Văn 10 Nỗi thương mình

Thảo luận trong 'Tiếng Việt' bắt đầu bởi onrainyday, 11 Tháng tư 2012.

Lượt xem: 1,419

  1. onrainyday

    onrainyday Guest

    [TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt 08 môn học. Click ngay để nhận!


    Bạn đang TÌM HIỂU về nội dung bên dưới? NẾU CHƯA HIỂU RÕ hãy ĐĂNG NHẬP NGAY để được HỖ TRỢ TỐT NHẤT. Hoàn toàn miễn phí!

    Nêu các phép điệp ngữ và nêu chúc năng của chúng trong đoạn trích '' Nỗi thương mình'' ( Trích ''Truyện Kiều- Nguyễn Du)
     
  2. phnglan

    phnglan Guest

    Biết bao bướm lả, ong lơi,
    Cuộc say đầy tháng, trận cười suốt đêm.
    Dập dìu lá gió, cành chim,
    Sớm đưa Tống Ngọc, tối tìm Tràng Khanh.
    Khi tỉnh rượu, lúc tàn canh,
    Giật mình, mình lại thương mình xót xa .
    Khi sao phong gấm rủ là,
    Giờ sao tan tác như hoa giữa đường?
    Mặt sao dày gió dạn sương,
    Thân sao bướm chán, ong chường bấy thân?
    Mặt người mưa Sở, mây Tần,
    Những mình nào biết có xuân là gì!
    Đôi phen gió tựa, hoa kề,
    Nửa rèm tuyết ngậm, bốn bề trăng thâu .
    Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu,
    Người buồn, cảnh có vui đâu bao giờ!
    Đòi phen nét vẽ, câu thơ,
    Cung cầm trong nguyệt, nước cờ dưới hoa,
    Vui là vui gượng kẻo mà,
    Ai tri âm đó, mặn mà với ai ?

    ----> các phép điệp ngữ nhằm mục đích nhấn mạnh...
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY