Nhóc to gan đấy

P

poro_poro

Chương 38 : GIẤY MỜI

-Cô làm gì mà nghĩ ngợi ghê thế ? – Thiên đánh gió trước mặt tôi. – Ăn nhanh rồi đi học !

Tôi và cơm. Lòng cứ suy nghĩ chuyện hôm qua. Cái con bé tên Ánh Tuyết đó, hình như tôi gặp nó ở đâu rồi. Ở đâu ? Ở đâu ?

-Nhớ rồi !

Tôi đập bàn một cái rầm, chén bát thìa đũa gì cũng văng lên hết, may mà chưa rớt ra cái gì. Thiên hỏi :

-Cô nhớ gì mà dễ sợ thế ?

Tôi ngồi xuống ghế, nói cho Thiên nghe :

-Nhỏ hôm qua đi với nhóc Phách đó, nhỏ đó là Trần Ánh Tuyết, quán quân kiếm đạo của thành phố. Tôi với nhỏ từng gặp nhau trong một buổi giao lưu võ thuật.

Thiên bật cười :

-Cô cứ đùa, từng gặp mà cô ta không động chạm gì tới cô à ?

-Làm sao tôi nhớ sai được ? Cũng lạ, nhỏ không đá động gì tới tôi.

-Ăn cơm nhanh rồi đi học ! – Thiên phẩy tay.

Tôi đành ăn cho xong rồi nhanh chóng khoác cặp đến nhà xe, đạp chiếc xe mới đi học.
-----***-----
-Giao lưu với các CLB khác ? – Tôi ngạc nhiên. - Hồi nào tới giờ anh đâu có đề xuất kiểu này.

Anh Sơn gật đầu, nói :

-Đó là quy tắc của trường, năm ngoái anh cũng ngạc nhiên vậy đấy.

Vân tiếp lời :

-Theo quy tắc thì các CLB sẽ gặp nhau để trao đổi kinh nghiệm sau đó sẽ góp quỹ tạo thành một lễ hội đặc biệt.

-Lễ hội nữa hả ? – Tôi nhăn mặt

Tôi thấy hơi khó chịu vì cái trường này, cứ lễ lễ mãi, phí tiền. Anh Sơn chỉ các nam sinh đang tập, nói :

-Thôi đi em, đây là cơ hội tốt để các nam sinh lấy lại mùa xuân của mình sau khi từ bỏ em đấy. Nghe nói các nữ thành viên của các CLB khác rất tức khi em xuất hiện trong trường này.

Ừ nhỉ. Anh Sơn nói cũng đúng.

-Cũng uổng, bồ sẽ không được hâm mộ, được tặng nhiều quà như trước nữa. – Vân tặc lưỡi. – Bao nhiêu là tiền.

Tôi nắm lấy cổ áo của nhỏ, gầm lên :

-Đừng có chọc vào nỗi đau của ta.

-Đại tỉ ! – Vân cười hì hì.

-Vậy họ từ bỏ theo đuổi em thì chắc chắn người kia sẽ là tâm điểm. – Anh Sơn nói.

Tôi buông nhỏ Vân ra, quay qua nhìn anh Sơn. Anh Sơn hiểu ý là tôi muốn hỏi người đó là ai. Anh nói :

-Cô nữ sinh ấy vừa mới chuyển đến, học cách lớp em bảy phòng tính về phía trái. Nghe nói cô ấy rất xinh đẹp và tài năng, từng là vô địch kiếm đạo của thành phố.

Vân đứng phắt dậy, giọng gầm gừ, y như Atula thứ thiệt :

-Anh phải lòng cô ta rồi hay sao mà cho thăm dò kỹ thế ?

Anh Sơn liền chối :

-Đâu có ! Anh chỉ nghe nói… Vân !

Vân không nghe nói nữa, nhỏ tung cho anh Sơn một cước. Rầm ! Anh Sơn bay thẳng vào vách tường đối diện. Nhỏ này ghê quá, hành hạ người ta không thương tiếc. Tôi chạy đến chỗ anh Sơn, gỡ ảnh xuống. Khiếp thật, quỹ CLB phải tốn tiền mua xi măng rồi, tường thủng một lỗ rõ to. Tôi hỏi thăm sức khoẻ anh Sơn :

-Anh có sao không ?

-Anh ổn. – Anh Sơn nói thều thào. - Trời đất ạ, anh nghe sao nói vậy mà Vân cũng ghen nữa.

Tôi thuật lại nhỏ Vân nghe :

-Atula ! Anh Sơn bảo nghe sao nói vậy ! – Tôi chạy đến chỗ Atula. - Bồ đừng có ghen !

-Nhưng…

-Thật đấy ! Bồ của bồ rất chung tình mà.

Tôi cố tìm những lời hoa mỹ nhất để tán dương ông Sơn cho nhỏ Vân nguôi giận bớt. Đang năn nỉ thì tôi có nghe Dung đang nói hành ai đó :

-Cái cục đá đó mà hâm mộ cái nỗi gì.
-----***-----
Đúng như anh Sơn nói, hôm nay đúng là có một đám đông ra chặn ở đầu cổng nhưng mục tiêu không phải là tôi, mục tiêu là nhỏ tóc dài xoắn xoắn kia kìa. Vây như là cái gì vậy. Tội nghiệp nhỏ, cầm cái cây xua đám con trai mãi mà tụi nó có tránh ra đâu. Vân thấy vậy động lòng trắc ẩn, kéo áo tôi :

-Hoàn cảnh như bồ hồi đó, bồ giúp người ta đi !

-Bồ ra mà giúp ! – Tôi thản nhiên dắt xe vào.

-Đây không có khinh công, bồ thì luyện từ nhỏ rồi. Giúp người ta đi mà. – Vân lay tôi. (Khinh công là cha tôi luyện cho tôi đi tôi đi học kịp giờ)

Tôi không đoái hoài gì tới lời cầu xin của Vân, vẫn bình chân như vại. Dắt xe qua cái mới lùng bùng mà mặt tôi vẫn lạnh tanh. Vân nói :

-Đúng là Sweet Ice Queen ! - Rồi nhỏ chạy vào lớp.

Tôi không nói gì, dắt xe vào nhà xe của trường cái đã. Không thấy thầy giám thị. Tôi nhảy lên một cái cây xem tình hình. Xem nào ! Trong nhóm phục binh này không có Tuấn, tức là quy mô không cao. Vậy thì…

Tôi nhảy qua ba cái cây, đạp trên vai ông anh đứng gần nhỏ đó nhất rồi cắp nhỏ đó đi, mặt kệ bao nhiêu cái mặt sững sờ của mấy ông nam sinh. Tôi lại phi thân lên mấy cành cây rồi hạ cánh trên lầu khối lớp 10 một cách an toàn. Tôi đặt lính mới xuống, nói :

-Nổi tiếng thì đừng có đi sớm, hậu quả đấy !

-Tiểu Mai… - Nhỏ lính mới thốt lên.

Ủa ? Ê cái khuôn mặt trắng như trứng bóc này…

-Ánh Tuyết ! – Tôi kêu lên. - Bạn là học sinh mới của lớp 10/1 hả ?

-Ừ, vì cậu chủ chuyển tới đây rồi nên phải học ở đây. – Ánh Tuyết nói.

-Vậy bạn về lớp nhanh lên ! Bọn phục binh sắp lên rồi đấy ! – Tôi đẩy Ánh Tuyết về phía lớp 10/1.

Ánh Tuyết vội vàng chạy về phía phòng của lớp mình. Kỳ thật ! Thông minh như Ánh Tuyết đáng lý ra phải vào một lớp ưu tú như lớp tôi chứ, đâu lại đẩy Ánh Tuyết ra tít chỗ kia. Lẽ nào thằng nhóc đó…

-Xích thố quen nhỏ đó hả ? – Vân hỏi tôi.

-Ừ, trong một buổi giao lưu. - Rồi tôi vào lớp, bắt đầu một buổi học mới.

Ra chơi, khi bọn tôi đang trò chuyện về buổi học với nhau thì đám con trai trong lớp đột nhiên hét lên :

-Sweet Snow Queen !

Cả đám bay khỏi chỗ ngồi, tiến thẳng ra cửa, ai cũng hỏi thăm nhỏ Ánh Tuyết nhiệt tình hết :

-Sweet Snow Queen tới đây làm gì vậy ?

-Mình muốn gặp bạn Tiểu Mai lớp này. - Giọng nhỏ rất dịu dàng.

-Dịu dàng quá ! Chết tôi rồi ! - Cả đám con trai hét lên rồi ngã xuống.

Tôi ra khỏi cửa, gặp Ánh Tuyết :

-Tuyết tìm Mai ?

-Chúng mình đến căn tin nói chuyện chút nhé ! - Tuyết mỉm cười.

-Ừ. Để Mai dẫn đường.

Tôi cùng Ánh Tuyết đến căn tin, ai cũng nhìn chúng tôi hết. Mà cũng kỳ cục, hễ là con trai nhìn xong là ngất xỉu ngay lập tức. Bọn tôi chọn một bàn ở góc khuất để dễ nói chuyện. Tôi hỏi :

-Tuyết ăn gì ?

-Kem sôcôla.

Tôi liền đến quầy tự phục vụ, lấy hai ly kem sôcôla thì đột nhiên đám con trai chạy đến đưa cho tôi hai ly kem sôcôla, nói :

-Mời Sweet Ice Queen và Sweet Snow Queen !

-Cám ơn ! – Tôi mỉm cười, nhận hai ly kem.

Tôi về chỗ, đặt hai ly kem xuống bàn. Tuyết mỉm cười, nói rất dịu dàng :

-Cám ơn Mai vì đã giúp Tuyết hôm nay.

-Không có vì cùng bệnh thương nhau thôi. Hồi đó Mai cũng vậy mà. Cũng nhờ vậy mà hai đứa mình mới được ngồi nói chuyện như thế này, hôm giao lưu võ thuật đâu có được nói chuyện đâu.

-Ừ nhỉ.

-Ăn kem đi!

Tuyết lấy một ly kem và ăn ngon lành. Tôi thấy vậy, hỏi :

-Tuyết thích ăn kem sôcôla lắm à ?

Tuyết nói :

-Không, hồi trước Tuyết thích ăn kem bạc hà nhưng cậu chủ tập cho ăn mãi giờ ghiền luôn.

-Vậy là giống Mai rồi.

Cả hai vừa ăn vừa nói chuyện phiếm với nhau. Tôi nhận ra nhỏ này ăn nói rất dễ thương, dịu dàng không thể tưởng tượng được. Nhỏ tụ hội tất cả những yếu tố mà người con gái phương Đông cổ đại cần có. Thảo nào bọn con trai hâm mộ đến thế. Cả hai nói chuyện rất hợp, đến nỗi chuông reo hồi nào mà không hay. Tuyết đẩy ghế đứng dậy trước. Nhỏ mỉm cười, nói :

-Tuyết về lớp trước đây.

-Đi về cẩn thận. – Tôi cũng mỉm cười.

-Đây là lần nói chuyện cuối cùng của chúng ta. - Tuyết nói khẽ, chỉ mình tôi nghe.

Tôi hiểu. Một ngày nào đó chúng tôi sẽ đối địch với nhau. Tôi cũng nói :

-Hy vọng nó chỉ là kiếm tre.

-Không.
-----***------

-Giấy mời đi lễ hội ? – Thiên ngạc nhiên.

Tôi gật đầu :

-Vào ngày mai, lúc tám giờ. Cha tôi và phu nhân bận rồi, chỉ còn cậu thôi.

-Ừ, thì đi. Mai tôi cũng rảnh. (Thiên không đi học nhưng phải thọ giáo rất nhiều điều từ các ông chú)

-Tốt thật ! Cám ơn ! – Tôi mỉm cười.

(Lời kể của Ánh Tuyết)

-Giấy mời đi lễ hội ? - Cậu chủ nhận tờ giấy mời. – Các CLB của trường cô giao lưu hả ?

-Vâng ! – Tôi gật đầu.

Cậu chủ ngắm tờ giấy mời một lúc rồi nói :

-Thôi được, mai tôi cũng rảnh.

-Tốt quá !
 
P

poro_poro

Chương 39 : NGƯỜI ĐÁNG SỢ BAO GIỜ CŨNG ĐÁNG SỢ

Phần I : Đấu võ

Thiên vừa phủi chiếc yên xe đằng sau vừa gọi vọng vào :

-Xong chưa ? Đi !

-Xong rồi !

Tôi cột xong chiếc đai đen của bộ võ phục là chạy ào ra cổng. Hôm nay là giao lưu giữa các CLB nên phải mặc trang phục đặc trưng của các CLB, CLB của tôi là Karate nên đương nhiên phải là bộ võ phục rồi. Thiên ngắm tôi từ trên xuống dưới, bất chợt nói :

-Nói thật, trong các bộ trang phục, võ phục là hợp với cô nhất. Khi mặc vào trông cô rất mạnh mẽ.

Câu này tôi không giận chút nào, đúng quá rồi còn gì. Tôi đến ngồi lên yên sau, Thiên ngồi ở yên trước. Thiên nói tiếp :

-Ngày nào đó cô sẽ được mặc võ phục của dòng họ Dương, hợp hơn bộ này nhiều.

-Ừ.

-Đi ! Hôm nay tôi có hứng đấy !

Biết rồi ! Tôi ôm chặt hông Thiên. Thiên đạp xe đến trường tôi với tốc độ thật khủng khiếp, cái xe đạp này may chưa là xe đua, không thôi thì khi xuống tôi cũng đứng không vững. Đạp xe đạp đến trường trong vòng 3 phút, vậy mà thắng rất đẹp, không đâm vào ai cả. Tôi xuống xe, chạy tại chỗ vài bước để vững cái chân đã. Thiên nắm tay tôi, mỉm cười :

-Đi vào nào !

-Đi ! – Tôi cùng Thiên cùng bước vào cổng.

Lễ hội trường tôi đầy đủ sắc màu với hàng trăm gian hàng khác nhau. Gian hàng thực phẩm của CLB Nấu nướng ngay từ xa đã cuốn hút mọi người bằng mùi thơm sực nức của các món ăn được chế biến rất chuyên nghiệp. CLB Cắm hoa thì câu khách bằng những vòng hoa đầy màu sắc. CLB Thiết kế thời trang lại tổ chức một buổi biểu diễn thời trang… Còn các CLB võ thuật thì sẽ giao lưu với nhau trong khu thi đấu võ thuật.

-Ồ !

Mấy nhỏ ở CLB Tri thức nhìn Thiên chằm chằm :

-Mai, chồng bồ đây hả ?

Mặt tôi nóng bừng, nhưng tôi cũng gật đầu. Mấy nhỏ ồ lên coi bộ rất thích thú :

-Ôi, dễ thương quá ! Tên Thiên phải không ?

-Dạ. Chào các chị. – Thiên cúi đầu chào.

-Mấy bồ ơi, chồng của Mai đây nè !

Lập tức, các nữ sinh ở tất cả CLB đều ùa ra. Ai cũng nhìn Thiên như một người nổi tiếng và hỏi những câu rất kỳ cục.

-Nhóc 10 tuổi thiệt hả ?

-Đôi mắt của nhóc đâu có giống thằng nhóc 10 tuổi ?

-Nhóc quen Mai thế nào vậy ?

-Làm sao mà nhóc thuần hoá được con chằn cái đó ?

-Đủ rồi ! – Tôi hét lên.

-Nè, bồ đừng có ích kỷ thế chứ, để bọn này hỏi một chút, dù sao cũng là chồng bồ mà, có mất mát gì đâu.

Tôi quay mặt đi chỗ khác. Tôi hét lên :

-Trộm !

Mấy nhỏ nghe là lật đật về lại gian hàng của mình trong vòng một nốt nhạc. Nhân cơ hội đó, chúng tôi đi đến chỗ các CLB giao lưu. Tôi đóng sập cửa, thở dốc :

-Xin lỗi, tụi nó tò mò lắm.

-Không sao, vậy mà vui. Học trò mà.

Trông Thiên rất buồn. Ừ nhỉ, từ lúc phát hiện trí thông minh của mình hơn người, Thiên đã phải học nhảy lớp, chắc Thiên chưa từng đến lớp.

-Thiên đây phải không ?

Trời ạ ! Giờ tới đám con gái của CLB võ thuật. Tôi cũng bó tay luôn. Vân nói với tôi :

-Trùng hợp thật, CLB Kiếm thuật cũng dẫn đến một thằng nhóc.

Ồ. Có lẽ Đặng Giang Phách cũng đến.

-Mọi người ! Tập trung lại đây nào !

Chúng tôi liền tập trung lại. Có bốn CLB võ thuật : Karate, Judo, Kiếm đạo và Aikido. Bốn CLB tập trung lại, ngồi xung quanh khán đài. Tôi nghe anh Sơn nói giao lưu võ thuật không phải là biểu diễn mà mỗi CLB sẽ cử ra một tuyển thủ xuất sắc nhất để đấu với nhau nhằm rút ra kinh nghiệm thi đấu. Đương nhiên tôi sẽ là đại diện của CLB Karate còn Ánh Tuyết là đại diện của CLB Kendo, hai CLB kia cũng cử ra hai quán quân của mình là hai tên nam.

Nai nịt giáp phục gọn gàng, tôi tự tin bước ra sàn đấu.

-Cố lên ! – Mọi thành viên ủng hộ tôi.

-Ừ !

Có bốn CLB võ thuật nhưng trong trường, CLB Karate và CLB Kiếm đạo là mạnh nhất, thu hút nhiều môn sinh nhất (tôi cũng không biết tại sao). Tôi và Ánh Tuyết hạ hai tên quán quân của CLB Judo và CLB Aikido một cách dễ dàng, chỉ trong vòng nửa hiệp (không có ý chê Judo hay Aikido đâu nha). Tất nhiên chúng tôi phải đấu với nhau ở vòng chung kết. Có điều, trước khi đấu với nhau, chúng tôi phải… nghỉ mệt trước đã, đấu nhanh cũng mệt chứ bộ.

Vân đưa cho tôi ly nước cam :

-Vất vả quá ngôi sao sáng.

-Cám ơn !

Tôi đón lấy ly nước, uống một hơi. Thật đã khát. Ơ, Thiên đâu ?

-Có ai thấy Thiên đâu không ? – Tôi hỏi.

-À. - Một thành viên trong CLB nói – Mình vừa thấy nhóc mới ra ngoài làm gì đó.

Chẳng lẽ đi gặp Giang Phách ? Đùa ! Tôi vội vàng chạy ra ngoài tìm. Ở đâu ? Ở đâu ? Tôi tìm ở khắp nơi. Ở đâu nhỉ ?

-Oái ! Lạnh quá ! – Tôi kêu lên.

-Có mệt không ?

Thiên đưa cho tôi lon nước ngọt được ướp lạnh. Tôi đón lấy, bật nắp uống một ngụm nhỏ. Sảng khoái thật ! Thiên nói :

-Trông khuôn mặt đắc chí thế kia thì cô thắng phải không ?

-Ừ !

Tôi hỏi :

-À, hồi nãy cậu đi đâu vậy ?

-Đi mua nước ngọt. Cái máy xa lắm.

-Cám ơn.

-Mai ơi ! Nghe nói Mai thắng, mình mua nước ngọt cho Mai nè !

Tuấn ở đâu đó cầm lon nước ngọt chạy đến (Tuấn ở CLB Tri thức). Bất chợt, cậu ta khựng lại.

-Trưởng tộc, chào người ! - Tuấn cúi mình.

-Tôi nghe chị Trân nói anh cũng vào vòng chung kết cuộc thi Tri thức thì phải.

-Dạ !

Thiên mỉm cười :

-Chúc mừng !

-Dạ, cám ơn người. – Rồi Tuấn cầm lon nước ngọt, lủi thủi về CLB.

Tội nghiệp quá ! Tôi trông theo bóng Tuấn mà lòng cảm thấy day dứt. Tuy không yêu nhưng dù sao Tuấn cũng là bạn. Ủa ? Mà cái gì đó đang nhói lên ở hông tôi vậy ta ?

-Đau quá ! – Tôi hét lên.

Cái tên quái quỷ nhéo hông tôi đau điếng. Tôi vội vàng dùng hai tay xoa xoa cái hông của mình. Thiên phủi tay, nói :

-Cô khỏi thương hại, tôi vừa được chị Trân cho hay chị ấy đang cặp với hắn đấy.

-Hả ?

Nhỏ này nhanh thiệt ! Mới đó mà đã cặp với Tuấn rồi. Ờ mà hai người cũng xứng. Tốt quá rồi ! Hơi bất ngờ nhưng tôi tin vì mấy chuyện này Thiên không dối gạt gì cả, vả lại Trân quên chuyện cũ cũng nhanh lắm.

-Tốt quá ! – Tôi mỉm cười.

-Cô thương người quá đáng. – Thiên thở dài. – À mà lát nữa cô đấu với ai ?

-Tuyết.

-Hấp dẫn đấy ! Lâu lắm tôi muốn xem lại kiếm họ Đặng thế nào.

Ơ. Chuyện này…

-Xem ra cô không biết, họ Dương và họ Đặng nổi tiếng với tập đoàn lớn nhưng cũng là hai lò võ, họ Đặng nổi tiếng với kiếm pháp còn dòng họ Dương chúng ta thì được nghe danh nhờ quyền cước.

Thảo nào, nắm đấm của thằng nhóc Giang Phách không chuẩn, sức mạnh rất ít. Vì sở trường của nó là kiếm ư ?

(Lời kể của Ánh Tuyết)

-Trận sau là với CLB Karate đấy cậu chủ ! – Tôi nói.

Cậu chủ đang nhấp ngụm trà thì đột nhiên khựng lại. Cậu hỏi :

-Với Tạ Tiểu Mai ?

-Vâng !
 
P

poro_poro

-----***-----
(Lời kể của Tiểu Mai)

Tôi cùng Ánh Tuyết nai nịt gọn gàng bước ra sàn đấu. Tôi và Ánh Tuyết đứng đối diện nhau, mắt nhìn thẳng vào nhau. Cả hai đều đứng yên bất động, ai cũng có ý thăm dò đối phương. (Quên nói, theo luật đấu này, không theo bất kỳ luật riêng của bộ môn nào, chỉ có hai điều để thắng : thứ nhất là chạm được vào giáp phục của đối thủ, thứ hai là đẩy đối thủ được ra khỏi vòng hoặc cho đối thủ té xuống.) Đấu khí của Ánh Tuyết quả là không nhỏ, lần đầu tiên tôi cảm thấy thích thú trong thi đấu thật sự (mấy lần trước thích vì được bao kem khi thắng) và đấu khí của tôi toả ra cũng không ít.

-Bắt đầu !

Tôi và Ánh Tuyết hét lên một tiếng rồi xông vào nhau. Nửa đường chợt nghe tiếng khóc thất thanh của ai đó. Chúng tôi quay lại xem thử. Thì ra tên trọng tài đã… xỉu. Cũng phải thôi, hồi nào tới giờ tôi chưa từng phát ra khí như vậy. Hai tên nam lật đật khiêng tên trọng tài vào phòng y tế và cử một người khác thay thế.

-Tội nghiệp !

Tôi lại quay lại trận đấu. Thủ thế thật chắc chắn nào. Sẵn sàng !

-Bắt đầu !

Thế là cả hai xông vào cuộc chiến. Nhanh thật ! Chưa gì hết là Ánh Tuyết đã đánh ngay vào đầu, nhiêu đó cũng đủ hiểu là nhỏ rất mạnh, chuyên giải quyết đối thủ bằng một đòn. Nhưng tôi thì khác. Đòn đó vừa chạm là tôi vòng qua, cho một cước vào áo giáp, Tuyết liền dùng kiếm đỡ và dùng lực đẩy mình ra xa. Tôi liền nhún người, đến chỗ đối thủ quét một cước dưới đất. Hụt rồi ! Ở trên kia ! Tôi nhảy ra khỏi đó ba bước, tránh đòn chết người ở trên không đồng thời quét tiếp một cước. Tuyết chạm vào chân tôi liền bật ra đằng sau nhưng sau đó Tuyết lấy tay chống đất, dùng sức bật lên rồi lại đứng vững trên mặt đất. Tuyết lại tiếp tục xông vào, dùng kiếm đánh vào hai bên sườn, tôi dùng hai tay gạt ra hết. Ở giữa có khoảng trống ! Tôi liền tung một cú đấm vào đó. Tiếp tục dùng kiếm để đỡ ? 5 đòn rồi !

-Xin Mai đừng quá bất lịch sự như thế. - Tuyết vung kiếm lên.

-Tuyết quả là một đối thủ khó xơi ! – Tôi nói. - Phải lịch sự chút thôi.

(Lời kể của Vân)

Nhỏ này lợi hại thật. Xích Thố đã ra 5 đòn mà không trúng nổi áo giáp. Sao đây ? Cố lên Xích Thố!

-Trúng đòn !

Hả ? Tôi quay lại, thanh kiếm của nhỏ đó đã chạm vào giáp của Xích Thố. Sao lại có thể ?

-Em xem kìa ! – Anh Sơn chỉ tôi.

Tức thì, Xích Thố mượn lực kiếm ra đằng sau, tung đấm liên tiếp vào giáp của đối thủ. Và điểm đương nhiên là hơn. Mặt của Xích Thố đanh lại. Quên mất, trong trận đấu, 5 đòn đầu tiên của Xích Thố chủ yếu là thăm dò đối phương (vậy mà cũng có người đỡ không nổi) sau đó nhỏ mới giữ “phép lịch sự” là đấu thật lòng. Hồi đó tôi cũng vậy. Dám cá là nhỏ kia đang giấu khuôn mặt ngạc nhiên sau chiếc mặt nạ. Mới đây mà Xích Thố đã ghi 15 điểm. Tỉ số : 3-15. Tuyệt vời đấy Xích Thố!

Đang đấu căng thẳng, đột nhiên có thằng nhóc nào đó mặc áo trắng ngồi vào chính giữa CLB Kiếm thuật. Nó chăm chú nhìn hai đấu thủ rồi phát tay thật về phía trước.

(Lời kể của Tiểu Mai)

Tuyết đột nhiên chém mạnh về phía trước, tôi vội vàng nhảy ra xa ba bước để tránh. Bất chợt, chân tôi va phải kiếm và bị mất thăng bằng. Tôi lập tức chống tay, đẩy thân lên lộn một vòng rồi đáp lên mặt đất. Tuyết lao thẳng về phía trước, dùng kiếm đâm thẳng vào giáp bảo vệ đầu đầu của tôi. Tôi vội vàng nhún người lên tránh kiếm.

Bốp !

-Trúng đòn !

Vừa đâm thẳng rồi lại vòng ngược để chém vào giáp, nhỏ này, ánh mắt không thể hiện điều đó. Tuyết nhún người lên nhẹ nhàng, đánh thẳng vào giáp của tôi.

-Tỉ số là 5-15 ! – Tên trọng tài lên tiếng.

-Tỉ số là 20-15. – Tôi đáp xuống mặt đất.

Đánh vào giáp của tôi 15 đòn không thương tiếc. Hay đấy !

Tôi xông vào, tung quyền đúng ngay giữa bụng. Nhỏ này không tránh mà dùng mũi kiếm đỡ. Ích gì ? Không ngờ kiếm trượt bên dưới tay tôi và nhắm thẳng vào ngực 10 đòn liên tiếp. Vô lý ! Không thể nào…

-Ăn gian ! – Vân kêu lên. – Tên nhóc quái quỷ kia bày vẽ cho đối thủ ! Ăn gian !

-Không sao đâu Atula, ổn thôi ! – Tôi quay lại, mỉm cười với Atula.

Hai tay thủ quyền sẵn sàng, tôi chuẩn bị nghênh chiến tiếp tục.

-Tiếp tục !

Tuyết dùng kiếm chém ngang hông của tôi, tôi thụp xuống, quét một cước ngang. Tuyết bước một chân qua, dùng kiếm chém mạnh vào giáp của tôi. Khỉ thật ! Cũng tại thằng nhóc kia .(một người giỏi võ không lao vào cuộc đấu thì rất dễ để phân định tình hình)

-Tên này bảo vệ “hôn thê” ghê nhỉ. – Tôi buột miệng nói.

-Mai… - Tay của Tuyết run lên. – Nói bậy !

Rồi nhỏ dùng kiếm đập lên đầu tôi liên hồi. Trúng tim đen. Nhưng tôi cũng không biết đường đỡ.

Nếu bên Karate cũng có một quân sư như thế thì tốt biết mấy. Thiên… Không được, như vậy là phạm luật. Nhưng… bên đó chơi gian trước mà. Lúc này Tuyết đang chém thẳng từ trên xuống. Giúp tôi, làm ơn đi !

-Dùng quyền đỡ, tung cước.

Tôi dùng tay đỡ hờ kiếm của Tuyết, sau đó tựa người trên thanh kiếm, đá thẳng vào giáp của Tuyết, dứt một đòn, tôi nhảy ra chỗ đó ngay tức khắc. Thật tuyệt vời ! Tôi liếc nhìn trên khán đài, Thiên đang ngồi ở dãy ghế đầu tiên, mỉm cười, vẫy tay với tôi.

-Cám ơn !

Thằng quỷ Phách đưa tay về phía trước, Tuyết lại dùng kiếm đâm thẳng vào giáp phục. Trên khán đài Karate, Thiên hụp người nhẹ xuống, đưa chân vẽ một vòng tròn, tôi liền hụp xuống, lấy chân quét một cước. Tuyết tránh ra khỏi đòn cước nhưng muộn rồi, tôi tung quyền vào giáp của nhỏ và ghi điểm (tên trọng tài mắt mờ, người ta đánh được 25 đòn mà bảo đánh được 15 đòn).

(Lời kể của Vân)

Bây giờ trận đấu không còn là của hai người kia mà là trận đấu của hai thằng nhóc đang ngồi chễm chệ trên khán đài kìa. Tuy điệu bộ phách lối nhưng rõ ràng chúng là bậc thầy của môn võ. Mà cũng lạ, hai thằng nhóc ngồi đối diện nhau, lại mặc trang phục đối nhau nữa chứ (Thiên mặc màu đen, tên kia mặc màu trắng). Liệu… chúng có phải là địch thủ truyền kiếp ?

Cả hai cô gái đều đã đẫm mồ hôi cả rồi. Sao chưa ra đòn kết thúc ? Nhỏ bên Kiếm đạo đã đánh một đòn dứt khoát rồi. Nhóc Thiên trầm ngâm, trỏ một ngón tay về phía trận đấu và sau đó là trỏ ngón tay đó xuống đất. Thế là sao ? Thua đi hả ?

(Lời kể của Tiểu Mai)

Trỏ một ngón tay xuống đất ? Ý là sao ? Thua đi ? Không đúng ! Thiên đâu dễ chịu thua như thế. Là gì ? Là gì ? Trông thanh kiếm của Tuyết, tôi chợt ngộ ra. Đến lúc đó, kiếm của Tuyết đã cách đỉnh đầu tôi ba phân, gần chạm đầu tôi. Quyết định thôi ! Tôi đưa tay bắt lấy kiếm của nhỏ. Lấy kiếm làm điểm tựa, tôi tung người lên, dứt điểm bằng một cước thật mạnh. Tuyết lảo đảo rồi cuối cùng cũng ngã xuống.

-CLB Karate thắng ! – Tên trọng tài kêu.

Đúng ! Ý của Thiên là phải cho đối thủ ngã mới thật sự thắng.

-Yeah !

Cả CLB Karate vui sướng reo lên, đương nhiên là Atula cũng thế. CLB Kiếm thuật sững sờ chút rồi cũng vỗ tay chúc mừng. Tuyết nói :

-Hai người đã thắng.

Tôi đến gần Tuyết, đưa tay ra :

-Đứng lên nào bằng hữu !

Tuyết có hơi lưỡng lự nhưng cũng nắm lấy tay tôi, đứng lên. Tôi vỗ vai nhỏ, nói :

-Mai mốt đấu tiếp nghe ! – Tôi nhìn lên khán đài, chỗ CLB Kiếm thuật. - Cả hai người.

Giang Phách không nói gì, lẳng lặng đi chỗ khác. Đồ cứng đầu ! Tên đó còn khó bảo hơn nhỏ em gái. Thôi kệ.

Tôi trông lên khán đài chỗ CLB Karate, Thiên đang mỉm cười, giơ dấu hiệu chiến thắng với tôi.

(Lời kể của Vân)

Nhỏ Xích Thố mỉm cười mà… có nét gì gian gian. Tức thì, nhỏ dùng khinh công gia truyền tung người lên khán đài. Mọi người đều ồ lên ngạc nhiên. Nhỏ... ôm chầm “tên quân sư quạt mo” chỉ vẽ đường lối tấn công cho nhỏ nãy giờ mà hét lên :

-Tôi thành công rồi !

Nhóc kia cũng ôm đáp trả, vỗ vỗ lưng con nhỏ Xích Thố, nói :

-Tốt !

-Cám ơn !
 
P

poro_poro

Phần II : KHI SỢ HÃI CẬU NHƯ THẾ ĐẤY HẢ ?

Thắng được nhờ sự giúp đỡ của Thiên, tôi mừng vui khôn xiết. Không có cách nào để diễn tả hết cảm xúc này, chỉ còn có cách là ôm Thiên thật chặt thôi. Cám ơn !

Thiên đỡ tôi lên khán đài, nói :

-Cô làm rất tốt.

Vân ngồi ở ghế cạnh lấy một ngón tay khều ngay hông tôi, nói giọng hơi khó chịu :

-Bồ định làm nổi đến bao giờ hả ?

Tôi ngượng ngùng buông Thiên ra. Chúa ơi ! Chắc giờ cả cái phòng thi đấu này nhìn con chứ không ít. Mặt tôi nóng lên.

-Đi ! – Thiên đưa tay ra.

-Ừ. – Tôi nắm tay Thiên, cùng nhau đi ra khỏi sân đấu.
-----***-----
(Lời kể của Nhất Thiên)

Tự dưng tách tôi ra khỏi chỗ Mai. Mấy tên này muốn gì ? Nghe Mai nói trong đám đỉa thì mấy tên này dai nhất, thể nào chúng cũng lôi tôi vào một trò gì đó.

-Nhóc ! – Tên Hải nói với giọng ngọt sớt. – Dù bọn anh đã chúc nhóc với Mai hạnh phúc nhưng bọn anh vẫn muốn kiểm tra nhóc một lần nữa, xem thử nhóc có đủ sức bảo vệ Mai không.

-Các anh muốn kiểm tra cái gì ? – Tôi lườm họ.

Tôi vừa dứt lời là mấy tên đó kéo tôi đến chỗ một căn nhà tối om, trang trí toàn một màu đen. Quái quỷ gì đây. Tôi ngước nhìn lên tấm bảng bằng gỗ sơn chữ đen. Nhà ma. Giang Phách !

Tên Hải nói :

-Sao hả ?

Cầu trời cho linh tính của tôi đúng. Tôi mỉm cười :

-Được, tôi hy vọng đây là bài kiểm tra cuối cùng.

Tôi thản nhiên vén bức màn cũng là cánh cửa dẫn đến địa ngục nhân tạo mà mấy tên đáng ghét sắp sẵn cho tôi mà bước vào. Mấy tên kia, xong rồi thế nào ta cũng ra xử cho bằng hết.

(Lời kể của Tiểu Mai)

Mấy ông tướng này dẫn Thiên đi đâu mà lâu thế nhỉ ? Nghi quá ! Đợi họ đi khuất một đoạn tôi mới đuổi theo xem thử. Đích đến là… nhà ma.

Quái ! Sao chuyện này lại lọt ra ngoài nhỉ ? Rồi, thằng nhóc Giang Phách lại bày trò rồi. Không biết có sao không. Tôi rất muốn bay ra lúc này xử cho mấy tên kia một trận nhưng như thế khác nào công nhận Thiên sợ ma chứ. Phó thác cho sức chịu đựng của Thiên thôi.

Một phút, năm phút, mười phút. Sao chưa ra ? Hay là sợ quá nên xỉu trong đó luôn rồi. Đừng nha.

-Hả ? - Tiếng mấy ông tướng hét rõ lớn.

-Hả cái gì hả mấy ông anh ?

Thiên ! Ra được bình an ? Tốt quá !

(Lời kể của Nhất Thiên)

Coi cái mặt sững sờ của mấy tên này kìa. Tôi cũng thất vọng dữ lắm, đường đường là một cái trường chuyên do Nhật Bản xây dựng mà thiết kế cái nhà ma dở tệ, đến con nít ba tuổi chưa chắc đã doạ được vậy mà đòi đẩy tôi vào đó. Chắc cái này làm ra để làm bình phong cho mấy cái cặp ưa ôm nhau mà ngại chứ gì. Phận sự đã xong, giờ chắc là tới phiên mấy tên này.

-Thiên ! Nãy giờ đi đâu vậy ? Vân kêu ăn kem kìa ! - Rồi Mai kéo tôi một cái vèo, không kịp thắng.
-----***-----
-Thiên ! Anh có chuyện muốn nói. - Tới tên Dũng quái quỷ.

-Trời tối rồi, anh muốn gì ? – Tôi hỏi.

-Anh muốn mời em đến một nơi đặc biệt, hy vọng em không từ chối. – Ông Dũng gãi đầu.

Lại bày trò gì đây ?

-Là trò thám hiểm tìm kho báu trong nghĩa trang.

Nghĩa trang ? Nghe mà rợn cả người. Đoán chắc là có cái gì đó liên quan đến ma quỷ. Chán thật !

-Đi ! Em đi !

-Khoan đã !

Mai ? Cô ấy níu áo tôi lại, nói nhỏ :

-Cậu nên nhớ là trò này có vấn đề.

-Ừ, nhưng tôi không thể từ chối.

Mai liền nói với ông Dũng :

-Em nghe Thiên nói trò này cũng thú vị, vậy em cũng sẽ tham gia.

Tên Dũng cười :

-Sẵn sàng thôi, khu vực nữ ở chỗ kia ! - Rồi hắn chỉ về một phía khác. – Đi thôi Thiên ! - Hắn kéo tôi đi xềnh xệch.

Quả nhiên đích đến là một khu đất trống được trang trí như một nghĩa trang hoang vắng. Gió rít từng cơn, nghe lạnh cả da gà. Trời không trăng không sao, chỉ có mấy đốm lửa lập loè phát ra từ mấy cây bạch lạp mà tên Dũng và những người khác phát cho người tham gia cuộc thi. Tự dưng dạ tôi hơi thắt lại, linh tính báo cho hay là sẽ có chuyện không lành.

Vừa vào trung tâm nghĩa trang, nơi mà khó quay lại là mấy tên nam đã chạy mỗi người một hướng, để lại một lời nhắn :

-Ta phân ra mà tìm kho báu, thế nào cũng tìm được.

Không còn cách nào khác, tôi đành soi bạch lạp, tự tìm. Chỗ này rộng quá, khó mà tìm hết được. Ủa, hình như chân tôi giẫm phải cái gì đó mềm mềm. Tôi cúi xuống soi đèn cho rõ. Tim tôi thắt lại, cái này… bản thiết kế này chắc chắn là do Giang Phách làm, vô tình nhưng rất hiệu quả. Vật ám ảnh nhất của tôi : con mèo mun bê bết máu trong màn đêm, tiếp đến chắc là…

(Lời kể của Tiểu Mai)

-Hả ? Cái này do thằng nhóc ở CLB Kiếm thuật thiết kế ? – Tôi hét lên.

Tuyết gật đầu :

-Cậu chủ bảo trường mình làm vậy là dở nên làm ra một bản mới và được chọn.

-Chết rồi !

(Lời kể của Nhất Thiên)

Không xong ! Tay chân tôi đã tê cứng hết rồi. Xin lỗi Mai, chắc cô sẽ chịu một trận cười từ bạn bè mất. Nhưng… tôi đã bất lực rồi.

(Lời kể của Tiểu Mai)

Tôi vội vàng chạy vào văn phòng trường mượn gấp điện thoại để nói chuyện với phu nhân. Bấm số mà tay run chưa từng thấy. Nhanh lên, nhanh lên ! Tiếng phu nhân vang lên đầu dây :

-Sao vậy con ?

-Phu nhân ơi, Thiên đang gặp chuyện sắp sửa ngất xỉu vì sợ rồi.

-Con phải tìm nó ngay lập tức, còn ta, ta sẽ đến trường con ngay ! Nhớ, sau khi tìm được mà đã quá muộn, lập tức trói nó lại.

-Sao ạ ? Sao có thể thế được ?

(Lời kể của Vân)

Nhỏ Xích Thố nói chuyện xong liền chạy ào ra ngoài, giọng rất hốt hoảng :

-Mau tìm Thiên ngay ! Tìm gấp ! Không thôi sẽ xảy ra chuyện đấy ! - Rồi nhỏ bay ngay vào rừng.

Quái gì thế này ? Kỳ cục, tôi chẳng hiểu gì nữa.

-Này !

-Oái ! – Tôi hét lên.

-Em đây mà.

Ra là nhóc Thiên.

-Chị có sơ đồ của trường đâu không ? Cho em mượn chút.

Sơ đồ trường á ? Hay là nhóc muốn chơi cút bắt với vợ mình ? Tôi vui vẻ đưa sơ đồ cho nhóc. Nhóc Thiên nhận lấy sơ đồ xong là chạy vèo vào trường, phút chốc là mất hút.

-Cháu Vân ! - Một bàn tay lạ đập lên vai tôi.

-Oái ! – Tôi la lên.

-Ta đây mà.

Là mẹ của nhóc Thiên với cha của nhỏ Xích Thố. Sao mẹ con nhà này ưa cái trò hù sau lưng người ta thế nhỉ ? Thảo nào mới về làm dâu được gần một năm mà nhỏ Xích Thố đã có phản xạ cực nhạy, có thể đỡ được đạn. Mà sao mặt của hai người này căng thẳng thế ?

-Vân, cháu có thấy Thiên nhà bác đâu không ? – Phu nhân hỏi.

-Dạ, cháu có thấy nhưng nhóc vào trong trường rồi. – Tôi nói.

-Tiêu rồi. Có chuyện này ta phải nói cho cháu. Thực ra Thiên nhà ta rất sợ ma.

-Xin phép bác. – Tôi đưa tay ra.

Tôi ôm bụng cười một tràng dài. Thì ra thằng nhóc ấy cũng có nhược điểm chí mạng mà lại là nhược điểm thường có của con gái : sợ ma. Không ngờ đấy, trông nó bản lĩnh là thế. Ôi thôi, nước mắt của tôi cũng tuôn ra. Sau khi kết thúc, tôi nghiêm mặt lại, tiếp tục nghe phu nhân nói.

-Nhà ma thường thì không sao, còn loại mà bố trí ma quái độc chiêu tức là theo trình tự đầu tiên là xác con mèo hoang bê bết máu rồi thây ma rồi bọn ma quỷ, thì dù có mạnh mẽ mấy, con của ta cũng không tránh khỏi sự sợ hãi. Và khi sợ hãi cực độ thì…

Hả ? Vậy… xin sơ đồ trường thật ra là để…

Tôi vội vàng chạy vào trường. Vừa đến cửa là gặp tên Hải đang… cựa quậy trong tấm lưới sắt được chăng trên đất cực kỳ công phu. Bên cạnh Hải, một đống lúc nhúc bên mớ dụng cụ thể thao, miệng cầu cứu liên tục. Tôi cùng với cha của nhỏ Mai phải dùng tới dao của CLB Nấu ăn mà gỡ mấy cái tấm lưới, làm chắc kinh khủng. Giờ tôi mới biết, người đáng sợ bao giờ cũng đáng sợ.

-Trễ mất rồi !

Nhỏ Xích Thố thở hồng hộc ở cửa ra vào. Nhỏ đến bên tấm lưới sắt, coi qua một lượt rồi lần lượt gỡ mấy mấu dây trong vòng ba phút. Đúng là rồng một cặp : chồng làm nhanh gọn bao nhiêu, vợ gỡ lẹ làng bấy nhiêu.

(Lời kể của Tiểu Mai)

Mấy tên con trai lồm cồm đứng dậy, bẻ lại mấy cái xương sườn. Chưa đầy nửa phút, tôi đã nghe tiếng kêu thất thanh phát ra từ CLB Nấu ăn, CLB Tri thức và CLB Karate. Đành phải thân hành giải quyết từng nơi một.

Giờ đã rõ, tình trạng của Thiên sau khi sợ hãi đến cực độ.

-----Quá khứ-----

Phu nhân nói trong điện thoại rất rõ từng câu :

-Sau khi sợ hãi cực độ, Thiên sẽ lặng người một thời gian sau đó sẽ chạy ra khỏi chỗ đó một cách vô thức để…

-Đến một chỗ khác mà hét ? – Tôi hỏi.

-Để trả thù những kẻ đã đẩy nó vào ngõ cụt, bằng những cái bẫy hoàn hảo nhất.

-Hả ?

Phu nhân thở dài :

-Thật ra hồi đó biết bọn kia doạ ma Thiên nhưng cha nó vẫn để yên, anh ấy muốn rèn con trai lòng can đảm. Nhưng sau đó đành phải dẹp ý nghĩ đó qua một bên.

Cá mè một lứa. Hai ông cha đáng ghét này suy nghĩ y hệt nhau. Để rèn luyện con, một ông thì đẩy con vào vực sâu của sự sợ hãi còn một ông thì giả say xỉn, bắt con làm việc suốt ngày luyện tháo vát. Sau này tôi mà có con, nhất định không bao giờ xài cái cách dạy tàn nhẫn đó (dù có hiệu quả thật).

-Tại sao sau này bác trai lại từ bỏ cuộc tập huấn ? – Tôi hỏi.

-Vì vào một buổi sáng, anh ấy phát hiện hai đứa cháu họ bị treo trên cành cây đại thụ, ba người bị chôn dưới đất, chỉ chừa lại cái đầu để thở, tám người bị gãy chân do chân giường bị cưa, mười người bị chốt chặt trong nhà vệ sinh, bốn người bị vu oan là “đấm dài”.

Hơ hơ. Có nghĩa là…

-Thắc mắc vì những tai nạn bất ngờ đó, anh ấy mới đi xem thử và phát hiện thủ phạm là… đứa con trai của mình, nó cầm xẻng, cuốc, dây thừng… chuẩn bị làm tiếp nhưng lúc đó có gọi cách mấy Thiên cũng không nghe, chỉ khi cốc đầu Thiên một cái thật đau, nó mới tỉnh lại. Anh ấy hỏi nó đang làm gì thì mặt nó rất ngạc nhiên.

-Ra vậy… ý người là thế ?

-Ừ, giống như là mộng du. Con phải ngăn nó lại gấp. Không thì trường con sẽ xảy ra đại hoạ.
 
P

poro_poro

-----Hiện tại-----
Kiểm chứng đây. CLB Nấu ăn phải dọn dẹp hơn 30 tên nam sinh bị ngộ độc thức ăn vì trong hũ đường là muối nguyên chất 100%. CLB Tri thức bị hoảng loạng nặng, các đề toán đều bị đảo lộn hết (may mà chưa tráo hoá chất). Các CLB võ thuật còn thê thảm hơn nữa, tất cả các nam sinh phần bị chăng bẫy, phần bị hạ đo ván, phần thì mất binh khí.

Nghiệt hơn nữa. Cửa phòng vệ sinh nam chốt chặt từ đầu đến cuối, nhốt mấy trăm tên nam sinh trong đó, Thiên còn mày mò cách nào mà cắt hết điện nước, để một đống người la hét trong đó là không chịu nổi cái mùi “trầm hương thượng hạng”. Kính của mấy tên cận trên 10 độ thì bị chôm hết, chẳng biết ra sao nhưng mấy tên cận đang phải thoát khỏi cái mê hồn trận đầy chướng ngại vật (đá, tạ…).

Chúng tôi phải gom hết tất cả lại, tống vào phòng y tế. Mệt phờ người (gỡ cả trăm cái bẫy chứ ít gì). Tôi thở dài :

-Chơi dại thế, giờ thấy chưa ?

-Rồi rồi, kẻ đáng sợ bao giờ cũng đáng sợ. – Tất cả đều đồng thanh đáp.

Tôi nói với Vân :

-Bồ với anh Sơn trông cái mớ này hộ nhé, đây đi tìm Thiên. - Rồi tôi chạy đi tìm Thiên.

Không thấy trong trường. Vậy thì là ở trong rừng. Tôi đi vào đó. Ồ, những cái xác con vật, ảnh, hình nộm được chôn hết. Một con người nhân hậu. Cái khu nghĩa trang giả mạo này tối đen như mực, tiếng gió rít rất lớn lại đầy mùi tử khí nhân tạo, chỉ có thể tìm bằng trực cảm. Ở đâu ? Ở đâu ? Kia rồi ! Đang ngồi trên cành cây cổ thụ lớn trong trường.

-Thiên ! – Tôi kêu lên thật to.

Thiên đang sững đó đột nhiên mỉm cười :

-Gì vậy ?

Nói chuyện được ? Nhưng… đôi mắt vẫn còn rất vô hồn. Vậy… Thiên rất sợ.

Tôi nhún người, nhảy lên cành cây. Đôi mắt vẫn còn vô hồn lắm. Thiên hỏi :

-Chuyện gì ?

-Mọi chuyện ổn cả rồi.

-Xem ra cô đã dọn dẹp xong rồi ?

Tôi gật đầu. Thiên nhìn thẳng vào mắt tôi rồi đột nhiên nói lớn :

-Đừng cho là tôi sợ ! Tôi đâu có sợ. Cô không cần thương hại tôi.

-…

-Tôi đã bị doạ thế này từ năm bảy tuổi, quen rồi. Ai cũng nhắm vào điểm yếu của tôi cả và tôi buộc phải chịu đựng nếu không sẽ bị cho là thằng chết nhát. Chịu đựng, chịu đựng và chịu đựng, đó là những gì tôi phải cố gắng.

Đó là lý do vì sao cậu trút sự sợ hãi bằng việc làm này ư ?

-Bây giờ thì bọn bạn trai cùng trường của cô trút giận lên tôi vì tôi ôm Sweet Ice Queen của chúng, phải chiều thôi không thì ngày mai cô sẽ bị làm phiền.

Cậu… lo cho tôi quá.

-Nhưng bọn chúng đùa quá trớn nên tôi phải…

Tôi ôm Thiên vào lòng, nhẹ nhàng nói :

-Được rồi, được rồi.

Thiên đưa tay ôm ngang lưng tôi, siết chặt. Đôi tay và giọng Thiên giờ run rẩy :

-Tôi rất sợ… tôi đã rất sợ…tôi luôn mong cô tới đó…

-Ừ. Thì tôi tới đây rồi.
-----***-----
Tôi cùng Thiên về trường, đi ngang qua phòng y tế. Eo ơi, một đống nằm la liệt từ giường đến sàn nhà. Kinh thật ! Trước giờ chưa hề có đại nạn như thế.

Vừa thấy Thiên là ai nấy giật mình, bỏ chạy tán loạn cả. Thật là…

-Này. – Thiên lay tay tôi. - Mấy người này bị gì mà như bệnh thần kinh thế hả ?
 
P

poro_poro

Chương 40 : NỢ CŨ OÁN MỚI

-Mời sinh nhật à ? – Vân ngạc nhiên.

Tôi gật đầu :

-Ừ, sinh nhật Thiên vào ngày 25/5 tức là năm ngày nữa, vào buổi tối. (Buổi sáng mắc đi dự tiệc với dòng họ)

-Gì chứ, chồng của bạn thì sẵn lòng. – Vân vui vẻ nhận tấm thiệp tôi đưa. – Đây sẽ đưa anh Sơn đi theo luôn.

-Cấm gói quà kiểu sinh nhật đây nhé ! – Tôi gầm gừ. – Ăn đấm đấy.

Đôi giày gói riêng lẻ mỗi người một chiếc đến giờ vẫn để lại ấn tượng mạnh với tôi. Giờ mà còn tặng kiểu đó chắc tôi chỉ có nước chui xuống đất.

Vân gãi đầu, cười hì hì :

-Vậy thì hai người tặng một hộp vậy.

-Còn được. Tan học ta đi mua quà.

Tan học, ba người : tôi, Vân và anh Sơn vào siêu thị để mua quà. Vân và “bồ” của nhỏ hình như đang đi tìm một cái bao cát tập võ, săm soi hết cái này đến cái kia. Còn mình, tặng gì nhỉ ? Hay là… tặng Thiên một đĩa nghe nhạc. Tuy không phải đến trường nhưng Thiên lúc nào cũng phải nghiên cứu sách vở, ít khi được thư giãn, ngủ cũng ít ngon nữa. Tặng một đĩa nhạc với những bản nhạc êm dịu thì vô cùng thích hợp.

Tức thì, tôi đến những gian hàng đĩa để chọn một số đĩa nhạc hay. Xem nào, Thiên rất thích nghe giao hưởng, tôi lấy những đĩa nhạc giao hưởng của Bét-tô-ven, Sô-panh, Kitaro và những đĩa nhạc mang đậm chất quê hương. Rồi tôi mang chúng đến chỗ cô bán hàng, nhờ gói giùm. Cô bán hàng trông tôi mà cười tủm tỉm :

-Xem ra em mua quà tặng cho bạn trai phải không ?

Mặt tôi nóng lên. Bộ dễ lộ lắm sao ? Ai cũng đọc được cả. Mà đâu có sai. Tôi chỉ có nước lẳng lặng gật đầu.

-Cướp !

Một tên cầm chiếc giỏ của đàn bà, xô mấy người trước cửa, chạy xộc ra ngoài. Tên khốn !

-Chị trông giùm em, lát em quay lại ngay ! – Tôi gửi tạm gói quà cho cô bán hàng rồi chạy ra ngoài bắt cướp.

Cái thân phì nộn ấy mà chạy cũng lẹ nhỉ, tôi phải vận khí một chút mới bắt kịp. Vừa chạy, tôi vừa hét lên :

-Tên kia ! Đứng lại !

Không sợ. Đồ cứng đầu. Tôi đành dừng lại, tháo chiếc giày của mình ra, dùng hết sức bình sinh ném thẳng vào đầu hắn. Bốp ! Ái chà chà, có thế chứ. Hắn lảo đảo một hồi cũng ngã xuống. Tôi liền chạy đến, lấy chiếc giỏ từ tay hắn, mang giày lại, chuẩn bị quay lại trả cho bà lão hồi nãy. À, cũng phải cho hắn một chỗ tốt chứ. Tôi đá hắn thật mạnh, văng sang lề đường bên kia. Xong xuôi. Tôi quay về.

-Trả giỏ lại cho ta !

Tôi quay lại. Tên cướp hồi nãy đã ngóc dậy và đang xô một người nữa để giật chiếc giỏ khác.

Tin ! Tin !

Tiếng còi xe ? Nguy ! Tôi vội ném chiếc giỏ về phía siêu thị, còn mình thì chạy ra, đẩy người đó ra khỏi chỗ của tử thần. Thành công rồi ! Tin ! Còi xe kéo dài một tiếng rõ to. Xem ra… người thế chỗ sẽ là tôi. Xe đến.

-Tai nạn !

Tiếng của nhỏ Atula thì phải.

(Lời kể của Nhất Thiên)

-Biết rồi, sinh nhật của tôi chứ gì. Tôi sẽ dẫn vợ đến. Thôi nhé !

Tôi gác điện thoại một cách thô bạo. Phiền phức ! Sinh nhật gì chứ, chỉ là cho có lệ. Giả tạo ! Tất cả đều là giả tạo.

Ủa. Chuyện gì thế này ? Mình có một bất an. Tim đập nhanh hơn bình thường rất nhiều.

Reng ! Chuông điện thoại ?

Tôi nhấc ống nghe lên :

-Nhà họ Dương xin nghe.

-Nhóc Thiên ! – Là giọng chị Vân. – Xích Thố gặp tai nạn rồi !


Sao kia ? Tim tôi như chẳng còn muốn đập nữa. Nhưng tôi vẫn còn đủ tỉnh táo để hỏi chuyện :

-Mai sao rồi ?

-Đổ máu nhiều lắm, các bác sĩ đang cấp cứu.

-Cô ấy ở đâu ?

-Bệnh viện Hoa Thành.

Được. Tôi gác máy ngay tức khắc. Sau đó là chạy vội đến bệnh viện. Bất chấp quãng đường dài cả mấy cây số, tôi nhất quyết phải chạy đến đó cho bằng được. Chạy phải mất nửa tiếng đồng hồ (bệnh viện đó xa thực). Đến bệnh viện rồi ! Không cần hỏi han bất cứ ai, tôi cứ theo trực cảm mà tìm Mai. Trước phòng cấp cứu có chị Vân, vậy thì Mai nhất định ở trong đó.

-Nhóc Thiên ! - Chị Vân kêu lên.

-Chuyện là thế nào hả ? – Tôi hỏi.

Chị Vân kể cho tôi nghe mọi chuyện rồi nói :

-Bác sĩ nói đầu của Xích Thố bị đập xuống đường, không biết có sao không nữa.

-Đành chờ thôi.

Một thời gian khá lâu, bác sĩ và y tá đưa Mai đến một phòng bệnh. Tôi và chị Vân liền vào trông nom. Cũng phải mất một thời gian khá lâu nữa mới thấy Mai mở mắt ra. Bạn mình vừa tiếp xúc với ánh sáng và âm thanh mà bà “Atula” đã tống cho người ta một đống câu hỏi.

-Bồ thấy sao ? Có khoẻ không ? Sao dại thế ? Bla bla…

Trái ngược với hành động tới tấp của cô bạn, Mai chỉ đáp lại một câu :

-Con nhỏ này, nói nhiều quá.

-Chị ấy cũng không có ý xấu. – Tôi nói.

Mai quay lại nhìn chúng tôi với ánh mắt ngạc nhiên, cực kỳ ngạc nhiên.

-Tự dưng vào phòng người ta rồi nói loạn cả lên. Hai người là ai ?

Mai ! Chẳng lẽ…
-----***-----
-Con gái của ta !

Bác Hoàng từ trong nhà, chạy ra với tốc độ ánh sáng, giang rộng vòng tay định ôm con gái vào lòng. Nhưng… Bốp ! Tội nghiệp, bị lãnh nguyên một cước vào mặt. Tuy bị thương ở chân chưa lành vẫn có thể tung một cước hoàn hảo như thế, thật đáng nể. Mai thủ thế :

-Ông là ai ? Định giở trò gì hả ?

-Hả ? Con gái ! Con nói gì thế ?

Bác Hoàng bắt đầu sụt sùi, thế chuẩn bị cho bài vọng cổ quen thuộc :

-Sao con nỡ lòng nào đá một người cha thân yêu, từng chung vai sát cánh trong những ngày gian khổ, người sẵn sàng mua thuốc để cho con uống khi con bệnh cảm bla bla…

Mai cắn răng chịu đựng bài cải lương đó một chút rồi hỏi tôi :

-Cha tôi đó hả ?

Tôi gật đầu. Mai liền nắm tay chú Hoàng mà siết chặt :

-Cha ơi ! Con xin lỗi ! Con xin lỗi !

-Cậu Thiên ! – Chú Hoàng cố gắng gỡ tay con gái mình ra. - Vầy là sao ?

Tôi biết chú Hoàng là người dễ xúc động, cứ chần chừ không muốn nói. Có điều Mai lại nói thay cho tôi, giáng một đòn chí mạng cho ông cha tội nghiệp :

-Bác sĩ nói con bị mất trí.

-Sao ?

Bác Hoàng la lên một tiếng rồi hạ âm lượng dần, cuối cùng là… xỉu hẳn, nằm la liệt ở đại sảnh. Chúng tôi phải kêu người nhà lên đưa chú Hoàng vào phòng. Vừa nằm xuống giường, chú Hoàng liền bật dậy ngay lập tức. Chú hỏi tôi :

-Phải vậy không cậu Thiên ?

Tôi gật đầu :

-Dạ, cô ấy bị tai nạn.

-Trời ơi !

Xỉu nữa. Đầu vừa chạm gối lại bật dậy hỏi tiếp :

-Có phục hồi được không ?

-Bác sĩ nói có cơ hội đấy. Từ từ cô ấy sẽ nhớ lại thôi.

-Thế thì tốt.

-Đi nào ! Để tôi đưa cô đi một vòng quanh nhà, kẻo mất ký ức rồi bị lạc.

Tôi nắm tay cô ấy kéo đi.
-----***-----
Ngày 25/5 đến, tôi phải đi dự tiệc sinh nhật mà dòng họ tổ chức, Mai bị thương ở chân nên không thể đi được, tôi đi một mình. Nhưng Mai cũng tiễn tôi ra tới tận xe. Tôi mở cửa xe bước vào, Mai mỉm cười :

-Cậu đi dự tiệc vui vẻ nhé !

-Ừ. Ở nhà nhớ đi đứng cẩn thận. – Rồi tôi nói với tài xế - Đi thôi !

Người tài xế đề máy, lái xe đến nhà hàng. Thật dễ chịu, dù có mất trí, Mai vẫn là người con gái tuyệt vời.

(Lời kể của Tiểu Mai)

Tôi nhìn theo vệt khói của chiếc xe hồi nãy, tự dưng tôi muốn dùng khinh công mà đuổi theo nó, nói đúng hơn là tôi muốn ngồi trong xe. Chân tôi không bị thương chắc tôi đã làm vậy rồi.

-Vào nhà thôi con !

-Cha ! Dạ.

Tôi ngoan ngoãn theo cha vào nhà. Khổ cho cha, cha nghỉ việc hai ngày nay để chăm sóc cho tôi. À, lúc tôi nghỉ có một nhóm trạc tuổi tôi vào chép bài hộ, trừ con bé tôi gặp ở bệnh viện ra, ai mặt cũng gian gian, nhất là đám con trai. Đặc biệt là thằng nhóc trong nhà, chẳng hiểu sao tôi thấy nó đặc biệt quan tâm tới tôi, chăm sóc tôi rất chu đáo, lạ một chỗ là tôi luôn xưng hô bình đẳng với nó. Ký ức của tôi có nhiều cái rối rắm quá.

Cha tôi bế tôi lên giường, ông xếp hai chân tôi rất cẩn thận.

-Con bị thương ở chân, không nên đi lại nhiều.

-Cha này !

-Hả ?

-Cái thằng bé tên Thiên gì đó là gì của con vậy ?

Cha tôi hỏi lại tôi :

-Sao con hỏi vậy ?

-Dạ, con thấy Thiên rất quan tâm tới con, chăm sóc cho con chu đáo và không hiểu sao khi ở bên Thiên, con có cảm giác rất dễ chịu.

Cha tôi xoa đầu tôi, mỉm cười :

-Cậu ấy là chồng con.

-Chồng con ?

Cái cảm giác này… nóng bừng ở mặt, tim đập mạnh…nó làm tôi liên tưởng tới một cái gì đó ở quá khứ. Phải chăng Thiên chính là…

(Lời kể của Nhất Thiên)

-Cuộc đấu tranh mật thám ?

-Vâng ! Năm năm một lần, hai tộc trưởng họ Dương và họ Đặng sẽ ra thi đấu võ thuật để giành đội mật thám về cho tập đoàn của mình.

Mấy ông chú của tôi gật gù :

-Phải, chúng ta phải lấy lại đội mật thám, năm trước vì trưởng tộc bị bệnh nên mới thua.

-Vậy kỳ này trưởng tộc phải cố gắng hết sức.

-Ừ. Ít ra tôi cũng phải giúp cho dòng họ Dương một cái gì đó.

(Lời kể của Giang Phách)

-Cuộc đấu tranh đội mật thám à ? Một cơ hội tốt để giải quyết mọi chuyện.

-Em sẽ chúc cho anh gặp may mắn. - Nhỏ Hạnh Thuý bá lấy cổ tôi.

Tôi hất nhỏ xuống.

-Chà, làm cách nào để mi đánh thật với ta một trận đây ?

(Lời kể của Tiểu Mai)

Nằm trên giường mãi, cuồng chân quá. Tôi canh cha ngủ gật, rón rén đi ra khỏi giường. Đến nơi nào ? Thư viện ! Oa, một kho sách cực lớn. Biết chọn cuốn nào ? Tôi lấy quyển sách tên là “Thầy thuốc thần” xuống xem thử. Ai dè lại làm lung lay kệ và một đống sách rớt xuống dưới, đè cái chân đang bó băng. Tôi che miệng cho khỏi la lớn, ráng cắn răng chịu đau, dọn đống sách. Ủa ? Đây là…

Đúng rồi ! Đúng rồi ! Tôi chạy ra ngoài, phải tìm Thiên gấp. Ơ, có cái gì đó chặn ngang miệng tôi, bịt kín mũi tôi. Cơn buồn ngủ không đâu đột nhiên ập đến, kéo đôi mắt của tôi sụp xuống. Tôi chẳng còn biết gì nữa. Buồn ngủ quá !

(Lời kể của Nhất Thiên)

-Tôi về rồi đây ! – Tôi bước xuống xe.

Ủa ? Dải lụa của Mai sao lại ở đây ? Tôi cúi xuống nhặt nó lên thì thấy bên dưới là một bức thư.

“Dương Nhất Thiên, ta muốn ngươi đến dự cuộc thi để tranh đội mật thám năm năm một lần để giải quyết tất cả mọi chuyện. Đề phòng chuyện ngươi coi thường giải thưởng, ta đã tăng giải thưởng lên cho ngươi nếu ngươi thắng : cô gái mà ngươi yêu thương nhất. Đến đây ! Để xem ngươi sẽ có tất cả hay mất tất cả.

Đặng Giang Phách”

Giang Phách ! Bạn… bạn…

-Cậu Thiên ! – Chú Hoàng chạy ra, mặt hốt hoảng vô cùng. – Mai mất tích rồi.

-Đúng. – Tôi ném bức thư của Giang Phách cho chú Hoàng.

-Cậu Thiên ? – Chú Hoàng đọc bức thư thử. – Đây… đây là…

Tôi rút chiếc điện thoại di động ra, bấm số của Giang Phách.

-Ta chờ nãy giờ. - Tiếng Giang Phách vang lên ở đầu dây.

-Giang Phách, tính đến nay ngươi đã đánh ta đủ một trăm đòn rõ đau, ta cũng đã xin lỗi Tiểu Huệ đến nơi đến chốn, tội ta, ta đã chuộc đủ. Nay ta sẽ tính oán mới với ngươi ! – Tôi bóp chặt dải lụa vàng. - Ngươi yên tâm, trận đấu sắp tới không có chỗ cho tình bạn đâu!!!!!
 
P

poro_poro

Chương 41 : TRĂN TRỞ TRONG ĐÊM

Đầu óc cứ quay cuồng, miếng vải bịt thuốc mê hồi nãy vẫn còn công dụng lắm. Phải gắng gượng lắm tôi mới mở mắt ra được. Hình ảnh đập vào mắt tôi đầu tiên là một thằng nhóc đang ngồi chễm chệ trên ghế, giương đôi mắt ngạo nghễ về phía tôi.Thấy là tôi muốn xông ra đánh một trận nhưng cái chân đã biểu tình. Cũng chẳng sao, tôi cầm chiếc đồng hồ gần đó sẵn sàng ném vào mặt nó cho bõ ghét.

-Khoan khoan, tôi không muốn đả thương cô. - Thằng nhóc ấy xua tay.

-Không muốn đả thương mà tại sao lại làm cho cái chân của ta nặng hơn hả thằng nhóc chết tiệt ?

-Vì dòng họ Dương có chiêu mở trói rất hữu dụng nên đành “trói” cô bằng cách này vậy.

-Thằng nhóc dễ ghét ! – Tôi nghiến răng. – Tông xe vào ta rồi còn làm cho nó nặng hơn chứ.

Nó tỏ vẻ hơi ngạc nhiên :

-Xem ra cô đã phục hồi trí nhớ.

-Thì sao ? Nhờ vậy mới biết chiếc xe tải lúc đó là của cái tập đoàn họ Đặng chứ.

-Xem ra tôi đã hiểu tại sao tên đó lại chọn cô.

Tôi không định tấn công thằng nhóc Phách này nữa, tôi đặt chiếc đồng hồ lên bàn, dựa người vào chiếc gối ở trên giường. Tôi khoanh hai tay lại, nghiêm mặt hỏi :

-Mi bắt ta về đây để làm gì ?

-Cô là vé mời cho tên hôn phu của cô tới tham gia trận đấu giữa các dòng họ nhằm tranh đội mật thám.

-Mi định dùng trận đấu đó để kết thúc mọi chuyện ? – Tôi hỏi.

-Cô rất thông minh.

Tôi liền ngã người xuống chiếc giường. Thằng nhóc Phách ngạc nhiên đến nỗi đứng dậy :

-Cô sao thế ?

-Ta không phải lo gì hết, Thiên thế nào cũng tới đây đón ta về. – Tôi thản nhiên nói.

-Cô lạc quan quá đấy !

-Đúng ! Đó là thứ mà mi không có. – Tôi nhìn nó với chỉ nửa con mắt. - Tên làm nô lệ cho hận thù.

Thằng nhóc lững thững đi ra ngoài. Trước khi đi hẳn tôi có nghe nó nói :

-Ánh Tuyết ! Vào trông chăm nom cô ta cho tôi !

(Lời kể của Nhất Thiên)

-Xin lỗi cậu, nếu tôi chịu khó trông nom con bé cẩn thận thì đã không ra nông nỗi. - Chú Hoàng cúi đầu tới mức thấp nhất.

-Thôi đi, chú nói câu này được 30 lần rồi đấy ! Làm ơn nín giùm con ! Không khéo màn nhĩ con mà bị thủng là con sẽ bị thua, thua là chú mất con gái đấy ! – Tôi hét lên.

Chú Hoàng liền cắt hai miếng băng dán dán lên miệng mình ngay lập tức. Ông cha này thương con ghê nhỉ. Tội nghiệp !

Còn ba ngày nữa là tới ngày thi đấu, tôi phải đến thư viện để nghiên cứu một chút (có thi lý thuyết nữa), cũng để dưỡng cái tai của tôi. Đến nơi, tôi thấy thư viện thành một đống bề bộn. Thủ phạm là cô nàng chứ không ai khác. Đã bảo là đừng đi lung tung, cái chân đau, đứng không vững nên mới làm đổ sách chứ gì ?

Tôi đành phải dọn dẹp lại từng quyển một. Cái gì kia ? Đây là… Tôi nhặt nó lên.

-Mai…

-Sao cậu Thiên ?

Chú Hoàng ở đâu chạy xộc vào. Tôi nói :

-Chắc Mai đã phục hồi trí nhớ.

-Sao cậu biết ?

Tôi đưa cái thứ mình đã nhặt dưới sàn lên cho chú Hoàng xem.

-Tờ hôn ước à ? – Chú Hoàng nói.

Xem được cái này mà chạy đi ngay lập tức thì cô nàng đã phục hồi trí nhớ chứ không còn gì khác. Nhớ rồi thì tốt. Tôi chỉ e Mai tỉnh lại mà chẳng hiểu gì thì sẽ bị bọn họ Đặng bắt nạt. Với bản lĩnh khi phục hồi trí nhớ thì không sao.

-Tôi sẽ đón cô về ! Nhất định !

(Lời kể của Tiểu Mai)

“Tôi sẽ đón cô về ! Nhất định !” Tiếng nói quen thuộc đánh thức tôi dậy trong giấc ngủ thiu thiu giết thời gian. Thiên… Không biết bao giờ tôi mới gặp lại cha, phu nhân, bạn bè (thi xong nên thằng nhóc này bắt cóc không ảnh hưởng tới tôi) và cả Thiên nữa. Nếu có một điều ước, tôi xin cho cái chân của tôi lành sớm để đạp tung mấy cánh cửa mà về.

Đang suy nghĩ miên man, đột nhiên Tuyết lên tiếng :

-Mai cứ việc nằm xuống mà ngủ, có ai hại Mai đâu mà sợ.

-Không có… gì.

Đã dậy rồi nên tôi đành ngồi dậy. Tôi hỏi Tuyết :

-Nè, thằng nhóc ấy nói sắp sửa đi thi đấu, vậy luật thi đấu ra sao vậy ? Hôm bữa mình không tham gia cuộc họp gia đình nên không biết.

Tuyết im lặng, hai tay nắm chặt chiếc váy, mặt buồn rười rượi.

-Sao vậy ?

-Mình… mình không phải là người trong dòng họ Đặng, chỉ là một người giúp việc thôi.

Chuyện này tôi không hề biết đấy. Thấy hai người cứ đi với nhau tôi cứ tưởng…

-Cha mẹ mình mất từ sớm, mình được dòng họ Đặng cưu mang mang về đây. Để trả ơn, mình vừa đi học vừa giúp việc cho nhà này cụ thể hơn là chăm sóc cho cậu chủ. Những chuyện trong nhà mình không hề biết.

-Thế à? Thằng nhóc quái quỷ ấy không nói cho Tuyết chuyện gì sao ?

Đột nhiên Tuyết tức giận :

-Cậu ấy không phải là “thằng nhóc quái quỷ”, cậu ấy là Đặng Giang Phách !

-Làm bị thương chân người ta không phải là thằng nhóc quái quỷ sao ?

-Đó là bất đắc dĩ.

Nhỏ tuông ra một tràng dài để bênh vực cho thằng quỷ nhỏ đó. Nhỏ cũng giỏi văn lắm, biện hộ chặt chẽ không bắt lỗi được. Chỉ có một cách :

-Tuyết “thương” nhóc đó ghê nhỉ ?

Đỏ mặt rồi. Trúng huyệt ! Tôi tấn công tiếp :

-Bênh ghê quá ! Vậy là “thương thật” rồi !

-Mai !

-Sao không nói ra luôn đi ? Mai thấy thằng nhóc cũng có ý đấy !

Tuyết lắc đầu lia lịa :

-Không ! Cậu chủ chỉ xem Tuyết như chị thôi, tại vì mọi người nói mình giống mẹ cậu Phách.

-Ồ… Thế hả ? – Tôi làm bộ ngạc nhiên.

Tôi cứ tấn công liên tiếp. Mặt nhỏ đỏ như trái cà chua. Thôi, có lẽ đủ rồi. Tuyết ngồi xuống ghế, nói chậm rãi :

-Thật ra… Tuyết rất thích cậu chủ… như một người con gái thích một người con trai… và Tuyết có cảm giác rằng cậu chủ cũng vậy.

Nhỏ này ? Biết mà vẫn bình chân như vại ? Nhỏ là loại con gái nhút nhát nhất mà tôi từng biết, còn hơn tôi nữa.

-Nhưng… mình chỉ là một người giúp việc trong nhà, hoàn toàn không có một địa vị vững chắc cho cậu chủ, lại còn lớn tuổi hơn rất nhiều. Mình sợ nếu làm vậy thì cậu chủ sẽ mất mặt với mọi người, cả cô Hạnh Thuý cũng sẽ rất đau khổ. Mình chỉ có thể bày tỏ tình cảm của mình bằng cách chăm sóc cho cậu chủ thật chu đáo và hoàn thành những gì cậu chủ giao.

-Tuyết biết nó làm vậy với Thiên là sai mà vẫn muốn tiếp tay ?

Tuyết gật đầu. Tôi phải nói :

-Khi Mai về nhà họ Dương lần đầu, Mai cũng chỉ là một đứa khố rách áo ôm, vừa đi học vừa đi làm, cũng chịu rất nhiều áp lực nhưng Thiên nói “Cô hãy hãnh diện vì mình vẫn sống tới ngày hôm nay bằng chính sức của mình” và nói với mấy ông chú là “Bây giờ cô ấy đứng đây nhưng với năng lực này, sau này cô ấy có thể đứng cao hơn các người, các người sẽ tiếc nuối khi để mất một người như vậy.”

-Mai…

-Chỉ cần có năng lực và cái tâm tốt, chúng ta sẽ tạo được một địa vị thật vững cũng như sự tín nhiệm của mọi người. Tuyết nên biết điều đó.

-…

-Còn nữa, trong khi yêu, đấu tranh cũng có nghĩa là lo lắng.

-Mai nói sao chứ, đấu tranh chỉ tổn thương cho ba người, sao gọi là lo lắng ?

Tôi nói rõ cho Tuyết hiểu :

-Vì khi biết rõ mình yêu một người và cần người đó, người đó cũng vậy, ta cũng cần phải hiểu chỉ có mình ta mang lại hạnh phúc cho người đó, nếu chúng ta nhường lại cho người thứ ba thì ta sẽ mất hạnh phúc, người ta yêu mến nhất cũng mất hạnh phúc cả người thứ ba cũng sẽ mất hạnh phúc. Tuyết thử nghĩ xem, nếu thằng nhóc kia lấy một đối tượng không phù hợp, nó sẽ rất đau khổ, rồi Tuyết cũng đau khổ. Quan trọng hơn nữa, nếu đối tượng đó không có năng lực, cơ nghiệp họ Đặng sẽ lung lay. Hiểu chứ ?

Tuyết im lặng. Hiểu lẹ lẹ lên, đồ ngốc !

Tuyết cứ ngồi đó, suy nghĩ cho đến khi đồng hồ điểm sáu giờ đêm.
-----***-----
(Lời kể của Ánh Tuyết)

Chỉ cần có năng lực thì tạo địa vị dễ như trở bàn tay, đấu tranh cũng là một cách lo lắng. Những lời nói của Mai cứ chạy trong não tôi. Có phải vậy ?

-Tuyết thật chán ! – Mai hét lên rồi nằm xuống giường, đánh một giấc.

Có lẽ Mai cần một không gian im lặng để ngủ. Tôi bèn ra ngoài, trước khi đi, tôi khoá trái cửa cho chắc ăn. Vừa ra ngoài, tôi gặp cậu chủ đang tựa người ở bức tường đối diện. Hình như cậu chủ đã nghe thấy hết.

-Cậu… cậu chủ…

Cậu chủ mỉm cười :

-Ra sân ngoài ăn tối với tôi chứ ?

-Vâng. Đã tới giờ ăn tối ? Vậy… Tiểu Mai…

-Sẽ có người đưa cho cô ta.

Tôi theo cậu chủ ra sân ngoài. Ở đó để sẵn một cái bàn tròn, hai cái ghế, tất cả đều là màu trắng. Trên bàn có để đèn cầy và các thức ăn tối. Đấy là sở thích của cậu chủ. Cậu chủ kéo ghế ra cho tôi ngồi. Tôi ngồi xuống đó.

-Cậu chủ không mời cô Hạnh Thuý sao ?

-Con bé còn thị uy với mấy ông bảo vệ ngoài đó. - Cậu chủ ngồi lên chiếc ghế còn lại. – Nào, cô ăn đi chứ !

-Vâng !

Tôi với cậu chủ dùng bữa trong sự im lặng, dưới bầu trời không sao, chỉ có duy nhất một vầng trăng sáng vằng vặc trên trời. Sự im lặng làm tôi nhớ đến những lời của Tiểu Mai lúc nãy. Cách sống của tôi là sai sao ?

-Ánh Tuyết này, chuyện cô mong ước có lẽ sẽ thành hiện thực đấy !

Sao ?

-Hôn ước giữa tôi và Hạnh Thuý sẽ được ký kết trong tuần sau.

Cái gì ?

-Các chú bảo thời hạn để tìm một cô dâu khác đã quá thời hạn, tôi phải chấp nhận chuyện hôn ước.

Lòng tôi đau nhói. Tôi không biết nói gì cả.

-Xin phép cậu chủ.

Tôi đẩy ghế ra, chạy một mạch về phòng. Ngã xuống giường của mình mà nước mắt đã thấm ướt chăn. Cậu chủ sẽ ký hôn ước. Tôi biết làm gì đây ? Tôi không biết phải làm gì cả. Tôi…tôi… Tôi rất yêu cậu chủ. Tôi…

-Không ăn tối à ?

Đèn phòng của tôi đột nhiên bật sáng. Tôi quay lại xem ai đã mở thì thấy Tiểu Mai đang đứng đó.

-Mai ! Không phải Mai đang ở phòng kia sao ? Tuyết đã khoá cửa rồi mà.

Tiểu Mai nhảy lò cò đến giường của tôi rồi ngồi phịch xuống :

-Tuyết đóng cửa chính nhưng không đóng cửa sổ. Yên tâm, tôi qua đây để đi nhờ nhà vệ sinh.

Thật dễ sợ. Thảo nào cậu chủ bảo là nên làm hai chân của Mai bị thương thì tốt hơn.

-Sao lại ngồi đây khóc vậy hả ? – Mai kéo tóc tôi.

Tôi giật tóc lại, nói :

-Cậu chủ sẽ ký hôn ước với cô Hạnh Thuý, tôi vui quá nên khóc.

-Ồ… đó là điều hay.

-Chắc vậy. Tìm một người xứng lứa vừa đôi với cậu chủ, thật tốt !

Mai nói với tôi :

-Tuyết có nghĩ đây là kế của mấy ông chú không ?

-Hả ?

-Biết trưởng tộc nhạy cảm về mặt tình cảm nên mấy ông chú tìm một người không hợp mấy với thằng nhóc Phách thì tinh thần thằng nhóc sẽ suy sụp. Hơn nữa qua Hạnh Dung, Mai thấy Hạnh Thuý là một người không có năng lực, dễ làm lung lay cơ nghiệp họ Đặng, đó là cái cớ tốt để truất ngôi trưởng tộc của thằng nhóc đó. Lúc đó nó sẽ thế nào ?

Tôi chưa hề nghĩ đến. Mai cốc đầu tôi một cái rõ đau :

-Suy nghĩ lại đi, chỉ vì một bước lùi của Tuyết mà đẩy thằng nhóc đó xuống vực thẳm. Một phút im lặng của Tuyết là ngàn năm im lặng của nó đó. Có đáng không ? - Rồi Mai nhảy lò cò đến bên cửa sổ. - Tiến một bước để có tất cả hoặc lùi một bước để mất tất cả.

Mai đi qua phòng giam của mình, để tôi ở lại. Hoặc tiến một bước để có tất cả hoặc lùi một bước để mất tất cả. Không ! Tôi không thể để cậu chủ phải đau khổ. Tôi không thể im lặng nữa.

-Ánh Tuyết ! Cô có chuyện gì à ? - Cậu chủ bước vào phòng tôi.

Tôi phải ngồi quay lưng lại. Cậu chủ hỏi :

-Hình như có ai ở đây ?

Tôi không trả lời câu hỏi của cậu chủ, ngược lại, tôi hỏi lại :

-Cậu chủ, hôn ước này có thật sự mang lại cho cậu hạnh phúc ?

-Đương nhiên là không.

-Tại sao ?

-Sau khi Tiểu Huệ và cha tôi mất, tôi luôn sống trong sự lạnh lùng của dòng họ, phải đến một thời gian nào đó tôi mới có được một hơi ấm của một người con gái. Đó là một tình cảm chân thành, xuất phát từ tim tôi, không phải là tình ruột thịt mà là sự thông cảm, yêu thương giữa hai người. Người duy nhất mang lại hạnh phúc cho tôi…

Tôi lại hỏi :

-Tại sao cậu chủ không chọn cô ấy để ký hôn ước.

-Vì cô ấy quá tự ti, viện mọi lý do để trốn tránh, tôi có nói thì cũng lảng đi, lúc nào cũng không thích bộc lộ cảm xúc của mình trước mặt người khác. Như giờ đây, đang quay lưng lại với tôi đấy.

-Nếu… cô ấy chịu tiến lên thì sao ?

-Ánh Tuyết…

Tôi quay lại, nhìn thẳng vào mắt của cậu chủ. Tôi hít một hơi thật sâu, để nói :

-Xin hãy huỷ bỏ hôn ước vô lý ấy, xin hãy chọn tôi. Tôi xin hứa sẽ chăm sóc cậu chủ cả đời và hoàn thành tốt nhiệm vụ của một người vợ.
 
P

poro_poro

(Lời kể của Giang Phách)

Tôi hoàn toàn sững sờ. Trước mặt tôi là một Ánh Tuyết hoàn toàn khác : sự cứng rắn, nghiêm nghị không thiếu chút dịu dàng đã thể hiện rõ ngay bây giờ. Đây chính là người con gái mà tôi thích ngay từ cái nhìn đầu tiên.

-Ánh Tuyết !

-Có muộn không ? Khi tôi nói ra như thế.

Tôi chạy đến ôm chầm lấy cô ấy :

-Không. Đây là điều tôi mong đợi bấy lâu nay.

(Lời kể của Tiểu Mai)

Có lẽ hai người đã nói thật với nhau rồi. Ân oán giữa Thiên và Giang Phách đã xong. Tôi nói với Thiên ở một nơi xa :

-Ân oán đã xong rồi, Giang Phách đã tìm được người mình yêu thương nhất, nợ của chúng ta với Tiểu Huệ đã trả đủ. Ngày mai hãy đấu hết sức nhé ! Hãy đem hãnh diện về cho họ Dương. Cho cả tôi nữa.

“Hiểu rồi Mai. Ngày mai, bao nhiêu thù hận sẽ xong hết. Tôi nhất định sẽ đón cô về.” Tiếng Thiên vang vọng bên tai tôi.
-----Mười ngày sau-----
(Lời kể của Ánh Tuyết)

Sau khi huỷ hôn ước với cô Hạnh Thuý, trông cậu chủ như có sinh khí trở lại. Trong bộ đồ trắng của dòng họ, cậu chủ cứ như một chiến thần. Cầm chắc trong tay thanh kiếm báu, cậu chủ nói :

-Ánh Tuyết yên tâm, tôi sẽ đem chiến thắng trở về.

-Chúc cậu chủ à không Giang Phách chiến thắng trở về. – Tôi mỉm cười.

Cậu chủ bước ra khỏi cửa rồi phóng lên các cây ven đường mà đến địa điểm thi đấu.

(Lời kể của Nhất Thiên)

Cuối cùng tôi cũng khoác lên mình bộ võ phục truyền thống của dòng họ Dương khi tham dự thi đấu (nó là bộ võ phục Trung Hoa có màu đen). Mẹ tôi mỉm cười hài lòng :

-Hãy mang chiến thắng cha con đã vuột mất năm năm trước và người con gái con quý nhất về đây.

-Tôi tin cậu sẽ thắng và con gái của tôi đang chờ giờ phút đó đến. – Chú Hoàng nói.

-Vâng !

Tôi dùng khinh công nhảy lên những mái nhà và cây cao để đến địa điểm thi đấu sớm. Trong cuộc đấu này, tôi phải giải quyết cho xong mọi chuyện và đưa Mai trở về.

“Cố lên !”
 
P

poro_poro

Chương 42 : SÓNG BIỂN CỦA TRỜI VÀ LỬA LÒNG CỦA NGƯỜI

Theo như Tuyết nói thì cuộc thi đấu này được tổ chức với mục đích tranh một đội mật thám nổi tiếng (tức là những người săn tìm thông tin, đây là đội mật thám xuất sắc nhất trong giới kinh doanh). Các dòng họ đều được tham gia nhưng nổi bật chỉ có họ Dương và họ Đặng nên trận đấu chỉ được xem là của họ Dương và họ Đặng. Hai trưởng tộc sẽ trải ra một cuộc kiểm tra lý thuyết và hơn thua nhau qua cuộc đấu võ. Đại khái là thế.

-Mai tài thật, bị thương nặng thế mà phục hồi nhanh kinh khủng. - Tuyết vỗ tay.

Quên mất. Chân tôi đã phục hồi được bảy phần, đi lại được như cũ. Và hiện giờ tôi đang phục hồi khả năng bay nhảy của mình bằng cách chạy trên mái nhà của biệt thự dòng họ Đặng. Vì mới hồi phục, cũng chưa thể thực hiện khinh công ở những chỗ khó thăng bằng. Vậy cũng được, tôi không nên đòi hỏi cái chân mình quá đáng.

-Cám ơn vì đã nhọc thân hồng theo dõi kẻ phạm nhân này trong đêm khuya. – Tôi nhảy lên cây bên cạnh rồi nhảy xuống đất.

-Nếu hôm đó không có cậu chủ chắc Tuyết cũng thua sớm rồi.

Nhắc tới cuộc đấu, không biết hai người ra sao nữa. Nghe nói là cuộc đấu diễn ra trên một chiếc tàu lênh đênh trên biển. Ai đánh đối thủ của mình xuống biển trước là thắng, trọng tài là một người trong đội mật thám.

(Lời kể của Nhất Thiên)

Gió biển thổi từng cơn. Hoàn toàn khác hẳn khi đứng trên bờ sông hay bờ hồ, biển nhiều nước hơn và có cả hơi muối. Hồi nào tới giờ, tôi ít khi ra biển, nói chính xác là chưa bao giờ được lênh đênh giữa biển khơi thế này, được hưởng gió biển, được chạm vào làn nước mặn.

-Dương Nhất Thiên, đối thủ đã đến. - Trọng tài nói.

Tôi đứng lên, quay mặt lại nhìn đối thủ của mình. Giang Phách mỉm cười :

-Không ngờ mi lại nhìn thẳng vào mắt ta như thế này, những hôm ta gặp mi, mi luôn ngoảnh mặt nhìn ở chỗ khác.

-Đương nhiên. Lúc trước là gặp mi để trả dứt nợ cũ, giờ là thanh toán oán mới. Hai mục đích hoàn toàn khác nhau.

Đôi mắt của Giang Phách hơi dao động, rồi cậu ta nói :

-Mi đã trở lại thành tên khó ưa hai năm trước.

-Mi thì không.

-Được, đấu khẩu thì khi nào mới dứt.

Giang Phách tung thanh kiếm gia bảo của dòng họ lên trên không rồi rút ra khỏi vỏ một cách thành thục.

-Đỡ này !

Xuất chiêu nhanh cực kỳ, không cho tôi vào thế thủ. Xoẹt ! Lưỡi kiếm sướt qua da mặt, để lại trên mặt tôi một đường cắt ngang như một tín hiệu cho sự khởi đầu. Lưỡi kiếm loé sáng dưới ánh trăng với một ít máu ở mặt làm tôi hơi rùng mình. Tôi chưa nếm cái “vị” bị kiếm chém bao giờ cả. Hồi nào đến giờ có gặp tôi, Giang Phách cũng chỉ dùng nắm đấm, đây là lần đầu tiên dùng đến kiếm. Chứng tỏ Giang Phách không chỉ coi đây là cuộc đấu ân oán mà nó còn ảnh hưởng đến tương lai của hai dòng họ và có thể đây chính là một cơ hội để cậu ta được thể hiện quyền tự chủ của mình để bảo vệ người mình yêu thương nhất. Vậy… mình cũng phải lịch sự.

-Có thật nếu ta thắng, ta sẽ đưa được vợ ta trở về ? – Tôi siết chặt nắm đấm.

-Ta không bao giờ nuốt lời. – Giang Phách nói. - Kể cả với một kẻ ưa đùa như ngươi.

-Được. Vậy tình bạn dẹp qua một bên, cả hai ta lo cho gia đình mình cái đã.

Tôi gạt dòng máu đang nhỏ giọt ở má qua một bên, dùng tạm nước bọt để cầm máu đã, chờ trở về để Mai băng cho cũng không muộn. Tôi vào thế thủ, mỉm cười :

-Đến đây nào Đặng Giang Phách !

(Lời kể của Giang Phách)

Khí của tên này toả ra hoàn toàn khác hẳn với lúc nãy. Khi bắt đầu, hắn chỉ nhìn thẳng vào mắt tôi. Giờ thì mỉm cười, trông rất tự tin. Cánh tay đang cầm kiếm của tôi bất chợt run lên vô thức. Đây mới là con người Dương Nhất Thiên thật sự ?

Tôi cầm kiếm lao đến chỗ Nhất Thiên rồi chém ngang với tốc độ lớn. Đâu rồi ? Ở bên dưới ! Tôi nhảy lùi ra xa. Suýt nữa thì đã bị quét cho một cước. Ít khi nào thấy Nhất Thiên tự tin và mạnh như thế.

(Lời kể của Tiểu Mai)

Tuyết chắp tay, nhìn lên trời, thì thầm khấn nguyện :

-Con cầu cho Giang Phách thắng cuộc trở về.

Tôi biết như thế là không tôn trọng chủ nhà nhưng vẫn phán một câu xanh rờn :

-Trận này Thiên thắng chắc.

-Không đúng, Tuyết thấy trận nào cậu Thiên cũng không quyết định chính xác, toàn là úp mở.

-Đúng, vì các trận đấu trước một là giải quyết nợ cũ một là giúp cho Mai, còn trận này là để giúp cho gia đình và đưa Mai về. Chắc chắn Thiên sẽ đánh hết sức. Nếu luật là đẩy người xuống biển thì quyền cước mạnh lợi hơn kiếm bén.

(Lời kể của Giang Phách)

Phập ! Trúng rồi ! Lưỡi kiếm đã ngập một phần vào tay đối thủ. Vậy mà Nhất Thiên lại nhếch mép cười, lẽ nào … chiến thuật như hồi giao lưu CLB. Quả nhiên, Nhất Thiên lợi dụng khoảng gần mà tung vào bụng tôi một cước thật mạnh. Đau quá ! Rút thanh kiếm cũng khó khăn nữa.

-Mi… mạnh thật ! Ta nói thực đấy ! – Tôi ráng hết sức cầm chắc thanh kiếm. – Nhưng hình như mi chưa muốn đẩy ta xuống biển.

-Ừ nhỉ. Đó là quy tắc. - Hắn gật gù. - Nhưng mi cũng chém ta thay vì đẩy ta xuống biển đấy thôi.

Những trò vờn nhau ấy là để ta chú ý đến nguyên tắc của cuộc thi à ? Ái chà ! Ta hiểu rồi. Vậy…

(Lời kể của Nhất Thiên)

Xuất chiêu từ đằng xa mà vẫn trúng. Tôi từng nghe cha nói nhà họ Đặng có một tuyệt chiêu là có thể tạo thành lưỡi kiếm từ gió, chém trúng đối thủ ở một cự ly xa. Hay thật, thực hiện được cả hai mục đích là chém trúng tôi và đẩy tôi xuống biển. Nhưng còn lâu ! Tôi tiếp tục thủ thế, xem tên này làm thế nào nữa. Lại một lưỡi kiếm gió đến nữa. Rất chính xác, bộ võ phục mẹ ủi gọn gàng mới hôm qua đã te tua như xơ mướp. Cậu ta đánh thật chứ không giỡn chơi.

-Xem đây ! – Tôi thét lên.

-Mi định làm gì ? – Giang Phách chém một nhát mạnh về phía trước.

Tôi hụp người xuống, dùng lực của ngón chân mà tiến đến chỗ Giang Phách. Phập !

-Ngươi quên là kiếm ta còn đây à ?

Lưỡi kiếm đáng ghét ! Nó cắm trên lưng tôi, đến khi máu thấm đẫm cả áo mới chịu để chủ rút ra. Đau không thể tả xiết.

-Sao hả ? Hay quyền pháp của họ Dương chỉ có thế.

-Đương nhiên là chưa hết. – Tôi gượng cười.

-Ta sẽ giải quyết ngay.

Giang Phách chém một nhát từ trên xuống, nhắm ngay đầu tôi để chẻ làm hai. Tôi nhảy lên và dựa vào lưỡi kiếm tung một cước nhắm thẳng vào cằm của đối thủ. Giờ tôi yếu quá ! Đá mà Giang Phách chỉ văng ra xa ba thước. Tại sao ? Tại sao ? Tại sao tôi hơn Giang Phách mà vẫn không hạ nổi ?

-Hình như từ ngày có vợ, mi đánh yếu hơn đấy. Mi bị cô ta hút hết sinh lực à ?

Giang Phách cười tôi một cách khinh khi. Máu trong người tôi sôi lên.

-Cái gì ? – Tôi hét lên.

Tôi dùng tay không bắt kiếm, chân thì đá vào bụng của Giang Phách. Lần này có mạnh hay sao ấy, Giang Phách bị mất đà, phải dùng kiếm chống mới thăng bằng lại được. Nhưng điều đó cũng không làm sao cho máu tôi bớt sôi đi. Tôi nhún người, cho một đấm móc từ dưới cằm lên. Tôi vừa ra đòn, vừa nói :

-Rút lại lời nói vừa rồi ngay ! Ta không cho phép mi nói như vậy !

Nói thật, bây giờ tôi đang nổi điên, tôi biết mà không hiểu sao cái máu giang hồ của bà “vợ dạ xoa” truyền cho cứ nổi lên. Cho đến khi Giang Phách bị đánh văng ra đến gần rớt xuống biển tôi mới tỉnh lại. Lì thật, tới đó cũng không chịu buông kiếm. Ui da ! Giờ mấy cái vết thương lại đau nhói như cũ. Đau quá ! Đau quá !

-Đau quá !

Ai kêu thế tôi thế nhỉ ? Tôi quay qua bên tàu bên cạnh. Bao nhiêu người bị hạ gục trên chiếc tàu đó. Ê ! Cái cảm giác này…

-Mi nhìn đi đâu thế ? – Giang Phách cầm kiếm, từ đằng sau đâm thẳng vào lưng tôi.

-Ồn ào !

Tôi đá văng thanh kiếm của cậu ta xuống biển. Thật là… Tôi kêu lên, vang qua tàu bên cạnh :

-Bà vợ dạ xoa ! Cô đến đây làm gì ?

Bốp ! Một thanh sắt bay thẳng đến, nhắm thẳng vào đầu ông trọng tài và một khúc gỗ lao đến chỗ đầu tôi.

-Ai là “bà vợ dạ xoa” ?

Một cái ký đầu trời giáng nữa giáng xuống.

-Hả ?

Trước mặt tôi đây, một “mụ dạ xoa” đang chống nạnh, đôi mắt ánh lên những tia làm người ta lạnh xương sống, tiếng răng nghiến dư sức để cho tôi đổ mồ hôi hột. Và… gầm gừ :

-Ai dạy cho mi nói những câu đó hả ? Tên chồng ác ôn kia !

-Thôi thôi, cô đến đây làm gì ?

Mai nói :

-Để phá vỡ âm mưu của gia tộc họ Đặng. Họ định nhân cơ hội này để ám sát trưởng tộc, lập trưởng tộc mới. Tôi nghe được nhờ gạn hỏi nhỏ Hạnh Dung.

-Sao kia ?

Mai xách tên trọng tài lên, móc khẩu súng ngắn từ trong người hắn ra :

-Đây này ! Nói có sách mách có chứng ! - Rồi cô nàng ném nó xuống biển.

Mai lại nhảy qua bên tàu bên kia.

-Đấu tiếp đi ! Tôi qua xử bọn kia đã.

Tôi chẳng biết nói gì hơn. Tôi quay lại nói với Giang Phách :

-Đấu tiếp !

Giang Phách lượm thanh sắt Mai ném hồi nãy lên, mỉm cười :

-Đương nhiên.

Tôi xông vào, tung nắm đấm về phía Giang Phách, Giang Phách đưa thanh sắt lên đỡ. Khiếp ! Tôi không ngờ tôi mạnh đến thế, một nắm đấm mà đã móp thanh sắt. Chắc là tại vì “người ấy” đang ở đây. Tôi tung thêm một cước nữa. Giang Phách lảo đảo. Không cần phải đá thanh sắt xuống biển, chỉ cần đưa cậu ta xuống biển, phao lập tức sẽ cứu ngay. Nhưng… sóng biển đang gào thét, xuống dưới liệu cậu ta có lên được không ? Phải rồi, đưa đối thủ xuống biển… khác nào giết người chứ ? Giang Phách chém tôi liên tục mà trọng tài không nói gì vì đúng tiêu chuẩn chứ còn gì. Cha tôi không thua, ông chỉ chịu thua thôi. Không ! Không !

-Mi sao đấy ? – Giang Phách hỏi.

-Ta…

Tôi không thể làm thế. Tôi không thể làm chuyện đó. Người ta có thể giết tôi nhưng tôi không thể.

Giang Phách nhân cơ hội phản đòn liên tục. Tôi đỡ không kịp, nói đúng hơn là tôi không muốn đánh nữa. Máu chảy ra ngày càng nhiều, ướt cả boong tàu. Tôi chẳng còn biết làm gì cả. Đầu óc mê cả đi. Tôi sắp đi đến chỗ họ rồi. Cha… Tiểu Huệ…

“Cố lên !”

Trong vô thức, tôi dồn hết sức lực, đánh thật mạnh về phía Giang Phách. Qua đôi mắt mờ đục, tôi thấy cậu ta đang chuẩn bị rơi xuống biển. Tôi đã làm gì thế này ?

-Cậu chủ !

(Lời kể của Giang Phách)

Xong, tôi sắp rơi xuống biển. Hắn … vẫn còn mạnh lắm.

-Cậu chủ !

Tiếng Ánh Tuyết ? Cô ấy đến đây làm gì ? Từ xa, một nòng súng đang chĩa thẳng về phía tôi. Đừng ! Tôi không muốn cô chết thế tôi. Đoàng ! Viên đạn ghim thẳng vào chân của Tuyết. Lại một lần lên đạn nữa.

-Tránh ra !

Ai vậy ? Một bàn tay kéo tôi ra khỏi chỗ nguy hiểm, đồng thời cũng đỡ đạn hộ tôi. Không phải Ánh Tuyết.

-Mai !

Là Tạ Tiểu Mai ? Tại sao ? Cô ta bị đạn sướt qua cánh tay. Nhưng quan trọng hơn… cô ta đang là người thế chỗ cho tôi.

(Lời kể của Nhất Thiên)

Tôi chạy đến, đưa tay ra. Nhưng… đôi tay của tôi không đủ để bắt lấy.

Trong gió lộng, mái tóc Mai bay phất phới, hương thơm từ cô ấy át đi cả chất biển. Cô ấy mỉm cười sau đó trở mình… lao thẳng xuống biển sâu. Một đợt sóng đến.
 
P

poro_poro

Chương 43 : XIN HÃY ĐƯA TÔI ĐI

(Lời kể của Anh Tuấn)

Từng dòng người mặc đồ đen đi đến biệt thự họ Dương. Mặt ai cũng buồn rười rượi, toàn là những lời tiếc nuối : “Tội nghiệp, còn trẻ thế mà chết. Nghe nói còn không tìm được xác nữa chứ.” Cánh cổng của biệt thự họ Dương được trang trí đầy vòng… tang. Đám tang của con dâu thứ 32 chi thứ nhất, Tạ Tiểu Mai.

Tôi dẫn đầu đoàn viếng của trường. Theo đằng sau là những cái xác không hồn, nhấc chân đi mà chính mình không biết, có cái xác đi không nổi, lả cả. Được vậy là tốt lắm ! Hôm qua, cái ngày mà bọn tôi nghe cái tin sét đánh ấy trong buổi tổng kết trường, tất cả mọi người đều té khỏi ghế cả, có vững lắm cũng chỉ té sao cho khỏi đau. Cả bọn chim trên cây hình như cũng không bám vuốt trên cây nổi (Mai hay cho chúng ăn bánh mì thừa). Vân và Trân ngất xỉu ngay lập tức, khi tỉnh dậy thì nước mắt như mưa. Bọn con trai cứ thất tha thất thểu. Có tôi là cứng rắn nhất mà ôm cái chồng phần thưởng đến đưa cho Mai cũng cảm thấy nó nặng hơn trăm cân.

Trong nhà này chắc cũng không hơn gì, mấy ông bà giúp việc đang gắng hết sức cho nước mắt khỏi tuôn ra. Ông quản gia không thấy đâu cả, chú Hoàng ra tiếp bọn tôi. Gượng cười hết sức, chú Hoàng nói với bọn tôi :

-Rất hân hạnh khi các cô cậu đến đây.

-Vâng ! Bọn cháu có quà tặng cho bạn ấy.

Tôi run run đưa phần thưởng của trường cho chú Hoàng. Chú Hoàng nhận lấy, ra hiệu cho bọn tôi vào trong phúng điếu. Trên đường đi, tôi nghe chú Hoàng nói :

-Phu nhân ngất từ hôm qua tới giờ chưa tỉnh lại, còn cậu Thiên thì được chăm sóc bên linh đường, từ hôm được đưa về đến giờ, cậu Thiên chưa ăn uống gì cả .

Linh đường toàn màu trắng. Không có thầy tụng, không có đọc kinh. Trưởng tộc ngồi ngay bên cạnh, đôi mắt vô hồn, không nói một lời nào cả, bàn tay nắm chặt dải lụa vàng mà Mai hay cột lên tóc. Đằng sau tấm áo trắng, tôi thấy cánh tay quấn đầy băng. Chú Hoàng cẩn thận đặt phần thưởng lên linh đường. Tôi đốt ba nén nhang, cắm vào lư hương. Tôi chắp tay khấn vái :

-Mai…

-Mai !

Vân và Trân xô tôi ra, khuỵ trước linh đường, nước mắt tuôn như mưa.

-Xích Thố ơi ! Sao lại theo đường của Lữ Bố, chết dưới nước vậy ? Sao bồ đi sớm mà để lại phần thưởng vậy. Bồ đứng cao nhất trường, trường thưởng cho cả triệu đồng tiền thưởng. Sao bồ không nhận ? – Vân vật vã.

-Mọt Sách ơi ! Mình định làm lành với bồ, mình chưa kịp nói lời này mà bồ đi rồi. – Trân khóc.

Tôi và anh Sơn phải cố lắm mới có thể dỗ hai cô nàng nín khóc. Một tổn thất lớn không thể nào bù đắp được. Mai tuy đã khước từ tình cảm của tôi nhưng cô ấy chưa bao giờ muốn làm tôi đau khổ cả. Trong ảnh, cô ấy luôn cười, nụ cười luôn rất đáng yêu. Bất chợt tôi cũng không kìm được. Tôi ôm Trân, người bạn gái mới của mình mà khóc chung với cô ấy. Mọi người, lấy tôi làm chuẩn, khóc theo. Mai ơi ! Sao Mai đi sớm vậy ?

-Mi ! – Chú Hoàng đột nhiên hét lên.

Tôi quay ra đằng sau. Một thằng nhóc khoảng 10 tuổi, mặc đồ trắng, tay cầm đoá hoa huệ đến phúng viếng. Vân ngẩng đầu lên xem thử rồi nói :

-Mi… vì mi mà Xích Thố phải chết ! Chết đi !

Vân lao ra, định bóp cổ của thằng nhóc ấy cho nó chết đi. Anh Sơn phải ráng sức giữ Vân lại, kẻo lại có án mạng xảy ra.

-Mi … mi vào đây làm gì ?

Chú Hoàng cầm nguyên cái lư đang cắm đầy nhang ném đi. Thằng nhóc ấy đứng đó để cho chú Hoàng ném cái lư đồng vào đầu. Nhưng… một trái táo được ném ra trúng cái lư làm lệch hướng đường bay của nó.

-Cậu Thiên !

Trưởng tộc cuối cùng cũng cất tiếng nói :

-Chú Hoàng, người ta tới phúng viếng, đừng có gây sự.

Thằng nhóc kia đặt bó hoa lên linh đường, khi chuẩn bị lấy ba nén nhang thì trưởng tộc nói :

-Lư ở kia thì khỏi cần thắp nhang.

Thằng nhóc kia im lặng. Trưởng tộc nói :

-Đưa tôi vào trong, tôi sẽ nói chuyện với cậu.

Thằng nhóc kia lẳng lặng tới bên trưởng tộc, cõng cậu vào bên trong. Còn chú Hoàng thì đau đáu nhìn theo nó, khuôn mặt của chú coi bộ căm hận lắm.

(Lời kể của Giang Phách)

Tôi cõng Nhất Thiên vào phòng của cậu ta rồi đặt cậu ta xuống giường. Thiên nhìn tôi một lúc rồi nói :

-Cám ơn Giang Phách đã tới phúng điếu. Xin lỗi vì hành động của cha vợ tôi hồi nãy.

-Không, chính tôi mới phải xin lỗi.

-Chị Ánh Tuyết không đi với bạn à ?

-Chân cô ấy chưa lành.

-Xin lỗi, tôi đã làm liên luỵ đến vợ bạn. Và…

Và tôi đã làm cho Nhất Thiên rơi xuống tận cùng đáy vực tuyệt vọng, tôi biết để nói chuyện với tôi, Nhất Thiên phải cố gắng lắm. Đây có phải là sự trả thù tôi mong muốn bấy lâu nay ? Cô gái mình yêu thương nhất bị trúng đạn, người bạn mình quý trọng bấy lâu nay sống không sống mà chết cũng không phải là chết vì người cậu ta yêu thương nhất cũng đã bị sóng biển nuốt chửng. Nhưng Nhất Thiên không trách cứ tôi lấy một lời, chỉ cam chịu. Sự trả thù này không làm tôi hả dạ, chỉ thấy đau lòng thêm thôi.

-Tôi sai rồi. – Tôi quỳ xuống trước mặt Nhất Thiên. - Bạn cứ việc trả thù đi.

Nhất Thiên nói :

-Cô bị nạn để cứu bạn, đó là cô ấy tự nguyện, bạn không liên can gì cả.Tôi rất tự hào khi có một người vợ anh hùng như thế. Chẳng có lý do nào khiến tôi phải đánh bạn cả.

-Bạn…

-Tôi sẽ phục hồi sớm thôi, trận đấu đó hẹn năm năm nữa. – Thiên phẩy tay. – Theo đường cửa sổ ra ngoài.

Tôi đành ra ngoài, đóng cửa lại. Không yên tâm lắm, tôi nhìn qua khe cửa. Nhất Thiên đang đưa dải lụa vàng lại gần mũi mình, chắc là tóc của Tiểu Mai rất thơm, cậu ta cứ ngửi mãi không chán. Đúng là thừa. Tôi quay lưng lại, định đi về.

-Mai ơi… - Tiếng Nhất Thiên khẽ kêu nhưng rất não nề. – Giá như lúc đó tôi đến kịp thì Mai đâu đến nỗi…

Tiếp đó là tiếng nấc, nó nghẹn lại như không muốn cho ai nghe cả nhưng dễ dàng cứa vào tim tôi những nhát sâu nhất. Bây giờ, Nhất Thiên còn đau khổ hơn lúc tôi mất Tiểu Huệ gấp trăm lần. Bề ngoài làm vẻ cứng rắn còn khi ngồi một mình thì Nhất Thiên mới bộc lộ cảm xúc thật của mình. Tôi chợt nhận ra, ngày Tiểu Huệ mất, Nhất Thiên đã vô cùng đau khổ nhưng cố gắng kìm lại để tôi đánh cho hả giận đấy thôi.

Trời ơi !

-Trời ơi !

Rầm ! Ai ? Ai đẩy cửa mà rầm rầm thế ? Tôi mở cửa xem. Cửa sổ phòng Nhất Thiên mở toang ra, hai tấm rèm cứ bay phấp phới, che giấu cái gì đó. Tôi đến cửa sổ, vén rèm ra xem thử. Nhất Thiên nhảy từ cửa sổ ra ngoài. Sao mà lành nhanh thế nhỉ ? Nhảy từ lầu hai xuống đây mà chạy như không.

Tôi chạy theo thử xem sao. Đích đến của cậu ta là một bến tàu ? Chẳng lẽ… Nhất Thiên đáp trên cây cột ở một góc khuất của bến tàu, miệng cậu ta rì rầm khấn nguyện chuyện gì đó. Ê !

-Biển ơi, xin hãy đưa tôi đi !

Rồi cậu ta gieo mình xuống biển. Tôi kéo lại không kịp.

-Nhất Thiên ! – Tôi hét lên.
 
P

poro_poro

-----***-----

Sau một giờ điều tra ở các bến tàu, tôi quay trở về. Hoàn toàn không có một chút tin tức nào. Rốt cuộc, cậu ta…

-Lẽ nào nhóc ấy định đi tự tử ?

-Vợ chết rồi mà, chắc là đi tự tử.

Qua cửa sổ, tôi thấy mấy người đi phúng viếng bàn tán xôn xao, đa số ý kiến là Nhất Thiên đi tự tử. Mẹ của Nhất Thiên mới tỉnh dậy, nghe tin đó lại ngất đi một lần nữa. Cậu ta không thể buông xuôi cuộc đời như vậy được.

(Lời kể của Tuấn)

Khi tỉnh lại, phu nhân đã vào phòng lục lọi thứ gì đó. Khoảng mười phút sau bà đem ra : tấm hình của trưởng tộc. Vậy… ai cũng tin trưởng tộc đã chết? Phu nhân đặt tấm hình của con trai lên linh đường. Bà chắp tay khấn nguyện rồi khóc nức nở.

-Bác !

Đám con trai trường tôi, nhất là tên Hải vốn không ưa gì trưởng tộc nhưng khi nghe trưởng tộc đã trầm mình tự vẫn thì nước mắt tuôn ra như suối, có tên vật vã trước cả bàn thờ. Sao lại mất nhiều thế này. Trưởng tộc đã thương tình bỏ qua mọi chuyện, cho tôi về lại tộc, sao lại có thể hành động dại dột thế kia ?

Chúng tôi đang mặt niệm cho hai người thì…

-Có ai ở nhà không ? - Tiếng ấn chuông cửa.

Chú Hoàng, cha vợ của trưởng tộc mở cửa đón tiếp :

-Xin hỏi, ông là ai ?

-Chủ canô, quý tử nhà này vừa hất tôi xuống để cướp lấy chiếc canô rồi lái một cái vèo ra biển.

-Làm sao khẳng định là người nhà này ? – Chú Hoàng hỏi.

-Đồ trắng, khắp phố chỉ có nhà này có tang thôi phải không ?

Ông Hoàng bèn tặc lưỡi, bồi thường chiếc ca nô đã bị cướp của người kia. Ông kia giật phắt mớ tiền, lững thững đi ra khỏi biệt thự.

(Lời kể của Giang Phách)

Ủa, vậy là sao ? Rõ ràng tôi thấy Nhất Thiên nhảy xuống biển mà. Không, Nhất Thiên cũng biết bơi, có thể nhảy từ lầu hai xuống thì nhảy xuống nước sẽ không hề gì. Vậy… cậu ta cướp ca nô của người kia làm gì ?
-----***-----
Giờ tôi có thể đứng viếng như không có gì. Mọi người chỉ lo than khóc, chẳng còn tâm trí để màng tới tôi nữa. Còn tôi, tôi không còn tâm trạng để khóc nữa. Tôi cứ mải suy nghĩ, theo lời ông kia nói thì Nhất Thiên đã cướp ca nô của ông ta. Vậy thì…

-Sao lại bắt chúng tôi chịu trong một ngày ? Hả, hai người ? – Cô Trân ôm chặt người bạn trai của mình.

-Sweet Ice Queen !

-Cùng một ngày mà hai người bắt tôi chịu biết bao nhiêu nỗi đau. – Cô gì đó tên Vân than thở. - Đồ độc ác ! Đồ Xích Thố ! Đồ quỷ dạ xoa ! Đồ quỷ thần !

-Đồ mọt sách ! Đồ vô tình ! Đồ loveless !

-Đồ chết tiệt !

Một đống gạch ở đâu rơi xối xả như mưa, nhắm thẳng đỉnh đầu của mấy học sinh. Từ trên mái nhà ? Ơ… Nước mắt của tôi bây giờ mới trào ra, tôi mỉm cười :

-Nhất Thiên và vợ cậu ta về kìa !

-Ồ !

Tất cả đều không tin vào mắt mình. Nhất Thiên và Tiểu Mai đang đứng trên mái nhà, mỉm cười với mọi người :

-Xin lỗi vì đã làm mọi người lo lắng.

Cái cách đó. Đúng là Nhất Thiên rồi. Vậy người kia chắc chắn là Tiểu Mai. Không còn gì để lo lắng nữa. Tôi gạt nước mắt, bình tâm nhìn họ lại cho kỹ.

-Hai người hơi xanh đấy ! Nhưng trông vẫn giống lễ cưới.

Phải. Y chang ! Chân của Tiểu Mai đang bị thương, Nhất Thiên phải giúp cô ta đi lại nhưng không phải là dìu hay cõng mà là… bế. Chẳng biết sức ở đâu nhưng quả thật là Nhất Thiên đang bế Tiểu Mai kiểu như bế cô dâu.

-Thế à ? - Nhất Thiên nhảy xuống mặt đất.

-Con gái của ta !

(Lời kể của Tiểu Mai)

Cha tôi lao tới ôm tôi. Chặt đến nỗi muốn ngạt thở luôn.

-Cha tưởng con đi luôn rồi. – Có cái gì đó làm cho áo tôi bị ướt.

-Làm sao mà con đi luôn được. – Tôi vỗ lưng cha.

-Cho cha nhìn con một chút nào.

Cha tôi vuốt tóc con gái mình, giống như vừa trải qua một cơn ác mộng.

-Sweet Ice Queen !

-Xích Thố !

-Mọt sách !

Hai đứa bạn chí cốt chạy tới ôm tôi. Tôi cũng ôm đáp trả.

-Nín đi mà.

-Tưởng Xích Thố đi luôn nên đây đem phần thưởng để trên linh đường kìa. Xích Thố đứng nhất đó.

-Ve chai xin lỗi.

Tha thiết một lúc rồi hai người cũng buông tôi ra. Tội nghiệp, hai cái mặt nước mắt nước mũi tèm lem.

-Tiểu Mai !

-Phu nhân.

Phu nhân mỉm cười :

-Con về là tốt rồi.

-Một phen ú tim nhưng bạn đã tạo được kỳ tích đấy Nhất Thiên ! – Giang Phách vỗ tay.

-Chắc vậy.

Dáng Thiên lảo đảo.

-Thiên !

Đôi chân trụ vững giờ đang run . Đôi mắt của Thiên khép lại dần. Thiên gục xuống.
 
P

poro_poro

Chương 44 : EM YÊU ANH !

-Cậu Thiên không ăn uống mấy ngày nay, lại còn bị thương nữa, trụ được là hay lắm. – Cha tôi xoa đầu tôi. – Không phải lỗi của con.

-Con biết, Thiên luôn là một kẻ cố chấp.

Tôi nhìn Thiên ngủ say trên giường. Đúng là một kẻ cố chấp, bị kiếm chém, thương tích đầy mình mà vẫn đòi bế tôi cho khỏi đau chân nữa chứ. Đồ ngốc !

-Bác quản gia coi chừng nhóc này nhé ! Tụi con phải xử con nhỏ này cái đã.

Atula và Ve chai kéo tôi ra ngoài. Lẽ ra là tôi đủ sức giật tay ra nhưng hai nhỏ này đang toả ra sát khí đầy mình. Đằng sau còn có cha tôi nữa chứ và đích đến là phòng khách có phu nhân, thằng nhóc Giang Phách và một binh đoàn mặt nào mặt nấy căng thẳng, đòi hỏi tôi cho ra nhẽ. Tôi nuốt nước bọt :

-Mọi người gọi tôi có chuyện gì không ?

-Chuyện là thế nào ? Bồ kể cho mọi người nghe đi ! Tự dưng được chưng hình lên tủ thờ rồi đột ngột trở về như vậy. – Hai nhỏ buông tay tôi ra.

-À.

Tôi tìm một chỗ ngồi rồi ôn tồn kể lại câu chuyện hôm nọ :

-Sau khi bị rớt xuống biển, Mai đã cố ngoi lên khi những cơn sóng dữ ập đến xong.

-Sao không bơi đi ? Bồ bơi cũng cừ lắm mà.

-Lúc đó Mai bị thương ở chân, lại còn bị bắn nữa, không có khả năng bơi qua sóng dữ.

Ai nấy nghe cũng lạnh mình cả, tôi thấy mấy bàn tay run lên bần bật.

-Thật may vì Mai bắt được một chiếc thuyền cứu sinh trôi dạt trên biển, Mai đã bám vào đó và đương đầu với sóng dữ. Được chừng một đêm, khi biển yên sóng lặng thì nó đưa Mai vào một hoang đảo.

-Thuyền cứu sinh của đội mật thám, quả nhiên vẫn có người tôn trọng cuộc đấu. – Giang Phách trầm ngâm.

-Trên đó có sẵn đồ ăn thức uống nên Mai có thể ở lại đảo ba ngày và sau đó Thiên đã tới đón.

Vân gật gù :

-Bồ kể tóm tắt thế thì dễ lắm nhưng đó thật sự là một cuộc phiêu lưu khó khăn phải không ? Bồ bị thương mà biển lại có sóng dữ nữa.

Tôi nói :

-Có là gì so với Thiên. Bị thương đầy mình mà còn lái ca nô ra để đón đây về mà.

-Coi bộ khi nhóc Thiên tới đón, bồ rất mừng nhỉ ?

-Ừ.
-----Quá khứ-----

Ba ngày rồi. Trên thuyền đầy đủ đồ ăn thức uống mà chẳng có lấy một tờ giấy hay cây bút để viết tín hiệu S.O.S. Sao đây ? Tiếng ca nô ? Cảm giác này, phải chăng…

-Thiên ! Thiên phải không ?

Thiên chạy đến ôm chầm lấy tôi.

-Ơn trời, cô vẫn bình an. – Vòng tay ấy siết chặt bằng khả năng có thể.

-Thiên… Thiên…

Lạ thật ! Tôi vui lắm ! Vui không thể tả nổi. Nhưng tại sao nước mắt cứ tuôn ra không ngừng thế này ? Đừng có khóc ! Thiên đang ở đây cơ mà.

-Xem nào, vợ yêu của tôi. – Thiên ngắm nhìn khuôn mặt của tôi. – Vợ xanh nhiều lắm đấy.

-À, vết thương của cậu…

-Hết rồi, thấy cô là tôi không còn đau nữa.

-Làm sao mà cậu biết tôi ở đây ?

-Trực cảm !

Rồi Thiên lại ôm tôi. Tôi cũng ôm Thiên. Ấm áp quá ! Sự ấm áp này làm tôi quên đi cả cái chân đang bị đau và vết thương mới được băng bó của mình. Sao lạ vậy nhỉ ?

-Tôi cứ sợ là trực cảm của tôi sai. – Thiên nói. – Nhưng tốt rồi.

-Hồi nãy tôi cũng sợ không phải là cậu. – Tôi không ngăn nước mắt được.

Thiên buông tôi ra, đến gần chiếc canô, đưa tay ra :

-Về nhà thôi !

-Này… chân tôi…

Thiên đến gần tôi, nhìn từ đầu tới chân, bất chợt dừng lại ở cái chân của tôi :

-Quên. – Thiên cười xoà. – Thôi thì để tôi đưa cô lên ca nô vậy.

Ủa ? Dìu thì không được rồi. Sao không đưa lưng ra để cõng ? Thiên định làm gì ? Thân thể của tôi được nhấc bổng lên khỏi mặt đất bằng cách…

-Oái ! – Tôi la to.

Mặt tôi giờ chắc như là quả gấc chín. Thiên đưa tôi lên ca nô bằng cách… bế tôi y như là trong mấy cái lễ cưới, chú rể bế cô dâu kiểu nào thì Thiên bế tôi kiểu đó. Đề phòng việc tôi giãy ra khỏi vòng tay của mình, Thiên nói :

-Cô mà giãy là được thưởng thức dung dịch NaCl miễn phí.

Không cần, giờ tôi đang bị sốt đây, sức đâu mà giãy nữa chứ. Tôi chỉ đủ sức nói một câu :

-Cậu học chiêu này ở đâu vậy hả ?

Thiên nhe răng cười rồi trả lời vô cùng “thành thực” :

-Trong nhà ma. Có mấy cặp làm vậy đấy.

Thiên bế tôi lên ca nô, mỉm cười :

-Bám cho chắc nhé, tôi chạy hơi nhanh đấy.

-Ừ.

Thiên lên ghế trước, khởi động ca nô chạy về đất liền. Biển lần lượt rẽ ra cho như đang chỉ đường về đất liền. Ba ngày qua là ba ngày dài khủng khiếp, cứ mong về lại đất liền, gặp mọi người. À, trường tôi phát thưởng rồi thì phải, không biết nhỏ “Atula” có gửi cho phu nhân không. Còn cha tôi, hôm đó tôi không nói với cha là mình đã phục hồi trí nhớ, ông vui lại chưa nhỉ ? Cuộc đấu giữa hai dòng họ nữa chứ. Tôi muốn hỏi hết nhưng sợ làm Thiên mất hứng, đành tổng hợp lại thành một :

-Tôi đi mấy ngày, mọi người có nói gì không ?

Thiên hơi khựng lại :

-À, tại ba ngày liền không có thông tin của cô nên ai cũng tưởng đi luôn, đang chưng hình của cô trên bàn thờ đó.

-Hả ? Đồ độc ác ! Tôi đã chết đâu.

-Ai biết cô “trâu” vậy. – Thiên thở dài. – “Trâu” thật đấy.

-Cậu… - Tôi nghiến răng, siết chặt nắm đấm, chuẩn bị cho cái con người khó ưa này một trận.
 
P

poro_poro

-----Hiện tại-----
-Thật là… chưa chết mà đã chưng hình người ta lên bàn thờ rồi. – Tôi thở dài.

Cha tôi gãi đầu :

-Ai biết con thọ thế.

Rồi ông nhảy lên, chạy vèo ra sảnh đường, hét to :

-Khỏi chưng mấy thứ này chi cho chật !

Tội nghiệp cha tôi. Ba ngày qua là địa ngục với ông. Cả mọi người nữa. Có điều giờ tôi phải hoàn thành bổn phận của mình.

-Xong chưa ? Xin phép mấy anh chị cho em vào thăm “chồng” một tí. – Tôi cúi đầu.

-Con mới về mà, ăn uống lại cho có da có thịt chứ. – Phu nhân nói.

-Đâu có sao đâu phu nhân, con vừa ăn vừa trông Thiên cũng được. Vân đưa đây vào nhé !

Vân tặc lưỡi, dìu tôi về phòng Thiên. Tôi tay bá cổ Vân, chân lò cò suốt quãng đường ba trăm mét, không thấy mỏi gì hết. Vân nói :

-Khâm phục luôn đó.

Tới phòng, Vân đặt tôi xuống chiếc ghế gần giường mà Thiên đang nằm. Tôi cám ơn Vân sau đó nhìn nhỏ thật tha thiết, nhờ nhỏ gia ân cho một điều đặc biệt. Vân ơi, làm ơn đi ! Nhỏ hiểu, cười cái nụ cười kiểu găng-xtơ đó là hiểu 150%. Nhỏ nháy mắt với ông quản gia. Ông quản gia cũng hiểu. Hai ông cháu khoác tay nhau ra ngoài, để tôi và Thiên ở lại.

Coi, Thiên ngủ say chưa kìa. Trong túi áo của Thiên vẫn còn dải lụa màu vàng tôi hay dùng để cột tóc. Thiên là một người phi thường. Việc lái ca nô ra đón tôi nghe có vẻ đơn giản, sự thực là một kỳ công. Không ai bị thương nặng thế mà vẫn lái ca nô ra biển và không ai bắt được cảm giác từ xa cả. Thiên… Tôi nắm chặt tay Thiên, thì thầm vào tai Thiên :

-Cám ơn cậu. Tôi…
-----***-----
(Lời kể của Nhất Thiên)

-Cuối cùng tôi cũng tìm được cô. – Tôi ôm chặt Mai.

-Thiên…

-Về nhà nào !

Mai nắm lấy tay tôi. Rụt rè. Cô ấy ngập ngừng :

-Thiên à… tôi…

-Sao kia ?

-Thiên ! Em yêu anh !

-Hả ? – Tôi giật mình.

May quá ! Thì ra chỉ là một giấc mơ. Có điều, sao lại mơ như thế vào lúc này ? Thú thật, tôi đã từng trực tiếp thổ lộ với Mai nhưng tôi rất sợ cái ngày cô ấy trả lời. Sợ kinh khủng. Nếu Mai nói vậy thật, tôi không biết làm sao cả. Chuyện ở nghĩa trang chỉ là trả lời gián tiếp, tôi đã một phen đứng tim, giờ Mai trả lời trực tiếp chắc tôi chỉ có nước chạy.

-Thiên…

-Oái ! – Tôi hét lên.

-Cậu dậy rồi à ? – Mai mỉm cười. – Hôm nay là ngày tháo băng lần cuối đấy.

Hoá ra đêm qua Mai lại nắm tay tôi suốt đêm. Thảo nào mơ như thế.

Một tuần lễ trôi qua, chân của Mai lành hẳn, Mai thi triển khinh công trên mái nhà dễ như trở bàn tay. Tôi cũng có thể đi đứng bình thường, còn một đợt tháo băng nữa là xong.

-Tôi đưa cậu xuống nhé ! – Mai nói.

-Ừ.

Tôi nắm tay Mai, cùng bước xuống lầu. Ông quản gia kéo ghế cho tôi và Mai ngồi. Mẹ tôi nhìn tôi, trông bà khá hài lòng :

-Con khoẻ hẳn rồi đấy.

-Dạ.

-Thưa cậu chủ, hồi nãy cậu Đặng có gọi điện, hẹn cậu ra nghĩa trang. – Ông quản gia nói.

-Thế à ?

Sau chuyện ở ngoài biển, Giang Phách đã xử phạt nghiêm khắc hơn 50 người trong dòng họ Đặng tội thích khách trưởng tộc, tương đương với tội phản tộc. Chồng của cô Hạnh Dung cũng có dính líu nên bị rút vốn ở công ty, nhỏ Hạnh Thuý bị từ hôn thẳng thừng. Ba ngày trước, Giang Phách tuyên bố ký hôn ước với chị Trần Ánh Tuyết, trái ngược với dự đoán, cuộc hôn nhân này rất được mọi người hoan nghênh, ai cũng bảo chị Ánh Tuyết là người hiền thục, xinh đẹp lại tài năng, lựa chọn như thế là hợp lý.

Tôi gật đầu :

-Được rồi ! Bác nhắn với cậu ta là sau khi thay băng xong, con sẽ đến ngay.

-Tôi hiểu. – Bác quản gia liền đi gọi điện, nhắn lại lời hồi nãy.

Tôi hỏi Mai :

-Cô có đi không ?

-Không. – Mai trả lời thẳng thừng. – Tôi có việc.

Trả lời thẳng thừng. Hôm nay sao kỳ vậy nhỉ ? Tôi có linh cảm chẳng lành.

-Ờ, không sao. Một mình tôi đi cũng được.

-Nhưng thăm mộ xong, con nhớ rủ Giang Phách tới chơi nhé. - Mẹ tôi mỉm cười. – Lâu lắm thằng bé không lại chơi.

-Dạ.
-----***-----
-Lâu lắm chúng ta không nói chuyện bình yên như thế. – Tôi nói.

Giang Phách nói :

-Lỗi của tôi. Xin lỗi.

Tôi phẩy tay :

-Mọi chuyện đã qua, chúng ta lại là bạn chứ ? – Tôi đưa tay ra.

-Bạn tốt bụng quá !

Giang Phách bắt tay tôi. Một tình bạn được hàn gắn, Tiểu Huệ làm chứng. Đã hai năm nay tôi luôn ao ước có được ngày này, cuối cùng đã thành hiện thực. Chúng tôi bắt tay nhau rất lâu. Tôi mỉm cười mãn nguyện.

-À, hôm nay anh có quà cho em đây ! – Giang Phách quay qua nói với Tiểu Huệ.

-Anh cũng vậy.

Tôi đặt bó hoa huệ trắng lên mộ em như thường lệ. Giang Phách nói :

-Quà của anh hôm nay đặc biệt hơn mọi hôm.

Giang Phách lấy từ trong bọc giấy một món quà cực kỳ đặc biệt cho em gái : một cành mai vàng. Giang Phách đặt cành mai lên mộ Tiểu Huệ, gãi đầu :

-Thông cảm nhé em, mùa hè mai không có nở, anh tặng em hoa lụa vậy.

-Sao bạn lại dùng hoa mai ?

Giang Phách nói :

-Bạn đã được một bông hoa mai sưởi ấm trái tim mình, mình hy vọng cành mai này cũng sưởi ấm cho trái tim của Tiểu Huệ.

Tôi cũng đồng tình với Giang Phách :

-Hoa mai là sứ giả của nắng ấm mà.

Nhưng rồi Giang Phách lại giữ nguyên dáng vẻ đáng ghét ban đầu :

-Nhưng với Giang Phách này, hoa tuyết vẫn là cảnh đẹp nhất.

Đương nhiên, vợ là nhất mà. Không trách cậu ta được. Tôi không giận.

-Vợ bạn đâu Giang Phách ? – Tôi hỏi.

-À, cô ấy không đi, bảo rằng phải đến nhà bạn có việc. Chân đã khỏi rồi.

-Vậy… giờ đến nhà mình chơi nha, mẹ mình mong lắm.

-Ừ.
-----***-----
-Mừng thiếu gia về nhà, mừng cậu Đặng đến chơi. – Ông quản gia mở cửa cho chúng tôi.

Giang Phách bước chân vào nhà tôi hơi ngập ngừng. Tôi mỉm cười, nắm tay cậu ta, kéo một mạch từ ngoài cổng vào trong nhà làm Giang Phách hét toáng lên. Một tay nắm Giang Phách cho cậu ta khỏi run, một tay tôi gõ cửa thật lớn :

-Tôi về rồi đây !

Bụp ! Pháo hoa ? Từng tua kim tuyến tuôn xuống trước sự ngỡ ngàng của tôi. Bên trong đại sảnh có đầy đủ mọi người : mẹ tôi, chú Hoàng, chị Vân, chị Trân, anh Sơn, Anh Tuấn cùng toàn thể mọi người trong biệt thự, ai ăn mặc cũng đẹp, trên tay có một cái hộp bọc giấy bóng kính buộc ruy-băng.

-Chúc mừng sinh nhật cậu Thiên ! - Chị Tuyết đi ra chào đón tôi.

-Ánh Tuyết ? – Giang Phách giật tay tôi ra. – Sao cô lại ở đây ?

Chị Tuyết mỉm cười :

-À, hôm qua Mai có gọi cho tôi qua đây để giúp một số chuyện, sẵn ăn tiệc luôn. Cô ấy dặn là cậu cũng đến chung vui nên… ăn mặc cho đẹp vào.

Chị Tuyết hôm nay rất dễ thương trong chiếc váy màu trắng như tuyết có điểm ren hoa hồng, tay ngắn, nó tôn lên làn da trắng như tuyết của chị, có đánh phấn không nhỉ ? Tóc chị xoã dài, được thắt nơ ở đuôi tóc. Nói chung là một sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, Giang Phách mặt đang đỏ như trái cà chua kìa. Mà khoan đã, hồi nãy chị ấy nói…

-Hồi nãy chị nói “chúc mừng sinh nhật” á ? – Tôi hỏi.

-Ừ. - Mẹ tôi nói. – Mai nói là hôm 25/5 chưa kịp tổ chức sinh nhật cho con, hôm nay làm bù.

-Đây, anh chị có quà cho nhóc đây ! - Chị Vân tặng cho tôi một hộp quà bọc giấy xanh lam, thắt ruy-băng hồng.

-Chị với Tuấn cũng có quà đây ! - Chị Trân đưa ra một hộp quà bọc giấy vàng, thắt ruy-băng màu xanh lam.

Chú Hoàng thì nói :

-Tôi không biết cậu Thiên thích gì nên lát nữa sẽ tặng cậu một bài hát như quà vậy. (danh ca đó)

-Tôi với cậu Phách tặng cậu cái này. - Chị Tuyết tặng cho tôi một bình hoa cắm đầy mai lụa.

Tôi không thể nói được nên lời. Tôi chưa từng có một buổi tiệc sinh nhật với bốn người hai năm nay. Tôi… tôi… Ủa mà…

-Mai đâu rồi nhỉ ? – Tôi hỏi chị Tuyết.

-Kìa ! - Chị Tuyết chỉ trên lầu.

-Chúc mừng sinh nhật !

Mai từ trên lầu bước xuống như tiên hạ phàm. Cô nàng không mặc váy dài kiểu tây hay váy ngắn, Mai đang khoác trên mình bộ võ phục của con dâu dòng họ Dương, bộ võ phục màu đen có viền trắng, tóc cô nàng cột cao lên bằng dải lụa màu vàng, hai tay bưng cái bánh sinh nhật cắm mười một cây nến đủ màu sắc, ánh sáng lung linh từ mười một cây nến làm cho Mai càng giống tiên nữ hơn. Một vẻ đẹp không thể diễn tả được. Mai đặt chiếc bánh sinh nhật giữa bàn, mỉm cười :

-Đây là quà của tôi với Tuyết đó.

Chị Tuyết lắc đầu :

-Tôi chỉ góp phần trình bày thôi, còn từ bột, kem, vật liệu đều là của Tiểu Mai hết.

Tôi nghe chữ có chữ không thôi, giờ tôi đang nhìn bông hoa xinh đẹp của mình. Mai biết, cô ấy e thẹn hỏi :

-Cậu bảo võ phục là hợp với tôi nhất nên tôi mặc bộ này, được không ?

-Được, quá được đi chứ ! – Tôi gật đầu như một cái máy.

-Thế hả ?

Cả hai im lặng, cứ cúi đầu nhìn xuống đất, lâu lâu mới liếc mắt xem xung quanh ra sao.

-Thổi nến đi chứ ! – Giang Phách ký đầu tôi rõ đau.

Tôi giật mình, rớt xuống đất rồi. Tôi bèn tiến đến bên ổ bánh, chuẩn bị thổi nến.

-Happy birthday to you ! Happy birthday to you ! - Mọi người cùng vỗ tay, cất cao bài hát.

-Ước gì năm sau tôi cũng có một buổi tiệc sinh nhật vui vẻ thế này. – Tôi rì rầm khấn nguyện rồi thổi tắt nến.

-Chúc mừng sinh nhật !
-----***-----
Trời ạ ! Hai ông bà “mây và núi” này, tặng gì mà tặng cho tôi một đống truyện thiếu nhi loại giấy mỏng nhất, keo như kẹo, keo hơn cả Mai (nhà hai người này giàu sụ). Còn chị Trân và tên Tuấn thì tặng cho tôi sách triết học toàn là loại tôi đã đọc đến quyển cao nhất rồi. Trong các món quà chỉ có bình hoa của chị Tuyết, bài song ca của mẹ tôi với chú Hoàng và ổ bánh của Mai là giá trị nhất.

-Thông cảm đi ! Cặp “mây và núi” giàu nhưng hơi kẹo. – Mai cười trừ.

-Bạn cô đó, lây bệnh của cô nặng lắm rồi. – Tôi nói. – Cám ơn món quà của cô. À, hôm nay cô đẹp lắm.

Mai quay mặt đi chỗ khác. Cô nàng hít thở sâu rất nhiều lần. Cuối cùng quay lại, nói thật to :

-Thiên… tôi… tôi…

Ê cái này… quả nhiên tôi linh cảm hôm nay có chuyện không hay. Giờ sao bây giờ ? Chạy !

(Lời kể của Tiểu Mai)

-Thiên… tôi… tôi… - Tôi cố hết sức để nói nên lời.

Ủa ? Chạy đâu mất rồi ? Sao kỳ vậy ?
-----Quá khứ-----
-Coi bộ Mai rất hạnh phúc. - Tuyết mỉm cười. – Làm cho chồng mà.

-Tuyết ! – Tôi tiếp tục đánh trứng. – Im đi !

-Có định nhân cơ hội này thổ lộ luôn không ?

Tôi khựng lại. Thổ lộ ư ? Lúc ở mộ Tiểu Huệ chỉ là gián tiếp, tôi chưa trả lời trực tiếp với Thiên bao giờ. Có nên không nhỉ ?
-----Hiện tại-----
Chạy đâu mất tiêu nhỉ ? Ngoài vườn ! Tôi chạy ra ngoài vườn. Kia rồi !

-Đứng lại ! – Tôi hét lên.

Chạy cắm đầu cắm cổ. Tức thật, chạy nhanh kinh khủng, quẹo toàn ngóc ngách. Không sao, ta có cách.

(Lời kể của Nhất Thiên)

Phải chạy gấp ! Dồn hết sức lực. Tôi quay ra sau xem thử, cô nàng bị tụt lại đằng sau rồi. Nhưng không được, kẻo mắc kế cô nàng. Tôi băng qua mấy bụi hoa, dùng khinh công nhảy lên cây cổ thụ gần cửa sổ phòng của tôi rồi nhảy vào đó.

-Cậu đây rồi !

Trời ạ ! Cô nàng vào trong này từ hồi nào ? Tôi nhảy ra cửa sổ, định chạy lần nữa.

-Đứng lại ! – Mai gằn mạnh.

Hết chạy. Tôi đành đứng chôn chân ở đây. Tiếng bước chân của Mai càng lúc càng rõ.

-Sao lại chạy trốn chứ ? Khó khăn lắm mới lấy đủ can đảm để trả lời cậu hôm Tết, mà cậu lại thế. Cậu không thích sao ?

Ai bảo ? Tôi rất muốn đấy chứ.

-Không phải thế ! – Tôi quay lại, nhìn thẳng vào mắt Mai.- Tôi biết cô định làm gì. Nhưng… tôi không muốn vào lúc này, thật ra tôi muốn “thổ lộ” với cô khi mình cao hơn cô kia. Nếu không có chuyện kiểm tra của cố với nội và chuyện gia tộc thì tôi đã không nói như thế.

Mai gật gù :

-Ra vậy… Vậy thì…

Mai nhấc bổng tôi lên, đặt tôi trên một cái ghế :

-Giờ thì cao hơn tôi rồi. – Mai mỉm cười. – Tôi nói được chứ ?

-Mai…

Mai chắp hai tay, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu :

-Dương Nhất Thiên ! Em yêu anh ! Em yêu anh bằng cả con tim của mình ! Em yêu anh hơn bất cứ thứ gì trên thế gian này.

Tôi nắm lấy đôi tay như búp măng của Mai, mỉm cười :

-Cô là cô gái đáng yêu nhất mà tôi từng gặp, hơn cả mẹ tôi.

 
P

poro_poro

(Lời kể của Tiểu Mai)

Thiên buông tay tôi ra, nhảy xuống dưới :

-Đây là món quà quý nhất của tôi.

Thiên ra đòn ở chân cho tôi mất thăng bằng. Khi đầu tôi suýt chạm đất thì có một bàn tay đỡ ngang hông tôi, còn bàn tay ra đòn thì đỡ lấy khuỷu chân, nhấc bổng tôi lên. Thiên lại bế tôi kiểu bế cô dâu nữa rồi.

-Cậu… ứng dụng nhanh thật đấy ! – Tôi nói.

-Ừ nhỉ.

Đôi mắt Thiên nhìn tôi vô cùng dịu dàng, Thiên từ từ cúi xuống, hơi ấm ấy lan toả cả khuôn mặt của tôi. Thiên nói khẽ khàng :

-Anh yêu em !
-----***-----
Anh ấy nhẹ nhàng đặt lên môi tôi một nụ hôn thật ngọt ngào. Không gian chung quanh tôi dường như không còn nữa, tôi chỉ biết có chúng tôi thôi. Thiên vuốt mái tóc của tôi, mỉm cười :

-Cuối cùng ngày này cũng đến.

-Vâng. – Tôi cũng mỉm cười. – Ngày cưới của chúng ta.

-Chúc mừng hai người !

-Cầu mong hai con trăm năm hạnh phúc. – Cha tôi mân mê chiếc khăn voan trắng.

Tôi tung đoá hoa lên, mặc mọi người tranh nhau bắt lấy nó, tôi tựa người vào chồng. Anh ấy giờ đã hai mươi tuổi, là một chàng trai cao lớn, cao hơn tôi đến nửa cái đầu và cũng là một vị chủ tịch của tập đoàn họ Dương cường thịnh. Người chồng đáng tự hào của tôi.

Lễ cưới của chúng tôi có đầy đủ các khách mời ở hai họ và bạn bè. Chúng tôi là cặp cưới muộn nhất. Giang Phách với Tuyết lấy nhau ba tháng trước. Atula với anh Sơn, Ve chai với Tuấn đã có con luôn rồi. Nhưng tôi dám khẳng định, chúng tôi là cặp hạnh phúc nhất.

Sau buổi tiệc, tôi cùng chồng mình vào phòng hoa chúc. Anh vẫn còn rất tỉnh táo, nãy giờ anh uống rất ít rượu, còn tôi thì hơi chuếnh choáng một chút, bắt anh phải bồng tôi vào phòng. Thiên đặt tôi lên giường, mỉm cười :

-Hôm nay cô dâu của anh đẹp quá !

-Thế á ? Anh cũng vậy.

Anh ngồi cạnh tôi :

-Tuy đã thề trước chúa, nhưng anh muốn em thề với anh lần nữa.

-Thề gì ?

-Thề là phải ở bên anh, chăm sóc anh, phải dịu dàng với anh, yêu anh và cấm không được để ý tới người con trai nào hơn anh, kể cả con trai chúng ta.

Tôi nói :

-Nhóc to gan đấy ! Anh không sợ em xử anh sao ?

-Đi ! – Thiên đưa ngón út ra.

-Em hứa ! – Tôi móc nghoéo với Thiên.

Thiên nói :

-Nghoéo tay chưa được, phải có cái gì đó ràng buộc hơn nữa, em đâu có đeo nhẫn. (Thiên và tôi rất ghét trang sức, tôi đâu có xỏ lỗ tai)

-Nhóc muốn gì ?

-Đây !

Thiên đặt lên môi tôi một nụ hôn nồng cháy.
 
P

poro_poro

Thực sự vô cùng gây cấn, hấp dẫn đến phút cuối cùng nhưng tác giả lại có những làm ngưòi đọc khó hiểu.

Mình từng dùng 2 ngày đọc cả bộ này. Chỉ có 2 từ để nói về tình tiết là :" Rất hay " . :D
 
Top Bottom