Văn Nhân vật bác Phi-líp trong ''Bố của Xi- mông''

Thảo luận trong 'Văn học nước ngoài' bắt đầu bởi Phạm Thùy Dương 2342003, 6 Tháng ba 2018.

Lượt xem: 600

  1. Phạm Thùy Dương 2342003

    Phạm Thùy Dương 2342003 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    28
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Vĩnh Phúc
    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    Hãy cảm nhận về nhân vật bác philip trong văn bản " Bố của Xi-mông"
     
  2. hatsune miku##

    hatsune miku## Miss Cặp đôi ăn ý|Tài năng được yêu thích nhất Thành viên

    Bài viết:
    2,396
    Điểm thành tích:
    548
    Nơi ở:
    Vĩnh Phúc

    a. Mở bài:
    Đi từ tác giả đến tác phẩm đến nhân vật.
    b. Thân bài:
    * Cảm nhận về bác Phi Líp:

    Bác phi líp là người lao động bình thường, giản dị và có phẩm chất tâm hồn đẹp đẽ.
    Ý 1: Cảm nhận về ngoại hình.
    Ý 2: …Tâm hồn đẹp đẽ:
    - Bác là người nhân hậu, vị tha, không thờ ơ trước nỗi đau của người khác.
    - Bác là người rất cao thượng, bao dung.
    c. Kết bài: ( 0,25 điểm)
    Qua nhân vật bác Phi – líp, ta có thể thấy được những việc làm tốt đẹp, thấm đẫm tình người của một người lao động nhân hậu, cao cả.
     
  3. thaodang0102@gmail.com

    thaodang0102@gmail.com Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    44
    Điểm thành tích:
    21

    Cuộc gặp tình cờ ấy đã thay đổi số phận của cậu bé, đem đến cho em một người bố thực thụ. Nhưng chính Phi-líp đã bị chinh phục bởi chú bé đáng yêu và người mẹ của em. Diến biến tâm trạng nhân vật Phi-líp trong đoạn trích sẽ giúp mọi người cảm nhận rõ ý nghĩa nhân văn của tác phầm này.

    Xi-mông là con trai của chị Blang-sốt, người phụ nữ xinh đẹp trót bị lừa dối nên phải đơn độc nuôi con. Xi-mông đi học, bị bạn bè giễu cợt , đánh đập vì không có bố. Chú bé dại dột định tìm đến cái chết. Bác thợ rèn đã dẫn em về nhà và gặp mẹ em. Thông cảm với hoàn cảnh của Xi-mông và chị Blang-sốt, bác đã đồng ý làm bố của Xi-mông. Cuộc gặp gỡ giữa hai người thợ rèn tốt bụng và chú bé diễn ra thật tình cờ bên bờ sông. Lúc ấy em đã tuyệt vọng vì bị đối xử một cách tàn tệ. Đâu phải lỗi của nó! em cô đơn biết bao, khi những lời chế nhạo ấy như cao dao đâm thẳng vào trái tim của em. Bởi vậy. em đã nghĩ đến cái chết một cách dại dột. May thay, hôm ấy khôg phải là một ngày u ám để những ý nghĩ đen tối thành hình. Thiên nhiên đã nhân hậu biết bao trước chú bé đáng thương. Trời ấm áp, ánh mặt trời êm đềm, nước lấp lành như gương, đã xóa đi phần nào nỗi buồn trong lòng em, để em được trở lại với bản tính hồn nhiên trẻ con của mình. Dẫu bất hạnh vì thiếu bàn tay chăm sóc của người cha, nhưng em vẫn là một đứa trẻ ngoan hiểu động. Hình ảnh em chơi đùa trên bãi cỏ, đuổi theo chú nhái con màu xanh lục và vồ hụt ba lần. Nhưng ngay lập tức, những cảm giác tủi nhục lại ùa đến ngay chính vào lúc em bắt đk con nhái và chứng kiến cảnh con vật cố giãy giụa thoát thân.Hình ảnh ấy khiến Xi-mông liên tưởng ngay đến bản thân mình, em có khác gì con nhái đáng thương kia đâu, hẫng hụt chới với bởi sự vô tâm trong trò đùa độc ác của đám bạn. Em vô cùng nhạy cảm nên ngay lúc ấy "em nghĩ đến nhà, rồi nghĩ đến mẹ, và cảm thấy buồn bà vô cùng em lại khóc". Tiếng khóc ấy khiến bất cứ ai biết quan tâm đến những đứa trẻ cũng dễ mủi lòng. Trong lúc ấy, Xi-mông đã gặp được bác thợ rèn Phi-líp, một con người tốt bụng. Bác được giới thiệu là "một người thợ cao lớn, râu tóc đen, quăn, đang nhìn em với vẻ nhân hậu". Dáng vể ấy có lẽ đã tạo được niềm tin và chỗ dựa tin cậy để em thổ lộ lòng mình. Em đã không ngần ngại trước người đàn ông lạ này, để tiếp tục những dòng lệ tủi cực cùng giọng nói đầy nước mắt. Câu trả lời thật thà của Xi-mông "cháu không có bố" được khẳng định hai lần khiến bác đã đoán định được nguyên nhân sau tiềng nấc buồn tủi của em. Bởi thế, cái mỉm cười ban đầu đã được thay thế bằng thái độ nghiêm trang vì bác hiểu đây kô phải chuyện trẻ con mà là vấn đề hệ trọng gây thương tổn cho tâm hồn của chú bé ngây thơ đáng yêu này. Bản thẩn bác đã biết mong manh về mẹ em, vì vậy bác đã quyết định đưa em về. Khi giáp mặt với mẹ Xi-mông , chính thái độ của mẹ em đã phải khiến bác thay đổi hẳn thái độ: bác hiểu ra ngay là không bỡn cợt được nữa với cô gái cao lớn, xanh xao, đứng nghiêm nghị trước cửa nhà mình, như muốn cấm đàn ông bước qua ngưỡng cửa ngôi nhà nơi chị đã bị kẻ khác lừa dôi. Điều đó chứng tỏ bác là một con người đứng đắn và từng trải để có thể nhận ra bản chất người khác chỉ sau một cái nhìn. Được chứng kiến nỗi đau khổ của người mẹ trước đứa con không có bố, bác đã thể hiên sự trân trọng trước nhân cách một người mẹ và một đứa con đang được bao bọc. Chính vì vậy em đã nhận ra phẩm chất của một người bố tuyệt vời - một chỗ dựa đáng tin cậy cho cậu bé thiếu tình thương này. Chú bé đã không ngần ngại đề nghị bất ngờ nhận bác làm bố. Trước khao khát ấy đã khiến bác không thể từ chối. Không những thế, bác còn bộc lộ sự xúc động trước tâm hồn trong trắng của em: "Người thợ nhấc bổng em lên, đột ngột hôn vào hai má em, rồi sải từng bước dài, bỏ đi rất nhanh." Niềm vui có bố đã giúp em khẳng định đầy kiều hãnh trước đám bạn. Bản chất tốt đẹp của một người lao động chân chính đã giúp bác có niềm thông cảm sâu sắc trước những số phận bất hạnh.

    Đoạn trích còn nhắc nhở chúng ta về thái độ ứng xử với người xung quanh, cần có một tấm lòng nhân hậu, không nên dửng dưng trước những đau khổ bất hạnh của người khác.
     
  4. Hà Chi0503

    Hà Chi0503 Học sinh tiêu biểu Thành viên

    Bài viết:
    1,594
    Điểm thành tích:
    504
    Nơi ở:
    Nghệ An

    I. Mở bài:
    Guy đơ Mô-pa-xăng là nhà văn hiện thực xuất sắc của nước Pháp thể kỉ XIX. Ông là bậc thầy trong nghệ thuật viết truyện ngắn. Truyện ngắn của ông thường có cấu trúc đơn giản nhưng chặt chẽ, văn phong trong sáng, giản dị, cô đọng, hàm súc. ''Bố của Xi mông'' là tác phẩm tiêu biểu cho phong cách của ông. Nổi bật lên trong tác phẩm là hình ảnh nhân vật bác thợ rèn Phi-líp.

    II. Thân bài:

    Bác Phi-líp là nhân vật chính, có vai trò quan trọng trong việc thể hiện chủ đề tác phẩm. Bác Phi-líp là người lao động bình thường, sống giản dị và có những phẩm chất tâm hồn đẹp đẽ.
    Ý 1: Trước hết bác là một người đàn ông có ngoại hình cao lớn, râu tóc đen, quăn, dôi bàn tay chắc nịch, giọng nói ồm ồm nhưng lại rất ấm ấp, nhẹ nhàng. Ngoại hình của bác đã toát lên sự nhân hậu trong tâm hồn.
    Ý 2: Bác Phi-líp là một con người giản dị, bình thường và gần như vô danh nhưng trong cuộc đời buồn thảm của mẹ con chị Blăng-sốt thì bác là tất cả, là hơi ấm, là hiện thân cho lương tri nhân loại.
    - Bác là con người nhân hậu, vị tha, không thờ ơ trước nỗi đau con người.
    + Khi thấy Xi-mông khóc một mình ngoài bờ sông, bác không bỏ đi mà dừng lại hỏi han với những lời ấm áp, chân tình: ''Có điều gì làm cháu buồn phiền đến thế, cháu ơi?" Khi nghe bé Xi-mông vừa nức nở, vừa kể về chuyện mình không có bố, bác lập tức nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề. và khéo léo tìm cách đưa bé về nhà. Bằng một lời hứa duy nhất, bác có thể làm cho cháu bé từ bỏ ý định tự tử: ''Về nhà mẹ cháu với bác đi. Người ta sẽ cho cháu... một ông bố.'' Có lẽ đây không phải là một lời nói dối cần thiết mà còn là sự đồng cảm với nỗi khát khao có bố của bé Xi-mông.
    + Với Blăng-sốt, bác cũng nhìn chị với cái nhìn nhân hậu, không giống với định kiến của người đời. Trước khi gặp Blawng-sốt, bác vẫn bị ám ảnh bởi những lời đồn đại nên thoáng có ý định coi thường. Nhưng khi gặp rồi, tấm lòng độ lượng, nhân hậu khiến bác nhận ra ngay, đây là người phụ nữ đoan chính, không thể bỡn cợt. Chính vì thế mà cử chỉ, hành động, lời nói của bác trở nên e dè, lúng túng và nể trọng. Bác tìm cách nói thật tế nhị để giải thích lý do mình đưa bé Xi-mông về nhà, tránh chạm vào nỗi đau của chị.
    - Bác cũng là một người cao thượng, bao dung. Khi bé Xi-mông hỏi: ''Bác có muốn làm bố cháu không?'' ban đầu bác im lặng vì không thể dễ dàng trả lời câu hỏi. Nhưng khi bé Xi-mông quyết liệt, thậm chí em còn lấy cái chết để dọa thì bác đã trả lời: ''Có chứ, bác muốn chứ.'' Đây có lẽ không đơn thuần là câu trả lời cho xong chuyện mà đó chính là tình cảm thực của bác. Thực lòng bác thương bé Xi-mông. Việc bác hôn bé Xi-mông và bỏ đi thạat nhanh cho thấy, thật sự bác đang rất bối rối. Và sau này, bác đã trở thành người bố thực sự của bé Xi-mông.

    III. Kết bài:

    - Ta có thể cảm nhận được hình tượng bác Phi-líp, một người lao động bình thường nhưng rất cao thượng, nhân hậu, giàu lòng yêu thương và sự vị tha. Bác là biểu tượng cho tấm lòng yêu thương và tình thân, điều mà xã hội Pháp cuối thế kỉ XIX đang thiếu vắng dần.
    - Qua nhân vật bác Phi-líp, tác giả gửi đến chúng ta thông điệp: Cuộc đời này cần có những tấm lòng. Tấm lòng yêu thương nhân hậu chính là thước đo giá trị nhân cách con người.
     
    phuongdaitt1Trang Ran Mori thích bài này.
  5. Vi Thị Khánh Hà

    Vi Thị Khánh Hà Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    341
    Điểm thành tích:
    96

    Truyện ngắn Bố của Xi-mông của nhà văn Pháp Mô-pa-xăng đã khắc họa thành công tâm trạng của ba nhân vật chính trong truyện là Xi-mông, bác Phi-lip và chị Blăng-sốt, qua đó tác giả nhắc nhở chúng ta lòng yêu thương con người.
    Nhà văn viết truyện ngắn theo trình tự sự việc, qua từng sự việc đó, các nhân vật thể hiện tâm trạng và tính cách của mình. Trong truyện ngắn, mỗi nhân vật có một hoàn cảnh khác nhau nhưng giữa họ có một điểm chung là tình cảm của họ dành cho nhau rất chân thành.
    Xi-mông là em bé có hoàn cảnh éo le. Em không có bố, em lớn lên trong sự dạy dỗ của mẹ mà thiếu tình thương của bố. Đến khi đi học, ngày đầu tiên em đến trường đã bị sự chế giễu của bạn bè. Hoàn cảnh đó đã làm em tuyệt vọng và em quyết tìm đến cái chết. Tuy nhiên, cũng như bao đứa trẻ khác, em là người ham chơi đến nỗi quên mất ý định ban đầu của mình. Ra bờ sông để tự tử, thấy cảnh đẹp, thấy chú nhái xanh, em quên mất ý định tự tử của mình và vui với những trò hấp dẫn. Nhưng chợt nhớ lại ýnghĩa ban đầu, em buồn bã khóc, khóc hoài. Trong đầu em lúc đó không thể nghĩ ra điều gì, không thể nào nghĩ ra cách để em có bố. Gặp bác Philip và bác hứa cho em một người bố, em như quên tất cả và vui vẻ theo bác về nhà như không có chuyện gì xảy ra trước đó. Tính cách trẻ con của Xi- mông được tác giả khắc họa rất thành công, nó vừa thể hiện được sự ngâythơ nhưng đồng thời cũng là cho thấy niềm khát khao có bố của em.
    Nếu như trong truyện Những đứa trẻ, nhà văn Go-rơ-ki thể hiện lòng thương cảm đối với những em bé sống thiếu tình thương của mẹ thì trong truyện Bốcủa Xi-mông,Mô-pa-xăng lại thông cảm với sộ phận của những em bé sống thiếu tình thương và sự dạy dỗ của cha. Tình thương và lòng nhân ái luôn hiện hữu trong mỗi chi tiết truyện. Với tình thương của mình, không những bác Phi-lip làm cho Xi-mông từ bỏ cái ý định tự tử của mình mà còn mang lại cho em sự lạc quan, tin tưởng, tạo ra một chỗ dựa tinh thần vững chắc cho em. Không những thế, sự hi sinh của bác còn tạo cho người mẹ vững tâm hơn trong cuộc sống. Tình thương đã làm thay đổi tất cả. Đó là giá trị cao cả của tác phẩm và cũng là thông điệp tác giả muốn gửi gắm cho người đọc.
     
    Phạm Thùy Dương 2342003 thích bài này.
  6. Qυαиɢ нưиɢ

    Qυαиɢ нưиɢ Banned Banned Thành viên

    Bài viết:
    75
    Điểm thành tích:
    11
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Hoàng Liệt

    Cuộc gặp tình cờ ấy đã thay đổi số phận của cậu bé, đem đến cho em một người bố thực thụ. Nhưng chính Phi-líp đã bị chinh phục bởi chú bé đáng yêu và người mẹ của em. Diến biến tâm trạng nhân vật Phi-líp trong đoạn trích sẽ giúp mọi người cảm nhận rõ ý nghĩa nhân văn của tác phầm này.

    Xi-mông là con trai của chị Blang-sốt, người phụ nữ xinh đẹp trót bị lừa dối nên phải đơn độc nuôi con. Xi-mông đi học, bị bạn bè giễu cợt , đánh đập vì không có bố. Chú bé dại dột định tìm đến cái chết. Bác thợ rèn đã dẫn em về nhà và gặp mẹ em. Thông cảm với hoàn cảnh của Xi-mông và chị Blang-sốt, bác đã đồng ý làm bố của Xi-mông. Cuộc gặp gỡ giữa hai người thợ rèn tốt bụng và chú bé diễn ra thật tình cờ bên bờ sông. Lúc ấy em đã tuyệt vọng vì bị đối xử một cách tàn tệ. Đâu phải lỗi của nó! em cô đơn biết bao, khi những lời chế nhạo ấy như cao dao đâm thẳng vào trái tim của em. Bởi vậy. em đã nghĩ đến cái chết một cách dại dột. May thay, hôm ấy khôg phải là một ngày u ám để những ý nghĩ đen tối thành hình. Thiên nhiên đã nhân hậu biết bao trước chú bé đáng thương. Trời ấm áp, ánh mặt trời êm đềm, nước lấp lành như gương, đã xóa đi phần nào nỗi buồn trong lòng em, để em được trở lại với bản tính hồn nhiên trẻ con của mình. Dẫu bất hạnh vì thiếu bàn tay chăm sóc của người cha, nhưng em vẫn là một đứa trẻ ngoan hiểu động. Hình ảnh em chơi đùa trên bãi cỏ, đuổi theo chú nhái con màu xanh lục và vồ hụt ba lần. Nhưng ngay lập tức, những cảm giác tủi nhục lại ùa đến ngay chính vào lúc em bắt đk con nhái và chứng kiến cảnh con vật cố giãy giụa thoát thân.Hình ảnh ấy khiến Xi-mông liên tưởng ngay đến bản thân mình, em có khác gì con nhái đáng thương kia đâu, hẫng hụt chới với bởi sự vô tâm trong trò đùa độc ác của đám bạn. Em vô cùng nhạy cảm nên ngay lúc ấy "em nghĩ đến nhà, rồi nghĩ đến mẹ, và cảm thấy buồn bà vô cùng em lại khóc". Tiếng khóc ấy khiến bất cứ ai biết quan tâm đến những đứa trẻ cũng dễ mủi lòng. Trong lúc ấy, Xi-mông đã gặp được bác thợ rèn Phi-líp, một con người tốt bụng. Bác được giới thiệu là "một người thợ cao lớn, râu tóc đen, quăn, đang nhìn em với vẻ nhân hậu". Dáng vể ấy có lẽ đã tạo được niềm tin và chỗ dựa tin cậy để em thổ lộ lòng mình. Em đã không ngần ngại trước người đàn ông lạ này, để tiếp tục những dòng lệ tủi cực cùng giọng nói đầy nước mắt. Câu trả lời thật thà của Xi-mông "cháu không có bố" được khẳng định hai lần khiến bác đã đoán định được nguyên nhân sau tiềng nấc buồn tủi của em. Bởi thế, cái mỉm cười ban đầu đã được thay thế bằng thái độ nghiêm trang vì bác hiểu đây kô phải chuyện trẻ con mà là vấn đề hệ trọng gây thương tổn cho tâm hồn của chú bé ngây thơ đáng yêu này. Bản thẩn bác đã biết mong manh về mẹ em, vì vậy bác đã quyết định đưa em về. Khi giáp mặt với mẹ Xi-mông , chính thái độ của mẹ em đã phải khiến bác thay đổi hẳn thái độ: bác hiểu ra ngay là không bỡn cợt được nữa với cô gái cao lớn, xanh xao, đứng nghiêm nghị trước cửa nhà mình, như muốn cấm đàn ông bước qua ngưỡng cửa ngôi nhà nơi chị đã bị kẻ khác lừa dôi. Điều đó chứng tỏ bác là một con người đứng đắn và từng trải để có thể nhận ra bản chất người khác chỉ sau một cái nhìn. Được chứng kiến nỗi đau khổ của người mẹ trước đứa con không có bố, bác đã thể hiên sự trân trọng trước nhân cách một người mẹ và một đứa con đang được bao bọc. Chính vì vậy em đã nhận ra phẩm chất của một người bố tuyệt vời - một chỗ dựa đáng tin cậy cho cậu bé thiếu tình thương này. Chú bé đã không ngần ngại đề nghị bất ngờ nhận bác làm bố. Trước khao khát ấy đã khiến bác không thể từ chối. Không những thế, bác còn bộc lộ sự xúc động trước tâm hồn trong trắng của em: "Người thợ nhấc bổng em lên, đột ngột hôn vào hai má em, rồi sải từng bước dài, bỏ đi rất nhanh." Niềm vui có bố đã giúp em khẳng định đầy kiều hãnh trước đám bạn. Bản chất tốt đẹp của một người lao động chân chính đã giúp bác có niềm thông cảm sâu sắc trước những số phận bất hạnh.

    Đoạn trích còn nhắc nhở chúng ta về thái độ ứng xử với người xung quanh, cần có một tấm lòng nhân hậu, không nên dửng dưng trước những đau khổ bất hạnh của người khác.
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->