Sưu tầm từ blog Tạp chí Én mỏng

Thảo luận trong 'Sưu tầm' bắt đầu bởi hmh11ltkprc, 17 Tháng năm 2014.

Lượt xem: 829

  1. hmh11ltkprc

    hmh11ltkprc Guest

    [TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt 08 môn học. Click ngay để nhận!


    Bạn đang TÌM HIỂU về nội dung bên dưới? NẾU CHƯA HIỂU RÕ hãy ĐĂNG NHẬP NGAY để được HỖ TRỢ TỐT NHẤT. Hoàn toàn miễn phí!

    Tạp chí kính gửi bạn đọc một sáng tác mới.

    Giấc mơ của em


    Anh quơ hết bóng đêm
    Làm màn che em ngủ
    Đôi cánh mũi duyên thầm
    Nhẹ lơi từng hơi thở

    Em say cơn mê ngủ
    Chuỗi mờ không ánh sáng
    Mơ đoạn đường trăng vỡ
    Đã mấy lần thu qua

    Một đóa gai xương rồng
    Chạm tay em nhỏ máu
    Giọt nhiễu đọng lưng lưng
    Sương thu màu đỏ thẫm

    Đã vấy chút mùi hương
    Gió đặng lòng mân mê
    Phủi những lớp bụi mờ
    Bám hờ khung cửa mở

    Ánh sáng trôi lững lờ
    Xuyên qua mành liễu rũ
    Mở ra những cung đường
    Một trời hoa bỉ ngạn

    Em nâng gót u linh
    Lướt theo làn ma mị
    Vụt lẫn chốn hư không
    Giữa vô vàn sắc đỏ…


    Anh bừng tỉnh cơn mơ
    Em vẫn còn đương mộng
    Hạnh phúc đó lưng chừng
    Cào cấu xé tương lai

    Nếu sáng mai thức tỉnh
    Em gục khóc trên vai
    Trách lòng anh dưng dửng
    Chẳng theo em tột cùng.

    Nguồn Tạp chí Én mỏng
     
    Last edited by a moderator: 26 Tháng chín 2014
  2. hmh11ltkprc

    hmh11ltkprc Guest

    Tưởng nhớ một thời

    Đêm qua anh nằm mơ
    Thấy trăm hoa đua nở
    Nhưng nụ vừa mới chớm
    Người ta đã vội ngắt

    Nụ hoa nằm trên đất
    Tựa nương mùi lá cỏ
    Xòe cánh nở thành hoa
    Tỏa hương bay ngào ngạt

    Con bươm bướm tìm hương
    Phải rạp mình xuống đất
    Con ong vàng ngơ ngác
    Thoái thác chẳng yêu mật

    Những kiếp người tôi mọi
    Như những con lật đật
    Lúc nào cũng cúi mặt
    Lúc nào cũng dập đầu

    Như những chiếc bình vôi
    Sần sùi và cũ kĩ
    Chụp gió buột hương lại
    Xin hương đừng bay đi

    Sáng nay anh tỉnh giấc
    Lạc giữa một trời hoa
    Cánh xòe rộng xòe ngang
    Nhưng chẳng một mùi thơm

    Con sâu bướm tìm hương
    Phải chui vào trong kén
    Chắt chiu từng cái ngủ
    Tóm lấy một giấc mơ

    Gió một mình bơ vơ
    Lủi thủi đi vào phố
    Chỉ thấy gián thấy ruồi
    Bu quanh những bãi lầy

    Thương cho con chuột chù
    Vững tin lời ông kể
    Cứ lén la lén lút
    Chui rúc trong xó nhà

    Đợi khi người ta vắng
    Mới xồng xộc chạy ra
    Khịt khịt tìm hướng gió
    Nghểnh mũi đón hương về

    Chuyện của ông nó kể
    Đã gần sáu mươi năm
    Bao kiếp người đi qua
    Chưa một lần thỏa mãn

    Em ơi anh không ngủ
    Anh sợ mình nhắm mắt
    Giấc mơ lại hiên về
    Đời anh mơ đã đủ

    Đường xa xa tít mù
    Gió ngược chiều vun vút
    Em ơi anh không ngủ
    Anh lo cho lũ trẻ

    Lũ chim nằm trong tổ
    Chúng nó còn nhỏ dại
    Được chấp đôi cánh rộng
    Sải cánh bay về đâu?

    Hay con diều no gió
    Chồng chềnh rồi đứt dây
    Dính trên những ngọn cây
    Mắc những hàng dây điện ?

    Con sâu bướm nằm mơ
    Chưa kịp yên giấc ngủ
    Bị lôi ra khỏi kén
    Nhấn chìm trong hũ mật

    Nó tật nguyền đau khổ
    Săm soi đôi cánh tàn
    Biết chi cái vị ngọt
    Triệu người đã khao khát

    Em ơi anh không ngủ
    Mà sao vẫn còn mơ
    Có chiếc thuyền ra khơi
    Đánh bắt những bài thơ

    Có trái tim hơi thở
    Bồng bềnh trôi giữa biển
    Sóng bạc đầu trăm tuổi
    Nhắm mắt giả làm ngơ.

    tapchienmong.blogspot.com
     
  3. hmh11ltkprc

    hmh11ltkprc Guest

    Muốn ngắm mùa thu

    Muốn ngắm mùa thu


    Anh có một mùa thu
    Ngủ vùi trong kí ức
    Khóm hoa cúc trước nhà
    Chưa một lần nở rộ
    Cây bên đường vẫn xanh
    Chỉ một vài lá đỏ


    Anh nhủ lòng cứ đợi
    Mùa thu rồi sẽ đến
    Nhưng anh đi khắp chốn
    Mùa thu vẫn xa xôi

    Anh chỉ thấy mùa thu
    Nằm yên trong sách vở
    Mùa thu vàng bỡ ngỡ
    Rơi trên những câu thơ.


    Nguồn tapchienmong.blogspot.com
     
  4. hmh11ltkprc

    hmh11ltkprc Guest

    Có một chiều

    Hoàng hôn khẽ gọi nắng về
    Trời loang màu tím bốn bề mông lung
    Đêm rơi nhè nhẹ rung rung
    Trăng thoa màu nắng ngại ngùng treo nghiêng.
    ---
    Con đường nho nhỏ lối quanh co
    Mây khuất làng xa những chuyến đò
    Mộ trắng người xưa còn ở đó
    Hồn nương nhang khói hóa thành tro.
    ---
    Khói chiều lan tỏa đám mây thơm
    Gian bếp nhà ai đang bữa cơm
    Tình ý trong hương đầy đủ vị
    Chạnh lòng đơn chiếc ánh sao hôm.


    Nguồn tapchienmong.blogspot.com
     
  5. hmh11ltkprc

    hmh11ltkprc Guest

    Chênh vênh

    Khi sớm mai ôm choàng biển cả
    Biển vùng vằng vỗ sóng đong đưa
    Tôi thoáng nghe giai thoại từ xưa
    Biển ngày đêm vỗ sóng ập bờ
    Mong một lần sóng vỗ thành mưa
    Cho cỏ hoang xanh đồi cát trắng
    Bãi cát vàng dọc biển mênh mông
    Chạy giữa hai màu xanh vô định.

    Tôi ngã người nằm dài trên cát
    Ngắm nhìn mây nghĩ về giai thoại
    Những niềm tin lỏng lẻo buông lơi
    Những lằn ranh mơ hồ hư ảo
    Là khát khao hay là ảo tưởng
    Là nhiệt huyết hay chỉ khờ dại
    Mây hối hả đen kịt một trời
    Sóng ngập ngừng vỗ ướt chân tôi

    Nguồn tapchienmong.blogspot.com
     
  6. hmh11ltkprc

    hmh11ltkprc Guest

    Trung thu buồn

    Thu đêm nay trăng tròn
    Đường khuya em lạc bước
    Sương treo nghiêng đầu cành
    Làm môi em lỡ ướt

    Thu đêm nay thu buồn
    Giọt sương non chợt đắng
    Trăng theo em qua cầu
    Thuyền hoa đăng gợn sóng

    Thu đêm nay trăng rằm
    Ngày vui ai chẳng muốn
    Riêng tâm tư em buồn
    Đường xa em lẻ bước.

