Văn 12 Tác phẩm "Vợ chồng A Phủ"

lengoctutb

Học sinh tiến bộ
Thành viên
28 Tháng hai 2016
1,340
990
271
Cảnh xử kiện ở nhà thống lí Pá Tra gợi cho anh/chị suy nghĩ gì? (viết đoạn văn)

Mong mọi người giúp đỡ ạ :Chuothong48:Rabbit17
:Tonton18

Cảnh xử kiện tại nhà thống lí Pá Tra trong kiệt tác "Vợ chồng A Phủ" của Tô Hoài không chỉ là một bức tranh phong tục sinh động mà còn là một bản cáo trạng đanh thép, bóc trần đến tận cùng bản chất tàn bạo, thối nát của giai cấp phong kiến chúa đất miền núi đương thời. Toàn bộ phiên tòa diễn ra trong một không gian ngột ngạt, ma quái, đặc quánh khói thuốc phiện mù mịt tuôn ra từ những lỗ cửa sổ tợ như một bức màn sương độc đang bức tử ánh sáng của công lý và lương tri con người. Giữa cái địa ngục trần gian nơi tiếng chiêng trống bõm bạp lấn át cả tiếng người, nơi khói thuốc quyện hòa cùng mùi thịt lợn luộc và máu me rỉ rát, bọn cường hào ác bá hiện hình như một bầy quỷ khát máu; chúng vừa hút xách ê a dặt dẹo, vừa thay phiên nhau tàn nhẫn xô vào đánh đập, chửi rủa một người thanh niên lao động thân cô thế cô từ chiều hôm trước đến tận sáng hôm sau. Sự lố lăng và phi nhân tính được đẩy lên đến tột đỉnh khi luật pháp bị chà đạp dưới gót chân của cường quyền, kẻ có tiền bặc nghiễm nhiên chễm chệ trên ghế quan tòa, tự định ra một mức phạt vạ trên trời rồi ép nạn nhân phải vay bạc trắng của chính chúng để nộp phạt. Cái bản án quái gở ấy đê hèn ở chỗ, nó không chỉ đày đọa thể xác mà còn giăng ra một mẻ lưới tinh vi, dùng thần quyền của "con ma nhà thống lí" kết hợp với món nợ truyền kiếp để tước đoạt vĩnh viễn quyền làm người, biến một chàng trai miền sơn cước tự do, kiêu hãnh như cánh chim đại bàng thành một kẻ nô lệ chung thân rấp ranh kiếp trâu ngựa. Đọc đến đây, nỗi ám ảnh về sự tàn ác của giai cấp thống trị bỗng gợi ta nhớ đến cảnh đánh trói người thu sưu thuế nơi đình làng trong tác phẩm "Tắt đèn" của Ngô Tất Tố; nếu Ngô Tất Tố dùng ngòi bút hiện thực để phơi bày sự thối nát nơi đồng bằng Bắc Bộ, nơi những tên lí trưởng, chánh tổng rượu chè no say chễm chệ trên sập vàng mặc cho tiếng khóc xé ruột của vợ chồng chị Dậu vang lên giữa đêm đen, thì Tô Hoài lại đưa người đọc lên rẻo cao Tây Bắc để chứng kiến một bộ máy cai trị dã man không kém, nơi bóng tối của thuốc phiện và hủ tục đan cài siết nghẹt số phận con người. Thế nhưng, chính trên cái phông nền u ám, đen tối và bi phẫn dường ấy, vẻ đẹp kì vĩ của người dân lao động lại bừng sáng chói lọi qua hình tượng A Phủ quỳ chịu đòn, gan góc vươn mình "chỉ im như cái tượng đá" giữa trận mưa roi nát thịt tươm máu. Sự câm lặng ấy tuyệt nhiên không phải là sự buông xuôi nhẫn nhục hay hèn nhát, mà là thái độ phản kháng tột cùng bằng sự khinh bỉ bạo liệt, là sức vóc vạm vỡ của một tráng sĩ núi rừng thà để thân xác rỉ máu chứ nhất định không chịu hạ mình cất nửa lời van xin lũ ác thú. Và chính từ tận cùng nỗi đau cùng sự quật cường ấy, trang văn của Tô Hoài không chỉ khép lại ở sự xót thương hay căm phẫn, mà còn vút cao để thắp lên trong tâm hồn độc giả những bài học nhân sinh vô giá về lẽ sống và tình người. Bức tranh tăm tối, ngột ngạt của phiên tòa bạo chúa kia chính là một tấm gương xót xa soi chiếu quá khứ, nhắc nhở mỗi chúng ta hôm nay phải biết khắc cốt ghi tâm và trân quý đến cạn lòng nền độc lập, tự do cùng ánh sáng của công lý, bình đẳng mà lớp lớp cha ông đã đánh đổi bằng máu và nước mắt. Hơn thế nữa, hình tượng một A Phủ gan góc, kiêu hãnh vươn mình giữa bão táp đòn thù dường như đang truyền đi một thông điệp vĩnh cửu về bản lĩnh của con người trước những giông bão cuộc đời; nó dạy ta rằng dẫu nghịch cảnh có nghiệt ngã, dồn ép đến chân tường, bóng tối có bủa vây chằng chịt đến nhường nào, con người tuyệt đối không được phép thỏa hiệp với cái ác, không bao giờ được cúi đầu hèn nhát mà đánh mất đi lòng tự tôn cùng khát vọng sống chân chính. Cuối cùng, vươn lên trên mọi ranh giới của không gian và thời gian, qua lăng kính nhân đạo chói ngời của nhà văn, ta càng thêm thấm thía bài học sâu sắc về sự thấu cảm, về sức mạnh vĩ đại của tình yêu thương đồng loại, để luôn biết mở rộng cõi lòng, giang tay bao dung và trân trọng những vẻ đẹp thiên lương khuất lấp ngay cả ở những kiếp người khốn cùng, quặn thắt nhất dưới đáy sâu của cõi nhân sinh.
 
Top Bottom