CLB Khu vườn ngôn từ Nhật ký mang thai tuổi 17

Thảo luận trong 'Sưu tầm' bắt đầu bởi hatsune miku##, 16 Tháng mười một 2018.

Lượt xem: 765

  1. hatsune miku##

    hatsune miku## Miss Cặp đôi ăn ý|Tài năng được yêu thích nhất Thành viên

    Bài viết:
    2,420
    Điểm thành tích:
    548
    Nơi ở:
    Vĩnh Phúc
    Trường học/Cơ quan:
    Dược
    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    [TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt sáu môn học.


    Bạn đang TÌM HIỂU về nội dung bên dưới? NẾU CHƯA HIỂU RÕ hãy ĐĂNG NHẬP NGAY để được HỖ TRỢ TỐT NHẤT. Hoàn toàn miễn phí!

    Thể loại: Tình cảm học đường, hài hước, nhật kí mang thai

    Đây là cuốn nhật ký kể về những suy nghĩ và mọi việc xảy ra quanh cô bé Min Min chỉ mới 17 tuổi lại bất ngờ mang thai với cậu bạn trai cool boy cùng trường. Và cũng bắt đầu chuỗi những sự việc hài hước xảy ra khi cô về làm dâu....

    Ông bà vẫn thường nói câu:

    "Hãy là hoa nhưng chớ nên là trái, hoa nồng hương còn trái lắm khi chua."

    Tình yêu lầm lỡ ở tuổi thơ ngây đôi khi giết chết hạnh phúc tương lai một người.

    Mang trong mình đứa con khi tuổi còn nhỏ là điều khó khăn và không dễ dàng.

    Bạn đủ dũ cảm vượt qua mọi thứ...?

    Nước mắt - ân hận muộn màng cho những trái tim vì một phút nông nỗi.

    Tuổi trẻ vấp ngã với chính bi kịch của bản thân.

    Thế nhưng, đôi khi cuộc sống lại cần những vấp ngã để có thể: TRƯỞNG THÀNH.
    ......................................................

    [​IMG]
    Chương 1: Cuộc sống nhàm chán
    Giữa tháng 1 năm 2013

    Thông tin về chủ nhân của quyển nhật ký có 1 không 2 này:

    Tên thật: có chết cũng không nói...

    Biệt danh: Min Min

    Sinh ngày: 9/9/1996

    Nhóm máu: O "thiên tài"

    Giới tính: gái "ngây thơ"

    Chòm sao: Xử Nữ

    Chiều cao: 1m53 + 2cm đế của đôi giày thể thao Nike

    Học ở: trường nội trú Q lớp 11B10, ngồi bàn thứ nhất dãy giữa nên thường bị thầy cô địa

    Sở thích: cưa trai

    Sở đoản: ra vẻ nhu mì

    Quan niệm tình yêu: được ăn cả, ngã về 0

    Mong muốn: trở thành người nổi tiếng

    Bí mật: nhiều vô số kể nhưng liệt ke vài thứ thôi

    1. Bảy tuổi đánh rắm rất lớn và đổ cho con bé đứng bên cạnh

    2. Lén lấy mấy chiếc quần bông của thằng Vinh cắt ba lỗ

    3. Nói cho mẹ biết thằng Hoàng cạo lông chân bao nhiêu lần 1 ngày

    4. Up hình con bạn thân Thuý Nga đang nặn mụn lên trang mạng xã hội rồi vờ lên án kịch liệt cái đứa làm chuyện đó

    5. Từng thấy cha lộ hàng ngoài bãi biển

    _______v.v..._______

    Tôi tên Min Min. Đó chỉ là biệt danh, nghe dễ thương đó chứ. Tên thật của tôi không xấu nhưng tôi thích mọi người gọi mình là Min Min hơn. Tôi học lớp 11 tức năm nay 17 tuổi. Quả thật tôi không thích cái câu ông bà hay bảo: tuổi 17 bẻ gãy sừng trâu. Thay vì làm việc vô nghĩa đó tôi thà đi thi hoa hậu thế giới còn sướng hơn. Số đo 3 vòng của tôi không được hoàn hảo, phải chăng vì thế mà tôi chưa có bạn trai. Đời chán quá!

    Chiều nay tan học vừa bước chân vô nhà tôi đã nghe âm thanh ồn ào, hệt như chạy giặc. Nhà tôi chỉ có 5 người mà nhốn nháo như chuồng gà. Suốt ngày cứ nghe oang oang giọng cha mẹ rồi đến hai thằng em sinh đôi trời đánh.

    "Ông tháng này chưa đưa tiền tôi"

    "Gì? Tôi mới đưa hôm trước, bà xem lại đi"

    "Xem rồi, không có"

    "Thì bà cứ vào xem lại lầnnuwax cho chắc ăn"

    "Ơ hay, ông điếc à? Đã bảo không là không, có xem mấy lần cũng thế thôi"

    Cha mẹ luôn mang tiền bạc ra làm chủ đề tranh cãi, một ngày gần chục bận chứ chả ít.

    "Con nhỏ này đẹp quá anh ha"

    "Ai? Con đó hã? Xấu òm, đẹp nỗi gì"

    "Em thấy vậy là xinh rồi, bữa nào cưa nhỏ thử"

    "Mày sinh ra uổng quá, có mắt mà như đui"

    "Chỉ có kẻ hay xem ảnh nude như anh mới bị mù"

    "Mày coi nhiều hơn tao còn nói gì chứ"

    Còn đây là cuộc trao đổi mất nết giữa hai thằng em sinh đôi 14 tuổi của tôi. Thằng bên phải tên Huy Hoàng nhưng tôi thấy đời nó giống điêu tàn hơn, còn thằng bên trái tên Quang Vinh, tiếc là nó không phải ca sĩ. Huy Hoàng và Quang Vinh suốt ngày bàn tán về việc cua gái. Nghe mấy câu thô thiển của chúng mà tôi muốn đi đầu xuống đất. Sao tôi không có em gái nhỉ? Không phải vì tôi thích em gái mà chí ít, nó sẽ không thù dai như hai thằng tiên sư trời đánh kia.

    Cuộc sống của tôi nhàm chán, vô vị dễ sợ!

    Sáng đi học, nhồi nhét mớ kiến thức to còn hơn núi vào đầu. Quanh đi quẩn lại toàn thấy mấy gương mặt quen thuộc muốn bị mốc cả lên, từ thầy cô qua bạn bè. Chiều về nhà thì nghe cha mẹ và hai thằng em hợp thành cái chợ bà Chiểu. Ông bà hay nói: Hai người đàn bà cộng con vịt ra cái chợ. Nhà tôi có một người đàn bà với ba đàn ông mà ra tới... 4 cái chợ! Giả sử có thêm con vịt nữa thì tôi thề trên bộ tóc giả của mẹ mà tôi lỡ dùng làm giẻ lau là tôi sẽ lên nóc nhà sống.

    Đời tôi cứ trôi qua 1 cách nhạt nhẽo đơn điệu. Ngày nào cũng như ngày đó. Tôi ước giá như nó xuất hiện sự thay đổi lớn, cái gì đó thật chấn động ấy. Bước ngoặc đổi thay. Chiều qua con bạn thân Thuý Nga bói cho tôi quẻ bài Tarot. Phải công nhận, con này có số làm... bà bói. Nhìn dáng ngồi chân trên chân dưới, mặt mày thỉnh thoảng nhăn như khỉ là tôi biết trước tương lai của nó khỏi cần bói chi mệt. Thuý Nga bói khá ứng nghiệm, có điều ứng toàn những thứ xui xẻo rùng rợn.

    "Bà sắp gặp chuyện lớn. Rất lớn! Đến nỗi sẽ làm cuộc sống của bà thay đổi hoàn toàn"

    "Chuyện gì?"

    "Cũng không rõ nhưng hình như liên quan đến trai"

    "Ồ! Hay mình sắp gặp 1 công tử nhà giàu, đẹp trai, lạnh lùng?"

    "Chắc vợi"

    Vậy là có thứ để tôi hi vọng rồi. Tôi chắp tay vái trời vái đất cho điều ấy xảy ra để kết thúc vòng quay nhàm chán mình đang có. Nếu được thế thì tôi hứa danh dự không lén lấy quần bông của thằng Vinh ra cắt mỗi khi nó chơi trò trả đũa tôi.
     
    Hà nội phốJeon Jungkookie thích bài này.
  2. hatsune miku##

    hatsune miku## Miss Cặp đôi ăn ý|Tài năng được yêu thích nhất Thành viên

    Bài viết:
    2,420
    Điểm thành tích:
    548
    Nơi ở:
    Vĩnh Phúc
    Trường học/Cơ quan:
    Dược

    Chương 2: Chạm trán với cool boy và... Hãy đợi đấy!
    Ngày 17 tháng 2

    Trường học tất nhiên bao giờ cũng có cả tá thứ để nói. Đó là điều hàng vạn hàng triệu học sinh trên thế giới đã công nhận rồi. Cái trường trung học phồ thông Q của tôi cũng thế thôi. Mà một trong những vấn đề được quan tâm chú ý nhiều nhất, thậm chí trên phim Hàn hay truyện tranh Nhật cũng mang vào làm chủ đề chính, đó là các hot boy - hot girl! Oh yes! Đấy là thứ luôn hiện diện hầu hết trong tất cả trường từ cấp I,II,III kể cả mẫu giáo. Vì sao? Đơn giản, có trai đẹp gái xinh là... cứ mê!

    Hot boy - hot girl ai chẳng biết đó là những kẻ mang nhan sắc rất "hót". Với tôi, những kẻ chuyên mang sắc đẹp của mình đi "phe" trước bàn dân thiên hạ là một tội ác không thể tha thứ. Chúng nó làm vậy chả khác nào khơi dậy lòng ganh tị nơi những người xấu hơn. Đã thế còn khiến cho một nhóm người khác mê điên cuồng, suốt ngày theo đuôi. Tóm lại tôi ghét mấy cái hot hot đó. Nhan sắc tôi "nguội" đây mà cũng có chết đâu, vẫn sống nhăn răng còn gì. Khoẻ nữa là đằng khác!

    Trường Q của tôi có kha khá những hot boy - hot girl (tại sao trên đời lại có nhiều kẻ thích gây tội ác bằng sắc đẹp thế nhỉ). Tất nhiên là tất cả những người đó chỉ được biết đến trong một phạm vi nào đấy, chứ không đình đám như trên phim Hàn, truyện tranh Nhật là kiểu đẹp nứt lòng đến nỗi Hằng Nga phải uất ức hoặc giàu đến nức vách đổ tường (nhan sắc của chúng làm đổ tường thì tôi chả hiểu cái gia đình ấy sống thế nào được). Ngoài đời vẫn thực tế hơn phim truyện nhiều. So với toàn trường mà bạn nổi tiếng khắp cả khối là đã ghê gớm lắm rồi! Khối 11 của tôi có tổng cộng 7 thằng hot boy, còn hot girl thì tôi không đếm bởi tôi không mê con gái. Và trong số đó tôi để ý 1 thằng... Học lớp 11B1, gương mặt khá cool có thêm hai lúm đồng tiền, học giỏi và tham gia CLB võ thuật - cậu ta tên Chan Chan.

    Tôi để ý Chan Chan không hẳn là vì mê hot boy ( mặc dù phải thừa nhận nhiều lúc tôi suýt mất hết hồn vía khi thấy cậu ta cười bởi 2 lúm đồng tiền duyên tệ) mà do cậu ta được bạn bè gọi bằng biệt danh, giống tôi. Chưa hết, Chan Chan thường đạp xe đi học ngang nhà tôi mỗi buổi sáng. Tôi vốn không quen để ý mặt mũi những người qua lại nhà mình nhưng bởi một cuộc chạm trán không mong đợi mà cả hai... thành kẻ thù. Sáng hôm đó, khi tôi đang lau chùi ban công ở phía ngoài thì vô tình quơ tay hất đổ cả xô nước rớt xuống dưới. Không may là đầu của Chan Chan lại trở thành nơi "đáp" của cái vật bằng nhựa kia. Thật tình không thể trách tôi được. Nếu trách nên trách cậu ta lại đạp xe đến ngay lúc ấy... Đứng thất kinh trong vài phút, tôi liền lật đật chạy xuống dưới nhà để xin lỗi kẻ bị nạn.

    "Ơ cậu gì ơi cho tớ xin lỗi, tớ không cố ý" - Tôi mon men đi ra ngoài cổng, nói thỏ thẻ.

    Lúc đó tôi chưa biết đó là Chan Chan, cool boy trường mình vì nguyên cái xô nhựa ụp cả lên đầu cậu ta. Nước lau nhà hoà quyện với mùi Sunlight tạo nên một thứ mùi vô cùng "thơm tho" trên người Chan Chan. Tôi nhăn mặt tưởng tượng cái cảm giác mới sáng sớm đã được "tắm mát" bằng thứ chất lỏng kinh dị mà tạm gọi là sự pha trộn hoàn hảo giữa nước rửa nách của thằng Hoàng với nước rửa chân của thằng Vinh cộng thêm nước sông Sài Gòn.

    "Cậu ơi" - Tôi cất tiếng gọi lần nữa bì không nghe đối phương đáp. Sự im lặng đáng sợ.

    Mấy giây sau, Chan Chan chậm rãi kéo cái xô nhựa lên để phô bày gương-mặt-cool-boy-vừa-mới-bị-một-con-bé-tô-điểm-bằng-nước-lau-nhà. Khi ấy tôi giật mình nhận ra thằng "hót" boy trường mình đây mà. Đã thế còn đúng ngay cái cậu má lúm đồng tiền.

    "Hơ hơ... Chào cậu, Chan Chan"- Tôi cười ruồi, chào hỏi cho lịch sự.

    Dường như Chan Chan cố kiềm chế cơn giận dữ nhiều lắm hay sao mà tôi thấy trán cậu ta nổi mấy đường gân xanh lè, giật giật như bị động kinh.

    "Đằng ấy làm cái trò gì vậy hã???"- Giọng Chan Chan không quá lớn nhưng nghe đay nghiến dã man. Đúng là giận lắm rồi!

    "Ờ thì, tớ vô tình vô tay trúng xô nước lau nhà mà đúng lúc cậu đạp xe ngang qua nên... Ừm, chỉ là sự cố thôi, cậu bỏ qua"

    "Bỏ qua???"- Giờ Chan Chan chuyển qua bị rút mắt -"Làm tôi ướt nhem như chuột lột mà bảo tôi bỏ qua sao? Đằng ấy nói dễ nghe ghê!"

    "Đã bảo tớ không cố ý. Có lẽ số phận an bài hôm nay cậu phải bị úp xô nhựa lên đầu. Cứ xem như hạn xui năm nay đến sớm"- Tôi cười trù.

    "Nói thế mà nghe lọt tay được hã??? Tôi bắt đền đó! Làm sao tôi đến trường bây giờ?"

    Trông dáng vẻ tức giận sôi gancura Chan Chan, tôi giấu tiếng thở dài rồi khoanh tay bảo:

    "Mà nói gì thì nói, cậu còn định đội cái xô ấy đến bao giờ nữa?"

    Như chợt nhớ ra điều đó nên ngay lập tức Chan Chan ném mạnh sô nhựa xuống đất đồng thời gắt lên để chữa cái ngượng:

    "Tóm lại, đằng ấy phải xin lỗi và cho tôi vô nhà tắm rửa thay quần áo!"

    "Xin lỗi thì tớ làm rồi còn cái kia thì để tớ vào lấy tạm áo sơmi của thằng em cho cậu."

    "Xin lỗi với thái độ kênh kiệu đó hả??? Chí ít cũng nên tỏ ra hối hận ăn năn hay hạ mình van nài tôi tha thứ chứ!" – Chan Chan gào.

    Bắt đầu bực bội trước cái kiểu vênh váo mất nết của tên cool boy, tôi hất cằm đáp trả:

    "Hạ mình van nài thì còn khuya! Tớ đã chân thành xin lỗi, không nhận thì mặc xác cậu!"

    "Cái con nhỏ bố láo này!" – Chan Chan lấn tới và đưa ngón tay lên chỉ thẳng mặt tôi.

    Tức cái mình, tôi không nói không rằng ngay tức khắc há miệng đớp một phát vào ngón tay dám chỉ trỏ "bậy bạ" của Chan Chan. Đối diện, cậu ta há hốc mồm cùng cái nhìn thất kinh trước thế võ lợi hại từ đối phương. Rất nhanh, tên cool boy la làng: "A a a a a a a a!"

    Mau chóng, tôi nhả ngón tay Chan Chan ra rồi chùi mỏ. Gớm ghiếc! Tiếp, tôi đá một cú đau vãi trời xanh vào chân cậu ta. Chan Chan lại hét lên và cúi xuống ôm chân. Chưa dừng ở đó, tôi vớ lấy cái sô quất vào bên hông cho cậu ta chới với ngã nhào vô chiếc xe đạp martin đang dựng chóng kế bên. Thế là cả hai nằm sóng soài ra đất. Xong, tôi ngoảnh mặt bỏ đi vào trong nhà, đóng cổng cái rầm. Nhưng lát sau từ trong phòng vệ sinh, tôi nghe bên ngoài Chan Chan mắng rất khí thế:

    "Đồ phù thuỷ! Đồ bà chằn lửa! Đồ thứ con gái dữ như quỷ! Đồ mặt mốc!"