    Nguồn tapchienmong.blogspot.com
     
  7. hmh11ltkprc

    hmh11ltkprc Guest

    Tặng một người

    Mưa đã thôi rơi khi mùa thu tới
    Như chốn riêng tư rừng thay áo mới
    Đêm quá mong manh sương mờ giăng lối
    Che giấu dung nhan cảnh rừng u tối.

    Trong ánh trăng tan cơ hồ như nắng
    Ai dõi theo mây bao ngày vương vấn
    Hương gió như hoa thơm nồng hương phấn
    Ru lá khô rơi nhè nhẹ yên ắng.

    Như quá bâng khuâng mỗi lần thu đến
    Ai ghé lều hoang nửa đêm thắp nến
    Yêu quá tương tư rừng thay đổi sắc
    Nhung nhớ thương ai mà rơi nước mắt.

    Cơn biến năm xưa tâm hồn đau điếng
    Ai đã theo trăng gieo mình đáy giếng
    Ôi hỡi trăng ơi trăng nào có biết
    Người đã theo trăng bởi vì trinh tiết.

    Nguồn tapchienmong.blogspot.com
     
  8. hmh11ltkprc

    hmh11ltkprc Guest

    Một hoàng hôn

    Tôi đi tìm ổ chim cút trên cánh đồng đậu phộng
    Mảng hoa vàng lạc dấu bóng chim bay
    Nửa hoàng hôn lưng chừng như muốn đợi
    Đàn cò trắng điểm màu che giấu cảnh lưu linh

    Nơi cánh đồng người ta vừa mới tưới
    Dải nắng mờ đọng trên những hơi sương
    Tôi bỗng thấy triệu tinh cầu lấp lửng
    Cảnh núi buồn loang màu xanh thẫm
    Vẻ trầm ngâm rêu phong tự muôn đời
    Những đám mây vật vờ trôi vất vưỡng
    Muốn quyên sinh hóa kiếp thành mưa

    Tôi muốn rơi vào tận mỗi tinh cầu
    Nổi lửa lên đốt cháy những hoàng hôn
    Tôi muốn thiêu cho rụi những cánh đồng
    Cho tan nát chuỗi dài mơ mộng
    Cho cháy khét những luồng run tơ tưởng
    Những tháng ngày không phải của hôm nay

    Tôi muốn lôi tất cả về thực tại
    Lôi cả mây đang chờ trực đòi chết
    Lôi cả núi buồn những chuyện không đâu
    Tôi đạo mạo lôi cả những vị thầy tu
    Đám chim cu gù gù trong bụi rậm
    Tôi lôi hết bọn sơn ca chiền chiện
    Bọn người điên vờ vui hát suốt ngày

    Tôi lên mặt dạy đời cho tất cả
    Dạy bịt tai nghe âm thanh của biển
    Dạy nhắm mắt ngắm sắc màu của hư không
    Dạy cách rên rướn người trong hơi thở
    Cong tớn lên những nhịp run cơ thể
    Rực đê mê khoái lạc của một đời

    Linh hồn tôi như trút khỏi thể xác
    Quay điên cuồng trong vũ trụ của ngôn từ
    Những kí tự lúc rời rạc chắp vá
    Lúc manh nha một thế lực siêu hình
    Chúng vụt chạy sắp xếp thành câu chữ
    Những mật ngữ hoài phí cả đời người

    Tôi lâng lâng tưởng chừng như vô hạn
    Hóa khổng lồ đạp nát những hư danh
    Muốn bóp vụn những thói trò khôn vặt
    Muốn vùi dập những lũ người đương mộng
    Những mặt người mơ bắt những hình dong.

    Nguồn tapchienmong.blogspot.com
     
  9. hmh11ltkprc

    hmh11ltkprc Guest

    Gửi hồn ma ẩn mình trên sân khấu

    Ôi màu trắng u linh huyền bí
    Đẹp mĩ miều trong từng ý nghĩ
    Ta há phải điên cuồng mộng mị
    Tin những lời ngươi vừa thủ thỉ
    Rằng loài người một lũ ngu si
    Chẳng khác chi một bầy con khỉ
    Chỉ to mồm la hét ầm ĩ.

    Ngươi buông lời chế giễu khinh khi
    bảo loài người một lũ vô tri
    Hát những lời nhạt nhẽo vô vị
    Chẳng biết chi những điều thi vị
    Ham danh xưng cái gì nghệ sĩ
    Tập lối nhìn khinh khi miệt thị
    Ôi lũ người sần sụi tham si.

    Ta vốn ghét những điều thô bỉ
    Cũng chẳng ưa dùng lời hoa mĩ
    Tận đáy lòng những gì nghĩ suy
    Lời của ngươi khác gì ma quỷ
    Vì hờn ghen sanh lòng đố kị
    Nay xin ngươi làm chủ tâm trí
    Chớ buông lời chói tai phi lý.

    Cực chẳng đã đầu ta hay nghĩ
    Lời của ngươi phần nào có lý
    Ngươi sống trong hạn hẹp chu vi
    Thấy dăm người mang danh nghệ sĩ
    Làm những trò tiêu khiển giải trí
    Cố làm dáng tỏ vẻ kiêu kì
    Khoác lên mình những thứ xa xỉ.

    Âu cũng là do lũ ngu si
    Lũ to mồm la hét ầm ĩ
    Âu cũng là do lũ vô tri
    Hát những lời nhạt nhẽo vô vị
    Đã tạo nên hình hài ý nghĩ
    Khiến đầu ngươi buông lời ma quỷ
    Ôi lũ người sần sụi tham si.

    Nguồn tapchienmong.blogspot.com
     
  10. hmh11ltkprc

    hmh11ltkprc Guest

    Kinh nhiệm mầu

    Ngoài trời có gió to
    Trong chùa sư gõ mõ
    Từng nhịp một buồn xo
    Lời kinh trong tiếng gõ
    Chẳng ma nào hiểu rõ

    Tiểu xì xầm to nhỏ
    Sư ông tằng hắng ho
    Lạc mất một nhịp gõ
    Sư buồn mặt cau có
    Đập luôn mấy hồi mõ

    Nơi đáy giếng đầu ngõ
    Đường trúc lối quanh co
    Tưởng có gì hay ho
    Ếch gồng mình thật to
    Gào theo từng tiếng mõ

    Lời kinh theo tiếng gõ
    Bay đến chốn phồn hoa
    Nơi căn phòng nho nhỏ
    Có cái ông quan to
    Ôm người tình bé nhỏ

    Dồn dập từng hồi mõ
    Ôm hôn nàng má đỏ
    Giật mình lem phấn thoa
    Quan hãi hùng la to
    Tưởng mình ôm dạ xoa

    Gan cùng mình như thỏ
    Quan vừa sợ vừa lo
    Chạy co cẳng co giò
    Chạy ra tới đầu ngõ
    Đứng một mình co ro

    Cận kề từng tiếng gõ
    Chẳng hiểu một nguyên do
    Quan càng sợ càng lo
    Trực đưa tay sờ mỏ
    Sợ dài như mõm chó.

    Nguồn tapchienmong.blogspot.com
     
  11. hmh11ltkprc

    hmh11ltkprc Guest

    Nử tu

    Quần đen tóc ngắn áo sơ mi
    Em nguyện làm sơ bởi đức tin
    Những kẻ như anh đời mộng mị
    Nhìn em không khỏi tiếc xuân thì.

    ---
    Gió chợt ngừng im ru
    Ta nhìn người nữ tu
    Đi trong hàng liễu rũ
    Lòng cứ ngỡ mùa thu.
    ---
    Nàng mơ tiên cảnh chốn bồng lai
    Trần thế bi ai cũng thở dài
    Thanh thoát thiên tiên rời cõi tục
    Tuyền đen suối tóc hương chưa phai.

    Nguồn tapchienmong.blogspot.com
     
    Last edited by a moderator: 28 Tháng bảy 2014
  12. hmh11ltkprc

    hmh11ltkprc Guest

    Nỗi sợ của kẻ vô thần

    Cảnh chiều nay trời điên hay trở gió
    Mà hoàng hôn cứ mãi đứng yên
    Tôi đạp nắng bước lên từng bước nhỏ
    Bước lên cao ngang cả những vị thần
    Tôi gặng hỏi những điều lòng chưa tỏ
    Họ gằm mặt cúi đầu giả làm ngơ

