Nhật ký [NKHM] Mây ♥ Mưa

Thảo luận trong 'Nhật ký ngày xanh' bắt đầu bởi Trương Hoài Nam, 24 Tháng sáu 2018.

Lượt xem: 5,951

  1. Trương Hoài Nam

    Trương Hoài Nam Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    747
    Điểm thành tích:
    146
    Nơi ở:
    Quảng Ngãi
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Nguyễn Trãi

    [​IMG]
    Believe<3...
    #THN
     
    phamkimcu0ng thích bài này.
  2. Trương Hoài Nam

    Trương Hoài Nam Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    747
    Điểm thành tích:
    146
    Nơi ở:
    Quảng Ngãi
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Nguyễn Trãi

    *Góc nhảm*
    Xin chụy em sắp thi rồi để em ôn thi rủ đi xem phim hoài :)))
    Em chở chụy đi xem phim liệu chụy có tin tưởng bằng lái của em chưa mà phim này phim nọ
    Thi xong đi :v."Vào tận nhà chở" đồ thôi để em học đã.
    *Tiếp tục xàm*
    Thực ra thời gian mày dành cho việc lướt MXH nhiều hơn học đấy Nam à... Chả biết làm thế nào để tránh xa mấy thứ này ra cả. Chắc phải cố gắng thôi lên cấp 3 không lo là ngủm như chơi :v Có mục tiêu hết rồi giờ phải thực hiện không thể để muộn màng được. Nam ơi, mày cố lên m làm được mà.
     
  3. Trương Hoài Nam

    Trương Hoài Nam Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    747
    Điểm thành tích:
    146
    Nơi ở:
    Quảng Ngãi
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Nguyễn Trãi

    Gần thi tới nơi thì lại bị đau... @@
    [​IMG]
     
  4. Trương Hoài Nam

    Trương Hoài Nam Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    747
    Điểm thành tích:
    146
    Nơi ở:
    Quảng Ngãi
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Nguyễn Trãi

    Tui định off 1 tuần để ôn thi thế mà vẫn cứ lên dù không làm gì @@
    Hứa với bản thân không lên đây nữa hiuhiu 1 tuần sẽ trôi qua nhanh thôi
    [​IMG]
    Cố lên!!! Phải vào để còn học chung vs cr haha :v
     
  5. Trương Hoài Nam

    Trương Hoài Nam Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    747
    Điểm thành tích:
    146
    Nơi ở:
    Quảng Ngãi
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Nguyễn Trãi

    Thất vọng với rất nhiều thứ.
    Dù công việc nhiều bận thì ít nhất ra xem cũng để lại cho người khác sự tôn trọng bằng việc hồi âm mình bận nói chuyện này sau hay bạn cần thời gian xem xét vấn đề này vấn đề kia hay sao đó blabla người khác biết còn có thể đợi có thể thông cảm. Im lặng im lặng có ý nghĩa gì vậy, liệu bạn có thích người khác bắt bạn chờ đợi không???
    Đã từng rất vui đã từng rất đông đúc giờ còn lại những gì???
    Sẽ quay trở lại... mà cũng chả biết @@
    1:57 AM
    08/07/2019
     
    Chết Lặng thích bài này.
  6. Trương Hoài Nam

    Trương Hoài Nam Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    747
    Điểm thành tích:
    146
    Nơi ở:
    Quảng Ngãi
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Nguyễn Trãi

    Mai sẽ quyết định cuộc đời mình trôi dạt về đâu...
    Biết vậy nộp NV1 trường chuyên thì giờ không phải học tiếp để thi như thế này :) Cuộc sống luôn bắt chúng ta phải đối diện với sự lựa chọn của mình thôi thì mai tới đâu hay tới đó.
    [​IMG]
    11/07 Tôi phải thực sự cố gắng vượt qua 80 đối thủ để lọt vào top 40 thẳng tiến....
     
    Huỳnh Thanh Trúcphamkimcu0ng thích bài này.
  7. Huỳnh Thanh Trúc

    Huỳnh Thanh Trúc CTV CLB Hóa Học Vui Cộng tác viên

    Bài viết:
    1,250
    Điểm thành tích:
    176
    Nơi ở:
    Phú Yên
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Đinh Tiên Hoàng

    Thi gì vậy Nam
     
    Trương Hoài Nam thích bài này.
  8. Trương Hoài Nam

    Trương Hoài Nam Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    747
    Điểm thành tích:
    146
    Nơi ở:
    Quảng Ngãi
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Nguyễn Trãi

    yeah!!! Vui quá đi cả hai đứa đều đậu rồi hihi cr xém rớt lấy 37 mà cr đứng thứ 37 mới ghiaa. Hai chúng ta được học cùng lớp rồi vui lắm haha. :D
    [​IMG]
     
    Quang Đông thích bài này.
  9. Trương Hoài Nam

    Trương Hoài Nam Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    747
    Điểm thành tích:
    146
    Nơi ở:
    Quảng Ngãi
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Nguyễn Trãi

    Hậu thi :D
    upload_2019-7-14_16-11-38.png upload_2019-7-14_16-12-11.png upload_2019-7-14_16-15-25.png upload_2019-7-14_16-16-24.png upload_2019-7-14_16-16-46.png upload_2019-7-14_16-17-12.png upload_2019-7-14_16-19-19.png upload_2019-7-14_16-20-26.png upload_2019-7-14_16-20-46.png
    Hạnh phúc khi có những đứa bạn như tụi bây. Thương nhiều lắm trong đám này chỉ có 2 thằng cùng vào chung lớp thôi :D Một buổi tối trước khi thi onl hỏi bài và mess rung liên tục :D
     
  10. Trương Hoài Nam

    Trương Hoài Nam Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    747
    Điểm thành tích:
    146
    Nơi ở:
    Quảng Ngãi
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Nguyễn Trãi

    Bạn Nam giờ lo học quá rồi bảo mình rảnh không có gì thì lên đây chơi... Bạn Nam truyền nick lại cho mình bảo nhớ giữ đừng phá và mình không nghe lời vô tình tìm ra cái nhật kí của bạn Nam thì ra bạn Nam dành tình yêu to bự cho mình đến vậy <3
     
    Huỳnh Thanh Trúc thích bài này.
  11. Trương Hoài Nam

    Trương Hoài Nam Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    747
    Điểm thành tích:
    146
    Nơi ở:
    Quảng Ngãi
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Nguyễn Trãi

    Mình thật sự nể phụ huynh của bạn ấy luôn đó. Chuyện là thế này ba của đó qua nhà mình chơi nói chuyện do mấy hôm nay trời mưa lớn ba mình cũng rảnh nữa. Mình thì suốt ngày ở ẩn và cứ đúng giờ thì mình xuống nhà đi học. Đúng lúc đang đói xuống cầm nguyên trái táo nhận vào miệng bạn ở ngoài đợi đi học chung chả biết làm sao mà nó nghẹn ở cổ xong lấy ra phải uống nước cho khỏi bị sặc rồi xách cặp lên nhà trên- phòng khách. Thấy mình chào đi học ba nó thấy mới bảo nó mới mua xe mới lấy số điện thoại chưa điện nó chở đi học :v chỉ biết cười trừ phải gọi là ngượng hết sức. Phụ huynh từ trước tới giờ trong đầu mình luôn nghĩ là cấm yêu đương này nọ không thích con trai con gái chơi quá thân vậy mà ba nó... Thiệt sự là...
     
    Huỳnh Thanh Trúc thích bài này.
  12. Trương Hoài Nam

    Trương Hoài Nam Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    747
    Điểm thành tích:
    146
    Nơi ở:
    Quảng Ngãi
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Nguyễn Trãi

    hôm nay onl vô tình vào một bài viết trên 4rum đọc thấy khá hay khá thú vị nhưng không ngờ mắt mình tinh phát hiện 1 lỗi sai và lỗi sai ấy thật ngớ ngẩn. Đúng là ai cũng có quyền sai và sửa nhưng mà nên sai cái đáng sai :v
    *
    Cảm thấy khá mệt mỏi khi đề ra mục tiêu mà mình cứ bắt tay vào làm thì nó lại lệch lạc.
    Sống chậm, buông bỏ áp lực để trở nên hạnh phúc
    [​IMG]
     
    Lê Uyên Nhii thích bài này.
  13. Trương Hoài Nam

    Trương Hoài Nam Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    747
    Điểm thành tích:
    146
    Nơi ở:
    Quảng Ngãi
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Nguyễn Trãi

    Chả biết nói gì bây giờ nhỉ???
    Cảm thấy thất vọng quá chừng luôn...
    #góc xàm
    Chuẩn bị đi học mà thấy mình lười biếng quá mức. Không cố gắng là bao nhiêu ngày công mình xây dựng sụp đổ. Cố lên tôi ơi~~
     
    Last edited: 21 Tháng tám 2019
    Lê Uyên Nhii thích bài này.
  14. Trương Hoài Nam

    Trương Hoài Nam Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    747
    Điểm thành tích:
    146
    Nơi ở:
    Quảng Ngãi
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Nguyễn Trãi

    [​IMG]
    [​IMG]
    [​IMG]
    Một sự vô tình nhẹ của cậu cũng khiến tôi xao xuyến mãi...
    Nhưng kết thúc nó vẫn mãi mãi là sự vô tình mà thôi...
    Mãi cười lên nha, ngày cuối rồi chuẩn bị vô năm học không biết khi nào mới trở lại mà thôi chúc tất cả luôn đủ...
     
  15. Trương Hoài Nam

    Trương Hoài Nam Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    747
    Điểm thành tích:
    146
    Nơi ở:
    Quảng Ngãi
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Nguyễn Trãi

    Thật sự là mới 2 ngày đầu nhưng quá đuối luôn. Mình thì không chuyên Toán nhưng lại trúng tuyển vào lớp chuyên Toán dù nghe lời khuyên của mấy anh chị đi truwóc là chuẩn bị đi vào chưa quen phương pháp học mới sẽ bị "lạc lõng" lắm cơ nhưng sự thật còn khốc liệt hơn mình tưởng tượng tụi bạn giải một bài toán trong vòng mười mấy giây một tiết giải xong đống bài tập hình mới học luôn có cả trắc nghiệm tự luận, mình còn chưa kịp đọc câu hỏi. Còn về phần phát biểu bài thì thôi khỏi nói mình từ trước đã là 1 người khá tự tin không biết sao giờ lên chả biết nói chuyện với ai lại còn ngại chẳng dám nói lên quan điểm của mình. Nhưng không thể để tình trạng này kéo dài mãi được... Mình phải tự hứa với chính bản thân bắt đầu từ ngày mai sẽ tự tin phát biểu ý kiến của mình nổ lực hơn hòa đồng hơn :v Vì một mục tiêu 3 năm không có gì là quá dài...
    Mây...
     
    Huỳnh Thanh Trúc thích bài này.
  16. Trương Hoài Nam

    Trương Hoài Nam Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    747
    Điểm thành tích:
    146
    Nơi ở:
    Quảng Ngãi
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Nguyễn Trãi

    Thật sự chả cần tình yêu đâu xa có bạn thân như này là đủ
    upload_2019-9-2_20-3-22.png [ upload_2019-9-2_20-4-24.png
    Cảm thấy có lỗi với bản thân và... mệt quá chỉ seen chứ cũng chưa có rep gì @@/SPOILER]
     
    Huỳnh Thanh Trúc thích bài này.
  17. Trương Hoài Nam

    Trương Hoài Nam Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    747
    Điểm thành tích:
    146
    Nơi ở:
    Quảng Ngãi
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Nguyễn Trãi

    [​IMG]
    Mọi chuyện buồn vui xỏa hết
    [​IMG]
    Khi bỏ cả thế giới lại phía sau để được đi chơi thoải mái thì cảm thấy cuộc sống thật giản đơn...
    Một ngày ăn chơi không nghĩ đến sách vở... [​IMG]<3
    Đi từ sáng đến tối.....
     
    Bé Nai Dễ Thươngpeekaiyuan64 thích bài này.
  18. Trương Hoài Nam

    Trương Hoài Nam Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    747
    Điểm thành tích:
    146
    Nơi ở:
    Quảng Ngãi
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Nguyễn Trãi