    Nghiến răng, tôi quay qua cầm lấy cây lau nhà rồi phi như bay ra ngoài cổng. Vừa thấy tôi, Chan Chan ngừng mắng mà lập tức lùi người ra phía sau chuẩn bị tư thế.

    "Đằng này không nhịn đằng ấy nữa đâu nha! Đây là đai đen tứ đẳng karate đó!"

    Tôi cười khỉnh. Võ với chả khỉ! Bà đây một chiêu "lau nhà chảo" thôi là mày vô viện chỉnh hình! Nghĩ xong, tôi liền ném về phía Chan Chan chiếc áo sơmi của thằng Vinh vì áo thằng Hoàng toàn mùi hôi nách. Nhận lấy áo, mặt cậu ta bỗng chốc nghệch ra do bất ngờ.

    "Giờ đếm tới ba, cậu mà không biến khỏi đây thì tôi cho nếm mùi ka-ra-tê-la-nhàu!"

    Nhớ lại mấy thế công phu lạ lẫm ban nãy của tôi nên Chan Chan hơi biến sắc. Tức thì, cậu ta cầm lấy áo và phóng lên xe đạp chạy đi mất. Được một đoạn, tên cool boy còn ngoảnh đầu lại phán tôi ba từ: "Hãy đợi đấy!"
     
    Tiểu Lộc thích bài này.
  3. Tiểu Lộc

    Tiểu Lộc Mùa hè Hóa học Thành viên

    Bài viết:
    3,201
    Điểm thành tích:
    529
    Nơi ở:
    Đắk Lắk
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Trần Quang Diệu

    Hay quá ah :3
    Chị mau mau đăng nhé, em hóng ^^
     
    hatsune miku## thích bài này.
  4. nhi1234

    nhi1234 Học sinh tiến bộ Thành viên HV CLB Địa lí

    Bài viết:
    622
    Điểm thành tích:
    221
    Nơi ở:
    Nghệ An
    Trường học/Cơ quan:
    The Fighting Boys

    chị ơi,đăng tiếp nữa đi chị:D
     
  5. NguyễnNgân3103

    NguyễnNgân3103 Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    447
    Điểm thành tích:
    76
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Ba Vì

    Đăng típ đi chị :)
     
  6. Diệp Vân Hy

    Diệp Vân Hy Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    130
    Điểm thành tích:
    36
    Nơi ở:
    Quảng Ninh
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Mạo Khê II

    Chị đặt bìa des ở đâu vậy ạ?
     
  7. hatsune miku##

    hatsune miku## Miss Cặp đôi ăn ý|Tài năng được yêu thích nhất Thành viên

    Bài viết:
    2,420
    Điểm thành tích:
    548
    Nơi ở:
    Vĩnh Phúc
    Trường học/Cơ quan:
    Dược

    hic hic , ko hiểu sao , ko đăng nữa được nè
    upload_2018-11-16_21-14-25.png
    chị lấy trên google mà em
     
  8. hatsune miku##

    hatsune miku## Miss Cặp đôi ăn ý|Tài năng được yêu thích nhất Thành viên

    Bài viết:
    2,420
    Điểm thành tích:
    548
    Nơi ở:
    Vĩnh Phúc
    Trường học/Cơ quan:
    Dược

    Chương 4: Hữu thù bất báo phi quân tử
    Ngày 23 tháng 1

    Màu đen. Có lông. Hôi rình. Cắn đau. Tinh ranh. Phá phách. Đó là con chuột. Và điều cực kỳ kinh khủng ở đây: cái con vật rùng rợn ấy đang ở ngay trong cặp tôi. Đánh chết thằng nào bố láo dám chơi xỏ lá tôi như vậy! Cũng may tôi chưa kịp ôm cặp lên là đã cảm giác hình như có thứ gì ngọ ngoạy ở trỏng. Mau chóng đưa mắt nhìn vô thì ông bà ông vãi ơi, nguyên con chuột nhắt đen xì nằm chình ình giữa mấy cuốn tập.

    Hành động đầu tiên của tôi là... Ném đi. Nhảy lên băng ghế. Hét lớn.

    Tôi không nghĩ là những kẻ sợ chết khiếp con vật này còn có thể có những hành động khác khi thấy nó "tương thân tương ái" ngay trong đồ vật mình ôm ấp mỗi ngày.

    Ố la la! Chưa dừng ở đó, đúng lúc trời cao "thương tình" hay sao mà cho kẻ-bẻ-trộm-cành-mai hôm trước đột ngột xuất hiện và hiển nhiên, cậu ta đã mở to mắt nhìn tôi trong bộ dạng: đu cả tứ chi trên thành ghế đá và ngồi chết dí đấy như bị dán keo ngay mông. Tôi đoán khi ấy hẳn mình chả khác nào một con khỉ. Ngay cả ánh mắt ngơ ngác của Chan Chan cũng hằn rõ điều này. Vậy thì, tôi biết giấu cái bản mặt này đi đâu đây???

    "Đằng ấy bị vọp bẻ hay sao mà nhảy như cóc thế?" – Chan Chan đi lại gần hỏi.

    Dù hơi quê nhưng tôi không còn cách nào khác đành trả lời thành thật về sự việc:

    "Có con chuột trong cặp. Tớ sợ chuột."

    Nghe xong, Chan Chan đảo mắt một hồi rồi đi lại chỗ chiếc cặp bị chính chủ nhân của nó ném đi không thương tiếc, chậm rãi cúi xuống cầm lên xem. Tôi thấy cậu ta từ từ thò tay vào rồi rất nhanh sau đó lôi ra con chuột nhắt. Chan Chan quẳng nó đi thật xa, vào lùm cây. Còn tôi thở phào nhẹ nhõm hệt như cái lần mẹ tưởng thằng Vinh biến mái tóc giả thành đồ giẻ lau nhà trong khi thủ phạm thật sự mới chính là tôi.

    "Nè, cặp của đằng ấy." – Chan Chan trao vật về chủ – "Đằng ấy dữ thế mà lại sợ chuột."

    Nhảy phốc xuống đất, tôi vừa đưa tay đón lấy cặp từ Chan Chan vừa thút thít đáp khẽ:

    "Tớ từng bị chuột cắn nên rất sợ. Ừm... cám ơn cậu nhiều."

    "Không có gì. Cơ mà trông đằng ấy dzậy mới dễ thương. Hiền hiền sợ con này con kia í."

    Tôi liền đưa mắt nhìn Chan Chan và thấy tên đáng ghét ấy mỉm cười, hai lúm đồng tiền sâu hoắm trông duyên cực. Phải thừa nhận, nhà nào có phúc mới sinh ra thằng cu này! Nghĩ bản thân cũng nên đền đáp người ta nên tôi đánh bạo đề nghị:

    "Nếu cậu không bận thì tớ mời đi ăn chè. Xem như là để cám ơn."

    "Được. Đằng ấy đã mời thì đằng này không từ chối." – Chan Chan cười nhe răng.

    ... Thế là sau đó, Chan Chan chở tôi trên chiếc xe đạp martin màu xám đến chỗ quán chè mà tôi ăn quen. Cậu ta có vẻ rất thích, còn thích ăn chè hay thích... tôi thì chả rõ (^O^)

    "Cậu muốn ăn chè gì?" – Tôi hỏi thân thiện khi cả hai vừa ngồi vô bàn.

    "Gì cũng được. Đằng ấy cứ chọn."

    Tôi gật đầu cầm tờ thực đơn lên xem xong gọi một lèo mười món: chè đậu xanh, chè thái, sâm bổ lượng, gỏi khô bò, bánh flan, cotail, bánh bò, súp cua, bánh tráng, đĩa trái cây.

    "Đằng ấy gọi chi dữ vậy?" – Chan Chan nuốt nước bọt nhìn mặt bàn đầy ắp thức ăn.

    "Đừng lo, chỗ này rẻ lắm tớ ăn hoài. Nhiêu đây hơn 50 à. Tớ vừa có tiền tháng nên bao cậu ăn chơi. Với lại, tớ cũng đang đói."

    "Nhưng như vậy thì đằng này ngại lắm."

    "Ngại ngùng gì. Khi nãy cậu giúp tớ nên giờ tớ cám ơn. Nào ăn đi!"

    Dù hơi lưỡng lự nhưng sau đó Chan Chan cũng bắt đầu cầm muỗng múc chè lên. Tôi cũng thế. Hai chúng tôi vừa ăn vừa nói chuyện khá vui vẻ. Không ngờ tên Chan Chan háu ăn gớm, ban đầu còn e dè ấy vậy càng về sau càng ăn hay say đến nỗi tôi có cảm giác cậu ta bị bỏ đói mấy tuần liền.

    Chỉ hơn một tiếng sau là hai chúng tôi chén sạch bách chỗ khổng lồ này. Nếu mà bụng còn chứa được nữa là tôi đã kêu thêm chầu mới.