    Ôi hôm nay tôi khù khờ quá đỗi
    Sao bắt bẻ những linh hồn yếu ớt
    Họ lơ lững trên những tầng mầy không
    Họ biết gì đến những thứ niềm tin
    Cuộc sống này liên quan gì tới họ

    Tôi miên man dạo bước trên trân chần
    Định bước lên những tầng mây cao hơn
    Lòng run sợ điều tưởng chừng không thể
    Tôi sợ mình bị bắt trói làm thần

    Phải hóa thân vào những thứ hữu hình
    Như khúc cây tượng đá và con vật
    Phải đối mặt những linh hồn sợ hãi
    Mùi khói nhang cay xòe chảy nước mắt

    Tôi rên xiết khi bị tròng vào cổ
    Những nút thắt niềm tin vô hạn
    Những ánh mắt van xin đầy giảo hoạt
    Những mặt người cơ man đầy dối trá

    Lời khấn vái lầm rầm nơi cửa miệng
    Như khúc kinh dụ hoặc những vị thần
    Tôi đờ đẫn đắm chìm trong mê vọng
    Những nợ nần chồng chất mùi sính lễ

    Nỗi hoang mang đến chừng như tột độ
    Khi có người lớn giọng vẻ chanh chua
    Lũ thần thánh là những kẻ ngây thơ
    Ngửi mùi nhang khói tưởng mình mắc nợ cả thế gian.


    Nguồn tapchienmong.com
     
  13. hmh11ltkprc

    hmh11ltkprc Guest

    Giao mùa

    Giọt tháng năm
    Mưa về trên khóe mắt
    Ánh mắt ấy buồn
    Hay lòng tôi nghĩ vu vơ
    Bay giữa trời mưa
    Hơi chớm lạnh
    Con én lạc bầy
    Bỗng nhớ mắt người yêu

    Giấc mơ trưa
    Giọt về qua nỗi nhớ
    Có tiếng bước chân
    Tiếng cựa mình trong nắng
    Tiếng cánh chuồn chuồn
    Xuyên khóm lá rêu phong
    Như những ngày xưa
    Mưa trở lại
    Giọt tháng năm
    Ai buồn nghe tí tách

    Gió trêu mây
    Phượng hồng trên má lửa
    Thoáng bóng hạ đầu
    Mong manh và dễ vỡ

    Có tiếng rao
    Ve kêu ngoài ngõ vắng
    Những khoảng ngày qua
    Mưa cõng nắng
    Chở gánh hàng rong
    Hoa phượng đỏ.

    Nguồn tapchienmong.com
     
  14. hmh11ltkprc

    hmh11ltkprc Guest

    Khó hiểu

    Anh chẳng biết mùa đông
    Nhưng lòng anh ảo tưởng
    Một ngày trời rất lạnh
    Ta ngồi gần bên nhau
    Đôi môi em run run
    Chẳng chịu gần môi anh

    Nhưng hôm nay trời nóng
    Ta kề gần bên nhau
    Mồ hôi rơi nhễ nhại
    Anh cởi bớt khuya áo
    Mà sao em lại run?

    Nguồn tapchienmong.com
     
  15. hmh11ltkprc

    hmh11ltkprc Guest

    Mơ về em

    Đêm qua anh nằm mơ
    Anh thấy em trần truồng
    Nhưng mà kiểu tóc ngắn
    Anh nhìn chẳng thấy quen

    Đôi môi em nho nhỏ
    Xinh xinh màu tím hồng
    Hàng lông mày cong cong
    Đôi mắt tròn đen láy

    Kìa những sợi tóc mai
    Thoang thoảng mùi hương phấn
    Ôi những cọng lông măng
    Làn da màu trắng nõn

    Chúa ơi em đấy à
    Thật lòng nhìn chẳng ra
    Con ai mà dễ thương
    Đúng là mới lên ba.

    Nguồn www.tapchienmong.com
     
  16. hmh11ltkprc

    hmh11ltkprc Guest

    Chùm thơ vô đề

    Gió thoảng hương hoa lài
    Dịu dàng lay tóc mai
    Tan trường em ở lại
    Em sợ mùi hương phai.
    ---
    Áo em tay lửng màu xanh mây
    Vươn tém tóc mai trong nắng gầy
    Ta mải ngây ngô nhìn chẳng gọi
    Đợi mùi hương tóc thoảng qua đây.
    ---
    Xuân phai một góc sân trường
    Hạ thêu vệt nắng lát đường em đi
    Em đi từng bước nhu mì
    Sương ôm cỏ dại xuân thì mỏng manh.
    ---
    Mưa bay lất phất tình tang
    Nghiêng nghiêng giọt nắng mơ màng hư vô
    Trời giăng mây trắng nhấp nhô
    Xòe ô em hát ngây ngô anh cười.
    ---
    Hương quế thoảng ru lòng nhớ ai
    Nhớ cô gái mặc áo hồng phai
    Đôi môi cong giỗi hờn mê ngủ
    Ánh mắt cười quên cả sớm mai.

    Nguồn www.tapchienmong.com
     
  17. hmh11ltkprc

    hmh11ltkprc Guest

    Thơ chết tặng xác ướp xóm cải

    Căn phòng tối
    Anh ngồi nhắm mắt
    Lòng buồn
    Nghĩ đến một xác người
    Chẳng biết năm xưa
    Nơi xóm cải
    Bà có theo chồng
    Tưới luống rau
    Hay nhà giàu
    Lắm kẻ làm công
    Bà chỉ ngồi không
    Xơi miếng trầu

    Đời người
    Nhẹ lướt như bóng câu
    Bà chết
    Như bao người đã chết
    Nhưng thân xác
    Chẳng về cát bụi
    Mà lưu lạc
    Làm ma trưng bày

    Hai mươi năm
    Tủi hờn đau khổ
    Bà nhìn bà
    Bóng dáng u linh
    Như khúc cây
    Chạm khắc hình người
    Như kẻ khờ
    Sống đời khổ hạnh
    Căn phòng riêng
    Đầy dấu chân người
    Họ nườm nượp
    Đi vào đi ra
    Tiếng xuýt xoa
    Trầm trồ ngưỡng mộ
    Nỗi tò mò
    Đặc quánh tim gan

    Hai mươi năm
    Làm ma trưng bày
    Bà đâm sợ
    Những đêm mưa rào
    Tiếng sấm rền
    Vang vang cả trời
    Tựa trống kèn
    Thúc quân ra trận
    Triệu hạt mưa
    Ào rơi xuống đất
    Như tiếng chân
    Muôn triệu linh hồn
    Dẫm đạp nhau
    Chạy nát cuộc đời

    Bà rợn người
    Nghe tiếng rên la
    Nỗi thống thiết
    Trong từng tiếng gọi
    Cảnh chim muôn
    Tan tác giữa trời
    Cảnh hươu nai
    Lạc bầy trốn chạy
    Tiếng gầm gừ
    Của loài thú dữ
    Tưởng chừng như
    Chạm vào da thịt

    Những đêm mưa
    Giày xéo linh hồn
    Bà nhìn đâu
    Cũng thấy tang thương
    Bóng con dơi
    Xà xuống mặt đường
    Tựa lưỡi dao
    Đâm xẻ hồn bà
    Hòng moi ra
    Bao nỗi chán chường

    Bà hóa điên
    Chạy tìm ánh sáng
    Từng ngọn đèn
    Ánh nến trong đêm
    Bà dáo dác
    Ngó trước ngó sau
    Lục lọi tìm
    Bóng của riêng mình

    Bà điên cuồng
    Nhập vào thể xác
    Rồi nằm yên
    Đợi chờ hơi thở
    Đợi con tim
    Run lên nhịp đập
    Đợi tuyệt vọng
    Ập xuống đầu bà
    Nhắc bà nhớ
    Bà đã làm ma.


    Căn phòng tối
    Anh ngồi cắn bút
    Tiếng quạt máy
    Nghe giòn khô khốc
    Anh muốn lôi
    Những gì trong khối óc
    Viết bài thơ
    Anh hứa tặng cho em
    Nhưng bóng đêm
    Đầu anh đầy cáu bẩn
    Nỗi nhọc nhằn
    Anh lỡ đổ vào thơ

    Anh đã giết
    Bài thơ dành tặng em
    Bài thơ chết
    Anh tặng một xác người.

    Nguồn www.tapchienmong.com
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY