Văn 9 Tập làm văn

Thảo luận trong 'Thảo luận chung' bắt đầu bởi faker(tria), 13 Tháng hai 2019.

Lượt xem: 112

  1. faker(tria)

    faker(tria) Học sinh mới Thành viên

    Bài viết:
    73
    Điểm thành tích:
    11
    Nơi ở:
    Nghệ An
    Trường học/Cơ quan:
    trường trung học cơ sở quỳnh thanh
    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    Trong cuộc sống có rất nhiều tấm gương vượt lên số phận nghiệt ngã để lao động,học tập đạt nhiều thành tích tố.Em hãy viết một bài văn nêu lên suy nghĩ của mình về những con người đó (những con người em biết trong cuộc sống qua sách báo,,,,,,,)với nhan đề:Những người không chụi thua số phận
     
  2. Minh Minidora

    Minh Minidora Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    359
    Điểm thành tích:
    51
    Nơi ở:
    Quảng Trị
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Triệu Đông

    Tôi từng nghe câu nói này của Hellen Killer: “Tôi đã khóc khi không có giày để đi cho đến khi nhìn thấy một người không có chân để đi giày.” Cuộc sống là vậy đó, nỗi đau đớn và bất hạnh của bạn chưa phải là duy nhất, là lớn nhất bởi ngoài kia còn đầy rẫy những số phận bất hạnh khác. Nhưng điều làm nên sự khác biệt giữa những số phận ấy là gì. Phải chăng là một trái tim mạnh mẽ, ý chí sắt đá bản lĩnh kiên cường, nghị lực phi thường của “những người không chịu thua số phận”.
    Cuộc sống là một cuộc đấu tranh bất tận. Đấu tranh với với người khác đấu tranh với chính mình. Bản chất cuộc sống vốn phong phú và phức tạp, không có điều gì dễ dàng cũng không có điều gì là khó khăn mãi mãi. Mỗi người đều óc những số phận riêng, môi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh. Nhưng những người không chịu thua số phận-những người sống không chỉ bằng đồ ăn, nước uống mà còn bằng ý chí, nghị lực, bản lĩnh và niềm tin sắt đá vào cuộc sống, là sự chiến thắng những gì nghiệt ngã, đớn đau nhất của số phận. Họ chứng tỏ với chúng ta rằng, con người có thể bị đánh bại nhưng không bao giờ bị tiêu diệt. Con người không chịu thua số phận chưa và không bao giờ bị quật ngã bởi hoàn cảnh, những cú giáng mạnh mẽ của cuộc sống đầy sóng gió.
    Những người không chịu thua số phận sẽ luôn tìm thấy niềm tin, sự cố gắng mỗi ngày từ chính mảnh đất khô cằn họ phải trải qua. Họ tìm thấy trong đau thương niềm hạnh phúc, tìm thấy trong thất bại những thành công, tìm thấy trong bất hạnh những tia hi vọng, hạnh phúc dù là mong manh nhất. Người không chịu thua số phận luôn biết tìm cách vượt qua sự khó khăn cả về đời sống vật chất lẫn tinh thần của mình để tìm lấy một mục đích, lí tưởng sống cho mình. Cuộc sống lắm khi đã phải ngả mũ bái phục họ, từ cách họ giành chiến thắng, từ cách họ bước lên vũ đài chiến đấu, từ cách họ có được hạnh phúc sau hành trình trải đầy gai hoa hồng. Hãy lấy Nick Vuijick làm minh chứng sống động. Từ nỗi thiệt thòi, bất hạnh của số phận tật nguyền, anh đã vươn lên trở thành một nhà diễn giả truyền lửa cho rất nhiều số phận bất hạnh khác. Đằng sau thành công của cầu thủ Công Phượng là những khó khăn, những giọt mồ hôi, nước mắt đã rỏ xuống sân cỏ để tỏa sáng khẳng định tài năng chuyên nghiệp của mình, sau những lần bị từ chối vì quá gầy còm, ốm yếu, gia đình khó khăn mẹ anh đã phải đèo anh mấy chục cây số để thoả niềm đam mê sân cỏ của Phượng. Nhờ những ý chí, niềm tin và niềm đam mê mãnh liệt, giờ đây Công Phượng được coi là messi của Việt Nam. Đó chẳng phải là những người không chịu thua số phận đó ư.
    Từ những tấm gương ấy, chúng ta thêm tình yêu bát ngát vào cuộc sống, vào con đường gian nan lắm gai hoa hồng mà chúng ta đang bước qua. Ta càng thấy cảm phục và mến một nghị lực của họ vì những điều họ đã đang và sẽ trải qua. Họ giống như những con người phi thường bay lên nhờ đôi cánh to khỏe dưới bầu trời cao rộng của chính mình. Chính tình yêu mãnh liệt và niềm tin tưởng bát ngát của họ vào cuộc sống đã khiến trái tim ta càng sục sôi tinh thần vượt khó. Ta có thể sống giữa cuộc đời đầy sóng gió ấy sao nếu ta không có một bản lĩnh, ý chí, nghị lực thép? Có thể ta thích cuộc sống an toàn, nhưng sự an toàn sẽ gây ra cảm giác êm ái, chán nản và rồi tự buông thả mình. Đôi khi trong những khó khăn, bất hạnh ta nhìn thấy được những vì sao đôi khi ta cũng cần tri ân những thiếu hụt trong cuộc sống.
    “Nếu bạn sinh ra trong nghèo khó thì đó không phải là lỗi của bạn, nhưng nếu bạn chết trong nghèo khó thì đó là lỗi của bạn”. Vậy nên để không phải chết trước sự yếu hèn và khinh bỉ của những khó khăn hãy vượt lên số phận, chiến thắng hoàn cảnh bản thân để tìm thấy mình và khẳng định mình. Hãy sống như những đóa hoa, tỏa rạng dưới ánh mặt trời.
    Bạn tham khảo xem nhé
     
  3. 0975034856

    0975034856 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    140
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Bình Định
    Trường học/Cơ quan:
    Trường THCS Ngô Mây

    Khi sinh ra không phải ai cũng là người may mắn. Ai cũng muốn mình được là người khoẻ mạnh, sống trong gia đình hạnh phúc, nhưng ta nào có thể chọn được hoàn cảnh gia đình, và vì vậy, ắt hẳn cuộc sống sẽ có những mảnh đời khác nhau, muôn hình vạn trạng. Tuy nhiên, tôi đã từng được nghe ai đó nói “số phận là do bản thân mình quyết định”, ngẫm ra, nhiều phần là đúng. Những éo le trong hoàn cảnh sẽ chỉ là thử thách, đòi hỏi ta phải vươn lên, vượt
    qua, để sống, học tập và cống hiến cho xã hội. Thực vậy, ngay trên quê hương Việt .Nam, với những con người Việt Nam, có không ít những con người không chịu đầu hàng số phận.Hẳn con số để đếm hết những con người như thế sẽ không là ít. Họ là ai ? Họ là những con người có ý chí, vượt lên mọi khó khăn, là Nguyễn NgọcKí, Đỗ Trọng Khơi hay Nguyễn Minh Phú. Câu chuyện cậu bé viết bằng chân chẳng phải đã bao lần làm ta cảm động, quý trọng sao. Có nghe những lời tâm sự trên mẹt cau của mẹ về cuộc đời mình mới thấy được hết gian nan : “Khi tôi bốn tuổi, bị bại liệt, hai tay buông thõng như hai sợi dây đeo bên vai. Tôi nhớ mẹ thường bổ cau rồi xếp vào mẹt thành những hình tròn đồng tâm rất đẹp để phơi. Vừa chăm chú ngồi xem mẹ làm, tôi vừa bí mật dùng chân xếp thử. Khi mẹt cau xếp gần xong, bất ngờ chân trái của tôi làm mẹt cau nghiêng ngả. Tôi sờ run lên, không ngờ mẹ lại trìu mến động viên, tôi lại tiếp tục hào hứng với “chiến công” đầu đời. Trò chơi xếp cau cùng lời an ủi ngọt ngào của mẹ đã mở cho tôi một trời hi vọng. Nó thực sự là kỉ niệm ngọt ngào ghi dấu mốc mở đường cho những tháng ngày sau đó. Tôi dùng đôi chân thay đôi tay với bao bao nhọc nhằn, gian khó, từng bước viết lên cuộc đời mình cho đến ngày hôm nay”. Vậy mà, nhờ đôi chân ấy, Nguyễn Ngọc Kí đã từ một cậu bé bại liệt cả hai tay năm bốn tuổi để vào đại học rồi trở thành Nhà giáo Ưu tú. Bên cạnh đó, cuộc sống đâu chỉ có một Nguyễn Ngọc Kí như thế, còn rất nhiều, rất nhiều con người nữa. Như một gương mặt điển hình của thê hệ trẻ hôm nay, Nguyễn Minh Phú là một gượng mặt điển hình của Đại hội cháu ngoan Bác Hồ toàn quốc diễn ra tại Hà Nội vừa qua. Cha em bị nhiễm chất độc màu da cam, gia đình nghèo khó, dựa vào nghề nông leo lắt, bản thân Phú mất hai cánh tay từ khi cất tiếng khóc chào đời. Tuy nhiên, không quản ngại khó khăn, ngày ngày Phú theo em đến lớp để nghe lỏm cô giáo giảng bài. Những ngày tháng như thế qua đi, em hoà nhập vào cuộc sống, học tập giỏi, tích cực giúp đỡ gia đình… Đó là những con người mà xã hội cảm ơn họ, mỗi chúng ta cảm phục và quý trọng họ. Số phận có ngặt nghèo nhưng họ không chết một lần nữa, họ vươn lên bằng y chí, nỗ lực để không thua kém ai. Họ học tập, rèn luyện. Có lẽ, đã bao nhiêu mồ hôi rơi, nước mắt chảy, bao lần họ phải vượt qua mặc cảm, vượt lên chính mình để được như ngày hôm nay. Những gì họ đã và đang đạt được như tiếp thêm sức mạnh cho xã hội, cho mỗi chúng ta. Họ không từ bỏ niềm tin, một xã hội có những con người như thế hẳn sẽ là một xã hội phát triển. Ý chí của họ, nghị lực của họ cho ta hiểu một sức mạnh vô hình thật diệu kì. Những cam go của cuộc đời có thể đánh cắp đi sức khoẻ, thể xác, nhưng không thể đánh cắp tinh thần. Họ là những con người có trái tim không tật nguyền, những con người “tàn nhưng không phế”. Thành công đến với mỗi chúng ta không phải là một con đường ngắn và trơn tru. Với những con người có số phận éo le, con đường ấy của họ còn dài hơn, khó khăn hơn nhiều lần. Tuy nhiên, con đường ấy không phải không có cái đích riêng của nó. Ông cha ta đã dạy : “Có công mài sắt có ngày nên kim”. Để đạt thành quả như ngày hôm nay, họ có nhiều nguyên nhân để dẫn đến. Nhưng trước hết và chủ yếu nhất, chính là bản thân mỗi người. Nào ai thay được họ suy nghĩ đúng đắn về bản thân, về cuộc đời ? Nào ai thay được họ có ước mơ cao đep, có ích ? Nào ai thay được họ nỗ lực, hun đúc ý chí vươn lên ? Những Nguyễn Ngọc Kí, những Nguyễn Minh Phú, hẳn họ đã phải tự vượt qua cách trở lớn nhất : chính bản thân họ. Như trong tác phẩm Thép đã tôi thế đấy cũng đã viết : “Hãy sống sao cho đến khi nhắm mắt xuôi tay ta không phải ân hận về nhữĩig năm tháng đã sống hoài, sống phí”. Có lỗ, những con người không may mắn ấy đã ý thức được mình cũng đang có một cuộc sống, được cha mẹ đặt vào cuộc đời này, dù mình ra sao thì mình vẫn phải hướng tới tương lai. Cho dù mọi thứ mất đi nhưng tương lai thì vẫn còn ở phía trước. Hơn nữa, trong trái tim nóng bỏng, nồng nhiệt, yêu đời luôn có một niềm tin. Chính vì thế, họ cố gắng không ngừng, kiên trì bền bỉ. Chẳng phải như thế sao, khi Nguyễn Ngọc Kí bắt đầu từ việc xếp cau, đã thất bại nhiều, nhưng rồi cũng thành công. Ông cũng đã khổ sở biết bao khi tập cầm bút rồi nguệch ngoạc viết. Và chẳng phải sao, Nguyễn Minh Phú cũng nhẫn nại, ngày ngày theo cậu em trai đến trường chỉ để nghe thầy cô giảng. Không có điều kiện, em phải tự học, tự tập viết rất nhiều, ngày qua ngày trong âm thầm để khỏi làm cha mẹ buồn. Thời gian trôi qua, càng ngày ta càng thấy sức bền bỉ phi thường của những con người ấy, ý chí kiên định của họ. Khát vọng và những việc họ làm là những điều đẹp đẽ nhất. Cùng với những quyết tâm đó, họ không hề đơn độc. Cậu bé Kí thuở nào hẳn sẽ từ bỏ nếu như mẹ không khuyến khích, an ủi, động viên ; mẹ chỉ dẫn và luôn ở bên. Khi đó, trong tâm thức, tựa như có một sức mạnh, sôi nổi lắm, thiết tha lắm, đẩy cho ta tiến bước. Chính những con người đã từng sống trong khó khăn ấy, đã mang lại động lực cho gia đình và xã hội. Bản “thân họ đã nắm chắc số phận của mình. Họ cầm lấy tay lái cuộc đời mình. Một ngày mai tươi sáng đang đón chờ họ như với bao công dân khác của xã hội. Hơn thế nữa, điều mà họ có thể có được sau đó còn quý giá hơn nhiều : đó là sự tin yêu của mọi người. Gia đình thay vì lo lắng, buồn phiền thì cũng trở nên tự tin hơn vào cuộc sống. Xã hội cần biết bao những con người như thế! Chính vì thế, nếu là một người sinh ra may mắn, ta hãy cảm ơn cuộc sống và sống sao cho đúng. Đặc biệt, với những con người bất hạnh, ta hãy mở rộng lòng hơn. Họ cũng có đầy đủ quyền như mỗi chúng ta, họ đáng được cảm thông và tôn trọng. Xã hội là vòng nôi tu dưỡng con người. Nói như thế cũng có nghĩa mọi ảnh hưởng của xã hội sẽ tác động tới mỗi cá nhân. Tạo dựng một điều kiện tốt để những người như họ phát huy khả năng là điều chia sẻ lớn nhất cho những con người thiếu may mắn. Chẳng ai muốn những người xung quanh mình đau khổ, và càng không muốn bản thân đau khổ. Tuy nhiên, nếu chẳng may lâm vào hoàn cảnh khó khăn, ngặt nghèo, hãy biết chấp nhận và chống lại số phận. Một xã hội chỉ tốt đẹp khi có người công dân tốt. Sống tốt là có trách nhiệm với chính mình, có nghị lực, quyết tâm cùng ý chí vươn lên, ngay từ ngày hôm nay.
    Bạn tham khảo nhé!
     
  4. Hỗ trợ Windows

    Hỗ trợ Windows Banned Banned Thành viên

    Bài viết:
    304
    Điểm thành tích:
    71
    Nơi ở:
    Nghệ An
    Trường học/Cơ quan:
    Trường THCS Hùng Sơn

    Bạn lấy vd như thầy Nguyễn Ngọc Kí chẳng hạn . Sinh ra bản thân thày đã không trọn vẹn nhưng không vì thế mà thầy không bao giờ nản chí . Bạn dựa vào đó để viết nhé .
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->