    "Cậu ăn ngon chứ?" – Tôi hỏi khi trông Chan Chan vỗ vỗ bụng.

    "Ngọn tuyệt! Chỗ này vừa rẻ vừa ngon, mốt đằng này dẫn bạn bè đến đây ăn."

    "Ừ, ý hay đó." – Tôi gật đầu xong tự dưng thấy mắc tiểu – "Tớ đi vệ sinh một lát. Cậu ngồi chờ rồi lát chúng ta cùng về."

    Thấy Chan Chan gật gật liên tục, tôi liền mau chóng đứng dậy rời bàn đi về phía phòng vệ sinh và... nở nụ cười cực kỳ ranh ma!

    Tất nhiên Chan Chan đã ngồi chờ tôi trong tâm trạng vô cùng vui vẻ và thoả mãn vì được ăn no. Dẫu không có mặt ở đó nhưng tôi vẫn hình dung rõ dáng vẻ thích thú của cậu ta.

    Năm phút. Mười phút. Hai mươi phút. Và hơn ba mươi phút sau. Tôi vẫn không trở lại.

    Chan Chan bắt đầu sốt ruột đồng thời đưa mắt về phía phòng vệ sinh cửa đóng im lìm. Đúng lúc bà chủ quán chè đi lại rồi đưa một tờ giấy cho cậu ta, bảo rõ ràng:

    "Cháu ăn xong thì thanh toán tiền cho dì. Đây là hoá đơn của mười món."

    "Dạ, dì chờ chút xíu. Bạn cháu đi vệ sinh sắp ra, bạn ấy nói bao chầu này."

    "Cô bé ngồi cùng cháu hả? Nó đi rồi. Ban nãy, nó từ cửa sau phòng vệ sinh bước ra ngoài và nói với dì có chuyện gấp nên về trước. Còn tiền thanh toán thì cháu trả."

    "Dạ?!" – Chan Chan kinh ngạc – "Dì nói... Min Min về rồi ư???"

    Đối diện người phụ nữ trung niên mập ú gật đầu. Còn Chan Chan, cậu ta há hốc mắt mở to trân trối và cả người gần như bại liệt trên ghế ngồi.

    "Giờ cô bé đó về rồi thì cháu trả tiền đi. Tổng cộng là 200 chẵn."

    "Cái gì???" – Chan Chan dựng người thẳng dậy, cầm lấy tờ thanh toán và nhìn như muốn dính chặt con ngươi vào đó. Lát sau, cậu ta gào lên – "MIN MIN!!!"

    Tôi – đứng phía bên kia đường nhìn qua quán chè – bụm miệng cười khúc khích. Kỳ này thì trả sạt túi em zai nhé. Tưởng chị quên vụ cây mai hả cưng? Còn khuya! Hữu thù bất báo phi quân tử. Có thù mà không báo thì... chị đây làm con mày! Ban nãy khi Chan Chan giúp tôi lấy con chuột kinh tởm kia ra thì đúng lúc ý nghĩa trả đũa chợt nhiên xuất hiện mau chóng. Tôi giả vờ mời Chan Chan đi ăn chè và cậu ta "dính bẫy" thật! Ai biểu cái tội háu ăn làm chi! Thú thật tuy sợ chuột nhưng tôi lại cũng là một "con tí" tinh ranh vì tôi sinh 96, tức năm con chuột mà.
     
  9. hatsune miku##

    hatsune miku## Miss Cặp đôi ăn ý|Tài năng được yêu thích nhất Thành viên

    Bài viết:
    2,420
    Điểm thành tích:
    548
    Nơi ở:
    Vĩnh Phúc
    Trường học/Cơ quan:
    Dược

    Chương 5: Anh hùng cứu... Yêu nữ

    Ngày 24 tháng 1



    Xui xẻo khi chiều tối tan học, tôi với Thuý Nga gặp phải đám nam sinh lớp 11. Đám này ở trường khác vì mặc khác đồng phục. Trông mặt mũi là rõ thứ chẳng ra gì nên mới chặn đường chọc ghẹo con gái.

    "Cô em xinh xinh đi đâu về trễ thế?"

    Tôi nghĩ tên này chắc mắt bị bù lệch hoặc cận rất nặng khi bảo Thuý Nga "xinh xinh". Vì trong lớp, mọi người nói nó có quan hệ chị em với Chung Vô Diệm.

    "Mấy anh muốn gì đây?" – Thuý Nga cong cái môi chề vẩu lên tận trời, hỏi lũ con trai.

    "Ghẹo hai em tí. Rảnh không, đi chơi với tụi anh."

    Nhìn nụ cười nham nhở của tên đứng trước hàng đầu là tôi muốn đấm cho hắn lệch mặt, vể nhà đố ông bà nó nhận ra. Nhưng xem chừng tình thế không mấy sáng sủa vì có đến năm thằng. Tôi không phải đứa con gái hiền lành nhu mì tuy vậy đối phó với một đám con trai thế này thì chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Trong tình thế cấp bách, tôi nghĩ phải nhanh chóng tìm ra cách.

    "Á!"

    Thuý Nga la lên khi thình lình bị một tên nắm lấy tay. Dù đang trong tình huống dầu sôi lửa bỏng nhưng tôi vẫn không thể chịu nổi tiếng kêu thé như gà bị cắt cổ của con bạn. Nó làm tôi nổi hết gai ốc. Chẳng những vậy, năm tên nọ cũng nhăn mặt ngoáy lỗ tai. Cứ đà này mà cứ để Thuý Nga hét thêm vài tiếng nữa là tôi với chúng chắc vô viện vì viêm tai nặng.

    "Im mồm! Còn la nữa tao bẻ gãy răng!"

    Ôi chà! Doạ hả? Mày bẻ gãy răng bà thì bà đi trồng răng giả lo phết gì. Tôi cười nghĩ thầm nhưng Thuý Nga thì sợ thật. Mặt nó xanh như đít nhái chứ chẳng chơi. Mà nó lo cũng đúng. Với "nhan sắc" trời cho như thế giờ mà mất thêm hàng "tiền đạo" với "thủ môn" thì chắc 100% nó bị "thủng lưới". Kiểu đó thì Chung Vô Diệm không khéo bị xoá tên ra khỏi lịch sử mà có nguy cơ thay vào tên Trần Thuý Nga.

    Trong khi Thuý Nga mãi vùng vẫy bởi cái siết tay của tên nọ thì hai tên khác tiến lại gần tôi. Quả thật, tôi có hơi biến sắc. Dù không thấy nhưng tôi cảm nhận rõ điều ấy. Có thể mặt tôi không như đít nhái giống Thuý Nga nhưng chắc cũng đồng màu với lá chuối.

    Bỗng...

    "Ngừng lại bọn kia!"

    Người ta nói, ở hiền gặp lành và giờ thì tôi tin.

    Lý nào do mấy ngày trước tôi không còn bêu rếu cái vụ cạo lông chân thô-bỉ-kinh-tởm của thằng Hoàng với mẹ nữa hay sao mà ngay trong lúc nguy nan nhất ông trời cho xuất hiện một vị cứu tinh giúp tôi?

    Thế nhưng lúc tôi quay qua xem vị ân nhân kia mày ngang mũi dọc thế nào thì... Ôi mèn đét ơi! Tôi chả tin nổi khi xuất hiện trước mắt mình là cái-thằng-cool-boy-bẻ-trộm-cành-mai-nhà-tôi. Chan Chan. Hình như cậu ta mới từ lớp học võ về vì thấy vác trên vai bộ trang phục màu trắng của karate.

    "Á!"

    Một lần nữa tôi với đám ôn giặc kia, giờ có thêm Chan Chan, suýt bị viêm màng tai vì tiếng la của Thuý Nga. Dường như nó vừa gặp cái gì khủng bố lắm hay sao mà giọng la càng ngày càng "thánh thót" hơn ban nãy.

    "Chan Chan, cứu mình! Help me!"

    Nghe lời kêu cứu dẻo còn hơn kẹo kéo của Thuý Nga thì tôi hiểu lý do nó la lên rồi. Bệnh mê trai lại tái phát đây mà! Cũng hay thật, con Thuý Nga chỉ cầu cứu mỗi mình nó và bỏ mặc đứa bạn thân như tôi đứng đực mặt ở ngay bên cạnh.

    "Mày là thằng nào?" – Sau cơn "chấn động" âm thanh cấp độ 7 do Thuý Nga gây ra, một tên trong nhóm liền hỏi Chan Chan.

    "Tao là ai không quan trọng. Tại thấy chuyện xấu nên ngứa tay thôi!"

    Unbelievable! Thằng Chan Chan nói một câu đỡ không nổi!

    Sau đó, Chan Chan lao đến xáp lá cà với đám mọi rợ đó. Cậu ta học võ karate nên chỉ vài chiêu chớp nhoáng là hạ gục được năm thằng. Còn tôi đứng gần Thuý Nga, cả hai há hốc mồm quan sát trận chiến đã thấy rõ kết quả. May thay, lúc Thuý Nga toan hét lên lần thứ ba thì tôi kịp thời đưa tay bịt miệng nó lại. Tôi ở gần Thuý Nga nhất vì vậy tôi không dám đảm bảo mình sẽ còn nguyên vẹn nếu hứng trọn "luồng đạn" khí từ nó.

    "Hai cậu ổn không?" – Chan Chan quay qua hỏi khi xử đẹp lũ nọ. Sao lúc này cậu ta lại hiền lành đến đáng ngờ thế không biết.

    Và bạn tin chứ? Tin vào chuyện con Thuý Nga đã gây ra lỗi lầm nghiêm trầm đối với đứa bạn thân duy nhất của nó. Tôi hoàn toàn chân thật khi miêu tả lại cảnh này: Thuý Nga, bỗng chốc như một con gấu lồng lộn nào đấy, đẩy mạnh tôi qua một bên bằng cách tàn nhẫn lẫn đáng khinh. Hậu quả, tôi chới với rồi đâm sầm vô bức tường gần đó. Một cú nhói, tiếp đến là cục u xuất hiện trên trán tôi. Còn Thuý Nga ư? Dễ đoán thôi, nó chạy cực nhanh đến bên Chan Chan. Thú thật, nếu không nể tình con Thuý Nga làm bạn với tôi hơn năm năm thì chắc rằng tôi đã cho nó ăn một cái tát trẹo quai hàm rồi.

    "Nếu không có cậu, chắc bọn tớ tiêu." – Thuý Nga đang cố làm cho cái môi chề của mình trở nên duyên dáng và đó quả là tội ác.

    Cố kiềm cơn giận vì đứa bạn thân mê trai mà đối xử dã man với bạn, tôi rờ trán bảo:

    "Ừ, cũng nhờ bà mà tôi được tặng một cục ổi to tướng không giấu đi đâu được."

    Nhận ra câu nói cay cú từ tôi, Thuý Nga liền nhìn qua với ánh mắt đầy hối lỗi như muốn nói: "Mình không cố ý." Hừ! Có tỏ ra đáng thương thế nào thì tôi cũng chẳng tha cho nó. Nhất định phải ghi sổ vụ này để mốt định nhờ vả thì tôi còn mang ra đòi nợ.

    "Nếu hai cậu không sao thì đằng này đi đây. Con gái đừng nên về trễ."

    Ôi thiên địa ơi! Thằng Chan Chan bị ma nhập nên mới nói những lời bùi ngùi như thế. Tôi bắt đầu dè chừng vì cậu ta là đứa cực kỳ gian manh chứ chả phải thứ thường. Chưa kể hôm qua tôi mới chơi Chan Chan một vố, lý nào cậu ta không để bụng mà còn ra tay giúp? Đáng ngờ lắm, phải cẩn thận!

    "Ây, sao vội vậy? Ở lại chơi với bọn tớ tí. Hay là thế này, mời cậu qua nhà tớ ăn tối xem như trả ơn cậu. Có cậu ấy đi nữa."

    Kỳ này thề, nếu con Thuý Nga còn bỏ rơi tôi lần nữa thì tôi cho nó một năm húp cháo. Mà nó có bình thường không khi mời Chan Chan về nhà dùng bữa tối vậy trời? Con bạn này mê trai quá hoá rồ, quên mất tôi với cậu ta là kẻ thù không đội trời chung.

    "Đằng ấy đã mời thì đằng này không từ chối." – Chan Chan kín đáo nhìn qua tôi, cười một cách bí hiểm.

    Tôi biết ngay chắc chắn tên Chan Chan có âm mưu. Thế nhưng "bệnh" Thuý Nga nặng lắm nên sẽ không nghe lời tôi khuyên nhủ đâu. Giờ mong có xét đánh trúng thì hoạ may mới mong nó tỉnh ra.

    ... Cha mẹ Thuý Nga thường xuyên vắng nhà, nó lại là con một nên sống trong ngôi nhà hơi to to thế này quả là buồn. Giá mà tôi có thể tống hai thằng em qua để nhà tôi bớt ồn ào. Nhưng như thế thì tội con Thuý Nga bởi chắc chắn nó sẽ không chịu nổi cảnh thằng Vinh trét cức mũi tùm lum cùng thói quen thô bỉ của thằng Hoàng mỗi sáng sớm: vác ghế ra ban công ngồi cạo lông chân. Nhiều lúc tôi cũng thường qua nhà Thuý Nga ngủ, phần vì giúp nó đỡ buồn phần vì tôi chả muốn mình bị đánh thức bởi đám gà luôn miệng quác quác ở nhà. Nhắc đến là nản!

    "Tối nay con ngủ cùng với Thuý Nga, cả nhà khỏi chờ con."

    Báo cáo xong tình hình, tôi cúp máy rồi ngó sang bên cạnh thấy Thuý Nga ngồi sát rạt Chan Chan. Hoá ra có "thứ keo" còn dính chặt và "siêu bền" hơn keo dán chuột. "Keo" này gọi tên là: Thuý Nga thấy trai đẹp! Chuyện này cũng không lạ bởi vốn nó mê Chan Chan lâu rồi. Hot boy của trường mà.

    "Cậu cứ tự nhiên, Chan Chan?"

    "Cám ơn cậu."

    "Cậu đi đâu về trễ vậy?" – Thuý Nga tò mò.

    "Tớ mới từ lớp học võ về, tình cờ đi qua chỗ khi nãy thì thấy Min Min và một cô bạn bị đám con trai chặn đường chọc ghẹo nên đến giúp."

    Phải không đó? Hay mày thông đồng với đám mọi rợ ấy chơi bà để trả đũa vụ hôm qua? Tôi bắt chước mấy diễn viên trong phim là khẽ nhếch mép cười kiểu miệt thị thấy rõ.

    "Cậu với Min Min thân lắm hở?" – Giọng con Thuý Nga càng lúc càng dẻo.

    "Tất nhiên! Tớ thường đạp xe đi học ngang qua nhà Min Min. Nhà cậu ấy có cây mai đẹp dễ sợ!" – Chan Chan cố tình bêu rếu cái vụ lần đó đây mà.

    "Vậy mà Min Min chẳng nói gì với tớ hết."

    "Bạn bè thân mà giấu giếm như thế không tốt chút nào."

    "Ừ, Min Min coi vậy có nhiều tật xấu lắm. Tớ kể cả ngày cũng chả hết."

    "Tớ muốn nghe lắm đấy." – Trông vẻ mặt khó coi của tôi, thằng Chan Chan độc địa.

    "Ok, được mà được mà. Khi nào rảnh sẽ kể."

    Thuý Nga vừa nói cười vừa cùng hùa theo tên Chan Chan nói xấu tôi. Cơn bực tức bốc lên tận não và tôi tự hứa với lòng: lần sau không mềm yếu up một tấm nặn mụn mà up cả chục tấm toàn những cảnh thô bỉ của con Thuý Nga lên trang mạng xã hội mới hả dạ.

    Bữa tối này tôi nuốt chả nổi. Còn con Thuý Nga thì nói hăng say nhất, đến nỗi nước bọt cứ bay vèo vèo vào mặt Chan Chan trông mà tội. Lắm lúc thấy cậu ta gật đầu liên tục ra điều hiểu những chuyện Thuý Nga kể nhưng tôi biết cậu ta chả hiểu cái đếch gì hết vì lúc đó mặt Chan Chan so với con bò không khác nhau là bao.

    Khoảng hơn một tiếng sau, ba chúng tôi bắt đầu cảm giác chóng mặt choáng váng đến kỳ lạ. Kiểu này giống hệt như bị say rượu! Rất nhanh, tôi và Chan Chan nghe Thuý Nga kêu.

    "Trời ơi! Mình lấy nhầm chai rượu nho của cha!"

    Thảo nào... Giờ thì vui chưa? Con Thuý Nga mê trai quá mắt loà hay dây thần kinh phân biệt nước ngọt với rượu của nó bị đứt rồi??? Tôi toan hỏi Thuý Nga trong tủ lạnh có sữa không vì sữa giúp giải rượu thế nhưng nó đã nằm vật ra sàn bất tỉnh tự lúc nào. Cũng phải, ban nãy vừa nói vừa uống một lèo mười ly rượu nho nên giờ chịu đâu nổi.

    "Để tớ xuống dưới nhà coi tủ lạnh có sữa không..."

    Mau chóng đứng dậy như vì cơn choáng khiến đôi chân đứng không vững nên ngay lập tức tôi ngã nhào. May thay, Chan Chan kịp đỡ lấy tôi. Hậu quả, cả hai nằm đè lên nhau ngay trên chiếc giường êm ái của Thuý Nga. Một cú đáp có thể xem là định mệnh.

    "Min Min, nhìn gần trông cậu dễ thương lắm." – Chan Chan nói với giọng của kẻ say.

    Còn tôi thì tự dưng cười hắc hắc vì lần đầu tiên nghe tên Chan Chan dở dở ương ương khen. Rồi tiếp theo tôi cảm nhận môi mình âm ấm. Hình như là một nụ hôn. Nhưng sau đó tôi không còn nhớ gì nữa cả... Chẳng hề ngờ rằng cái đêm ấy đã làm cuộc sống vô vị của tôi thay đổi hoàn toàn.
     
  10. Miracle Twilight

    Miracle Twilight Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    1,392
    Điểm thành tích:
    151
    Nơi ở:
    Bà Rịa - Vũng Tàu
    Trường học/Cơ quan:
    Miracle Galaxy

    ui ui hay quá chị ra tiếp đi
     
    hatsune miku## thích bài này.
  11. hatsune miku##

    hatsune miku## Miss Cặp đôi ăn ý|Tài năng được yêu thích nhất Thành viên

    Bài viết:
    2,420
    Điểm thành tích:
    548
    Nơi ở:
    Vĩnh Phúc
    Trường học/Cơ quan:
    Dược

    Chương 7: Mở đèn pin coi sách mang thai
    Ngày 28 tháng 1

    Khi biết bản thân đã quan hệ với Chan Chan, tôi chợt nhận ra cuộc sống còn nhiều điều kinh khủng hơn cả nhàm chán. Tôi muốn đời mình đổi khác nhưng không phải theo cách này. Mới bước qua lứa tuổi 17, chưa từng yêu bao giờ vậy mà giờ tôi đã mất đi sự trong trắng cho một cậu bạn cool boy cùng trường mà đã vậy còn là tên hái trộm mình ghét cay đắng nữa chứ... Nhưng hệ luỵ của việc mất cái ngàn vàng còn kinh khủng hơn nhiều.

    Mang thai.

    Hầu như suốt mấy ngày sau tôi bị ám ảnh duy nhất hai từ này. Không còn mơ thấy quần bông thằng Vinh mặc hay cả tá dao cạo mà thằng Hoàng cất giữ để chuyên cạo lông chân, không chuồng gà quác quác hay cộng thêm con vịt sẽ ra mấy cái chợ, giờ đây tôi chỉ thấy mỗi có rượu với nho, màng trinh với bầu bì. Ôi kinh khủng! Giá như được quay lại buổi chiều ấy thì tôi chấp nhận để đám mọi rợ kia bẻ gãy răng chứ chả muốn gặp tên Chan Chan! Trời cao có thấu lòng con! (hét to quá, gió độc lùa vô "mát" cả cuống họng).

    Hôm nay, trong lúc Thuý Nga với bạn bè lao đầu vào chuẩn bị cho kỳ kiểm tra một tiết sắp tới thì tôi lao mình lên... in-tờ-nét tìm hiểu về việc quan hệ thế nào thì bị dính bầu, kiểm tra mang thai ra sao, việc tránh thai thậm chí cả... nạo thai! Que thử thai hiệu nào thì tốt và cho kết quả chính xác nhất, nên dùng que lúc nào? Vân vân hàng đống thứ điên khùng. Tôi gần như không còn thời gian lượn lờ FB chém gió, onl yahoo chat nhảm, thậm chí việc con Thuý Nga up cả tá hình rủng rợn của nó lên page riêng cũng chẳng khiến tôi bận tâm. Bây giờ dù tổng thống Mỹ bị ám sát hay Việt Nam có núi lửa phun ở đâu đó thì tôi mặc kệ, phải lo cái thứ bầu với bì này đã.

    Nhiều khi tôi "say mê" tra cứu quá mà quên giờ giấc để rồi mẹ tôi phải hét lên: "Mày tắt đèn đi ngủ chưa? Lên mạng hoài có ngày tao cắt hết!" Vậy là không còn lựa chọn (gì chứ, mạng mùng cần nhất vào lúc này đấy) tôi dành tắt vi tính, tắt đèn và khoá cửa phòng rồi leo lên giường trùm chăn kín mít đồng thời mở chiếc đèn pin soi vào cuốn sổ nói về dấu hiệu mang thai sớm. Ngày xưa, người ta có ông trạng này ông trạng nọ hiếu học đốt đèn cầy đọc sách thánh hiền còn ngày nay có con bé 17 tuổi "đốt" đèn pin xem sách bầu bì. Oái ăm thế chứ! Mà cái tiết trời miền Nam đâu phải thằng nào con nào không biết, ngày hầm hơn lò lửa, nóng lòi cả mắt. Nhiệt độ có khi lên tới 39 hay 40. Ấy vậy tôi phải trùm cái chăn dày chết tiệt này lên người, mồ hôi chảy rần rần rơi xuống cả trang giấy ướt nhoè chữ. Nhưng biết sao được, tôi không thể để mẹ thấy ánh đèn pin và biết tôi còn thức... Đêm đó, tôi đã thiếp đi trong mệt nhoài cùng cơ thể ướt nhem ướt nhẹp.
     
  12. hatsune miku##

    hatsune miku## Miss Cặp đôi ăn ý|Tài năng được yêu thích nhất Thành viên

    Bài viết:
    2,420
    Điểm thành tích:
    548
    Nơi ở:
    Vĩnh Phúc
    Trường học/Cơ quan:
    Dược

    Chương 8: Lo cái Tí... Mang thai ngoài ý muốn

    Ngày 2 tháng 2

    Chỉ vì mãi lo nghĩ về vấn đề dùng que thử thai mà tôi không hề nghe tiếng giảng bài lảnh lót của cô giáo Mai dạy Văn mặc dù cô đứng ngay trước mặt tôi. Chính vì thế, lúc nghe cô gọi tên lần thứ mấy cũng chẳng rõ thì tôi mới giật mình sực tỉnh đứng bật dậy.

    "Dạ, dạ? Cô gọi em?"

    Cô Mai đứng trên bục giảng, tay cầm cuốn sách văn vừa dày vừa to, nhìn về phía tôi với vẻ mặt không được hài lòng lắm. Có cả sự mất kiên nhẫn. Hình như cô đã gọi tên tôi rất nhiều lần thì phải. Thở ra thật mạnh, cô Mai chậm rãi cất tiếng:

    "Sao em mất tập trung vậy?"

    "Dạ... đêm qua em thức khuya ôn bài nên sáng hơi mệt." – Đến nước này thì tôi đành phải phịa thôi.

    "Dù thế, em cũng nên tập trung vào bài giảng chứ. Bây giờ nghe cô đặt câu hỏi: Đoạn chị Dậu quyết định bán cái Tí cho gia đình ông Nghị Quế, tác giả đã miêu tả rất chân thật tâm trạng đau khổ lẫn lo lắng của chị. Vậy em hãy cho cô với các bạn cùng biết, sự đau khổ và lo lắng đó là gì? Nó như thế nào?"

    Xin thề có trời cao chứng giám! Em biết được em chết liền đó cô ơi! Tôi rên thầm trong bụng. Từ lúc tiết văn bắt đầu đến giờ, tôi có ngó vô trang sách cái nào đâu, càng không nghe những lời giảng bài "bùi ngùi" của cô. Giờ cô Mai hỏi vậy, thiếu điều tôi lao đầu vào tường thì may ra mới mong tìm được câu trả lời. Và tiếp theo, tôi đứng đực ra đấy.

    "Dạ dạ... chị Dậu đau khổ là vì phải bán cái Tí cho người khác trong khi con còn quá nhỏ." – Tôi nhắm mắt làm liều, cố nhớ mang máng vài chi tiết – "Vốn, cái Tí là đứa trẻ ngoan, biết thương em. Đặc biệt cảnh cái Tí vừa ăn vừa nhường khoai cho mình, chị Dậu đau đớn ứa nước mắt."

    Trả lời đến đó tự dưng tôi nghĩ về thân phận của mình. Mới 17 tuổi đã mất đi cái ngàn vàng đã thế còn phải lo sợ bản thân sẽ dính bầu, tôi cũng cảm thấy buồn tủi đến "ứa nước mắt". Đúng là ruột đau như... rớt!

    "Tuy chưa đủ lắm nhưng tạm ổn vì đó là suy nghĩ của em. Còn về lo lắng của chị Dậu?"

    Đến đây thì tôi bí rồi! Chị Dậu lo quái gì cho cái Tí nhỉ? Ban nãy nhớ bao nhiêu thì tôi đã trả lời hết cho câu hỏi đầu tiên, giờ rặn mãi chả ra chữ gì để đáp. Bỗng chốc, tôi thấy bực bội Ngô Tất Tố dễ sợ! Ổng cho chị Dậu bán cái Tí làm chi để giờ tôi là kẻ chịu khổ.

    "Em đừng làm mất thời gian của lớp."

    Quá lúng túng cộng thêm câu nói có phần mất kiên nhẫn từ cô Mai khiến tôi đâm bừa:

    "Dạ, chị Dậu lo cái tí mang thai ngoài ý muốn!"

    Tôi vừa dứt lời thì không hiểu sao cả lớp lập tức im phăng phắc. Không một âm thanh nào phát ra ngoại trừ tiếng quạt máy kêu rè rè và bọn muỗi ruồi bay vo ve nhởn nhơ. Nhưng rất nhanh sau đó, bốn mươi bảy cái miệng đồng loạt cười lớn. Khỏi nói cũng biết, cái phòng "rung chuyển" cỡ nào trước tràng cười nghiêng ngã của lũ bạn tôi.

    "Trật tự! Trật tự! Các em im xem nào!" – Cô Mai gõ tay lên bảng liên tục để trấn áp "cuộc nổi loạn" tiếng cười từ học sinh.

    Tôi đứng đơ ra, mặt nghệch đi bởi phát hiện bản thân vừa nói điều kinh dị! Phen này chết chắc! Còn đang mãi lo nghĩ hậu quả sẽ đến với mình thì tôi giật nảy người khi nghe:

    "Cô phạt em ra ngoài đứng hết tiết này! Nhanh lên."

    Yêu cầu của cô Mai như bản cáo trạng dành cho tôi. Lầm lũi, tôi chậm chạp rời bàn rồi lê giày đi ra ngoài lớp. Đứng ngay ngắn trước cửa chưa bao lâu thì tôi nghe tiếng cô Mai tiếp tục giảng bài. Tiếng cười của lũ bạn cũng không còn. Được vài phút, tôi chợt nghĩ câu trả lời của mình tuy hơi kỳ cục nhưng đâu có gì sai. Cái Tí bị bán cho gia đình xấu xa nhất cái làng Thôn Đoài, lão Nghị Quế chắc chắn không dễ gì buông tha. Dám cá, khi cái Tí lớn lên nhất định lão già đó sẽ mon men lại gần con bé cho xem. Nếu chuyện này xảy ra thì chị Dậu lo cái Tí mang thai ngoài ý muốn cũng là lẽ đương nhiên. Có lẽ ngày xưa, ông Tất Tố "xem thường" chuyện này. Đúng là đàn ông!

    Lẩm nhẩm trong miệng mấy câu xong thì chợt tôi tình cờ thấy ngoài hành lang phía bên dãy phòng học đối diện, Chan Chan đang ôm chồng tập bước đi với vẻ khó khăn. Từ sau vụ quan hệ bất đắc dĩ kia, cậu ta hay hỏi về việc tôi đã có "dấu hiệu mang thai" chưa... Đúng lúc, trời xui khiến để Chan Chan nhìn qua và thấy tôi đứng ngay cửa lớp học. Nhanh chóng, cậu ta nở nụ cười thể hiện rõ sự khoái chí vì biết tôi đang bị phạt. Sôi máu thật! Nhục không còn biết giấu mặt đi đâu.
     
  13. hatsune miku##

    hatsune miku## Miss Cặp đôi ăn ý|Tài năng được yêu thích nhất Thành viên

    Bài viết:
    2,420
    Điểm thành tích:
    548
    Nơi ở:
    Vĩnh Phúc
    Trường học/Cơ quan:
    Dược

    Chương 9: Rung động trước kẻ bẻ trộm cành mai
    Ngày 4 tháng 2

    "Hôm trước đằng này thấy đằng ấy đứng ngay cửa lớp trong giờ học. Bộ bị phạt hả?" – Chan Chan vừa dắt chiếc martin vừa hỏi vẻ giễu cợt.

    "Ừ thì trả lời sai nên bị phạt, chuyện thường." – Tôi cố tỏ ra dửng dưng.

    "Mà... đằng ấy đã dùng que thử thai chưa?" – Chan Chan đột ngột chuyển đề tài mà lại đúng ngay vấn đề nhức nhối nữa chứ.

    "Chưa. Trên internet bảo là, sau khi quan hệ khoảng hai tuần thì mới nên dùng que thử thai vì khi đó nó mới cho kết quả chính xác nhất." – Tôi đáp chán chường.

    "Thế sắp qua hai tuần chưa nhỉ?"

    "Ba ngày nữa là đúng hai tuần. Tớ còn chưa rõ sẽ mua que thử thai hiệu nào."

    "Nhiều quá hả?"

    "Có hai hiệu phổ biến là Quickstrip và Quickstick, còn lại thì nhãn mác thấy mờ ám sao í."

    "Thế thì đằng ấy nên chọn hiệu nào người ta hay dùng nhất ấy. Theo số đông thôi."

    "Ừm, chắc đành vậy."

    "Mà lỡ như... đằng ấy mang thai thì biết tính sao đây?"

    "Tớ cũng đang lo đến sút cân vì điều đó. 17 tuổi mang thai tớ thật không thể tưởng tượng được số phận mình sẽ thế nào. Cha mẹ nhất định giết chết tớ. Ánh mắt dòm ngó dị nghị của lối xóm và bạn bè thầy cô trong trường."

    "Đằng này cũng không thoát khỏi việc mang tiếng cưỡng ép nữ sinh tuổi vị thành niên."

    "Lý nào đi phá thai?"

    "Thế có thất đức quá không?"

    "Cậu nói chí lý."

    "Ừ thì đừng phá. Bất quá thì sinh nó ra rồi cho người khác nuôi."

    "Cậu là con trai, nói thì dễ rồi."

    "Đằng này xin lỗi! Nếu đằng này tự chủ được mình thì chuyện có lẽ không tồi tệ như vậy."

    "Cũng khó trách vì khi đó cậu đã say, tớ cũng thế. Có trách thì trách Thuý Nga mắt đui mắt lé nhìn không rõ đấy là chai rượu nho!"

    "Dù có nói gì thì chuyện xảy ra rồi, không có cách nào thay đổi."

    "Phải. Đành chờ coi thế nào sau đó mới tính tiếp được."

    Câu nói thở dài thườn thượt của tôi kết thúc cuộc đối thoại về cái việc dùng que thử thai cùng những dự định cho mấy ngày sắp tới. Giờ tôi chả muốn suy nghĩ gì thêm nhiều bởi gần hai tuần qua đầu tôi ong lên do quá mệt mỏi với điều tệ hại này. Tôi đi bên cạnh tên Chan Chan, mắt ngước nhìn bầu trời về chiều màu ráng nắng mà lòng ước giá như thời gian cứ mãi yên ả như vậy thì tốt biết bao.

    "Min Min!"

    Thình lình cái tên Chan Chan gọi tên tôi khá lớn khiến tôi giật mình, tay đang cầm ly milo uống dở lập tức bóp mạnh. Phụt! Thứ nước màu nâu ngọt ngay đó bắn lên mặt tôi vài giọt. Nhắm mắt cắn môi, tôi thấy điên thật chứ. Dạo gần đây xui xẻo liên miên.

    "Bộ bị khùng hả?" – Quay qua tên dở hơi kia, tôi gắt.

    "Tại đằng này thấy đằng ấy thất thần quá nên mới gọi cho tỉnh."

    "Điên khùng!" – Tôi đưa tay lau mặt – "Mặt dính milo tùm lum rồi nè."

    Còn lầm rầm chửi rủa trong bực bội thì chợt tôi hơi bất ngờ khi cảm nhận được hơi ấm từ một bàn tay xa lạ đang nhẹ nhàng lau những vệt sữa trên mặt mình.

    "Đằng ấy càng lau càng tèm lem, y như con nít." – Chan Chan bảo, nghe nhẹ như làn gió.

    Hiển nhiên, tôi đã kinh ngạc đến mức nào trước hành động quan tâm từ Chan Chan. Tên đáng ghét này nghĩ gì mà lại làm như vậy chứ? Cứ như tôi là bạn gái cậu ta... Đứng lặng người và cứ để Chan Chan lau mặt cho, tôi chậm rãi nhìn tên cool boy không chớp mắt. Hình như chưa bao giờ tôi quan sát cái lúm đồng tiền đó gần đến thế. Chan Chan không quá đẹp trai như Kim Bum nhưng cậu ta có cái duyên lạ rất thu hút người khác. Để rồi trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy tôi chẳng tin nổi là tim mình đã nhảy nhịp thật nhanh. Hệt kiểu rung động. Tôi không biết diễn tả thế nào nhưng nó khá nhẹ nhàng lẫn lạ lẫm.

    "Xong rồi." – Chan Chan hạ tay xuống, cười cười.

    Tôi cũng vừa thoát khỏi cơn mê trở về với thực tại và khẽ gật đầu vẻ hơi lúng túng:

    "Ừm, cám ơn cậu."

