xa
    Lòng anh quyết trí bỏ nhà ra đi
    Tìm Đảng lực lượng theo đi
    Mười ngón tay cụt anh đi trả thù
    Hôm nay giữa rừng xà nu
    Anh về tranh thủ đêm thu thăm làng
    Trong anh sức sống tiềm tàng
    Rừng xà nu mạnh của làng xôman
    Một tấm gương sáng anh mang
    Cho chúng em hiểu em càng thêm yêu
    Cuộc sống đáng quí bao nhiêu
    Để dành được nó đã nhiều máu rơi
    Em hiểu hết rồi anh ơi
    Sống cho đất nước rangj ngời năm châu
     
  9. tớ đc 0 vì đề bài ghi là:'Em hãy nêu cảm nhận của em về Tnú trong tác phẩm Rừng xà nu của Nguyễn Trung Thành" mọi người làm văn riêng tớ dạt dào cảm xúc:(:(:(\Rightarrow\Rightarrowlàm thơ và:confused:
     
  10. conu

    conu Guest

    Bài thơ này của em có 1 vấn đề lớn nhất là trên thì thơ tự do, nhưng phần post tiếp theo lại là thể thơ lục bát, như vậy là hình thức ko có tình nhất quán rồi nhé. ;))
    Nội dung cũng đúng là cảm nhận đấy, anh đọc cả bài thơ nói chung là ko đến nỗi, chỉ thấy hơi sáo ở câu cuối. Nhìn chung đây đúng là 1 bài cảm nhận về tác phẩm được viết bằng thơ, chẳng có gì là sai đề vì đề cũng đâu có yêu cầu phải phân tích, phải viết văn nghị luận! Đề chỉ nói chung chung là cảm nhận thì học sinh viết cảm nhận, bằng hình thức nào thì tuỳ học sinh. Nếu viết bằng thơ thì cô giáo cũng phải chấm theo thơ (nhưng chắc cô ko đủ trình) ;)).
    Xét ở phương diện của góc độ nhà trường, tức là theo cái kiểu lối mòn và tư duy máy móc, độc đoán thì bài thơ này điểm 0. Cô đã ko làm sai...quy chế.
    Nhưng xét ở phương diện văn chương đúng nghĩa, bài thơ này đã đi đúng yêu cầu của đề, thể hiện sự dám sáng tạo, dám nghĩ dám làm của người viết, đã có sự đầu tư chịu đọc và cảm tác phẩm (vì viết được cảm nhận bằng thơ thì phải hiểu vấn đề mình đang viết rất rõ và sâu). Đối với học sinh, nếu như ở nước ngoài, người ta sẽ cho điểm cao để khuyến khích sự sáng tạo.
     
  11. bài thơ rất hay mỗi tội làm ko đúng lúc thôi bạn ak
     
  12. halong86

    halong86 Guest

    Không chỉ nhìn thấy rõ con đường để đi, Tnú còn có một cuộc sống hạnh phúc với tình yêu của Mai, với đứa con mới chào đời.Nhưng quãng thời gian hạnh phúc ấy thật ngắn ngủi, giặc đã cầm súng kéo về, buôn làng còn chưa kịp cầm vũ khí. Tnú và thanh niên trong làng phải trốn vào rừng để rồi một mình Tnú lại xông ra mong che chở cho mẹ con Mai trước đòn roi của kẻ thù, nhưng cả 2 đều ko sống được.Cảnh tượng về cái chết đau thương trong đêm ấy cứ trở đi trở lại trong lời kể của già làng và dòng hồi ức đau đớn của anh.Không những không cứu được vợ con, Tnú còn bị kẻ thù đốt cháy mười đầu ngón tay “Mỗi ngón chỉ còn hai đốt….không mọc lại được”.Nỗi đau thương này là minh chứng hùng hồn cho câu nói vừa giản dị vừa sâu sắc của cụ Mết: “Chúng nó đã cầm súng, mình phải cầm giáo”.
    Đặc biệt là hình ảnh của Tnú sau khi cầm vũ khí chiến đấu thật đẹp và lớn lao biết bao.Hình ảnh Tnú hiện lên như những anh hùnh thời nào trong các khan, trong các trường ca Tây Nguyên.Khi đốt cháy 2 bàn tay của Tnú kẻ thù muốn dập tắt ý chí phản kháng, muốn tiêu diệt khát vọng chiến đấu của người dân Xô Man.Chúng muốn người dân nơi đây mãi mãi xuôi tay trong kiếp nô lệ thấp hèn dướ lưỡi gươm và nòng súng tàn bạo của chúng.Nhưng Tnú và người dân làng Xô Man khoong cam chịu khuất phục, mà ngược lại họ đã phản kháng quyết liệt.Họ đã biết vượt lên đau thương để vùng lên cầm vũ khí tự giải phóng mình .Lửa đã thiêu cháy mười đầu ngón tay Tnú, lửa bùng cháy trên mười đầu ngón tay tẩm nhựa xà nu.Nhưng Tnú không thấy đau đớn, anh chỉ thấy lửa cháy ở trong lòng- ngọn lửa chiến đấu sẽ thiêu cháy kẻ thù.Và một tiếng hét căm hờn, phẫn uất đã vang vọng khắp núi rừng Xô man, tiếng het ấy như khơi dậy cao đọ lòng căm thù giặc của cả buôn làng.Xác mười tên giặc đã chết nằm ngổn ngang trên mặt đất. Đêm ấy lửa cháy suốt trong bếp lửa nhà ưng.
    Một điều không thể thiếu khi nhắc tới cuộc đời của Tnú đó chính là hình ảnh hai bàn tay của anh. Đôi bàn tay bị đót cháy của Tnú đã nhóm lên ngọn lửa căm thù giặc sâu sắ của dân làng Xôman, nó còn soi sáng cuộc đời anh.Anh đã thay mặt người dân làng Xôman lên đường theo kháng chiến đi tìm những thằng Dục khác.Bởi lẽ không phải ngẫu nhiên tác giả lại để cho Tnú kể với dân làng mình sự đối đầu của anh với kẻ thù sau này: “Tôi nói: này tao có súng đây, tao có cả dao găm đây nhưng tao không giết mày súng, tao không đâm mày bằng dao nghe chưa Dục.Tao giết mày bằng mười ngón tay cụt này thôi, tao bóp cổ mày thôi”.Nhà văn đã cố tình tô đậm hình ảnh đôi bàn tay Tnú- đôi bàn tay có cả một lịch sử, một số phận.
    Lúc còn nhỏ, đôi bàn tay ấy kiên trì học từng nét chữ của anh Quyết, cần cù làm nương phát rẫy. Đôi bàn tay dám lấy đá đập vào đầu mình vì học cái chứ không sáng dạ bằng Mai.Và đôi bàn tay ấy dám chỉ vào bụng mình mà nói với quân giặc “Cộng sản ở đây này” khẳng định lòng trung thành vớ cách mạng.Lớn lên đôi bàn tay xúc động nắm lấy bàn tay người con gái anh yêu thương và cũng đôi bàn tay ấy xé tấm đồ làm nịu cho đứa con thơ dại.Lửa đốt cháy mười đầu ngón tay để rồi mãi mãi chỉ còn hai đốt không bao giờ mọc lại được…..cho nên Tnú muốn dung đôi bàn tay ấy để giết chết kẻ thù.Bao uất hận căm hờn đã dồn lên đôi bàn tay kia, nó đã trở thành biểu tượng cho ý chí bất khuất , cho sức sông mãnh liệt của Tnú và người dân làng Xôman.Kẻ thù tàn ác có thể đốt cháy đôi bàn tay nhưng không thể tiêu diệt được sức mạnh phi thường, tiềm ẩn trong con người họ. Đó là ý chí chiến đấu và khát vọng chiến thắng. Đó là một dân tộc kiên cường dũng cảm như những khu rừng xà nu hàng vạn cây không cso cây nào bị thương mà vẫn xanh tươi bát ngát trải xa tít tắp tận chân trời.
     
  13. halong86

    halong86 Guest

    Không chỉ nhìn thấy rõ con đường để đi, Tnú còn có một cuộc sống hạnh phúc với tình yêu của Mai, với đứa con mới chào đời.Nhưng quãng thời gian hạnh phúc ấy thật ngắn ngủi, giặc đã cầm súng kéo về, buôn làng còn chưa kịp cầm vũ khí. Tnú và thanh niên trong làng phải trốn vào rừng để rồi một mình Tnú lại xông ra mong che chở cho mẹ con Mai trước đòn roi của kẻ thù, nhưng cả 2 đều ko sống được.Cảnh tượng về cái chết đau thương trong đêm ấy cứ trở đi trở lại trong lời kể của già làng và dòng hồi ức đau đớn của anh.Không những không cứu được vợ con, Tnú còn bị kẻ thù đốt cháy mười đầu ngón tay “Mỗi ngón chỉ còn hai đốt….không mọc lại được”.Nỗi đau thương này là minh chứng hùng hồn cho câu nói vừa giản dị vừa sâu sắc của cụ Mết: “Chúng nó đã cầm súng, mình phải cầm giáo”.
    Đặc biệt là hình ảnh của Tnú sau khi cầm vũ khí chiến đấu thật đẹp và lớn lao biết bao.Hình ảnh Tnú hiện lên như những anh hùnh thời nào trong các khan, trong các trường ca Tây Nguyên.Khi đốt cháy 2 bàn tay của Tnú kẻ thù muốn dập tắt ý chí phản kháng, muốn tiêu diệt khát vọng chiến đấu của người dân Xô Man.Chúng muốn người dân nơi đây mãi mãi xuôi tay trong kiếp nô lệ thấp hèn dướ lưỡi gươm và nòng súng tàn bạo của chúng.Nhưng Tnú và người dân làng Xô Man khoong cam chịu khuất phục, mà ngược lại họ đã phản kháng quyết liệt.Họ đã biết vượt lên đau thương để vùng lên cầm vũ khí tự giải phóng mình .Lửa đã thiêu cháy mười đầu ngón tay Tnú, lửa bùng cháy trên mười đầu ngón tay tẩm nhựa xà nu.Nhưng Tnú không thấy đau đớn, anh chỉ thấy lửa cháy ở trong lòng- ngọn lửa chiến đấu sẽ thiêu cháy kẻ thù.Và một tiếng hét căm hờn, phẫn uất đã vang vọng khắp núi rừng Xô man, tiếng het ấy như khơi dậy cao đọ lòng căm thù giặc của cả buôn làng.Xác mười tên giặc đã chết nằm ngổn ngang trên mặt đất. Đêm ấy lửa cháy suốt trong bếp lửa nhà ưng.
    Một điều không thể thiếu khi nhắc tới cuộc đời của Tnú đó chính là hình ảnh hai bàn tay của anh. Đôi bàn tay bị đót cháy của Tnú đã nhóm lên ngọn lửa căm thù giặc sâu sắ của dân làng Xôman, nó còn soi sáng cuộc đời anh.Anh đã thay mặt người dân làng Xôman lên đường theo kháng chiến đi tìm những thằng Dục khác.Bởi lẽ không phải ngẫu nhiên tác giả lại để cho Tnú kể với dân làng mình sự đối đầu của anh với kẻ thù sau này: “Tôi nói: này tao có súng đây, tao có cả dao găm đây nhưng tao không giết mày súng, tao không đâm mày bằng dao nghe chưa Dục.Tao giết mày bằng mười ngón tay cụt này thôi, tao bóp cổ mày thôi”.Nhà văn đã cố tình tô đậm hình ảnh đôi bàn tay Tnú- đôi bàn tay có cả một lịch sử, một số phận.
    Lúc còn nhỏ, đôi bàn tay ấy kiên trì học từng nét chữ của anh Quyết, cần cù làm nương phát rẫy. Đôi bàn tay dám lấy đá đập vào đầu mình vì học cái chứ không sáng dạ bằng Mai.Và đôi bàn tay ấy dám chỉ vào bụng mình mà nói với quân giặc “Cộng sản ở đây này” khẳng định lòng trung thành vớ cách mạng.Lớn lên đôi bàn tay xúc động nắm lấy bàn tay người con gái anh yêu thương và cũng đôi bàn tay ấy xé tấm đồ làm nịu cho đứa con thơ dại.Lửa đốt cháy mười đầu ngón tay để rồi mãi mãi chỉ còn hai đốt không bao giờ mọc lại được…..cho nên Tnú muốn dung đôi bàn tay ấy để giết chết kẻ thù.Bao uất hận căm hờn đã dồn lên đôi bàn tay kia, nó đã trở thành biểu tượng cho ý chí bất khuất , cho sức sông mãnh liệt của Tnú và người dân làng Xôman.Kẻ thù tàn ác có thể đốt cháy đôi bàn tay nhưng không thể tiêu diệt được sức mạnh phi thường, tiềm ẩn trong con người họ. Đó là ý chí chiến đấu và khát vọng chiến thắng. Đó là một dân tộc kiên cường dũng cảm như những khu rừng xà nu hàng vạn cây không cso cây nào bị thương mà vẫn xanh tươi bát ngát trải xa tít tắp tận chân trời.
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->