    CHAP 1: Thời thanh xuân có cậu
    -“ Chúng ta mỗi đứa mỗi đường đi kể từ bây giờ. Anh thật sự mệt mỏi lắm rồi...”
    - “ Tại sao, hôm qua mọi thứ vẫn ổn mà. Anh không nên đùa như vậy.”
    -“ Chia tay thế nhé...’’
    Tít tít...
    -------------------------------------------------------
    Reng reng
    Tiếng chuông điện thoại vang lên trong một không gian khá yên tĩnh hiu quạnh. Thật ra nó cũng không quá lớn vì ngoài trời đang mưa nhưng cũng đủ đánh thức tôi trở về thực tại. Một giấc mơ cứ tưởng quá xa vời nhưng không nó là một câu chuyện đau buồn xảy ra với tôi cách đây 2 ngày.
    Nằm lì trong nhà suốt 2 ngày liền cũng khiến tôi khó chịu và muốn ra ngoài thư thoái cho đầu óc minh mẫn. Thế là quyết định hôm nay đi ra ngoài cùng nhỏ bản thân. Nó tên là Diệu Hương một cái tên nghe có vẻ dịu dàng thục nữ và thực tế không phải vậy, tuy nhiên Diệu Hương là một đứa con gái có nhan sắc vừa tử tế chu đáo còn biết quan tâm người khác nên khối khối anh “gục ngã” vì nó.Dù chưa từng có mối tình nào vắt vai nhưng nó luôn là một chuyên gia tư vấn tình cảm cho tôi. Biết được tôi đang thất tình nên sáng nay nó gọi điện. Loay hoay một hồi tôi nhấc chiếc điện thoại lên.
    - “ Alo. Mày hả??? Dậy chưa lẹ đi chuẩn bị t qua đón.” Tiếng Diệu Hương bên kia khá lớn
    - “Ừ. Giờ t dậy mà hôm nay trời mưa vẫn ra ngoài được chứ” Tôi mệt mỏi đáp
    -“ Trời mưa có sao đâu tao dẫn mày đến nơi này là mày hết buồn luôn.” Nó hăng hái bảo trong khi người đi xỏa nỗi buồn là tôi vẫn không có chút nào vui lên được.
    30 phút trôi qua
    Cốc cốc
    -“Hạ Băng mày có trong đó không tao nè ra mở cửa nhanh đi.” Tiếng con Diệu Hương ngoài cửa lấn át cả tiếng mưa
    - “Ra liền đợi xíu nha .” Tôi từ trong phòng bếp đi ra cửa.
    -“ Wow, bạn yêu sao hôm nay xinh dữ thần vậy” Đôi mắt màu hạt dẻ của nó mở to nhìn tôi.Thật ra mới thất tình nên tôi muốn mình xinh đẹp hơn mọi ngày một chút chứ hai ngày trước tôi khóc nhịn ăn là đủ để tôi nhìn xấu đi rất nhiều
    Tôi im lặng thế là nó chuyển chủ đề.
    -“ Hôm nay hay chúng ta đi xem mắt đi không đi chơi nữa.”
    -“ Mày muốn yêu rồi hả nếu thích thì tao đi với mày mà mày cần gì cả đống anh xếp hàng đợi mày mà.” Tôi lườm nhỏ bạn nhưng chỉ với mục đích dò xét thôi chứ chả có ý gì.
    -“ Không, mày hiểu sai ý tao rồi. Ý tao là đi xem mắt cho mày. Lần này tao sẽ kiếm cho mày một chàng trai tốt hơn nhiều thằng Đinh Mạch đủ chững chạc trưởng thành để che chở bảo vệ cho mày thay tao những lúc tao đi công tác.”
    Diệu Hương biết là miệng nó đã nhanh hơn não nhắc tên một người không nên nhắc lúc này nên đã cúi đầu im lặng không nói gì nữa khiến không gian càng trở nên ảm đạm hơn bất cứ lúc nào. Đang pha cà phê cho nó thì hai dòng nước mắt ở đâu cứ tuôn ra lăn dài trên má. Tiếng mưa rơi tí tách trên mái hiên như từng nỗi đau đang bóp nát trái tim tôi. Không gian lúc này chỉ còn lại hơi thở của gió lạnh mùa đông.
    -“ Kể cho tao nghe đi.” Bất chợt Diệu Hương lên tiếng
    -“ Kể cái gì???’’
    -“ Sao chúng mày chia tay???.”
    -“ Giờ chúng ta đi đâu.” Không muốn đề cập nên tôi tỏ vẻ hơi khó chịu với Diệu Hương
    -“ À. Định làm mày bất ngờ nhưng thôi mày hóng thì tao nói chúng ta sẽ đi lên Sa Pa một chuyến du lịch chịu không nè.”
    Tôi khẽ gật đầu. Thật ra Sa Pa cũng là nơi gắn nhiều kỉ niệm của tôi và cậu ấy-Lưu Vũ.Mối tình đầu và cũng là mối tình năm 17 tuổi của tôi.
    Chuyện giữa tôi và Lưu Vũ, ngoài tôi và anh ấy thì Diệu Hương cũng là người hiểu rõ nhất. Tôi và Lưu Vũ là bạn cùng lớp. Thật ra tôi trước đây học trường làng mục tiêu theo khối D nhưng có thành tích học tập nổi trỗi hơn mấy đứa khác nên được nhận học bổng học trường quốc tế. Nếu không có học bổng thì đến mơ tôi còn chả dám vì miếng ăn bỏ vào mồm còn chưa đủ huống hồ là trường quốc tế này nọ. Mục tiêu ban đầu của tôi là khối D nhưng tôi được phân vào lớp 12A7 lớp này học ban tự nhiên trước khi vào tôi cảm thấy khá lạc lõng và lo sợ. Bản tính của tôi là im lặng không thích nói nhiều và rất khó gần. Nói thế chứ tôi cũng có những lúc “ điên” thì khác xa với bản thân thường ngày rất nhiều. Ngày nhận lớp, tôi làm quen với một cô bạn khá dễ thương và bây giờ chính là bạn thân của tôi- Diệu Hương. Chúng tôi quen nhau khi tôi đang loay hoay tìm lớp vì cái trường khá bự vượt ngoài sức tưởng tượng của tôi, thật may khi tôi với cậu ấy cùng lớp. Cái cảm giác ngày đầu đi học ở ngôi trường mới, môi trường mới không sao tả được. Còn tuyệt vời hơn khi được ngồi cạnh bạn lớp trưởng đẹp trai ưu tú, ở đây không ai khác chính là Lưu Vũ. Cậu ấy tuy học giỏi nhưng khá dễ gần nhưng ngày đầu tiên hai đứa chúng tôi chả nói gì với nhau cả, và các ngày sau tôi quyết định mở lời. Từ đó, tôi và cậu ấy nói chuyện với nhau nhiều hơn và trở nên thân hơn. Mãi đến hai tháng sau, khi trường tổ chức hoạt động tình nguyện lên vùng cao để giúp đỡ các em học sinh nơi đây thì mối tình đầu của tôi chớm nở.
    Tôi vẫn còn nhớ đó là ngày mưa bụi của cuối tháng giêng. Trên chiếc xe chở đoàn học sinh chúng tôi có rất nhiều niềm vui và sự phấn khởi. Không chỉ riêng tôi mà tất cả mọi người ai cũng muốn mình đóng góp được chút gì đó cho cuộc sống hay nói hay hơn đó là lan tỏa yêu thương đến các em nhỏ vùng cao. Chuyến xe vẫn bon bon chạy lên từng con dốc . Qua ô cửa kính trong suốt tôi có thể cảm nhận được cái se lạnh của thiên nhiên Sa Pa lúc bấy giờ. Đang độ xuân, trên bầu trời xuất hiện những vệt nắng dịu nhẹ khẽ khàng len lỏi qua từng khóm cây. Những đám mây trong vắt bồng bềnh lơ lững tựa như những hoài bão, nhiệt huyết của tuổi trẻ mà chúng tôi mong muốn đem đến trong hành trình này. Dọc hai bên đường là những bụi hoa dại nở bông trắng xóa, đâu đó còn có những chú ong chăm chỉ bao quanh tìm mật. Đi thêm khoảng 1 tiếng thì chúng tôi đến một bản làng, điều đáng ngạc nhiên đối với tôi là cảnh sắc còn tuyệt hơn trên truyền hình tôi từng xem rất nhiều. Bước xuống xe tôi nghe phía sau có người gọi nên ngoảnh lại.
    -“ Hạ Băng đưa tôi xách giùm cậu.” Thì ra là tiếng của cậu ấy
    -“ Không cần đâu tớ có... thể...” Không đợi tôi nói xong thì cái balo đã nằm vỏn vẹn trên tay cậu ấy
    -“ Chà chà mày với lớp trưởng thân nhau quá, hai đứa bây... có chuyện gì đúng không??? Bạn bè thân nhau không nên nói dối khai ra mau.” Diệu Hương hóng hớt đã phát hiện ra những điều khả nghi nên tôi cũng không giấu làm gì
    -“ Không có gì chỉ là tao với cậu ấy nhắn tin với nhau nhiều hơn trước.”
    Coi như đây là lời giải thích thỏa đáng Diệu Hương không làm khó tôi nữa. Những ngày ở trên đây chúng tôi làm được khá nhiều việc, tôi được phân công hỗ trợ dạy học cùng với thầy cô giáo ở lớp học tình thương. Giữa không gian yên tĩnh của rừng núi tiếng đọc bài của các em nhỏ vang xa, hi vọng tương lai của các em cũng có thể như vậy.
    -“ Hạ Băng, ra đây tớ có chuyện này muốn nói với cậu.”
    -“ ...”
    -“ Lại đây tớ đứa cậu đến nơi này tuyệt lắm.”
    -“ Đang làm việc mà sao có thể đi”
    -“Yên tâm tớ bảo Diệu Hương thế cậu rồi”
    Lưu Vũ kéo tay tôi dẫn đến cánh đồng cải sắc hoa vàng rực, như lời cậu ấy nói nơi đây yên bình không khí trong lành thật. Tôi thắc mắc hỏi
    -“ Cậu bảo tớ ra đây làm gì, trời còn mưa lất phất này.”
    -“ Cậu thích không?”
    -“Ừm, thích. Tớ cảm thấy nơi đây khá lí tưởng.”
    -“ Nè, tặng cậu.” Lưu Vũ tặng tôi một bó hoa cải và mỉm cười trong lúc đó thì tôi vẫn bần thần chả biết cậu ấy muốn nói gì với tôi
    -“ Tớ... à tớ... thích...thích... cậu. “ Mặt cậu ấy đỏ hết cả lên vì ngại. Lần đầu tiên trong đời có người con trai tỏ tình mình giữa khung cảnh yên bình này khiến tôi có gì đó cảm động. Tôi ngượng cười
    -“Ừm, thích tớ nhiều lắm à???”
    -“Ừm, thích cậu nhiều lắm. Cậu có thích tớ không???”
    -“Nếu tớ bảo không thì sao nhỉ???”
    -“ Cậu chỉ có 2 lựa chọn này thôi: 1 là hét thật to tên tớ và bảo thích tớ, 2 là làm người yêu tớ. Cậu thích chọn cái nào.”
    -“Tớ không thích chọn cái nào cả.Tớ chỉ thích cậu, Lưu Vũ.”
    Mặt cậu ấy hớn hở chắc vui lắm . Nụ cười của cậu ấy còn chói hơn cả mặt trời nơi đây.
    -“Mưa rồi chúng ta về đi.”
    -“Ở lại chút nữa tớ thích ngắm cảnh vật ở đây. Hơn nữa tớ thích Mưa”
    -“Cậu thích Mưa à??? Nói tớ nghe cậu có chuyện gì buồn hay sao”
    -Không mà. Những cơn mưa rào bất chợt sẽ dễ dàng khiến tớ quên đi cuộc sống vội vã tấp nập xô bồ ngoài kia... để bản thân được đắm chìm vào thế giới riêng của chính mình... Thế giới chỉ có niềm vui và những thứ mà cuộc sống xa hoa thực tại không thể có được. Đó chính là lí do tớ thích Mưa và còn lý do nữa tớ sẽ giữ cho riêng mình.”
    -“Ầy, nói tớ nghe lí do còn lại đi.”
    -“Không được.”
    -“Ừm, vậy tớ sẽ đợi...”
    - “ Cậu đợi gì???”
    -“Đợi cậu nói lí do còn lại ấy.”
    Tôi khẽ cười và kết thúc hành trình ý nghĩa lên Sa Pa cũng là lúc tôi rời hội ế của đám con gái lớp tôi.
    Mối tình gà bông của tôi bắt đầu một cách tự nhiên như thế và tôi cứ nghĩ hai chúng tôi sẽ đi đến cái đích cuối cùng của tình yêu nhưng cuộc sống không như chúng ta mơ ước . Cuối năm 12, gia đình cậu ấy cho đi du học lúc biết chuyện tôi đã khóc rất nhiều tôi khóc đến cả sưng hai mắt lên. Lúc đó, chỉ có Diệu Hương bên cạnh tôi thôi nên chắc nó rất sợ cái lúc tôi thất tình thật sự rất kinh khủng. Trước khi đi cậu ấy có gọi cho tôi an ủi đủ thứ bảo tôi đợi cậu ấy về rồi chúng tôi lại có thể tiếp tục ngày tháng ở bên nhau. Tôi tin lúc đó tôi tin rằng cậu ấy sẽ quay trở về vào một ngày không xa. Tôi cứ chờ đợi đếm từng ngày từng giờ mong cho thời gian trôi qua thật nhanh người ta thường bảo không phải ai đủ mạnh mẽ để chờ đợi một du học sinh nhưng tôi cứ tự cho rằng mình có thể và sự thật là tôi đã sai. Chúng tôi ở hai đất nước khác nhau chênh lệch múi giờ và hai đứa cũng đã là sinh viên nên cũng bận rộn hơn rất nhiều. Cả tuần chúng tôi nhắn với nhau không quá 3 dòng tin nhắn. Cứ thế đúng 1 tháng trôi qua một ngày đẹp trời phải nói hôm ấy bầu trời khá xanh đang đọc sách bên khung cửa sổ điện thoại reo lên là tin nhắn của Lưu Vũ, cậu ấy hôm nay chủ động ib cho tôi khiến tôi ngập ngừng vài giây rồi mới mở máy ra xem, nhưng trái với sự mong đợi của tôi chắc hẳn mọi người cũng đoán được cậu ấy nhắn tin muốn chia tay. Lúc ấy tôi như chẳng thể nào tin vào tình yêu nữa, tôi buồn đến nỗi chỉ im lặng đứng chôn chân nhìn mây trên bầu trời hôm ấy. Điện thoại rơi ra khỏi tay lúc nào cũng chả hay. Cái cảm giác như một cơn ác mộng trong mộng có đắng có ngọt có nước mắt nụ cười có vui vẻ cùng ấm áp cũng có rất nhiều nuối tiếc của thời thanh xuân khó quên.
    -“ Gần tới nơi rồi mày ơi” Giọng của Diệu Hương đã kéo tôi ra khỏi giấc mơ về cậu ấy.
    -“ Chả có gì thay đổi, chỉ có cậu không còn ở cạnh tớ mà thôi.”
    -“ Lảm nhảm gì vậy???”
    -“ À không, tớ bảo thiên nhiên nơi đây đẹp quá.”
    -“ Bạn thân mày chọn thì chỉ có hợp gu mày thôi.”
    Tiếng nói cười của hai chúng tôi cứ thế chôn vùi nỗi buồn của tôi lúc nào chả hay. Đứng ngắm cánh đồng cải năm ấy thì một bài hát trong điện thoại vang lên là giọng cậu ấy là bài hát mà tôi và cậu thích nhất đã lâu lắm rồi. Đây là đoạn ghi âm mà cậu ấy hát tặng tôi ngày sinh nhật năm 17 tuổi.
    “I'd climb every mountain
    And swim every ocean
    Just to be with you
    And fix what I've broken Oh,
    'cause I need you to see
    That you are the reason “
    “ Tớ sẽ leo qua mọi ngọn núi
    Băng qua mọi đại dương
    Chỉ để được ở bên cậu
    Và hàn gắn những lần tớ lầm lỗi
    Bởi tớ cần cậu thấy rằng
    Cậu chính là lý do”
    Cậu có còn muốn biết lí do tôi thích mưa không, đơn giản là vì cậu. Lưu Vũ có nghĩa là cơn mưa khiến con người ta phải lưu luyến và nó khá giống cậu chỉ đi ngang qua cuộc đời tôi một thời thanh xuân nhưng khiến tôi chẳng thể quên được. Tớ chỉ muốn nói với cậu một câu thôi :” Tuổi thanh xuân của chúng ta đã qua, cách đồng hoa này đã già qua mỗi mùa hoa thắm, thời gian thì trôi nhanh nhưng chúng ta loay hoay mãi mà vẫn ngược hướng nhau....”.
    Nơi đó cậu còn nhớ đến tôi !!!???
    Tạm biệt và cảm ơn cậu chàng trai năm 17 tuổi của tôi...
    Cô gái năm 17 tuổi của cậu ~Hạ Băng~

    P/s: Thật ra mình biết nó không hoàn hảo vì Mây thích nên Mây viết cho mình đọc thôi nhưng mà Mưa muốn cổ vũ cho Mây <3
     
  19. Trương Hoài Nam

    Trương Hoài Nam Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    747
    Điểm thành tích:
    146
    Nơi ở:
    Quảng Ngãi
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Nguyễn Trãi

    Chap 2: Cậu yêu ai rồi à?
    Sau 2 ngày ngao du Sa Pa cùng với nhỏ bạn thân, tâm trạng tôi cũng đã ổn hơn rất nhiều. Sáng hôm thứ 3 của buổi đi chơi tôi cùng nhỏ có chuyến đi vô cùng đặc biệt kết thúc hành trình. Theo như kế hoạch tôi với nhỏ thuê một chiếc xe máy cùng nhau vi vu giữa đồi núi chập chùng, mây mù bao phủ lãng đãng, ngắm cảnh thiên nhiên hùng vĩ và cảm nhận vẻ đẹp ngất ngây của quang cảnh giữa đất trời. Cả buổi sáng dong duổi tới các bản làng xa, hưởng thức các đặc sản nơi đây nhưng chắc có lẽ khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong chuyến đi chính là lúc này, được đến bản làng năm ấy chơi đùa và phát kẹo cho các em nhỏ. Đến đây những kí ức vốn dĩ nên quên đi lại hiện lên trong tim.
    Lặng lẽ đến một góc khuất ngồi xuống nghỉ ngơi cũng đúng lúc có hứng nên tôi cầm chiếc điện thoại lên chụp vài tấm hình. Và rồi chợt nhận ra phong cảnh không có gì thay đổi nhưng đều lại liên quan đến cậu ấy.
    “Hạ Băng làm gì ở đó vậy??? Mau đi thôi.”
    Tôi vội vã đứng dậy tạm biệt các bạn nhỏ rồi Diệu Hương lại đèo tôi đến một nơi tôi chưa từng được đến và chưa từng nghĩ tôi lại thích nó đến thế. Tôi và Diệu Hương mặc lên mình bộ váy dân tộc và hòa mình vào dòng người đi chợ tình Sa Pa. Chợ diễn ra vào cuối tuần thường dành cho các cặp đôi đến đây để trao duyên, tôi và Diệu Hương không có ai thương nên đi với nhau cũng ok phết.
    “Ê! Hạ Băng mày xem này lại đây nhanh chút…”
    Tôi đang định đứng chọn vài cái túi xách thổ cẩm thì giọng con Diệu Hương bên gian hang đối diện lại vang lên. Nói thật con này có gì thì cũng bình tĩnh từ từ nói chứ nó la như có ai cướp của nhà nó vậy. Thấy tôi phản ứng chậm nên trong tích tắc 3 giây nó đã xuất hiện bên cạnh tôi. Vừa hay nó giơ chiếc điện thoại ra.
    “ Mày xem này, bất ngờ không?”
    Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại nó 30s sau vẫn không thấy có gì hết.
    “Ảnh phong cảnh thôi có gì mà mày kêu bất ngờ?”
    “Mày bị mù hay bị rớt não vậy con kia. Mày nhìn ai đăng này.”

    Tôi quay lại nhìn lại một lần nữa thì mới nhận ra là ảnh của Lưu Vũ đăng.
    “Ừ thì của cậu ấy rồi sao?”
    “ Tao khiếp mày luôn đấy, Lưu Vũ nó ở bên đó sao có mấy tấm hình này.” Giọng nói có vẻ bất mãn lắm rồi hehe.
    “Trên mạng có đầy mà mày ơi…”
    “ Ừ thì cứ cho là trên mạng đi mày đọc cái cap của nó giùm tao.”

    Tôi lại quay sang nhìn một lần nữa và xem một cách cẩn thận hơn.
    Cái cap của cậu ấy chính xác là thế này “ Em đừng ở đấy đợi một cách ngốc nghếch. Yêu chính là yêu. Tôi không muốn để em cô đơn một mình.”
    Diệu Hương mới lướt xuống tấm hình cuối cùng. Trong hình là một cô gái ngồi một mình với tư thế đang chụp ảnh.
    “Rồi tao biết người ta có người mới rồi mày không nhất thiết phải thế đâu đang vui mà làm tụt mood dễ sợ.”
    “ Con này chắc sau chuyến đi chơi tao không dám nhận mày là bạn tao nữa. Mày nhìn cho kĩ lần cuối đi.”

    Tôi cảm thấy khó chịu nhưng nó cứ bắt tôi nhìn tấm ảnh tôi chẳng thích nhìn chút nào . Tôi vẫn nghe lời nó nhìn kĩ lại thì cảnh này là bản làng lúc nãy chúng tôi vừa đi qua. Đầu óc tôi hơi hoảng loạn một chút, sau đó tim lại đập rất nhanh. Từ ngày chia tay cậu ấy tôi quen Đinh Mạch nhưng lại chẳng thể dài lâu vì tôi biết tình cảm tôi dành cho cậu ấy đã quá nhiều. Đứng hình mất 3 giây Diệu Hương cười cười bảo:
    “Ghê nha. Nhận ra rồi chứ gì mà kể cũng lạ sao không xuất hiện trước mặt mày nói mọi chuyện lúc xưa cho rõ ràng”
    Tôi quay đầu đi chạy thật nhanh. Diệu Hương lại la lớn:
    “ Đi đâu đó đợi tao”
    Tôi lúc đó chẳng để tâm gì đến Diệu Hương vội vàng đến chỗ chiếc xe máy. Diệu Hương chạy theo tôi ở phía sau thấy tôi dừng lại nó cũng dừng có lẽ nó mệt lắm thở hồng hộc. Còn tôi thì chẳng quan tâm đến mọi thứ xung quanh và chỉ có một suy nghĩ là tìm cho cậu ấy nói mọi chuyện thật rõ ràng.
    “ Diệu Hương nhanh chở tao quay lại bản làng.”
    “Ừ ừ tao đi liền mày bình tĩnh lại cho tao coi. Chưa gặp đã thế rồi gặp nhau sao mà nói chuyện.”

    Diệu Hương thấy tôi không trả lời lại mà đang nhìn một cái gì đó chằm chằm liền tức giận.
    “Mày nhìn cái quái gì vậy có nghe tao nói không?”
    Tôi cũng chẳng có phản ứng gì, nó liền quay đầu ra sau rồi há mồm hình chữ O thật to.
    Lưu Vũ đã xuất hiện trước mặt tôi nhưng mà bên cạnh cậu ấy còn có một cô gái khác.
    Tôi hụt hẫng: Cậu yêu ai rồi à…???
     
    Quang Đông thích bài này.
  20. Trương Hoài Nam

    Trương Hoài Nam Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    747
    Điểm thành tích:
    146
    Nơi ở:
    Quảng Ngãi
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Nguyễn Trãi

    Mình là một đứa nghèo rớt mồng tơi nhưng cái hội bạn mình thì toàn dân "rich kid". Hồi kia cái thời tiểu học chơi với nhau cực thân lúc nào 19h cũng đứng trước cửa nhà đợi bạn ấy đi học thêm cùng xong lên cấp 2 cấp 3 khác trường giờ chuyển vào TP HCM nên đỡ thân hơn rồi. Nhìn tụi nó đi mua đồ, đi ăn bills lên cả triệu thấy mà choáng haha. Một lần mua là như gia sản mấy tháng của mình luôn á :v Khổ nỗi chỉ được nhìn thôi chứ không được hưởng ké miếng nào. Được cái mình thích sách nó thì không nên nó mua sách đọc 1 lần là cho mình luôn (có khi còn chưa đọc haha mà cũng không phải cho mình mượn xong rồi nó thấy nhàm quá để cho mình giữ thế là của mình rồi còn gì haha). =) Nói chung là tụi nó rất tốt vui tính nữa hehe
     
    Lê Uyên Nhii thích bài này.
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->