    "Đằng ấy cứ khách sáo hoài." – Chan Chan lại cười nhưng tôi đã không nhận ra sự khác thường đó – "À, đến giờ đằng này phải đến lớp học võ. Đằng ấy tự về được chứ?"

    "Tớ có phải trẻ con đâu. Vớ vẩn!" – Tôi đáp hơi gay gắt ấy vậy tim còn đập mạnh.

    Chan Chan liền leo lên xe và trước khi chạy đi tôi thấy cậu ta tiếp tục cười với kiểu khó hiểu. Chắc tên này bị điên rồi! Hay dây thần kinh cười bị đột biến?

    Dõi theo cái bóng dáng "đạp xe mà cũng đẹp" của tên Chan Chan, tôi bắt đầu nghĩ về những cảm xúc ban nãy trong mình. Tại sao tim tôi lại hẫng đi một nhịp lạ lùng như thế. Đừng bảo là, ngoài việc lo về chuyện bầu bì giờ bản thân phải lo thêm cái khoản "sợ bị bệnh tim bẩm sinh" nha trời! Kiểu đó chắc tôi chết mất!

    Chợt, tôi nghe có vài tiếng nói cười khúc khích ở xung quanh. Mau chóng đưa mắt nhìn qua nhìn lại, tôi thấy vài người đi đường vừa nhìn vừa bàn tán cái gì đó về mình. Lấy làm lạ tôi tự hỏi: "Bộ họ biết mình mang thai hả trời? Í quên, mình còn chưa biết nữa thì sao thiên hạ biết. Vậy rốt cuộc họ cười cái gì?"

    Đúng lúc đi ngang qua tiệm áo cưới, tiện có tấm kính lớn nên tôi soi thử mình trong đó. Và trời hỡi, giờ thì hiểu vì sao thiên hạ cười rồi! Tôi thấy rõ trên mặt mình ba bốn vết bùn đất đen xì "điểm trang" trên trán và hai bên má. Nhất định cái tên Chan Chan khi nãy viện cớ lau nước milo rồi "bôi tro trét trấu" lên mặt tôi đây mà! Cái thằng mất nết! Cái thằng trời đánh! Thảo nào tôi thấy cậu ta cứ cười cười một cách kỳ quặc. Chắc chắn đây là trò trả đũa cho mấy lần trước: vụ úp sô lên đầu với rủ đi ăn chè.

    "CHAN CHAN!" – Tôi đứng giữa đường gào tên thằng cool boy bố láo.
     
  14. hatsune miku##

    hatsune miku## Miss Cặp đôi ăn ý|Tài năng được yêu thích nhất Thành viên

    Bài viết:
    2,420
    Điểm thành tích:
    548
    Nơi ở:
    Vĩnh Phúc
    Trường học/Cơ quan:
    Dược

    Chương 10: "Ninja" mua que thử thai
    Ngày 5 tháng 2

    Sau khi tham khảo mấy mớ thông tin về hiệu que thử thai, tôi quyết định đi "thăm dò thị trường" xem sao. Chọn ngay cái tiệm thuốc tây ngoài đầu ngõ. Trước khi vào, tôi suy nghĩ chẳng biết có nên cải trang không. 17 tuổi mà mua que thử thai, thiên hạ dòm dị nghị. Rắc rối. Nhưng bảo mua cho mẹ thì có ma mới tin. Mẹ muốn thử sao không tự đi mua mà bảo con gái đi. Chưa kể giờ nữ sinh cấp II, III mua que thử thai hà rầm hà rì. Tính tới tính lui, sau cùng tôi cũng phải cải trang. Mau chóng lấy kính mát đen đeo vào rồi kéo vành nón áo khoác trùm lên đầu, mang cả khẩu trang màu đen. Giờ trông tôi không khác gì "ninja". Đưa mắt ngó tứ phía, tôi mau chóng tiến lại gần tiệm thuốc.

    Người đàn ông đứng tiệm nhìn tôi từ đầu xuống chân. Bực! Quái gì nhìn? Bộ chưa thấy con gái "ninja" à? Ngoài kia cả tá đứa kìa! Mà mặt cha này cũng gian gian sao ấy. Tần ngần hồi lâu, tôi chậm rãi chồm người lại gần ổng rồi hỏi khe khẽ:

    "Ở đây có bán que thử thai không vậy?"

    Ông ta gật đầu, mắt vẫn nhìn chằm chằm. Tôi bực mình lắm nhưng vẫn phải nhỏ nhẹ tiếp:

    "Thế có hiệu nào?"

    "Ở đây bán que thử thai hiệu Quickstick, Quicktrip với vài hiệu khác. Cô dùng loại nào?"

    Tức cái mình, tôi liền gắt to:

    "Ai bảo chú là tôi mua que thử thai để dùng? Cứ hễ hỏi que thử thai là nghĩ người ta mang bầu chắc? Chú là đàn ông mà sao dô diên thế?"

    Giọng tôi to quá, khiến những người xung quanh bắt đầu chú ý. Còn ông chủ tiệm thuốc thì cứ tiếp tục nhìn tôi đăm đăm, hệt như kiểu trên trán tôi ghi rất rõ ba từ: đang mang thai.

    "Vậy mua cho ai thử?"

    "Thì cho con cún nhà tôi thử!" – Hình như quáng quá, tôi đâm bừa nói bậy.

    Trả lời xong, tôi thấy mình điên rồ. Đối diện, ông chủ tiệm thuốc hướng ánh mắt đầy ngờ vực về phía tôi, chắc ổng nghĩ tôi mới từ trại tâm thần đi ra.

    "Thế giờ mua loại nào?"

    "Chú mang mấy loại ra cho tôi xem qua thử."

    Đảo mắt nhìn sơ qua mấy hộp que thử thai, nào màu hồng, màu xanh, màu tím đỏ vàng, tôi rối rồi. Nhớ trên mạng bảo nên dùng một trong hai loại Quickstrip và Quickstick. Tôi cầm hai hộp lên xem, sao chẳng thấy nêm giá gì hết vậy? Có phải hàng thiệt không đây?

    "Loại này bao nhiêu?"

    "Quickstrip là 15 ngàn. Còn Quickstick thì 13 ngàn."

    "Mắc vậy bố???"

    "Mắc thì đi chỗ khác mua."

    Cha già mắc dịch! Bán hàng cho khách mà ăn nói với thái độ đó à? Chắc ổng nghĩ tôi không bình thường nên tìm cách đuổi thẳng. Bán thuốc sao thất đức thế. Chỉ là cái que thử mà còn đắc hơn quần chip tôi mua ngoài chợ. Hướng mắt trở lại mấy hộp que thử thai toàn hiệu lạ hoắc, tôi chỉ từng cái hỏi: "Những loại này bao nhiêu?"

    "Mấy cái đó đồng giá, 8 ngàn. Sài cũng tốt lắm, nhạy vô cùng."

    Nghe câu quảng cáo quá lố của ông tiệm thuốc, tôi thấy hơi ngờ ngợ. Người ta hay bảo, của rẻ là của ôi. Nhưng, mau mỗi que thử thai mà mất hết 15 ngàn thì uổng thật. Có lẽ nên dùng những que loại thường, không cần quá "cao cấp" làm gì. Suy tính tới lui, cuối cùng tôi chọn mua một que giá 8 ngàn. Đưa tiền cho ông chủ tiệm thuốc xong, tôi hỏi:

    "Về tè vô đây rồi chờ xem hiện mấy vạch phải không chú?"

    "Không phải tiểu vào đó mà chỉ lấy một ít nước tiểu thôi. Cứ đọc kỹ hướng dẫn rồi làm theo. Chờ khoảng năm phút xem kết quả. Nhưng, nếu dùng que thử thai cho cún thì tôi không rõ thời gian bao lâu và que sẽ hiện-mấy-vạch."

    Cha già này giễu tôi đây mà! Ném cái nhìn đầy hậm hực vào ổng, tôi xoay lưng rời khỏi tiệm thuốc. Rất nhanh, tôi kịp nghe tiếng ổng lầm rầm: "Dạo này nhiều kẻ điên quá!" Thề, muốn tát chả gãy hai hàm răng cho nằm liệt ở nhà húp cháo khỏi bán buôn gì quách. Ông cứ chờ đó! Đắc tội với Min Min này là không xong đâu nha. Tôi sẽ trù ếm ông bán ế rồi dùng thuốc "ăn" thay cơm luôn. Đồ đáng ghét! Đồ lang băm!
     
  15. baoduong6bpro

    baoduong6bpro Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    231
    Điểm thành tích:
    86
    Nơi ở:
    Phú Yên
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Nguyễn Du

    Ra tiếp đi chị ơi
    E mong quá
    Đọc cười dã man lun á:p:p:p
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY