[Ngữ văn7]Đề thi vào lớp 8 nè!

G

g_dragon88

[TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt 08 môn
Chắc suất Đại học top - Giữ chỗ ngay!!

ĐĂNG BÀI NGAY để cùng trao đổi với các thành viên siêu nhiệt tình & dễ thương trên diễn đàn.

Câu 1 (2 điểm)
a/ Bằng trí nhớ của mình em hãy chép lại bài thơ '' Cảnh khuya'' của Chủ tịch HCM
b/ Nêu xuất xứ và chủ đề của bài thơ
Câu 2( 1 điểm)
Thi hào Nguyễn Du viết: ''Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ'' nhưng tại sao trong '' Cuộc chia tay của những con búp bê'' của Khánh Hoài trong buổi sáng Thành dẫn Thủy đến từ biệt cô giáo và các bạn, khi tâm trạng của em rất đau khổ thì trái lại với cuộc sống vẫn diễn ra sôi động, cảnh vật vẫn vui tươi? Em hãy giải thích ngắn gọn.
Câu 3( 2 điểm)
Chỉ ra và phân tích tác dụng của các biện pháp nghệ thuật trong đoạn trích sau:
''Gậy tre, chông tre chống lại sắt thép của quân thù. Tre xung phong vào xe tăng, đại bác. Tre giữ làng, giữ nước, giữ mái nhà tranh, giữ đồng lúa chín. Tre hi sinh để bảo vệ con người. Tre anh hùng lao động! Tre anh hùng chiến đấu!''
( Thép Mới- Cây tre Việt Nam)
Câu 4( 5 điểm)
Cảm nhận của em về bài thơ ''Qua Đèo Ngang'' của Bà Huyện Thanh Quan
Thời gian 90 phút
Chú ý tiêu đề :
[Ngữ văn7]....
Đã sửa:Thachthao_Lion
 
Last edited by a moderator:
T

tuntun301

[Ngữ văn7]Đề thi vào lớp 8.

Câu 4( 5 điểm)
Cảm nhận của em về bài thơ ''Qua Đèo Ngang'' của Bà Huyện Thanh Quan


Trên đường vào Phú Xuân…, bước tới Đèo Ngang lúc chiều ta, cảm xúc dâng trào lòng người, Bà huyện Thanh Quan sáng tác bài “Qua Đèo Ngang”. Bài thơ tả cảnh Đèo Ngang lúc xế tà và nói lên nỗi buồn cô đơn, nỗi nhớ nhà của người lữ khách - nữ sĩ.

Lần đầu nữ sĩ “bước tới Đèo Ngang”, đứng dưới chân con đèo “đệ nhất hùng quan” này, địa giới tự nhiên giữa hai tỉnh Hà Tĩnh - Quảng bình, vào thời điểm “bóng xế tà”, lúc mặt trời đã nằm ngang sườn núi, ánh mặt trời đã “tà”, đã nghiêng, đã chênh chênh. Trời sắp tối. Âm “tà” cũng gợi buồn thấm thía. Câu 2, tả cảnh sắc: cỏ cây, lá, hoa… đá. Hai vế tiểu đối, điệp ngữ “chen”, vần lưng: “đá” – “lá”, vần chân: “tà” – “hoa”, thơ giàu âm điệu, réo rắt như một tiếng lòng, biểu lộ sự ngạc nhiên và xúc động về cảnh sắc hoang vắng nơi Đèo Ngang 200 năm về trước:

“Cỏ cây chen đá, lá chen hoa”.

Chỉ có hoa rừng, hoa dại, hoa sim, hoa mua. Cỏ cây, hoa lá phải “chen” với đá mới tồn tại được. Cảnh vật hoang sơ, hoang dại đến nao lòng.

Nữ sĩ sử dụng phép đối và đảo ngữ trong miêu tả đầy ấn tượng. Âm điệu thơ trầm bổng du dương, đọc lên nghe rất thú vị:

“Lom khom dưới núi tiều vài chú,

Lác đác bên sông chợ mấy nhà”.

Điểm nhìn đã thay đổi: đứng cao nhìn xuống dưới và nhìn xa. Thế giới con người là tiểu phu, nhưng chỉ có “tiều vài chú”. Hoạt động là “lom khom” vất vả đang gánh củi xuống núi. Một nét vẽ ước lệ rong thơ cổ (ngư, tiều, canh, mục) nhưng rất thần tình, tinh tế trong cảm nhận. Mấy nhà chợ bên sông thưa thớt, lác đác. chỉ mấy cáilèu chợ miền núi, sở dĩ nữ sĩ gọi “chợ mấy nhà” để gieo vần mà thôi: “tà” – “hoa” – “nhà”. Cũng là cảnh hoang vắng, heo hút, buồn hoang sơ nơi con đèo xa xôi lúc bóng xế tà.

Tiếp theo nữ sĩ tả âm thanh tiếng chim rừng: chim gia gia, chim cuốc gọi bầy lúc hoàng hôn. Điệp âm “con cuốc cuốc” và “cái gia gia” tạo nên âm hưởng du dương của khúc nhạc rừng, của khúc nhạc lòng người lữ khách. Lấy cái động (tiếng chim rừng) để làm nổi bật cái tĩnh, cái vắng lặng im lìm trên đỉnh đèo Ngang trong khoảnh khắc hoàng hôn, đó là nghệ thuật lấy động tả tĩnh trong thi pháp cổ. Phép đối và đảo ngữ vận dụng rất tài tình:

“Nhớ nước đau lòng con cuốc cuốc,

Thương nhà mỏi miệng cái gia gai”.

Nghe tiếng chim rừng mà “nhớ nước đau lòng”, mà “thương nhà mỏi miệng’ nỗi buồn thấm thía vào 9 tầng sâu cõi lòng, toả rộng trong không gian từ con đèo tới miền quê thân thương. Sắc điẹu trữ tình dào dạt, thiết tha, trầm lắng. Lữ khách là một nữ sĩ nên nỗi “nhớ nước”, nhó kinh kỳ Thăng Long, nhớ nhà, nhó chồng con, nhớ làng Nghi Tàm thân thuộc không thể nào kể xiết!

Bốn chữ “dừng chân đứng lại” thể hiện một nỗi niềm xúc động đến bồn chồn. Một cái nhìn mênh mang: “Trời non nước”; nhìn xa, nhìn gần, nhìn cao, nhìn sâu, nhìn 4 phía… rồi nữ sĩ thấy vô cùng buồn đau, như tan nát cả tâm hồn, chỉ còn lại “một mảnh tình riêng”. Lấy cái bao la, mênh mông, vô hạn của vũ trụ, của “trời non nước” tương phản với cái nhỏ bé của “mảnh tình riêng”, của “ta” với “ta” đã cực tả nỗi buồn cô đơn xa vắng của người lữ khác khi đứng trên cảnh Đèo Ngang lúc ngày tàn. Đó là tâm trang nhớ quê, nhớ nhà:

“Dừng chân đứng lại trời non nước,

Một mảnh tình riêng ta với ta”.

“Qua Đèo Ngang” là bài thơ thất ngôn bát cú Đường luật tuyệt bút. Thế giới thiên nhiên kỳ thú của Đèo Ngang như hiển hiện qua dòng thơ. Cảnh sắc hữu tình thấm một nỗi buồn man mác. Giọng thơ du dương, réo rắt. Phứp đối và đảo ngữ có giá trị thẩm mỹ trong nét vẽ tạo hình đầy khám phá. Cảm hứng thiên nhiên trữ tình chan hoà với tình yêu quê hương đất nước đậm đà qua một hồn thơ trang nhã. Bài thơ “Qua Đèo Ngang” là tiếng nói của một người mà trở thành khúc tâm tình của muôn triệu người, nó là bài thơ một thời mà mãi mãi, bài thơ Non Nước.



 
Last edited by a moderator:
T

thachthao_lion

Chỉ ra và phân tích tác dụng của các biện pháp nghệ thuật trong đoạn trích sau:
''Gậy tre, chông tre chống lại sắt thép của quân thù. Tre xung phong vào xe tăng, đại bác. Tre giữ làng, giữ nước, giữ mái nhà tranh, giữ đồng lúa chín. Tre hi sinh để bảo vệ con người. Tre anh hùng lao động! Tre anh hùng chiến đấu!''
( Thép Mới- Cây tre Việt Nam)
Biện pháp nghệ thuật lặp từ :Tre và giữ
Để nhấn mạnh về tre Việt Nam chỉ là những cây tre bình thường nhưng lại làm được thành nhiều vũ khí chống lại quân thù.Tre như thế mà giữ được làng,được nước ,giữ mái nhà tranh,giữ đồng lúa chín.Tre hiên ngang như vị chiến sĩ dù có bị hi sinh nhưng anh hùng chiến đấu .
 
L

lan_phuong_000

Câu 2( 1 điểm)
Thi hào Nguyễn Du viết: ''Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ'' nhưng tại sao trong '' Cuộc chia tay của những con búp bê'' của Khánh Hoài trong buổi sáng Thành dẫn Thủy đến từ biệt cô giáo và các bạn, khi tâm trạng của em rất đau khổ thì trái lại với cuộc sống vẫn diễn ra sôi động, cảnh vật vẫn vui tươi? Em hãy giải thích ngắn gọn.
Đây có thể bọi bút pháp nghệ thuật của Khánh Hoài
Mặc dù trong lòng hai anh em thành và Thủy đang phải chịu nỗi đau chia li mà người gây ra cuộc chia li đó lại chính là ba mẹ của của hai em, thì bên ngoài ánh nắng vẫn vàng ươm trùm lên mọi vật, mọi người vẫn hỗi hả, vui vẻ làm việc. Hai khung cảnh đối nghịch nhau tạo ra trong lòng người đọc một sự đồng cảm, sự sẻ chia cho hoàn cảnh tội nghiệp của hai anh em Thành Thủy
 
F

freakie_fuckie

Câu 1 (2 điểm)

Câu 2( 1 điểm)
Thi hào Nguyễn Du viết: ''Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ'' nhưng tại sao trong '' Cuộc chia tay của những con búp bê'' của Khánh Hoài trong buổi sáng Thành dẫn Thủy đến từ biệt cô giáo và các bạn, khi tâm trạng của em rất đau khổ thì trái lại với cuộc sống vẫn diễn ra sôi động, cảnh vật vẫn vui tươi? Em hãy giải thích ngắn gọn.
an
Thời gian 90 phút

Người buồn, cảnh cũng buồn, nỗi buồn của người vỡ òa ra không gian dù sao cũng vơi đi đôi chút, cảnh vật buồn cùng người, người cũng vơi bớt nỗi cô đơn - nỗi buồn đó, dẫu là nỗi buồn không ai sẻ, không ai chia, song ít nhất, người mang sầu cũng có thiên nhiên làm chủ thể cùng cảnh. Khác nỗi buồn cảnh, buồn người kia, nỗi buồn của 2 anh em Thành Thủy lại là nỗi buồn không ai chia sẻ. Khéo léo đặt khung cảnh tuơi vui trành ngập ánh sáng và hạnh phúc đứng bên cạnh nỗi cô đơn, nỗi buồn chia ly đang giày xéo lòng 2 đứa trẻ thơ mà ta thấy lòng càng quặn thắt : lòng người đang đớn đau mà ngoài kia, khung cảnh vẫn nên thơ rực rỡ, hai đứa trẻ đáng thương lại càng lạc lõng, tiếc nuối và cô đơn. Sự đối lập giữa tình và cảnh đã mở ra không gian rộng lớn để cảm xúc được vỡ òa, để nỗi buồn thêm dồn nén, để tình thương, niềm cảm thông khơi gợi thêm dạt dào/
 
Top Bottom